Dị Thế Lưu Đày

Chương 575 : Nỗi khốn khổ của kẻ yếu

    trước sau   
*Chưgbfdơbsgung nàinasy cóygvh nộqohhi dung ảvovdnh, nếiegvu bạwaavn khôccming thấidisy nộqohhi dung chưgbfdơbsgung, vui lòuqnnng bậkziut chếiegv đyhtuqohh hiệnmfnn hìvodznh ảvovdnh củnzdaa trìvodznh duyệnmfnt đyhtupzes đyhtuaqbxc.

Edit + Beta: Zombie cưgbfdyxgsi Lợeqtkn

11923221_1633784910227394_6377337890556460005_nNguồnzdan truyệnmfnn: TruyentienHiep.vn/chapter-image/di-the-luu-day/11923221_1633784910227394_6377337890556460005_n.jpg">

“Mặiqatc, đyhtutlhmng sợeqtk, nhìvodzn tôccmii, tôccmii ởqohh đyhtuâpzgfy.”
ccmi đyhtunzdau nhìvodzn thấidisy bộqohhuqnnng kia củnzdaa hắchzgn, tâpzgfm can ngứpfksa ngáuqnny, nhịqvrdn khôccming đyhtuưgbfdeqtkc màinas nhắchzgc nhởqohh: “Nếiegvu màinasy theo tao, hai đyhtupfksa nhỏpzes củnzdaa màinasy vềchzg sau tao cóygvh thểpzes nuôccmii, thếiegvinaso?”

Nghiêawxtm Mặiqatc: “…” Khôccming thểpzesinaso. Thậkziut sựnmfn khôccming nghĩoaiu tớpzesi hắchzgn cũuqnnng cóygvh ngàinasy bịqvrd áuqnnc báuqnn áuqnnp bứpfksc, hắchzgn cứpfks cảvovdm thấidisy loạwaavi sựnmfnvodznh nàinasy rơbsgui xuốybxrng đyhtunzdau hắchzgn làinasccmiqhqzng vớpzes vẩycuqn! Dùqhqz hắchzgn cóygvh bịqvrd ngưgbfdrmggi ta thèxvsmm nhỏpzeshyeii, thìvodzuqnnng khôccming phảvovdi làinas thèxvsmm vìvodz thâpzgfn thểpzes, màinasinasvodzwhsrng lựnmfnc củnzdaa hắchzgn mớpzesi đyhtuúnggzng.

Đybxráuqnnng chếiegvt, năwhsrng lựnmfnc củnzdaa hắchzgn rốybxrt cuộqohhc làinasuqnni gìvodz? Vìvodz sao hắchzgn lạwaavi khôccming nhớpzes nổvrdci?


ccmi đyhtunzdau đyhtuãhyei luôccmin muốybxrn chơbsgui đyhtuùqhqza vớpzesi Nghiêawxtm Mặiqatc nhưgbfdng khôccming đyhtuưgbfdeqtkc, sớpzesm sinh ra chấidisp niệnmfnm, hiệnmfnn giờrmgg thấidisy bộqohhuqnnng vìvodz bệnmfnnh nặiqatng củnzdaa Nghiêawxtm Mặiqatc nhưgbfd thểpzes mớpzesi bịqvrdwhsrn lộqohhn hung áuqnnc nêawxtn ‘mảvovdnh mai vôccmi lựnmfnc’, trong đyhtunzdau khôccming nhịqvrdn đyhtuưgbfdeqtkc màinas hiệnmfnn lêawxtn cảvovdnh tưgbfdeqtkng mấidisy ngàinasy trưgbfdpzesc gãhyei bắchzgt Nguyêawxtn Chiếiegvn làinasm Nghiêawxtm Mặiqatc trêawxtn nềchzgn tuyếiegvt ngay trưgbfdpzesc mặiqatt mọaqbxi ngưgbfdrmggi, nhớpzes lạwaavi màinastdokch đyhtuqohhng khôccming thôccmii, gãhyei liêawxtn tụqhqzc nuốybxrt vàinasi ngụqhqzm nưgbfdpzesc miếiegvng.

Roi da trưgbfdeqtkt xuốybxrng, bàinasn tay duỗgllsi đyhtuếiegvn gưgbfdơbsgung mặiqatt ngưgbfdrmggi thanh niêawxtn.

“Bốybxrp.” Nghiêawxtm Mặiqatc khôccming thểpzes nhịqvrdn đyhtuưgbfdeqtkc nữaqfda, hấidist tay nôccmi đyhtunzdau ra.

ccmi đyhtunzdau lậkziup tứpfksc trởqohh mặiqatt, ra lệnmfnnh cho cốybxrt binh: “Kéawxto nóygvh qua túnggzp lềchzgu bêawxtn kia!”

Kỳosju Nguyêawxtn vộqohhi vàinasng nhàinaso qua, quỳosju xuốybxrng khẩycuqn cầnzdau: “Đybxrwaavi nhâpzgfn, tiệnmfnn nôccmiinasy khôccming hiểpzesu chuyệnmfnn, xin đyhtuwaavi nhâpzgfn tha thứpfks! Tôccmii sẽqhqz phạwaavt hắchzgn làinasm nhiềchzgu việnmfnc hơbsgun, thứpfksc ăwhsrn hôccmim nay cũuqnnng sẽqhqz khôccming chia cho hắchzgn…”

“Cúnggzt!” Nôccmi đyhtunzdau quấidist mộqohht roi lêawxtn mặiqatt Kỳosju Nguyêawxtn.

Cốybxrt binh xáuqnnch Nghiêawxtm Mặiqatc lêawxtn mang tớpzesi túnggzp lềchzgu cáuqnnch đyhtuóygvh khôccming xa, nơbsgui đyhtuóygvhinas chỗglls nghỉhmtn ngơbsgui củnzdaa nôccmi đyhtunzdau khi giáuqnnm sáuqnnt mọaqbxi ngưgbfdrmggi làinasm việnmfnc, bêawxtn trong cóygvh giưgbfdrmggng chiếiegvu đyhtuơbsgun giảvovdn vàinas hốybxr lửosjua đyhtupzesgbfdqohhi ấidism.

Nghiêawxtm Mặiqatc khôccming liềchzgu mạwaavng giãhyeiy giụqhqza, hắchzgn đyhtuang đyhtupzesinasnh thểpzes lựnmfnc chờrmgg đyhtueqtki thờrmggi cơbsgu.

uqnnc nôccmi lệnmfn kháuqnnc đyhtuchzgu thấidisy đyhtuưgbfdeqtkc cảvovdnh tưgbfdeqtkng nàinasy, nhưgbfdng đyhtuwaavi đyhtua sốybxr đyhtuchzgu cúnggzi đyhtunzdau làinasm nhưgbfd khôccming biếiegvt, sốybxr ítdokt ngưgbfdrmggi kháuqnnc thìvodz đyhtunzdang cảvovdm vàinasqhqzng áuqnnnh mắchzgt đyhtunzday hậkziun ýswmt nhìvodzn vềchzg phítdoka nàinasy, nhưgbfdng cũuqnnng khôccming thểpzesinasm đyhtuưgbfdeqtkc gìvodz.

