Đến Phủ Khai Phong Làm Nhân Viên Công Vụ

Quyển 9-Chương 16 : Áo động phòng kinh hoàng _ Khai Phong sách tận duyên ngàn năm

    trước sau   
Tiếurhvng giópyexnqrft khẽmzcy, tiếurhvng ngưhytbjpspi návpgpo loạlrlon, mộaftrt phòuufpng kinh hoàjtamng.

Trong tâdhzgn phòuufpng củaftra Phủaftr Hộaftr Vệyuln do Thiêdhzgn tửoukm ngựelkp tứoukmjtam bầupkiu khôwkucng khínqrf im lìpsfzm tĩtcbenh mịtubfch.

Triểsxzdn Chiêdhzgu mặeoylc hỉhaeo phụoqigc, đxopvoukmng thẳqvlnng ởhytb trong phòuufpng, tuấoqign nhan távpgpi nhợnsbut, mắcmmjt sâdhzgu mấoqigt hồcshzn, vẻmzcy mặeoylt sợnsbutzfci.

“Tiểsxzdu Miêdhzgu, ngưhytbơfeaji đxopvtzfcng hoảyrjvng sợnsbu!” Môwkuci mỏbpwdng củaftra Bạlrloch Ngọqvlnc Đjzznưhytbjpspng xanh méwzblt, mắcmmjt hoa đxopvàjtamo kinh loạlrlon, tuy đxopvang an ủaftri Triểsxzdn Chiêdhzgu nhưhytbng giọqvlnng nópyexi củaftra mìpsfznh cũntfmng hơfeaji run run.

“Bùpsfzi thiếurhvu trang chủaftr, ngưhytbơfeaji nhanh chópyexng mang mộaftrt nhópyexm ngưhytbjpspi bao vâdhzgy bốxrinn phínqrfa Phủaftr Hộaftr Vệyuln, kiểsxzdm tra nhữntfmng ngưhytbjpspi khảyrjv nghi!” Tưhytbhytbng Bìpsfznh nghiêdhzgm nghịtubf, tiếurhvn lêdhzgn mộaftrt bưhytbwsboc bắcmmjt đxopvupkiu bốxrin trínqrf, “Nhịtubf ca, huynh dẫoqign mộaftrt nhópyexm ngưhytbjpspi kiểsxzdm tra kỹvpgp tấoqigt cảyrjvvpgpc gian phòuufpng trong Phủaftr Hộaftr Vệyuln.”

“Đjzznưhytbnsbuc!” Bùpsfzi Mộaftryeqln vàjtamjtamn Chưhytbơfeajng lêdhzgn tiếurhvng.


“Vũntfm Mặeoylc, ngưhytbơfeaji nhanh chópyexng tớwsboi chínqrfnh sảyrjvnh mờjpspi âdhzgn sưhytbjtamwkucng Tôwkucn tiêdhzgn sinh tớwsboi đxopvâdhzgy!” Nhan Tra Távpgpn nghiêdhzgm túnqrfc ra lệyulnnh.

ntfm Mặeoylc lậwsbop tứoukmc chạlrloy đxopvi.

“Tạlrloi hạlrlo cảyrjvm thấoqigy việyulnc nàjtamy thậwsbot làjtam kỳnsbu quặeoylc!” Trínqrfpyexa bưhytbwsboc vàjtamo cửoukma nhìpsfzn khắcmmjp phòuufpng, cau màjtamy nópyexi, “Trong phòuufpng khôwkucng cópyex dấoqigu vếurhvt đxopvávpgpnh nhau…. Màjtamwkucm nay trong ngoàjtami Phủaftr Hộaftr Vệyuln đxopvszlku làjtam cao thủaftrtzfcdhzgm vàjtam quan sai, nếurhvu muốxrinn im hơfeaji lặeoylng tiếurhvng bắcmmjt Kim hộaftr vệyuln đxopvi… Khôwkucng thểsxzdjtamo! Hôwkucm nay tấoqigt cảyrjvvpgpc nhâdhzgn vậwsbot cópyex tiếurhvng tăyeqlm trêdhzgn giang hồcshz đxopvszlku đxopvếurhvn, khôwkucng thểsxzdpyex ngưhytbjpspi nàjtamo cópyextzfc nghệyuln cao siêdhzgu nhưhytb thếurhv!”

“Trínqrfpyexa nópyexi rấoqigt đxopvúnqrfng, trừtzfc phi làjtam….” Tưhytbhytbng Bìpsfznh dừtzfcng mộaftrt chúnqrft, nhìpsfzn ávpgpo đxopvbpwd cứoukmng ngắcmmjc trong phòuufpng, “Kim hộaftr vệyuln tựelkp nguyệyulnn đxopvi theo ngưhytbjpspi ta…”

Lờjpspi vừtzfca nópyexi ra, Bạlrloch Ngọqvlnc Đjzznưhytbjpspng vàjtam Triểsxzdn Chiêdhzgu cùpsfzng run lêdhzgn.

“Triểsxzdn Chiêdhzgu!” Bạlrloch Ngọqvlnc Đjzznưhytbjpspng khàjtamn giọqvlnng, “Chẳqvlnng lẽmzcyjtam…”

pyexi xong, môwkuci mỏbpwdng phávpgpt ra khẩpyexu hìpsfznh miệyulnng “Ngưhytbjpspi trờjpspi”.

Triểsxzdn Chiêdhzgu đxopvaftrt nhiêdhzgn nhìpsfzn vềszlk phínqrfa Bạlrloch Ngọqvlnc Đjzznưhytbjpspng, đxopvôwkuci mắcmmjt đxopven khôwkucng thấoqigy đxopvávpgpy mơfeaj hồcshz lấoqigp lávpgpnh ávpgpnh đxopvbpwd, mởhytb miệyulnng lêdhzgn tiếurhvng, đxopvcmmjng nhưhytb hoàjtamng liêdhzgn:

“Khôwkucng…”

Giọqvlnng nópyexi khẽmzcy run tan trong bầupkiu trờjpspi đxopvêdhzgm, giốxrinng nhưhytb mộaftrt câdhzgy kim nhỏbpwd, đxopvâdhzgm vàjtamo trávpgpi tim củaftra tấoqigt cảyrjv mọqvlni ngưhytbjpspi.

Mắcmmjt hoa đxopvàjtamo củaftra Bạlrloch Ngọqvlnc Đjzznưhytbjpspng ửoukmng hồcshzng, đxopvdhzgn cuồcshzng héwzblt to: “Đjzzni tìpsfzm! Cho dùpsfz phảyrjvi đxopvàjtamo sâdhzgu ba thưhytbwsboc cũntfmng…”

“Vàjtamng năyeqlm mưhytbơfeaji thỏbpwdi, bạlrloc távpgpm mưhytbơfeaji néwzbln, tơfeaj lụoqiga mộaftrt trăyeqlm hai mưhytbơfeaji cuộaftrn, châdhzgu bávpgpu hai mưhytbơfeaji rưhytbơfeajng, dưhytbnsbuc thảyrjvo trâdhzgn quýhivb hai xe, còuufpn cópyex…”

Đjzznaftrt nhiêdhzgn, mộaftrt thanh âdhzgm khôwkucng lớwsbon khôwkucng nhỏbpwd chen vàjtamo.


Bốxrinn phínqrfa thoávpgpng chốxrinc yêdhzgn tĩtcbenh.

Mọqvlni ngưhytbjpspi trợnsbun mắcmmjt, thìpsfznh lìpsfznh nhìpsfzn vềszlk phínqrfa giọqvlnng nópyexi.

Mộaftrt thâdhzgn hìpsfznh mảyrjvnh gầupkiy lávpgpch ra từtzfc trong khe cửoukma phòuufpng kếurhvdhzgn, vừtzfca cúnqrfi đxopvupkiu lậwsbot mộaftrt quyểsxzdn sổtzfc, vừtzfca lảyrjvm nhảyrjvm đxopvi vềszlk phínqrfa tâdhzgn phòuufpng.

“Oa, riêdhzgng đxopvcshzhytbwsboi làjtam đxopvãtzfc đxopvaftr cho ta ăyeqln chơfeaji mấoqigy đxopvjpspi rôwkuc̀i, nếurhvu cộaftrng thêdhzgm đxopvcshz Hoàjtamng Thưhytbnsbung ban cho, chậwsboc chậwsboc, ta cópyexdhzgn đxopvupkiu tưhytbvpgpi gìpsfz…. A?”

Ngưhytbjpspi tớwsboi đxopvoqigng phảyrjvi Ngảyrjvi Hổtzfc đxopvang hópyexa đxopvávpgphytb ngoàjtami cùpsfzng, ngẩpyexng đxopvupkiu lêdhzgn, nhìpsfzn đxopvaftri hìpsfznh, lậwsbop tứoukmc luốxrinng cuốxrinng tay châdhzgn nhéwzblt sổtzfcvpgpch vàjtamo ốxrinng tay ávpgpo, nheo mắcmmjt nhỏbpwd đxopvưhytba tay chàjtamo mọqvlni ngưhytbjpspi: “A! Mọqvlni ngưhytbjpspi tớwsboi nhanh vậwsboy àjtam? Khôwkucng phảyrjvi nêdhzgn ởhytbdhzgn ngoàjtami uốxrinng thêdhzgm vàjtami chéwzbln nữntfma sao?”

Giópyex đxopvêdhzgm thêdhzghytbơfeajng thổtzfci vèxptzo vèxptzo qua thâdhzgn hìpsfznh cứoukmng ngắcmmjc củaftra mọqvlni ngưhytbjpspi.

Ngay sau đxopvópyex, hai bópyexng ngưhytbjpspi mộaftrt đxopvbpwd mộaftrt trắcmmjng hoảyrjvng sợnsbupyexe lêdhzgn nhưhytb đxopviệyulnn, cùpsfzng lao ra khỏbpwdi tâdhzgn phòuufpng đxopvoukmng trưhytbwsboc mặeoylt Kim Kiềszlkn, mắcmmjt hoa đxopvàjtamo nổtzfci lêdhzgn tơfeajvpgpu, con ngưhytbơfeaji đxopven tỏbpwda ra màjtamu mávpgpu.

Kim Kiềszlkn run rẩpyexy ngẩpyexng đxopvupkiu, nhìpsfzn biểsxzdu tìpsfznh củaftra hai ngưhytbjpspi, co rụoqigt cổtzfc lạlrloi, gưhytbnsbung cưhytbjpspi hai tiếurhvng: “Hắcmmjc hắcmmjc, ta nghĩtcbepsfz sao cũntfmng rảyrjvnh rỗcsdci khôwkucng cópyex việyulnc gìpsfzjtamm, chi bằbkjhng bớwsbot chúnqrft thờjpspi giờjpsp đxopvi kiểsxzdm kêdhzg củaftra hồcshzi môwkucn hạlrlo lễuufp mộaftrt chúnqrft…”

“Tiểsxzdu Kim Tửoukm!”

“Kim Kiềszlkn!!”

Hai tiếurhvng quávpgpt tứoukmc sùpsfzi bọqvlnt méwzblp mang theo giópyex lạlrlonh réwzblt thấoqigu xưhytbơfeajng phópyexng tớwsboi bầupkiu trờjpspi đxopvêdhzgm.

*.

Nếurhvn đxopvbpwd lậwsbop lòuufpe, rèxptzm hỉhaeo tung bay, đxopvêdhzgm đxopvaftrng phòuufpng hoa chúnqrfc, mộaftrt khắcmmjc làjtam nghìpsfzn vàjtamng.


Trong tâdhzgn phòuufpng, khuôwkucn mặeoylt tuấoqign túnqrf củaftra tâdhzgn lang Triểsxzdn Chiêdhzgu đxopven kịtubft, mộaftrt thâdhzgn lãtzfcnh khínqrf nhưhytb tuyếurhvt.

wavz phínqrfa đxopvxrini diệyulnn, tâdhzgn nưhytbơfeajng Kim Kiềszlkn ngồcshzi nghiêdhzgm chỉhaeonh, cúnqrfi đxopvupkiu bịtubfyeqln dạlrloy.

        “Kim Kiềszlkn, nàjtamng cópyex biếurhvt sai chưhytba?!”

“Thuộaftrc hạlrlo biếurhvt sai rồcshzi!”

“Nàjtamng biếurhvt nàjtamng sai ởhytb đxopvâdhzgu khôwkucng?”

“Thuộaftrc hạlrlo khôwkucng nêdhzgn đxopvi kiểsxzdm kêdhzg củaftra hồcshzi môwkucn mộaftrt mìpsfznh, phảyrjvi chờjpsp Triểsxzdn đxopvlrloi nhâdhzgn cùpsfzng đxopvi…”

“Kim Kiềszlkn!”

“Aaa! Thuộaftrc hạlrlo thậwsbot sựelkp biếurhvt sai rồcshzi! Sau nàjtamy thuộaftrc hạlrlo khôwkucng dávpgpm chạlrloy loạlrlon nữntfma!” Kim Kiềszlkn ôwkucm đxopvupkiu xin tha.

Triểsxzdn Chiêdhzgu hơfeaji nhắcmmjm mắcmmjt, thởhytbjtami mộaftrt hơfeaji, hạlrlo giọqvlnng nópyexi: “Thậwsbot sựelkp biếurhvt sai rồcshzi àjtam?”

“Biếurhvt rồcshzi! Biếurhvt rồcshzi!” Kim Kiềszlkn gậwsbot đxopvupkiu nhưhytb giãtzfc tỏbpwdi.

“Cho dùpsfz biếurhvt, cũntfmng phảyrjvi phạlrlot!” Triểsxzdn Chiêdhzgu trầupkim giọqvlnng nópyexi.

“Hảyrjv?!” Kim Kiềszlkn ngẩpyexng đxopvupkiu, vẻmzcy mặeoylt khópyexc tang, “Khôwkucng, khôwkucng phảyrjvi chứoukm, chẳqvlnng lẽmzcywkucm nay cũntfmng phảyrjvi phạlrlot…. Ngồcshzi trung bìpsfznh tấoqign nữntfma àjtam?!”

Triểsxzdn Chiêdhzgu bìpsfznh tĩtcbenh nhìpsfzn Kim Kiềszlkn, đxopvôwkuci tai mèxptzo vụoqigng trộaftrm đxopvbpwdoukmng: “Khôwkucng, hôwkucm nay… Phạlrlot cávpgpi khávpgpc.”


Lờjpspi vừtzfca dứoukmt, Kim Kiềszlkn cảyrjvm thấoqigy thâdhzgn thểsxzd bỗcsdcng nhiêdhzgn bay lêdhzgn, hoa mắcmmjt, trong nhávpgpy mắcmmjt mìpsfznh đxopvãtzfc ngồcshzi trêdhzgn giưhytbjpspng.

xptzm đxopvbpwd thẫoqigm bay lêdhzgn, chậwsbom rãtzfci rơfeaji xuốxrinng, vâdhzgy Triểsxzdn Chiêdhzgu vàjtampsfznh ởhytbdhzgn trong.

Chópyexp mũntfmi Kim Kiềszlkn dávpgpn trưhytbwsboc ngựelkpc Triểsxzdn Chiêdhzgu, toàjtamn thâdhzgn bịtubfdhzgy trong hưhytbơfeajng cỏbpwd xanh nồcshzng nàjtamng, trávpgpi tim nhảyrjvy rộaftrn nhưhytb nổtzfci trốxrinng, mắcmmjt nhỏbpwd xoay vòuufpng, cảyrjv đxopvupkiu biếurhvn thàjtamnh mộaftrt đxopvxrinng nhãtzfco nhoéwzblt.

“Kim Kiềszlkn…” Giọqvlnng nópyexi hàjtamo sảyrjvng hơfeaji khàjtamn khàjtamn.

“Hảyrjv hảyrjv?” Giọqvlnng nópyexi củaftra ngưhytbjpspi nàjtamo đxopvópyexfeaji run run.

Mộaftrt tiếurhvng cưhytbjpspi khẽmzcy phávpgpt ra từtzfc lồcshzng ngựelkpc Triểsxzdn Chiêdhzgu, vang dộaftri vàjtamo màjtamng tai củaftra Kim Kiềszlkn.

Đjzznupkiu ngópyexn tay nópyexng bỏbpwdng sờjpsp nhẹuufpjtamnh tai Kim Kiềszlkn, khiếurhvn toàjtamn thâdhzgn Kim Kiềszlkn run rẩpyexy.

Sau mộaftrt khắcmmjc, trờjpspi đxopvoqigt quay cuồcshzng, khi Kim Kiềszlkn giậwsbot mìpsfznh hoàjtamn hồcshzn thìpsfz đxopvãtzfc bịtubf Triểsxzdn Chiêdhzgu ávpgpp dưhytbwsboi ngưhytbjpspi.

Ngọqvlnc diệyulnn tuấoqign túnqrfwkuc song chỉhaeovpgpch mìpsfznh cópyex nửoukma tấoqigc, trong hai con ngưhytbơfeaji đxopven làjtam ávpgpnh sao chópyexi lọqvlni, màjtamu sắcmmjc trong sạlrloch.

“Triểsxzdn, Triểsxzdn đxopvlrloi nhâdhzgn…” Kim Kiềszlkn cảyrjvm thấoqigy cổtzfc họqvlnng mìpsfznh khôwkuc khốxrinc.

“Nàjtamng gọqvlni Triểsxzdn mỗcsdcjtampsfz?” Hơfeaji thởhytbpyexng bỏbpwdng quéwzblt qua vàjtamnh tai.

Tim đxopvaftrt nhiêdhzgn đxopvwsbop trậwsbot nửoukma nhịtubfp: “Triểsxzdn, Triểsxzdn đxopvlrloi nhâdhzgn…”

hytbơfeajng cỏbpwdpyexng hổtzfci tràjtamn qua cávpgpnh môwkuci: “Còuufpn gọqvlni làjtam Triểsxzdn đxopvlrloi nhâdhzgn àjtam?”


wkuc hấoqigp ngừtzfcng lạlrloi: “Vậwsboy, vậwsboy thìpsfz gọqvlni làjtampsfz?”

feaji thởhytbpyexng bỏbpwdng xâdhzgm nhậwsbop, nhưhytb liệyulnt hỏbpwda thiêdhzgu đxopvxrint mọqvlni thứoukm.

“Nàjtamng nópyexi xem… Nêdhzgn gọqvlni làjtampsfz?” Thanh âdhzgm trầupkim khàjtamn nhưhytb say.

“Tiểsxzdu, Tiểsxzdu Miêdhzgu đxopvlrloi nhâdhzgn?” Ngưhytbjpspi nàjtamo đxopvópyex bắcmmjt đxopvupkiu run giọqvlnng.

“Khôwkucng ổtzfcn.” Hưhytbơfeajng cỏbpwd dịtubfu dàjtamng đxopvyrjvo qua cổtzfc, kínqrfch khởhytbi mộaftrt trậwsbon run rẩpyexy.

“Tưhytbwsbong, tưhytbwsbong côwkucng?” Tópyexc gávpgpy củaftra ngưhytbjpspi nàjtamo đxopvópyex đxopvãtzfc co lạlrloi.

feaji thởhytb dừtzfcng mộaftrt chúnqrft ởhytb cổtzfc: “Khôwkucng tốxrint.”

“Vậwsboy, vậwsboy…” Ngưhytbjpspi nàjtamo đxopvópyex mởhytb to mắcmmjt, đxopvupkiu đxopvupkiy hơfeaji nưhytbwsboc.

Tiếurhvng cưhytbjpspi khẽmzcy chấoqign đxopvaftrng ởhytb cổtzfc, khiếurhvn ngưhytbjpspi nàjtamo đxopvópyex suýhivbt nữntfma co rụoqigt toàjtamn thâdhzgn.

feaji thởhytbpyexng bỏbpwdng chậwsbom rãtzfci dờjpspi xuốxrinng, lưhytbu luyếurhvn ởhytbhytbơfeajng quai xanh.

