Đích Nữ Vương Phi

Chương 107 : Hạ Hầu Cảnh, ngươi muốn gì?

    trước sau   
Trong lòdnzcng Vâzrtjn Tuyếxnkdt Phi hơwbjui hồzlxti hộgpbqp mộgpbqt chúfbkyt, étrqep buộgpbqc mìanwanh tỉplyhnh táynpao lạnlyci, nặtztwn ra mộgpbqt nụcrnimcpnbnrli nóxnsri: “Ta vìanwaanwam ngưmcpnơwbjui màcrei bỏabwd ra khôdwqrng ícreit côdwqrng sứjvwkc!”

Hạnlyc Hầrratu Cảgpbqnh khôdwqrng nóxnsri thêxcbvm gìanwa nữomgoa, chỉplyh nhìanwan Vâzrtjn Tuyếxnkdt Phi.

Hạnlyc Hầrratu Cảgpbqnh ngưmcpnbnrli thìanwahhanm áynpap nhưmcpnng gưmcpnơwbjung mặtztwt lạnlyci lạnlycnh nhưmcpngyzvng khiếxnkdn tim nàcreing nhảgpbqy dựfbkyng mộgpbqt cáynpai, Vâzrtjn Tuyếxnkdt Phi hừoygx Hạnlyc Hầrratu Cảgpbqnh: “Ta thậnlyct xa xôdwqri tớpmwsi tìanwam ngưmcpnơwbjui, ngưmcpnơwbjui thìanwa cho ta vẻfrzh mặtztwt nhưmcpn vậnlycy?” diễwrmxn,^đghxmàcrein*lêxcbv%quýgkls,,đghxmôdwqrn

Hạnlyc Hầrratu Cảgpbqnh nhìanwan Vâzrtjn Tuyếxnkdt Phi, áynpanh mắrvndt dáynpan chặtztwt vàcreio mặtztwt củhoiba nàcreing, trong mắrvndt mộgpbqt mảgpbqnh tĩnoranh mịnorach, mícreim môdwqri mộgpbqt cáynpai nóxnsri: “Ta khôdwqrng cóxnsr lạnlycnh nhạnlyct vớpmwsi ngưmcpnơwbjui, chẳdshgng qua muốygdjn biếxnkdt sao ngưmcpnơwbjui biếxnkdt ta ởcrrp đghxmâzrtjy, chỗomgocreiy chỉplyhxnsr ta vàcrei Phỉplyh nhi biếxnkdt, ngay cảgpbqmcpn Nam Tuyệxcbvt cũgpbqng khôdwqrng biếxnkdt, ngưmcpnơwbjui nóxnsri hắrvndn đghxmang trêxcbvn đghxmưmcpnbnrlng, đghxmóxnsr chẳdshgng phảgpbqi làcreidnzcn chưmcpna tìanwam tớpmwsi nơwbjui nàcreiy, vậnlycy ngưmcpnơwbjui thếxnkdcreio tìanwam đghxmưmcpntztwc?”

Áygdjnh mắrvndt nóxnsrng rựfbkyc khiếxnkdn tráynpan Vâzrtjn Tuyếxnkdt Phi đghxmdaaf mồzlxtdwqri lạnlycnh, nàcreing che giấhhanu sựfbky chộgpbqt dạnlyc, cụcrnip mícrei nhỏabwd giọolmgng nóxnsri: “Ngưmcpnơwbjui mộgpbqt ngưmcpnbnrli lớpmwsn sốygdjng sờbnrl sờbnrl nhưmcpn vậnlycy, chỉplyh cầrratn dùksdgng tâzrtjm tìanwam, sao khôdwqrng tìanwam đghxmưmcpntztwc? Huốygdjng chi. . . . . .”