Nghiêawxtm Mặiqatc khôccming nghe thấidisy tiếiegvng hai đyhtupfksa nhỏpzes, đyhtuuqnnn rằxphcng cóygvh lẽqhqz bọaqbxn nóygvh đyhtuãhyei đyhtui tìvodzm Đybxrwaavi Chiếiegvn.

Kỳosju Nguyêawxtn còuqnnn muốybxrn ngăwhsrn cảvovdn, nhưgbfdng bịqvrd quấidist cho hai roi cũuqnnng khôccming dáuqnnm kéawxto châpzgfn nữaqfda.

Nghiêawxtm Mặiqatc bịqvrdawxtm vàinaso lềchzgu.

ccmi lệnmfn hầnzdau hạwaav đyhtuãhyeiqhqzng củnzdai gỗglls nhóygvhm lửosjua trong hốybxr lửosjua, tuy túnggzp lềchzgu vẫgdwln lạwaavnh, nhưgbfdng đyhtuyxgsbsgun bêawxtn ngoàinasi nhiềchzgu.


awxtn tráuqnni Nghiêawxtm Mặiqatc làinas hốybxr lửosjua, hắchzgn trởqohhvodznh, tay phảvovdi đyhtuiqatt trêawxtn méawxtp hốybxr.

ccmi đyhtunzdau đyhtui đyhtuếiegvn.

“Khoan đyhtuãhyei, tôccmii cóygvh lờrmggi muốybxrn nóygvhi vớpzesi anh.” Nghiêawxtm Mặiqatc bìvodznh tĩoaiunh nóygvhi.

ccmi đyhtunzdau cưgbfdrmggi nhạwaavo, cóygvh chúnggzt gấidisp khôccming chờrmgg nổvrdci: “Màinasy còuqnnn cóygvh đyhtuiềchzgu kiệnmfnn gìvodz?”

“Anh chỉhmtninasi lòuqnnng khi làinasm mộqohht nôccmi đyhtunzdau? Chẳakhzng lẽqhqz anh khôccming muốybxrn cóygvh đyhtuưgbfdeqtkc đyhtuqvrda vịqvrd cao hơbsgun? Tôccmii cóygvh thểpzes giúnggzp anh.”

ccmi đyhtunzdau sửosjung sốybxrt, sau đyhtuóygvhgbfdrmggi to: “Màinasy giúnggzp tao? Đybxrưgbfdeqtkc đyhtuưgbfdeqtkc đyhtuưgbfdeqtkc, vậkziuy cởqohhi hếiegvt ra hầnzdau hạwaav tao cho tốybxrt, hầnzdau hạwaav tao thoảvovdi máuqnni thìvodz đyhtuãhyeiinas giúnggzp tao cáuqnni âpzgfn lớpzesn rồnzdai!”

“Anh chỉhmtn muốybxrn mộqohht têawxtn nôccmi lệnmfn thôccmii sao? Còuqnnn làinasccmi lệnmfn đyhtuãhyeiygvh bạwaavn đyhturmggi vàinas con cáuqnni? Anh khôccming muốybxrn cóygvh đyhtuưgbfdeqtkc nhữaqfdng nam nữaqfd xinh đyhtulnpxp vàinas cao quýswmtbsgun àinas? Chẳakhzng lẽqhqz anh khôccming muốybxrn nhữaqfdng kẻygvh cao cao tạwaavi thưgbfdeqtkng ngàinasy xưgbfda phảvovdi quỳosjugbfdpzesi châpzgfn anh?”

ccmi đyhtunzdau túnggzm tóygvhc Nghiêawxtm Mặiqatc, éawxtp hắchzgn ngẩycuqng đyhtunzdau lêawxtn, nhéawxto cằxphcm hắchzgn, cưgbfdrmggi lạwaavnh: “Tiệnmfnn nôccmiinasy títdoknh dụqhqz dỗglls tao đyhtuidisy hảvovd? Tao biếiegvt màinasy làinas ai, cũuqnnng biếiegvt màinasy cóygvh thểpzesinasm ra chuyệnmfnn gìvodz, tưgbfd tếiegv tộqohhc Diêawxtm Sơbsgun đyhtuúnggzng khôccming? Màinasy cóygvh thểpzesvodzm đyhtuưgbfdeqtkc mạwaavch muốybxri, cóygvh thểpzes sửosju dụqhqzng thảvovdo dưgbfdeqtkc chữaqfda bệnmfnnh cho ngưgbfdrmggi ta, nhữaqfdng bảvovdn lĩoaiunh đyhtuóygvh khôccming tồnzdai, cóygvh đyhtuiềchzgu, bảvovdn đyhtuwaavi nhâpzgfn khôccming hiếiegvm lạwaav chúnggzt nàinaso! Cóygvh tộqohhc Luyệnmfnn Cốybxrt ởqohh đyhtuâpzgfy, thìvodz mấidisy thứpfks đyhtuóygvh muốybxrn bao nhiêawxtu màinas chẳakhzng cóygvh? Tao chỉhmtn muốybxrn màinasy hầnzdau hạwaav tao cho tốybxrt, rồnzdai làinasm màinasy đyhtuếiegvn khi màinasy vừtlhma khóygvhc lóygvhc vừtlhma kêawxtu gàinaso! Nếiegvu màinasy ngoan mộqohht chúnggzt, tao còuqnnn cóygvh thểpzes giữaqfd mạwaavng thằxphcng chồnzdang vàinasuqnn con màinasy, nhưgbfdng nếiegvu màinasy lạwaavi tiếiegvp tụqhqzc phảvovdn kháuqnnng, dùqhqz bềchzg trêawxtn cóygvh lệnmfnnh, thìvodz tao cũuqnnng sẽqhqz giếiegvt Nguyêawxtn Chiếiegvn!”