“Thôwkuci… Tùpsfzy nàjtamng…”

Đjzznhaeonh đxopvupkiu ngưhytbjpspi nàjtamo đxopvópyex toávpgpt ra khópyexi hồcshzng.

feajn nữntfma khi ngópyexn tay thon dàjtami nhẹuufp nhàjtamng kéwzblo thắcmmjt lưhytbng ra, nhẹuufp nhàjtamng đxopvưhytba vàjtamo vạlrlot ávpgpo thìpsfz luồcshzng khópyexi hồcshzng ấoqigy đxopvãtzfc tụoqig thàjtamnh đxopvópyexa mâdhzgy hìpsfznh nấoqigm.

“¥&%… @¥%” Trong miệyulnng ngưhytbjpspi nàjtamo đxopvópyex nhảyrjvy ra mộaftrt đxopvxrinng từtzfc ngữntfm khôwkucng cópyex trong từtzfc đxopviểsxzdn.

Ngópyexn tay đxopvưhytba vàjtamo ávpgpo ngoàjtami dừtzfcng lạlrloi.

“Đjzznâdhzgy làjtamvpgpi gìpsfz?” Giọqvlnng nópyexi trầupkim khàjtamn đxopvãtzfc lạlrlonh đxopvi vàjtami phầupkin.

“Hảyrjv? Cávpgpi, gìpsfz?” Ngưhytbjpspi nàjtamo đxopvópyex xoay mắcmmjt nhỏbpwd đxopvsxzd nhìpsfzn rõtzfcjtamng hơfeajn.

Thâdhzgn hìpsfznh thon dàjtami củaftra Triểsxzdn Chiêdhzgu bỗcsdcng bắcmmjn lêdhzgn, kéwzblo đxopvcshz vậwsbot trong ngựelkpc ngưhytbjpspi nàjtamo đxopvópyex ra.

jtam mộaftrt bao vảyrjvi đxopvbpwd.

Kim Kiềszlkn vụoqigt bòuufp dậwsboy, nhìpsfzn kỹvpgp lạlrloi, da đxopvupkiu lậwsbop tứoukmc têdhzg rầupkin, cávpgpi môwkucng khẽmzcy chuyểsxzdn muốxrinn nhảyrjvy giưhytbjpspng chuồcshzn mấoqigt.

Mộaftrt tay thòuufp ra, túnqrfm chặeoylt cổtzfc ávpgpo Kim Kiềszlkn.

“Đjzznâdhzgy làjtamvpgpi gìpsfz?” Triểsxzdn Chiêdhzgu nheo hai mắcmmjt lạlrloi, ửoukmng hồcshzng đxopvãtzfc lui, trêdhzgn khuôwkucn mặeoylt tuấoqign túnqrf hiệyulnn ra vẻmzcy nguy hiểsxzdm.

“Haiz, ha… Cávpgpi kia… Làjtamwkucm qua… Hạlrlo lễuufp củaftra ngưhytbjpspi ta.” Kim Kiềszlkn cưhytbjpspi khan nópyexi.

“Hạlrlo lễuufp?” Vẻmzcy mặeoylt Triểsxzdn Chiêdhzgu trìpsfz hoãtzfcn vàjtami phầupkin, chậwsbom rãtzfci mởhytb tay nảyrjvi ra…..

“Đjzznâdhzgy làjtamvpgpi gìpsfz!?”

Tiếurhvng nópyexi nổtzfci giậwsbon suýhivbt nữntfma làjtamm sậwsbop hỉhaeojtamng.

Kim Kiềszlkn cứoukmng ngắcmmjc quay đxopvupkiu lạlrloi, bàjtamn tay thon dàjtami củaftra Triểsxzdn Chiêdhzgu cầupkim mộaftrt quyểsxzdn sávpgpch, đxopvópyexng gávpgpy lộaftrng lẫoqigy, in ấoqign tinh mỹvpgp, nhấoqigt làjtamdhzgn sávpgpch càjtamng làjtamm cho ngưhytbjpspi mơfeajjtamng: “Ba mưhytbơfeaji távpgpm bứoukmc xuâdhzgn sắcmmjc”.

“Haiz, ha, đxopvâdhzgy làjtam do Nhịtubf ca đxopvưhytba, nópyexi làjtam bảyrjvn đxopvơfeajn lẻmzcy do huynh ấoqigy tàjtamng trữntfm, rấoqigt đxopvávpgpng tiềszlkn…”

          Bảyrjvn đxopvơfeajn lẻmzcy: sávpgpch chỉhaeouufpn mộaftrt bảyrjvn vìpsfz bịtubf thấoqigt lạlrloc.

Mộaftrt sợnsbui gâdhzgn xanh nhảyrjvy ra ởhytb thávpgpi dưhytbơfeajng củaftra Triểsxzdn Chiêdhzgu, đxopvưhytba tay rúnqrft mộaftrt quyểsxzdn khávpgpc ra.

“Ngắcmmjm hoa bảyrjvo giávpgpm?!”

“A a, nghe nópyexi cávpgpi nàjtamy làjtam tuyệyulnt távpgpc củaftra mộaftrt họqvlna sĩtcbe trứoukm danh….”

“Uyêdhzgn ưhytbơfeajng phổtzfc?!”

“Cávpgpi nàjtamy cũntfmng rấoqigt đxopvcmmjt tiềszlkn, xa xỉhaeo…”

“Phong nguyệyulnt lưhytbu thiêdhzgn?!”

“Quyểsxzdn nàjtamy cũntfmng rấoqigt đxopvávpgpng giávpgp…”

Mặeoylt Triểsxzdn Chiêdhzgu đxopvupkiy hắcmmjc tuyếurhvn, hàjtamn khínqrf giópyex lốxrinc lấoqigy thâdhzgn hìpsfznh thẳqvlnng tắcmmjp làjtamm trung tâdhzgm màjtamjtamo théwzblt bay ra, thổtzfci khiếurhvn rèxptzm giưhytbjpspng đxopvdhzgn cuồcshzng lay đxopvaftrng.

Kim Kiềszlkn sợnsbu tớwsboi mứoukmc toàjtamn thâdhzgn co thàjtamnh mộaftrt cụoqigc, nhàjtamo tớwsboi trêdhzgn giưhytbjpspng bắcmmjt đxopvupkiu khópyexc tru lêdhzgn:

“Triểsxzdn đxopvlrloi nhâdhzgn, chuyệyulnn nàjtamy khôwkucng liêdhzgn quan đxopvếurhvn thuộaftrc hạlrlo, bọqvlnn họqvlnpyexi, Triểsxzdn đxopvlrloi nhâdhzgn làjtam ngưhytbjpspi mớwsboi, nhữntfmng bínqrfnqrfp đxopvôwkucng cung nàjtamy làjtam đxopvcshz bọqvlnn hắcmmjn đxopvãtzfc cấoqigt giữntfm nhiềszlku năyeqlm, đxopvszlku làjtam vậwsbot quýhivbvpgpu…”

“Kim Kiềszlkn!”

“Dạlrlo! Cópyex thuộaftrc hạlrlo!” Kim Kiềszlkn lậwsbop tứoukmc thẳqvlnng lưhytbng.

Đjzznôwkuci mắcmmjt Triểsxzdn Chiêdhzgu giốxrinng nhưhytb hai cávpgpi hồcshz lạlrlonh, réwzblt căyeqlm căyeqlm khiếurhvn ngưhytbjpspi khávpgpc sợnsbutzfci.

jtam trong tay Triểsxzdn Chiêdhzgu, đxopvang siếurhvt chặeoylt mộaftrt quyểsxzdn sávpgpch, trêdhzgn bìpsfza viếurhvt mộaftrt hàjtamng chữntfm lớwsbon: “Mưhytbjpspi távpgpm kiểsxzdu Long Dưhytbơfeajng” (Long Dưhytbơfeajng cópyex thểsxzd hiểsxzdu qua đxopvam mỹvpgp nhéwzbl)

“Phốxrinc! Khụoqig…khụoqig khụoqig!” Kim Kiềszlkn suýhivbt chúnqrft nữntfma bịtubf sặeoylc nưhytbwsboc miếurhvng.

Triểsxzdn Chiêdhzgu nhínqrfu mắcmmjt lạlrloi, thâdhzgn hìpsfznh lópyexe lêdhzgn đxopvếurhvn trưhytbwsboc cửoukma sổtzfc, mộaftrt chưhytbhytbng đxopvpyexy cửoukma sổtzfc ra, mấoqigy quyểsxzdn sávpgpch trong tay giốxrinng nhưhytb sao băyeqlng phávpgp khôwkucng, bay nhanh vềszlk phínqrfa nópyexc nhàjtamjtampyexc tưhytbjpspng.

“Ai u!”

“Đjzznau chếurhvt!”

“Ngãtzfc chếurhvt ta!”

“Triểsxzdn Chiêdhzgu ngưhytbơfeaji ra tay quávpgp đxopvaftrc ávpgpc!”

Theo nhữntfmng tiếurhvng kêdhzgu rêdhzgn liêdhzgn tụoqigc, mấoqigy bópyexng ngưhytbjpspi trốxrinn ởhytbvpgpc nơfeaji ngãtzfc nhàjtamo xuốxrinng trêdhzgn mặeoylt đxopvoqigt.

Árutjo đxopvbpwd trưhytbwsboc cửoukma sổtzfc thẳqvlnng nhưhytb sắcmmjt, giọqvlnng ấoqigm lópyexe lêdhzgn, vang vọqvlnng cảyrjv bầupkiu trờjpspi đxopvêdhzgm: “Cávpgpc vịtubf! Đjzzni xa! Khôwkucng tiễuufpn!”

Mộaftrt tiếurhvng nàjtamy, giốxrinng nhưhytb chuôwkucng vang đxopviếurhvc tai, khiếurhvn cảyrjv Phủaftr Hộaftr Vệyulnfeaji chấoqign đxopvaftrng.

Sau mộaftrt khắcmmjc, cópyex mấoqigy bópyexng đxopven nhưhytb con dơfeaji hỗcsdcn loạlrlon rơfeaji xuốxrinng đxopvoqigt, lộaftrn xộaftrn chạlrloy ra ngoàjtami phủaftr, trong nhávpgpy mắcmmjt, đxopvãtzfc chạlrloy hếurhvt sạlrloch.

Cảyrjvuufpa Phủaftr Hộaftr Vệyuln lậwsbop tứoukmc yêdhzgn tĩtcbenh trởhytb lạlrloi.

Con ngưhytbơfeaji đxopven củaftra Triểsxzdn Chiêdhzgu lạlrlonh lùpsfzng nhìpsfzn bốxrinn phínqrfa, trong mắcmmjt lópyexe lêdhzgn ávpgpnh sávpgpng réwzblt lạlrlonh, đxopvópyexng cửoukma sổtzfc xoay ngưhytbjpspi.

“Kim Kiềszlkn, nàjtamng muốxrinn đxopvi đxopvâdhzgu?”

Thanh âdhzgm lạlrlonh thấoqigu xưhytbơfeajng.

Mỗcsdc Kim giữntfm nguyêdhzgn tưhytb thếurhv chạlrloy trốxrinn cứoukmng đxopvjpsp ngay tạlrloi chỗcsdc, quay đxopvupkiu lạlrloi, run rẩpyexy cưhytbjpspi nópyexi: “Đjzzni ngoàjtami…”

Triểsxzdn Chiêdhzgu bìpsfznh tĩtcbenh nhìpsfzn thâdhzgn hìpsfznh mảyrjvnh gầupkiy trưhytbwsboc mắcmmjt, trong con ngưhytbơfeaji đxopven kịtubft dầupkin dầupkin bốxrinc lêdhzgn liệyulnt hỏbpwda kinh ngưhytbjpspi.

Đjzznaftrt nhiêdhzgn, ýhivbhytbjpspi nởhytb rộaftr trêdhzgn khópyexe môwkuci Triểsxzdn Chiêdhzgu, giốxrinng nhưhytbpsfza xuâdhzgn ởhytb Giang Nam, trăyeqlm hoa đxopvua nởhytb.

Kim Kiềszlkn giậwsbot mìpsfznh mộaftrt cávpgpi, đxopvaftrt nhiêdhzgn lùpsfzi vềszlk phínqrfa sau mộaftrt bưhytbwsboc: “Triểsxzdn, Triểsxzdn đxopvlrloi nhâdhzgn, chuyệyulnn gìpsfzntfmng từtzfc từtzfc… Chúnqrfng ta cứoukmpsfznh tĩtcbenh bàjtamn bạlrloc…”

Kim Kiềszlkn liêdhzgn tụoqigc lui vềszlk phínqrfa sau.

“Đjzznưhytbnsbuc.” Triểsxzdn Chiêdhzgu đxopvi từtzfcng bưhytbwsboc tớwsboi gầupkin, cưhytbjpspi khẽmzcy gậwsbot đxopvupkiu.

Chỉhaeojtam nụoqighytbjpspi kia, dưhytbwsboi nếurhvn đxopvbpwd chiếurhvu rọqvlni, nhuộaftrm lêdhzgn vẻmzcydhzgu hồcshzn đxopvoạlrlot phávpgpch.

“Aaaaa!” Kim Kiềszlkn héwzblt lêdhzgn mộaftrt tiếurhvng, quay đxopvupkiu bỏbpwd chạlrloy.

Khôwkucng ngờjpsp vừtzfca chạlrloy đxopvưhytbnsbuc nửoukma bưhytbwsboc thìpsfz eo đxopvãtzfc bịtubf ngưhytbjpspi kéwzblo lạlrloi, cảyrjvnh sắcmmjc trưhytbwsboc mắcmmjt lưhytbnsbun vòuufpng, đxopvtubfnh mắcmmjt nhìpsfzn lạlrloi thìpsfz thấoqigy mìpsfznh đxopvãtzfc bịtubf ôwkucm vàjtamo trong rèxptzm lầupkin thứoukm hai.

Chỉhaeojtamnqrfc nàjtamy, hai cổtzfc tay củaftra mìpsfznh đxopvãtzfc bịtubf mộaftrt tay củaftra Triểsxzdn Chiêdhzgu khópyexa chặeoylt trêdhzgn đxopvhaeonh đxopvupkiu, khôwkucng thểsxzd đxopvaftrng đxopvwsboy.

xptzm đxopvbpwd tung bay, ngọqvlnn nếurhvn dao đxopvaftrng, dung nhan tuấoqign túnqrf củaftra Triểsxzdn Chiêdhzgu đxopvbpwdoukmng, ýhivb xuâdhzgn mêdhzg say, đxopvôwkuci mắcmmjt lậwsbop lòuufpe ávpgpnh sao, rung đxopvaftrng lòuufpng ngưhytbjpspi…. Quảyrjv nhiêdhzgn làjtamvpgpng mâdhzgy ngưhytbng tụoqig, diễuufpm sắcmmjc khôwkucn cùpsfzng.

“Đjzznêdhzgm dàjtami đxopvbkjhng đxopvwbpkng… Triểsxzdn mỗcsdc nguyệyulnn cùpsfzng Kim Kiềszlkn… Bìpsfznh tĩtcbenh bàjtamn bạlrloc…”

“Tạlrloch tạlrloch…. Bùpsfzm!”

Tấoqigt cảyrjv tếurhvjtamo nãtzfco củaftra Kim Kiềszlkn đxopvìpsfznh côwkucng, chỉhaeopyex thểsxzd phávpgpt ra mộaftrt tínqrfn hiệyulnu duy nhấoqigt:

NO ….!

*.

Árutjnh trăyeqlng lạlrlonh nhưhytbhytbwsboc, mùpsfzi rưhytbnsbuu bay theo giópyex.

Trong hậwsbou hoa viêdhzgn củaftra Khai Phong phủaftr, mộaftrt đxopvávpgpm loi choi bịtubf mỗcsdc tam phẩpyexm Ngựelkp tiềszlkn hộaftr vệyuln đxopvuổtzfci ra khỏbpwdi nhàjtam đxopvang tụoqig tậwsbop bắcmmjt đxopvupkiu nhậwsbou tăyeqlng hai.

Ba têdhzgn nhiềszlku chuyệyulnn ngưhytbu tầupkim ngưhytbu, mãtzfc tầupkim mãtzfc Đjzzninh Triệyulnu Huệyuln, Hàjtamn Chưhytbơfeajng, Phòuufpng Thưhytb An tụoqig lạlrloi mộaftrt chỗcsdc, ba nhâdhzgn tinh Nhan Tra Távpgpn, Trínqrfpyexa, Tưhytbhytbng Bìpsfznh tụoqig lạlrloi mộaftrt chỗcsdc, bốxrinn ngưhytbjpspi chínqrfn chắcmmjn Lôwkuc Phưhytbơfeajng, Châdhzgn Trưhytbjpspng Đjzznìpsfznh, Đjzzninh Triệyulnu Lan, Bùpsfzi Mộaftryeqln ngồcshzi chung mộaftrt chỗcsdc uốxrinng rưhytbnsbuu nópyexi chuyệyulnn phiếurhvm, Đjzzninh Nguyệyulnt Hoa vàjtamwkuc Phu Nhâdhzgn ởhytbdhzgn cạlrlonh khôwkucng biếurhvt thìpsfz thầupkim to nhỏbpwdvpgpi gìpsfz, Nhấoqigt Chi Mai lưhytbjpspi biếurhvng nằbkjhm nghiêdhzgng dưhytbwsboi tàjtamng câdhzgy, ngủaftrjtam ngủaftr gậwsbot, mộaftrt bêdhzgn làjtam Từtzfc Khávpgpnh đxopvãtzfc sớwsbom ngủaftr chếurhvt.

“Ha ha ha ha, lúnqrfc nãtzfcy ngưhytbơfeaji thấoqigy sắcmmjc mặeoylt củaftra Triểsxzdn Chiêdhzgu khôwkucng?” Phòuufpng Thưhytb An vỗcsdc châdhzgn cưhytbjpspi to.

“Cópyex thấoqigy cópyex thấoqigy, ta chếurhvt vìpsfzhytbjpspi mấoqigt.” Hàjtamn Chưhytbơfeajng nópyexi.

“Triểsxzdn Chiêdhzgu thậwsbot sựelkpjtam khôwkucng biếurhvt đxopviềszlku, nhữntfmng thứoukmjtamy đxopvszlku làjtamnqrf kiếurhvp cấoqigt giữntfm nhiềszlku năyeqlm củaftra chúnqrfng ta, vìpsfz muốxrinn tốxrint cho hắcmmjn nêdhzgn mớwsboi đxopvưhytba!” Đjzzninh Triệyulnu Huệyuln liêdhzgn tụoqigc lắcmmjc đxopvupkiu.

“Thậwsbot sựelkpjtam khôwkucng phâdhzgn biệyulnt đxopvưhytbnsbuc tốxrint xấoqigu, khôwkucng nhìpsfzn thấoqigy lòuufpng tốxrint củaftra ngưhytbjpspi ta!” Hàjtamn Chưhytbơfeajng ai oávpgpn.

“Nhưhytbng….” Đjzzninh Triệyulnu Huệyuln giơfeaj quyểsxzdn sávpgpch trong tay lêdhzgn, “Quyểsxzdn nàjtamy…. Làjtam củaftra ai vậwsboy?”

Mọqvlni ngưhytbjpspi nhìpsfzn kỹvpgp lạlrloi, lậwsbop tứoukmc phun cưhytbjpspi.

“Mưhytbjpspi távpgpm kiểsxzdu Long Dưhytbơfeajng?!”

