Dị Thế Lưu Đày

Chương 604 : Ô Thần và Nhị Mãnh

    trước sau   
*Chưfsbzơtdpeng nàfnhfy cóghcb nộsctli dung ảcbmfnh, nếpnvsu bạamktn khôgffdng thấvxovy nộsctli dung chưfsbzơtdpeng, vui lògymmng bậzyedt chếpnvs đtmemsctl hiệidiqn hìtktlnh ảcbmfnh củrgfla trìtktlnh duyệidiqt đtmemychc đtmemppuyc.

Edit + Beta: Zombie cưfsbzkiuyi Lợrgfln

10398097_1420458461563873_5471792658398140598_nNguồrgfln truyệidiqn: TruyentienHiep.vn/chapter-image/di-the-luu-day/10398097_1420458461563873_5471792658398140598_n.jpg">

“Vớfnhfi thủrgfl đtmemoạamktn vàfnhfdzdcng lựfhric củrgfla đtmemamkti đtmemrgfl đtmemidiq Ôwauj Thầovvun, têxkzgn ngu ngốkspvc nàfnhfo đtmemóghcb vừychca nghiệidiqn làfnhfm tìtktlnh vừychca nãsxito rúpnvst cóghcb thểychc thoázlxpt khỏflpki lògymmng bàfnhfn tay nóghcb mớfnhfi làfnhf lạamkt!”
ghcb Nguyêxkzgn Chiếpnvsn, liềocwwn nhưfsbzghcb mộsctlt cázlxpi mázlxpy đtmemàfnhfo siêxkzgu cấvxovp, cògymmn cóghcbgffdng nădzdcng tìtktlm hưfsbzfnhfng, lấvxovp đtmemvxovt vàfnhf thôgffdng khíghcb tựfhri đtmemsctlng.

Tuy Vu Quảcbmf tạamktm thờychci mấvxovt đtmemi nădzdcng lựfhric tìtktlm bảcbmfo, nhưfsbzng nóghcb vẫwbfsn rấvxovt nhạamkty béivxan vớfnhfi nădzdcng lưfsbzrgflng, bổowhq sung vàfnhfo mớfnhfksnignpec thiếpnvsu hụfhrit củrgfla Nghiêxkzgm Tiểychcu Nhạamktc. Hơtdpen nữryxaa, cògymmn cóghcb Dobino ràfnhf quéivxat, đtmemfnhfn ngưfsbzychci hầovvuu nhưfsbz đtmemi thẳtvacng mộsctlt đtmemưfsbzychcng vàfnhfo trung tâllmam lògymmng đtmemvxovt bêxkzgn dưfsbzfnhfi Hỏflpka Thàfnhfnh.

Nghiêxkzgm Mặjwamc vàfnhf Nguyêxkzgn Chiếpnvsn đtmemocwwu cho rằbfjhng đtmemi xuốkspvng nữryxaa sẽqfne pházlxpt hiệidiqn quặjwamng nguyêxkzgn tinh hoặjwamc làfnhfllmay tổowhq hỏflpka nguyêxkzgn.


Vềocww phầovvun vìtktl sao mộsctlt cázlxpi câllmay cóghcb thểychc ngưfsbzng kếpnvst ra cázlxpc loạamkti nguyêxkzgn tinh, Nghiêxkzgm Mặjwamc đtmemzlxpn cóghcb lẽqfne đtmemâllmay làfnhf đtmemiểychcm đtmemjwamc biệidiqt củrgfla hàfnhfnh tinh nàfnhfy, nădzdcng lưfsbzrgflng kếpnvst tinh củrgfla nơtdpei nàfnhfy khôgffdng chỉfmqlfnhfdzdcng lưfsbzrgflng, màfnhfgymmn làfnhf sinh mệidiqnh vàfnhf sựfhri sốkspvng, hơtdpen nữryxaa nădzdcng lưfsbzrgflng dồrgfli dàfnhfo đtmemếpnvsn mứgnpec cóghcb thểychc trựfhric tiếpnvsp ngưfsbzng kếpnvst ra thậzyedt thểychc, cho nêxkzgn cứgnpezlxpch mộsctlt đtmemoạamktn thờychci gian hàfnhfnh tinh nàfnhfy mớfnhfi cóghcb thểychc sinh ra mộsctlt quảcbmf Vu Vậzyedn chứgnpea nhiềocwwu cộsctli nguồrgfln nădzdcng lưfsbzrgflng sinh mệidiqnh nhưfsbz thếpnvs.

fnhfnh tinh dồrgfli dàfnhfo nădzdcng lưfsbzrgflng nhưfsbz vậzyedy, chẳtvacng trázlxpch ngưfsbzychci đtmemàfnhfn ôgffdng sừychcng rồrgflng kia lạamkti coi trọppuyng nhưfsbz thếpnvs, thậzyedm chíghcb hắfupcn nghĩvxov, nếpnvsu khôgffdng cóghcbzlxpc vịfhmz cổowhq thầovvun, cóghcb lẽqfnefnhfnh tinh nàfnhfy đtmemãsxit sớfnhfm cóghcb chủrgfl nhâllman.

Đflpkang nghĩvxov ngợrgfli tớfnhfi hai mảcbmfnh đtmemamkti lụfhric nam bắfupcc vàfnhf đtmemamkti lụfhric trung tâllmam củrgfla hàfnhfnh tinh nàfnhfy trôgffdng nhưfsbz thếpnvsfnhfo, vàfnhfghcb dạamktng vădzdcn minh nàfnhfo đtmemang pházlxpt triểychcn, thìtktl Nguyêxkzgn Chiếpnvsn bỗxtcxng dừychcng bưfsbzfnhfc.

Tấvxovt cảcbmf mọppuyi ngưfsbzychci cùgnpeng dừychcng theo.

“Phíghcba trưfsbzfnhfc cóghcb mộsctlt chỗxtcx trốkspvng rấvxovt lớfnhfn.” Nguyêxkzgn Chiếpnvsn nóghcbi ra nguyêxkzgn nhâllman khiếpnvsn mìtktlnh dừychcng lạamkti.

“Ồaxgb? Phíghcba trưfsbzfnhfc làfnhf kho hàfnhfng bíghcb mậzyedt hay gìtktltktl đtmemóghcb củrgfla Hỏflpka Thàfnhfnh àfnhf?” Nghiêxkzgm Mặjwamc nhìtktln mặjwamt đtmemvxovt bịfhmzt phíghcba trưfsbzfnhfc, tògymmgymm hỏflpki.

“Mọppuyi ngưfsbzychci chờychcqeot đtmemâllmay mộsctlt lázlxpt, tôgffdi đtmemi trưfsbzfnhfc xem thửflpk.” Nguyêxkzgn Chiếpnvsn nóghcbi xong, bóghcbng dázlxpng liềocwwn biếpnvsn mấvxovt.

Nghiêxkzgm Mặjwamc cũdilvng cóghcbzlxpch đtmemychc thădzdcm dògymm phíghcba đtmemkspvi diệidiqn, nhưfsbzng khôgffdng tiệidiqn đtmemưfsbzrgflc nhưfsbz Nguyêxkzgn Chiếpnvsn, nêxkzgn bảcbmfo mọppuyi ngưfsbzychci ngồrgfli xuốkspvng nghỉfmql ngơtdpei, vừychca lúpnvsc hắfupcn cũdilvng cóghcb chúpnvst chuyệidiqn muốkspvn tìtktlm hiểychcu mộsctlt phen.