uqnnng Nghiêawxtm Mặiqatc réawxtt run, nhưgbfdng trêawxtn mặiqatt lạwaavi hiệnmfnn ra mộqohht nụqhqzgbfdrmggi: “Từtlhm trưgbfdpzesc tớpzesi giờrmggccmii chưgbfda hềchzg trôccming mong gìvodzygvh thểpzes dụqhqz dỗglls đyhtuưgbfdeqtkc ngàinasi, chỉhmtninas ngủnzdainas thôccmii, ngủnzda vớpzesi ai màinas khôccming phảvovdi ngủnzda, anh thậkziut sựnmfn cho rằxphcng tôccmii đyhtupzes ýswmt nhưgbfd vậkziuy sao? Tôccmii chỉhmtn cảvovdm thấidisy đyhtuáuqnnng tiếiegvc, tôccmii cóygvh thểpzes nhìvodzn ra anh khôccming phảvovdi nhâpzgfn vậkziut đyhtuơbsgun giảvovdn, anh hẳakhzn khôccming chỉhmtninasm mộqohht nôccmi đyhtunzdau, lúnggzc trưgbfdpzesc tôccmii cựnmfn tuyệnmfnt anh, làinasvodz muốybxrn giữaqfd sạwaavch sẽqhqz đyhtupzesinasm việnmfnc cho anh, khôccming dítdoknh dáuqnnng gìvodz đyhtuếiegvn chuyệnmfnn kháuqnnc. Tìvodzm muốybxri, tìvodzm thảvovdo dưgbfdeqtkc chỉhmtninas mộqohht trong nhữaqfdng bảvovdn lĩoaiunh củnzdaa tưgbfd tếiegvccmii, tôccmii còuqnnn cóygvh mộqohht bítdok mậkziut, bítdok mậkziut nàinasy cũuqnnng làinas thứpfksinasuqnnc đyhtuwaavi nhâpzgfn tộqohhc Luyệnmfnn Cốybxrt cũuqnnng muốybxrn biếiegvt, nếiegvu khôccming, anh cho rằxphcng vìvodz sao bọaqbxn họaqbx khôccming đyhtupzes anh giếiegvt tôccmii vàinas Nguyêawxtn Chiếiegvn?”

Dụqhqzc vọaqbxng củnzdaa nôccmi đyhtunzdau biếiegvn mấidist ba phầnzdan, gãhyei lộqohh ra bảvovdy phầnzdan hoàinasi nghi: “Màinasy đyhtutlhmng hòuqnnng lừtlhma tao! Bềchzg trêawxtn khôccming cho tao giếiegvt màinasy vàinas Nguyêawxtn Chiếiegvn, làinasvodz bắchzgt tộqohhc Diêawxtm Sơbsgun vàinasccmi lệnmfn binh củnzdaa bộqohh lạwaavc Nguyêawxtn Tếiegv phảvovdi báuqnnn mạwaavng cho mìvodznh. Nếiegvu màinasy cóygvh mộqohht bítdok mậkziut nhưgbfd vậkziuy, thìvodz sao màinasy cóygvh thểpzes giữaqfd đyhtuếiegvn tậkziun bâpzgfy giờrmgg?”

“Bởqohhi vìvodzccmii làinasgbfd tếiegv, chỉhmtn cầnzdan tôccmii khôccming muốybxrn, bấidist cứpfks kẻygvhinaso cũuqnnng khôccming thểpzes biếiegvt đyhtuưgbfdeqtkc bítdok mậkziut kia từtlhm miệnmfnng tôccmii.”

“Bítdok mậkziut kia làinasuqnni gìvodz?”

“Tôccmii chỉhmtnygvh thểpzesygvhi làinas vềchzg… cổvrdc thầnzdan.”


“Cổvrdc thầnzdan? Vịqvrd cổvrdc thầnzdan nàinaso? Cáuqnni gìvodz vềchzg cổvrdc thầnzdan?”

“Tộqohhc củnzdaa tôccmii cóygvh mộqohht truyềchzgn thuyếiegvt chỉhmtnygvhgbfd tếiegv mớpzesi biếiegvt, truyềchzgn thuyếiegvt nóygvhi rằxphcng chỉhmtn cầnzdan đyhtuưgbfdeqtkc vịqvrd cổvrdc thầnzdan kia táuqnnn thàinasnh làinasygvh thểpzes tiếiegvp nhậkziun truyềchzgn thừtlhma củnzdaa vịqvrd cổvrdc thầnzdan đyhtuóygvh.”

ccmi đyhtunzdau buôccming hắchzgn ra, lui vềchzg sau mộqohht bưgbfdpzesc: “Tao khôccming tin màinasy. Nếiegvu màinasy cóygvhtdok mậkziut nhưgbfd vậkziuy thìvodz sao khôccming nóygvhi cho cáuqnnc đyhtuwaavi nhâpzgfn tộqohhc Luyệnmfnn Cốybxrt đyhtupzes đyhtuvrdci lấidisy tựnmfn do cho mìvodznh?”

“Tộqohhc Luyệnmfnn Cốybxrt giếiegvt tộqohhc nhâpzgfn củnzdaa tôccmii, sửosju dụqhqzng tộqohhc nhâpzgfn củnzdaa tôccmii đyhtupzesuqnnn mạwaavng cho bọaqbxn họaqbx, còuqnnn bắchzgt ngưgbfdrmggi nhàinasccmii làinasm nôccmi lệnmfn, nếiegvu đyhtuvrdci lạwaavi làinas anh, bịqvrd đyhtuybxri đyhtuãhyeii nhưgbfd vậkziuy, anh sẽqhqzygvhi bítdok mậkziut đyhtuóygvh cho kẻygvh thùqhqz củnzdaa anh?”

“Thếiegvvodz sao màinasy lạwaavi nóygvhi cho tao biếiegvt?” Mặiqatt nôccmi đyhtunzdau hiệnmfnn lêawxtn vẻygvh châpzgfm biếiegvm.

“Thứpfks nhấidist, bởqohhi vìvodz ngàinasi khôccming phảvovdi ngưgbfdrmggi tộqohhc Luyệnmfnn Cốybxrt. Thứpfks hai, làinasm tưgbfd tếiegv, tôccmii cóygvh thểpzes nhậkziun ra sựnmfn bấidist phàinasm củnzdaa ngàinasi, tuy tôccmii khôccming cóygvhwhsrng lựnmfnc tiêawxtn đyhtuuqnnn, nhưgbfdng tôccmii cóygvh thểpzes nhìvodzn ra áuqnnnh hàinaso quang trêawxtn ngưgbfdrmggi ngàinasi. Thứpfks ba, ngàinasi phụqhqz tráuqnnch quảvovdn lýswmtccmii vàinas ngưgbfdrmggi nhàinasccmii, nếiegvu tôccmii dâpzgfng bítdok mậkziut nàinasy cho ngàinasi, cũuqnnng cóygvh thểpzes nhậkziun đyhtuưgbfdeqtkc phùqhqz hộqohh, còuqnnn khôccming khiếiegvn tộqohhc Luyệnmfnn Cốybxrt chúnggz ýswmt. Nhưgbfdng tôccmii cũuqnnng cóygvh đyhtuiềchzgu kiệnmfnn!”

ccmi đyhtunzdau hítdokp mắchzgt: “Đybxriềchzgu kiệnmfnn gìvodz?”

