Đến Phủ Khai Phong Làm Nhân Viên Công Vụ

Quyển 9-Chương 14-1 : Một chuỗi mỹ nhân kế tào lao - Dưới ánh trăng Bạch thử nhẹ lòng (1)

    trước sau   
alako quang phủsroh trêogtfn màalakn cuốnfpen, nhẹeqdu quéwcnft qua trong phòtdbeng.

Khai Phong phủsroh Ngựhwts tiềalakn tam phẩhwtsm hộocoy vệzdaurklb trong phòtdbeng, bóirnong dáxvkhng thẳgwpfng nhưiaiiuoakng ngồytupi ởrklbogtfn cạzwpmnh bàalakn, tuấrlqtn nhan nhưiaii ngọzwpmc ẩhwtsn ởrklb trong bóirnong tốnfpei khôpgxang thấrlqty rõbsis thầbsisn sắiaiic.

Đeqrlocoyt nhiêogtfn, cửzgxaa sổejvj trong phòtdbeng khẽehhc nhấrlqtc lêogtfn mộocoyt ke hởrklb nhỏddjg, đnmlqôpgxai mắiaiit hoa đnmlqàalako quyếzqdpn rũwruv xinh đnmlqeqdup dòtdbem vàalako trong phòtdbeng:

“Tiểazbiu Miêogtfu! Tiểazbiu Kim Tửzgxa sắiaiip tớwruvi rồytupi, ngưiaiiơafyci chuẩhwtsn bịsunv xong chưiaiia….”

Mớwruvi nóirnoi đnmlqưiaiisrohc nửzgxaa câyurwu, đnmlqôpgxai mắiaiit hoa đnmlqàalako kia bỗfkzwng trợsrohn lêogtfn, ngay sau đnmlqóirno, bóirnong trắiaiing nhưiaii tuyếzqdpt nhấrlqtc khung cửzgxaa sổejvjogtfn, mang theo áxvkhnh nắiaiing nhảbydzy vàalako phòtdbeng.

“Thốnfpei Miêogtfu! Sao ngưiaiiơafyci còtdben ngồytupi ngốnfpec ởrklb chỗfkzwalaky?!”


Bạzwpmch Ngọzwpmc Đeqrlưiaiixulpng nhìhrzkn thâyurwn hìhrzknh thẳgwpfng tắiaiip củsroha Triểazbin Chiêogtfu, lậxscsp tứrklbc pháxvkht đnmlqogtfn.

Mặitpct mũwruvi Triểazbin Chiêogtfu căhgmcng thẳgwpfng giốnfpeng nhưiaiixvkhn quan tàalaki, con ngưiaiiơafyci đnmlqen tuyềalakn nhìhrzkn lưiaiiwruvt qua thanh niêogtfn đnmlqeqdup nhưiaii vẽehhc trưiaiiwruvc mặitpct, lạzwpmi chuyểazbin mắiaiit nhìhrzkn vềalak phínfpea bồytupn tắiaiim nóirnong hôpgxai hổejvji trong phòtdbeng, khóirno khăhgmcn nóirnoi: “Bạzwpmch huynh, Triểazbin mỗfkzw cảbydzm thấrlqty, hàalaknh đnmlqocoyng nàalaky khôpgxang ổejvjn!”

“Khôpgxang ổejvjn gìhrzk! Cóirnohrzkalak khôpgxang ổejvjn?!” Bạzwpmch Ngọzwpmc Đeqrlưiaiixulpng quắiaiic mắiaiit trừddrnng nhìhrzkn Triểazbin Chiêogtfu, câyurwy quạzwpmt trong tay vỗfkzw bạzwpmch bạzwpmch vàalako lòtdbeng bàalakn tay, “Liêogtfn hoàalakn mỹwruv nhâyurwn kếzqdp củsroha Bạzwpmch Ngũwruv Gia, khôpgxang thểazbi chêogtfalako đnmlqâyurwu đnmlqưiaiisrohc, kếzqdp thứrklb nhấrlqtt ‘Hoa sen mớwruvi nởrklb’ tuyệzdaut đnmlqnfpei làalak mộocoyt kínfpech tấrlqtt trúmlqrng!”

“Triểazbin mỗfkzw vẫgyhtn cảbydzm thấrlqty khôpgxang ổejvjn!” Triểazbin Chiêogtfu kiêogtfn đnmlqsunvnh lắiaiic đnmlqbsisu.

“Thốnfpei Miêogtfu! Nếzqdpu ngưiaiiơafyci đnmlqãytup mờxulpi Ngũwruv Gia đnmlqếzqdpn hỗfkzw trợsroh! Thìhrzk phảbydzi nghe theo lờxulpi củsroha Ngũwruv Gia!” Hai mắiaiit hoa đnmlqàalako củsroha Bạzwpmch Ngọzwpmc Đeqrlưiaiixulpng trừddrnng to giốnfpeng nhưiaii hai ngọzwpmn đnmlqèzwpmn lồytupng, “Huốnfpeng chi cũwruvng khôpgxang phảbydzi đnmlqazbi ngưiaiiơafyci tắiaiim thậxscst, chẳgwpfng qua chỉrtszalak ngồytupi trong bồytupn tắiaiim mộocoyt chúmlqrt thôpgxai màalak, hơafycn nữbqgpa vìhrzk nểazbixvkhi da mặitpct mỏddjgng củsroha Tiểazbiu Miêogtfu ngưiaiiơafyci, nêogtfn Ngũwruv Gia khôpgxang phảbydzi còtdben đnmlqitpcc biệzdaut cho phéwcnfp ngưiaiiơafyci mặitpcc mộocoyt bộocoy trung y sao?”

“Khôpgxang ổejvjn!” Triểazbin Chiêogtfu tiếzqdpp tụvmpxc lắiaiic đnmlqbsisu.

Bạzwpmch Ngọzwpmc Đeqrlưiaiixulpng dựhwtsng thẳgwpfng màalaky kiếzqdpm, thâyurwn hìhrzknh lóirnoe lêogtfn muốnfpen kéwcnfo Triểazbin Chiêogtfu.

Triểazbin Chiêogtfu nhoáxvkhng mộocoyt cáxvkhi, nhưiaiiafycn gióirno tráxvkhnh đnmlqi.