“Ai vậwsboy hảyrjv?”

“Ha ha ha ha ha!”

“Nàjtamy nàjtamy, mộaftrt chiêdhzgu thâdhzgm đxopvaftrc nhưhytb vậwsboy, chắcmmjc chỉhaeopyex…” Tròuufpng mắcmmjt củaftra Đjzzninh Triệyulnu Huệyuln xoay đxopvaftrng, nhìpsfzn vềszlk phínqrfa tay ávpgpo trắcmmjng tuyếurhvt đxopvang lay đxopvaftrng trêdhzgn ngọqvlnn câdhzgy, “Ngũntfm đxopvyuln, làjtam đxopvyuln đxopvưhytba tớwsboi trêdhzgu chọqvlnc Triểsxzdn Chiêdhzgu phảyrjvi khôwkucng.”

“Hừtzfc!” Trêdhzgn ngọqvlnn câdhzgy truyềszlkn đxopvếurhvn tiếurhvng hừtzfc lạlrlonh, “Ngũntfm Gia ta còuufpn lâdhzgu mớwsboi làjtamm ra chuyệyulnn nhảyrjvm nhínqrf nhưhytb thếurhv.” Dừtzfcng mộaftrt chúnqrft, thanh âdhzgm mơfeaj hồcshz lộaftr ra vui vẻmzcy, “Đjzznópyexjtam ngàjtamy hôwkucm trưhytbwsboc, Ngũntfm Gia ta đxopvi chợnsbu vớwsboi Lụoqigc muộaftri thìpsfz thấoqigy Lụoqigc muộaftri rấoqigt cópyex hứoukmng thúnqrf vớwsboi quyểsxzdn sávpgpch nàjtamy nêdhzgn mua tặeoylng muộaftri ấoqigy.”

dhzgn tĩtcbenh trong nhávpgpy mắcmmjt.

“Ha ha ha ha ha!”

“Ngũntfm đxopvyulnjtamm rấoqigt tốxrint!”

“Triểsxzdn Chiêdhzgu lấoqigy đxopvưhytbnsbuc mộaftrt thêdhzg tửoukm nhưhytb vậwsboy, sau nàjtamy sẽmzcy rấoqigt návpgpo nhiệyulnt.”

“Chứoukmpsfz nữntfma, đxopvêdhzgm đxopvaftrng phòuufpng tâdhzgn nưhytbơfeajng khôwkucng ởhytb trong tâdhzgn phòuufpng chờjpsphytbwsbong côwkucng màjtam lạlrloi chạlrloy đxopvếurhvn khốxrin phòuufpng kiểsxzdm kêdhzg củaftra hồcshzi môwkucn, chắcmmjc từtzfchytba đxopvếurhvn nay cũntfmng chỉhaeopyex đxopvaftrc nhấoqigt Kim hộaftr vệyuln thôwkuci!”

“Chúnqrfng ta vốxrinn đxopvang đxopvtubfnh đxopvi náo đxopvaftrng phòuufpng….”

“Kếurhvt quảyrjv chúnqrfng ta vẫoqign chưhytba náo thìpsfzdhzgn nưhytbơfeajng đxopvãtzfc tựelkppsfznh návpgpo loạlrlon lêdhzgn trờjpspi luôwkucn rồcshzi!”

“Đjzznâdhzgu chỉhaeo vậwsboy, nếurhvu tâdhzgn nưhytbơfeajng ởhytb lạlrloi trong khốxrin phòuufpng thêdhzgm mộaftrt lávpgpt nữntfma, chắcmmjc cảyrjv thàjtamnh Biệyulnn Kinh cũntfmng nhốxrinn nhávpgpo lêdhzgn rồcshzi!”

“Đjzznúnqrfng rồcshzi, cávpgpc ngưhytbjpspi cópyex thấoqigy sắcmmjc mặeoylt củaftra Bao đxopvlrloi nhâdhzgn vàjtamwkucng Tôwkucn tiêdhzgn sinh khi nghe chuyệyulnn khôwkucng?”

“Thấoqigy chứoukm! Bao đxopvlrloi nhâdhzgn làjtam từtzfc mặeoylt đxopven thàjtamnh mặeoylt trắcmmjng, Côwkucng Tôwkucn tiêdhzgn sinh làjtam từtzfc mặeoylt trắcmmjng thàjtamnh mặeoylt đxopven La Sávpgpt luôwkucn! Ha ha ha ha!”

“Vẫoqign làjtam hai vịtubf tiềszlkn bốxrini Y Tiêdhzgn vàjtam Đjzznaftrc Thávpgpnh cópyex kinh nghiệyulnm từtzfcng trảyrjvi sópyexng to giópyex lớwsbon, bàjtamy ra vẻmzcy mặeoylt trấoqign tĩtcbenh khen Kim hộaftr vệyuln mộaftrt câdhzgu “Đjzzncshz nhi nhàjtam ta tấoqigt nhiêdhzgn làjtam khôwkucng tầupkim thưhytbjpspng.”, sau đxopvópyex dắcmmjt Bùpsfzi lãtzfco trang chủaftrjtam Giang Ninh bàjtamjtam đxopvi đxopvávpgpnh mãtzfc đxopviếurhvu…”

“Đjzznúnqrfng làjtam gừtzfcng càjtamng giàjtamjtamng cay!”

Mọqvlni ngưhytbjpspi cảyrjvm khávpgpi.

“Sưhytb phụoqig! Sưhytb phụoqig! Chúnqrfng ta mau đxopvi cứoukmu ngưhytbjpspi đxopvi!”

Mọqvlni ngưhytbjpspi đxopvang tròuufp chuyệyulnn cao hứoukmng, đxopvaftrt nhiêdhzgn, mộaftrt ngưhytbjpspi vừtzfca la héwzblt vừtzfca vọqvlnt vàjtamo, sau lưhytbng còuufpn cópyex thêdhzgm hai ngưhytbjpspi khávpgpc nữntfma.

Mọqvlni ngưhytbjpspi nhìpsfzn kỹvpgp lạlrloi, làjtam ba ngưhytbjpspi Ngảyrjvi Hổtzfc, Vũntfm Mặeoylc vàjtam Nhan Tra Dậwsbot.

“Sao vậwsboy?” Trínqrfpyexa nhàjtamn nhãtzfc hỏbpwdi.

“Thảyrjvm, kêdhzgu thảyrjvm thiếurhvt!” Ngảyrjvi Hổtzfc thởhytb khôwkucng ra hơfeaji nópyexi.

“Hảyrjv???” Mọqvlni ngưhytbjpspi mờjpsp mịtubft chẳqvlnng hiểsxzdu gìpsfz.

Nhan Tra Távpgpn đxopveoylt chéwzbln rưhytbnsbuu xuốxrinng, dờjpspi ávpgpnh mắcmmjt dòuufp hỏbpwdi vềszlk phínqrfa Vũntfm Mặeoylc vàjtam Tiểsxzdu Dậwsbot.

ntfm Mặeoylc cứoukmng mặeoylt hồcshzi lâdhzgu mớwsboi thốxrint ra năyeqlm chữntfm: “Kim Kiềszlkn kêdhzgu thảyrjvm thiếurhvt.”

“Hảyrjv?” Mọqvlni ngưhytbjpspi càjtamng khópyex hiểsxzdu.

“Đjzznúnqrfng đxopvúnqrfng đxopvúnqrfng, kêdhzgu rấoqigt thảyrjvm!” Ngảyrjvi Hổtzfc thởhytb ra mộaftrt hơfeaji, “Con nghe màjtampyexc gávpgpy dựelkpng đxopvoukmng lêdhzgn hếurhvt! Tiểsxzdu Dậwsbot, ngưhytbơfeaji nhanh chópyexng nópyexi cho sưhytb phụoqig bọqvlnn nghe đxopvi.”

Tiểsxzdu Dậwsbot co da mặeoylt: “Khôwkucng cầupkin đxopvâdhzgu, chuyệyulnn củaftra ngưhytbjpspi ta…”

“Nhanh đxopvi!” Ngảyrjvi Hổtzfcjtamntfm Mặeoylc cùpsfzng trừtzfcng nhìpsfzn Tiểsxzdu Dậwsbot.

Tiểsxzdu Dậwsbot liếurhvc mắcmmjt, hắcmmjng giọqvlnng mộaftrt cávpgpi mởhytb miệyulnng, tiếurhvng vừtzfca ra tiếurhvng, làjtam giọqvlnng nópyexi củaftra Kim Kiềszlkn:

“Cứoukmu… Mạlrlong! Triểsxzdn… Đjzznlrloi nhâdhzgn! Thuộaftrc hạlrlo… Khôwkucng dávpgpm nữntfma! Khôwkucng dávpgpm nữntfma! Đjzzntzfcng… Màjtam! Cứoukmu… Mạlrlong!”

Lờjpspi thoạlrloi tấoqigt nhiêdhzgn làjtam khôwkucng cópyex vấoqign đxopvszlk, nhưhytbng giọqvlnng đxopviệyulnu nàjtamy, tiếurhvt tấoqigu thởhytb dốxrinc nàjtamy, còuufpn cópyex ýhivb xuâdhzgn lưhytbnsbun lờjpsp uyểsxzdn chuyểsxzdn du dưhytbơfeajng biếurhvn đxopvtzfci bấoqigt ngờjpsp trong giọqvlnng nópyexi…

“Phụoqigt!” Mọqvlni ngưhytbjpspi đxopvcshzng loạlrlot phun ra mộaftrt ngụoqigm rưhytbnsbuu.

“Bịtubfch!” Mộaftrt bópyexng trắcmmjng rơfeaji từtzfc trêdhzgn ngọqvlnn câdhzgy xuốxrinng đxopvoqigt.

“Khụoqig…khụoqig!” Trínqrfpyexa run mặeoylt da phủaftri bọqvlnt rưhytbnsbuu trêdhzgn ngưhytbjpspi, vẻmzcy mặeoylt chỉhaeo tiếurhvc rèxptzn sắcmmjt khôwkucng thàjtamnh théwzblp nhìpsfzn Ngảyrjvi Hổtzfc: “Đjzzncshz nhi ngoan, khôwkucng còuufpn sớwsbom nữntfma, con nêdhzgn đxopvi ngủaftr đxopvi.”

“Hảyrjv?” Ngảyrjvi Hổtzfc lo lắcmmjng, “Nhưhytbng màjtam Kim Kiềszlkn cópyex phảyrjvi làjtam bịtubf Triểsxzdn đxopvlrloi ca đxopvávpgpnh khôwkucng?! Chúnqrfng ta khôwkucng cầupkin đxopvi cứoukmu sao?”

“Cứoukmu chínqrfnh con đxopvi!” Trínqrfpyexa gõtzfc đxopvupkiu Ngảyrjvi Hổtzfc, “Hôwkucm nay Triểsxzdn Chiêdhzgu khôwkucng quan tâdhzgm đxopvếurhvn con, nhưhytbng ngàjtamy mai thìpsfz khôwkucng biếurhvt hắcmmjn sẽmzcy chỉhaeonh con thếurhvjtamo đxopvâdhzgu!”

“Làjtam sao?” Ngảyrjvi Hổtzfc mờjpsp mịtubft chẳqvlnng hiểsxzdu gìpsfz nhìpsfzn vềszlk phínqrfa Vũntfm Mặeoylc.

ntfm Mặeoylc thìpsfz nhìpsfzn vềszlk phínqrfa Nhan Tra Távpgpn.

Nhan Tra Távpgpn quẫoqign bávpgpch: “Cávpgpi nàjtamy… Khụoqig…khụoqig…”

“Thôwkuci đxopvi… khôwkucng phảyrjvi hai ngưhytbjpspi họqvln chỉhaeojtam đxopvávpgpnh nhau trêdhzgn giưhytbjpspng thôwkuci sao?” Tiểsxzdu Dậwsbot khinh thưhytbjpspng, “Sưhytb phụoqigjtamhytbhytbơfeajng ngàjtamy nàjtamo cũntfmng đxopvávpgpnh mộaftrt lầupkin, ta quen rồcshzi!”

“Phụoqigt!” Mọqvlni ngưhytbjpspi lạlrloi cùpsfzng nhau phun ra mộaftrt ngụoqigm rưhytbnsbuu.

“Nhấoqigt Chi Mai!” Đjzzninh Nguyệyulnt Hoa đxopvoukmng dậwsboy, đxopvbpwd mặeoylt nắcmmjm lỗcsdc tai củaftra Nhấoqigt Chi Mai kéwzblo đxopvi.

“A!! Hảyrjv? Xảyrjvy ra chuyệyulnn gìpsfz?! Nưhytbơfeajng tửoukm? Nưhytbơfeajng tửoukm?! Đjzznau quávpgp, đxopvau quávpgp!” Nhấoqigt Chi Mai vôwkuc tộaftri khôwkucng hiểsxzdu gìpsfz bịtubf thêdhzg tửoukm nhàjtampsfznh lôwkuci đxopvi.

Mộaftrt tràjtamng im lặeoylng.

“Phốxrinc!”

“Ha ha ha ha!”

“Trờjpspi ạlrlo! Đjzzncshz đxopvyuln củaftra Nhấoqigt Chi Mai, thậwsbot sựelkpjtam tròuufp giỏbpwdi hơfeajn thầupkiy màjtam!”

“Chuyệyulnn gìpsfz vậwsboy? ” Ngảyrjvi Hổtzfc nghi hoặeoylc nhìpsfzn vềszlk phínqrfa Vũntfm Mặeoylc bêdhzgn cạlrlonh, “Rốxrint cuộaftrc cópyex cầupkin đxopvi cứoukmu ngưhytbjpspi khôwkucng?”

Khuôwkucn mặeoylt Vũntfm Mặeoylc cứoukmng nhưhytb đxopvávpgp, yêdhzgn lăyeqlng hồcshzi lâdhzgu mớwsboi lạlrlonh lùpsfzng nópyexi: “Hiểsxzdu rồcshzi, khôwkucng cầupkin cứoukmu.”

“Hảyrjv?” Ngảyrjvi Hổtzfcpyexm tópyexc.

nqrf mắcmmjt Vũntfm Mặeoylc run lêdhzgn, khôwkucng kiềszlkm chếurhv đxopvưhytbnsbuc trợnsbun trắcmmjng cảyrjv mắcmmjt, xoay ngưhytbjpspi đxopvi nhanh.

“Vũntfm Mặeoylc! Vũntfm Mặeoylc! Ngưhytbơfeaji nópyexi rõtzfc cho ta!” Ngảyrjvi Hổtzfc đxopvuổtzfci theo.

Mọqvlni ngưhytbjpspi lạlrloi cưhytbjpspi vang.

“A! Khoan đxopvãtzfc, ba têdhzgn nàjtamy nghe léwzbln ởhytb ngoàjtami cửoukma sổtzfc phòuufpng Triểsxzdn Chiêdhzgu màjtam lạlrloi khôwkucng bịtubf phávpgpt hiệyulnn àjtam?” Phòuufpng Thưhytb An đxopvaftrt nhiêdhzgn kinh ngạlrloc nópyexi.

Mọqvlni ngưhytbjpspi nghe vậwsboy thìpsfz nhìpsfzn nhau.

“Thậwsbot làjtam…. Anh hùpsfzng xuấoqigt thiếurhvu niêdhzgn…”

Trong tiếurhvng cảyrjvm khávpgpi củaftra mọqvlni ngưhytbjpspi, ai cũntfmng khôwkucng chúnqrf ýhivb, mỗcsdc Bạlrloch Thửoukmjtamo đxopvópyex ngãtzfc xuốxrinng đxopvoqigt đxopvãtzfc vụoqigt phi lêdhzgn câdhzgy, thảyrjvnh thơfeaji bắcmmjt chéwzblo hai châdhzgn nằbkjhm trêdhzgn nhávpgpnh câdhzgy, trong tay còuufpn cầupkim mộaftrt ly rưhytbnsbuu.

Árutjnh trăyeqlng sávpgpng thôwkucng qua càjtamnh câdhzgy chiếurhvu xuốxrinng bópyexng trăyeqlng lốxrinm đxopvxrinm trêdhzgn gưhytbơfeajng mặeoylt tuấoqign mỹvpgp, khópyexe môwkuci héwzbl ra nụoqighytbjpspi ôwkucn nhu vui vẻmzcy.

*.

Nắcmmjng mai dầupkin lêdhzgn, nếurhvn đxopvbpwd đxopvãtzfc tắcmmjt, mộaftrt đxopvêdhzgm xuâdhzgn tiêdhzgu, mệyulnt mỏbpwdi tớwsboi sávpgpng.

Kim Kiềszlkn cốxrin gắcmmjng mởhytbnqrf mắcmmjt ra, cẩpyexn thậwsbon liếurhvc nhìpsfzn chỗcsdc giưhytbjpspng bêdhzgn cạlrlonh.

Trốxrinng rỗcsdcng nhưhytbng vẫoqign còuufpn ấoqigm, hiểsxzdn nhiêdhzgn làjtam ngưhytbjpspi bêdhzgn cạlrlonh vừtzfca rờjpspi đxopvi khôwkucng lâdhzgu.

Kim Kiềszlkn hínqrft sâdhzgu mộaftrt hơfeaji, chậwsbom rãtzfci từtzfc nằbkjhm ngửoukma thàjtamnh nằbkjhm nghiêdhzgng, sau đxopvópyex lạlrloi chậwsbom rãtzfci từtzfc nằbkjhm nghiêdhzgng thàjtamnh nằbkjhm ngồcshzi….

Chỉhaeojtami đxopvaftrng távpgpc nho nhỏbpwd thôwkuci nhưhytbng cũntfmng khiếurhvn nàjtamng mệyulnt đxopvếurhvn nổtzfc đxopvom đxopvópyexm mắcmmjt rồcshzi.

ntfm mắcmmjt nhìpsfzn từtzfc cổtzfcpsfznh trởhytb xuốxrinng, Kim Kiềszlkn vôwkucpsfzng thêdhzg thảyrjvm nhắcmmjm mắcmmjt lạlrloi, vừtzfca run cávpgpnh tay mặeoylc quầupkin ávpgpo, vừtzfca nghiếurhvn răyeqlng nghiếurhvn lợnsbui đxopvèxptz giọqvlnng khuyếurhvn khínqrfch mìpsfznh:

“Tầupkin thờjpspi minh nguyệyulnt Hávpgpn thờjpspi quan, vạlrlon lýhivb trưhytbjpspng chinh nhâdhzgn vịtubf hoàjtamn!”

          Bàjtami thơfeaj “Távpgpi xuấoqigt kỳnsbu 1” củaftra távpgpc giảyrjvhytbơfeajng Xưhytbơfeajng Linh, dịtubfch nghĩtcbea: “Trăyeqlng sávpgpng thờjpspi Tầupkin, cửoukma quan thờjpspi Hávpgpn. Muôwkucn dặeoylm trưhytbjpspng chinh ngưhytbjpspi chẳqvlnng vềszlk đxopvưhytbnsbuc”. Ta ko bik ngụoqig ýhivb củaftra Kim tỷurhvhytb chỗcsdcjtamy, chắcmmjc ẻmzcym đxopvag than thâdhzgn trávpgpch phậwsbon, đxopvãtzfc bịtubf ăyeqln r nêdhzgn ko quay đxopvupkiu lạlrloi đxopvưhytbnsbuc nữntfma.

feaji đxopvaftrng mộaftrt chúnqrft thìpsfz cảyrjvm thấoqigy toàjtamn thâdhzgn trêdhzgn dưhytbwsboi giốxrinng nhưhytb bịtubf cốxrini đxopvávpgp nghiềszlkn qua, vừtzfca mỏbpwdi vừtzfca đxopvau.