Nghiêxkzgm Mặjwamc nhưfsbzgffdtktlnh màfnhf đtmemi đtmemếpnvsn bêxkzgn cạamktnh Lạamktp Mạamktc Linh ngồrgfli xuốkspvng, vẻllma mặjwamt kházlxp nghiêxkzgm túpnvsc.

Đflpkázlxpm đtmemidiq tửflpk muốkspvn đtmemi qua cho rằbfjhng hai ngưfsbzychci cóghcb chíghcbnh sựfhri cầovvun bàfnhfn bạamktc, đtmemocwwu tựfhri đtmemsctlng trázlxpnh đtmemi.

Nghiêxkzgm Mặjwamc dùgnpeng dưfsbz quang khóghcbe mắfupct lưfsbzfnhft qua chỗxtcx Ôwauj Thầovvun, tạamkto mộsctlt vògymmng bảcbmfo hộsctlzlxpch âllmam, hỏflpki Lạamktp Mạamktc Linh: “Hai têxkzgn kia xảcbmfy ra chuyệidiqn gìtktl vậzyedy biếpnvst khôgffdng?”

Lạamktp Mạamktc Linh khôgffdng cầovvun nhìtktln, cưfsbzychci: “Cậzyedu hỏflpki Ôwauj Thầovvun vàfnhf Nhịfhmzsxitnh ấvxovy hảcbmf?”

“Ừovvu. Cóghcb phảcbmfi cázlxpc cậzyedu cóghcb chuyệidiqn gìtktl gạamktt tôgffdi khôgffdng? Vềocww hai ngưfsbzychci bọppuyn họppuy?”


“Khôgffdng phảcbmfi làfnhf chuyệidiqn quan trọppuyng gìtktl…”

Nghiêxkzgm Mặjwamc liếpnvsc xéivxao cậzyedu ta: “Phàfnhfm làfnhf chuyệidiqn cóghcb liêxkzgn quan đtmemếpnvsn đtmemidiq tửflpk củrgfla tôgffdi thìtktl đtmemocwwu rấvxovt quan trọppuyng. Ôwauj Thầovvun muốkspvn nóghcbi cho tôgffdi biếpnvst, nhưfsbzng Nhịfhmzsxitnh cảcbmfn nóghcb, sao vậzyedy?”

Lạamktp Mạamktc Linh cưfsbzychci ra tiếpnvsng: “Tuy tôgffdi cảcbmfm thấvxovy chuyệidiqn nàfnhfy nêxkzgn do chíghcbnh đtmemưfsbzơtdpeng sựfhrighcbi thìtktl tốkspvt hơtdpen, nhưfsbzng cũdilvng nêxkzgn nóghcbi trưfsbzfnhfc vớfnhfi cậzyedu thâllman làfnhf Đflpkamkti Tưfsbz Tếpnvs.”

Lạamktp Mạamktc Linh đtmemsctlt nhiêxkzgn nóghcbi mộsctlt lèsimzo nhanh nhưfsbz gióghcb: “Ôwauj Thầovvun ngủrgfl vớfnhfi Nhịfhmzsxitnh, nóghcb muốkspvn chịfhmzu trázlxpch nhiệidiqm, lầovvun trưfsbzfnhfc làfnhfghcbnh nóghcbi vớfnhfi cậzyedu rằbfjhng nóghcb muốkspvn kếpnvst làfnhfm bạamktn đtmemychci vớfnhfi Nhịfhmzsxitnh, nhưfsbzng Nhịfhmzsxitnh khôgffdng chịfhmzu.”

tktl?! Nghiêxkzgm Mặjwamc dạamkti ra. Hắfupcn khôgffdng thểychcfnhfo ngờychc tớfnhfi hai ngưfsbzychci nàfnhfy sẽqfne đtmemếpnvsn vớfnhfi nhau, lạamkti cògymmn cóghcbfnhf Ôwauj Thầovvun ngủrgfl vớfnhfi Nhịfhmzsxitnh!

“Ôwauj Thầovvun thíghcbch Mãsxitnh?” Sao hắfupcn khôgffdng nhậzyedn ra chứgnpe?

Lạamktp Mạamktc Linh cưfsbzychci nhẹkspv: “Ai màfnhf biếpnvst. Cóghcb đtmemiềocwwu Ôwauj Thầovvun muốkspvn chịfhmzu trázlxpch nhiệidiqm, tấvxovt cảcbmf mọppuyi ngưfsbzychci đtmemocwwu biếpnvst, cázlxpc nam nữryxa vốkspvn cóghcb chúpnvst ázlxpi muộsctli vớfnhfi Nhịfhmzsxitnh bâllmay giờychc đtmemocwwu cázlxpch xa cậzyedu ta. Bởqeoti vìtktl Ôwauj Thầovvun đtmemamkti nhâllman củrgfla chúpnvsng ta nóghcbi, nóghcb tuyệidiqt đtmemkspvi ủrgflng hộsctl quy tắfupcc chọppuyn mộsctlt bạamktn đtmemychci củrgfla Cửflpku Nguyêxkzgn, chẳtvacng nhữryxang nóghcb sẽqfne tuâllman thủrgfl, màfnhfgymmn sẽqfne bắfupct bạamktn đtmemychci củrgfla mìtktlnh tuâllman thủrgfl, nếpnvsu cóghcb ngưfsbzychci cốkspv ýksni dụfhri dỗxtcx hay quyếpnvsn rũdilv bạamktn đtmemychci nóghcb, nóghcb sẽqfne xửflpkksni nghiêxkzgm khắfupcc dựfhria theo quy tắfupcc Cửflpku Nguyêxkzgn.”

Nghiêxkzgm Mặjwamc: “…”

“Sốkspvc hảcbmf? Khôgffdng ngờychc đtmemamkti đtmemidiq tửflpk củrgfla cậzyedu âllmam hiểychcm nhưfsbz vậzyedy hảcbmf?”

“Ôwauj Thầovvun âllmam hiểychcm chỗxtcxfnhfo?” Đflpkrgfl đtmemidiq bịfhmzghcbi xấvxovu, Nghiêxkzgm Mặjwamc khôgffdng vui.

“Phảcbmfi, nóghcb khôgffdng âllmam hiểychcm, màfnhffnhf ngoan đtmemsctlc mộsctlt cázlxpch quang minh chíghcbnh đtmemamkti! Nóghcb vừychca côgffdng khai nóghcbi cázlxpi câllmau kia thìtktl chảcbmfgymmn ai dázlxpm đtmemếpnvsn gầovvun Nhịfhmzsxitnh. Lúpnvsc Nhịfhmzsxitnh đtmemùgnpea giỡkiuyn hay muốkspvn quyếpnvsn rũdilv ngưfsbzychci kházlxpc đtmemocwwu bịfhmz ngưfsbzychci ta khuyêxkzgn can vàfnhf cảcbmfnh cázlxpo, bảcbmfo cậzyedu ta thâllman làfnhfm lãsxitnh đtmemamkto cấvxovp cao củrgfla Cửflpku Nguyêxkzgn thìtktl khôgffdng đtmemưfsbzrgflc pházlxp hỏflpkng quy tắfupcc cơtdpe bảcbmfn củrgfla Cửflpku Nguyêxkzgn. Nhịfhmzsxitnh mấvxovy ngàfnhfy nay, chậzyedc, sau khi cuộsctlc chiếpnvsn kếpnvst thúpnvsc cậzyedu ta cògymmn rầovvuy ràfnhf khôgffdng chịfhmzu trởqeot vềocww chíghcbnh làfnhftktl khôgffdng muốkspvn gặjwamp Ôwauj Thầovvun.”

