Đích Nữ Vương Phi

Chương 105-2 : Cảnh tượng trong trí nhớ (2)

    trước sau   
Editor: thuyvu115257

Trong khoảlktdnh khắrzikc nàzyzzng chầaxaan chờzfqq, áhktcnh mắrzikt Thanh U lạeapznh lẽgdiao, đwhjnưqgdca tay cầaxaam lấwfoby cáhktcnh tay áhktcc đwhjnjvxfc kia, xoay mộjvxft cáhktci, bẻlktd oặabpbc ra sau lưqgdcng nàzyzzng, giữzfqq chặabpbt lạeapzi.

Lầaxaan nàzyzzy cózyzz thểypzxzyzzi Tốpecong Thi Linh thậmwixt sựuesg đwhjnau đwhjnếqgdcn tộjvxft cùjvzing, giọegwcng the thébazs vang lêwhjnn: “Buôeogsng ta ra, ngưqgdcơuxmpi làzyzzm đwhjnau ta. . . . . .”

Thanh U giốpecong nhưqgdc khôeogsng hềqgdc nghe đwhjnếqgdcn, trong mắrzikt lộjvxf ra sựuesg âgdiam lãzfqqnh. Hơuxmpn nữzfqqa chứlkqfng kiếqgdcn phu nhâgdian thưqgdczfqqng ngàzyzzy cao ngạeapzo khôeogsng ai bìufld nổvtlvi khôeogsng bằhaeeng mộjvxft con chózyzzywil trưqgdcvtlvc mặabpbt mìufldnh, trong lòylhzng nàzyzzng ta cựuesgc kỳmeba hảlktd giậmwixn, thưqgdcywilng thứlkqfc sắrzikc mặabpbt trắrzikng bệmebach củlwowa Tốpecong Thi Linh, mồywileogsi lạeapznh từvgiqng giọegwct rịlbein ra trêwhjnn tráhktcn. Sau đwhjnwfoby đwhjnqeojy nàzyzzng vềqgdc phíqgdca trưqgdcvtlvc, đwhjnywilng thờzfqqi nhấwfobc châgdian đwhjneapzp mạeapznh mộjvxft cáhktci, khiếqgdcn Tốpecong Thi Linh tébazs nhàzyzzo xuốpecong đwhjnwfobt.

“Muốpecon ăxoxhn cơuxmpm, thìufld liếqgdcm sạeapzch sẽgdia thứlkqfc ăxoxhn dưqgdcvtlvi đwhjnwfobt cho ta, nếqgdcu khôeogsng ngàzyzzy mai ngay cảlktduxmpm thừvgiqa ngưqgdcơuxmpi cũczphng khôeogsng cózyzzzyzz ăxoxhn!” Thanh U tặabpbc lưqgdcphfzi lưqgdcwhjnn mấwfoby vòylhzng quanh bộjvxf dạeapzng nhếqgdcch nháhktcc củlwowa Tốpecong Thi Linh, sau đwhjnózyzz âgdiam thanh lạeapznh lẽgdiao nhưqgdcxoxhng vang lêwhjnn trong căxoxhn phòylhzng trốpecong trãzfqqi.

Tốpecong Thi Linh nằhaeem sấwfobp trêwhjnn mặabpbt đwhjnwfobt, mộjvxft giọegwct nưqgdcvtlvc mắrzikt uấwfobt ứlkqfc tứlkqfc giậmwixn rơuxmpi xuốpecong sàzyzzn nhàzyzz, sớvtlvm biếqgdct cózyzz ngàzyzzy hôeogsm nay, ban đwhjnaxaau nàzyzzng nêwhjnn kếqgdct liễlrgdu tiệmeban tỳmeba ghêwhjn tởywilm nàzyzzy.


Đxairjvxft nhiêwhjnn cửcdxka chíqgdcnh kébazst mộjvxft tiếqgdcng, bịlbei ngưqgdczfqqi từvgiqwhjnn ngoàzyzzi đwhjnqeojy ra, Hồywilng Nguyệmebat đwhjnưqgdcwhjnc bốpecon nha hoàzyzzn dìufldu đwhjni vàzyzzo, theo đwhjnózyzz chíqgdcnh làzyzzjvzii thơuxmpm củlwowa thứlkqfc ăxoxhn xôeogsng vàzyzzo mũczphi.

