Dị Thế Lưu Đày

Chương 611 : Em ấy tên Mặc, là vu giả lợi hại nhất thế gian

    trước sau   
*Chưfsauơxfjpng nàrvsuy cówrvb nộnbwpi dung ảhmhdnh, nếjoaku bạtjkpn khôuvibng thấxuuey nộnbwpi dung chưfsauơxfjpng, vui lòwuprng bậwuprt chếjoak đeapenbwp hiệuunrn hìbnxonh ảhmhdnh củmxvqa trìbnxonh duyệuunrt đeapehvlt đeapeoexqc.

Edit + Beta: Zombie cưfsaupbfmi Lợfhmrn

a745f413ce84b4f2b72da4cf147ab83e16faf7233f695-8RosYM_fw658Nguồfcbfn truyệuunrn: TruyentienHiep.vn/chapter-image/di-the-luu-day/a745f413ce84b4f2b72da4cf147ab83e16faf7233f695-8rosym_fw658.jpg">

“Vu danh củmxvqa cậwupru ta cũwrvbng sẽmbzn đeapeưfsaufhmrc tấxuuet cảhmhdddktc sinh vậwuprt trênbwpn mọoexqi đeapetjkpi lụjoakc vàrvsu đeapetjkpi dưfsauơxfjpng biếjoakt đeapeếjoakn vàrvsu ca tụjoakng.”
Nghiênbwpm Mặzogjc bồfcbfi thưfsaumsegng Nguyênbwpn Chiếjoakn mộnbwpt phen xong màrvsu kiếjoakn lửvknca chúbnxoa vẫtflun chưfsaua trởhmhd vềwupr.

Nguyênbwpn Chiếjoakn mang vẻbnxo mặzogjt thoảhmhdjhqdn ngồfcbfi xổhmhdm trênbwpn mặzogjt đeapexuuet, thỉkavinh thoảhmhdng vuốqyput ve chânqhmn Nghiênbwpm Mặzogjc, rồfcbfi lạtjkpi képugvo képugvo áddkto hắotgzn, hệuunrt nhưfsau mộnbwpt thằmfming nhówrvbc to xáddktc khôuvibng chịvlyiu ngồfcbfi yênbwpn.

Nghiênbwpm Mặzogjc sửvknca sang lạtjkpi quầwuprn áddkto, đeapeáddkt hắotgzn mộnbwpt cáddkti.


Nguyênbwpn Chiếjoakn liềwuprn ôuvibm lấxuuey đeapeùjcibi hắotgzn, thậwuprt đeapeáddktng khinh màrvsu sờmseg rồfcbfi sờmseg. Hắotgzn thậwuprt chờmseg mong lầwuprn bồfcbfi thưfsaumsegng tiếjoakp theo nha, dùjcib mỗgxxoi ngàrvsuy chỉkaviwrvb mộnbwpt tiếjoakng, nhưfsaung cũwrvbng cựnqhmc kỳmnaafsauvqqvng —— cáddkti tênbwpn nàrvsuy cứddkt thếjoakrvsu tựnqhm nhậwuprn đeapevlyinh mỗgxxoi ngàrvsuy Nghiênbwpm Mặzogjc sẽmbzn bồfcbfi thưfsaumsegng hắotgzn. Nếjoaku Nghiênbwpm Mặzogjc khôuvibng chịvlyiu? Khôuvibng sao, hắotgzn đeapeãjhqd pháddktt hiệuunrn ra nhưfsaufhmrc đeapeiểhvltm củmxvqa tưfsau tếjoak đeapetjkpi nhânqhmn nhàrvsu hắotgzn, chỉkavi cầwuprn tỏpzbi vẻbnxo yếjoaku thếjoak mộnbwpt chúbnxot trưfsauvqqvc mặzogjt em ấxuuey, rồfcbfi lạtjkpi chơxfjpi xấxuueu mộnbwpt chúbnxot làrvsuwrvb thểhvlt đeapetjkpt đeapeưfsaufhmrc ýjkst nguyệuunrn, đeapeưfsauơxfjpng nhiênbwpn, tiềwuprn đeapewupr quan trọoexqng nhấxuuet đeapehvltbnxom đeapeưfsaufhmrc tưfsau tếjoak đeapetjkpi nhânqhmn củmxvqa hắotgzn làrvsu da mặzogjt phảhmhdi dàrvsuy ơxfjpi làrvsurvsuy!

“Buôuvibng ra! Quầwuprn tôuvibi sắotgzp bịvlyi anh képugvo tuộnbwpt rồfcbfi.”

“Chúbnxot nữlevva tôuvibi giúbnxop em mặzogjc lạtjkpi.”

“Cúbnxot!” Ngưfsaumsegi đeapeưfsaufhmrc thỏpzbia mãjhqdn vàrvsu thảhmhd lỏpzbing xong thìbnxo ngay cảhmhd giọoexqng nówrvbi cũwrvbng kháddktc đeapei.

Nguyênbwpn Chiếjoakn nghe màrvsu chỉkavi cảhmhdm thấxuuey da đeapewupru ngứddkta rânqhmm ran, thậwuprt muốqypun nghe đeapeqypui phưfsauơxfjpng lạtjkpi kênbwpu to vàrvsui tiếjoakng. Hắotgzn quáddkt thívlyich tưfsau tếjoak đeapetjkpi nhânqhmn củmxvqa hắotgzn nằmfmim dưfsauvqqvi thânqhmn hắotgzn khówrvbc to kênbwpu mắotgzng, tiếjoakc làrvsufsau tếjoak củmxvqa hắotgzn đeapehvlt ýjkst mặzogjt mũwrvbi quáddkt, lạtjkpi kháddkt ngoan cưfsaumsegng, khôuvibng làrvsum hung hămfhgng mộnbwpt trậwuprn thìbnxo chỉkaviwrvb mắotgzng chửvknci chứddkt khôuvibng cówrvb khówrvbc lówrvbc cầwupru xin.

Tha theo cáddkti tênbwpn to xáddktc nàrvsuy, Nghiênbwpm Mặzogjc làrvsum gìbnxowrvbng khôuvibng tiệuunrn, nhưfsaung hắotgzn lạtjkpi khôuvibng nỡpbfmjcibng kim đeapeânqhmm đeapeqypui phưfsauơxfjpng, ívlyit nhấxuuet thìbnxouvibm nay khôuvibng nỡpbfm, nênbwpn chỉkaviwrvb thểhvlt chịvlyiu đeapenqhmng vàrvsu đeapehvlt mặzogjc cho đeapeqypui phưfsauơxfjpng quậwupry pháddkt.

Thậwuprt kỳmnaa lạtjkp, sau mộnbwpt trậwuprn phówrvbng đeapeãjhqdng bừqypua bãjhqdi nhưfsau vậwupry, tânqhmm tìbnxonh vàrvsu thânqhmn thểhvlt hắotgzn lạtjkpi thảhmhd lỏpzbing hơxfjpn rấxuuet nhiềwupru.

Nguyênbwpn Chiếjoakn trưfsauvqqvc khi mặzogjc quầwuprn cho Mặzogjc củmxvqa hắotgzn còwuprn ráddktng cắotgzn thênbwpm mộnbwpt cáddkti, hàrvsum hồfcbfwrvbi: “Con trai nhỏpzbi củmxvqa chúbnxong ta sẽmbznbnxonh yênbwpn màrvsu chàrvsuo đeapemsegi.”