Nghiêxkzgm Mặjwamc lắfupcc đtmemovvuu: “Tíghcbnh tìtktlnh đtmemóghcb củrgfla Nhịfhmzsxitnh thìtktlghcb thểychc chơtdpei thâllman vớfnhfi bấvxovt kỳldfp ai, trưfsbzfnhfc kia tôgffdi cògymmn tưfsbzqeotng anh ta, cậzyedu vàfnhf Nguyêxkzgn Bădzdcng làfnhf…”

Nghiêxkzgm Mặjwamc vừychca thấvxovy Lạamktp Mạamktc Linh bàfnhfy ra vẻllma mặjwamt ghéivxat bỏflpk thìtktl lậzyedp tứgnpec sửflpka miệidiqng: “Coi nhưfsbzgffdi chưfsbza nóghcbi gìtktl! Cóghcb đtmemiềocwwu Ôwauj Thầovvun làfnhf ngưfsbzychci rấvxovt ổowhqn trọppuyng, nếpnvsu nóghcb thậzyedt sựfhri thíghcbch Nhịfhmzsxitnh, thìtktl sao trưfsbzfnhfc khi kếpnvst làfnhfm bạamktn đtmemychci vớfnhfi Mãsxitnh màfnhf đtmemãsxit pházlxpt sinh quan hệidiq rồrgfli, cògymmn khiếpnvsn tấvxovt cảcbmf mọppuyi ngưfsbzychci đtmemocwwu biếpnvst?”


Lạamktp Mạamktc Linh khôgffdng trảcbmf lờychci, màfnhf thầovvun thầovvun bíghcbghcb tházlxpo mộsctlt cázlxpi túpnvsi nưfsbzfnhfc đtmemeo trêxkzgn hôgffdng xuốkspvng đtmemưfsbza cho Nghiêxkzgm Mặjwamc.

“Đflpkâllmay làfnhfzlxpi gìtktl?” Nghiêxkzgm Mặjwamc mởqeotpnvsi nưfsbzfnhfc ra, mộsctlt mùgnpei hưfsbzơtdpeng quen thuộsctlc xôgffdng vàfnhfo mũdilvi: “Rưfsbzrgflu!”

“Phảcbmfi, chíghcbnh làfnhftktl thứgnpe chấvxovt lỏflpkng thầovvun kỳldfpfnhfy. Lúpnvsc trưfsbzfnhfc cậzyedu nóghcbi cóghcbfnhfi loạamkti trázlxpi câllmay sau khi lêxkzgn men mộsctlt thờychci gian dàfnhfi sẽqfne biếpnvsn thàfnhfnh loạamkti chấvxovt lỏflpkng cóghcbgnpei nồrgflng nhưfsbz thếpnvsfnhfy, cògymmn bảcbmfo chúpnvsng tôgffdi nếpnvsu khôgffdng hiểychcu thìtktlghcb thểychc đtmemi xem đtmemázlxpm khỉfmqlfnhfm ra. Mớfnhfi đtmemovvuu chúpnvsng tôgffdi khôgffdng rõbzcu, sau lạamkti, đtmemázlxpm Tiểychcu Hắfupcc chơtdpei thâllman vớfnhfi đtmemázlxpm khỉfmql trong rừychcng vưfsbzrgfln đtmemflpk, pházlxpt hiệidiqn chúpnvsng nóghcbzlxpi trázlxpi câllmay vàfnhffsbzu trữryxa trong mộsctlt cázlxpi hang, màfnhfzlxpi hang kia cóghcbgnpei thơtdpem lạamktgnpeng. Lãsxito đtmemamkti củrgfla tụfhrii khỉfmql rấvxovt thíghcbch Tiểychcu Hắfupcc, nêxkzgn cho nóghcb uổowhqng thửflpk chúpnvst nưfsbzfnhfc màfnhf cậzyedu nóghcbi làfnhffsbzrgflu Con Khỉfmql, Tiểychcu Hắfupcc say hai ngàfnhfy mớfnhfi trởqeot vềocww. Sau đtmemóghcb bọppuyn Ôwauj Thầovvun nổowhqi hứgnpeng thúpnvs bắfupct đtmemovvuu suy nghĩvxovzlxpch ủrgflfsbzrgflu trázlxpi câllmay theo phưfsbzơtdpeng pházlxpp đtmemamkti kházlxpi màfnhf cậzyedu đtmemychc lạamkti, cázlxpi lấvxovy ra trong yếpnvsn hộsctli lầovvun trưfsbzfnhfc đtmemãsxitfnhf đtmemrgflt thàfnhfnh phẩychcm thứgnpe ba.”

Nghiêxkzgm Mặjwamc nghe đtmemếpnvsn đtmemóghcb thìtktl đtmemãsxit hiểychcu đtmemamkti kházlxpi: “Cho nêxkzgn Ôwauj Thầovvun pházlxpt sinh quan hệidiq vớfnhfi Nhịfhmzsxitnh làfnhf do say rưfsbzrgflu?”

Lạamktp Mạamktc Linh nhịfhmzn cưfsbzychci gậzyedt đtmemovvuu: “Kỳldfp thậzyedt Tiểychcu Hắfupcc khôgffdng thíghcbch mùgnpei rưfsbzrgflu, nhưfsbzng nóghcb cốkspv ýksni diễihorn tảcbmffsbzơtdpeng vịfhmz củrgfla rưfsbzrgflu trázlxpi câllmay ngon nhưfsbz thếpnvsfnhfo, kếpnvst quảcbmf đtmemrgflt thàfnhfnh phẩychcm đtmemovvuu tiêxkzgn đtmemưfsbzrgflc ủrgfl ra, mọppuyi ngưfsbzychci mặjwamc kệidiqghcb uốkspvng ngon hay uốkspvng dởqeot, tấvxovt cảcbmf đtmemocwwu uốkspvng hếpnvst. Cóghcb ngưfsbzychci say rấvxovt nhanh, mọppuyi ngưfsbzychci xem názlxpo nhiệidiqt xem đtmemếpnvsn vui vẻllma, màfnhf Ôwauj Thầovvun ngàfnhfy thưfsbzychcng quázlxp nghiêxkzgm túpnvsc quázlxpowhqn trọppuyng, nêxkzgn mọppuyi ngưfsbzychci muốkspvn xem thửflpk bộsctlzlxpng lúpnvsc Ôwauj Thầovvun say rưfsbzrgflu sẽqfne nhưfsbz thếpnvsfnhfo, ngưfsbzychci lớfnhfn lẫwbfsn con níghcbt đtmemocwwu bắfupct tay nhau màfnhfghcbt rưfsbzrgflu cho nóghcb, Nhịfhmzsxitnh làfnhfghcbt hădzdcng nhấvxovt.”

“Sau đtmemóghcb thìtktl sao?” Nghiêxkzgm Mặjwamc tưfsbzqeotng tưfsbzrgflng lạamkti cảcbmfnh tưfsbzrgflng khi đtmemóghcbdilvng thấvxovy tứgnpec cưfsbzychci.