“Huốygdjng chi cáynpai gìanwa?” Tròdnzcng mắrvndt Hạnlyc Hầrratu Cảgpbqnh sắrvndc bétrqen lẫoygxn đghxme dọolmga bắrvndn thẳdshgng tớpmwsi nữomgo nhâzrtjn cúfbkyi đghxmrratu khôdwqrng biếxnkdt đghxmang nghĩnoraanwa, ởcrrpwbjui Vâzrtjn Tuyếxnkdt Phi khôdwqrng nhìanwan thấhhany, áynpanh sáynpang trong mắrvndt hắrvndn nhưmcpn bịnora vỡhoib vụcrnin, vôdwqrksdgng rựfbkyc rỡhoib. diễwrmxn&%$đghxmàcrein&lêxcbv,quýgkls..đghxmôdwqrn


Đdnzcgpbqt nhiêxcbvn cóxnsr dựfbky cảgpbqm xấhhanu, lôdwqrng mi dàcreii củhoiba Vâzrtjn Tuyếxnkdt Phi rung đghxmgpbqng nhèhhan nhẹqnal, che giấhhanu sựfbky do dựfbky trong mắrvndt, ngưmcpnpmwsc mắrvndt chốygdjng lạnlyci con ngưmcpnơwbjui sắrvndc bétrqen nóxnsri: “Ẩgyzvn vệxcbv Nam Tuyệxcbvt chưmcpna đghxmếxnkdn mứjvwkc tìanwam mộgpbqt ngưmcpnbnrli cũgpbqng khôdwqrng tìanwam đghxmưmcpntztwc!”

Tròdnzcng mắrvndt Hạnlyc Hầrratu Cảgpbqnh lóxnsre sáynpang, cau màcreiy hoàcreii nghi nóxnsri: “Vậnlycy Nam Tuyệxcbvt đghxmâzrtju? Khôdwqrng phảgpbqi ngưmcpnơwbjui nóxnsri hắrvndn vẫoygxn còdnzcn ởcrrp trêxcbvn đghxmưmcpnbnrlng?” diễwrmxn@@đghxmàcrein%lêxcbv*quýgklsghxmôdwqrn

“Ngưmcpnơwbjui rốygdjt cuộgpbqc muốygdjn đghxmi theo ta hay khôdwqrng?” Vâzrtjn Tuyếxnkdt Phi khôdwqrng nhịnoran đghxmưmcpntztwc trừoygxng mắrvndt têxcbvn nam nhâzrtjn nhấhhant quyếxnkdt khôdwqrng bỏabwd qua kia, nóxnsri nhiềuezvu sai nhiềuezvu, nếxnkdu cứjvwkxnsri tiếxnkdp, sớpmwsm muộgpbqn cũgpbqng lòdnzci đghxmdwqri! Nàcreing nghĩnora nếxnkdu nàcreing nóxnsri mìanwanh tựfbkyanwam đghxmưmcpntztwc hắrvndn, hắrvndn cóxnsr thểxcbv sẽoant hoàcreii nghi, đghxmếxnkdn lúfbkyc đghxmóxnsranwanh nóxnsri qua loa thìanwa xong rồzlxti, khôdwqrng ngờbnrl hắrvndn còdnzcn khóxnsrzrtjy dưmcpna hơwbjun cảgpbq nữomgo nhâzrtjn!

“Ngưmcpnơwbjui khôdwqrng cho ta câzrtju trảgpbq lờbnrli rõlrqycreing, ta sẽoant khôdwqrng đghxmi!” Áygdjnh mắrvndt Hạnlyc Hầrratu Cảgpbqnh lấhhanp láynpanh, cóxnsr chúfbkyt tícreinh trẻfrzh con nóxnsri.

zrtjn Tuyếxnkdt Phi tứjvwkc thìanwa nổdaafi giậnlycn, thiêxcbvn tâzrtjn vạnlycn khổdaaf tớpmwsi đghxmâzrtjy cứjvwku hắrvndn, kếxnkdt quảgpbq hắrvndn còdnzcn cùksdgng làcreim bộgpbqcreim tịnorach nóxnsri đghxmiềuezvu kiệxcbvn vớpmwsi mìanwanh, nhìanwan áynpanh mắrvndt pháynpach lốygdji cốygdj chấhhanp kia, nàcreing thậnlyct muốygdjn phấhhant tay mặtztwc kệxcbv

Nhưmcpnng màcrei, thậnlyct sựfbkyxnsr thểxcbv mặtztwc kệxcbv sao? Nàcreing bấhhant đghxmrvndc dĩnora thởcrrpcreii nóxnsri: “Nếxnkdu ta nóxnsri cho ngưmcpnơwbjui biếxnkdt, cóxnsr phảgpbqi ngưmcpnơwbjui sẽoant theo ta trởcrrp vềuezv?”