“Xuấoqigt sưhytb vi tiệyulnp thâdhzgn tiêdhzgn tửoukm, trưhytbjpspng sửoukm anh hùpsfzng lệyulntzfcn khâdhzgm!” Kim Kiềszlkn run rẩpyexy xuốxrinng giưhytbjpspng.

          Bàjtami thơfeaj “Thụoqigc tưhytbwsbong” củaftra Đjzzncsdc Phủaftr viếurhvt vềszlk Gia Cávpgpt Lưhytbnsbung, tạlrlom dịtubfch làjtam: ra quâdhzgn chưhytba kịtubfp chiếurhvn thắcmmjng thìpsfz đxopvãtzfc khuấoqigt, khiếurhvn ng dờjpspi sau cũntfmng phảyrjvi chạlrlonh lòuufpng,nưhytbwsboc mắcmmjt đxopvoqigm đxopvupkiy vạlrlot ávpgpo. Cópyex nghĩtcbea làjtam chưhytba kịtubfp thàjtamnh côwkucng thìpsfz ngưhytbjpspi đxopvãtzfc chếurhvt.

Châdhzgn vừtzfca chạlrlom xuốxrinng đxopvoqigt, thìpsfz cảyrjvm thấoqigy hai châdhzgn mềszlkm nhũntfmn, quảyrjv thậwsbot giốxrinng nhưhytb vừtzfca bòuufpdhzgn núnqrfi cao hai mưhytbơfeaji dăyeqḷm, nhấoqigt làjtam hai bắcmmjp đxopvùpsfzi, vừtzfca mỏbpwdi vừtzfca xópyext, chứoukm đxopvtzfcng nópyexi chi làjtam chỗcsdc giữntfma hai đxopvùpsfzi, quảyrjv thậwsbot… Quảyrjv thậwsbot… Nghĩtcbe lạlrloi màjtam thảyrjvm thiếurhvt….

“Hínqrft! Túnqrfy ngọqvlna sa trưhytbjpspng quâdhzgn mạlrloc tiếurhvu, cổtzfc lai chinh chiếurhvn kỉhaeo nhâdhzgn hồcshzi!”

          Bàjtami thơfeaj “Lưhytbơfeajng Châdhzgu Từtzfc” củaftra Vưhytbơfeajng Hàjtamn, tạlrlom dịtubfch làjtam: xin ngưhytbjpspi chớwsbohytbjpspi ta say nằbkjhm trêdhzgn bãtzfci chiếurhvn trưhytbjpspng, vìpsfz từtzfchytba đxopvếurhvn nay, đxopvi chinh chiếurhvn cópyex mấoqigy ai trởhytb vềszlk.   

Vịtubfn giưhytbjpspng đxopvoukmng vữntfmng, Kim Kiềszlkn thởhytb phàjtamo mộaftrt hơfeaji, chậwsbom rãtzfci dựelkpng thẳqvlnng cávpgpi eo đxopvau nhứoukmc: “Đjzznãtzfcn sửoukm Long Thàjtamnh phi tưhytbwsbong tạlrloi, bấoqigt giao Hồcshztzfc đxopvaftr Âupkim san…. Árutj!”

          Hai câdhzgu cuốxrini trong bàjtami “Xuấoqigt távpgpi kỳnsbu 1”, tạlrlom dịtubfch làjtam: nếurhvu nhưhytbpyex vịtubf phi tưhytbwsbong ởhytb tạlrloi Long Thàjtamnh, thìpsfz sẽmzcy ko cho ngựelkpa Hồcshzhytbnsbut qua núnqrfi Âupkim sơfeajn

Kim Kiềszlkn cốxrinwzbln đxopvau nhứoukmc, mặeoylt mũntfmi run lêdhzgn kịtubfch liệyulnt.

Árutj! Xúnqrfc cảyrjvm nàjtamy giốxrinng nhưhytb khi dìpsfz cảyrjv tớwsboi chơfeaji….

Nhưhytbng tấoqigt nhiêdhzgn, khôwkucng phảyrjvi làjtampsfz cảyrjv mấoqigt tínqrfch đxopvãtzfcdhzgu giávpgpdhzgm….

Cho nêdhzgn… Đjzznâdhzgy làjtam….

Cảyrjv khuôwkucn mặeoylt Kim Kiềszlkn đxopvbpwddhzgn, giốxrinng nhưhytb mộaftrt quảyrjvvpgpo chínqrfn mọqvlnng.

Khôwkucng khôwkucng khôwkucng! Bìpsfznh tĩtcbenh bìpsfznh tĩtcbenh!

Đjzznâdhzgy chỉhaeojtam mộaftrt hiệyulnn tưhytbnsbung sinh họqvlnc tựelkp nhiêdhzgn, khôwkucng cópyexpsfz khôwkucng cópyexpsfz!

jtam mộaftrt sinh vậwsbot giốxrinng cávpgpi hiệyulnn đxopvlrloi cópyex kiếurhvn thứoukmc rộaftrng rãtzfci, tầupkim mắcmmjt khoávpgpng đxopvlrlot, thàjtamnh thụoqigc chínqrfn chắcmmjn, ta phảyrjvi dùpsfzng ávpgpnh mắcmmjt hiểsxzdu biếurhvt vàjtam thávpgpi đxopvaftr tha thứoukm đxopvsxzd đxopvxrini mặeoylt vớwsboi hàjtamnh đxopvaftrng đxopvêdhzgm qua, việyulnc nàjtamy nópyexi rõtzfc Triểsxzdn đxopvlrloi nhâdhzgn nộaftri lựelkpc kinh ngưhytbjpspi, khínqrf lựelkpc mạlrlonh mẽmzcy, thâdhzgn thểsxzd khỏbpwde mạlrlonh,…. Hắcmmjn tốxrint! Ta cũntfmng tốxrint….

“Cávpgpi rắcmmjm!” Kim Kiềszlkn nắcmmjm chặeoylt tópyexc, “Ta đxopvãtzfc cầupkiu xin tha thứoukm rồcshzi! Ta cũntfmng đxopvãtzfc gọqvlni cứoukmu mạlrlong rồcshzi! Cổtzfc họqvlnng ta héwzblt đxopvếurhvn khàjtamn rồcshzi! Ta đxopvãtzfcpyexi sẽmzcy nộaftrp Tiểsxzdu Kim Khốxrin củaftra ta lêdhzgn rồcshzi! Nhưhytbng rồcshzi sao! Kếurhvt quảyrjv đxopvâdhzgy! Ta lạlrloi… Lạlrloi bịtubf éwzblp cảyrjv đxopvêdhzgm khôwkucng ngủaftr! Đjzznâdhzgy làjtam nghiềszlkn éwzblp, đxopvâdhzgy làjtam ávpgpp bávpgpch, đxopvâdhzgy làjtamwkuc dịtubfch nhâdhzgn dâdhzgn, đxopvâdhzgy làjtamwkuc nhâdhzgn đxopvlrloo!”

“Làjtam mộaftrt ngưhytbjpspi hiệyulnn đxopvlrloi cópyexhivbhytbhytbng, cópyex hiểsxzdu biếurhvt, ta khôwkucng thểsxzd thỏbpwda hiệyulnp, ta khôwkucng thểsxzd khuấoqigt phụoqigc, ta nhấoqigt đxopvtubfnh phảyrjvi chốxrinng lạlrloi, ta nhấoqigt đxopvtubfnh phảyrjvi đxopvoqigu tranh tựelkp do!” Kim Kiềszlkn nheo mắcmmjt nhỏbpwd lạlrloi, xiếurhvt chặeoylt nắcmmjm tay, ngẩpyexng đxopvupkiu hávpgpt vang, “Mọqvlni ngưhytbjpspi đxopvoukmng dậwsboy khôwkucng muốxrinn làjtamm nôwkuc lệyuln! Đjzznoukmng dậwsboy! Đjzznoukmng dậwsboy! Đjzznoukmng dậwsboy….”

“Kim Kiềszlkn, sao nàjtamng lạlrloi thứoukmc sớwsbom vậwsboy!”

pyexng lam đxopvpyexy cửoukma ra, thâdhzgn hìpsfznh mạlrlonh mẽmzcyuufpn nhanh hơfeajn so vớwsboi giọqvlnng nópyexi trong trẻmzcyo, nhanh chópyexng ẵwbpkm Kim Kiềszlkn, xoay ngưhytbơfeaj̀i nhẹuufp đxopveoylt thâdhzgn hìpsfznh mảyrjvnh gầupkiy lêdhzgn giưhytbjpspng.

Kim Kiềszlkn lúnqrfc nãtzfcy còuufpn đxopvoqigu tranh dâdhzgng tràjtamo tinh thầupkin nay thấoqigy gưhytbơfeajng mặeoylt nàjtamy, lậwsbop tứoukmc tiêdhzgu távpgpn sạlrloch sẽmzcy.

jtamy kiếurhvm tópyexc bay, dung nhan nhưhytb ngọqvlnc, mắcmmjt đxopven chứoukma sao, môwkuci mỏbpwdng trơfeajn bópyexng, dung nhan tuấoqign túnqrfhytbwsboi ávpgpnh bìpsfznh minh toávpgpt lêdhzgn tia sávpgpng trong suốxrint nhưhytbhytbwsboc.

Liêdhzgn tưhytbhytbng vớwsboi gưhytbơfeajng mặeoylt đxopvêdhzgm qua trong rèxptzm đxopvbpwd thìpsfz hoàjtamn toàjtamn khávpgpc biệyulnt vềszlk biểsxzdu hiệyulnn vàjtam khínqrf chấoqigt…..

“Ựvwxlc!” Kim Kiềszlkn vôwkuc thứoukmc nuốxrint mộaftrt ngụoqigm nưhytbwsboc bọqvlnt.

Vẻmzcy mặeoylt củaftra Triểsxzdn Chiêdhzgu khẽmzcy đxopvaftrng, ávpgpnh mắcmmjt quéwzblt qua cổtzfc Kim Kiềszlkn, đxopvôwkuci tai mèxptzo lặeoylng lẽmzcy nổtzfci lêdhzgn ávpgpnh đxopvbpwd, khôwkucng dấoqigu vếurhvt khéwzblp cổtzfc ávpgpo Kim Kiềszlkn lạlrloi, ho nhẹuufp mộaftrt tiếurhvng: “Đjzznêdhzgm qua… Triểsxzdn mỗcsdc nhấoqigt thờjpspi, nhấoqigt thờjpspi… Nàjtamng đxopvãtzfc khỏbpwde chưhytba?”

“Khỏbpwde, khỏbpwde… Cũntfmng ổtzfcn…” Kim Kiềszlkn khàjtamn giọqvlnng nópyexi.

Triểsxzdn Chiêdhzgu đxopvbpwd mặeoylt, xoay ngưhytbjpspi rópyext mộaftrt ly nưhytbwsboc ấoqigm, đxopvưhytba đxopvếurhvn bêdhzgn miệyulnng Kim Kiềszlkn: “Uốxrinng miếurhvng nưhytbwsboc đxopvi, cổtzfc họqvlnng nàjtamng… Khàjtamn rồcshzi…”

uufpn khôwkucng phảyrjvi làjtam tạlrloi Triểsxzdn đxopvlrloi nhâdhzgn ngưhytbơfeaji sao!

Kim Kiềszlkn giậwsbon trừtzfcng mắcmmjt nhỏbpwd.

Triểsxzdn Chiêdhzgu khôwkucng đxopvưhytbnsbuc tựelkp nhiêdhzgn dờjpspi ávpgpnh mắcmmjt, cẩpyexn thậwsbon ngồcshzi ởhytbdhzgn giưhytbjpspng, đxopvbpwdoukmng chậwsbom rãtzfci lan ra cổtzfc: “Nàjtamng cópyex thểsxzd tắcmmjm rửoukma khôwkucng?”

“Tắcmmjm rửoukma?!” Nãtzfco Kim Kiềszlkn ôwkucng mộaftrt tiếurhvng, lậwsbop tứoukmc cấoqigt cao giọqvlnng lêdhzgn quãtzfcng távpgpm, lắcmmjc đxopvupkiu liêdhzgn tụoqigc, “Khôwkucng cầupkin! Khôwkucng cầupkin!”

Tắcmmjm gìpsfz nữntfma?!

Ngàjtamy hôwkucm qua ta đxopvãtzfc đxopvqvlnc thơfeaj cổtzfc trưhytbwsboc khávpgpng chiếurhvn củaftra Bắcmmjc Tốxrinng rồcshzi! Hôwkucm nay tắcmmjm rửoukma nữntfma?! Chắcmmjc ta chỉhaeopyex thểsxzd đxopvqvlnc “Tam thậwsbop côwkucng danh trầupkin dữntfm thổtzfc, bávpgpt thiêdhzgn lýhivb lộaftrdhzgn hòuufpa nguyệyulnt” thôwkuci!

          Bàjtami thơfeaj “Mãtzfcn giang hồcshzng” củaftra tưhytbwsbong quâdhzgn Nhạlrloc Phi, tạlrlom dịtubfch làjtam: Ba mưhytbơfeaji tuổtzfci cávpgpt bụoqigi côwkucng danh, távpgpm ngàjtamn dặeoylm dầupkim sưhytbơfeajng dãtzfci nguyệyulnt. Năyeqlm nay đxopvãtzfc ba mưhytbơfeaji tuổtzfci nhưhytbng côwkucng danh cũntfmng chỉhaeo nhưhytb bụoqigi đxopvoqigt, vàjtamo sốxrinng ra chếurhvt, đxopvaftri trăyeqlng sao, távpgpm ngàjtamn dặeoylm đxopvưhytbjpspng chinh chiếurhvn ruổtzfci giong nam bắcmmjc, mộaftrt lòuufpng bávpgpo quốxrinc.

“Khụoqig!” Triểsxzdn Chiêdhzgu nhìpsfzn sắcmmjc mặeoylt củaftra Kim Kiềszlkn, đxopvbpwdoukmng nhanh chópyexng lan tràjtamn toàjtamn thâdhzgn, “Sau nàjtamy, Triểsxzdn mỗcsdc… Nhấoqigt đxopvtubfnh sẽmzcy khôwkucng nhưhytb thếurhv… Kim Kiềszlkn nàjtamng hãtzfcy an tâdhzgm.”

“Thậwsbot sao?” Kim Kiềszlkn phòuufpng bịtubf nhìpsfzn chằbkjhm chằbkjhm vàjtamo Triểsxzdn Chiêdhzgu.

Triểsxzdn Chiêdhzgu giưhytbơfeajng mắcmmjt, con ngưhytbơfeaji đxopven nhìpsfzn Kim Kiềszlkn thậwsbot sâdhzgu, cao giọqvlnng nópyexi năyeqlng cópyex khínqrf phávpgpch: “Triểsxzdn mỗcsdc nhấoqigt ngôwkucn, tứoukmtzfc nan truy!”

Kim Kiềszlkn khẽmzcy hấoqigp mũntfmi, chộaftrp lấoqigy bàjtamn tay Triểsxzdn Chiêdhzgu, hai mắcmmjt lưhytbng tròuufpng: “Ta tin tưhytbhytbng Triểsxzdn đxopvlrloi nhâdhzgn!”

*.

Tin tưhytbhytbng cávpgpi quỷurhv!

Kim Kiềszlkn nằbkjhm thẳqvlnng ởhytb trêdhzgn, nhìpsfzn vịtubf Nam hiệyulnp danh mãtzfcn thiêdhzgn hạlrlojtamo đxopvópyex đxopvbpwd mặeoylt ávpgpy návpgpy nằbkjhm dưhytbwsboi, cảyrjv đxopvupkiu đxopvszlku làjtam hắcmmjc tuyếurhvn.

feaji thởhytbpyexng bỏbpwdng nhưhytb lửoukma đxopvêdhzgm qua còuufpn vưhytbơfeajng bêdhzgn tai:

“Kim Kiềszlkn… Mộaftrt lầupkin, mộaftrt lầupkin nữntfma làjtam đxopvưhytbnsbuc.”

Rấoqigt tốxrint, đxopvaftrng vậwsbot họqvlnxptzo nàjtamy hiểsxzdn nhiêdhzgn đxopvãtzfc đxopvưhytbnsbuc Mao gia gia châdhzgn truyềszlkn:

Kếurhv đxopvávpgpnh lâdhzgu dàjtami!

Vừtzfca vàjtamo đxopvêdhzgm đxopvãtzfc sụoqigp đxopvtzfc đxopvtubfnh lựelkpc, mỗcsdc tam phẩpyexm hộaftr vệyuln luốxrinng cuốxrinng, nópyexi chắcmmjc nhưhytb đxopvinh đxopvópyexng cộaftrt: “Triểsxzdn mỗcsdc… Sau nàjtamy, nhấoqigt đxopvtubfnh sẽmzcy khôwkucng… Kim Kiềszlkn cứoukmdhzgn tâdhzgm.”

“Nộaftr phávpgpt trùpsfzng quan, bằbkjhng lan xửoukm, tiêdhzgu tiêdhzgu vũntfm hiếurhvt. Sĩtcbe vọqvlnng nhãtzfcn, ngưhytbquding thiêdhzgn trưhytbjpspng khiếurhvu, trávpgpng hoàjtami kínqrfch liệyulnt…” Kim Kiềszlkn yêdhzgn lặeoylng quay đxopvupkiu, vẻmzcy mặeoylt bi phẫoqign bắcmmjt đxopvupkiu đxopvqvlnc thơfeaj hậwsbou khávpgpng chiếurhvn củaftra Nam Tốxrinng.

          Tứoukmc sùpsfzi bọqvlnt méwzblp, dựelkpa vàjtamo lan can, tiêdhzgu tiêdhzgu vũntfm nghỉhaeo. Giưhytbơfeajng mắcmmjt nhìpsfzn lêdhzgn, ngửoukma mặeoylt théwzblt dàjtami, chínqrf lớwsbon bay cao. Chịtubf đxopvang rấoqigt giậwsbon =))

Sau đxopvópyex, buổtzfci tốxrini ngàjtamy thứoukm ba, mỗcsdc đxopvaftrng vậwsbot họqvlnxptzo quảyrjv nhiêdhzgn nópyexi đxopvưhytbnsbuc làjtamjtamm đxopvưhytbnsbuc, ngoạlrloi trừtzfc gặeoylm ngưhytbjpspi nàjtamo đxopvópyex từtzfc đxopvupkiu đxopvếurhvn châdhzgn mộaftrt lầupkin thìpsfz rấoqigt làjtam quâdhzgn tửoukm, cựelkpc kỳnsbu thủaftr lễuufp.

Triểsxzdn Chiêdhzgu rốxrint cuộaftrc đxopvãtzfc khôwkuci phụoqigc lạlrloi đxopvưhytbnsbuc mộaftrt milimet uy tínqrfn trong lòuufpng ngưhytbjpspi nàjtamo đxopvópyex.

Nhưhytbng, đxopvêdhzgm thứoukmhytb….

xptzm đxopvbpwd quay cuồcshzng, bốxrinn tay nắcmmjm chặeoylt, vũntfm eo mấoqigt hồcshzn, âdhzgm thanh nópyexng bỏbpwdng:

“Kim Kiềszlkn… Lạlrloi mộaftrt lầupkin nữntfma, mộaftrt chúnqrft thôwkuci cũntfmng đxopvưhytbnsbuc…”

Bịtubf nghiềszlkn éwzblp vôwkuc lựelkpc phảyrjvn khávpgpng, Kim Kiềszlkn khópyexc khôwkucng ra nưhytbwsboc mắcmmjt:

“Triểsxzdn, Triểsxzdn đxopvlrloi nhâdhzgn làjtam đxopvlrloi lừtzfca gạlrlotttttt!”

psfz vậwsboy, uy tínqrfn củaftra Nam hiệyulnp danh mãtzfcn thiêdhzgn hạlrlo Triểsxzdn Chiêdhzgu ởhytb trong lòuufpng thêdhzg tửoukm củaftra mìpsfznh đxopvãtzfc rớwsbot xuốxrinng ngàjtamn trưhytbnsbung, vĩtcbenh viễuufpn khôwkucng cópyex ngàjtamy khôwkuci phụoqigc.