“Ừqypu.” Nghiênbwpm Mặzogjc làrvsum lơxfjp sựnqhm kháddktc thưfsaumsegng củmxvqa thânqhmn thểhvlt, bówrvbp máddkt gia súbnxoc đeapehvltddktch miệuunrng hắotgzn ra, sau đeapeówrvb mặzogjc quầwuprn lạtjkpi cho đeapeàrvsung hoàrvsung, rồfcbfi chạtjkpy ra khỏpzbii hang đeapenbwpng. Nếjoaku còwuprn khôuvibng đeapei nữlevva thìbnxonbwpn gia súbnxoc kia nhấxuuet đeapevlyinh sẽmbzn lạtjkpi lôuvibi képugvo hắotgzn lămfhgn lộnbwpn thênbwpm mộnbwpt lầwuprn, thậwuprt làrvsu, sao khôuvibng nhìbnxon xem đeapeânqhmy làrvsuxfjpi nàrvsuo?!

nbwpn ngoàrvsui khu đeapexuuet bằmfming, thấxuuey Nghiênbwpm Mặzogjc vàrvsu Nguyênbwpn Chiếjoakn mộnbwpt trưfsauvqqvc mộnbwpt sau bưfsauvqqvc ra, đeapeáddktm ngưfsaumsegi Ôafbw Thầwuprn lậwuprp tứddktc vẫtfluy tay kênbwpu to: “Sưfsau phụjoak, thủmxvqiqqjnh!”

Nghiênbwpm Mặzogjc chuyểhvltn mộnbwpt phầwuprn đeapefcbf ămfhgn thứddktc uốqypung qua cho Tôuvibuvibn, trấxuuen an cảhmhdm xúbnxoc củmxvqa mọoexqi ngưfsaumsegi.

Nguyênbwpn Chiếjoakn képugvo Nhịvlyijhqdnh qua mộnbwpt bênbwpn, hỏpzbii xem trong đeapeoạtjkpn thờmsegi gian nàrvsuy bọoexqn họoexq trảhmhdi qua việuunrc gìbnxorvsu quan sáddktt thấxuuey cáddkti gìbnxo.

Lạtjkpp Mạtjkpc Linh nhìbnxon chằmfmim chằmfmim Nghiênbwpm Mặzogjc, cậwupru ta cứddkt cảhmhdm thấxuuey Nghiênbwpm Mặzogjc cówrvb chỗgxxorvsuo đeapeówrvb khang kháddktc.


“Sưfsau phụjoak, bụjoakng ngàrvsui!” Ôafbw Thầwuprn làrvsu ngưfsaumsegi đeapewupru tiênbwpn nhìbnxon ra, cũwrvbng làrvsu ngưfsaumsegi đeapewupru tiênbwpn kênbwpu lênbwpn, nówrvb thìbnxo khôuvibng nghĩiqqj nhiềwupru, còwuprn tưfsauhmhdng sưfsau phụjoak giấxuueu gìbnxo trong áddkto.

Nghiênbwpm Mặzogjc thậwuprt tùjciby ýjkstrvsu vỗgxxo vỗgxxo bụjoakng: “Đuqppânqhmy làrvsu tiểhvltu sưfsau đeapeuunr củmxvqa mấxuuey đeapeddkta, nówrvb dờmsegi chỗgxxo rồfcbfi, qua mộnbwpt thờmsegi gian nữlevva hẳrcvkn làrvsuwrvb thểhvlt sinh ra.”

Mọoexqi ngưfsaumsegi: “A?!”

Nhưfsaung kinh ngạtjkpc chỉkavirvsu nhấxuuet thờmsegi, bao gồfcbfm cảhmhd Lạtjkpp Mạtjkpc Linh, mọoexqi ngưfsaumsegi đeapewupru tiếjoakp thu chuyệuunrn tưfsau tếjoak đeapetjkpi nhânqhmn củmxvqa bọoexqn họoexq ‘mang thai’ rấxuuet nhanh, nếjoaku đeapehmhdi lạtjkpi làrvsu ngưfsaumsegi kháddktc, đeapeàrvsun ôuvibng mang thai khôuvibng bịvlyiwrvbi làrvsu quáddkti vậwuprt thìbnxo chắotgzc chắotgzn cũwrvbng sẽmbzn bịvlyinqhmy xem, nhưfsaung Nghiênbwpm Mặzogjc làrvsu ai? Đuqppówrvb chívlyinh làrvsufsau tếjoak đeapetjkpi nhânqhmn củmxvqa Cửvkncu Nguyênbwpn bọoexqn họoexq, đeapeqypung nówrvbi mang thai, màrvsujcibwrvb phânqhmn thânqhmn, táddktch ra thênbwpm vàrvsui ngưfsaumsegi nữlevva cũwrvbng khôuvibng khówrvb!

Đuqppúbnxong vậwupry, lòwuprng tin củmxvqa ngưfsaumsegi Cửvkncu Nguyênbwpn dàrvsunh cho tưfsau tếjoak đeapetjkpi nhânqhmn củmxvqa bọoexqn họoexq đeapewupry ắotgzp nhưfsau thếjoak đeapeówrvb, bấxuuet cứddkt mộnbwpt sựnqhmbnxonh quáddkti dịvlyi ly kỳmnaarvsuo chỉkavi cầwuprn nówrvb xảhmhdy ra trênbwpn ngưfsaumsegi Nghiênbwpm Mặzogjc thìbnxo đeapewupru trởhmhdnbwpn bìbnxonh thưfsaumsegng, huốqypung hồfcbf chi đeapeáddktm ngưfsaumsegi Ôafbw Thầwuprn cămfhgn bảhmhdn khôuvibng nghĩiqqj đeapeếjoakn chuyệuunrn mang thai, màrvsu chỉkavi cho rằmfming đeapeânqhmy làrvsu mộnbwpt trong nhữlevvng quáddkt trìbnxonh nhấxuuet đeapevlyinh phảhmhdi cówrvb khi thầwuprn tửvknc sinh ra.

“Đuqppôuvib Đuqppôuvib…”

Nghiênbwpm Mặzogjc đeapenbwpt nhiênbwpn quay đeapewupru, hắotgzn nghe thấxuuey tiếjoakng kênbwpu củmxvqa Vu Quảhmhd?

Vu Quảhmhdfsauơxfjpn tay ra vớvqqvi Nghiênbwpm Mặzogjc, Nghiênbwpm Mặzogjc tựnqhm giáddktc mìbnxonh cówrvb chúbnxot lơxfjprvsu vớvqqvi con trai lớvqqvn, vộnbwpi vàrvsung đeapeówrvbn lấxuuey nówrvb từqypu trong lòwuprng Tiểhvltu Hắotgzc.

“Thậwuprt xin lỗgxxoi.”

“Sao?” Tuy Nghiênbwpm Mặzogjc rấxuuet vui khi bânqhmy giờmseg hắotgzn lạtjkpi cówrvb thểhvlt nghe hiểhvltu Vu Quảhmhdwrvbi gìbnxo, nhưfsaung Vu Quảhmhd luôuvibn báddkt đeapetjkpo cưfsaumsegng thếjoak lạtjkpi nówrvbi xin lỗgxxoi vớvqqvi hắotgzn? Vụjoakbnxo vậwupry?

Vu Quảhmhdwrvbng hoảhmhdng sợfhmr: “A, cậwupru lạtjkpi cówrvb thểhvlt nghe hiểhvltu ta nówrvbi gìbnxo?”

“Gọoexqi ba.” Nghiênbwpm Mặzogjc đeapeáddktnh nhẹftuouvibng thằmfming nhówrvbc.

“Cówrvb phảhmhdi em trai đeapeãjhqd xảhmhdy ra chuyệuunrn khôuvibng?”


“Mộnbwpt chúbnxot. Ham muốqypun tàrvsu áddktc củmxvqa quảhmhd Vu Vậwuprn muốqypun đeapeoạtjkpt thânqhmn thểhvltwrvb, ba mớvqqvi cưfsauvqqvp lấxuuey cộnbwpi nguồfcbfn nămfhgng lưfsaufhmrng sinh mệuunrnh trong thânqhmn thểhvlt Đuqppôuvib Đuqppôuvib, đeapeèmuap ham muốqypun tàrvsu áddktc kia xuốqypung.” Nghiênbwpm Mặzogjc đeapeáddktnh thứddktc Đuqppôuvib Đuqppôuvib, đeapehvltwrvbwrvbi chuyệuunrn trựnqhmc tiếjoakp vớvqqvi Vu Quảhmhd, cho thằmfming anh trai nhỏpzbirvsuy bớvqqvt lo lắotgzng.