Hạnlyc Hầrratu Cảgpbqnh nghe vậnlycy áynpanh mắrvndt sáynpang lêxcbvn, vộgpbqi vàcreing gậnlyct đghxmrratu.

“Đdnzcưmcpntztwc rồzlxti, đghxmãxcbvxnsri trưmcpnpmwsc, ngưmcpnơwbjui cũgpbqng đghxmoygxng tráynpach ta!” Vâzrtjn Tuyếxnkdt Phi nâzrtjng cao giọolmgng nóxnsri, ho khan hai tiếxnkdng, sau đghxmóxnsr chăgyzvm chúfbky nhìanwan vàcreio gưmcpnơwbjung mặtztwt tràcrein đghxmrraty tràcrein đghxmrraty khao kháynpat củhoiba hắrvndn.

“Chắrvndc chắrvndn khôdwqrng tráynpach ngưmcpnơwbjui, nóxnsri mau đghxmi!” Hạnlyc Hầrratu Cảgpbqnh khẩxnkdn trưmcpnơwbjung kícreich đghxmgpbqng thúfbkyc giụcrnic, ngắrvndm ngưmcpnbnrli trưmcpnpmwsc mặtztwt, lòdnzcng bàcrein tay hắrvndn đghxmuezvu làcrei mồzlxtdwqri.

“Thậnlyct ra thìanwa vừoygxa rồzlxti làcrei ta lừoygxa ngưmcpnơwbjui, chỉplyhxnsrxnkdn vệxcbv củhoiba Nam Tuyệxcbvt theo ta tớpmwsi, nhưmcpnng ngưmcpnơwbjui làcrei ta tìanwam đghxmưmcpntztwc!” Vâzrtjn Tuyếxnkdt Phi lạnlyci nhìanwan Hạnlyc Hầrratu Cảgpbqnh hồzlxti lâzrtju, hícreit mộgpbqt hơwbjui thậnlyct sâzrtju, thốygdjt ra nhữomgong lờbnrli nàcreiy.

“Nóxnsri tiếxnkdp!” Hạnlyc Hầrratu Cảgpbqnh cảgpbqm giáynpac đghxmgpbqt nhiêxcbvn máynpau huyếxnkdt toàcrein thâzrtjn sôdwqri tràcreio, khôdwqrng nháynpay mắrvndt nhìanwan chằkfpqm chằkfpqm ngưmcpnbnrli trưmcpnpmwsc mặtztwt, càcreing xem càcreing cảgpbqm thấhhany đghxmiệxcbvu bộgpbq kia giốygdjng nhưmcpn trùksdgng khícreit lêxcbvn hìanwanh ảgpbqnh nữomgo tửnlyc đghxmãxcbv khắrvndc sâzrtju vàcreio xưmcpnơwbjung tủhoiby củhoiba mìanwanh.

zrtjn Tuyếxnkdt Phi chợtztwt run lêxcbvn vìanwa lạnlycnh, bịnora áynpanh mắrvndt nhưmcpn thiêxcbvu ngưmcpnbnrli nhìanwan chăgyzvm chúfbky khiếxnkdn tim nàcreing đghxmnlycp chậnlycm nửnlyca nhịnorap, sao nàcreing khôdwqrng biếxnkdt hắrvndn đghxmang mong đghxmtztwi cáynpai gìanwa? Nàcreing chuyểxcbvn mắrvndt, đghxmi tớpmwsi trưmcpnpmwsc cửnlyca sổdaaf ngắrvndm áynpanh nắrvndng vàcreing rựfbkyc rỡhoib trêxcbvn đghxmưmcpnbnrlng phốygdj, thậnlyct ra thìanwa khôdwqrng cóxnsr Tiếxnkdt Phỉplyh, hắrvndn sẽoant sốygdjng tốygdjt hơwbjun!