Thiệyulnn tai, thiệyulnn tai….

*.

Nắcmmjng sớwsbom chiếurhvu vàjtamo cửoukma sổtzfc, bìpsfznh minh soi sávpgpng mávpgpi hiêdhzgn.

Bao đxopvlrloi nhâdhzgn ăyeqln mặeoylc chỉhaeonh tềszlk nhìpsfzn sắcmmjc trờjpspi ngoàjtami cửoukma sổtzfc mộaftrt cávpgpi, khẽmzcyhytbjpspi nópyexi: “Hôwkucm nay, hôwkucn kìpsfz củaftra Triểsxzdn hộaftr vệyulnjtam Kim hộaftr vệyuln đxopvãtzfc hếurhvt rồcshzi.”

“Đjzznúng vâdhzg̣y.” Côwkucng Tôwkucn tiêdhzgn sinh sửoukma sang lạlrloi từtzfcng quyểsxzdn sávpgpch trêdhzgn bàjtamn, nhìpsfzn ra ngoàjtami cửoukma, “Bảyrjvy ngàjtamy hôwkucn kìpsfz đxopvãtzfc kếurhvt thúnqrfc, hai ngưhytbjpspi bọqvlnn họqvln lạlrloi sắcmmjp bậwsbon rộaftrn rồcshzi.”

“Triểsxzdn hộaftr vệyuln từtzfc khi vàjtamo Khai Phong phủaftr đxopvếurhvn nay, chưhytba bao giờjpsp nghỉhaeodhzgu nhưhytb vậwsboy, mấoqigy ngàjtamy nay chắcmmjc làjtam buồcshzn lắcmmjm.” Bao đxopvlrloi nhâdhzgn cưhytbjpspi nópyexi, “Còuufpn Kim hộaftr vệyuln….”

“Kim hộaftr vệyuln….” Côwkucng Tôwkucn tiêdhzgn sinh cũntfmng lộaftr ra nụoqighytbjpspi tưhytbơfeaji: “Chắcmmjc làjtam đxopvang ưhytbwsboc hôwkucn kìpsfz đxopvưhytbnsbuc nghỉhaeo mộaftrt thávpgpng mớwsboi đxopvúnqrfng.”

Lờjpspi vừtzfca dứoukmt, chợnsbut nghe ngoàjtami cửoukma truyềszlkn tớwsboi mộaftrt trậwsbon tiếurhvng bưhytbwsboc châdhzgn dồcshzn dậwsbop nhẹuufp nhàjtamng.

“A, Triểsxzdn hộaftr vệyuln đxopvếurhvn rồcshzi.” Bao đxopvlrloi nhâdhzgn cưhytbjpspi nópyexi.

Mộaftrt bópyexng đxopvbpwd vộaftri vọqvlnt vàjtamo cửoukma, vừtzfca vàjtamo đxopvãtzfcjtamnh đxopvlrloi lễuufp vớwsboi hai ngưhytbjpspi:

“Thuộaftrc hạlrlovpgpi kiếurhvn Bao đxopvlrloi nhâdhzgn, bávpgpi kiếurhvn Côwkucng Tôwkucn tiêdhzgn sinh!”

Bao đxopvlrloi nhâdhzgn vàjtamwkucng Tôwkucn tiêdhzgn sinh cùpsfzng trừtzfcng to bốxrinn mắcmmjt.

“Mấoqigy ngàjtamy nay thuộaftrc hạlrlo nhớwsbo hai vịtubf muốxrinn chếurhvt!”

Ngưhytbjpspi tớwsboi ngẩpyexng đxopvupkiu, mắcmmjt nhỏbpwd lấoqigp lávpgpnh, ra vẻmzcy cảyrjvm đxopvaftrng “Đjzzncshzng hưhytbơfeajng gặeoylp đxopvưhytbnsbuc đxopvcshzng hưhytbơfeajng”.

“Kim hộaftr vệyuln?” Bao đxopvlrloi nhâdhzgn kinh ngạlrloc.

“Tạlrloi sao lạlrloi làjtam ngưhytbơfeaji trưhytbwsboc…” Côwkucng Tôwkucn tiêdhzgn sinh cũntfmng làjtam vẻmzcy mặeoylt ngoàjtami ýhivb muốxrinn, “Triểsxzdn hộaftr vệyuln đxopvâdhzgu? Sao khôwkucng đxopvi cùpsfzng ngưhytbơfeaji?”

“Suỵrutjt! Suỵrutjt!” Kim Kiềszlkn vộaftri vàjtamng ra dấoqigu im lặeoylng, “Thuộaftrc hạlrlo thừtzfca dịtubfp sávpgpng sớwsbom Triểsxzdn đxopvlrloi nhâdhzgn đxopvi luyệyulnn côwkucng chạlrloy ra ngoàjtami… Khụoqig, cávpgpi kia, thuộaftrc hạlrlo rấoqigt nhớwsbo Bao đxopvlrloi nhâdhzgn vàjtamwkucng Tôwkucn tiêdhzgn sinh, cho nêdhzgn khôwkucng thểsxzd chờjpsp đxopvưhytbnsbuc đxopvếurhvn trìpsfznh diệyulnn vớwsboi hai vịtubf!”

Bao đxopvlrloi nhâdhzgn vàjtamwkucng Tôwkucn tiêdhzgn sinh liếurhvc nhau, đxopvszlku lộaftr ra biểsxzdu hiệyulnn khôwkucng thểsxzdhytbhytbng tưhytbnsbung đxopvưhytbnsbuc.

“Cávpgpi kia… Bao đxopvlrloi nhâdhzgn, gầupkin đxopvâdhzgy cópyex ávpgpn lớwsbon gìpsfzhytbpsfzng khávpgpc, cầupkin đxopvi côwkucng távpgpc xa khôwkucng?” Mắcmmjt nhỏbpwd củaftra Kim Kiềszlkn lòuufpe lòuufpe, vẻmzcy mặeoylt mong đxopvnsbui nhìpsfzn hai ngưhytbjpspi, “Đjzznlrloi nhâdhzgn ngàjtami đxopvtzfcng khávpgpch khínqrf, loạlrloi côwkucng việyulnc vừtzfca khổtzfc vừtzfca mệyulnt nàjtamy cứoukm giao cho thuộaftrc hạlrlo!”

“Hảyrjv… Cávpgpi nàjtamy…” Bao đxopvlrloi nhâdhzgn nhìpsfzn vềszlk phínqrfa Côwkucng Tôwkucn tiêdhzgn sinh.

wkucng Tôwkucn Tiêdhzgn Sinh chớwsbop chớwsbop mắcmmjt phưhytbnsbung: “Gầupkin đxopvâdhzgy khôwkucng cópyex ávpgpn lớwsbon gìpsfzhytbpsfzng khávpgpc cầupkin Khai Phong phủaftr xửoukmhivb, cho dùpsfzpyex thìpsfzntfmng cópyex Lộaftr hộaftr vệyuln, Bạlrloch hộaftr vệyuln, đxopvlrloi nhâdhzgn sao cópyex thểsxzd lệyulnnh cho ngưhytbơfeaji vàjtam Triểsxzdn hộaftr vệyuln đxopvi đxopvếurhvn vùpsfzng khávpgpc đxopvưhytbnsbuc? Hai ngưhytbjpspi vừtzfca mớwsboi thàjtamnh thâdhzgn, còuufpn đxopvang tâdhzgn hôwkucn…”

“Khôwkucng khôwkucng khôwkucng!” Kim Kiềszlkn bỗcsdcng nhiêdhzgn to giọqvlnng, “Thuộaftrc hạlrlojtam hộaftr vệyuln củaftra Khai Phong phủaftr, tấoqigt nhiêdhzgn phảyrjvi cúnqrfc cung tậwsbon tụoqigy chếurhvt khôwkucng chốxrini từtzfc! Sao cópyex thểsxzd bởhytbi vìpsfz chuyệyulnn nhỏbpwd thàjtamnh thâdhzgn màjtam bỏbpwd lỡqudi chuyệyulnn lớwsbon tra ávpgpn chứoukm?! Lòuufpng trung thàjtamnh củaftra thuộaftrc hạlrlo đxopvxrini vớwsboi Khai Phong phủaftr, giốxrinng nhưhytbhytbwsboc sôwkucng cuồcshzn cuộaftrn liêdhzgn miêdhzgn khôwkucng dứoukmt… Ặndibc!”

Kim Kiềszlkn đxopvang tung bay nưhytbwsboc miếurhvng biểsxzdu quyếurhvt trávpgpi tim đxopvưhytbnsbuc mộaftrt nửoukma thìpsfz đxopvaftrt nhiêdhzgn, tai nhọqvlnn khẽmzcy đxopvaftrng, mắcmmjt nhỏbpwdyeqlng tròuufpn, cảyrjv khuôwkucn mặeoylt thoávpgpng chốxrinc trởhytbdhzgn đxopvbpwd bừtzfcng, ôwkucm quyềszlkn nópyexi:

“Bao đxopvlrloi nhâdhzgn! Côwkucng Tôwkucn tiêdhzgn sinh! Thuộaftrc hạlrlo đxopvi tuầupkin phốxrin trưhytbwsboc!”

pyexi xong, nhanh nhưhytb chớwsbop vọqvlnt tớwsboi cửoukma sổtzfc, nhảyrjvy từtzfc cửoukma sổtzfc ra.

Da mặeoylt Bao đxopvlrloi nhâdhzgn vàjtamwkucng Tôwkucn tiêdhzgn sinh cùpsfzng run lêdhzgn.

“Bao đxopvlrloi nhâdhzgn!” Kim Kiềszlkn lạlrloi thòuufp đxopvupkiu vàjtamo từtzfc cửoukma sổtzfc, thấoqigp giọqvlnng nópyexi, “Nếurhvu cópyex chuyếurhvn đxopvi côwkucng távpgpc ởhytbpsfzng khávpgpc, nhấoqigt đxopvtubfnh phảyrjvi đxopvsxzd cho thuộaftrc hạlrlo nha!”

pyexi xong, khom lưhytbng, lặeoylng lẽmzcy trốxrinn.

Bao đxopvlrloi nhâdhzgn: “…”

wkucng Tôwkucn tiêdhzgn sinh: “…”

Ngoàjtami cửoukma lạlrloi truyềszlkn đxopvếurhvn tiếurhvng bưhytbwsboc châdhzgn nhẹuufp nhàjtamng nhưhytbxptzo, giọqvlnng nópyexi hàjtamo sảyrjvng truyềszlkn vàjtamo.

“Thuộaftrc hạlrlovpgpi kiếurhvn Bao đxopvlrloi nhâdhzgn, Côwkucng Tôwkucn tiêdhzgn sinh.”

Ngoàjtami cửoukma mộaftrt bópyexng đxopvbpwd thẳqvlnng tắcmmjp nhưhytbpsfzng véwzbln ávpgpo cấoqigt bưhytbwsboc đxopvi vàjtamo, ôwkucm quyềszlkn cưhytbjpspi nhạlrlot, thoávpgpng chốxrinc làjtamm sávpgpng bừtzfcng cảyrjv phòuufpng.

Bao đxopvlrloi nhâdhzgn vàjtamwkucng Tôwkucn tiêdhzgn sinh cùpsfzng lộaftr ra khuôwkucn mặeoylt tưhytbơfeaji cưhytbjpspi.

Bao đxopvlrloi nhâdhzgn: “Triểsxzdn hộaftr vệyuln mấoqigy ngàjtamy nay nghỉhaeo ngơfeaji cópyex tốxrint khôwkucng?”

Triểsxzdn Chiêdhzgu ôwkucm quyềszlkn: “Đjzzna tạlrlo đxopvlrloi nhâdhzgn quan tâdhzgm, mấoqigy ngàjtamy nay thuộaftrc hạlrlo nghỉhaeo ngơfeaji rấoqigt tốxrint.”

wkucng Tôwkucn tiêdhzgn sinh: “Kim hộaftr vệyuln mớwsboi vừtzfca đxopvi… Còuufpn muốxrinn tìpsfzm mộaftrt chuyếurhvn côwkucng távpgpc xa… Cávpgpc ngưhytbjpspi…”

Triểsxzdn Chiêdhzgu cưhytbjpspi khẽmzcy: “Thuộaftrc hạlrlo biếurhvt.”

Bao đxopvlrloi nhâdhzgn vàjtamwkucng Tôwkucn tiêdhzgn sinh liếurhvc nhìpsfzn nhau.

“Đjzznlrloi nhâdhzgn, Côwkucng Tôwkucn tiêdhzgn sinh, nếurhvu muốxrinn ra ngoàjtami tra ávpgpn, cho dùpsfz phávpgpi thuộaftrc hạlrlojtam Kim hộaftr vệyuln đxopvi thìpsfz phu thêdhzg ta cũntfmng sẽmzcy khôwkucng chốxrini từtzfc.” Triểsxzdn Chiêdhzgu ôwkucm quyềszlkn nópyexi chắcmmjc chắcmmjn.

“Rấoqigt tốxrint! Rấoqigt tốxrint!” Bao đxopvlrloi nhâdhzgn vuốxrint râdhzgu liêdhzgn tụoqigc gậwsbot đxopvupkiu.

Đjzznôwkuci mắcmmjt phưhytbnsbung củaftra Côwkucng Tôwkucn tiêdhzgn sinh bắcmmjn ra tia sávpgpng quéwzblt Triểsxzdn Chiêdhzgu mộaftrt vòuufpng, hơfeaji cong lêdhzgn, vuốxrint râdhzgu khôwkucng nópyexi.

Triểsxzdn Chiêdhzgu thấoqigy Côwkucng Tôwkucn tiêdhzgn sinh nhìpsfzn mìpsfznh, lôwkucng mi dàjtami run lêdhzgn, khuôwkucn mặeoylt tuấoqign túnqrffeaj hồcshz đxopvbpwddhzgn, giơfeajvpgpnh tay ôwkucm quyềszlkn nópyexi: “Đjzznlrloi nhâdhzgn, Côwkucng Tôwkucn tiêdhzgn sinh, thuộaftrc hạlrlouufpn cópyexwkucng vụoqig trong ngưhytbjpspi, xin đxopvưhytbnsbuc cávpgpo lui trưhytbwsboc.”

“Đjzznưhytbnsbuc đxopvưhytbnsbuc đxopvưhytbnsbuc, Triểsxzdn hộaftr vệyuln ngàjtamy nàjtamo cũntfmng làjtamm việyulnc, đxopvtzfcng đxopvsxzdpsfznh quávpgp mệyulnt nhọqvlnc.” Bao đxopvlrloi nhâdhzgn nópyexi.

“Triểsxzdn hộaftr vệyuln đxopvi cẩpyexn thậwsbon.” Côwkucng Tôwkucn tiêdhzgn sinh ôwkucm quyềszlkn.

“Côwkucng Tôwkucn tiêdhzgn sinh,” Đjzznnsbui Triểsxzdn Chiêdhzgu đxopvi xa, Bao đxopvlrloi nhâdhzgn liềszlkn nghi hoặeoylc hỏbpwdi sưhytb gia nho nhãtzfc khôwkucng gìpsfz khôwkucng biếurhvt bêdhzgn cạlrlonh, “Triểsxzdn hộaftr vệyulnjtam Kim hộaftr vệyulntzfci nhau àjtam?”

wkucng Tôwkucn tiêdhzgn sinh cưhytbjpspi khẽmzcy mộaftrt tiếurhvng, lắcmmjc đxopvupkiu nópyexi: “Khôwkucng biêdhzǵt.”

“Vậwsboy sao Kim hộaftr vệyulnpyex vẻmzcy trávpgpnh néwzbl Triểsxzdn hộaftr vệyuln thếurhv?” Thanh Thiêdhzgn mặeoylt đxopven ngay thẳqvlnng khópyex hiểsxzdu.

wkucng Tôwkucn tiêdhzgn sinh cưhytbjpspi khẽmzcy mộaftrt tiếurhvng: “Đjzznlrloi nhâdhzgn, Triểsxzdn hộaftr vệyulntzfc nghệyuln cao cưhytbjpspng, nộaftri côwkucng cao thâdhzgm, màjtam Kim hộaftr vệyuln, ngàjtamy thưhytbjpspng lưhytbjpspi biếurhvng léwzblm lỉhaeonh, khôwkucng thínqrfch luyệyulnn côwkucng nhấoqigt…”

Bao đxopvlrloi nhâdhzgn lạlrloi càjtamng khópyex hiểsxzdu.

“Chỉhaeo sợnsbujtam… Thểsxzd lựelkpc củaftra Kim hộaftr vệyuln chốxrinng đxopvqudi khôwkucng nổtzfci.”

“Hảyrjv?”

“Ha ha…”

*.

Trong chínqrfnh đxopvưhytbjpspng Khai Phong phủaftr, tâdhzgn tứoukm phẩpyexm hộaftr vệyulnwkuc Phưhytbơfeajng, Hàjtamn Chưhytbơfeajng, Từtzfc Khávpgpnh, Tưhytbhytbng Bìpsfznh đxopvang ngồcshzi vâdhzgy quanh, nópyexi chuyệyulnn phiếurhvm.

“Ai ôwkuc ôwkuc, hôwkucm qua ta theo Ngũntfm đxopvyuln đxopvi tuầupkin phốxrin, trậwsbon thếurhv kia, chậwsboc chậwsboc…” Hàjtamn Chưhytbơfeajng tấoqigm tắcmmjc, “So vớwsboi lúnqrfc Lụoqigc muộaftri phu đxopvi tuầupkin phốxrin trưhytbwsboc kia, tuyệyulnt đxopvxrini chỉhaeopyexfeajn chứoukm khôwkucng cópyexwzblm!”

“Ngàjtamy hôwkucm trưhytbwsboc ta cũntfmng cópyex thấoqigy, quávpgp dọqvlna ngưhytbjpspi!” Từtzfc Khávpgpnh nghĩtcbe lạlrloi màjtam sợnsbupyexi, “Nhữntfmng đxopvlrloi côwkuchytbơfeajng đxopvópyex, mỗcsdci ngưhytbjpspi giốxrinng nhưhytb khôwkucng muốxrinn sốxrinng xôwkucng vềszlk phínqrfa trưhytbwsboc, làjtamm đxopvlrloi lãtzfco gia ta hếurhvt hồcshzn.”

“Tấoqigt nhiêdhzgn rồcshzi, Lụoqigc muộaftri phu mặeoylc dùpsfz tốxrint, nhưhytbng làjtamm sao so đxopvưhytbnsbuc vớwsboi Ngũntfm đxopvyuln phong lưhytbu phópyexng khoávpgpng chứoukm?” Lôwkuc Phưhytbơfeajng đxopvcmmjc ýhivb.

“Ai, nữntfm nhâdhzgn bâdhzgy giờjpsp, thậwsbot sựelkpjtam khôwkucng còuufpn rụoqigt rèxptz nữntfma.” Hàjtamn Chưhytbơfeajng liêdhzgn tụoqigc lắcmmjc đxopvupkiu.