Nghiênbwpm Mặzogjc nówrvbi rấxuuet nhẹftuo nhàrvsung, nhưfsaung Vu Quảhmhd biếjoakt quáddkt trìbnxonh tấxuuet nhiênbwpn nguy hiểhvltm vạtjkpn phầwuprn, nếjoaku khôuvibng phảhmhdi quáddkt nguy hiểhvltm, thìbnxobnxoc trưfsauvqqvc sao nówrvb lạtjkpi táddktch ham muốqypun tàrvsu áddktc kia ra?

Vu Quảhmhd rấxuuet hốqypui hậwuprn, sau mộnbwpt thờmsegi gian dàrvsui ởhmhdjcibng Đuqppôuvib Đuqppôuvib, nówrvb đeapeãjhqd xem Đuqppôuvib Đuqppôuvib nhưfsau em ruộnbwpt, màrvsuwrvb lạtjkpi mạtjkpnh hơxfjpn Đuqppôuvib Đuqppôuvib, ham muốqypun tàrvsu áddktc củmxvqa quảhmhd Vu Vậwuprn hẳrcvkn phảhmhdi đeapehvlt cho nówrvb giảhmhdi quyếjoakt, chứddkt khôuvibng phảhmhdi đeapehvlt lạtjkpi cho đeapeddkta em trai yếjoaku ớvqqvt củmxvqa nówrvb.

Vu Quảhmhd tỏpzbi vẻbnxobnxonh muốqypun nówrvbi chuyệuunrn vớvqqvi em trai.

Nghiênbwpm Mặzogjc buồfcbfn cưfsaumsegi, dứddktt khoáddktt ngồfcbfi xuốqypung, đeapezogjt thằmfming nhówrvbc ngồfcbfi trênbwpn đeapeùjcibi.

Vu Quảhmhd cốqypu gắotgzng nghiênbwpng ngưfsaumsegi qua, áddktp sáddktt vàrvsuo bụjoakng Nghiênbwpm Mặzogjc: “Em trai.”

“Vu Vu!” Đuqppôuvib Đuqppôuvib vui sưfsauvqqvng kênbwpu lênbwpn.

Vu Quảhmhd rốqypui rắotgzm nửvknca ngàrvsuy, quyếjoakt đeapevlyinh nówrvbi thậwuprt, nówrvbrvsu ngưfsaumsegi đeapeàrvsun ôuvibng cówrvb tráddktch nhiệuunrm! “Thậwuprt xin lỗgxxoi, đeapewupru do ta, ham muốqypun tàrvsu áddktc kia làrvsu củmxvqa ta, ta khôuvibng nênbwpn đeapehvlt lạtjkpi cho cậwupru, cậwupru yênbwpn tânqhmm, ta đeapeãjhqd nghĩiqqjddktch dẫtflun nówrvb trởhmhd lạtjkpi thânqhmn thểhvlt ta lầwuprn nữlevva, nówrvb vốqypun làrvsu mộnbwpt thểhvlt củmxvqa ta, chỉkavi cầwuprn ta gọoexqi nówrvb, màrvsuwrvbhmhd trênbwpn ngưfsaumsegi cậwupru cảhmhdm thấxuuey nguy hiểhvltm, thìbnxo nhấxuuet đeapevlyinh sẽmbzn chui vàrvsuo thânqhmn thểhvlt ta!”

Vu Quảhmhd lạtjkpi nówrvbi cho ba Mặzogjc củmxvqa nówrvbddktch làrvsum đeapehvlt hắotgzn phốqypui hợfhmrp, nówrvb rấxuuet nghiênbwpm túbnxoc màrvsu suy nghĩiqqj bảhmhdy ngàrvsuy mớvqqvi nghĩiqqj ra phưfsauơxfjpng pháddktp giảhmhdi quyếjoakt nàrvsuy, tuy sau khi nówrvb dẫtflun thứddkt ham muốqypun tàrvsu áddktc kia vềwupr chưfsaua chắotgzc gìbnxowrvb thểhvlt tiênbwpu diệuunrt đeapeưfsaufhmrc đeapeqypui phưfsauơxfjpng. Thứddktrvsuy khôuvibng dễodrk tiênbwpu diệuunrt, cówrvb ai tiênbwpu diệuunrt đeapeưfsaufhmrc ham muốqypun vàrvsu bảhmhdn nămfhgng củmxvqa mìbnxonh chứddkt? Nênbwpn nówrvb chỉkaviwrvb thểhvlt khắotgzc chếjoak rồfcbfi lạtjkpi khắotgzc chếjoak, đeapehvlt thứddkt đeapeówrvb khôuvibng cówrvbxfjp hộnbwpi xổhmhdng ra.

Vu Quảhmhdwrvbi xong, còwuprn tưfsauhmhdng Đuqppôuvib Đuqppôuvibrvsu ba Mặzogjc sẽmbzn tứddktc giậwuprn.

Nhưfsaung Đuqppôuvib Đuqppôuvib lạtjkpi cưfsaumsegi ha ha: “Vu Vu khôuvibng sợfhmr, em nhấxuuet đeapevlyinh cówrvb thểhvlt đeapeáddktnh bạtjkpi nówrvb! Ba, chúbnxong ta cówrvb thểhvlt đeapeáddktnh bạtjkpi nówrvb, đeapeúbnxong khôuvibng ba?”

Nghiênbwpm Mặzogjc vuốqyput ve bụjoakng, cưfsaumsegi: “Phảhmhdi. Chỉkavirvsu ham muốqypun bảhmhdn nămfhgng màrvsu thôuvibi, bânqhmy giờmseg con chưfsaua thểhvlt khốqypung chếjoakwrvbrvsu bởhmhdi vìbnxo linh hồfcbfn củmxvqa con còwuprn quáddkt nhỏpzbi yếjoaku, nhưfsaung vềwupr sau ba sẽmbzn tẩhloim bổhmhd linh hồfcbfn con, sẽmbznwrvbi cho con biếjoakt làrvsum thếjoakrvsuo đeapehvlt khốqypung chếjoak nhữlevvng ham muốqypun vàrvsu suy nghĩiqqj khôuvibng tốqyput củmxvqa mìbnxonh, mộnbwpt ngàrvsuy nàrvsuo đeapeówrvb con sẽmbzn hoàrvsun toàrvsun đeapeáddktnh bạtjkpi nówrvb, khốqypung chếjoakwrvb, vàrvsuwrvb khôuvibng thểhvlthmhdnh hưfsauhmhdng đeapeếjoakn con nữlevva.”

Đuqppânqhmy làrvsu đeapeiềwupru quan trọoexqng khi dưfsaupbfmng thai, nhấxuuet làrvsunqhmy giờmseg Đuqppôuvib Đuqppôuvib đeapeãjhqdwrvb ýjkst thứddktc hoàrvsun chỉkavinh, chỉkavi cầwuprn nówrvbi cho nówrvb nghe, nówrvb sẽmbzn biếjoakt cáddkti gìbnxo tốqyput cáddkti gìbnxo xấxuueu, cáddkti gìbnxowrvb thểhvltrvsum cáddkti gìbnxo khôuvibng thểhvltrvsum.


“Vẫtflun làrvsu giao cho ta đeapei, ta mạtjkpnh hơxfjpn Đuqppôuvib Đuqppôuvib, linh hồfcbfn cũwrvbng côuvib đeapeoexqng hơxfjpn nówrvb, ta cówrvb thểhvlt chịvlyiu đeapeưfsaufhmrc sựnqhmddktm dỗgxxo củmxvqa thứddkt đeapeówrvb.” Vu Quảhmhd thiệuunrt tìbnxonh thiệuunrt lòwuprng màrvsu ămfhgn nămfhgn.

“Cówrvb phảhmhdi con cảhmhdm thấxuuey thứddkt đeapeówrvbrvsu do mìbnxonh đeapehloiy cho Đuqppôuvib Đuqppôuvib?” Nghiênbwpm Mặzogjc bówrvbp bówrvbp cáddkti môuvibng nhỏpzbi củmxvqa Vu Quảhmhd, nghĩiqqj thầwuprm rằmfming mìbnxonh mớvqqvi vừqypua dỗgxxorvsunh đeapeddkta lớvqqvn, hiệuunrn giờmseg lạtjkpi phảhmhdi dỗgxxorvsunh hai đeapeddkta nhỏpzbi, cảhmhdm tháddktn làrvsum trụjoak cộnbwpt gia đeapeìbnxonh thậwuprt khôuvibng dễodrk chúbnxot nàrvsuo.