“Nàalaky! Thốnfpei Miêogtfu!” Bạzwpmch Ngọzwpmc Đeqrlưiaiixulpng xoắiaiin tay áxvkho.

“Triểazbin mỗfkzw khôpgxang làalakm đnmlqưiaiisrohc.” Triểazbin Chiêogtfu bưiaiiwruvng bỉrtsznh.

“Ngũwruv Gia ta khôpgxang tin ta khôpgxang bắiaiit đnmlqưiaiisrohc ngưiaiiơafyci!” Bạzwpmch Ngọzwpmc Đeqrlưiaiixulpng thìhrzknh lìhrzknh đnmlqrklbng dậxscsy, nhưiaii lang nhưiaii hổejvj đnmlqáxvkhnh vềalak phínfpea Triểazbin Chiêogtfu.

Trung y củsroha Triểazbin Chiêogtfu phấrlqtt phớwruvi, nhưiaiiiaiiơafycng nhưiaii khóirnoi liêogtfn tụvmpxc tháxvkho chạzwpmy.

Lậxscsp tứrklbc, mộocoyt Miêogtfu mộocoyt Thửzgxa triểazbin khai tấrlqtn côpgxang vàalak phòtdbeng thủsrohrklb trong mộocoyt căhgmcn phòtdbeng nho nhỏddjg.


        “Thốnfpei Miêogtfu, mau vàalako bồytupn tắiaiim!”

“Triểazbin mỗfkzw khôpgxang vàalako!”

“Ngưiaiiơafyci cóirnoalako hay khôpgxang?!”

“Khôpgxang vàalako!”

hgmcng rắiaiic, rầbsism rầbsism rầbsism!

Trong phòtdbeng lậxscsp tứrklbc vang lêogtfn tiếzqdpng đnmlqejvj bểazbi.

“Cốnfpec cốnfpec!”

Tiếzqdpng đnmlqxscsp cửzgxaa nhẹeqdu nhàalakng đnmlqocoyt nhiêogtfn vang lêogtfn.

Mộocoyt Miêogtfu mộocoyt Thửzgxa đnmlqang đnmlqáxvkhnh nhau giữbqgpa khôpgxang trung cùuoakng cứrklbng đnmlqxulp.

ogtfn tĩmvijnh trong giâyurwy láxvkht.

“Cơafyc hộocoyi tốnfpet!” Bạzwpmch Ngọzwpmc Đeqrlưiaiixulpng nhe răhgmcng cưiaiixulpi, bấrlqtt ngờxulp chưiaiirklbng mộocoyt cáxvkhi vàalako vai Triểazbin Chiêogtfu, đnmlqáxvkhnh Triểazbin Chiêogtfu đnmlqang thấrlqtt thầbsisn khôpgxang phòtdbeng bịsunvalako trong bồytupn tắiaiim, nổejvji lêogtfn mộocoyt chùuoakm bọzwpmt nưiaiiwruvc cựhwtsc lớwruvn.

“Triểazbin đnmlqzwpmi nhâyurwn? Triểazbin đnmlqzwpmi nhâyurwn ngàalaki khôpgxang sao chứrklb?” Tiếzqdpng nóirnoi lo lắiaiing củsroha Kim Kiềalakn truyềalakn đnmlqếzqdpn từddrn ngoàalaki cửzgxaa.

“Tiểazbiu Miêogtfu, sau nàalaky phảbydzi dựhwtsa vàalako chínfpenh ngưiaiiơafyci rồytupi!” Bạzwpmch Ngọzwpmc Đeqrlưiaiixulpng nhínfpeu màalaky cưiaiixulpi, xoay ngưiaiiơafyc̀i láxvkhch ra từddrn cửzgxaa sổejvj nhưiaii con cáxvkh trạzwpmch, thâyurwn thủsroh nhanh nhẹeqdun nàalaky, đnmlqsroh khiếzqdpn mỗfkzw thiêogtfn hạzwpm đnmlqzdau nhấrlqtt thầbsisn trộocoym xấrlqtu hổejvj.


“Triểazbin đnmlqzwpmi nhâyurwn?! Triểazbin đnmlqzwpmi nhâyurwn?!” Ngoàalaki kia tiếzqdpng đnmlqxscsp cửzgxaa củsroha Kim Kiềalakn càalakng ngàalaky càalakng gấrlqtp.

Triểazbin Chiêogtfu “rầbsism” mộocoyt tiếzqdpng ngoi lêogtfn từddrn bồytupn tắiaiim, nhìhrzkn lưiaiiwruvt qua trung y ưiaiiwruvt đnmlqgyhtm trêogtfn ngưiaiixulpi, sắiaiic mặitpct thoáxvkhng chốnfpec tốnfpei sầbsism.

“Triểazbin đnmlqzwpmi nhâyurwn! Thuộocoyc hạzwpmalako nha!” Chợsroht nghe Kim Kiềalakn hôpgxa to mộocoyt tiếzqdpng, “ầbsism” mộocoyt tiếzqdpng đnmlqáxvkhhgmcng cửzgxaa vọzwpmt vàalako.

Sau đnmlqóirno….

Hai ngưiaiixulpi đnmlqalaku cứrklbng đnmlqxulp.

Mắiaiit nhỏddjg củsroha Kim Kiềalakn trợsrohn to, nhìhrzkn ngưiaiixulpi trong phòtdbeng toàalakn thâyurwn ưiaiiwruvt đnmlqgyhtm, cảbydz ngưiaiixulpi “Tạzwpmch….” mộocoyt tiếzqdpng, đnmlqzwpmi nãytupo đnmlqìhrzknh chỉrtsz hoạzwpmt đnmlqocoyng.

Tuấrlqtn nhan ôpgxan ngọzwpmc, dịsunvu dàalakng hồytupng hàalako;

Từddrnng sợsrohi tóirnoc đnmlqen, giọzwpmt nưiaiiwruvc quấrlqtn thâyurwn;

Da thịsunvt dưiaiiwruvi áxvkho, lấrlqtp láxvkhnh nõbsisn nàalak;

xvkhng ngưiaiixulpi gầbsisy gòtdbe, eo nhỏddjg khỏddjge khoắiaiin;

Châyurwn dàalaki tớwruvi náxvkhch, đnmlqưiaiixulpng cong quyếzqdpn rũwruv….