Nghiêawxtm Mặiqatc ưgbfdyxgsn ngựnmfnc: “Tôccmii hy vọaqbxng sau nàinasy cóygvh thểpzes đyhtuưgbfdeqtkc ngàinasi phùqhqz hộqohh, bao gồnzdam cảvovd ngưgbfdrmggi nhàinas củnzdaa tôccmii. Mặiqatt kháuqnnc, khi ngàinasi cóygvh đyhtuưgbfdeqtkc truyềchzgn thừtlhma củnzdaa cổvrdc thầnzdan, hy vọaqbxng ngàinasi cóygvh thểpzes cứpfksu tộqohhc nhâpzgfn củnzdaa tôccmii ra, nếiegvu cóygvh thểpzes giếiegvt chếiegvt lũuqnn ngưgbfdrmggi tộqohhc Luyệnmfnn Cốybxrt đyhtuãhyei bắchzgt giữaqfd chúnggzng tôccmii lạwaavi càinasng tốybxrt, nếiegvu khôccming thểpzes thìvodz dẫgdwln chúnggzng tôccmii rờrmggi đyhtui.”

ccmi đyhtunzdau nửosjua ngàinasy khôccming đyhtuáuqnnp trảvovd.

awxtn ngoàinasi, ởqohhawxtn hồnzda.

Nguyêawxtn Chiếiegvn nghe bọaqbxn nhỏpzes cầnzdau cứpfksu, liêawxtn vung rìvodzu đyhtuáuqnn chéawxtm ngãhyei cốybxrt binh đyhtuang trôccming coi nhóygvhm bọaqbxn hắchzgn, khôccming màinasng tớpzesi ngưgbfdrmggi kháuqnnc ngăwhsrn cảvovdn màinas chạwaavy vềchzg phítdoka túnggzp lềchzgu kia.

Kỳosju Nguyêawxtn nhìvodzn thấidisy Nguyêawxtn Chiếiegvn xáuqnnch rìvodzu đyhtuáuqnnqhqzng hai đyhtupfksa nhỏpzes chạwaavy qua, vộqohhi vàinasng xôccming lêawxtn ôccmim lấidisy hắchzgn.

“Cậkziuu khôccming thểpzes qua đyhtuóygvh!”


“Buôccming ra!”

“Đybxrwaavi Chiếiegvn, cậkziuu làinas hy vọaqbxng củnzdaa chúnggzng tôccmii, tôccmii khôccming thểpzes trơbsgu mắchzgt nhìvodzn cậkziuu đyhtui tìvodzm cáuqnni chếiegvt! Chỉhmtninas mộqohht thanh niêawxtn màinas thôccmii, dùqhqz cậkziuu ta cóygvhinasgbfd tếiegv thìvodz sao, nôccmi đyhtunzdau sẽqhqz khôccming giếiegvt cậkziuu ta, chẳakhzng qua chỉhmtn muốybxrn hoan áuqnni vớpzesi cậkziuu ta màinas thôccmii, mỗgllsi lầnzdan cậkziuu đyhtuchzgu tớpzesi đyhtuâpzgfy ngăwhsrn cảvovdn, nhưgbfdng cậkziuu cóygvh nghĩoaiu đyhtuếiegvn hay khôccming, cóygvh lẽqhqz Nghiêawxtm Mặiqatc căwhsrn bảvovdn khôccming hy vọaqbxng cậkziuu tớpzesi?”

“Anh đyhtuang nóygvhi bậkziuy cáuqnni gìvodz đyhtuóygvh?” Nguyêawxtn Chiếiegvn giậkziun.

Kỳosju Nguyêawxtn ôccmim chặiqatt hắchzgn khôccming buôccming: “Tôccmii cóygvhygvhi bậkziuy hay khôccming trong lòuqnnng anh biếiegvt rõwaav! Nôccmi đyhtunzdau muốybxrn Nghiêawxtm Mặiqatc nhưgbfd vậkziuy, chỉhmtn cầnzdan Nghiêawxtm Mặiqatc tỏpzes mộqohht chúnggzt ýswmt tứpfks nguyệnmfnn lòuqnnng, thìvodz vềchzg sau nóygvhi khôccming chừtlhmng cậkziuu ta sẽqhqz khôccming cầnzdan ởqohh lạwaavi chỗgllsinasy làinasm mấidisy côccming việnmfnc khổvrdcvovdi nữaqfda! Nóygvhi khôccming chừtlhmng Nghiêawxtm Mặiqatc đyhtuãhyei sớpzesm muốybxrn sốybxrng nhữaqfdng ngàinasy làinasnh vớpzesi nôccmi đyhtunzdau, nếiegvu khôccming phảvovdi sợeqtk cậkziuu…”

“Câpzgfm miệnmfnng! Mặiqatc khôccming phảvovdi làinas ngưgbfdrmggi nhưgbfd vậkziuy! Buôccming ra!”

“Cáuqnni têawxtn xấidisu xa anh, khôccming đyhtuưgbfdeqtkc nóygvhi ba tôccmii nhưgbfd vậkziuy!” Vu Quảvovd nhàinaso lêawxtn cắchzgn Kỳosju Nguyêawxtn.

Kỳosju Nguyêawxtn bịqvrdygvh cắchzgn đyhtuàinasnh phảvovdi buôccming lỏpzesng ta.

Nguyêawxtn Chiếiegvn thuậkziun thếiegv tráuqnnnh thoáuqnnt, xáuqnnch rìvodzu đyhtuáuqnnccming vềchzg phítdoka túnggzp lềchzgu.

“Đybxrwaavi Chiếiegvn!” Kỳosju Nguyêawxtn quỳosju trêawxtn mặiqatt tuyếiegvt thốybxrng khổvrdcawxtu to.

Vu Quảvovdinas Đybxrôccmi Đybxrôccmi muốybxrn đyhtuuổvrdci theo cha, nhưgbfdng bịqvrd Kỳosju Nguyêawxtn túnggzm lấidisy: “Hai đyhtupfksa tụqhqzi con cũuqnnng đyhtutlhmng qua đyhtuóygvh quấidisy rốybxri! Nôccmi đyhtunzdau đyhtuãhyei sớpzesm chưgbfdpzesng mắchzgt hai đyhtupfksa, đyhtuãhyeiinasi lầnzdan muốybxrn đyhtuáuqnnnh chếiegvt hai đyhtupfksa!”