“Sau đtmemóghcb Ôwauj Thầovvun ngủrgfl mấvxovt. Lúpnvsc ấvxovy mọppuyi ngưfsbzychci rấvxovt thấvxovt vọppuyng, nhưfsbzng Ôwauj Thầovvun ngủrgfl rồrgfli cũdilvng hếpnvst cázlxpch, cóghcb gọppuyi thếpnvsfnhfo cũdilvng khôgffdng tỉfmqlnh, sau đtmemóghcb tấvxovt cảcbmf mọppuyi ngưfsbzychci đtmemocwwu uốkspvng say, ngưfsbzychci thìtktl khóghcbc, ngưfsbzychci thìtktlfsbzychci, ngưfsbzychci thìtktl nhảcbmfy múpnvsa ca házlxpt lung tung, quậzyedy đtmemrgfl rồrgfli, khôgffdng íghcbt ngưfsbzychci nằbfjhm liệidiqt trêxkzgn mặjwamt đtmemvxovt màfnhf ngủrgfl luôgffdn, Nhịfhmzsxitnh cũdilvng làfnhf mộsctlt trong sốkspv đtmemóghcb, khi đtmemóghcb cậzyedu ta vừychca hay ngủrgflxkzgn cạamktnh Ôwauj Thầovvun…”

“Lẽqfnefnhfo làfnhf?”

Lạamktp Mạamktc Linh đtmemau xóghcbt gậzyedt đtmemovvuu, nhưfsbzng khóghcbe miệidiqng lạamkti muốkspvn nhếpnvsch lêxkzgn đtmemếpnvsn tậzyedn mang tai: “Nhưfsbzng khôgffdng ai nghĩvxov tớfnhfi Ôwauj Thầovvun ngủrgfl đtmemếpnvsn nửflpka đtmemêxkzgm thìtktl đtmemsctlt nhiêxkzgn tỉfmqlnh lạamkti, xoay ngưfsbzychci cưfsbzkiuyi lêxkzgn thâllman Nhịfhmzsxitnh, lộsctlt quầovvun cậzyedu ta ra, trựfhric tiếpnvsp đtmemèsimz Nhịfhmzsxitnh làfnhfm mộsctlt trậzyedn, Nhịfhmzsxitnh lúpnvsc ấvxovy rêxkzgn thậzyedt đtmemázlxpng thưfsbzơtdpeng! Nhưfsbzng khi đtmemóghcb tấvxovt cảcbmf mọppuyi ngưfsbzychci đtmemocwwu uốkspvng say, cho dùgnpeghcb ngưfsbzychci cògymmn tỉfmqlnh, thấvxovy Ôwauj Thầovvun cưfsbzkiuyi trêxkzgn ngưfsbzychci Nhịfhmzsxitnh đtmemychcy đtmemychcy, lạamkti nghe Nhịfhmzsxitnh rêxkzgn hừychc hừychc, mọppuyi ngưfsbzychci cògymmn tưfsbzqeotng rằbfjhng bọppuyn họppuy đtmemang giỡkiuyn vớfnhfi nhau, sau lạamkti Nhịfhmzsxitnh khóghcbc hôgffd bảcbmfo Ôwauj Thầovvun tha cậzyedu ta đtmemi, mọppuyi ngưfsbzychci mớfnhfi pházlxpt hiệidiqn ra sựfhritktlnh bấvxovt thưfsbzychcng, nhưfsbzng Ôwauj Thầovvun khi đtmemóghcb giốkspvng nhưfsbz mấvxovt lýksni tríghcb vậzyedy, ai dázlxpm ngădzdcn nóghcbghcb liềocwwn tấvxovn côgffdng ngưfsbzychci đtmemóghcb, mọppuyi ngưfsbzychci sợrgfl bịfhmz thưfsbzơtdpeng nêxkzgn cũdilvng khôgffdng dázlxpm ra tay, chủrgfl yếpnvsu làfnhfpnvsc ấvxovy tấvxovt cảcbmf mọppuyi ngưfsbzychci đtmemocwwu say, khảcbmfdzdcng suy nghĩvxov giảcbmfm mạamktnh, chờychc khi Ôwauj Thầovvun làfnhfm xong, thìtktl Nhịfhmzsxitnh phảcbmfi nằbfjhm trêxkzgn giưfsbzychcng hai ngàfnhfy.”

“…Cậzyedu đtmemang cưfsbzychci.”

“Tôgffdi khôgffdng cóghcbfsbzychci.” Lạamktp Mạamktc Linh ra sứgnpec míghcbm môgffdi, lạamkti bỏflpk thêxkzgm mộsctlt câllmau: “Tôgffdi rấvxovt đtmemrgflng cảcbmfm vớfnhfi Nhịfhmzsxitnh, thậzyedt sựfhri!”

Nghiêxkzgm Mặjwamc: “…” Quảcbmf thậzyedt khôgffdng biếpnvst nêxkzgn diễihorn đtmemamktt vẻllma mặjwamt củrgfla mìtktlnh nhưfsbz thếpnvsfnhfo.

“Nếpnvsu lúpnvsc ấvxovy ngưfsbzychci ngủrgflxkzgn cạamktnh Ôwauj Thầovvun khôgffdng phảcbmfi Nhịfhmzsxitnh, màfnhffnhf ngưfsbzychci kházlxpc thìtktl sao?”


Lạamktp Mạamktc Linh nóghcbi: “Bọppuyn tôgffdi đtmemãsxit hỏflpki Ôwauj Thầovvun câllmau đtmemóghcb, Ôwauj Thầovvun khôgffdng chịfhmzu trảcbmf lờychci, chỉfmqlghcbi vềocww sau ai lạamkti bắfupct nóghcb uốkspvng rưfsbzrgflu nhưfsbz vậzyedy thìtktl tựfhrizlxpnh lấvxovy hậzyedu quảcbmf. Theo nhưfsbzgffdi đtmemưfsbzrgflc biếpnvst, từychc sau hôgffdm đtmemóghcb, Ôwauj Thầovvun khôgffdng díghcbnh tớfnhfi mộsctlt giọppuyt rưfsbzrgflu nàfnhfo nữryxaa. Hơtdpen nữryxaa, khi xong việidiqc, Ôwauj Thầovvun vẫwbfsn luôgffdn chădzdcm sóghcbc cho Nhịfhmzsxitnh, cũdilvng chủrgfl đtmemsctlng đtmemưfsbza ra ýksni muốkspvn nhậzyedn thẩychcm pházlxpn vàfnhf trừychcng phạamktt, nhưfsbzng Nhịfhmzsxitnh thâllman làfnhf khổowhq chủrgfl lạamkti khôgffdng kiệidiqn cázlxpo gìtktlfnhf cho qua, nêxkzgn mọppuyi ngưfsbzychci mớfnhfi khôgffdng thậzyedt sựfhri thẩychcm pházlxpn nóghcb, cũdilvng chíghcbnh lúpnvsc ấvxovy Ôwauj Thầovvun nóghcbi nhấvxovt đtmemfhmznh sẽqfne chịfhmzu trázlxpch nhiệidiqm vớfnhfi Nhịfhmzsxitnh, vàfnhfgffdng khai nóghcbi ra mấvxovy lờychci kia.”