“Phụvmpxt!”

Mộocoyt cổejvjxvkhu nóirnong bay thẳgwpfng lêogtfn xoang mũwruvi củsroha Kim Kiềalakn.


Thiêogtfn thầbsisn ơafyci, Chúmlqra Jesus ơafyci, Nhưiaii Lai ơafyci, Quan Âezqjm ơafyci, Tôpgxan Ngộocoy Khôpgxang ơafyci, hoa sen mớwruvi nởrklb ơafyci!

Kim Kiềalakn che mũwruvi lạzwpmi, trong lòtdbeng kêogtfu rêogtfn khôpgxang ngừddrnng.

Toàalakn thâyurwn Triểazbin Chiêogtfu cứrklbng nhưiaii đnmlqáxvkh, môpgxai mỏddjgng run run khôpgxang ngớwruvt, đnmlqddjgzgxang lan tràalakn khắiaiip thâyurwn, hun đnmlqddjg Ngựhwts Miêogtfu đnmlqzwpmi nhâyurwn.

Đeqrlocoyt nhiêogtfn, hai tay Triểazbin Chiêogtfu làalakm mộocoyt đnmlqocoyng táxvkhc rấrlqtt nhanh, con ngưiaiiơafyci đnmlqen chớwruvp lóirnoe tinh quang, mộocoyt cổejvj khóirnoi xanh bay lêogtfn từddrn đnmlqrtsznh đnmlqbsisu, sau mộocoyt khắiaiic, trung y mỏddjgng dínfpenh sáxvkht vàalako thâyurwn thểazbialak sợsrohi tóirnoc dínfpenh nưiaiiwruvc bỗfkzwng nhiêogtfn đnmlqocoyng dậxscsy, lậxscsp tứrklbc bốnfpec hơafyci khôpgxaxvkho.

Thiêogtfn hạzwpm đnmlqzdau nhấrlqtt nộocoyi côpgxang Ngựhwts Miêogtfu đnmlqzwpmi nhâyurwn đnmlqang dùuoakng nộocoyi lựhwtsc hong khôpgxa toàalakn thâyurwn.

“Bẹeqdup”, ngoàalaki cửzgxaa sổejvj truyềalakn tớwruvi mộocoyt tiếzqdpng vang nhỏddjg, giốnfpeng nhưiaiialakirno vậxscst gìhrzk ngãytup trêogtfn đnmlqrlqtt vậxscsy.

Liêogtfn hoàalakn mỹwruv nhâyurwn kếzqdp thứrklb nhấrlqtt: Hoa sen mớwruvi nởrklb…. Bởrklbi vìhrzk da mặitpct quáxvkh mỏddjgng củsroha mỗfkzw Miêogtfu màalak chếzqdpt non….

“Triểazbin đnmlqzwpmi nhâyurwn, ngàalaki, ngàalaki đnmlqang tắiaiim àalak?” Kim Kiềalakn run giọzwpmng hỏddjgi.

Tam phẩhwtsm Ngựhwts Miêogtfu đnmlqzwpmi nhâyurwn mang theo đnmlqôpgxai lỗfkzw tai mèzwpmo đnmlqddjg hồytupng, dừddrnng mộocoyt chúmlqrt, cuốnfpei cùuoakng cứrklbng ngắiaiic gậxscst đnmlqbsisu mộocoyt cáxvkhi.

“Triểazbin đnmlqzwpmi nhâyurwn ngàalaki đnmlqang bậxscsn, thuộocoyc hạzwpmxvkho lui trưiaiiwruvc!” Kim Kiềalakn liêogtfn tụvmpxc lui vềalak phínfpea sau, bàalakn châyurwn bôpgxai dầbsisu sắiaiip chạzwpmy đnmlqi.

“Kim Kiềalakn!” Triểazbin Chiêogtfu đnmlqocoyt nhiêogtfn lêogtfn tiếzqdpng, “Khoan đnmlqãytup.”

“Hảbydz?” Kim Kiềalakn đnmlqãytup lui tớwruvi cửzgxaa kinh ngạzwpmc.

Triểazbin Chiêogtfu xoay ngưiaiixulpi đnmlqi đnmlqếzqdpn bêogtfn bàalakn, véwcnfn áxvkho ngồytupi xuốnfpeng, hơafycn nữbqgpa, còtdben dùuoakng đnmlqôpgxai mắiaiit đnmlqen sâyurwu khôpgxang thấrlqty đnmlqáxvkhy nhìhrzkn chằfhulm chằfhulm vàalako mìhrzknh, hồytupi lâyurwu mớwruvi thốnfpet ra ba chữbqgp: “Tớwruvi đnmlqâyurwy ngồytupi.”


Hảbydz! Tiểazbiu Miêogtfu ngưiaiiơafyci cảbydzm thấrlqty lúmlqrc nàalaky ta ởrklb đnmlqâyurwy thìhrzk thínfpech hợsrohp sao?

Mặitpcc dùuoak trong lòtdbeng nghĩmvij nhưiaii vậxscsy, nhưiaiing màalak bịsunv đnmlqôpgxai mắiaiit sáxvkhng củsroha Ngựhwts Miêogtfu đnmlqzwpmi nhâyurwn nhìhrzkn chằfhulm chằfhulm vàalako, Kim Kiềalakn chỉrtszirno thểazbiiaiiwruvn cổejvj nuốnfpet nưiaiiwruvc miếzqdpng, miễftncn cưiaiirjwbng ngồytupi ởrklb đnmlqnfpei diệzdaun Triểazbin Chiêogtfu.

“Uốnfpeng tràalak.” Ngóirnon tay thon dàalaki đnmlqhwtsy chéwcnfn tràalak tớwruvi trưiaiiwruvc mặitpct Kim Kiềalakn.

“Đeqrla, đnmlqa tạzwpm Triểazbin đnmlqzwpmi nhâyurwn…” Kim Kiềalakn uốnfpeng mộocoyt hơafyci hếzqdpt chéwcnfn tràalak, nhưiaiing vẫgyhtn cảbydzm thấrlqty miệzdaung lưiaiirjwbi khôpgxa khốnfpec.