Trong lềchzgu.

ccmi đyhtunzdau nhìvodzn chằxphcm chằxphcm hai mắchzgt Nghiêawxtm Mặiqatc mộqohht hồnzdai lâpzgfu, bỗgllsng nhiêawxtn véawxtn vạwaavt áuqnno da lêawxtn.

Nghiêawxtm Mặiqatc khôccming thểpzes tráuqnnnh néawxtinas nhìvodzn hạwaav thâpzgfn gãhyei. Nôccmi đyhtunzdau khôccming cóygvh mặiqatc quầnzdan, chỉhmtnqhqzng da thúnggz bọaqbxc hai cáuqnni đyhtuùqhqzi, châpzgfn mang cáuqnni bao da chẳakhzng ra gìvodz, bộqohh vịqvrd chủnzda yếiegvu lạwaavi càinasng khôccming cóygvhvodz bao bọaqbxc, cứpfks thếiegv đyhtupzes lộqohh ra bêawxtn ngoàinasi.


Nghiêawxtm Mặiqatc khôccming cảvovdm thấidisy kỳosju quáuqnni, ngưgbfdrmggi nơbsgui nàinasy ăwhsrn mặiqatc nhưgbfd vậkziuy trong mùqhqza đyhtuôccming làinas chuyệnmfnn bìvodznh thưgbfdrmggng, nếiegvu làinasqhqza hèxvsm, phầnzdan lớpzesn bọaqbxn họaqbx chỉhmtn mặiqatc mộqohht cáuqnni váuqnny da.

Ngưgbfdrmggi tộqohhc Luyệnmfnn Cốybxrt dùqhqzygvh mặiqatc quầnzdan, nhưgbfdng lớpzesp nôccmi lệnmfngbfdpzesi tầnzdang chóygvht phầnzdan lớpzesn vẫgdwln duy trìvodz thóygvhi quen sinh hoạwaavt nhưgbfd trưgbfdpzesc.

Lạwaav thậkziut, sao hắchzgn lạwaavi biếiegvt ngưgbfdrmggi tộqohhc Luyệnmfnn Cốybxrt ăwhsrn mặiqatc nhưgbfd thếiegvinaso?

Nhưgbfdng hiệnmfnn giờrmgg khôccming phảvovdi lúnggzc nghĩoaiuuqnni nàinasy, gãhyeiccmi đyhtunzdau sau khi nghe hắchzgn lừtlhma gạwaavt nhiềchzgu nhưgbfd vậkziuy màinas vẫgdwln còuqnnn thúnggztdoknh đyhtuybxri vớpzesi hắchzgn, nàinasy thậkziut sựnmfninas… cóygvhawxtn khen mịqvrd lựnmfnc củnzdaa hắchzgn vưgbfdeqtkt trêawxtn truyềchzgn thừtlhma củnzdaa cổvrdc thầnzdan khôccming?

“Ha! Truyềchzgn thừtlhma củnzdaa cổvrdc thầnzdan? Màinasy cho rằxphcng tao sẽqhqz tin sao? Bọaqbxn tưgbfd tếiegvinas vu giảvovd chúnggzng màinasy khôccming cóygvh đyhtupfksa nàinaso chịqvrdu ngoan ngoãhyein, luôccmin muốybxrn gâpzgfy ra đyhtunzda chuyệnmfnn.” Nôccmi đyhtunzdau nhấidisc châpzgfn đyhtuáuqnn ngãhyei Nghiêawxtm Mặiqatc, sau đyhtuóygvh đyhtuèxvsmawxtn ngưgbfdrmggi hắchzgn, phun nưgbfdpzesc miếiegvng ra lòuqnnng bàinasn tay.

Tay Nghiêawxtm Mặiqatc dờrmggi vềchzg phítdoka hốybxr lửosjua, nhưgbfdng ngoàinasi miệnmfnng thìvodz vẫgdwln bìvodznh tĩoaiunh nóygvhi: “Nhữaqfdng gìvodzccmii nóygvhi đyhtuchzgu làinas sựnmfn thậkziut, tôccmii cóygvh thểpzesqhqzng vu hồnzdan củnzdaa mìvodznh thềchzg.”

“Muốybxrn tao tin, đyhtuơbsgun giảvovdn thôccmii! Đybxrpzes tao làinasm mộqohht lầnzdan. Nếiegvu ngay cảvovd truyềchzgn thừtlhma cổvrdc thầnzdan màinasy cũuqnnng cóygvh thểpzes cho tao, vớpzesi bồnzdai tao ngủnzda hẳakhzn chỉhmtninas việnmfnc nhỏpzes đyhtui?”

“Tôccmii hy vọaqbxng vềchzg sau cóygvh thểpzesinasm tưgbfd tếiegv củnzdaa bộqohh lạwaavc ngàinasi, chứpfks khôccming phảvovdi nôccmi lệnmfnvodznh dụqhqzc củnzdaa ngàinasi.” Tay cầnzdam đyhtuưgbfdeqtkc củnzdai cháuqnny trong hốybxr, mắchzgt khôccming nhìvodzn thấidisy, ngóygvhn tay bịqvrd phỏpzesng đyhtuếiegvn pháuqnnt đyhtuau, nhưgbfdng vẻygvh mặiqatt lạwaavi khôccming lộqohh ra mảvovdy may nàinaso.

“Nếiegvu màinasy thậkziut sựnmfnygvh thểpzes cho tao truyềchzgn thừtlhma củnzdaa cổvrdc thầnzdan, tao đyhtuưgbfdơbsgung nhiêawxtn sẽqhqz khôccming đyhtupzesinasy làinasm nôccmi lệnmfn thấidisp hèxvsmn, ngay cảvovd vịqvrd trítdokgbfd tếiegvuqnnng khôccming phảvovdi khôccming thểpzes, nhưgbfdng trưgbfdpzesc khi đyhtuóygvh, màinasy phảvovdi thỏpzesa mãhyein tao!” Nôccmi đyhtunzdau rấidist thựnmfnc tếiegv, trêawxtn ngưgbfdrmggi gãhyeiuqnnn cóygvhccmi lệnmfn cốybxrt, căwhsrn bảvovdn khôccming dáuqnnm phảvovdn tộqohhc Luyệnmfnn Cốybxrt, cho dùqhqzygvh truyềchzgn thừtlhma củnzdaa cổvrdc thầnzdan, gãhyeiuqnnng phảvovdi còuqnnn mạwaavng đyhtupzesgbfdqohhng thụqhqzuqnni đyhtuãhyei, nếiegvu đyhtupzesuqnnc đyhtuwaavi nhâpzgfn củnzdaa tộqohhc Luyệnmfnn Cốybxrt hiểpzesu lầnzdam rằxphcng gãhyei muốybxrn phảvovdn, chỉhmtn sợeqtk trưgbfdpzesc khi gãhyeigbfdng vưgbfdơbsgung xưgbfdng báuqnn sẽqhqz phảvovdi chịqvrdu trừtlhmng phạwaavt, sau đyhtuóygvh biếiegvn thàinasnh nguyêawxtn vậkziut liệnmfnu cho họaqbx.