Nghiêxkzgm Mặjwamc im lặjwamng nhìtktln vềocww phíghcba Ôwauj Thầovvun, Nhịfhmzsxitnh đtmemgnpeng cázlxpch nóghcb rấvxovt xa, nhưfsbzng Ôwauj Thầovvun lạamkti thưfsbzychcng xuyêxkzgn quay đtmemovvuu nhìtktln Nhịfhmzsxitnh, màfnhfxkzgn Nhịfhmzsxitnh ngu xuẩychcn thíghcbch nóghcbi thíghcbch cưfsbzychci lạamkti đtmemang cúpnvsi đtmemovvuu nóghcbi chuyệidiqn vớfnhfi Tiểychcu Hắfupcc.

Nghiêxkzgm Mặjwamc thởqeotfnhfi: “Rưfsbzrgflu cóghcb chỗxtcx lợrgfli màfnhfdilvng cóghcb chỗxtcx hạamkti, cóghcbfnhfi ngưfsbzychci ngàfnhfy thưfsbzychcng thoạamktt nhìtktln rấvxovt tốkspvt, nhưfsbzng vừychca uốkspvng say liềocwwn khôgffdng giốkspvng ngưfsbzychci nữryxaa, cóghcb lẽqfnetktl ngàfnhfy thưfsbzychcng Ôwauj Thầovvun quázlxp chíghcbnh trựfhric vàfnhf đtmemgnpeng đtmemfupcn, khi uốkspvng say mớfnhfi lộsctl ra bảcbmfn tíghcbnh bázlxp đtmemamkto ngang ngưfsbzrgflc củrgfla mìtktlnh. Cóghcb đtmemiềocwwu nóghcbi Ôwauj Thầovvun uốkspvng say sẽqfnegnpey tiệidiqn pházlxpt sinh quan hệidiq vớfnhfi ngưfsbzychci kházlxpc, tôgffdi khôgffdng tin lắfupcm đtmemâllmau.”

“Tưfsbz tếpnvs đtmemamkti nhâllman cảcbmfm thấvxovy đtmemamkti đtmemidiq tửflpk củrgfla ngàfnhfi vốkspvn đtmemãsxitghcb ýksni vớfnhfi Nhịfhmzsxitnh?”

“Đflpkâllmau chỉfmql thếpnvs. Cázlxpc cậzyedu khôgffdng cảcbmfm thấvxovy tházlxpi đtmemsctl củrgfla Nhịfhmzsxitnh đtmemkspvi vớfnhfi việidiqc Ôwauj Thầovvun cưfsbzkiuyng bứgnpec mìtktlnh cũdilvng cóghcb chúpnvst bấvxovt thưfsbzychcng àfnhf? Nếpnvsu đtmemowhqi lạamkti cậzyedu làfnhf Nhịfhmzsxitnh, liệidiqu cậzyedu cóghcb dễihorfnhfng tha thứgnpe cho Ôwauj Thầovvun khôgffdng?”

Lạamktp Mạamktc Linh nhíghcbu màfnhfy: “Tíghcbnh cázlxpch kházlxpc nhau, suy nghĩvxovdilvng sẽqfne kházlxpc nhau. Ngàfnhfy thưfsbzychcng Ôwauj Thầovvun khôgffdng tồrgfli, pházlxpt sinh chuyệidiqn nàfnhfy chỉfmqlfnhftktl say rưfsbzrgflu, cóghcb lẽqfnegffdi sẽqfne hung hădzdcng đtmemázlxpnh nóghcb mộsctlt trậzyedn, nhưfsbzng cũdilvng chỉfmql nhưfsbz vậzyedy, cògymmn đtmemowhqi lạamkti làfnhf Nguyêxkzgn Bădzdcng, chắfupcc sẽqfne trựfhric tiếpnvsp giếpnvst luôgffdn Ôwauj Thầovvun.”

“Khôgffdng, Nguyêxkzgn Bădzdcng cũdilvng sẽqfne khôgffdng giếpnvst Ôwauj Thầovvun, bởqeoti vìtktl anh ta biếpnvst Ôwauj Thầovvun hữryxau dụfhring vớfnhfi Cửflpku Nguyêxkzgn, cũdilvng khôgffdng phảcbmfi cốkspv ýksnifnhfm vậzyedy, màfnhf anh ta sẽqfnefnhfm lơtdpe Ôwauj Thầovvun, cảcbmf đtmemychci khôgffdng qua lạamkti vớfnhfi Ôwauj Thầovvun. Nếpnvsu Ôwauj Thầovvun nóghcbi sẽqfne chịfhmzu trázlxpch nhiệidiqm vớfnhfi anh ta, thìtktl anh ta mớfnhfi cóghcb thểychc giếpnvst nóghcb. Màfnhf Nhịfhmzsxitnh… cậzyedu đtmemychcng thấvxovy anh ta ngu ngốkspvc, gặjwamp ai cũdilvng cưfsbzychci hìtktltktl, nhưfsbzng nếpnvsu làfnhf ngưfsbzychci kházlxpc ngủrgfl vớfnhfi anh ta rồrgfli nóghcbi sẽqfne chịfhmzu trázlxpch nhiệidiqm vớfnhfi anh ta thửflpk xem, anh ta khôgffdng thọppuyc cho ngưfsbzychci kia bảcbmfy tázlxpm nházlxpt dao thìtktlgffdi cùgnpeng họppuy vớfnhfi cậzyedu!”

“Ýrgfl ngàfnhfi làfnhf Nhịfhmzsxitnh vàfnhf Ôwauj Thầovvun… đtmemocwwu cóghcb ýksni vớfnhfi nhau?” Lạamktp Mạamktc Linh kinh ngạamktc.

“Dựfhria theo tíghcbnh cázlxpch củrgfla hai ngưfsbzychci đtmemóghcb thìtktl khôgffdng cògymmn khảcbmfdzdcng kházlxpc, vậzyedy chỉfmqlghcb thểychcfnhf khảcbmfdzdcng nàfnhfy.” Nghiêxkzgm Mặjwamc giơtdpe tay, ngoắfupcc Ôwauj Thầovvun lạamkti đtmemâllmay.

Nhịfhmzsxitnh rõbzcufnhfng bịfhmz dọppuya cho nhảcbmfy dựfhring, muốkspvn đtmemi qua theo nhưfsbzng lạamkti éivxap mìtktlnh phảcbmfi ngồrgfli xuốkspvng.

pnvsc Ôwauj Thầovvun đtmemi qua ngưfsbzychci Nhịfhmzsxitnh hìtktlnh nhưfsbzghcbghcbi cázlxpi gìtktl đtmemóghcb, làfnhfm Tiểychcu Hắfupcc pházlxpt ra tiếpnvsng cưfsbzychci, cògymmn Nhịfhmzsxitnh thìtktl… đtmemflpk mặjwamt.

Lạamktp Mạamktc Linh thấvxovy Ôwauj Thầovvun đtmemi qua thìtktl khôgffdng muốkspvn rờychci đtmemi, nhưfsbzng bịfhmz Nghiêxkzgm Mặjwamc trừychcng mắfupct, mớfnhfi cưfsbzychci ha hảcbmffnhf nhưfsbzychcng lạamkti khôgffdng gian riêxkzgng.

Lạamktp Mạamktc Linh vừychca rờychci đtmemi liềocwwn bịfhmz mấvxovy đtmemgnpea nhỏflpkllmay quanh, hiểychcn nhiêxkzgn làfnhf hỏflpki Lạamktp Mạamktc Linh, Nghiêxkzgm Mặjwamc đtmemãsxitghcbi gìtktl vớfnhfi cậzyedu ta.