“Ơlrgd ~ Thanh U, khôeogsng phảlktdi kêwhjnu ngưqgdcơuxmpi đwhjnưqgdca cơuxmpm cho Tốpecong thịlbei thiếqgdcp àzyzz? Sao cơuxmpm rơuxmpi vãzfqqi trêwhjnn đwhjnwfobt, còylhzn Tốpecong thịlbei thiếqgdcp thìufldufldnh dạeapzng nàzyzzy?” Hồywilng Nguyệmebat ngạeapzc nhiêwhjnn bụuesgm miệmebang, sau đwhjnózyzz sai ngưqgdczfqqi tiếqgdcn lêwhjnn phíqgdca trưqgdcvtlvc nózyzzi: “Còylhzn khôeogsng mau đwhjnphfz Tốpecong thịlbei thiếqgdcp dậmwixy cho bảlktdn phu nhâgdian!”

Thanh U sữzfqqng sờzfqq, sau đwhjnózyzz cung kíqgdcnh trảlktd lờzfqqi: “Dạeapz!”

Đxairwhjni Tốpecong Thi Linh đwhjnưqgdcwhjnc nâgdiang lêwhjnn thìufld trưqgdcvtlvc mắrzikt chỉlwow mộjvxft màzyzzu đwhjnylhz, trong đwhjnôeogsi con ngưqgdcơuxmpi tràzyzzn đwhjnaxaay thùjvzi hậmwixn.

Hồywilng Nguyệmebat cũczphng khôeogsng đwhjnypzx ýsrqg tớvtlvi, ra lệmebanh cho mấwfoby nha hoàzyzzn phíqgdca sau bàzyzzy thứlkqfc ăxoxhn ra trêwhjnn bàzyzzn. Lúwfobc nắrzikp đwhjnưqgdcwhjnc mởywil ra, mộjvxft trậmwixn mùjvzii thơuxmpm bay vàzyzzo mũczphi. Trưqgdcvtlvc đwhjnâgdiay bởywili vìufld Hồywilng Nguyệmebat làzyzzm nha hoàzyzzn cho Tốpecong Thi Linh rấwfobt nhiềqgdcu năxoxhm nêwhjnn rấwfobt rõvkbp sởywil thíqgdcch củlwowa nàzyzzng ta, tựuesg nhiêwhjnn sẽgdia biếqgdct nữzfqq nhâgdian nàzyzzy thíqgdcch ăxoxhn gìufld, đwhjnywil ăxoxhn đwhjnưqgdca đwhjnếqgdcn toàzyzzn làzyzzzyzzn ăxoxhn Tốpecong Thi Linh yêwhjnu thíqgdcch nhấwfobt.

“Ngưqgdcơuxmpi muốpecon làzyzzm gìufld?” Tốpecong Thi Linh nhìufldn lưqgdcvtlvt qua trêwhjnn bàzyzzn, sau đwhjnózyzz cảlktdnh giáhktcc hỏylhzi, âgdiam thanh còylhzn mang theo nồywilng nặabpbc giọegwcng mũczphi, pha chúwfobt khẩqeojn trưqgdcơuxmpng lo lắrzikng.

Hồywilng Nguyệmebat đwhjni tớvtlvi trưqgdcvtlvc bàzyzzn, liếqgdcc mâgdiam thứlkqfc ăxoxhn phong phúwfob mộjvxft cáhktci, tiếqgdcp theo mỉlwowm cưqgdczfqqi thâgdian thiếqgdct vớvtlvi Tốpecong Thi Linh, chẳhjytng qua nụuesgqgdczfqqi kia khôeogsng chạeapzm tớvtlvi đwhjnáhktcy mắrzikt, khiếqgdcn ngưqgdczfqqi ta cảlktdm thấwfoby khôeogsng hềqgdcwfobm áhktcp chúwfobt nàzyzzo: “Nhữzfqqng thứlkqfzyzzy đwhjnqgdcu cho ngưqgdcơuxmpi ăxoxhn!”

eogsjvzing ngoàzyzzi ýsrqg muốpecon, tròylhzng mắrzikt Tốpecong Thi Linh lózyzze sáhktcng, nhìufldn mózyzzn ăxoxhn đwhjnhjytp mắrzikt, mùjvzii thơuxmpm xôeogsng vàzyzzo mũczphi, nàzyzzng nuốpecot nưqgdcvtlvc miếqgdcng mộjvxft cáhktci, nhưqgdcng vẫeapzn tràzyzzn đwhjnaxaay hoàzyzzi nghi nózyzzi: “Ngưqgdcơuxmpi cózyzzylhzng tốpecot thếqgdc sao?” Nàzyzzng cũczphng khôeogsng phảlktdi làzyzz kẻlktd ngu, cũczphng khôeogsng mắrzikc chứlkqfng mau quêwhjnn, nàzyzzng pháhktc hủlwowy mặabpbt nàzyzzng ta khôeogsng nózyzzi, còylhzn mộjvxft cưqgdcvtlvc đwhjneapzp chếqgdct đwhjnlkqfa con củlwowa nàzyzzng ta. . . . . .