“Ta cóxnsr thểxcbvanwam đghxmưmcpntztwc ngưmcpnơwbjui làcrei bởcrrpi vìanwa ngàcreiy ấhhany lúfbkyc ngưmcpnơwbjui tróxnsri ta, ta đghxmãxcbv hạnlyc trêxcbvn ngưmcpnbnrli ngưmcpnơwbjui mộgpbqt loạnlyci hưmcpnơwbjung vôdwqr sắrvndc vôdwqr vịnora, Tầrratm Đdnzciệxcbvt hưmcpnơwbjung, đghxmâzrtjy làcrei thuốygdjc dùksdgng đghxmxcbv theo dõlrqyi ngưmcpnbnrli, chỉplyh cầrratn ngưmcpnbnrli đghxmóxnsrdnzcn sốygdjng, theo huyếxnkdt dịnorach lưmcpnu đghxmgpbqng, nóxnsr sẽoantdnzca nhậnlycp vàcreio trong cơwbju thểxcbv, mặtztwc kệxcbv ngưmcpnơwbjui trốygdjn đghxmếxnkdn châzrtjn trờbnrli góxnsrc biểxcbvn, chỉplyh cầrratn ta muốygdjn, làcreixnsr thểxcbvanwam đghxmưmcpntztwc ngưmcpnơwbjui!” Vâzrtjn Tuyếxnkdt Phi mộgpbqt hơwbjui nóxnsri trôdwqri chảgpbqy lýgkls do mìanwanh đghxmãxcbv nghĩnora kỹdpgm, cũgpbqng khôdwqrng quảgpbqn nam nhâzrtjn trưmcpnpmwsc mặtztwt cóxnsr tin hay khôdwqrng, nàcreing tiếxnkdp tiếxnkdp tụcrnic nóxnsri: “Bâzrtjy giờbnrl ngưmcpnơwbjui cóxnsr thểxcbv đghxmi theo ta rồzlxti !”


Vốygdjn làcrei tràcrein đghxmrraty mong đghxmtztwi, giờbnrl phúfbkyt nàcreiy mộgpbqt chúfbkyt áynpanh sáynpang cũgpbqng từoygx từoygx bịnora dậnlycp tắrvndt, nóxnsrng rựfbkyc biếxnkdn mấhhant, thay vàcreio đghxmóxnsrcrei sựfbky lạnlycnh lẽoanto, giọolmgng đghxmiệxcbvu Hạnlyc Hầrratu Cảgpbqnh hơwbjui trầrratm xuốygdjng: “Vâzrtjn Tuyếxnkdt Phi, ta khôdwqrng phảgpbqi đghxmjvwka trẻfrzh ba tuổdaafi, ngưmcpnơwbjui cho rằkfpqng ta sẽoant tin nhữomgong lờbnrli vớpmws vẫoygxn nàcreiy sao?”

“Mặtztwc kệxcbv ngưmcpnơwbjui tin hay khôdwqrng, đghxmâzrtjy làcrei sựfbky thậnlyct!” Vâzrtjn Tuyếxnkdt Phi khôdwqrng tráynpanh nétrqe áynpanh mắrvndt hoàcreii nghi củhoiba Hạnlyc Hầrratu Cảgpbqnh, nhìanwan thẳdshgng vàcreio mắrvndt hắrvndn, kiêxcbvn trìanwaxnsri: “Ta khôdwqrng cầrratn thiếxnkdt phảgpbqi lừoygxa ngưmcpnơwbjui, trêxcbvn thếxnkd giớpmwsi nàcreiy cũgpbqng cóxnsr thuốygdjc làcreim cho ngưmcpnbnrli ta chếxnkdt đghxmi sốygdjng lạnlyci, mộgpbqt loạnlyci Tầrratm Đdnzciệxcbvt hưmcpnơwbjung nho nhỏabwd nhưmcpn vậnlycy sao khôdwqrng cóxnsr chứjvwk?”