Ôwauj Thầovvun khoanh châllman ngồrgfli đtmemkspvi diệidiqn Nghiêxkzgm Mặjwamc, gọppuyi: “Sưfsbz phụfhri.”

Nghiêxkzgm Mặjwamc cẩychcn thậzyedn nhìtktln đtmemamkti đtmemrgfl đtmemidiqllmay giờychc đtmemãsxit cao hơtdpen hắfupcn, cảcbmfm tházlxpn: “Nhóghcbc trưfsbzqeotng thàfnhfnh rồrgfli, thoạamktt nhìtktln cũdilvng cưfsbzychcng trázlxpng hơtdpen trưfsbzfnhfc kia nhiềocwwu.”

Ôwauj Thầovvun cóghcb chúpnvst ngưfsbzrgflng ngùgnpeng: “Sưfsbz phụfhri, con đtmemãsxit hai mưfsbzơtdpei.” Nếpnvsu làfnhf khi trưfsbzfnhfc, cázlxpi tuổowhqi nàfnhfy củrgfla nóghcb chắfupcc đtmemãsxitfnhfm cha củrgfla vàfnhfi đtmemgnpea nhỏflpk rồrgfli.

Nghiêxkzgm Mặjwamc bừychcng tỉfmqlnh: “Đflpkúpnvsng nhỉfmql, nhóghcbc cũdilvng đtmemãsxit hai mưfsbzơtdpei.” Tuổowhqi nàfnhfy cóghcb ngưfsbzychci yêxkzgu cũdilvng làfnhf hếpnvst sứgnpec bìtktlnh thưfsbzychcng.

“Nhóghcbc thíghcbch Nguyêxkzgn Mãsxitnh?” Nghiêxkzgm Mặjwamc hỏflpki thẳtvacng.

Ôwauj Thầovvun chậzyedm rãsxiti gậzyedt đtmemovvuu.

Nghiêxkzgm Mặjwamc nhíghcbu màfnhfy: “Thíghcbch chíghcbnh làfnhf thíghcbch, khôgffdng thíghcbch chíghcbnh làfnhf khôgffdng thíghcbch, do dựfhrizlxpi gìtktl?”

Trong mắfupct Ôwauj Thầovvun hiệidiqn lêxkzgn mộsctlt tia hoang mang, nóghcb nhìtktln sang bêxkzgn kia.

Nghiêxkzgm Mặjwamc nóghcbi: “Bọppuyn họppuy sẽqfne khôgffdng nghe thấvxovy chúpnvsng ta nóghcbi gìtktl.”

Ôwauj Thầovvun yêxkzgn tâllmam, xoay đtmemovvuu, thấvxovp giọppuyng hỏflpki: “Sưfsbz phụfhri, con cũdilvng khôgffdng biếpnvst cóghcb phảcbmfi mìtktlnh thíghcbch A Mãsxitnh khôgffdng, nhưfsbzng con đtmemãsxitfnhfi lầovvun mơtdpe thấvxovy anh ấvxovy, con…”

Hai gògymmzlxp Ôwauj Thầovvun chậzyedm rãsxiti hồrgflng lêxkzgn: “Con mơtdpe thấvxovy con làfnhfm chuyệidiqn đtmemóghcb vớfnhfi anh ấvxovy, mỗxtcxi lầovvun đtmemocwwu rấvxovt thoảcbmfi mázlxpi. Ngàfnhfy đtmemóghcb con uốkspvng rưfsbzrgflu xong tỉfmqlnh lạamkti, thấvxovy anh ấvxovy ngủrgflxkzgn cạamktnh con, con tưfsbzqeotng rằbfjhng đtmemóghcbdilvng làfnhf mộsctlng, khi con cởqeoti đtmemrgfl anh ấvxovy ra anh ấvxovy cũdilvng khôgffdng hềocww cựfhri tuyệidiqt, cògymmn gọppuyi têxkzgn con, nêxkzgn con…”

Ôwauj Thầovvun hổowhq thẹkspvn cúpnvsi đtmemovvuu, khôgffdng dázlxpm nhìtktln thẳtvacng vàfnhfo mắfupct sưfsbz phụfhritktlnh: “Tớfnhfi lúpnvsc con vàfnhfo rồrgfli mớfnhfi biếpnvst mìtktlnh khôgffdng phảcbmfi mơtdpe, nhưfsbzng lúpnvsc ấvxovy con khôgffdng biếpnvst mìtktlnh bịfhmztktl nữryxaa, khôgffdng muốkspvn dừychcng lạamkti, dùgnpe sau đtmemóghcb A Mãsxitnh cựfhri tuyệidiqt con cũdilvng khôgffdng dừychcng, con…”

Nghiêxkzgm Mặjwamc lạamkti lầovvun nữryxaa sinh ra cảcbmfm xúpnvsc khôgffdng biếpnvst nêxkzgn nóghcbi cázlxpi gìtktl mớfnhfi tốkspvt. Đflpkưfsbzrgflc rồrgfli, hắfupcn làfnhfzlxpc sĩvxov, lạamkti làfnhffsbz phụfhri, ngàfnhfy thưfsbzychcng dạamkty cázlxpc đtmemrgfl đtmemidiq họppuyc hàfnhfnh làfnhfm việidiqc, nhưfsbzng lạamkti quêxkzgn giảcbmfi thíghcbch cho tụfhrii nóghcb biếpnvst mộsctlt íghcbt thưfsbzychcng thứgnpec vềocwwllmam sinh lýksni, vềocww sau hắfupcn phảcbmfi thêxkzgm vàfnhfo chưfsbzơtdpeng trìtktlnh họppuyc củrgfla họppuyc việidiqn mấvxovy thưfsbzychcng thứgnpec nàfnhfy mớfnhfi đtmemưfsbzrgflc.

“Sưfsbz phụfhri, con khôgffdng biếpnvst con cóghcb thíghcbch A Mãsxitnh khôgffdng, nhưfsbzng con muốkspvn sốkspvng cùgnpeng anh ấvxovy cảcbmf đtmemychci.” Ôwauj Thầovvun ngẩychcng đtmemovvuu, ưfsbzkiuyn ngựfhric, rấvxovt nghiêxkzgm túpnvsc nóghcbi.

“Vìtktl sao?”

“Bởqeoti vìtktlfnhfm chuyệidiqn đtmemóghcb vớfnhfi anh ấvxovy rấvxovt thoảcbmfi mázlxpi, con muốkspvn làfnhfm thưfsbzychcng xuyêxkzgn vớfnhfi anh ấvxovy, nhưfsbzng con khôgffdng muốkspvn anh ấvxovy làfnhfm chuyệidiqn đtmemóghcb vớfnhfi ngưfsbzychci kházlxpc.” Ôwauj Thầovvun rấvxovt thàfnhfnh thậzyedt vàfnhfdilvng rấvxovt thẳtvacng thắfupcng.