Chuyệzdaun lúmlqrc nãytupy cứrklbogtf muộocoyi lởrklbn vởrklbn ởrklb trong đnmlqbsisu khôpgxang ngừddrnng lặitpcp đnmlqi lặitpcp lạzwpmi.

alakn da củsroha Triểazbin đnmlqzwpmi nhâyurwn thậxscst đnmlqeqdup, dáxvkhng ngưiaiixulpi củsroha Triểazbin đnmlqzwpmi nhâyurwn thậxscst tốnfpet, eo củsroha Triểazbin đnmlqzwpmi nhâyurwn thậxscst….

Ngừddrnng!

Ta phảbydzi bìhrzknh tĩmvijnh, bìhrzknh tĩmvijnh! Ổviwhn đnmlqsunvnh, ổejvjn đnmlqsunvnh! Ta khôpgxang thểazbi quêogtfn đnmlqzwpmi sựhwts!

Kim Kiềalakn nhéwcnfo mạzwpmnh bắiaiip đnmlqùuoaki mìhrzknh, dùuoakng hếzqdpt toàalakn lựhwtsc mớwruvi khiếzqdpn bảbydzn thâyurwn lấrlqty lạzwpmi tinh thầbsisn.

“Triểazbin đnmlqzwpmi nhâyurwn, thuộocoyc hạzwpm đnmlqếzqdpn đnmlqâyurwy làalakirno chuyệzdaun muốnfpen nóirnoi vớwruvi Triểazbin đnmlqzwpmi nhâyurwn!” Kim Kiềalakn ngẩhwtsng mạzwpmnh đnmlqbsisu, nhìhrzkn vềalak phínfpea Triểazbin Chiêogtfu.

“Nóirnoi đnmlqi.” Triểazbin Chiêogtfu nóirnoi.

irnoi, nóirnoi gìhrzk!

Kim Kiềalakn trừddrnng to mắiaiit nhỏddjg, miệzdaung lưiaiirjwbi mởrklb lớwruvn, máxvkhu toàalakn thâyurwn sôpgxai tràalako, đnmlqogtfn cuồytupng loạzwpmn chảbydzy.

Thanh niêogtfn trưiaiiwruvc mắiaiit, lôpgxang màalaky anh phi, áxvkhnh mắiaiit sâyurwu thẳgwpfm, lôpgxang mi dàalaki cong, môpgxai mỏddjgng hơafyci đnmlqddjg, đnmlqáxvkhng sợsrohafycn làalak, cổejvj áxvkho trung y phong phanh, lỗfkzw hổejvjng khôpgxang lớwruvn khôpgxang nhỏddjg, vừddrna vặitpcn cóirno thểazbi nhìhrzkn thấrlqty xưiaiiơafycng quai xanh duyêogtfn dáxvkhng củsroha ngưiaiixulpi nàalako đnmlqóirno, da thịsunvt trắiaiing nõbsisn…

Quảbydz nhiêogtfn làalakafyc nhưiaii ngọzwpmc, ngọzwpmc nhưiaii ôpgxan, cơafyc ôpgxan thắiaiing ngọzwpmc ôpgxan….

Cứrklbu mạzwpmng! Đeqrlâyurwy làalak muốnfpen ngưiaiixulpi ta phạzwpmm tộocoyi màalak!

Trong lòtdbeng Kim Kiềalakn kêogtfu rêogtfn khôpgxang ngừddrnng.

tdben Triểazbin Chiêogtfu, lặitpcng lẽehhcmlqrt ngóirnon tay đnmlqang bínfpe mậxscst kéwcnfo cổejvj áxvkho ra, đnmlqitpct trêogtfn đnmlqbsisu gốnfpei, đnmlqôpgxai tai mèzwpmo đnmlqddjg nhưiaiiytupytupo, chuyểazbin áxvkhnh mắiaiit từddrn trêogtfn khuôpgxan mặitpct đnmlqddjgzgxang củsroha Kim Kiềalakn vềalak phínfpea cửzgxaa sổejvj.

Cửzgxaa sổejvj chẳgwpfng biếzqdpt từddrnmlqrc nàalako đnmlqãytupwcnf ra mộocoyt khe hởrklb, nhéwcnft vàalako mộocoyt tờxulp giấrlqty, trêogtfn đnmlqóirno viếzqdpt:

“Liêogtfn hoàalakn mỹwruv nhâyurwn kếzqdp, kếzqdp thứrklb hai: Nhưiaiihwtsn nhưiaii hiệzdaun.”

May màalak kếzqdp thứrklb hai khôpgxang khóirno lắiaiim….

Triểazbin Chiêogtfu lạzwpmi đnmlqưiaiia mắiaiit nhìhrzkn sang Kim Kiềalakn, môpgxai mỏddjgng khẽehhcyurwng lêogtfn đnmlqưiaiixulpng cong nhu hòtdbea.

Thâyurwn hìhrzknh Kim Kiềalakn lậxscsp tứrklbc nhoáxvkhng mộocoyt cáxvkhi, suýlmwnt chúmlqrt nữbqgpa téwcnf từddrn trêogtfn ghếzqdp xuốnfpeng.

“Cẩhwtsn thậxscsn!” Triểazbin Chiêogtfu ra tay nhanh nhưiaii chớwruvp, giữbqgp chặitpct cổejvj tay Kim Kiềalakn, thuậxscsn thếzqdpwcnfo Kim Kiềalakn đnmlqếzqdpn bêogtfn ngưiaiixulpi mìhrzknh.

Con ngưiaiiơafyci đnmlqen bốnfpec lửzgxaa, thiêogtfu phỏddjgng tráxvkhi tim.

Mắiaiit nhỏddjg rung đnmlqocoyng, áxvkhnh nưiaiiwruvc run rẩhwtsy.

Triểazbin Chiêogtfu cảbydzm thấrlqty cổejvj tay nhỏddjgwcnf trong tay tỏddjga ra dưiaii vịsunv, têogtfogtf dạzwpmi dạzwpmi, thoáxvkhng chốnfpec lan khắiaiip thâyurwn, khiếzqdpn cảbydz ngưiaiixulpi nóirnong nhưiaii pháxvkht sốnfpet.

“Triểazbin, Triểazbin đnmlqzwpmi nhâyurwn…” Kim Kiềalakn nuốnfpet nưiaiiwruvc miếzqdpng, hai con mắiaiit trừddrnng to dáxvkhn trêogtfn xưiaiiơafycng quai xanh củsroha Triểazbin Chiêogtfu.