“Rụoqigt rèxptz?” Tưhytbhytbng Bìpsfznh phe phẩpyexy quạlrlot lôwkucng ngỗcsdcng cưhytbjpspi rộaftrdhzgn, “Cávpgpc nàjtamng còuufpn hậwsbon khôwkucng thểsxzd nhậwsbom chứoukmc trong phủaftr nhưhytb Lụoqigc muộaftri, ngàjtamy ngàjtamy cópyex thểsxzdhytbdhzgn cạlrlonh Ngũntfm đxopvyuln, đxopvưhytbnsbuc gầupkin quan ban lộaftrc nữntfma kìpsfza!”

“Thôwkuci đxopvi!” Từtzfc Khávpgpnh khôwkucng đxopvcshzng ýhivbpyexi, ” Nhữntfmng tiểsxzdu côwkuchytbơfeajng nũntfmng nịtubfu đxopvópyex khôwkucng thểsxzd so vớwsboi Lụoqigc muộaftri củaftra chúnqrfng ta đxopvưhytbnsbuc! Nhớwsbo ngàjtamy nàjtamo đxopvópyex, Lụoqigc muộaftri ngăyeqln cơfeajn sópyexng dữntfm chiếurhvn đxopvoqigu vớwsboi Thưhytbơfeajng Mộaftr, ba lầupkin xôwkucng vàjtamo Xung Tiêdhzgu Lâdhzgu, đxopvaftrc chiếurhvn vớwsboi tặeoylc vưhytbơfeajng, uy phong khínqrf thếurhv nhưhytb thếurhv, chẳqvlnng lẽmzcy mộaftrt con chópyex con mèxptzo tùpsfzy tiệyulnn cũntfmng cópyex thểsxzdjtamm đxopvưhytbnsbuc sao?!”

“Tam đxopvyulnpyexi rấoqigt hay!” Hàjtamn Chưhytbơfeajng vỗcsdc đxopvùpsfzi, “Lụoqigc muộaftri củaftra ta làjtam bậwsboc câdhzgn quắcmmjc khôwkucng thua đxopvoqigng màjtamy râdhzgu, tuy làjtam nữntfm nhi nhưhytbng lạlrloi mang chínqrf cao củaftra nam nhi, làjtam anh hùpsfzng nổtzfci tiếurhvng!”

“Đjzznúnqrfng vậwsboy!” Từtzfc Khávpgpnh vỗcsdc tay nópyexi, “Lụoqigc muộaftri khôwkucng phảyrjvi làjtam nữntfm nhi bìpsfznh thưhytbjpspng, lúnqrfc Lụoqigc muộaftri cứoukmu Ngũntfm đxopvyuln ra khỏbpwdi Xung Tiêdhzgu Lâdhzgu, hai ngưhytbjpspi cùpsfzng rơfeaji vàjtamo trong hồcshz, lúnqrfc ấoqigy quầupkin ávpgpo củaftra Ngũntfm đxopvyulnjtam Lụoqigc muộaftri sũntfmng nưhytbwsboc, gầupkin nhưhytb trong suốxrint, nếurhvu làjtam nữntfm nhi bìpsfznh thưhytbjpspng, sợnsbujtam đxopvãtzfc sớwsbom xấoqigu hổtzfc giậwsbon dữntfm tựelkp tửoukmwkuc̀i, nhưhytbng Lụoqigc muộaftri vẫoqign trấoqign đxopvtubfnh tựelkp nhiêdhzgn, quảyrjv nhiêdhzgn làjtam nữntfm trung hàjtamo kiệyulnt… Ahhh, sao lạlrloi lạlrlonh nhưhytb vậwsboy?!”

Từtzfc Khávpgpnh đxopvang nópyexi đxopvếurhvn cao hứoukmng đxopvaftrt nhiêdhzgn vôwkuc cớwsbopsfzng mìpsfznh mộaftrt cávpgpi, nhìpsfzn vềszlk phínqrfa ba ngưhytbjpspi kia cũntfmng đxopvaftrt nhiêdhzgn cứoukmng ngắcmmjc, vẻmzcy mặeoylt khôwkucng hiểsxzdu sao.

wkuc Phưhytbơfeajng che mặeoylt, Hàjtamn Chưhytbơfeajng nhắcmmjm mắcmmjt, Tưhytbhytbng Bìpsfznh quay đxopvupkiu.

Giópyex lạlrlonh réwzblt thấoqigu xưhytbơfeajng bốxrinc lêdhzgn, hópyexa thàjtamnh vôwkuc sốxrinhytbqudii dao cắcmmjt da cắcmmjt thịtubft gàjtamo rínqrft giậwsbon dữntfm phópyexng vềszlk phínqrfa Tứoukm Thửoukmtzfcm Khôwkucng Đjzznyrjvo trong phòuufpng.

“Bốxrinn vịtubf ca ca, lúnqrfc nãtzfcy, cávpgpc, ngưhytbơfeaji, nópyexi, cávpgpi, gìpsfz?!”

Giọqvlnng nópyexi đxopvôwkucng lạlrlonh giốxrinng nhưhytbyeqlng đxopvávpgp từtzfcng chữntfm từtzfcng chữntfm đxopvwsbop xuốxrinng đxopvoqigt.

Từtzfc Khávpgpnh nuốxrint nưhytbwsboc miếurhvng cávpgpi ựelkpc, chậwsbom rãtzfci quay đxopvupkiu, đxopvôwkuci mắcmmjt đxopvwsbou thìpsfznh lìpsfznh căyeqlng lớwsbon.

pyexng đxopvbpwd kia ởhytb cửoukma ra vàjtamo, tay ávpgpo tung bay, tópyexc đxopven múnqrfa loạlrlon, dung nhan tuấoqign túnqrf phong đxopvaftr phủaftr đxopvupkiy gâdhzgn xanh, con ngưhytbơfeaji đxopven thâdhzgm trầupkim bắcmmjn hung quang ra bốxrinn phínqrfa…. Giốxrinng nhưhytb ma đxopvupkiu lâdhzgm thếurhv!

“Tam ca, miệyulnng huynh lớwsbon quávpgp!” Hàjtamn Chưhytbơfeajng cắcmmjn răyeqlng, bắcmmjt đxopvupkiu siếurhvt chặeoylt lưhytbng quầupkin.

“Quảyrjv nhiêdhzgn làjtam giấoqigy khôwkucng thểsxzdpyexi đxopvưhytbnsbuc lửoukma!” Lôwkuc Phưhytbơfeajng vừtzfca thởhytbjtami vừtzfca léwzbln lúnqrft cộaftrt giàjtamy.

“Ngũntfm đxopvyulnwkucm nay đxopvi tuầupkin phốxrinhytb thàjtamnh Bắcmmjc Huyềszlkn Vũntfm, sau đxopvópyex đxopvi tớwsboi Ngũntfm Quảyrjvng Trưhytbjpspng.” Tưhytbhytbng Bìpsfznh trầupkim trọqvlnng giắcmmjt quạlrlot lôwkucng ngỗcsdcng ra sau lưhytbng.

“Hảyrjv? Ơszlk? A?” Từtzfc Khávpgpnh vừtzfca run rẩpyexy vừtzfca kinh hôwkuc.

“Chạlrloy!”

Tam Thửoukm kinh hôwkuc phópyexng ra bằbkjhng đxopvưhytbjpspng cửoukma sổtzfc, bay thẳqvlnng đxopvếurhvn đxopvưhytbjpspng Huyềszlkn Vũntfm.

*.

Phốxrin Bắcmmjc Huyềszlkn Vũntfmhytb thàjtamnh Bắcmmjc Biệyulnn Kinh, ngựelkpa xe nhưhytbhytbwsboc, ngưhytbjpspi chậwsbot nhưhytbdhzgm, cựelkpc kỳnsbuvpgpo nhiệyulnt.

Trong con phốxrin nhốxrinn nhávpgpo návpgpo nhiệyulnt thoávpgpng hiệyulnn mộaftrt bópyexng trắcmmjng giốxrinng nhưhytb tuyếurhvt, bịtubf bao vâdhzgy trưhytbwsboc sau chen chúnqrfc giữntfma ngãtzfchytb đxopvưhytbjpspng.

“Bạlrloch Ngũntfm Gia, Bạlrloch Ngũntfm Gia! Nhìpsfzn qua đxopvâdhzgy nèxptz!” Mộaftrt đxopvávpgpm nữntfm tửoukmhytbdhzgn trávpgpi théwzblt chópyexi tai.

Mắcmmjt hoa đxopvàjtamo hàjtamm chứoukma lưhytbu quang rựelkpc rỡqudi, lôwkucng mi dàjtami nhávpgpy mắcmmjt, vàjtami nữntfm tửoukm che mặeoylt phun mávpgpu mũntfmi.

“Bạlrloch hộaftr vệyuln! Bạlrloch hộaftr vệyuln! Nhìpsfzn bêdhzgn nàjtamy nèxptz!” Mộaftrt đxopvávpgpm đxopvlrloi thâdhzgm ởhytbdhzgn phảyrjvi vung khăyeqln.

Quạlrlot Ngọqvlnc Cốxrint mởhytb ra, môwkuci mỏbpwdng nâdhzgng lêdhzgn nụoqighytbjpspi khuynh thàjtamnh, mấoqigy đxopvlrloi thẩpyexm ôwkucm mávpgpwzbl xỉhaeou.

“Bạlrloch Ngũntfm Gia! Lạlrloi tớwsboi tuầupkin phốxrin nữntfma hảyrjv!” Mộaftrt đxopvávpgpm tiểsxzdu thưhytbơfeajng ởhytb phínqrfa trưhytbwsboc nhiệyulnt tìpsfznh ngoắcmmjc ngoắcmmjc.

“Đjzznúnqrfng vậwsboy, lạlrloi tớwsboi tuầupkin phốxrin nữntfma.”

Giọqvlnng nópyexi hàjtamo sảyrjvng thốxrint ra, khiếurhvn hai mávpgp mọqvlni ngưhytbjpspi ửoukmng hồcshzng.

“Bạlrloch Ngũntfm Gia, hôwkucm nay Triểsxzdn đxopvlrloi nhâdhzgn cópyex tớwsboi khôwkucng?” Cảyrjv đxopvávpgpm ởhytb phínqrfa sau lêdhzgn tiếurhvng la lêdhzgn.

Quạlrlot ngọqvlnc củaftra Bạlrloch Ngọqvlnc Đjzznưhytbjpspng dừtzfcng lạlrloi, nhẹuufp xoay thâdhzgn, ávpgpo trắcmmjng khôwkucng tỳnsbu vếurhvt xẹuufpt ra mộaftrt ávpgpnh quang chópyexi mắcmmjt ởhytbhytbwsboi ávpgpnh mặeoylt trờjpspi: “Cópyex Ngũntfm Gia ởhytb đxopvâdhzgy, Thốxrini Miêdhzgu kia cópyex tớwsboi hay khôwkucng thìpsfzpyexpsfz khávpgpc nhau?”

“A!”

wkuc sốxrin tiếurhvng théwzblt chópyexi tai tuôwkucn ra từtzfc trong đxopvávpgpm ngưhytbjpspi.

Bạlrloch Ngọqvlnc Đjzznưhytbjpspng cong mắcmmjt, cưhytbjpspi yếurhvu ớwsbot nópyexi nhỏbpwd: “Ngũntfm Gia ta quảyrjv nhiêdhzgn thínqrfch hợnsbup đxopvsxzd mọqvlni ngưhytbjpspi chúnqrf ýhivbfeajn.”

“Ngũntfm đxopvyuln! Ngũntfm đxopvyuln!”

Đjzznaftrt nhiêdhzgn, cuốxrini phốxrinpyex mộaftrt bópyexng ngưhytbjpspi màjtamu xanh đxopvlrlop lêdhzgn nópyexc nhàjtam phi nhanh tớwsboi.

Bạlrloch Ngọqvlnc Đjzznưhytbjpspng giưhytbơfeajng mắcmmjt nhìpsfzn, giậwsbot mìpsfznh: “Đjzznlrloi ca?”

wkuc Phưhytbơfeajng vụoqigt nhảyrjvy xuốxrinng khỏbpwdi nópyexc nhàjtam, vỗcsdc vai Bạlrloch Ngọqvlnc Đjzznưhytbjpspng cávpgpi bốxrinp: “Ngũntfm đxopvyuln, dựelkpa vàjtamo đxopvyuln hếurhvt!”

pyexi xong, khôwkucng đxopvnsbui Bạlrloch Ngọqvlnc Đjzznưhytbjpspng phảyrjvn ứoukmng lạlrloi thìpsfz đxopvãtzfc chạlrloy trốxrinn nhanh nhưhytb chớwsbop.

Bạlrloch Ngọqvlnc Đjzznưhytbjpspng mờjpsp mịtubft chẳqvlnng hiểsxzdu gìpsfz.

“Ngũntfm đxopvyuln! Ngũntfm đxopvyuln!”

Mộaftrt giọqvlnng nópyexi lo lắcmmjng truyềszlkn đxopvếurhvn từtzfchytbwsboi châdhzgn.

Bạlrloch Ngọqvlnc Đjzznưhytbjpspng cúnqrfi đxopvupkiu nhìpsfzn, mắcmmjt hoa đxopvàjtamo thìpsfznh lìpsfznh căyeqlng lớwsbon.

Bụoqigi đxopvoqigt tung bay, mộaftrt cávpgpi đxopvupkiu ngoi lêdhzgn từtzfchytbwsboi đxopvoqigt, hưhytbwsbong vềszlk phínqrfa mìpsfznh nhe răyeqlng nhếurhvch miệyulnng: “Ngũntfm đxopvyuln, lầupkin nàjtamy toàjtamn bộaftr dựelkpa vàjtamo đxopvyuln đxopvoqigy!”

        “Nhịtubf ca?!” Khópyexe mắcmmjt Bạlrloch Ngọqvlnc Đjzznưhytbjpspng nhảyrjvy lêdhzgn.

Lờjpspi vừtzfca dứoukmt, Hàjtamn Chưhytbơfeajng đxopvãtzfc nhanh chópyexng chui lạlrloi vàjtamo trong đxopvaftrng, đxopvaftrn thổtzfc khiếurhvn bụoqigi mùpsfz bay loạlrlon.

Bạlrloch Ngọqvlnc Đjzznưhytbjpspng: “…”

“Ngũntfm đxopvyuln!” Đjzznaftrt nhiêdhzgn, trong đxopvávpgpm ngưhytbjpspi lòuufpi ra mộaftrt hávpgpn tửoukm đxopvaftri đxopvoqigu lạlrlop, vỗcsdc vai Bạlrloch Ngọqvlnc Đjzznưhytbjpspng.

Bạlrloch Ngọqvlnc Đjzznưhytbjpspng cảyrjv kinh, nếurhvu khôwkucng phảyrjvi lúnqrfc quay đxopvupkiu thấoqigy hai chòuufpm râdhzgu nhỏbpwd củaftra Tứoukm ca nhàjtampsfznh thìpsfz suýhivbt nữntfma đxopvãtzfc đxopvávpgpyeqlng ngưhytbjpspi nàjtamy rồcshzi.

“Tứoukm ca tin tưhytbhytbng đxopvyuln.”

Khôwkucng đxopvnsbui Bạlrloch Ngọqvlnc Đjzznưhytbjpspng nghe rõtzfcjtamng, Tưhytbhytbng Bìpsfznh đxopvãtzfc che đxopvoqigu lạlrlop, nhanh chópyexng dung nhậwsbop vàjtamo đxopvávpgpm ngưhytbjpspi rồcshzi biếurhvn mấoqigt khôwkucng thấoqigy bópyexng dávpgpng.

“Ngũntfm đxopvyuln! Cứoukmu mạlrlong!”

Từtzfc Khávpgpnh thởhytb khôwkucng ra hơfeaji kêdhzgu la chen chúnqrfc trong đxopvávpgpm ngưhytbjpspi đxopvếurhvn trưhytbwsboc mặeoylt Bạlrloch Ngọqvlnc Đjzznưhytbjpspng.

“Tam ca? Cávpgpc huynh làjtamm gìpsfz vậwsboy?” Đjzznupkiu Bạlrloch Ngọqvlnc Đjzznưhytbjpspng đxopvãtzfc phìpsfznh lớwsbon.

“Đjzznãtzfc, đxopvãtzfc khôwkucng kịtubfp nữntfma rồcshzi! Đjzznyuln cốxrin gắcmmjng nha!” Từtzfc Khávpgpnh nhìpsfzn ra sau lưhytbng, nhanh chópyexng co rụoqigt cổtzfc lạlrloi, lòuufpng bàjtamn châdhzgn khẽmzcyjtami, toàjtamn lựelkpc chạlrloy nhưhytb đxopvdhzgn, nhấoqigc lêdhzgn mộaftrt cổtzfc khópyexi đxopveoylc ởhytb phínqrfa sau.

Khuôwkucn mặeoylt tuấoqign túnqrf củaftra Bạlrloch Ngọqvlnc Đjzznưhytbjpspng mơfeaj hồcshz run rẩpyexy, nheo mắcmmjt hoa đxopvàjtamo lạlrloi, nhìpsfzn vềszlk phínqrfa Từtzfc Khávpgpnh vừtzfca chạlrloy tớwsboi.

Chợnsbut nghe ởhytb phínqrfa xa, mộaftrt tiếurhvng théwzblt chópyexi tai tớwsboi gầupkin, bópyexng đxopvbpwd quen thuộaftrc đxopvếurhvn khôwkucng thểsxzd quen thuộaftrc hơfeajn thoávpgpng hiệyulnn mang theo sávpgpt khínqrfwzblt lạlrlonh, đxopvlrlop khôwkucng lưhytbwsbot đxopvếurhvn trưhytbwsboc mắcmmjt, lặeoylng lẽmzcyfeaji xuốxrinng đxopvoqigt.

“Bạlrloch, Ngọqvlnc, Đjzznưhytbjpspng!” Đjzznôwkuci mắcmmjt tràjtamn đxopvupkiy lửoukma giậwsbon.

Bạlrloch Ngọqvlnc Đjzznưhytbjpspng giưhytbơfeajng cao màjtamy kiếurhvm: “Muộaftri phu, phảyrjvi gọqvlni làjtam Ngũntfm ca!”

“Vụoqigt!” Cựelkp Khuyếurhvt sávpgpng chópyexi ra khỏbpwdi vỏbpwd.

“Cópyex thểsxzd nhẫoqign nạlrloi nhưhytbng khôwkucng thểsxzd nhẫoqign nhụoqigc!”

Mắcmmjt hoa đxopvàjtamo củaftra Bạlrloch Ngọqvlnc Đjzznưhytbjpspng đxopvaftrt nhiêdhzgn sávpgpng ngờjpspi, vỗcsdcwkucng, Họqvlna Ảyavpnh phópyexng lêdhzgn trờjpspi ra khỏbpwdi vỏbpwd: “Thốxrini Miêdhzgu, chẳqvlnng lẽmzcy muốxrinn cùpsfzng Ngũntfm Gia ta đxopvlrloi chiếurhvn ba trăyeqlm hiệyulnp àjtam?!”

“Triểsxzdn mỗcsdc cầupkiu còuufpn khôwkucng đxopvưhytbnsbuc!”

“Đjzznúnqrfng lúnqrfc lắcmmjm!”

Árutjo trắcmmjng bópyexng đxopvbpwd đxopvlrlop khôwkucng bay lêdhzgn trờjpspi, ávpgpnh kiếurhvm nộaftri lựelkpc giao chiếurhvn giữntfma khôwkucng trung, làjtamm nổtzfci bậwsbot bầupkiu trờjpspi xanh thẳqvlnm, từtzfcng cụoqigm mâdhzgy trắcmmjng giốxrinng nhưhytbvpgpnh mìpsfz tuyệyulnt mỹvpgp.

dhzgn chúnqrfng ngửoukma đxopvupkiu nhìpsfzn lêdhzgn khôwkucng trung, mọqvlni ngưhytbjpspi đxopvszlku trợnsbun mắcmmjt hávpgp hốxrinc mồcshzm.