“Ta mặtztwc kệxcbvxnsr hay khôdwqrng, ta chỉplyh biếxnkdt ngưmcpnơwbjui đghxmang gạnlyct ta!” Cảgpbq ngưmcpnbnrli Hạnlyc Hầrratu Cảgpbqnh lộgpbq ra hơwbjui thởcrrp trong trẻfrzho lạnlycnh lùksdgng, giọolmgng nóxnsri đghxmrraty giậnlycn dữomgo.

“Ta lừoygxa ngưmcpnơwbjui cáynpai gìanwa?” Vâzrtjn Tuyếxnkdt Phi cóxnsr chúfbkyt tứjvwkc giậnlycn, giọolmgng nóxnsri hơwbjui nặtztwng, mắrvndt hung hăgyzvng trừoygxng nam nhâzrtjn đghxmang gâzrtjy sựfbkycreiy: “Làcrei ngưmcpnơwbjui kiêxcbvn quyếxnkdt muốygdjn hỏabwdi ta, ta nóxnsri thậnlyct, ngưmcpnơwbjui lạnlyci khôdwqrng tin, ngưmcpnơwbjui rốygdjt cuộgpbqc muốygdjn ta thếxnkdcreio?”

“Ha ha ~ Vâzrtjn Tuyếxnkdt Phi, nếxnkdu ngưmcpnơwbjui thậnlyct sựfbky quen thuộgpbqc vớpmwsi mêxcbvmcpnơwbjung, lúfbkyc trưmcpnpmwsc cũgpbqng sẽoant khôdwqrng bịnora ta dễwrmxcreing bỏabwd thuốygdjc nhưmcpn vậnlycy, tróxnsri đghxmếxnkdn Hổdaaf Đdnzcrratu bang!” Trong mắrvndt Hạnlyc Hầrratu Cảgpbqnh cóxnsr mộgpbqt ícreit sựfbky đghxmùksdga cợtztwt, ýgkls vịnorazrtju xa nhìanwan nàcreing mộgpbqt cáynpai nóxnsri: “Ngưmcpnơwbjui rốygdjt cuộgpbqc đghxmang sợtztwynpai gìanwa?”

Khôdwqrng nóxnsri đghxmếxnkdn chuyệxcbvn nàcreiy thìanwa thôdwqri, vừoygxa nhắrvndc tớpmwsi liềuezvn tứjvwkc. Uổdaafng côdwqrng nàcreing tin tưmcpncrrpng hắrvndn nhưmcpn vậnlycy, kếxnkdt quảgpbq hắrvndn cóxnsr chuyệxcbvn cũgpbqng khôdwqrng thưmcpnơwbjung lưmcpntztwng vớpmwsi mìanwanh trưmcpnpmwsc, màcrei hạnlyc thuốygdjc mêxcbv tróxnsri nàcreing lạnlyci!

Nghĩnora tớpmwsi đghxmâzrtjy, Vâzrtjn Tuyếxnkdt Phi trúfbkyt hếxnkdt bựfbkyc tứjvwkc trong lòdnzcng, trêxcbvn mặtztwt tứjvwkc giậnlycn càcreing sâzrtju, nàcreing lớpmwsn tiếxnkdng nóxnsri: “Vìanwa ta tin ngưmcpnơwbjui sẽoant khôdwqrng tổdaafn thưmcpnơwbjung ta, mớpmwsi theo ngưmcpnơwbjui rờbnrli vưmcpnơwbjung phủhoib, tin ngưmcpnơwbjui cóxnsr nỗomgoi khổdaafzrtjm, biếxnkdt rõlrqyxcbvn trong cóxnsr thuốygdjc mêxcbv vẫoygxn ngoan ngoãxcbvn nuốygdjt vàcreio, vìanwa đghxmxcbv cho ngưmcpnơwbjui khôdwqrng pháynpat giáynpac đghxmưmcpntztwc sựfbky kháynpac thưmcpnbnrlng, còdnzcn làcreim bộgpbq nhưmcpn ăgyzvn rấhhant ngon. . . . . . Đdnzcóxnsr hếxnkdt thảgpbqy đghxmuezvu làcrei bởcrrpi vìanwa ta coi ngưmcpnơwbjui nhưmcpn bằkfpqng hữomgou, nhưmcpnng ngưmcpnơwbjui thìanwa sao? Ngoàcreii mặtztwt thìanwadnzca nhãxcbv, trêxcbvn thựfbkyc tếxnkd hoàcrein toàcrein khôdwqrng cóxnsr coi ta ra gìanwa, đghxmrratu tiêxcbvn làcrei tróxnsri lạnlyci ta, hiệxcbvn tạnlyci lạnlyci ởcrrp đghxmâzrtjy hùksdgng hổdaaf dọolmga ngưmcpnbnrli, ngưmcpnơwbjui rốygdjt cuộgpbqc muốygdjn gìanwa?”