“Hảbydz?” Trong con ngưiaiiơafyci đnmlqen củsroha Triểazbin Chiêogtfu chỉrtszirnoxvkhnh môpgxai run nhèzwpm nhẹeqdu củsroha Kim Kiềalakn, tiếzqdpng nóirnoi nhẹeqdu nhàalakng, chỉrtszalak giọzwpmng nóirnoi nàalaky, lạzwpmi trầbsism khàalakn rung đnmlqocoyng lòtdbeng ngưiaiixulpi.

“Ôzperi trờxulpi!” Đeqrlocoyt nhiêogtfn, Kim Kiềalakn ngãytup ra sau, thoáxvkht khỏddjgi vòtdbeng tay củsroha Triểazbin Chiêogtfu, lẻsrohn ra ngoàalaki ba thưiaiiwruvc.

“Triểazbin đnmlqzwpmi nhâyurwn, ngàalaki trúmlqrng Hợsrohp Hoan Táxvkhn hay làalak xuâyurwn đnmlqưiaiisrohc gìhrzk àalak?”

Kim Kiềalakn trừddrnng to mắiaiit nhỏddjg, mặitpct đnmlqddjg hồytupng kêogtfu lêogtfn.

“Bẹeqdup!” Ngoàalaki cửzgxaa sổejvj truyềalakn tớwruvi mộocoyt tiếzqdpng vang, hìhrzknh nhưiaiiirno vậxscst gìhrzk đnmlqóirnowcnf xuốnfpeng đnmlqrlqtt.

Con ngưiaiiơafyci đnmlqen củsroha Triểazbin Chiêogtfu đnmlqocoyt nhiêogtfn chìhrzkm xuốnfpeng, cảbydz ngưiaiixulpi giốnfpeng nhưiaii bịsunv dộocoyi mộocoyt thùuoakng nưiaiiwruvc đnmlqáxvkh, thoáxvkhng chốnfpec toàalakn thâyurwn lạzwpmnh lẽehhco.

“Hảbydz! Khôpgxang đnmlqúmlqrng khôpgxang đnmlqúmlqrng!” Kim Kiềalakn xoay mộocoyt vòtdbeng tạzwpmi chỗfkzw, liêogtfn tụvmpxc lắiaiic đnmlqbsisu nóirnoi, “Đeqrlzwpmi sưiaii phụvmpxirnoirnoi vớwruvi ta, ngàalaki ấrlqty vàalak Nhịsunviaii phụvmpx đnmlqãytup cho Triểazbin đnmlqzwpmi nhâyurwn uốnfpeng khôpgxang ínfpet thuốnfpec tiêogtfn, cho nêogtfn bâyurwy giờxulp Triểazbin đnmlqzwpmi nhâyurwn cũwruvng giốnfpeng nhưiaii ta, báxvkhch đnmlqocoyc bấrlqtt xâyurwm, sao cóirno thểazbi trúmlqrng cáxvkhi xuâyurwn dưiaiisrohc hạzwpmiaiiu gìhrzk chứrklb…”

“Kim Kiềalakn!” Triểazbin Chiêogtfu bỗfkzwng nhiêogtfn lêogtfn tiếzqdpng, khínfpe lạzwpmnh bốnfpec lêogtfn.

“Ha ha, ta sai rồytupi, sai rồytupi!” Kim Kiềalakn cưiaiixulpi gưiaiisrohng hai tiếzqdpng, nhóirnon nhéwcnfn đnmlqi xung quanh Triểazbin Chiêogtfu đnmlqãytup đnmlqen mặitpct, đnmlqxscsp tay, “Khôpgxang sai, Triểazbin đnmlqzwpmi nhâyurwn ngàalaki nóirnong nhưiaii vậxscsy, nhấrlqtt đnmlqsunvnh làalakhrzk… Vìhrzkirnong trong ngưiaiixulpi! Nhanh nhanh nhanh! Nhanh chóirnong lêogtfn giưiaiixulpng nghỉrtsz ngơafyci đnmlqi!”

irnoi xong, dùuoakng sứrklbc kéwcnfo Triểazbin Chiêogtfu đnmlqang câyurwm lặitpcng lêogtfn giưiaiixulpng.

iaiiơafycng mặitpct tuấrlqtn túmlqr củsroha Triểazbin Chiêogtfu âyurwm trầbsism, lúmlqrc hai tay Kim Kiềalakn chạzwpmm đnmlqếzqdpn cáxvkhnh tay củsroha mìhrzknh thìhrzk lậxscsp tứrklbc biếzqdpn hồytupng, nhưiaiing cũwruvng khôpgxang hềalak phảbydzn kháxvkhng đnmlqazbi Kim Kiềalakn nhéwcnft mìhrzknh vàalako trong chăhgmcn, cảbydz ngưiaiixulpi còtdben bịsunv chăhgmcn mềalakn bọzwpmc kínfpen đnmlqáxvkho.

“Tốnfpet! Nhưiaii vậxscsy thìhrzk tốnfpet hơafycn nhiềalaku!” Kim Kiềalakn lau mồytuppgxai lạzwpmnh nóirnoi.

Triểazbin Chiêogtfu nhìhrzkn lưiaiiwruvt qua chăhgmcn mềalakn che phủsroh trêogtfn ngưiaiixulpi nhưiaiixvkhi báxvkhnh chưiaiing, cáxvkhi tráxvkhn nhảbydzy lêogtfn, dờxulpi mắiaiit vềalak phínfpea cửzgxaa sổejvj.

Áfhulnh nắiaiing ngoàalaki cửzgxaa sổejvj đnmlqãytup xuốnfpeng, mặitpct trờxulpi lặitpcn vềalak phínfpea tâyurwy, phốnfpexvkhwruvng vừddrna lêogtfn đnmlqèzwpmn.

Khung cửzgxaa sổejvjbydzm đnmlqzwpmm, têogtfn nhắiaiic tuồytupng nàalako đnmlqóirnoogtfn lặitpcng thu giấrlqty vềalak.

Liêogtfn hoàalakn mỹwruv nhâyurwn kếzqdp thứrklb hai: Nhưiaiihwtsn nhưiaii hiệzdaun… Thấrlqtt bạzwpmi!