“Đxairúwfobng làzyzz ta khôeogsng cózyzzylhzng tốpecot nhưqgdc vậmwixy, chẳhjytng qua miễlrgdn ngưqgdcơuxmpi làzyzzm theo lờzfqqi ta nózyzzi, mộjvxft bàzyzzn đwhjnaxaay thứlkqfc ăxoxhn nàzyzzy sẽgdia cho ngưqgdcơuxmpi hếqgdct!” Hồywilng Nguyệmebat che giấwfobu sựuesg toan tíqgdcnh ởywil đwhjnáhktcy mắrzikt, khẽgdiaqgdczfqqi: “Chỉlwow cầaxaan ngưqgdcơuxmpi viếqgdct mộjvxft láhktc thưqgdc cho Tháhktci phi, nózyzzi vớvtlvi bàzyzz trong đwhjnoạeapzn thờzfqqi gian nàzyzzy thâgdian thểypzx ngưqgdcơuxmpi khôeogsng khỏylhze, nêwhjnn ởywil lạeapzi trong phủlwowqgdcvtlvng quâgdian tịlbeinh dưqgdcphfzng, khôeogsng thểypzx qua hầaxaau hạeapz, hếqgdct thảlktdy mózyzzn ăxoxhn đwhjnózyzz liềqgdcn làzyzz củlwowa ngưqgdcơuxmpi!”

Tốpecong Thi Linh ngẩqeojng đwhjnaxaau, tràzyzzn đwhjnaxaay áhktcnh sáhktcng chờzfqq mong, gấwfobp giọegwcng nózyzzi: “Tháhktci phi pháhktci ngưqgdczfqqi tớvtlvi tìufldm ta àzyzz?”

“Rốpecot cuộjvxfc ngưqgdcơuxmpi viếqgdct hay khôeogsng viếqgdct?” Hồywilng Nguyệmebat khôeogsng diễlrgdn nữzfqqa lạeapznh giọegwcng trảlktd lờzfqqi, sựuesg kiêwhjnn nhẫeapzn củlwowa nàzyzzng cózyzz hạeapzn.

Nhìufldn vẻlktd mặabpbt khẩqeojn thiếqgdct nàzyzzu, áhktcnh sáhktcng hy vọegwcng thiêwhjnu đwhjnpecot trong mắrzikt, Hồywilng Nguyệmebat hếqgdct sứlkqfc cháhktcn ghébazst, hừvgiq lạeapznh ra tiếqgdcng, nhắrzikc nhởywil: “Tháhktci phi thìufld thếqgdczyzzo? Ta chíqgdcnh làzyzz nghĩsrqga nữzfqq củlwowa Tháhktci hậmwixu, cho dùjvzi ngưqgdcơuxmpi cózyzz bảlktdn lãzfqqnh lớvtlvn hơuxmpn nữzfqqa, cũczphng chạeapzy khôeogsng thoáhktct khỏylhzi bàzyzzn tay ta, ngưqgdcơuxmpi vẫeapzn nêwhjnn nghe lờzfqqi viếqgdct đwhjni, viếqgdct xong thứlkqfc ăxoxhn trêwhjnn bàzyzzn đwhjnqgdcu làzyzz củlwowa ngưqgdcơuxmpi. Nếqgdcu nhưqgdc ngưqgdcơuxmpi khôeogsng viếqgdct, ta cũczphng sẽgdia khôeogsng đwhjnypzx ngưqgdcơuxmpi đwhjni ra Lan Phong cưqgdc nửcdxka bưqgdcvtlvc. Hiệmeban tạeapzi ngưqgdcơuxmpi cózyzz hai phúwfobt suy nghĩsrqg kỹmebazyzzng, sau hai phúwfobt ngưqgdcơuxmpi khôeogsng cho ta đwhjnáhktcp áhktcn hàzyzzi lòylhzng, ta sẽgdia lậmwixp tứlkqfc vứlkqft sạeapzch đwhjnpecong thứlkqfc ăxoxhn nàzyzzy, rồywili sau đwhjnózyzz ngưqgdcơuxmpi vẫeapzn phảlktdi ngoan ngoãzfqqn liếqgdcm sạeapzch thứlkqfc ăxoxhn thừvgiqa trêwhjnn đwhjnwfobt, ngưqgdcơuxmpi tốpecot nhấwfobt suy nghĩsrqg kỹmeba, đwhjnvgiqng tráhktcch ta chưqgdca cho ngưqgdcơuxmpi thờzfqqi gian suy nghĩsrqg!”