zrtjn Tuyếxnkdt Phi dùksdgng hếxnkdt sứjvwkc quáynpat xong thìanwa uấhhant ứjvwkc đghxmabwd mắrvndt, âzrtjm thanh nồzlxtng nặtztwc giọolmgng mũgpbqi nóxnsri: “Ngưmcpnơwbjui cóxnsr đghxmi hay khôdwqrng, ta khôdwqrng muốygdjn lãxcbvng phícrei thờbnrli gian vớpmwsi ngưmcpnơwbjui ởcrrp đghxmâzrtjy nữomgoa, ta đghxmi trưmcpnpmwsc, sau nàcreiy ta cũgpbqng sẽoant khôdwqrng quan tâzrtjm đghxmếxnkdn ngưmcpnơwbjui!”

Khôdwqrng hềuezvmcpnu luyếxnkdn xoay ngưmcpnbnrli, nhấhhanc châzrtjn đghxmi tớpmwsi cửnlyca lớpmwsn, nhịnorap bưmcpnpmwsc chậnlycm chạnlycp, giốygdjng nhưmcpn đghxmang đghxmtztwi cáynpai gìanwa.

Áygdjnh mắrvndt Hạnlyc Hầrratu Cảgpbqnh chợtztwt lóxnsre, nhậnlycn thấhhany đghxmưmcpntztwc mìanwanh vìanwa chuyệxcbvn củhoiba Tiếxnkdt Phỉplyhcrei thầrratn trícreixcbv muộgpbqi, buộgpbqc nàcreing thừoygxa nhậnlycn cáynpach nghĩnora khôdwqrng thiếxnkdt thựfbkyc củhoiba mìanwanh, thếxnkd nhưmcpnng trêxcbvn đghxmbnrli tạnlyci sao cóxnsr thểxcbv xảgpbqy ra kỳqwptcreich nhưmcpn thếxnkd?

Sảgpbqi bưmcpnpmwsc tiếxnkdn lêxcbvn, vộgpbqi vàcreing đghxmưmcpna tay kétrqeo lấhhany cáynpanh tay Vâzrtjn Tuyếxnkdt Phi, vẻfrzh mặtztwt thàcreinh thậnlyct nhìanwan nàcreing, giọolmgng khàcrein khàcrein nóxnsri: “Thậnlyct xin lỗomgoi, làcrei ta sai rồzlxti!” Nhìanwan Vâzrtjn Tuyếxnkdt Phi khôdwqrng chúfbkyt cửnlyc đghxmgpbqng, hắrvndn mícreim môdwqri mộgpbqt cáynpai tiếxnkdp tụcrnic mởcrrp miệxcbvng nóxnsri: “Ta tin ngưmcpnơwbjui, còdnzcn cóxnsrynpam ơwbjun ngưmcpnơwbjui đghxmãxcbv quan tâzrtjm ta nhưmcpn vậnlycy!”

zrtjn Tuyếxnkdt Phi nghẹqnaln ngàcreio, mềuezvm mạnlyci nóxnsri: “Ta cóxnsr thểxcbv tiếxnkdp nhậnlycn lờbnrli xin lỗomgoi vàcreiynpam ơwbjun củhoiba ngưmcpnơwbjui, nhưmcpnng ta khôdwqrng cho phétrqep ngưmcpnơwbjui còdnzcn nhưmcpn vậnlycy!”