Triểazbin Chiêogtfu ngầbsism thởrklbalaki mộocoyt hơafyci, mơafyc hồytup cảbydzm thấrlqty mìhrzknh hìhrzknh nhưiaii….

Đeqrlãytup bịsunv mỗfkzw tiểazbiu Bạzwpmch Thửzgxa lừddrna gạzwpmt….

Nhưiaiing mỗfkzw Thửzgxa thìhrzk khôpgxang cho làalak nhưiaii thếzqdp.

mlqrc Kim Kiềalakn đnmlqang thao thao bấrlqtt tuyệzdaut tìhrzkm thuốnfpec cho Triểazbin Chiêogtfu thìhrzk khe hởrklb cửzgxaa sổejvj lạzwpmi nhéwcnft vàalako mộocoyt tờxulp giấrlqty, viếzqdpt:

Kếzqdp thứrklbiaii: Mỹwruv nhâyurwn dưiaiiwruvi đnmlqèzwpmn.

tdbeng thứrklb hai còtdben đnmlqogtfn cuồytupng viếzqdpt mộocoyt hàalakng chữbqgp: Lầbsisn nàalaky màalak khôpgxang thàalaknh côpgxang thìhrzk Ngũwruv Gia sẽehhc ăhgmcn tờxulp giấrlqty nàalaky!

Tháxvkhi dưiaiiơafycng Triểazbin Chiêogtfu lậxscsp tứrklbc nổejvji gâyurwn xanh.

“Triểazbin đnmlqzwpmi nhâyurwn! Ngàalaki cóirno nghe thuộocoyc hạzwpmirnoi hay khôpgxang?” Kim Kiềalakn nhăhgmcn mặitpct nóirnoi.

“Triểazbin mỗfkzw…” Triểazbin Chiêogtfu dừddrnng mộocoyt chúmlqrt, “Nàalakng vừddrna mớwruvi nóirnoi gìhrzk?”

“Thuộocoyc hạzwpmirnoi làalak, Triểazbin đnmlqzwpmi nhâyurwn ngàalaki cũwruvng quáxvkh khôpgxang thưiaiiơafycng chínfpenh bảbydzn thâyurwn mìhrzknh rồytupi, trờxulpi rấrlqtt lạzwpmnh, cho dùuoakalak đnmlqi bắiaiit giặitpcc thìhrzkwruvng khôpgxang thểazbi nhảbydzy vàalako trong ao!” Kim Kiềalakn vỗfkzwxvkhn giưiaiixulpng, to giọzwpmng nóirnoi, “Hơafycn nữbqgpa tắiaiim rửzgxaa cũwruvng quáxvkh khôpgxang chúmlqr ýlmwn, cưiaii nhiêogtfn lạzwpmi khôpgxang khóirnoa cửzgxaa?! Triểazbin đnmlqzwpmi nhâyurwn ngàalaki xinh đnmlqeqdup nhưiaii hoa khuynh quốnfpec khuynh thàalaknh… Khụvmpx, ngọzwpmc thụvmpxyurwm phong tuấrlqtn túmlqr lịsunvch sựhwts, may màalakmlqrc nãytupy ngưiaiixulpi đnmlqi vàalako làalak thuộocoyc hạzwpm, chứrklb nếzqdpu làalak ngưiaiixulpi kháxvkhc thìhrzk chẳgwpfng phảbydzi làalak bịsunv lỗfkzw lớwruvn… Khụvmpx, ýlmwn củsroha thuộocoyc hạzwpmalak, lỡrjwb nhưiaii trúmlqrng gióirno thìhrzk sao?!”

Áfhulnh mắiaiit củsroha Triểazbin Chiêogtfu dầbsisn dầbsisn nhu hòtdbea, giốnfpeng nhưiaii hai vòtdbeng sao xoáxvkhy, lậxscsp lòtdbee chớwruvp đnmlqocoyng, môpgxai mỏddjgng nhẹeqdu cong, vui vẻsroh nhưiaii xuâyurwn: “Đeqrlưiaiisrohc, Triểazbin mỗfkzw nhớwruv kỹwruv.”

Kim Kiềalakn thoáxvkhng chốnfpec câyurwm lặitpcng, ngơafyc ngáxvkhc nhìhrzkn Triểazbin Chiêogtfu hồytupi lâyurwu, đnmlqocoyt nhiêogtfn, sắiaiic mặitpct đnmlqddjgogtfn, hốnfpet hoảbydzng dờxulpi áxvkhnh mắiaiit, hínfpet thởrklbyurwu mấrlqty lầbsisn mớwruvi bìhrzknh tĩmvijnh nóirnoi: “Triểazbin đnmlqzwpmi nhâyurwn, mấrlqty ngàalaky nay thuộocoyc hạzwpm vẫgyhtn luôpgxan cóirno chuyệzdaun….”

“Vèzwpmo vèzwpmo! Vèzwpmo vèzwpmo!”

Tiếzqdpng nóirnoi vừddrna lêogtfn, chợsroht nghe trong phòtdbeng vang lêogtfn tiếzqdpng gióirno, ngay sau đnmlqóirno, vàalaki ngọzwpmn nếzqdpn đnmlqocoyt nhiêogtfn sáxvkhng lêogtfn, thoáxvkhng chốnfpec chiếzqdpu sáxvkhng cảbydz gian phòtdbeng.

“Ôzperi trờxulpi, cóirno ma àalak?!” Kim Kiềalakn nhảbydzy ngưiaiixulpi lêogtfn, kinh hôpgxa.

yurwn xanh trêogtfn tháxvkhi dưiaiiơafycng Triểazbin Chiêogtfu nổejvji lêogtfn mộocoyt đnmlqôpgxai chữbqgp thậxscsp.

Triểazbin mỗfkzw nhấrlqtt đnmlqsunvnh làalak bịsunv tiểazbiu Bạzwpmch Thửzgxa lừddrna gạzwpmt rồytupi!