Mộnbwpt tênbwpn kháddktc cũwrvbng tựnqhm nhậwuprn mìbnxonh làrvsu trụjoak cộnbwpt gia đeapeìbnxonh nhìbnxon qua, Nghiênbwpm Mặzogjc vẫtfluy tay vớvqqvi hắotgzn.

Nguyênbwpn Chiếjoakn liềwuprn chạtjkpy tớvqqvi, ngồfcbfi xuốqypung, ôuvibm lấxuuey Nghiênbwpm Mặzogjc: “Làrvsum sao vậwupry?”

Hắotgzn khôuvibng hiểhvltu Vu Quảhmhdwrvbi gìbnxo, nhưfsaung làrvsum cha, hắotgzn cówrvb thểhvlt cảhmhdm giáddktc đeapeưfsaufhmrc sựnqhm bấxuuet an vàrvsu áddkty náddkty củmxvqa Vu Quảhmhd.

Sao bữlevva nay Vu Quảhmhdwrvbng biếjoakt áddkty náddkty thếjoak?

Nghiênbwpm Mặzogjc thấxuuep giọoexqng kểhvlt lạtjkpi chuyệuunrn củmxvqa Vu Quảhmhd.

Nguyênbwpn Chiếjoakn nhưfsauvqqvn màrvsuy, vưfsauơxfjpn ngówrvbn tay ra búbnxong búbnxong ‘chim chívlyich bôuvibng’ củmxvqa con trai lớvqqvn.

Vu Quảhmhd: “…Nha!”

Nghiênbwpm Mặzogjc cưfsaumsegi ha ha.

Nguyênbwpn Chiếjoakn dạtjkpy con trai lớvqqvn: “Chim nhỏpzbivlyiu, xem mìbnxonh làrvsum ra chuyệuunrn tốqyput gìbnxo! Thiếjoaku chúbnxot nữlevva hạtjkpi chếjoakt cảhmhd nhàrvsu.”

Vu Quảhmhd kẹftuop chânqhmn, kiênbwpn quyếjoakt khôuvibng thừqypua nhậwuprn chim mìbnxonh nhỏpzbi, nhưfsaung vẫtflun dũwrvbng cảhmhdm nhậwuprn sai: “Ta làrvsum ta chịvlyiu tráddktch nhiệuunrm! Ta sẽmbznuvibi ham muốqypun tàrvsu áddktc kia vềwupr! Ba Mặzogjc, ba nówrvbi vớvqqvi hắotgzn đeapei! Còwuprn nữlevva, nếjoaku hắotgzn dáddktm búbnxong chim ta, chờmseg ta lớvqqvn lênbwpn liềwuprn cưfsauvqqvp vợfhmr hắotgzn!”

Nghiênbwpm Mặzogjc khôuvibng cho rằmfming mìbnxonh làrvsu vợfhmr Nguyênbwpn Chiếjoakn, vìbnxo thếjoak hắotgzn thuậwuprt lạtjkpi nguyênbwpn lờmsegi.


Nguyênbwpn Chiếjoakn lôuvibi Mặzogjc Sáddktt ra, so đeapeo vớvqqvi con trai lớvqqvn mềwuprm mụjoakp: “Thiếjoakn rồfcbfi làrvsu sẽmbzn nghe lờmsegi thôuvibi.”

Vu Quảhmhd quơxfjpwrvbng vuốqyput: “Nha a ——!”

Nghiênbwpm Mặzogjc cưfsaumsegi bảhmhdo vệuunr con trai lớvqqvn, khôuvibng cho Nguyênbwpn Chiếjoakn tiếjoakp tụjoakc uy hiếjoakp, đeapehvlt Vu Quảhmhd ngồfcbfi ngay ngắotgzn lạtjkpi, cầwuprm lấxuuey hai cáddkti chânqhmn nhỏpzbi củmxvqa nówrvb xoa xoa, cưfsaumsegi mắotgzng: “Nhówrvbc ngốqypuc, dũwrvbng cảhmhdm nhậwuprn sai làrvsu chuyệuunrn tốqyput, nhưfsaung nhậwuprn lấxuuey việuunrc mìbnxonh khôuvibng làrvsum thậwuprt sựnqhmrvsu ngốqypuc đeapexuuey biếjoakt khôuvibng hảhmhd? Nếjoaku ba chưfsaua tiếjoakp xúbnxoc vớvqqvi linh hồfcbfn mấxuuey đeapeddkta, con nówrvbi nhưfsau vậwupry, chắotgzc ba sẽmbzn thậwuprt sựnqhm cho làrvsu thếjoak. Nhưfsaung thứddkt ham muốqypun tàrvsu áddktc đeapeówrvb khôuvibng đeapeơxfjpn giảhmhdn nhưfsau con nghĩiqqj đeapeânqhmu.”

Vu Quảhmhdnbwpu nha nha, tỏpzbi vẻbnxobnxonh khôuvibng hiểhvltu.

Nghiênbwpm Mặzogjc kiênbwpn nhẫtflun giảhmhdi thívlyich cho con trai lớvqqvn, đeapefcbfng thờmsegi cũwrvbng làrvsuwrvbi cho mộnbwpt lớvqqvn mộnbwpt nhỏpzbi kháddktc nghe: “Con vàrvsu Đuqppôuvib Đuqppôuvib đeapewupru làrvsu quảhmhd Vu Vậwuprn, đeapewupru lấxuuey quảhmhd oa oa làrvsum nềwuprn tảhmhdng, do máddktu tinh củmxvqa ba vàrvsu Nguyênbwpn Chiếjoakn tạtjkpo ra. Đuqppôuvib Đuqppôuvibwrvb, con cũwrvbng cówrvb, ham muốqypun bảhmhdn nămfhgng khôuvibng phảhmhdi thứddkt con muốqypun táddktch làrvsuwrvb thểhvltddktch ra. Lúbnxoc trưfsauvqqvc con cảhmhdm thấxuuey con dờmsegi nówrvbnbwpn ngưfsaumsegi Đuqppôuvib Đuqppôuvib kỳmnaa thậwuprt làrvsu do con bắotgzt đeapewupru thàrvsunh côuvibng áddktp chếjoak đeapeưfsaufhmrc bảhmhdn nămfhgng củmxvqa mìbnxonh. Sau đeapeówrvb, con đeapeưfsaufhmrc sinh ra màrvsu khôuvibng bịvlyihmhdnh hưfsauhmhdng quáddkt lớvqqvn làrvsubnxo hai nguyênbwpn nhânqhmn, thứddkt nhấxuuet, nămfhgng lưfsaufhmrng con cówrvb đeapeưfsaufhmrc vưfsaufhmrt qua giớvqqvi hạtjkpn con cówrvb thểhvlt hấxuuep thu, thứddkt hai, con đeapeãjhqd áddktp chếjoak bảhmhdn nămfhgng củmxvqa mìbnxonh rấxuuet kháddkt. Khi con áddktp chếjoak đeapeưfsaufhmrc nówrvb, còwuprn cówrvb nguồfcbfn nămfhgng lưfsaufhmrng sung túbnxoc hơxfjpn cảhmhd con mong muốqypun, vậwupry bảhmhdn tívlyinh tham lam củmxvqa quảhmhd Vu Vậwuprn đeapeưfsauơxfjpng nhiênbwpn cũwrvbng khôuvibng cáddktch nàrvsuo ngoi đeapewupru dậwupry. Thậwuprm chívlyiwuprn vìbnxomfhgng lưfsaufhmrng quáddkt nhiềwupru màrvsu chia ra làrvsum ba phầwuprn.”

Vu Quảhmhdddkt to cáddkti miệuunrng nhỏpzbi mềwuprm mềwuprm, nưfsauvqqvc miếjoakng chảhmhdy ra màrvsu khôuvibng tựnqhm biếjoakt. Thìbnxo ra làrvsu thếjoak!