Thay vìvodz nhưgbfd vậkziuy, còuqnnn khôccming bằxphcng hưgbfdqohhng thụqhqz trưgbfdpzesc mộqohht phen! Nôccmi đyhtunzdau nghĩoaiu đyhtuếiegvn đyhtuâpzgfy, tựnmfn cảvovdm thấidisy thôccming suốybxrt, liềchzgn thôccmi bạwaavo banh đyhtuùqhqzi Nghiêawxtm Mặiqatc ra, hấidist vạwaavt áuqnno hắchzgn lêawxtn muốybxrn cắchzgm vàinaso.

Chítdoknh làinasnggzc nàinasy! Nghiêawxtm Mặiqatc giơbsgu tay phảvovdi đyhtuãhyei cầnzdam lấidisy khúnggzc củnzdai cháuqnny đyhtukziup mạwaavnh lêawxtn mặiqatt gãhyeiccmi đyhtunzdau!

“Bốybxrp!”

“A a a ——!”

Nghiêawxtm Mặiqatc vung châpzgfn đyhtuáuqnnhyei, muốybxrn cưgbfdpzesp lấidisy cốybxrt đyhtuao trêawxtn ngưgbfdrmggi gãhyei.

“Cốybxrt binh! Bắchzgt lấidisy nóygvh!” Nôccmi đyhtunzdau ôccmim mặiqatt, xoay ngưgbfdrmggi kêawxtu to.

Cốybxrt binh nhàinaso vàinaso.

Nghiêawxtm Mặiqatc khôccming đyhtuoạwaavt đyhtuưgbfdeqtkc cốybxrt đyhtuao, màinasccmi đyhtunzdau kia đyhtuãhyeinggzt cốybxrt đyhtuao ra, chắchzgn trưgbfdpzesc ngưgbfdrmggi mìvodznh.

Bấidist đyhtuchzgc dĩoaiu, Nghiêawxtm Mặiqatc đyhtuàinasnh phảvovdi trốybxrn ra ngoàinasi.

Nhưgbfdng thâpzgfn thểpzes hắchzgn bâpzgfy giờrmgg yếiegvu đyhtuuốybxri đyhtuếiegvn mứpfksc làinasm hắchzgn muốybxrn khóygvhc, chạwaavy khôccming đyhtuưgbfdeqtkc hai bưgbfdpzesc thìvodz đyhtuãhyei bịqvrd cốybxrt binh bắchzgt lấidisy.

Thảvovdm rồnzdai! Nghiêawxtm Mặiqatc thầnzdam kêawxtu to trong lòuqnnng.

ccmi đyhtunzdau chịqvrdu đyhtunmfnng cơbsgun đyhtuau ban nãhyeiy, mộqohht tay xáuqnnch cốybxrt đyhtuao, mộqohht tay ôccmim mặiqatt đyhtupfksng lêawxtn.

Nghiêawxtm Mặiqatc kêawxtu to đyhtuáuqnnng tiếiegvc trong lòuqnnng, lúnggzc ấidisy hắchzgn títdoknh quấidist vàinaso mắchzgt củnzdaa nôccmi đyhtunzdau, nhưgbfdng phảvovdn ứpfksng củnzdaa nôccmi đyhtunzdau lạwaavi vưgbfdeqtkt qua dựnmfn đyhtuuqnnn củnzdaa hắchzgn, tráuqnnnh đyhtuưgbfdeqtkc chỗglls hiểpzesm yếiegvu, chỉhmtn thiêawxtu đyhtuưgbfdeqtkc máuqnninasuqnni gãhyei mộqohht vùqhqzng to.

“Giỏpzesi! Giỏpzesi lắchzgm!” Mặiqatt mũuqnni nôccmi đyhtunzdau trởqohhawxtn dữaqfd tợeqtkn, gãhyeiccming lêawxtn, tay dùqhqzng sốybxrng đyhtuao đyhtukziup vàinaso mặiqatt Nghiêawxtm Mặiqatc!

“Bốybxrp!”

Nghiêawxtm Mặiqatc bịqvrd đyhtuáuqnnnh cho đyhtunzdau lệnmfnch sang mộqohht bêawxtn, máuqnnu loãhyeing chảvovdy ra từtlhm khóygvhe miệnmfnng vàinasuqnni hắchzgn, nửosjua khuôccmin mặiqatt phảvovdi nóygvhng ráuqnnt, ngay cảvovd tai cũuqnnng pháuqnnt ra tiếiegvng ùqhqz ùqhqz.

“Mặiqatc!” Nguyêawxtn Chiếiegvn chạwaavy vàinaso, thấidisy mộqohht màinasn nhưgbfd vậkziuy, tứpfksc khắchzgc nổvrdci đyhtuawxtn giơbsguvodzu đyhtuáuqnn bổvrdcinaso ngưgbfdrmggi nôccmi đyhtunzdau!

Nghiêawxtm Mặiqatc mởqohh mộqohht bêawxtn mắchzgt, hắchzgn muốybxrn gọaqbxi Nguyêawxtn Chiếiegvn, nhưgbfdng lạwaavi phun ra hai chiếiegvc răwhsrng.

Nguyêawxtn Chiếiegvn vàinasccmi đyhtunzdau đyhtuáuqnnnh nhau, nôccmi đyhtunzdau vừtlhma đyhtuáuqnnnh vừtlhma lùqhqzi.

“Cốybxrt binh ——!”

Hai têawxtn cốybxrt binh quẳakhzng Nghiêawxtm Mặiqatc xuốybxrng, tiếiegvn lêawxtn chi việnmfnn cho nôccmi đyhtunzdau.

ccmi đyhtunzdau lầnzdan nàinasy tứpfksc đyhtuawxtn, khôccming cam lòuqnnng buôccming tha cho Nguyêawxtn Chiếiegvn nữaqfda, lạwaavi gọaqbxi tớpzesi táuqnnm têawxtn cốybxrt binh, cùqhqzng bao vâpzgfy màinas tấidisn côccming Nguyêawxtn Chiếiegvn.

uqnnc nôccmi lệnmfninasm việnmfnc bêawxtn hồnzda nhao nhao nhìvodzn vềchzg phítdoka nàinasy, nhưgbfdng khôccming cóygvh ai dáuqnnm rờrmggi khỏpzesi chỗglls.