Đjzznaftrt nhiêdhzgn, khôwkucng biếurhvt làjtam ai héwzblt to mộaftrt tiếurhvng:

“Triểsxzdn đxopvlrloi nhâdhzgn! Làjtam Triểsxzdn đxopvlrloi nhâdhzgn!”

“Triểsxzdn đxopvlrloi nhâdhzgn vàjtam Bạlrloch Ngũntfm Gia lạlrloi đxopvávpgpnh nhau!”

Lầupkin nàjtamy, cảyrjv phốxrin Huyềszlkn Vũntfm đxopvszlku sôwkuci tràjtamo.

“Oa a! Đjzznãtzfcdhzgu rồcshzi khôwkucng đxopvưhytbnsbuc thấoqigy Triểsxzdn đxopvlrloi nhâdhzgn vàjtam Bạlrloch Ngũntfm Gia giao thủaftr!”

“Hắcmmjc hắcmmjc, hôwkucm nay cópyex thểsxzd mởhytb rộaftrng tầupkim mắcmmjt rồcshzi!”

“Đjzznếurhvn đxopvâdhzgy, hạlrlot dưhytba mớwsboi xàjtamo, ba đxopvcshzng mộaftrt bao! Vừtzfca xem vừtzfca cắcmmjn mớwsboi đxopvãtzfc ghiềszlkn!”

“Đjzznưhytbjpspng cao, xem Miêdhzgu Thửoukm đxopvlrloi chiếurhvn nhấoqigt đxopvtubfnh phảyrjvi ăyeqln đxopvưhytbjpspng cao nhàjtam ta!”

“Tràjtam đxopvâdhzgy, tràjtam mớwsboi nấoqigu đxopvâdhzgy, cam đxopvoan uốxrinng tai thanh mắcmmjt sávpgpng, nhìpsfzn càjtamng thêdhzgm rõtzfc!”

“Nhanh nhanh nhanh, tìpsfzm vàjtami tiêdhzgn sinh tớwsboi đxopvâdhzgy, đxopvsxzd bọqvlnn hắcmmjn nhớwsbo kỹvpgp trậwsbon chiếurhvn nàjtamy sau nàjtamy cópyexvpgpi màjtam kểsxzd!”

“Thôwkuci đxopvi… tìpsfzm tiêdhzgn sinh kểsxzd chuyệyulnn làjtamm gìpsfz? Bâdhzgy giờjpsp nhanh chópyexng đxopvi tìpsfzm Kim hộaftr vệyuln đxopvi!”

“Đjzznúnqrfng vậwsboy, Kim hộaftr vệyuln?! Ai thấoqigy Kim hộaftr vệyuln khôwkucng!”

“Kim hộaftr vệyuln…. Ngưhytbơfeaji ởhytb chỗcsdcjtamo?”

*.

ntfmng cùpsfzng thờjpspi gian đxopvópyex, Kim Kiềszlkn bịtubfdhzgn chúnqrfng Biệyulnn Kinh ngàjtamn hôwkuc vạlrlon gọqvlni, đxopvang nhìpsfzn mộaftrt màjtamn trưhytbwsboc mắcmmjt, đxopvqudi trávpgpn thởhytbjtami.

“Ôffjki Chúnqrfa ơfeaji, vậwsbon mạlrlong củaftra ta làjtamvpgpi gìpsfz vậwsboy hảyrjv?!”

Trưhytbwsboc mắcmmjt, mộaftrt thanh niêdhzgn mặeoylc đxopvcshz tiểsxzdu nhịtubfwzbl lẻmzcyn đxopvếurhvn trưhytbwsboc thâdhzgn mìpsfznh, ôwkucm bắcmmjp đxopvùpsfzi mìpsfznh gàjtamo khan đxopviếurhvc tai: “Vịtubf quan gia nàjtamy, cứoukmu tiểsxzdu nhâdhzgn! Cứoukmu tiểsxzdu nhâdhzgn vớwsboi!”

Nhìpsfzn xa mộaftrt chúnqrft, mưhytbjpspi têdhzgn sávpgpt thủaftr mặeoylc đxopvcshz đxopven che mặeoylt bao vâdhzgy xung quanh, mỗcsdci ngưhytbjpspi đxopvszlku cầupkim cưhytbơfeajng đxopvao trong tay, tạlrloo hìpsfznh chuyêdhzgn nghiệyulnp, nhưhytbng hai châdhzgn, lạlrloi run giốxrinng nhưhytb bịtubf giậwsbot kinh phong.

“Árutjo đxopvbpwd, quan tứoukm phẩpyexm, mắcmmjt nhỏbpwd, thâdhzgn gầupkiy…”

“Thủaftrtcbenh, làjtam vịtubf kia củaftra Khai Phong phủaftr!”

“Thủaftrtcbenh, sao, làjtamm sao bâdhzgy giờjpsp?”

“Vụoqigjtamm ăyeqln nàjtamy xem ra thấoqigt bạlrloi rồcshzi!”

Kim Kiềszlkn thởhytbjtami mộaftrt hơfeaji, nheo mắcmmjt nhỏbpwd nhìpsfzn đxopvávpgpm sávpgpt thủaftr đxopvxrini diệyulnn, hắcmmjng giọqvlnng mộaftrt cávpgpi, lêdhzgn tiếurhvng nópyexi: “Giữntfma ban ngàjtamy ban mặeoylt màjtamvpgpc ngưhytbơfeaji dávpgpm giếurhvt ngưhytbjpspi bêdhzgn đxopvưhytbjpspng, quảyrjv thựelkpc làjtam buồcshzn cưhytbjpspi, tộaftri khôwkucng thểsxzd tha thứoukm!”

Đjzznávpgpm sávpgpt thủaftr đxopvxrini diệyulnn cùpsfzng nhau run lêdhzgn.

Tiểsxzdu tửoukm ôwkucm đxopvùpsfzi thìpsfzjtamy ra vẻmzcy mặeoylt sùpsfzng bávpgpi.

“Còuufpn khôwkucng mau đxopvưhytba tay chịtubfu trópyexi! Chẳqvlnng lẽmzcy muốxrinn chờjpsp ta tựelkp đxopvaftrng thủaftr hay sao?!” Kim Kiềszlkn trừtzfcng mắcmmjt.

“Chuẩpyexn bịtubf, chạlrloy!” Sávpgpt thủaftr cầupkim đxopvupkiu lậwsbop tứoukmc héwzblt lớwsbon mộaftrt tiếurhvng, trởhytb tay vung ra mộaftrt cổtzfc bụoqigi mùpsfz.

“Chạlrloy!” Đjzznávpgpm sávpgpt thủaftruufpn lạlrloi lêdhzgn tiếurhvng, quay đxopvupkiu bỏbpwd chạlrloy, chạlrloy bávpgpn sốxrinng bávpgpn chếurhvt còuufpn nhanh hơfeajn thỏbpwd.

“Muốxrinn chạlrloy àjtam?!” Kim Kiềszlkn nhínqrfu mắcmmjt lạlrloi, châdhzgn muốxrinn đxopvuổtzfci theo, khôwkucng ngờjpsp hai đxopvùpsfzi lạlrloi nhưhytb đxopveo chùpsfzy nặeoylng nghìpsfzn câdhzgn.

        “Quan gia! Bọqvlnn họqvln nhiềszlku ngưhytbjpspi! Cẩpyexn thậwsbon!”

jtamvpgpi têdhzgn tiểsxzdu nhịtubf bịtubf đxopvuổtzfci giếurhvt đxopvang chảyrjvy đxopvupkiy nưhytbwsboc mắcmmjt nưhytbwsboc mũntfmi ôwkucm lấoqigy đxopvùpsfzi Kim Kiềszlkn.

Chỉhaeo trong thoávpgpng chốxrinc, đxopvávpgpm sávpgpt thủaftr lậwsbop tứoukmc chạlrloy sạlrloch.

Kim Kiềszlkn lậwsbop tứoukmc nhụoqigt chínqrf.

“Quan gia, sávpgpt thủaftr đxopvi! Sávpgpt thủaftr đxopvi rồcshzi!” Têdhzgn kia nhìpsfzn đxopvưhytbjpspng cávpgpi trốxrinng rỗcsdcng vui đxopvếurhvn phávpgpt khópyexc.

Kim Kiềszlkn liếurhvc nhìpsfzn nưhytbwsboc mắcmmjt nưhytbwsboc mũntfmi trêdhzgn ávpgpo quan mớwsboi củaftra mìpsfznh, đxopvupkiu đxopvupkiy hắcmmjc tuyếurhvn, chuyểsxzdn mắcmmjt nhìpsfzn, lêdhzgn tiếurhvng nópyexi: “Đjzznưhytbnsbuc rồcshzi, khôwkucng sao đxopvâdhzgu!”

Mộaftrt tiếurhvng nàjtamy vừtzfca ra, vôwkuc sốxrinvpgpi đxopvupkiu thòuufp ra từtzfcpyexc đxopvưhytbjpspng vàjtam sau tưhytbjpspng, ngay sau đxopvópyex, mọqvlni ngưhytbjpspi hoan hôwkuc mộaftrt tiếurhvng, lậwsbop tứoukmc chạlrloy ra từtzfc chỗcsdcpyexn thâdhzgn, bàjtamy hàjtamng bàjtamy hàjtamng, bávpgpn đxopvcshzvpgpn đxopvcshz, đxopvi dạlrloo đxopvi dạlrloo, nópyexi chuyệyulnn nópyexi chuyệyulnn, trong nhávpgpy mắcmmjt, con đxopvưhytbjpspng khôwkucng cópyex mộaftrt bópyexng ngưhytbjpspi lúnqrfc nãtzfcy lậwsbop tứoukmc návpgpo nhiệyulnt.

ntfmng cópyex khôwkucng ínqrft tiểsxzdu thưhytbơfeajng vừtzfca dọqvlnn dẹuufpp quầupkiy hàjtamng vừtzfca chàjtamo hỏbpwdi vớwsboi Kim Kiềszlkn.

“Kim hộaftr vệyuln, đxopva tạlrlo!”

“Kim hộaftr vệyuln, hôwkucm nay làjtam ngàjtamy đxopvupkiu tiêdhzgn đxopvi tuầupkin phốxrin àjtam?”

“Kim hộaftr vệyuln, chuyểsxzdn lờjpspi hỏbpwdi thăyeqlm củaftra bọqvlnn ta cho Triểsxzdn đxopvlrloi nhâdhzgn nha!”

“Kim hộaftr vệyuln, ăyeqln trávpgpi lêdhzg giảyrjvi khávpgpt đxopvi.”

“Đjzzna tạlrlo!” Kim Kiềszlkn đxopvưhytba tay nhậwsbon trávpgpi lêdhzg củaftra ngưhytbjpspi bávpgpn hàjtamng rong, cắcmmjn mộaftrt cávpgpi rốxrinc, nhìpsfzn têdhzgn kia còuufpn đxopvang sữntfmng sờjpsp quỳnsbu trêdhzgn mặeoylt đxopvoqigt, nhếurhvch miệyulnng cưhytbjpspi, “Tiểsxzdu tửoukm, ngưhytbơfeaji têdhzgn làjtampsfz? Đjzznếurhvn từtzfc chỗcsdcjtamo? Vìpsfz sao lạlrloi bịtubfvpgpt thủaftr đxopvuổtzfci giếurhvt?”

dhzgn kia ngâdhzgy ngốxrinc nhìpsfzn dâdhzgn chúnqrfng bốxrinn phínqrfa, lắcmmjp bắcmmjp nópyexi: “Họqvln, bọqvlnn họqvln… Thếurhvjtamo…”

dhzgn chúnqrfng lậwsbop tứoukmc rộaftrn ràjtamng cưhytbjpspi rộaftrdhzgn.

“Ai nha, chẳqvlnng qua chỉhaeojtam trậwsbon chiếurhvn nhỏbpwd củaftra mấoqigy têdhzgn sávpgpt thủaftr thôwkuci màjtam, dâdhzgn chúnqrfng Biệyulnn Kinh ta khôwkucng đxopvsxzdjtamo mắcmmjt đxopvâdhzgu!”

“Đjzznúng vậwsboy, so vớwsboi trậwsbon thếurhv củaftra Bạlrloch Ngũntfm Gia vàjtam Triểsxzdn đxopvlrloi nhâdhzgn thìpsfz mấoqigy cávpgpi nàjtamy cópyexjtampsfz?”

“Khoan so vớwsboi danh chiếurhvn Miêdhzgu Thửoukm, ngay cảyrjv khi so vớwsboi trậwsbon thếurhv Kim hộaftr vệyuln đxopvuổtzfci giếurhvt Nhấoqigt Chi Mai thìpsfz vẫoqign còuufpn kéwzblm hơfeajn rấoqigt nhiềszlku!”

dhzgn tiểsxzdu nhịtubf trợnsbun mắcmmjt hávpgp hốxrinc mồcshzm hồcshzi lâdhzgu, lạlrloi dờjpspi mắcmmjt sang Kim Kiềszlkn.

“Tiểsxzdu tửoukm, ngưhytbơfeaji vẫoqign chưhytba trảyrjv lờjpspi ta đxopvoqigy.” Kim Kiềszlkn nhínqrfu màjtamy.

“Hảyrjv? Dạlrlo dạlrlo dạlrlo!” Tiểsxzdu nhịtubf vộaftri vàjtamng gậwsbot đxopvupkiu nópyexi, “Tiểsxzdu nhâdhzgn têdhzgn làjtam Lụoqigc Thấoqigt, đxopvếurhvn từtzfc Thávpgpi Châdhzgu, nhữntfmng sávpgpt thủaftr kia làjtam..” Nópyexi đxopvếurhvn đxopvâdhzgy, têdhzgn tiểsxzdu nhịtubf lậwsbop tứoukmc quỳnsbu xuốxrinng đxopvoqigt, khópyexc théwzblt khôwkucng thôwkuci, “Quan gia, lãtzfco gia nhàjtam ta bịtubf oan! Tiểsxzdu nhâdhzgn ngàjtamn dặeoylm xa xôwkuci đxopvếurhvn Khai Phong phủaftrpsfzm Bao đxopvlrloi nhâdhzgn giảyrjvi oan!”

“Thávpgpi Châdhzgu?!” Kim Kiềszlkn nghe vậwsboy, hai mắcmmjt lậwsbop tứoukmc sávpgpng ngờjpspi, tràjtamn ra mộaftrt nụoqighytbjpspi sávpgpng lạlrlon, “Vậwsboy cũntfmng đxopvaftr xa rồcshzi! Đjzznếurhvn đxopvâdhzgy, ta dẫoqign ngưhytbơfeaji đxopvếurhvn Khai Phong phủaftr!”

Wow, hahahaha, ta cópyex thểsxzd trốxrinn đxopvi Thávpgpi Châdhzgu côwkucng távpgpc rồcshzi!

Lụoqigc Thấoqigt sữntfmng sờjpsp nhìpsfzn Kim Kiềszlkn, vịtubf quan gia mắcmmjt nhỏbpwd trưhytbwsboc mắcmmjt nàjtamy dung mạlrloo rõtzfcjtamng bìpsfznh thưhytbjpspng khôwkucng cópyexpsfz lạlrlo, nhưhytbng khi cưhytbjpspi lêdhzgn, hai mắcmmjt nhỏbpwdhytbu chuyểsxzdn ávpgpnh sávpgpng, lộaftr ra chúnqrft mịtubf sắcmmjc kinh ngưhytbjpspi, làjtamm trávpgpi tim nhỏbpwd củaftra mìpsfznh thìpsfznh thịtubfch nhảyrjvy loạlrlon.

Hai mávpgp Lụoqigc Thấoqigt đxopvbpwddhzgn, vộaftri kéwzblo hai tay Kim Kiềszlkn lạlrloi: “Đjzzna, đxopva tạlrlo quan gia!”

“Hínqrft!” Xung quanh lậwsbop tứoukmc vang lêdhzgn tiếurhvng hínqrft khínqrf.

Sau mộaftrt khắcmmjc, đxopvávpgpm dâdhzgn chúnqrfng Biệyulnn Kinh dàjtamy dặeoyln kinh nghiệyulnm đxopvaftrng távpgpc đxopvszlku nhịtubfp mópyexc ra cávpgpc loạlrloi đxopvupkiu lạlrlop ởhytb mọqvlni nơfeaji rồcshzi nhanh chópyexng phi thâdhzgn chạlrloy đxopvi.

Đjzznávpgpng tiếurhvc têdhzgn Lụoqigc Thấoqigt đxopvếurhvn từtzfc Thávpgpi Châdhzgu lạlrloi khôwkucng phávpgpt hiệyulnn ra, còuufpn đxopvang thàjtamnh khẩpyexn biểsxzdu đxopvlrlot lòuufpng cảyrjvm kínqrfch củaftra mìpsfznh: “Đjzzna tạlrlo âdhzgn cứoukmu mạlrlong củaftra quan gia, Lụoqigc Thấoqigt khôwkucng cópyexpsfzvpgpo đxopvávpgpp, nếurhvu quan gia khôwkucng chêdhzg, Lụoqigc Thấoqigt sau nàjtamy sẽmzcy đxopvi theo quan gia làjtamm tùpsfzy tùpsfzng…”

“Ngưhytbơfeaji muốxrinn làjtamm gìpsfz?!”

Hai giọqvlnng nópyexi réwzblt lạlrlonh dàjtamy đxopveoylc giốxrinng nhau vang lêdhzgn ởhytb sau lưhytbng làjtamm cho ngưhytbjpspi ta sợnsbutzfci.

pyexc gávpgpy toàjtamn thâdhzgn Lụoqigc Thấoqigt đxopvaftrt nhiêdhzgn dựelkpng đxopvoukmng, quay đxopvupkiu nhìpsfzn, lậwsbop tứoukmc choávpgpng vávpgpng.

Sau lưhytbng chẳqvlnng biếurhvt từtzfcnqrfc nàjtamo đxopvãtzfc xuấoqigt hiệyulnn hai ngưhytbjpspi.

Vịtubfdhzgn trávpgpi, ávpgpo trắcmmjng giốxrinng nhưhytb tiêdhzgn tửoukm trêdhzgn cung trăyeqlng, gưhytbơfeajng mặeoylt khuynh quốxrinc khuynh thàjtamnh, chỉhaeojtam đxopvôwkuci mắcmmjt hoa đxopvàjtamo quyếurhvn rũntfm kia lạlrloi lạlrlonh nhưhytbyeqlng, xâdhzgm nhậwsbop cốxrint tủaftry.

Vịtubfdhzgn phảyrjvi, ávpgpo đxopvbpwd thẳqvlnng tắcmmjp giốxrinng nhưhytbpsfzng xanh trêdhzgn núnqrfi, màjtamy kiếurhvm mắcmmjt tinh nho nhãtzfc, nhưhytbng đxopvôwkuci con ngưhytbơfeaji đxopven kia lạlrloi sâdhzgu thẳqvlnm giốxrinng nhưhytb đxopvupkim băyeqlng, khínqrf lạlrlonh bay loạlrlon vèxptzo vèxptzo.

Lụoqigc Thấoqigt cảyrjvm thấoqigy hàjtamm răyeqlng bắcmmjt đxopvupkiu đxopvávpgpnh nhau, toàjtamn thâdhzgn cứoukmng ngắcmmjc.

Thanh niêdhzgn ávpgpo đxopvbpwd chuyểsxzdn mắcmmjt, lạlrlonh lùpsfzng quéwzblt qua hai tay Kim Kiếurhvn đxopvang bịtubf Lụoqigc Thấoqigt nắcmmjm chặeoylt.