“A! Ba, nówrvbi nhưfsau vậwupry… ta khôuvibng làrvsum hạtjkpi em trai?”

“Khôuvibng cówrvb.”

“Khôuvibng, lúbnxoc trưfsauvqqvc kỳmnaa thậwuprt ta đeapeãjhqd…”

“Khi đeapeówrvb Vu Vu vẫtflun chưfsaua thívlyich em màrvsu, Vu Vu đeapeqypung khówrvbc.”

Ta khôuvibng cówrvb khówrvbc! Vu Quảhmhd lo lắotgzng đeapeãjhqd rấxuuet nhiềwupru ngàrvsuy, ngay cảhmhd ngủmxvqwrvbng khôuvibng ngủmxvq ngon. Dùjcibwrvbwrvb thầwuprn kỳmnaa, thìbnxowrvbwrvbng chỉkavirvsu mộnbwpt nhówrvbc con mớvqqvi ra đeapemsegi chưfsaua đeapeưfsaufhmrc bao lânqhmu.

Hiệuunrn giờmseg Vu Quảhmhd rốqyput cuộnbwpc cũwrvbng cówrvb thểhvlt buôuvibng bỏpzbinqhmm sựnqhm trong lòwuprng, còwuprn đeapeưfsaufhmrc em trai dỗgxxo, tinh thầwuprn thảhmhd lỏpzbing hơxfjpn, liềwuprn ngáddktp dàrvsui mộnbwpt cáddkti.

Nhówrvbc con dụjoaki mắotgzt, buồfcbfn ngủmxvq. Em trai thậwuprt tốqyput! Vềwupr sau nówrvb nhấxuuet đeapevlyinh phảhmhdi đeapeqypui xửvknc thậwuprt tốqyput vớvqqvi em trai.

“Em trai, anh hai sẽmbzn giúbnxop em. Chúbnxong ta sẽmbznjcibng nhau đeapeáddktnh bạtjkpi nhữlevvng thứddktrvsu áddktc!”

“Đuqppưfsaufhmrc!” Đuqppôuvib Đuqppôuvib đeapeưfsaufhmrc anh hai cổhmhdwrvbwrvbng khôuvibng còwuprn sợfhmrjhqdi nữlevva. Anh hai cówrvb thểhvlt đeapeáddktnh bạtjkpi nhữlevvng thứddktrvsu áddktc đeapeówrvb, vậwupry nówrvbwrvbng nhấxuuet đeapevlyinh cówrvb thểhvlt!

wrvb đeapeiềwupru nówrvb khôuvibng nówrvbi vớvqqvi ba vàrvsu cha, kỳmnaa thậwuprt chỉkavi cầwuprn ham muốqypun tàrvsu áddktc kia khôuvibng làrvsum hạtjkpi bọoexqn họoexq, thìbnxo giữlevvwrvb lạtjkpi chơxfjpi cũwrvbng vui. Ba luôuvibn nówrvbi nówrvb quáddkt mềwuprm yếjoaku, dễodrk bịvlyi ămfhgn hiếjoakp, nówrvbwrvbng muốqypun lépugvn mạtjkpnh hơxfjpn mộnbwpt chúbnxot, xấxuueu xa mộnbwpt chúbnxot.

qypum ừqypum, đeapeânqhmy làrvsuvlyi mậwuprt, khôuvibng thểhvltwrvbi cho ba biếjoakt, cówrvb lẽmbznwrvbwrvb thểhvlt thưfsauơxfjpng lưfsaufhmrng mộnbwpt chúbnxot vớvqqvi ham muốqypun tàrvsu áddktc trong đeapewupru nówrvb, mọoexqi ngưfsaumsegi cówrvb thểhvltrvsum bạtjkpn màrvsu khôuvibng phảhmhdi sao. Mớvqqvi đeapewupru anh Vu Vu ghépugvt nówrvb nhưfsau vậwupry, nhưfsaung sau đeapeówrvb chẳrcvkng phảhmhdi cũwrvbng đeapeãjhqd trởhmhd thàrvsunh anh trai tốqyput củmxvqa nówrvb sao?

Ba Nghiênbwpm Mặzogjc khôuvibng biếjoakt cáddkti gìbnxo hếjoakt sau khi thu phụjoakc hai bảhmhdo bốqypui nhỏpzbi thìbnxonqhmm tìbnxonh thảhmhd lỏpzbing hơxfjpn nhiềwupru, nhìbnxon cáddkti gìbnxowrvbng thấxuuey thậwuprt làrvsu tốqyput đeapeftuop, thậwuprt làrvsu đeapewupry sứddktc sốqypung.

Nguyênbwpn Chiếjoakn thấxuuey hắotgzn nhưfsau vậwupry, lòwuprng cũwrvbng vui vẻbnxo, nhịvlyin khôuvibng đeapeưfsaufhmrc hôuvibn mộnbwpt cáddkti rồfcbfi mộnbwpt cáddkti lênbwpn máddkt hắotgzn.

Nghiênbwpm Mặzogjc ôuvibm Vu Quảhmhdrvsuo lòwuprng, bọoexqc nówrvb lạtjkpi, đeapehvltwrvb ngủmxvq thoảhmhdi máddkti hơxfjpn, đeapefcbfng thờmsegi khôuvibng quênbwpn nghiênbwpng mặzogjt liếjoakm môuvibi Nguyênbwpn Chiếjoakn.

Mấxuuey đeapeddkta nhỏpzbi nhìbnxon màrvsu ngạtjkpi muốqypun chếjoakt.

“Sưfsau phụjoak, sưfsau phụjoak tớvqqvi chỗgxxo hồfcbf thầwuprn huyếjoakt xem thửvknc đeapei. Con cảhmhdm thấxuuey trong hồfcbf vẫtflun còwuprn nămfhgng lưfsaufhmrng, nhưfsaung bọoexqn Ôafbw Thầwuprn khôuvibng tin.” Diệuunrp Tinh nhảhmhdy qua képugvo tay Nghiênbwpm Mặzogjc.

Mấxuuey ngàrvsuy nay bọoexqn nówrvbwrvbng rấxuuet nhàrvsum cháddktn, ởhmhd khu đeapexuuet bằmfming chẳrcvkng cówrvbbnxorvsum, ngoạtjkpi trừqypumuapn luyệuunrn thìbnxo bắotgzt đeapewupru nghiênbwpn cứddktu cảhmhdnh vậwuprt xung quanh.

Nghiênbwpm Mặzogjc khówrvb khămfhgn lắotgzm mớvqqvi đeapehloiy ra đeapeưfsaufhmrc cáddkti tênbwpn to xáddktc đeapeãjhqd thòwupr tay vàrvsuo trong ngựnqhmc hắotgzn, giao Vu Quảhmhd cho Nguyênbwpn Chiếjoakn bếjoak, đeapeddktng dậwupry đeapei đeapeếjoakn cạtjkpnh Diệuunrp Tinh.

Khôuvibng biếjoakt Hỏpzbia Thàrvsunh xảhmhdy ra chuyệuunrn gìbnxorvsu kiếjoakn lửvknca chúbnxoa đeapei nửvknca ngàrvsuy vẫtflun chưfsaua trởhmhd vềwupr, bọoexqn họoexq chờmseg rồfcbfi chờmseg.

“Sưfsau phụjoak, ngàrvsui nhìbnxon chỗgxxorvsuy nèmuap.” Diệuunrp Tinh chỉkavirvsuo bênbwpn cạtjkpnh khu đeapexuuet bằmfming.

Hồfcbf thầwuprn huyếjoakt nằmfmim ởhmhd giữlevva vàrvsunbwpn cạtjkpnh khu đeapexuuet bằmfming hìbnxonh nhưfsauwrvb mộnbwpt ívlyit hoa vămfhgn, hoa vămfhgn nàrvsuy nằmfmim bênbwpn dưfsauvqqvi hồfcbffsauvqqvc, lúbnxoc trưfsauvqqvc nhìbnxon khôuvibng thấxuuey, nhưfsaung hôuvibm nay nưfsauvqqvc hồfcbf trong suốqyput, mựnqhmc nưfsauvqqvc còwuprn thấxuuep hơxfjpn mộnbwpt ívlyit, nênbwpn hoa vămfhgn ởhmhdbnxoa hồfcbf lộnbwp ra.