Nghiêxkzgm Mặjwamc: “…”

“Sưfsbz phụfhri, con hy vọppuyng cóghcb thểychc nhậzyedn đtmemưfsbzrgflc sựfhri đtmemrgflng ýksni củrgfla ngàfnhfi. Nếpnvsu ngàfnhfi cảcbmfm thấvxovy việidiqc con làfnhfm khôgffdng đtmemúpnvsng, vậzyedy trừychcng phạamktt con thếpnvsfnhfo cũdilvng đtmemưfsbzrgflc, nhưfsbzng xin ngàfnhfi nhấvxovt đtmemfhmznh giúpnvsp con giữryxa lấvxovy A Mãsxitnh, con sợrgfl anh ấvxovy sẽqfnetktl cựfhri tuyệidiqt con màfnhftktlm bừychca mộsctlt ngưfsbzychci phụfhri nữryxafnhfo đtmemóghcbfnhfm bạamktn đtmemychci. Sưfsbz phụfhri, con sẽqfne đtmemkspvi xửflpk thậzyedt tốkspvt vớfnhfi anh ấvxovy, con dùgnpeng chiếpnvsn hồrgfln thềocww cảcbmf đtmemychci nàfnhfy con chỉfmqlghcb mộsctlt mìtktlnh anh ấvxovy!” Ôwauj Thầovvun thậzyedt sựfhri rấvxovt nghiêxkzgm túpnvsc màfnhf khẩychcn cầovvuu.

pnvsc nàfnhfy Nghiêxkzgm Mặjwamc mớfnhfi nhớfnhf tớfnhfi việidiqc Nhịfhmzsxitnh cũdilvng làfnhf mộsctlt trong sốkspvzlxpc đtmemrgfl đtmemidiq củrgfla hắfupcn, cho nêxkzgn Ôwauj Thầovvun mớfnhfi muốkspvn đtmemưfsbzrgflc hắfupcn đtmemrgflng ýksnifnhf thôgffdng cảcbmfm.

Nghiêxkzgm Mặjwamc ôgffdm trázlxpn: “Nhóghcbc gọppuyi Mãsxitnh tớfnhfi đtmemâllmay.”

“Sưfsbz phụfhri?”

“Say rưfsbzrgflu khôgffdng phảcbmfi làfnhfzlxpi cớfnhf đtmemychc nhóghcbc làfnhfm sai vàfnhfghcb thểychc tha thứgnpe. Nếpnvsu Mãsxitnh khôgffdng đtmemrgflng ýksniqeotgnpeng nhóghcbc, sưfsbz phụfhridilvng khôgffdng éivxap anh ta đtmemưfsbzrgflc, vàfnhf nhóghcbc cũdilvng khôgffdng thểychc.”

“Con biếpnvst, con sẽqfne khôgffdng éivxap anh ấvxovy, con chỉfmql biếpnvst quấvxovn lấvxovy anh ấvxovy. A Mãsxitnh thíghcbch hoan ázlxpi, anh ấvxovy khôgffdng cóghcbgymmng trung trinh đtmemkspvi vớfnhfi bạamktn đtmemychci, vớfnhfi ai cũdilvng cóghcb thểychcfnhfm tìtktlnh cảcbmf, trưfsbzfnhfc kia nếpnvsu anh ấvxovy khôgffdng trêxkzgu con, thìtktl con cũdilvng sẽqfne khôgffdng mơtdpe thấvxovy nhữryxang giấvxovc mơtdpe đtmemóghcb, cóghcb đtmemiềocwwu nếpnvsu anh ấvxovy đtmemãsxit trêxkzgu con bảcbmfo con ngủrgfl vớfnhfi anh ấvxovy, vậzyedy thìtktl vềocww sau anh ấvxovy đtmemychcng hògymmng đtmemi trêxkzgu chọppuyc ngưfsbzychci kházlxpc nữryxaa, con sẽqfnefnhfm anh ấvxovy đtmemrgflfsbzfnhfng, đtmemrgfl thoảcbmfi mázlxpi, nhưfsbzng bâllmay giờychc anh ấvxovy lạamkti nóghcbi ngủrgfl vớfnhfi con vàfnhfi lầovvun cũdilvng đtmemưfsbzrgflc, nhưfsbzng lạamkti khôgffdng chịfhmzu làfnhfm bạamktn đtmemychci duy nhấvxovt củrgfla nhau. Sưfsbz phụfhri, anh ấvxovy lớfnhfn hơtdpen con, lạamkti cốkspv ýksni dụfhri dỗxtcx con, vậzyedy cũdilvng phảcbmfi làfnhf anh ấvxovy chịfhmzu trázlxpch nhiệidiqm vớfnhfi con chứgnpe, ngàfnhfi thấvxovy con nóghcbi cóghcb đtmemúpnvsng khôgffdng?”

Nghiêxkzgm Mặjwamc: “…Nhóghcbc cóghcb nghĩvxov tớfnhfi hay khôgffdng, Nhịfhmzsxitnh trêxkzgu nhóghcbc chỉfmqlfnhf do thóghcbi quen? Anh ta vốkspvn làfnhf kiểychcu ngưfsbzychci dâllmam dêxkzg bỉfmqlowhqi, nêxkzgn chưfsbza chắfupcc đtmemãsxit thậzyedt sựfhri muốkspvn pházlxpt sinh quan hệidiq vớfnhfi nhóghcbc, hơtdpen nữryxaa sưfsbz phụfhri nghĩvxovgnpe anh ta cóghcb ýksni vớfnhfi nhóghcbc, chỉfmql sợrgfldilvng khôgffdng phảcbmfi muốkspvn nhóghcbc ngủrgfl vớfnhfi anh ta.”

“Con biếpnvst.” Ôwauj Thầovvun cưfsbzychci: “Nhưfsbzng thếpnvs thìtktl sao? Sựfhri thậzyedt làfnhf anh ấvxovy khơtdpei màfnhfo dụfhric vọppuyng củrgfla con trưfsbzfnhfc, màfnhf ai ởqeot trêxkzgn ai ởqeotfsbzfnhfi vậzyedy thìtktl phảcbmfi so thựfhric lựfhric. Tuy A Mãsxitnh chạamkty nhanh đtmemóghcb, nhưfsbzng chỉfmql cầovvun đtmemychc con bắfupct đtmemưfsbzrgflc, thìtktl anh ấvxovy khôgffdng phảcbmfi đtmemkspvi thủrgfl củrgfla con đtmemâllmau.”

Nhìtktln nụfhrifsbzychci đtmemfupcc ýksnighcb chúpnvst xa lạamkt củrgfla đtmemrgfl đtmemidiq, Nghiêxkzgm Mặjwamc thậzyedt muốkspvn che mặjwamt. Cóghcb phảcbmfi hắfupcn đtmemãsxit quázlxpgffdllmam vàfnhf giázlxpo dụfhric sơtdpefnhfi cázlxpc đtmemrgfl đtmemidiq rồrgfli khôgffdng? Sao cảcbmf đtmemázlxpm đtmemocwwu chạamkty nhưfsbz đtmemxkzgn trêxkzgn con đtmemưfsbzychcng lưfsbzu manh khôgffdng lốkspvi vềocww thếpnvsfnhfy?

Ôwauj Thầovvun trởqeot vềocww, Mãsxitnh cốkspv ýksni va mạamktnh vàfnhfo vai nóghcb mộsctlt cázlxpi rồrgfli mớfnhfi lữryxang thữryxang đtmemi qua.

Nghiêxkzgm Mặjwamc khôgffdng nóghcbi gìtktlfnhf chỉfmql chỉfmql mặjwamt đtmemvxovt, ýksni bảcbmfo cậzyedu ta ngồrgfli xuốkspvng trưfsbzfnhfc rồrgfli nóghcbi.

“Nóghcbi đtmemi, lầovvun nàfnhfy sao anh nhấvxovt quyếpnvst đtmemògymmi đtmemi theo?”

“Hảcbmf?” Mãsxitnh đtmemjwamt môgffdng ngồrgfli xuốkspvng.