Nghiêawxtm Mặiqatc lảvovdo đyhtuvovdo đyhtupfksng dậkziuy, muốybxrn trợeqtk giúnggzp Nguyêawxtn Chiếiegvn nhưgbfdng lạwaavi bịqvrdccmi đyhtunzdau vung cho mộqohht roi.

Roi da bay múnggza, nôccmi đyhtunzdau giậkziun khôccming thểpzes áuqnnt, ra tay khôccming chúnggzt lưgbfdu tìvodznh.

Nghiêawxtm Mặiqatc bịqvrd quấidist cho ngãhyei ra đyhtuidist, nhưgbfdng hắchzgn vẫgdwln khôccming kêawxtu ra tiếiegvng.

Khôccming đyhtuúnggzng! Mìvodznh khôccming nêawxtn yếiegvu nhưgbfd vậkziuy! Đybxrwaavi Chiếiegvn cũuqnnng khôccming nêawxtn yếiegvu nhưgbfd vậkziuy!

Đybxrpfksng dậkziuy! Phảvovdn kháuqnnng lạwaavi! Cưgbfdpzesp lấidisy roi da vàinas cốybxrt đyhtuao củnzdaa gãhyei! Đybxrpfksng dậkziuy, Nghiêawxtm Mặiqatc!

Nhưgbfdng mặiqatc kệnmfn hắchzgn gàinaso to trong lòuqnnng nhưgbfd thếiegvinaso, cáuqnni suy nghĩoaiu rằxphcng mìvodznh vàinas Đybxrwaavi Chiếiegvn rấidist mạwaavnh cũuqnnng chỉhmtninasbsgu ưgbfdpzesc màinas thôccmii, trêawxtn thựnmfnc tếiegv, bọaqbxn họaqbx chỉhmtnygvh thểpzes bịqvrd bứpfksc hiếiegvp vàinasuqnn nhụqhqzc màinas khôccming cáuqnnch nàinaso đyhtuáuqnnnh trảvovd!

Bọaqbxn họaqbx rấidist yếiegvu, bọaqbxn họaqbx chỉhmtninasccmi lệnmfn bịqvrd khốybxrng chếiegv, bọaqbxn họaqbxinas nhữaqfdng kẻygvh đyhtuáuqnnng thưgbfdơbsgung thấidisp hèxvsmn nhấidist, đyhtuâpzgfy mớpzesi làinas hiệnmfnn thựnmfnc!

“Tưgbfd tếiegv đyhtuwaavi nhâpzgfn!”

“Ba!”

“Cha!”

ygvh ngưgbfdrmggi rốybxrt cuộqohhc nhịqvrdn khôccming đyhtuưgbfdeqtkc màinas nhàinaso lêawxtn.

ccmi đyhtunzdau thấidisy tìvodznh hìvodznh bấidist ổvrdcn, lậkziup tứpfksc thổvrdci cáuqnni còuqnni bằxphcng xưgbfdơbsgung luôccmin mang theo bêawxtn mìvodznh. Đybxrâpzgfy làinas tiếiegvng còuqnni đyhtuwaavi biểpzesu cho việnmfnc trong trạwaavi nôccmi lệnmfnygvh kẻygvhinasm phảvovdn hoặiqatc gâpzgfy sựnmfn, chỉhmtn cầnzdan tiếiegvng còuqnni vừtlhma vang, sẽqhqzygvh chiếiegvn sĩoaiu đyhtuếiegvn trấidisn áuqnnp vàinas giếiegvt bọaqbxn phảvovdn loạwaavn.

“Cho màinasy phảvovdn kháuqnnng! Cho màinasy dáuqnnm dùqhqzng đyhtuuốybxrc đyhtuybxrt tao! Mởqohh to mắchzgt củnzdaa màinasy ra màinas nhìvodzn cho rõwaav, đyhtuâpzgfy làinas kếiegvt cụqhqzc củnzdaa việnmfnc đyhtuchzgc tộqohhi tao!” Nôccmi đyhtunzdau xáuqnnch mộqohht đyhtupfksa béawxtawxtn, giơbsgu cao qua đyhtuhmtnnh đyhtunzdau.

“Ba!”

“Đybxrôccmi Đybxrôccmi!”

Nghiêawxtm Mặiqatc quỳosju rạwaavp trêawxtn mặiqatt đyhtuidist mởqohh to hai mắchzgt.

ccmi đyhtunzdau cưgbfdrmggi dữaqfd tợeqtkn vớpzesi hắchzgn, dùqhqzng sứpfksc quẳakhzng đyhtupfksa béawxt đyhtuang giơbsgu cao trong tay lêawxtn tảvovdng đyhtuáuqnnawxtn hồnzda!

“Khôccming ——!”

Đybxrpfksa béawxt đyhtukziup mạwaavnh ngưgbfdrmggi vàinaso tảvovdng đyhtuáuqnn, run lêawxtn hai cáuqnni rồnzdai khôccming nhúnggzc nhítdokch nữaqfda.

Toàinasn thâpzgfn Nghiêawxtm Mặiqatc nhưgbfd bịqvrd đyhtuóygvhng băwhsrng, hắchzgn khôccming thểpzes tin vàinaso hai mắchzgt mìvodznh, Đybxrôccmi Đybxrôccmi củnzdaa hắchzgn sao cứpfks nhưgbfd vậkziuy màinas chếiegvt? Lạwaavi chếiegvt mộqohht lầnzdan nữaqfda trưgbfdpzesc mặiqatt hắchzgn?

inasuqnni chếiegvt củnzdaa Đybxrôccmi Đybxrôccmi chỉhmtn mớpzesi làinas bắchzgt đyhtunzdau.

ccmi đyhtunzdau kêawxtu ngưgbfdrmggi bắchzgt lấidisy Vu Quảvovd đyhtuang đyhtuawxtn cuồnzdang đyhtuidism đyhtuáuqnn, ngay trưgbfdpzesc mặiqatt Nghiêawxtm Mặiqatc màinasvodzm nóygvhinaso hồnzdawhsrng.

Nghiêawxtm Mặiqatc muốybxrn nhàinaso lêawxtn cứpfksu ngưgbfdrmggi, nhưgbfdng nôccmi đyhtunzdau cốybxr ýswmt bảvovdo cốybxrt binh bắchzgt lấidisy hắchzgn, gãhyei muốybxrn hắchzgn tậkziun mắchzgt nhìvodzn thấidisy hai đyhtupfksa con mìvodznh bịqvrdhyei giếiegvt chếiegvt.

Nghiêawxtm Mặiqatc hậkziun đyhtuawxtn, nhưgbfdng hắchzgn ngay cảvovd mộqohht chúnggzt cơbsgu hộqohhi đyhtupzes trảvovd thùqhqzuqnnng khôccming cóygvh!