Sau mộjvxft lúwfobc Tốpecong Thi Linh cúwfobi đwhjnaxaau trầaxaam mặabpbc, bâgdiay giờzfqq thâgdian nàzyzzng bịlbeijvzii lắrzikp ởywil chỗxhqlzyzzy, mộjvxft mìufldnh côeogs đwhjnjvxfc bấwfobt lựuesgc, làzyzzm gìufldczphng khôeogsng trốpecon thoáhktct đwhjnưqgdcwhjnc, lầaxaan nữzfqqa liếqgdcc mắrzikt nhìufldn mózyzzn ngon trêwhjnn bàzyzzn, nhắrzikm mắrzikt lạeapzi lạeapznh lùjvzing nózyzzi: “Giấwfoby vàzyzzwfobt mựuesgc!”

Hồywilng Nguyệmebat hàzyzzi lòylhzng cưqgdczfqqi mộjvxft tiếqgdcng, ra hiệmebau nha hoàzyzzn xung quanh chuẩqeojn bịlbei: “Tốpecong Thi Linh, ngưqgdcơuxmpi quảlktd nhiêwhjnn rấwfobt biếqgdct thứlkqfc thờzfqqi!”

Mộjvxft láhktct sau, đwhjnwhjni giấwfoby trắrzikng mựuesgc đwhjnen đwhjnưqgdcwhjnc đwhjnưqgdca lêwhjnn, Hồywilng Nguyệmebat nhìufldn qua mộjvxft lầaxaan từvgiq đwhjnaxaau đwhjnếqgdcn cuốpecoi, cựuesgc kỳmebazyzzi lòylhzng gậmwixt đwhjnaxaau mộjvxft cáhktci: “Thứlkqfc ăxoxhn nàzyzzy thưqgdcywilng cho ngưqgdcơuxmpi, vềqgdc sau phảlktdi biếqgdct nghe lờzfqqi, Tưqgdcvtlvng quâgdian vắrzikng mặabpbt íqgdct ngàzyzzy, bảlktdn phu nhâgdian sẽgdia thưqgdczfqqng xuyêwhjnn ghébazs thăxoxhm ngưqgdcơuxmpi mộjvxft chúwfobt!”

Sau đwhjnózyzz dẫeapzn bọegwcn nha hoàzyzzn bưqgdcvtlvc nhẹhjyt nhàzyzzng bỏylhz đwhjni ra ngoàzyzzi, kècmusm theo mộjvxft cơuxmpn giózyzz lạeapznh, trong phòylhzng chỉlwowylhzn sózyzzt lạeapzi mộjvxft Tốpecong Thi Linh nắrzikm chặabpbt thàzyzznh quyềqgdcn, đwhjnlkqfng ởywiluxmpi đwhjnózyzz khôeogsng nhúwfobc nhíqgdcch rấwfobt lâgdiau.

Khi mặabpbt trờzfqqi đwhjnylhz rựuesgc từvgiq từvgiq nhôeogswhjnn ởywil phíqgdca Đxairôeogsng, Vâgdian Tuyếqgdct Phi, Thiêwhjnn Tầaxaam sáhktcu ngưqgdczfqqi ngồywili thuyềqgdcn đwhjnãzfqq đwhjni tớvtlvi mộjvxft hòylhzn đwhjnlktdo thuộjvxfc Thiềqgdcu An thàzyzznh, vừvgiqa lêwhjnn bờzfqq, đwhjnãzfqqzyzz thôeogsn dâgdian nhiệmebat tìufldnh tiếqgdcp đwhjnãzfqqi họegwc.

Từvgiqng hàzyzzng từvgiqng hàzyzzng hoa tưqgdcơuxmpi nởywil rộjvxf dọegwcc đwhjnưqgdczfqqng, nhữzfqqng ngôeogsi nhàzyzz bằhaeeng gỗxhqlczph kỹmebaeogsjvzing quen thuộjvxfc, thôeogsn dâgdian nởywil nụuesgqgdczfqqi đwhjnôeogsn hậmwixu gậmwixt đwhjnaxaau chàzyzzo hỏylhzi nàzyzzy. . . . . . Tấwfobt cảlktd trùjvzing khíqgdct lêwhjnn cảlktdnh tưqgdcwhjnng trong tríqgdc nhớvtlv, nơuxmpi đwhjnâgdiay khôeogsng mộjvxft chúwfobt cózyzz thay đwhjnvtlvi, nếqgdcu cảlktdm giáhktcc củlwowa nàzyzzng khôeogsng sai, Hạeapz Hầaxaau Cảlktdnh nhấwfobt đwhjnlbeinh ởywil chỗxhqlzyzzy!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.