Hạnlyc Hầrratu Cảgpbqnh đghxmáynpap mộgpbqt tiếxnkdng: “Đdnzcưmcpntztwc, ta đghxmzlxtng ýgkls vớpmwsi ngưmcpnơwbjui!” Tuy cảgpbqm xúfbkyc trong mắrvndt giấhhanu rấhhant kỹdpgm, nhưmcpnng vẫoygxn tràcrein ra mộgpbqt ícreit chua cháynpat.

Thấhhany chuyệxcbvn đghxmãxcbv chuyểxcbvn biếxnkdn tốygdjt, Vâzrtjn Tuyếxnkdt Phi lấhhany khăgyzvn tay ra, lau nưmcpnpmwsc mắrvndt ởcrrp khóxnsre mắrvndt, sau đghxmóxnsr mỉplyhm cưmcpnbnrli vớpmwsi Hạnlyc Hầrratu Cảgpbqnh: “Vậnlycy lầrratn nàcreiy tha thứjvwk cho ngưmcpnơwbjui! Bâzrtjy giờbnrl chúfbkyng ta phảgpbqi xuấhhant pháynpat trởcrrp vềuezvmcpnơwbjung phủhoib, khôdwqrng thểxcbv đghxmtztwi nữomgoa, Tiêxcbvu tháynpai hậnlycu pháynpai ngưmcpnbnrli sớpmwsm muộgpbqn sẽoantanwam đghxmưmcpntztwc nơwbjui nàcreiy, khôdwqrng thểxcbv liêxcbvn lụcrniy tớpmwsi dâzrtjn chúfbkyng ởcrrp đghxmâzrtjy!”

Hạnlyc Hầrratu Cảgpbqnh gậnlyct đghxmrratu, cẩxnkdn thậnlycn nhìanwan Vâzrtjn Tuyếxnkdt Phi mộgpbqt cáynpai, nghiêxcbvm mặtztwt nóxnsri: “Bâzrtjy giờbnrl chưmcpna thểxcbv lậnlycp tứjvwkc đghxmi đghxmưmcpntztwc, ngưmcpnơwbjui vàcrei ta đghxmếxnkdn nhàcrei Đdnzcóxnsra Nhi từoygx giãxcbv đghxmãxcbv!”

zrtjn Tuyếxnkdt Phi nháynpay mắrvndt mộgpbqt cáynpai, láynpat sau bừoygxng tỉplyhnh hiểxcbvu ra, đghxmưmcpna tay chỉplyh Hạnlyc Hầrratu Cảgpbqnh, nháynpay mắrvndt ra hiệxcbvu nóxnsri: “Ồdaaf, thìanwa ra làcrei ngưmcpnơwbjui thícreich tiểxcbvu mỹdpgm nhâzrtjn ngâzrtjy thơwbju đghxmóxnsr!”

Đdnzcóxnsrn nhậnlycn tầrratm mắrvndt Vâzrtjn Tuyếxnkdt Phi, Hạnlyc Hầrratu Cảgpbqnh im lặtztwng, sao nữomgo nhâzrtjn nàcreiy lạnlyci vui mừoygxng nhưmcpn vậnlycy nhỉplyh? Hắrvndn buôdwqrng cáynpanh tay nàcreing ra, khẽoant thởcrrpcreii mộgpbqt cáynpai, vôdwqr lựfbkyc nóxnsri: “Ngưmcpnơwbjui hiểxcbvu lầrratm, ta đghxmếxnkdn làcrei đghxmxcbvynpao biệxcbvt phụcrni mẫoygxu củhoiba nàcreing ấhhany, nhữomgong ngàcreiy qua đghxmãxcbvcreim phiềuezvn bọolmgn họolmg chăgyzvm sóxnsrc ta!”

Hoáynpa ra làcrei nhưmcpn vậnlycy, Vâzrtjn Tuyếxnkdt Phi nhìanwan vềuezv Hạnlyc Hầrratu Cảgpbqnh mỉplyhm cưmcpnbnrli gậnlyct đghxmrratu: “Chúfbkyng ta đghxmi thôdwqri!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.