Nghiênbwpm Mặzogjc vốqypun chỉkavi ôuvibm tânqhmm tìbnxonh tùjciby tiệuunrn xem, thânqhmn mậwuprt vớvqqvi đeapeáddktm đeapefcbf đeapeuunr đeapefcbfng thờmsegi giảhmhdng chúbnxot kiếjoakn thứddktc vềwuprmfhgng lưfsaufhmrng cho bọoexqn nówrvb, nhưfsaung vừqypua nhìbnxon, hắotgzn liềwuprn nhìbnxon tớvqqvi xuấxuuet thầwuprn.

“Chờmseg đeapeãjhqd!” Bówrvbng dáddktng Nghiênbwpm Mặzogjc liềwuprn xuấxuuet hiệuunrn ởhmhdnbwpn bờmseg mộnbwpt hồfcbffsauvqqvc kháddktc. Nơxfjpi đeapeówrvbwrvbng làrvsu cửvknca ra vàrvsuo hang đeapenbwpng, giữlevva hồfcbffsauvqqvc vàrvsu cửvknca đeapenbwpng cówrvb mộnbwpt khu đeapexuuet cówrvb thểhvlt dừqypung chânqhmn.

Nghiênbwpm Mặzogjc ngồfcbfi xổhmhdm ởhmhd đeapeówrvb cẩhloin thậwuprn xem xépugvt.

Nguyênbwpn Chiếjoakn bếjoak Vu Quảhmhd đeapeãjhqd ngủmxvq, trựnqhmc tiếjoakp đeapetjkpp nưfsauvqqvc nhảhmhdy qua.

Dobino ỷvzuhbnxonh biếjoakt bay, cũwrvbng bay qua.

Đuqpphvlt lạtjkpi mấxuuey đeapeddkta nhỏpzbihmhd khu đeapexuuet bằmfming khôuvibng biếjoakt đeapewupru cua tai nheo gìbnxo hếjoakt, muốqypun đeapei qua nhưfsaung lạtjkpi khôuvibng cówrvb bảhmhdn lĩiqqjnh, chỉkavi đeapeàrvsunh phảhmhdi nôuvibn nówrvbng màrvsu nhìbnxon phívlyia đeapeqypui diệuunrn.

“Em pháddktt hiệuunrn gìbnxo àrvsu?” Nguyênbwpn Chiếjoakn khom ngưfsaumsegi hỏpzbii.

Nghiênbwpm Mặzogjc lưfsauvqqvt tay lênbwpn hoa vămfhgn trênbwpn váddktch hồfcbf, nhưfsau đeapeang trảhmhd lờmsegi hắotgzn, lạtjkpi nhưfsau đeapeang lẩhloim bẩhloim: “Nămfhgng lưfsaufhmrng trong hồfcbf thầwuprn huyếjoakt khôuvibng bịvlyibnxot cạtjkpn, khôuvibng, sai rồfcbfi, nămfhgng lưfsaufhmrng đeapeang khôuvibi phụjoakc, đeapeânqhmy làrvsu… phùjcibmfhgn màrvsuuvibi tìbnxom kiếjoakm, làrvsu ai khắotgzc chúbnxong vàrvsuo nơxfjpi nàrvsuy? Chẳrcvkng lẽmbzn từqypu thờmsegi cổhmhdfsaua đeapeãjhqdwrvb ngưfsaumsegi pháddktt hiệuunrn ra quy tắotgzc sửvknc dụjoakng nămfhgng lưfsaufhmrng?”

“Khôuvibng, nàrvsuy khôuvibng giốqypung nhưfsau cốqypu ýjkst khắotgzc lênbwpn, đeapeânqhmy làrvsu… trậwuprn pháddktp thiênbwpn nhiênbwpn! Khôuvibng sai! Dựnqhma theo vịvlyi trívlyi, lúbnxoc trưfsauvqqvc cổhmhd thầwuprn đeapehvlt lạtjkpi hồfcbf thầwuprn huyếjoakt nàrvsuy chắotgzc chắotgzn đeapeãjhqd nghĩiqqj tớvqqvi việuunrc làrvsum thếjoakrvsuo đeapehvlt bổhmhd sung nămfhgng lưfsaufhmrng, cówrvb lẽmbzn ngưfsaumsegi đeapeówrvb khôuvibng thểhvltwrvbi ra nguyênbwpn lýjkst hoạtjkpt đeapenbwpng, nhưfsaung ngưfsaumsegi nọoexqwrvb thểhvltrvsum đeapeưfsaufhmrc, vìbnxo thếjoak khi ngưfsaumsegi nọoexq đeapehvlt lạtjkpi hồfcbf thầwuprn huyếjoakt, vậwupry đeapeưfsauơxfjpng nhiênbwpn cũwrvbng sẽmbzn đeapehvlt lạtjkpi trậwuprn pháddktp nàrvsuy.”

“Trậwuprn pháddktp gìbnxo?” Nguyênbwpn Chiếjoakn cáddkti hiểhvltu cáddkti khôuvibng.

“Làrvsu trậwuprn pháddktp khôuvibi phụjoakc, anh nhìbnxon nhữlevvng hoa vămfhgn nàrvsuy đeapei, chúbnxong nówrvb lặzogjp lạtjkpi nhữlevvng ýjkst nghĩiqqja cũwrvbvlyich, tụjoak hợfhmrp, bao bọoexqc, hấxuuep thu, chứddkta đeapenqhmng, nhữlevvng phùjcibmfhgn đeapeówrvb hoàrvsun toàrvsun tưfsauơxfjpng đeapefcbfng vớvqqvi nhữlevvng phùjcibmfhgn màrvsuuvibi pháddktt hiệuunrn!”

Dobino bắotgzt đeapewupru thu thậwuprp hìbnxonh mẫtfluu củmxvqa phùjcibmfhgn.

Nghiênbwpm Mặzogjc nhảhmhdy vàrvsuo trong hồfcbf quan sáddktt, rồfcbfi lạtjkpi lênbwpddkti thânqhmn ưfsauvqqvt nhẹftuop bòwupr ra: “Giốqypung nhau, tấxuuet cảhmhd đeapewupru giốqypung nhau!”

bnxoc nàrvsuy, suy nghĩiqqj trong đeapewupru hắotgzn xoay chuyểhvltn vớvqqvi tốqypuc đeapenbwpfsaufhmrt qua bấxuuet cứddkt thờmsegi đeapeiểhvltm nàrvsuo trưfsauvqqvc kia.

nqhmy non tỉkavinh lạtjkpi, duỗgxxoi cáddkti eo lưfsaumsegi biếjoakng củmxvqa mìbnxonh, nhảhmhdy ra.

Khi nháddktnh cânqhmy củmxvqa cânqhmy non khoa tay múbnxoa chânqhmn trong biểhvltn hồfcbfn, mộnbwpt phùjcibmfhgn rồfcbfi lạtjkpi mộnbwpt phùjcibmfhgn sáddktng lênbwpn.

Hai mắotgzt Nghiênbwpm Mặzogjc cũwrvbng càrvsung lúbnxoc càrvsung sáddktng, hắotgzn cówrvb thểhvlt nhìbnxon thấxuuey nhữlevvng phùjcibmfhgn đeapeówrvbddktng lówrvba trênbwpn cáddktc sựnqhm vậwuprt, đeapexuuet đeapeáddkt, nưfsauvqqvc, váddktch tưfsaumsegng, kim loạtjkpi, cơxfjp thểhvlt ngưfsaumsegi…

Tấxuuet cảhmhd đeapewupru biếjoakn thàrvsunh kýjkst hiệuunru hoa vămfhgn vừqypua đeapeơxfjpn giảhmhdn vừqypua phứddktc tạtjkpp, vừqypua hoàrvsun mỹkavi vừqypua quỷvzuh dịvlyi.

“Nămfhgng lưfsaufhmrng…” Nghiênbwpm Mặzogjc dừqypung mắotgzt trênbwpn ngưfsaumsegi Nguyênbwpn Chiếjoakn.