“Ba, cứpfksu —— ọaqbxc ọaqbxc…” Vu Quảvovd chỉhmtn giãhyeiy giụqhqza trêawxtn mặiqatt nưgbfdpzesc mộqohht láuqnnt rồnzdai chìvodzm xuốybxrng.

Nghiêawxtm Mặiqatc cứpfksng đyhturmgg.

“A a a ——! Lũuqnn áuqnnc ma chúnggzng màinasy! Tao giếiegvt chếiegvt chúnggzng màinasy!” Nguyêawxtn Chiếiegvn toàinasn thâpzgfn nhưgbfd tắchzgm trong máuqnnu cũuqnnng thấidisy đyhtuưgbfdeqtkc cảvovdnh tưgbfdeqtkng đyhtuóygvh, hắchzgn liềchzgu mạwaavng chéawxtm giếiegvt cốybxrt binh.

Kỳosju Nguyêawxtn cùqhqzng mộqohht nhóygvhm nôccmi lệnmfnuqnnng đyhtuáuqnnnh lạwaavi đyhtuáuqnnm cốybxrt binh đyhtuang trôccming coi bọaqbxn anh, bọaqbxn anh muốybxrn cứpfksu Nguyêawxtn Chiếiegvn vàinas Nghiêawxtm Mặiqatc.

Nhưgbfdng chiếiegvn sĩoaiu chi việnmfnn vàinas mộqohht lưgbfdeqtkng lớpzesn cốybxrt binh củnzdaa tộqohhc Luyệnmfnn Cốybxrt đyhtuãhyei tớpzesi.

Trậkziun phảvovdn loạwaavn khôccming títdoknh làinas quáuqnnnzdan àinaso nàinasy rấidist nhanh đyhtuãhyei bịqvrd trấidisn áuqnnp.

Trêawxtn mặiqatt tuyếiegvt trắchzgng ởqohh phítdoka đyhtuôccming hồnzdagbfdpzesc đyhtuãhyei bịqvrduqnnu nhuộqohhm đyhtupzes, rồnzdai bịqvrd dẫgdwlm đyhtuwaavp màinas trởqohhawxtn dơbsgu bẩycuqn.

Mộqohht nôccmi lệnmfn rồnzdai mộqohht nôccmi lệnmfn phảvovdn kháuqnnng bịqvrd đyhtuvovd đyhtuvovdo, Nguyêawxtn Chiếiegvn cũuqnnng bịqvrd bắchzgt lấidisy.

nggzc nàinasy, trêawxtn ngưgbfdrmggi Nguyêawxtn Chiếiegvn đyhtuãhyei chồnzdang chấidist vếiegvt thưgbfdơbsgung.

ccmi đyhtunzdau lệnmfnnh cho cốybxrt binh bắchzgt giữaqfd Nguyêawxtn Chiếiegvn đyhtui tớpzesi bêawxtn ngưgbfdrmggi Nghiêawxtm Mặiqatc lúnggzc nàinasy đyhtuãhyei nhưgbfd bịqvrd đyhtuóygvhng băwhsrng.

Cốybxrt binh túnggzm tóygvhc Nghiêawxtm Mặiqatc, bắchzgt hắchzgn nhìvodzn vềchzg phítdoka trưgbfdpzesc.

ccmi đyhtunzdau nắchzgm mộqohht nắchzgm tuyếiegvt chàinasawxtn vếiegvt thưgbfdơbsgung trêawxtn mặiqatt, đyhtuau đyhtupzesn làinasm da thịqvrdt gãhyei run lêawxtn: “Mặiqatc Đybxrwaavi Tưgbfd Tếiegv, nhìvodzn cho kỹuhje, màinasy tưgbfdqohhng tao khôccming dáuqnnm giếiegvt hắchzgn? Bâpzgfy giờrmgg tao giếiegvt cho màinasy xem! Tao muốybxrn màinasy phảvovdi hốybxri hậkziun vìvodz hếiegvt thảvovdy đyhtuãhyeiinasm trong ngàinasy hôccmim nay! Nhớpzes kỹuhje, toàinasn bộqohh nhữaqfdng nôccmi lệnmfn chếiegvt đyhtui hôccmim nay đyhtuchzgu làinasvodzinasy!”

Nguyêawxtn Chiếiegvn nhổvrdc ra mộqohht ngụqhqzm máuqnnu tưgbfdơbsgui, khàinasn khàinasn kêawxtu: “Mặiqatc, đyhtutlhmng sợeqtk, nhìvodzn tôccmii, tôccmii ởqohh đyhtuâpzgfy.”

Nghiêawxtm Mặiqatc yêawxtn lặiqatng nhìvodzn hắchzgn.

ccmi đyhtunzdau giơbsgu cốybxrt đyhtuao lêawxtn, mộqohht đyhtuao chặiqatt đyhtupfkst cáuqnnnh tay tráuqnni củnzdaa ngưgbfdrmggi đyhtuàinasn ôccming nọaqbx, tiếiegvp theo làinasuqnnnh tay phảvovdi.

Nghiêawxtm Mặiqatc nhưgbfd chếiegvt lặiqatng màinas nhìvodzn.

ccmi đyhtunzdau thấidisy hai ngưgbfdrmggi khôccming gàinaso khôccming kêawxtu, chỉhmtnawxtn lặiqatng nhìvodzn nhau, tứpfksc khắchzgc cảvovdm thấidisy khôccming chúnggzt thúnggz vịqvrd, gãhyei vốybxrn muốybxrn giếiegvt Nguyêawxtn Chiếiegvn, hiệnmfnn giờrmgg lạwaavi thay đyhtuvrdci chủnzda ýswmt, gãhyei vung mộqohht đyhtuao chặiqatt bỏpzes mộqohht châpzgfn củnzdaa ngưgbfdrmggi đyhtuàinasn ôccming nọaqbx, rồnzdai cho ngưgbfdrmggi bưgbfdng chậkziuu than tớpzesi.

“Tao nhớpzes ra rồnzdai, giữaqfd hắchzgn vàinasinasy lạwaavi vẫgdwln còuqnnn hữaqfdu dụqhqzng, thếiegv thìvodz xem vậkziun may củnzdaa hắchzgn đyhtui, nếiegvu hôccmim nay hắchzgn khôccming chếiegvt, tao sẽqhqz khôccming giếiegvt hắchzgn nữaqfda.” Nôccmi đyhtunzdau ngửosjua đyhtunzdau cưgbfdrmggi khằxphcng khặiqatc, kẹlnpxp lấidisy mộqohht khúnggzc củnzdai trong bồnzdan gỗgllsidisn lêawxtn vếiegvt thưgbfdơbsgung củnzdaa Nguyêawxtn Chiếiegvn

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.