Lụoqigc Thấoqigt cảyrjvm thấoqigy tay mìpsfznh giốxrinng nhưhytb bịtubfhytbqudii dao sắcmmjc béwzbln cắcmmjt qua, lậwsbop tứoukmc đxopvưhytba ra sau lưhytbng.

“Kim hộaftr vệyuln, Triểsxzdn mỗcsdcpyex chuyệyulnn muốxrinn hỏbpwdi nàjtamng!” Thanh niêdhzgn ávpgpo đxopvbpwd lạlrlonh lùpsfzng nhìpsfzn vềszlk phínqrfa vịtubf quan gia mắcmmjt nhỏbpwd kia.

“Thuộaftrc hạlrlo tấoqigt nhiêdhzgn làjtam tri vôwkuc bấoqigt ngôwkucn, ngôwkucn vôwkuc bấoqigt tẫoqign!” Quan gia mắcmmjt nhỏbpwd lậwsbop tứoukmc ôwkucm quyềszlkn, co cổtzfcpyexi.

          Tri vôwkuc bấoqigt ngôwkucn, ngôwkucn vôwkuc bấoqigt tẫoqign: biếurhvt thìpsfz sẽmzcypyexi, nópyexi thìpsfz sẽmzcypyexi hếurhvt.

Thanh niêdhzgn ávpgpo đxopvbpwd nhẹuufp gậwsbot đxopvupkiu, ngay sau đxopvópyex, Lụoqigc Thấoqigt thấoqigy ávpgpo đxopvbpwdpyexe lêdhzgn trưhytbwsboc mắcmmjt, quan gia mắcmmjt nhỏbpwd đxopvãtzfc bịtubf thanh niêdhzgn ávpgpo đxopvbpwd ôwkucm vàjtamo trong lòuufpng, sau đxopvópyex bay vúnqrft lêdhzgn khôwkucng trung nhưhytb chim, đxopvlrlop lêdhzgn nópyexc nhàjtam đxopvi xa.

Con mắcmmjt Lụoqigc Thấoqigt nhưhytb sắcmmjp rơfeaji ra.

“Xúnqrf tiểsxzdu tửoukm, còuufpn nhìpsfzn nữntfma!” Vịtubf thanh niêdhzgn tiêdhzgn tửoukm kia vỗcsdc sau đxopvupkiu mìpsfznh.

Lụoqigc Thấoqigt ngâdhzgy ngốxrinc quay đxopvupkiu lạlrloi: “Lúnqrfc nãtzfcy, quan gia kia ôwkucm quan gia kia…”

        “Ngạlrloc nhiêdhzgn ghêdhzg.” Thanh niêdhzgn ávpgpo trắcmmjng hừtzfc lạlrlonh mộaftrt tiếurhvng, “Khai Phong phủaftrhytb phínqrfa trưhytbwsboc, muốxrinn giảyrjvi oan, tựelkppsfznh đxopvi!”

pyexi xong, ávpgpo trắcmmjng rung đxopvaftrng, cảyrjv ngưhytbjpspi giốxrinng nhưhytb giópyex thổtzfci, bay tớwsboi giữntfma khôwkucng trung, bay ngưhytbnsbuc đxopvưhytbjpspng vớwsboi hai vịtubf quan gia vừtzfca rờjpspi đxopvi.

“Ôffjki trờjpspi, ngưhytbjpspi củaftra Khai Phong phủaftr đxopvszlku biếurhvt bay…” Lụoqigc Thấoqigt dụoqigi dụoqigi mắcmmjt, lạlrloi nhìpsfzn dâdhzgn chúnqrfng xung quanh, “Vịtubf quan gia lúnqrfc nãtzfcy làjtam ai vậwsboy?”

dhzgn chúnqrfng vừtzfca cởhytbi đxopvoqigu lạlrlop vừtzfca nhiệyulnt tìpsfznh giớwsboi thiệyulnu:

“Hắcmmjn màjtam ngưhytbơfeaji cũntfmng khôwkucng nhậwsbon ra àjtam, đxopvópyexjtam Khai Phong phủaftr Bạlrloch hộaftr vệyuln Bạlrloch Ngũntfm Gia, Cẩpyexm Mao Thửoukm tiếurhvng tăyeqlm lừtzfcng lẫoqigy trêdhzgn giang hồcshz!”

“Cẩpyexm Mao Thửoukm?” Lụoqigc Thấoqigt giậwsbot mìpsfznh, ngay sau đxopvópyex lắcmmjc đxopvupkiu, “Khôwkucng phảyrjvi, ta hỏbpwdi quan gia mặeoylc đxopvcshz đxopvbpwd ôwkucm…”

“Vịtubf đxopvópyex hảyrjv? Vịtubf đxopvópyex lợnsbui hạlrloi hơfeajn!”

“Đjzznópyex chínqrfnh làjtam Nam hiệyulnp Triểsxzdn Chiêdhzgu võtzfcwkucng cávpgpi thếurhv!”

“Đjzznưhytbnsbuc miệyulnng vàjtamng củaftra Hoàjtamng Thưhytbnsbung ngựelkp phong làjtam Ngựelkp Miêdhzgu!”

        “Khai Phong phủaftr tam phẩpyexm Ngựelkp tiềszlkn hộaftr vệyuln!”

“Rấoqigt lợnsbui hạlrloi!”

“Khôwkucng khôwkucng khôwkucng!” Lụoqigc Thấoqigt lắcmmjc đxopvupkiu liêdhzgn tụoqigc, “Ta hỏbpwdi cávpgpi kia…. Cávpgpi kia…” Lụoqigc Thấoqigt ngạlrloi ngùpsfzng nhìpsfzn tay củaftra mìpsfznh, khuôwkucn mặeoylt vụoqigng trộaftrm đxopvbpwddhzgn, “Quan gia đxopvãtzfc cứoukmu ta lúnqrfc nãtzfcy, gầupkiy teo, đxopvôwkuci mắcmmjt nhỏbpwd, cưhytbjpspi lêdhzgn nhưhytb tiểsxzdu côwkuchytbơfeajng…”

dhzgn tĩtcbenh trong nhávpgpy mắcmmjt, sau đxopvópyex….

“Ôffjki trờjpspi ơfeaji!”

“Bàjtam nộaftri củaftra ta ơfeaji!”

“Mẹuufp ơfeaji!”

dhzgn chúnqrfng củaftra cảyrjv khu phốxrin lậwsbop tứoukmc ngưhytbjpspi ngãtzfc ngựelkpa đxopvtzfc.

“Sao, sao vậwsboy?” Lụoqigc Thấoqigt kinh ngạlrloc.

“Tiểsxzdu tửoukm! Tiểsxzdu tửoukm! Ngưhytbơfeaji nhanh chópyexng quêdhzgn đxopvi!”

“Vịtubf kia khôwkucng phảyrjvi làjtam ngưhytbjpspi màjtam ngưhytbơfeaji cópyex thểsxzd nghĩtcbe tớwsboi đxopvâdhzgu!”

“Vìpsfz sao? Ta chỉhaeo muốxrinn bávpgpo âdhzgn thôwkuci màjtam.” Lụoqigc Thấoqigt đxopvbpwd mặeoylt kiêdhzgn trìpsfzpyexi.

“Tiêdhzgu rồcshzi! Nhìpsfzn ngưhytbơfeaji xuâdhzgn tâdhzgm nhộaftrn nhạlrloo kìpsfza!”

“Hìpsfz, tiểsxzdu tửoukm ngưhytbơfeaji còuufpn nhỏbpwd nhưhytbng ávpgpnh mắcmmjt khôwkucng tệyuln, lạlrloi nhìpsfzn ra Kim hộaftr vệyulnjtam nữntfm?!”

“Kim hộaftr vệyuln?! Làjtam nữntfm?!” Hai mắcmmjt Lụoqigc Thấoqigt lậwsbop tứoukmc sávpgpng kinh ngưhytbjpspi.

dhzgn chúnqrfng xung quanh liếurhvc nhau, cưhytbjpspi rộaftrdhzgn.

“Tiểsxzdu tửoukm, đxopvtzfcng cópyex nằbkjhm mơfeaj nữntfma!”

“Vịtubf kia làjtam tứoukm phẩpyexm hộaftr vệyuln đxopvưhytbnsbuc Thiêdhzgn tửoukm ngựelkp phong đxopvoqigy.”

“Làjtam đxopvyuln tửoukm quan môwkucn củaftra Thávpgpi Đjzznpyexu giang hồcshz Y Tiêdhzgn Đjzznaftrc Thávpgpnh!”

“Làjtam muộaftri muộaftri kếurhvt nghĩtcbea củaftra Ngũntfm Thửoukmtzfcm Khôwkucng Đjzznyrjvo, làjtam Lụoqigc muộaftri củaftra Bạlrloch Ngũntfm Gia tínqrfnh tìpsfznh nópyexng nảyrjvy!”

Lụoqigc Thấoqigt càjtamng nghe sắcmmjc mặeoylt càjtamng trắcmmjng, cảyrjv ngưhytbjpspi hơfeaji lung lay sắcmmjp đxopvtzfc.

“Quan trọqvlnng hơfeajn làjtam, nàjtamng làjtam thêdhzg tửoukm mớwsboi cưhytbwsboi củaftra Ngựelkp tiềszlkn tam phẩpyexm hộaftr vệyuln Triểsxzdn Chiêdhzgu!”

“Nàjtamng chínqrfnh làjtam…. Đjzznlrloi Tốxrinng đxopvyuln nhấoqigt nữntfm hộaftr vệyuln…. Kim Kiềszlkn!”

dhzgn chúnqrfng Biệyulnn Kinh tựelkpjtamo héwzblt vang xôwkucng thẳqvlnng lêdhzgn trờjpspi.

*.

“A! Ai gọqvlni ta vậwsboy?”

Kim Kiềszlkn bịtubf Triểsxzdn Chiêdhzgu tópyexm vềszlk Khai Phong phủaftr quay đxopvupkiu lạlrloi.

“Đjzzntzfcng hòuufpng trốxrinn!” Triểsxzdn Chiêdhzgu nắcmmjm chặeoylt cổtzfc ávpgpo Kim Kiềszlkn.

“Triểsxzdn đxopvlrloi nhâdhzgn…” Kim Kiềszlkn lậwsbop tứoukmc quay tínqrft mộaftrt vòuufpng, tràjtamn ra mộaftrt nụoqighytbjpspi nịtubfnh nọqvlnt vớwsboi Triểsxzdn Chiêdhzgu, “Ngàjtami muốxrinn hỏbpwdi thuộaftrc hạlrlo chuyệyulnn gìpsfz?”

Triểsxzdn Chiêdhzgu lạlrlonh lùpsfzng nhìpsfzn Kim Kiềszlkn, lặeoylng lẽmzcy khôwkucng lêdhzgn tiếurhvng thậwsbot lâdhzgu mớwsboi trầupkim giọqvlnng nópyexi:

“Đjzznêdhzgm thoávpgpt ra khỏbpwdi Đjzzncshzng Võtzfcng Trậwsbon, nàjtamng vàjtam Bạlrloch Ngọqvlnc Đjzznưhytbjpspng cùpsfzng rớwsbot xuốxrinng hồcshz?”

Da mặeoylt Kim Kiềszlkn run lêdhzgn.

“Đjzznszlku làjtam quầupkin ávpgpo khôwkucng chỉhaeonh tềszlk?”

Mắcmmjt nhỏbpwd chộaftrt dạlrlo nhìpsfzn qua mộaftrt bêdhzgn.

“Còuufpn làjtam quầupkin ávpgpo sũntfmng nưhytbwsboc?”

Thâdhzgn hìpsfznh mảyrjvnh gầupkiy bắcmmjt đxopvupkiu lui vềszlk phínqrfa sau.

“Kim Kiềszlkn!”

“Cópyex thuộaftrc hạlrlo!”

“Nàjtamng nópyexi xem, Triểsxzdn mỗcsdcdhzgn phạlrlot nàjtamng sao đxopvâdhzgy?”

“Ngồcshzi trung bìpsfznh tấoqign! Đjzznoukmng cọqvlnc hoa mai! Luyệyulnn đxopvao luyệyulnn kiếurhvm luyệyulnn đxopvwsbop đxopvávpgp lớwsbon trêdhzgn ngựelkpc cũntfmng đxopvưhytbnsbuc!” Kim Kiềszlkn ngẩpyexng mạlrlonh đxopvupkiu, héwzblt lớwsbon, “Thuộaftrc hạlrlo tuyệyulnt khôwkucng chốxrini từtzfc!”

“Khôwkucng.” Triểsxzdn Chiêdhzgu cưhytbjpspi khẽmzcy mộaftrt tiếurhvng, giốxrinng nhưhytb giópyex xuâdhzgn quấoqigt vàjtamo mặeoylt, thâdhzgn hìpsfznh thẳqvlnng tắcmmjp chậwsbom rãtzfci nghiêdhzgng vềszlk phínqrfa trưhytbwsboc, môwkuci mỏbpwdng dávpgpn bêdhzgn vàjtamnh tai Kim Kiềszlkn, thanh âdhzgm nhưhytbwkucng vũntfm quéwzblt qua, “Triểsxzdn mỗcsdc muốxrinn… Phạlrlot cávpgpi khávpgpc.”

pyexi xong, nhanh gọqvlnn quay ngưhytbjpspi đxopvi.

Đjzznsxzd lạlrloi mộaftrt mìpsfznh Kim Kiềszlkn đxopvoukmng tạlrloi chỗcsdc hai tay nắcmmjm tópyexc, trong lòuufpng bi thưhytbơfeajng, hưhytbwsbong trờjpspi màjtamwzblt:

“NO!!”

Tiếurhvng kêdhzgu rêdhzgn bi phẫoqign bay lêdhzgn khôwkucng trung, theo từtzfcng ngọqvlnn giópyex nhẹuufp nhàjtamng khoan khoávpgpi, bay ra năyeqlm sôwkucng bốxrinn biểsxzdn…..

Trêdhzgn đxopvưhytbjpspng, Bạlrloch Ngọqvlnc Đjzznưhytbjpspng mặeoylc ávpgpo trắcmmjng đxopvi dưhytbwsboi ávpgpnh mặeoylt trờjpspi, hàjtamnh tẩpyexu giữntfma tiếurhvng hoan hôwkuc củaftra mọqvlni ngưhytbjpspi, vui vẻmzcy khuynh quốxrinc vôwkuc song;

Ngoàjtami cung, Bao đxopvlrloi nhâdhzgn ngồcshzi trêdhzgn kiệyulnu quan, đxopvưhytbnsbuc Vưhytbơfeajng Triềszlku, Mãtzfcvpgpn, Trưhytbơfeajng Long, Triệyulnu Hổtzfc hộaftr tốxrinng, phụoqigng chỉhaeojtamo cung;

Trong thưhytb phòuufpng, Côwkucng Tôwkucn tiêdhzgn sinh múnqrfa búnqrft thàjtamnh văyeqln, đxopvôwkuci khi giưhytbơfeajng mắcmmjt nhìpsfzn phong cảyrjvnh bêdhzgn ngoàjtami cửoukma sổtzfc, vuốxrint râdhzgu cưhytbjpspi nhạlrlot;

Trong sưhytbơfeajng phòuufpng, Nhan Tra Távpgpn vàjtamntfm Mặeoylc dọqvlnn dẹuufpp hàjtamnh lýhivb, chuẩpyexn bịtubf quầupkin ávpgpo thưhytbjpspng dâdhzgn xuấoqigt hàjtamnh hỏbpwdi thăyeqlm dâdhzgn tìpsfznh;

Trong thàjtamnh Nam, Lôwkuc Phưhytbơfeajng, Hàjtamn Chưhytbơfeajng, Tưhytbhytbng Bìpsfznh, Từtzfc Khávpgpnh dẫoqign mộaftrt bọqvlnn nha dịtubfch uy vũntfm đxopvi tuầupkin phốxrin;

psfzi gia trang, Bùpsfzi Thiêdhzgn Lan vàjtam Giang Ninh bàjtamjtam nhàjtamn nhãtzfc phẩpyexm tràjtam, mộaftrt bêdhzgn làjtampsfzi Mộaftryeqln vẻmzcy mặeoylt bấoqigt lựelkpc bắcmmjt đxopvupkiu giảyrjvi quyếurhvt việyulnc lớwsbon nhỏbpwd trong giang hồcshz;

Trêdhzgn đxopvưhytbjpspng, Trínqrfpyexa mang theo đxopvcshz đxopvyuln Ngảyrjvi Hổtzfc, theo đxopvwkuci Phòuufpng Thưhytb An vàjtam bạlrlon xấoqigu Châdhzgn Trưhytbjpspng Đjzznìpsfznh, xuấoqigt phávpgpt tớwsboi Tôwkucjtamng nổtzfci danh nhấoqigt vềszlkfeaj lụoqiga;

Trong rừtzfcng, Y Tiêdhzgn, Đjzznaftrc Thávpgpnh cưhytbqudii ngựelkpa, tiếurhvp tụoqigc ngao du giang hồcshz;

Trong quávpgpn tràjtam, Nhấoqigt Chi Mai, Đjzzninh Nguyệyulnt Hoa mang theo Tiểsxzdu Dậwsbot bắcmmjt đxopvupkiu con đxopvưhytbjpspng hàjtamnh trìpsfznh tìpsfzm kiếurhvm mỹvpgp thựelkpc;

dhzgn Tâdhzgy Hồcshz, Đjzzninh thịtubf song hiệyulnp bắcmmjt đxopvupkiu hàjtamnh trìpsfznh vềszlk Đjzzninh gia trang;

Biêdhzgn cảyrjvnh, Phạlrlom Tiểsxzdu Vưhytbơfeajng gia vàjtam Gia Luậwsbot Côwkucng chúnqrfa chàjtamng chàjtamng thiếurhvp thiếurhvp túnqrf âdhzgn ávpgpi chọqvlnc mùpsfz bốxrinn con mắcmmjt củaftra hai đxopvlrloi cậwsbon vệyuln Mạlrloc Ngôwkucn vàjtam Thiệyulnu Vấoqign bêdhzgn cạlrlonh…

Mặeoylt trờjpspi lêdhzgn cao, vậwsbot đxopvtzfci sao dờjpspi;

Giópyex xuâdhzgn nổtzfci lêdhzgn, nắcmmjng tụoqigdhzgy távpgpn.

Hoa nởhytb rồcshzi hoa tàjtamn, gặeoylp nhau rồcshzi từtzfc biệyulnt;

Gặeoylp nhau hoặeoylc gầupkin nhau, ly biệyulnt hoặeoylc gặeoylp lạlrloi;

pyex mộaftrt ngàjtamy, gặeoylp nhau rồcshzi sẽmzcy biệyulnt ly, nhưhytbng núnqrfi xanh còuufpn đxopvópyex, sôwkucng xanh vẫoqign còuufpn chảyrjvy, nếurhvu cópyex duyêdhzgn, cho dùpsfzvpgpch xa nhau vạlrlon dặeoylm, cávpgpch xa nhau ngàjtamn năyeqlm, cuốxrini cùpsfzng cũntfmng sẽmzcypyex mộaftrt ngàjtamy…..

Gặeoylp lạlrloi nhau!

Đjzznâdhzgy chínqrfnh làjtam:

Thếurhv sựelkp xoay vầupkin biếurhvn, thanh thiêdhzgn muôwkucn đxopvjpspi đxopvan;

Tiếurhvu thưhytb ngôwkucn tậwsbon thửoukm, duy thoạlrloi thiêdhzgn niêdhzgn duyêdhzgn.

THE END.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.