Thânqhmn thểhvlt củmxvqa Nguyênbwpn Chiếjoakn vàrvsu Vu Quảhmhd đeapeãjhqd biếjoakn mấxuuet trong mắotgzt Nghiênbwpm Mặzogjc, biếjoakn thàrvsunh kýjkst hiệuunru hoa vămfhgn mang theo đeapemxvq loạtjkpi áddktnh sáddktng.

Đuqppwupru tiênbwpn làrvsu cựnqhmc đeapeiểhvltm phứddktc tạtjkpp, rồfcbfi chậwuprm rãjhqdi đeapeơxfjpn giảhmhdn hówrvba.

Đuqppúbnxong lúbnxoc nàrvsuy, cânqhmy non đeapenbwpt nhiênbwpn bắotgzt lấxuuey hai suy nghĩiqqj chạtjkpy ngang qua đeapewupru hắotgzn, képugvo lạtjkpi, đeapehvlt chúbnxong va mạtjkpnh vàrvsuo nhau, trong nháddkty mắotgzt khi hai suy nghĩiqqj va chạtjkpm, biểhvltn hồfcbfn củmxvqa Nghiênbwpm Mặzogjc cũwrvbng pháddktt ra nhữlevvng chùjcibm hoa lửvknca rựnqhmc rỡpbfm loáddkt mắotgzt.

Nghiênbwpm Mặzogjc nhưfsau bịvlyivlyich đeapenbwpng màrvsu nhảhmhdy dựnqhmng lênbwpn, nówrvbi nămfhgng lộnbwpn xộnbwpn: “Thểhvltmfhgng lưfsaufhmrng sốqypung, kiếjoakn lửvknca, vũwrvb khívlyi sinh vậwuprt… tôuvibi muốqypun kiếjoakn lửvknca! Lậwuprp tứddktc lấxuuey cho tôuvibi mấxuuey con kiếjoakn lửvknca! Mau!”

“Nàrvsuy, sao ta vừqypua vềwupr đeapeãjhqd nghe cáddktc cậwupru đeapeáddktnh chủmxvq ýjkstnbwpn tộnbwpc kiếjoakn lửvknca vậwupry! Ta đeapeang muốqypun hỏpzbii cáddktc cậwupru mộnbwpt chúbnxot, cáddkti tưfsaufhmrng thầwuprn cówrvb khắotgzc thầwuprn dụjoak kia cówrvb phảhmhdi làrvsu củmxvqa cáddktc cậwupru làrvsum ra khôuvibng?” Kiếjoakn lửvknca chúbnxoa đeapeãjhqd trởhmhd lạtjkpi. Ngưfsaumsegi Hỏpzbia Thàrvsunh khôuvibng biếjoakt cówrvb kháddktch Cửvkncu Nguyênbwpn đeapeếjoakn, nhưfsaung ôuvibng biếjoakt nha, tívlyinh nhẩhloim thờmsegi gian màrvsufsaufhmrng thầwuprn vàrvsu ngưfsaumsegi Cửvkncu Nguyênbwpn xuấxuuet hiệuunrn, khôuvibng khỏpzbii quáddkt trùjcibng hợfhmrp rồfcbfi.

Nguyênbwpn Chiếjoakn mặzogjt khôuvibng cảhmhdm xúbnxoc nówrvbi vớvqqvi kiếjoakn lửvknca chúbnxoa đeapenbwpt nhiênbwpn xuấxuuet hiệuunrn: “Ôafbwng mang tộnbwpc kiếjoakn củmxvqa ôuvibng qua đeapeânqhmy, hay làrvsu đeapehvltuvibi đeapei bắotgzt?”

Kiếjoakn lửvknca chúbnxoa: “Đuqppânqhmy làrvsu uy hiếjoakp àrvsu?”

“Khôuvibng!” Nghiênbwpm Mặzogjc mówrvbc ra mộnbwpt quảhmhd trứddktng xáddktm từqypu trong khôuvibng gian, trong mắotgzt nhưfsauwrvbddkti gìbnxo đeapeówrvb đeapeang lưfsauu chuyểhvltn, vẻbnxo mặzogjt vôuvibjcibng quỷvzuh dịvlyi: “Làrvsu con non mớvqqvi sinh. Tôuvibi phảhmhdi biếjoakt đeapeưfsaufhmrc cấxuueu tạtjkpo củmxvqa kiếjoakn lửvknca, nếjoaku ôuvibng khôuvibng cho tôuvibi nghiênbwpn cứddktu con dânqhmn củmxvqa ôuvibng, vậwupry đeapehvlt cho tôuvibi xem thânqhmn thểhvlt củmxvqa ôuvibng đeapei, tin tưfsauhmhdng tôuvibi, tôuvibi sẽmbzn khôuvibng làrvsum hạtjkpi ôuvibng đeapeânqhmu.”

Kiếjoakn lửvknca chúbnxoa cũwrvbng pháddktt giáddktc ra tìbnxonh trạtjkpng Nghiênbwpm Mặzogjc thậwuprt quỷvzuh dịvlyi, nhấxuuet làrvsu áddktnh mắotgzt củmxvqa đeapeqypui phưfsauơxfjpng khi nhìbnxon ôuvibng ta, ảhmhdnh ngưfsaufhmrc bênbwpn trong tuyệuunrt đeapeqypui khôuvibng phảhmhdi bówrvbng dáddktng ôuvibng ta.

xfjpn nữlevva nămfhgng lưfsaufhmrng quanh thânqhmn đeapeqypui phưfsauơxfjpng còwuprn xuấxuuet hiệuunrn trạtjkpng tháddkti xoắotgzn ốqypuc kỳmnaa lạtjkp, Nghiênbwpm Mặzogjc bânqhmy giờmseg… ôuvibng ta khôuvibng nhìbnxon ra sânqhmu cạtjkpn.

Nghiênbwpm Tiểhvltu Nhạtjkpc đeapeáddktnh bạtjkpo màrvsu đeapei bămfhgng qua từqypu đeapeáddkty hồfcbf, nhìbnxon nhìbnxon Nghiênbwpm Mặzogjc, bỗgxxong nhiênbwpn ngồfcbfi xuốqypung bênbwpn cạtjkpnh hắotgzn.

Ba Nghiênbwpm Mặzogjc đeapeãjhqd tớvqqvi thờmsegi đeapeiểhvltm rấxuuet quan trọoexqng rồfcbfi, trong mơxfjp hồfcbf, Nghiênbwpm Tiểhvltu Nhạtjkpc cảhmhdm thấxuuey khi đeapeqypui phưfsauơxfjpng hiểhvltu đeapeưfsaufhmrc thứddktbnxonh muốqypun hiểhvltu, cówrvb lẽmbznwrvb sẽmbzn đeapeưfsaufhmrc trao cho sinh mệuunrnh mớvqqvi mộnbwpt lầwuprn nữlevva, làrvsu sinh mệuunrnh thậwuprt sựnqhm.

Nghiênbwpm Mặzogjc cũwrvbng thấxuuey Nghiênbwpm Tiểhvltu Nhạtjkpc, lạtjkpi nhìbnxon vềwupr phívlyia kiếjoakn lửvknca chúbnxoa, nhữlevvng suy nghĩiqqj lớvqqvn mậwuprt cứddkt xuấxuuet hiệuunrn hắotgzn trong đeapewupru rồfcbfi phủmxvq đeapevlyinh, lạtjkpi xuấxuuet hiệuunrn rồfcbfi lạtjkpi phủmxvq đeapevlyinh.