“Khôpgxang phảbydzi, Triểazbin đnmlqzwpmi nhâyurwn đnmlqưiaiixulpng đnmlqưiaiixulpng làalak chínfpenh khínfpe đnmlqbsisy thâyurwn, lạzwpmi nổejvji tiếzqdpng làalak thiêogtfn hạzwpm Ngựhwts Miêogtfu, ma quỷayjrhrzkalak khôpgxang cóirno mắiaiit dáxvkhm đnmlqếzqdpn giưiaiiơafycng oai trong phòtdbeng Triểazbin đnmlqzwpmi nhâyurwn chứrklb?!” Kim Kiềalakn đnmlqocoyt nhiêogtfn giậxscst mìhrzknh hoàalakn hồytupn, lậxscsp tứrklbc hủsrohy bỏddjg suy đnmlqxvkhn củsroha mìhrzknh.

“Khụvmpx, Triểazbin mỗfkzw chỉrtszalak cảbydzm thấrlqty trong phòtdbeng cóirno chúmlqrt tốnfpei…” Triểazbin Chiêogtfu vộocoyi ho mộocoyt tiếzqdpng nóirnoi.

“Hảbydz?” Kim Kiềalakn quay đnmlqbsisu lạzwpmi, sau đnmlqóirnoxvkh hốnfpec mồytupm lầbsisn thứrklb… Đeqrlưiaiisrohc rồytupi, khôpgxang biếzqdpt làalak lầbsisn thứrklb mấrlqty nữbqgpa.

iaiiwruvi áxvkhnh đnmlqèzwpmn môpgxang lung, Triểazbin Chiêogtfu nằfhulm trêogtfn giưiaiixulpng, tóirnoc đnmlqen nhưiaii gấrlqtm, giữbqgpa lôpgxang màalaky cóirno mộocoyt chúmlqrt ưiaiiu sầbsisu, diễftncm sắiaiic khôpgxan cùuoakng.

Quảbydz nhiêogtfn làalak mỹwruv nhâyurwn dưiaiiwruvi đnmlqèzwpmn, tóirnoc đnmlqen, ngọzwpmc nhan, mắiaiit xuâyurwn, cảbydz phòtdbeng tràalakn đnmlqbsisy làalakn gióirno thơafycm, muôpgxan hoa đnmlqua mởrklb.

HELP! 110! Báxvkho cảbydznh sáxvkhtttttt!

Kim Kiềalakn giốnfpeng nhưiaii bịsunv kim đnmlqâyurwm, kêogtfu to mộocoyt tiếzqdpng, bóirnong dáxvkhng mảbydznh gầbsisy giốnfpeng nhưiaii gióirno lốnfpec, nhanh chóirnong xoáxvkhy khắiaiip cảbydz phòtdbeng, vừddrna la héwcnft “Quáxvkhytupng phínfpe, nếzqdpn cũwruvng mua bằfhulng tiềalakn màalak! Từddrn tiếzqdpt kiệzdaum đnmlqếzqdpn xa xỉrtsz thìhrzk dễftnc, nhưiaiing từddrn xa xỉrtsz đnmlqếzqdpn tiếzqdpt kiệzdaum thìhrzk rấrlqtt khóirno.”, vừddrna luốnfpeng cuốnfpeng tay châyurwn tắiaiit hếzqdpt tấrlqtt cảbydz nếzqdpn, cuốnfpei cùuoakng chỉrtsztdben lạzwpmi mỗfkzwi mộocoyt câyurwy nếzqdpn nhỏddjg.

iaiiwruvi áxvkhnh nếzqdpn yếzqdpu ớwruvt, tờxulp giấrlqty “Mỹwruv nhâyurwn dưiaiiwruvi đnmlqèzwpmn” ởrklb cửzgxaa sổejvj run rẩhwtsy thu vềalak, sau đnmlqóirno, truyềalakn đnmlqếzqdpn tiếzqdpng nhai giấrlqty béwcnf đnmlqếzqdpn mứrklbc khôpgxang thểazbi nghe.

Triểazbin Chiêogtfu lậxscsp tứrklbc dởrklb khóirnoc dởrklbiaiixulpi.

Đeqrlếzqdpn lúmlqrc nàalaky, liêogtfn hoàalakn mỹwruv nhâyurwn kếzqdp đnmlqưiaiisrohc mỗfkzw Bạzwpmch Thửzgxa đnmlqưiaiisrohc xưiaiing làalak “Thiêogtfn hạzwpm đnmlqzdau nhấrlqtt phong lưiaiiu” tỉrtsz mỉrtszalaky ra đnmlqãytup hoàalakn toàalakn thua trậxscsn.

“Ai nha, nhiềalaku vậxscsy àalak!” Kim Kiềalakn thoảbydzytupn vớwruvi thàalaknh quảbydz củsroha mìhrzknh.

Triểazbin đnmlqzwpmi nhâyurwn nằfhulm ởrklb trêogtfn giưiaiixulpng, toàalakn thâyurwn bịsunv bao phủsroh nghiêogtfm nghiêogtfm thựhwtsc thựhwtsc, chỗfkzwogtfn lộocoy hay khôpgxang nêogtfn lộocoyhrzkwruvng đnmlqưiaiisrohc che phủsrohnfpen kẽehhc.

Nếzqdpn cũwruvng đnmlqãytup tắiaiit đnmlqi, trong phòtdbeng tốnfpei om, nêogtfn nhìhrzkn hay khôpgxang nêogtfn nhìhrzkn cũwruvng khôpgxang thấrlqty rõbsis nữbqgpa.

Rấrlqtt tốnfpet! Nhưiaii vậxscsy mớwruvi an toàalakn!

“Triểazbin đnmlqzwpmi nhâyurwn, hay ngàalaki ngủsroh mộocoyt láxvkht đnmlqi!” Kim Kiềalakn đnmlqi mộocoyt vòtdbeng trong phòtdbeng, đnmlqalak nghịsunv.

Triểazbin Chiêogtfu khẽehhc thởrklbalaki mộocoyt cáxvkhi: “Thôpgxai, Triểazbin mỗfkzwtdben cóirno…”

“Bốnfpep!”

Mộocoyt tờxulp giấrlqty pháxvkh khôpgxang đnmlqếzqdpn, bay thẳgwpfng đnmlqếzqdpn trêogtfn ngưiaiixulpi Triểazbin Chiêogtfu.

Vẻsroh mặitpct Triểazbin Chiêogtfu khẽehhc đnmlqocoyng, lẳgwpfng lặitpcng thảbydzn nhiêogtfn mởrklb ra xem.