“Hảcbmfzlxpi gìtktlfnhf hảcbmf? Anh vớfnhfi Ôwauj Thầovvun làfnhf sao?”

Mớfnhfi đtmemovvuu Mãsxitnh khôgffdng muốkspvn nóghcbi, chờychc khi biếpnvst nhữryxang ngưfsbzychci kházlxpc khôgffdng nghe đtmemưfsbzrgflc nhữryxang gìtktltktlnh nóghcbi thìtktl lậzyedp tứgnpec thay đtmemowhqi vẻllma mặjwamt, bắfupct đtmemovvuu kêxkzgu khóghcbc vớfnhfi Nghiêxkzgm Mặjwamc.

“Mặjwamc àfnhf, tôgffdi ứgnpec quázlxp đtmemi!”

“Sao, ứgnpec cázlxpi gìtktl?”

“Têxkzgn nhóghcbc thúpnvsi Ôwauj Thầovvun đtmemóghcb, cho nóghcb ngủrgfl mộsctlt lầovvun, nóghcb liềocwwn nghiệidiqn, ba ngàfnhfy hai lầovvun tớfnhfi quấvxovn tôgffdi, cògymmn tuyêxkzgn dưfsbzơtdpeng vớfnhfi toàfnhfn bộsctl lạamktc làfnhfgffdi vàfnhfghcbfnhf mộsctlt đtmemôgffdi, làfnhfm bâllmay giờychc tấvxovt cảcbmf mọppuyi ngưfsbzychci đtmemocwwu khôgffdng đtmemychc ýksni tớfnhfi tôgffdi.”

Khóghcbe miệidiqng Nghiêxkzgm Mặjwamc run rẩychcy: “Cho nêxkzgn anh giậzyedn khôgffdng phảcbmfi vìtktlghcbfsbzkiuyng bứgnpec anh, màfnhffnhftktlghcb muốkspvn quảcbmfn thúpnvsc anh?”

sxitnh đtmemxkzgn cuồrgflng gậzyedt đtmemovvuu: “Đflpkúpnvsng vậzyedy đtmemóghcb! Mặjwamc àfnhf, tưfsbz tếpnvs đtmemamkti nhâllman àfnhf, cậzyedu nóghcbi cázlxpi chuyệidiqn nàfnhfy làfnhf chuyệidiqn anh tìtktlnh tôgffdi nguyệidiqn màfnhf khôgffdng phảcbmfi sao? Chỉfmql cầovvun khôgffdng tìtktlm bạamktn đtmemychci, tôgffdi làfnhfm nhưfsbz vậzyedy cũdilvng khôgffdng tíghcbnh làfnhf trázlxpi vớfnhfi quy tắfupcc bộsctl lạamktc màfnhf đtmemúpnvsng khôgffdng?”

Nghiêxkzgm Mặjwamc: “Ừovvu.”

“Tôgffdi chưfsbza muốkspvn cóghcb bạamktn đtmemychci bâllmay giờychc đtmemâllmau, thằbfjhng nhóghcbc thúpnvsi Ôwauj Thầovvun kia khôgffdng éivxap tôgffdi, nhưfsbzng lạamkti đtmemi nóghcbi việidiqc nàfnhfy cho cậzyedu biếpnvst, cậzyedu nóghcbi xem nóghcbghcb đtmemázlxpng ghéivxat khôgffdng chứgnpe?”

Đflpkamkti Tưfsbz Tếpnvs Mặjwamc vốkspvn dĩvxovghcb chúpnvst đtmemrgflng cảcbmfm vớfnhfi cảcbmfnh ngộsctl củrgfla Nhịfhmzsxitnh lúpnvsc nàfnhfy: Ha hảcbmf!

Nhịfhmzsxitnh khôgffdng hềocww pházlxpt giázlxpc, cògymmn lớfnhfn tiếpnvsng oázlxpn giậzyedn: “Làfnhfgffdi cho nóghcbfnhfm, chứgnpe đtmemâllmau phảcbmfi tôgffdi làfnhfm nóghcb, tôgffdi bịfhmzghcb chơtdpei đtmemếpnvsn nổowhqi môgffdng đtmemowhqzlxpu nằbfjhm trêxkzgn giưfsbzychcng hai ngàfnhfy, tôgffdi nóghcbi nóghcb mộsctlt câllmau bộsctl khôgffdng đtmemưfsbzrgflc sao? Hơtdpen nữryxaa xong việidiqc rồrgfli tôgffdi cògymmn khôgffdng đtmemázlxpnh nóghcb, cũdilvng khôgffdng kiệidiqn cázlxpo nóghcb, việidiqc nàfnhfy cưfsbzychci ha ha mộsctlt tràfnhfng làfnhf qua rồrgfli chẳtvacng phảcbmfi sao? Nhưfsbzng nóghcb lạamkti quấvxovn lấvxovy tôgffdi nhưfsbz vậzyedy!”

llmam đtmemrgflng cảcbmfm củrgfla Nghiêxkzgm Mặjwamc đtmemãsxit biếpnvsn thàfnhfnh sốkspv âllmam: “Nếpnvsu anh khôgffdng muốkspvn ởqeotxkzgn Ôwauj Thầovvun, vậzyedy vìtktl sao lầovvun nàfnhfy nhấvxovt quyếpnvst đtmemògymmi theo?”

sxitnh nghẹkspvn họppuyng, mộsctlt lázlxpt sau mớfnhfi hựfhri hựfhri rặjwamn ra đtmemưfsbzrgflc mộsctlt câllmau: “Đflpkocwwu làfnhfxkzgn Lạamktp Mạamktc Linh miệidiqng quạamkt đtmemen kia, cậzyedu ta nóghcbi lầovvun nàfnhfy nếpnvsu tôgffdi khôgffdng đtmemi theo thìtktl Ôwauj Thầovvun sẽqfne xảcbmfy ra chuyệidiqn.”

“Sau đtmemóghcb anh chếpnvst sốkspvng názlxpo loạamktn đtmemògymmi đtmemi theo?”

sxitnh cògymmn chưfsbza kịfhmzp phảcbmfn ứgnpeng lạamkti, đtmemúpnvsng lýksni hợrgflp tìtktlnh màfnhfghcbi: “Đflpkúpnvsng vậzyedy, nếpnvsu tôgffdi khôgffdng đtmemi theo, lỡkiuyzlxpi miệidiqng quạamkt đtmemen kia củrgfla Lạamktp Mạamktc Linh nóghcbi đtmemúpnvsng thìtktlfnhfm sao bâllmay giờychc?”

Nghiêxkzgm Mặjwamc quyếpnvst đtmemfhmznh, từychc nay vềocww sau khôgffdng thèsimzm quảcbmfn chuyệidiqn củrgfla hai têxkzgn nàfnhfy nữryxaa, tựfhrifnhfdzdcn lộsctln đtmemi. Vớfnhfi thủrgfl đtmemoạamktn vàfnhfdzdcng lựfhric củrgfla đtmemamkti đtmemrgfl đtmemidiq Ôwauj Thầovvun, têxkzgn ngu ngốkspvc nàfnhfo đtmemóghcb vừychca nghiệidiqn làfnhfm tìtktlnh vừychca nãsxito rúpnvst cóghcb thểychc thoázlxpt khỏflpki lògymmng bàfnhfn tay nóghcb mớfnhfi làfnhf lạamkt!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.