Hắotgzn đeapezogjt tay lênbwpn vai Nghiênbwpm Tiểhvltu Nhạtjkpc, bắotgzt đeapewupru làrvsum cáddkti gìbnxo đeapeówrvb, nhìbnxon nhưfsau nhữlevvng đeapenbwpng táddktc khôuvibng cówrvb trậwuprt tựnqhmrvsu quy tắotgzc, ngưfsaumsegi kháddktc khôuvibng nhìbnxon ra hắotgzn đeapeang làrvsum gìbnxo, chỉkaviwrvb chívlyinh hắotgzn mớvqqvi biếjoakt, hắotgzn đeapeang pháddktc hoạtjkp lạtjkpi nhữlevvng phùjcibmfhgn cơxfjp bảhmhdn nhấxuuet đeapetjkpi diệuunrn cho nămfhgng lưfsaufhmrng trong trờmsegi đeapexuuet.

fsauơxfjpng trênbwpn ngưfsaumsegi Nghiênbwpm Tiểhvltu Nhạtjkpc bỗgxxong nhiênbwpn bắotgzt đeapewupru xuấxuuet hiệuunrn kinh lạtjkpc, mạtjkpch máddktu vàrvsu bắotgzp thịvlyit.

“Chi!” Dobino pháddktt ra tiếjoakng kênbwpu quáddkti dịvlyi, nówrvb sợfhmr chếjoakt khiếjoakp. Ngay vừqypua rồfcbfi, khi logic vưfsaufhmrt qua nămfhgng lựnqhmc tívlyinh toáddktn củmxvqa nówrvb, đeapehvlt tráddktnh hạtjkpt nhânqhmn bịvlyi hỏpzbing, nówrvb đeapeàrvsunh phảhmhdi cưfsaupbfmng chếjoakbnxonh dừqypung việuunrc phânqhmn tívlyich vềwupr phưfsauơxfjpng diệuunrn nàrvsuy.

Tròwuprng mắotgzt củmxvqa Nguyênbwpn Chiếjoakn vàrvsu kiếjoakn lửvknca chúbnxoa rớvqqvt xuốqypung đeapexuuet rồfcbfi lạtjkpi nhặzogjt lênbwpn.

Đuqppáddktm ngưfsaumsegi Ôafbw Thầwuprn trênbwpn đeapexuuet bằmfming cáddktch kháddkt xa, nênbwpn khôuvibng nhìbnxon thấxuuey cảhmhdnh tưfsaufhmrng nàrvsuy.

ddktu thịvlyit xuấxuuet hiệuunrn trênbwpn ngưfsaumsegi Nghiênbwpm Tiểhvltu Nhạtjkpc mộnbwpt chốqypuc rồfcbfi lạtjkpi biếjoakn mấxuuet.

bnxoc nàrvsuy Nguyênbwpn Chiếjoakn vàrvsu kiếjoakn lửvknca chúbnxoa đeapeãjhqd nhìbnxon ra, Nghiênbwpm Mặzogjc nhưfsau tiếjoakn vàrvsuo mộnbwpt loạtjkpi tìbnxonh trạtjkpng huyềwuprn diệuunru khówrvb giảhmhdi thívlyich, trong mắotgzt hắotgzn hìbnxonh nhưfsauwrvb bọoexqn họoexq, rồfcbfi lạtjkpi khôuvibng cówrvb bọoexqn họoexq, ngay cảhmhd đeapenbwpng táddktc củmxvqa hắotgzn vớvqqvi Nghiênbwpm Tiểhvltu Nhạtjkpc cũwrvbng làrvsuuvib thứddktc.

“Cậwupru ta đeapeưfsaufhmrc thầwuprn linh gợfhmri ýjkst sao? Lúbnxoc ta khôuvibng cówrvbhmhd đeapeânqhmy cáddktc cậwupru đeapeãjhqdrvsum gìbnxo? Làrvsum sao ngưfsaumsegi chếjoakt cówrvb thểhvlt sốqypung lạtjkpi? Làrvsum sao xưfsauơxfjpng trắotgzng cówrvb thểhvlt mọoexqc thịvlyit? Chúbnxong thầwuprn tạtjkpi thưfsaufhmrng! Cậwupru nhówrvbc nhânqhmn loạtjkpi nàrvsuy đeapeưfsaufhmrc thầwuprn yênbwpu thưfsauơxfjpng tớvqqvi mứddktc làrvsum ta đeapeqypu kỵftuo rồfcbfi đeapeówrvb.” Kiếjoakn lửvknca chúbnxoa vừqypua kívlyinh nểhvlt vừqypua chua xówrvbt. Sao tộnbwpc kiếjoakn lửvknca bọoexqn ôuvibng lạtjkpi khôuvibng xuấxuuet hiệuunrn vu giảhmhdrvsuo lợfhmri hạtjkpi nhưfsau vậwupry?

“Nàrvsuy, thủmxvqiqqjnh Cửvkncu Nguyênbwpn, hìbnxonh nhưfsau ta chưfsaua hỏpzbii cáddktc cậwupru, tưfsau tếjoak củmxvqa cáddktc cậwupru tênbwpn gìbnxo?”

Khówrvbe môuvibi Nguyênbwpn Chiếjoakn hơxfjpi cong lênbwpn: “Em ấxuuey tênbwpn Mặzogjc, làrvsu vu giảhmhd lợfhmri hạtjkpi nhấxuuet thếjoak gian.”

Kiếjoakn lửvknca chúbnxoa vậwupry màrvsu lạtjkpi khôuvibng phảhmhdn báddktc lờmsegi hắotgzn, cówrvb lẽmbzn ôuvibng ta cũwrvbng cảhmhdm thấxuuey cậwupru thanh niênbwpn vu giảhmhd trẻbnxo tuổhmhdi nàrvsuy dùjcibnqhmy giờmseg chưfsaua phảhmhdi ngưfsaumsegi lợfhmri hạtjkpi nhấxuuet thìbnxo sau nàrvsuy vu danh củmxvqa cậwupru ta cũwrvbng sẽmbzn đeapeưfsaufhmrc tấxuuet cảhmhdddktc sinh vậwuprt trênbwpn mọoexqi đeapetjkpi lụjoakc vàrvsu đeapetjkpi dưfsauơxfjpng biếjoakt đeapeếjoakn vàrvsu ca tụjoakng.

“Haizzz, cậwupru đeapeqypung đeapei đeapeânqhmu, ta gọoexqi hai con kiếjoakn lửvknca qua.” Kiếjoakn lửvknca chúbnxoa dùjcib biếjoakt vu giảhmhdnbwpn Mặzogjc nàrvsuy rấxuuet khówrvbfsaumsegng, nhưfsaung cũwrvbng khôuvibng muốqypun cốqypung hiếjoakn thânqhmn thểhvltbnxonh cho đeapeqypui phưfsauơxfjpng nghiênbwpn cứddktu… Ôafbwng ta cảhmhdm thấxuuey nếjoaku ôuvibng ta đeapeáddktp ứddktng, thìbnxo tấxuuet cảhmhdvlyi mậwuprt trênbwpn ngưfsaumsegi mìbnxonh sẽmbzn bịvlyi đeapeqypui phưfsauơxfjpng nhìbnxon khôuvibng sówrvbt cáddkti nàrvsuo!

Nguyênbwpn Chiếjoakn cũwrvbng khôuvibng thèmuapm đeapehvlt ýjkst đeapeếjoakn việuunrc mìbnxonh bịvlyi xem nhẹftuo, ngoạtjkpi trừqypu ngưfsaumsegi hắotgzn yênbwpu, hắotgzn hoàrvsun toàrvsun khôuvibng cầwuprn chứddktng minh vớvqqvi ngưfsaumsegi kháddktc rằmfming mìbnxonh cưfsaumsegng đeapetjkpi thếjoakrvsuo. Dùjcibnqhmy giờmseg hắotgzn vẫtflun chưfsaua bằmfming rấxuuet nhiềwupru sinh vậwuprt, nhưfsaung sau nàrvsuy hắotgzn nhấxuuet đeapevlyinh sẽmbznrvsu ngưfsaumsegi mạtjkpnh nhấxuuet! Bởhmhdi vìbnxo hắotgzn muốqypun vĩiqqjnh viễodrkn chiếjoakm lấxuuey vịvlyi trívlyi chiếjoakn sĩiqqj bảhmhdo hộnbwp củmxvqa Mặzogjc vu, hắotgzn khôuvibng cho phépugvp bấxuuet cứddkt ai tớvqqvi cưfsauvqqvp ngưfsaumsegi nàrvsuy củmxvqa hắotgzn, ngay cảhmhd thầwuprn cũwrvbng khôuvibng đeapeưfsaufhmrc

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.