Chỉrtsz thấrlqty trêogtfn đnmlqóirno viếzqdpt mộocoyt chữbqgp to rồytupng bay phưiaiisrohng múmlqra viếzqdpt: “Ngủsroh!”

“Ta hìhrzknh nhưiaii thấrlqty cóirnoxvkhi gìhrzk đnmlqóirno bay tớwruvi?” Kim Kiềalakn xoa mắiaiit nhỏddjg kinh hôpgxa, “Chẳgwpfng lẽehhc ta hoa mắiaiit?”

Triểazbin Chiêogtfu giưiaiiơafycng mắiaiit nhìhrzkn cửzgxaa sổejvj im lặitpcng kia, trởrklb tay nghiềalakn náxvkht tờxulp giấrlqty, thởrklb mộocoyt hơafyci, nóirnoi khẽehhc: “Kim Kiềalakn…”

“Cóirno! Cóirno thuộocoyc hạzwpm!” Kim Kiềalakn lậxscsp tứrklbc chạzwpmy đnmlqếzqdpn bêogtfn giưiaiixulpng nghe lệzdaunh.

Triểazbin Chiêogtfu ngẩhwtsng đnmlqbsisu: “Triểazbin mỗfkzwirno chúmlqrt mệzdaut mỏddjgi, muốnfpen ngủsroh mộocoyt láxvkht, cóirno thểazbialakm phiềalakn Kim hộocoy vệzdau canh giữbqgp giùuoakm Triểazbin mỗfkzw khôpgxang?”

“Hảbydz? Ta canh giữbqgp?” Kim Kiềalakn Nhấrlqtt chỉrtsz chóirnop mũwruvi mìhrzknh, vẻsroh mặitpct nghi hoặitpcc.

“Khôpgxang đnmlqưiaiisrohc àalak?” Triểazbin Chiêogtfu nhẹeqduiaiixulpi hỏddjgi.

“Khôpgxang thàalaknh vấrlqtn đnmlqalak! Cứrklb tin tưiaiirklbng thuộocoyc hạzwpm!” Kim Kiềalakn vỗfkzw ngựhwtsc.

Triểazbin Chiêogtfu cưiaiixulpi khẽehhc gậxscst đnmlqbsisu, ngửzgxaa ngưiaiixulpi nằfhulm xuốnfpeng, nhắiaiim mắiaiit khôpgxang nóirnoi.

Sau đnmlqóirno, trong miệzdaung Triểazbin Chiêogtfu truyềalakn đnmlqếzqdpn tiếzqdpng hínfpet thởrklb đnmlqalaku đnmlqalaku.

Triểazbin đnmlqzwpmi nhâyurwn quảbydz thậxscst làalak rấrlqtt mệzdaut, vừddrna dínfpenh gốnfpei đnmlqãytup ngủsroh luôpgxan.

Kim Kiềalakn ngồytupi thẳgwpfng trêogtfn cáxvkhi ghếzqdpogtfn giưiaiixulpng Triểazbin Chiêogtfu, hai tay trêogtfn đnmlqbsisu gốnfpei siếzqdpt chặitpct, vẻsroh mặitpct căhgmcng cứrklbng nhìhrzkn chằfhulm chằfhulm vàalako gưiaiiơafycng mặitpct khi ngủsroh Triểazbin Chiêogtfu.

Ngoàalaki phòtdbeng trăhgmcng non mớwruvi lêogtfn, trong phòtdbeng tăhgmcm tốnfpei, chỉrtszirno mộocoyt ngọzwpmn nếzqdpn nhỏddjg, áxvkhnh sáxvkhng u đnmlqzwpmm, gầbsisn nhưiaii khôpgxang thấrlqty rõbsis ngưiaiixulpi trưiaiiwruvc mắiaiit.

Nhưiaiing khôpgxang cầbsisn nhìhrzkn Kim Kiềalakn cũwruvng cóirno thểazbi miêogtfu tảbydziaiiơafycng mặitpct ngưiaiixulpi trưiaiiwruvc mắiaiit giốnfpeng nhưiaii đnmlqúmlqrc.

Triểazbin đnmlqzwpmi nhâyurwn đnmlqeqdup trai vôpgxa song, mỹwruv nhâyurwn khuynh thàalaknh nhấrlqtt thếzqdp gian cũwruvng khôpgxang bằfhulng chàalakng;

alakn da củsroha Triểazbin đnmlqzwpmi nhâyurwn ôpgxan nhuậxscsn nhưiaii ngọzwpmc, áxvkhnh trăhgmcng đnmlqêogtfm Trung thu cũwruvng khôpgxang bằfhulng chàalakng;

pgxang mi củsroha Triểazbin đnmlqzwpmi nhâyurwn vừddrna cong lạzwpmi vừddrna dàalaki, quạzwpmt lôpgxang đnmlqeqdup nhấrlqtt thiêogtfn hạzwpmwruvng khôpgxang bằfhulng chàalakng;

Đeqrlôpgxai mắiaiit củsroha Triểazbin đnmlqzwpmi nhâyurwn sáxvkhng ngờxulpi trong suốnfpet, áxvkhnh sao chóirnoi mắiaiit nhấrlqtt bầbsisu trờxulpi đnmlqêogtfm cũwruvng khôpgxang bằfhulng chàalakng;

Nụvmpxiaiixulpi củsroha Triểazbin đnmlqzwpmi nhâyurwn nhưiaii gióirno xuâyurwn ấrlqtm áxvkhp, rưiaiisrohu ngon nhấrlqtt trêogtfn đnmlqxulpi cũwruvng khôpgxang bằfhulng chàalakng….

Triểazbin đnmlqzwpmi nhâyurwn… Triểazbin đnmlqzwpmi nhâyurwn làalak ngưiaiixulpi tốnfpet nhấrlqtt, thiêogtfn hạzwpm khôpgxang cóirno ai cóirno thểazbi tốnfpet hơafycn chàalakng… Khôpgxang cóirno

Mộocoyt giọzwpmt chấrlqtt lỏddjgng trong suốnfpet trưiaiisroht xuốnfpeng bêogtfn quai hàalakm, rơafyci xuốnfpeng trêogtfn mu bàalakn tay Kim Kiềalakn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.