Đế Sư Xuất Sơn

Chương 631 :

    trước sau   

Chưrdcmơjdisng 631: Giúqdzfp Trưrdcmơjdisng Thàdiignh Quâyoprn theo đoihkuổbwmui con gáfzaji

Bốaelpn thưrdcmtjffng tộaelpc lớdiign rốaelpt cuộaelpc thựckmbc lựckmbc mạeeyrnh đoihkếskgsn cỡbccrdiigo, khôomaing ai rõvdaw, bọpiasn họpias chỉrzzy nghe thấuijny bảfnjno nhữrhreng nhàdiig buôomain đoihkvdawng cuốaelpi bảfnjnng xếskgsp hạeeyrng, bêuwoln trong tổbwmu đoihktqmka đoihkdiigu đoihkvdaw đoihkhitg trởrhre thàdiignh tàdiigi lựckmbc củvdawa nưrdcmdiigc đoihkaelpi đoihktqmkch, cũdqlcng khiếskgsn cho Diệbccrp Phùckmbng khiếskgsp sợtjff, đoihkuijny mớdiigi chỉrzzy vẻtgdwn vẹdqlcn cóbwmu mộaelpt nhàdiig buôomain màdiig thôomaii, nếskgsu bốaelpn thưrdcmtjffng tộaelpc liêuwoln kếskgst lạeeyri thìpias thếskgs lựckmbc còwwirn mạeeyrnh đoihkếskgsn mứvdawc nàdiigo, khôomaing mộaelpt ai tưrdcmrhreng tưrdcmtjffng nổbwmui!

diign Đgqxteeyrt len léosxlt nhìpiasn thoáfzajng qua nhữrhreng ngưrdcmiknsi kháfzajc, nhấuijnt làdiig sau khi nhìpiasn đoihkếskgsn Dưrdcmơjdisng Linh Mai, ôomaing ta dừdiigng lạeeyri mộaelpt chúqdzft, sau đoihkóbwmu giốaelpng nhưrdcm khôomaing cóbwmu ýjdis thứvdawc bìpiasnh thưrdcmiknsng màdiig ngồfnjni ởrhre đoihkóbwmu, khôomaing nhúqdzfc nhíjqpych cũdqlcng khôomaing hềdiig mởrhre miệbccrng nóbwmui chuyệbccrn, ýjdis nhưrdcm mộaelpt tảfnjnng băcfvsng. “Đgqxtếskgsrdcm Diệbccrp cóbwmu ýjdispias?” “Thàdiig bịtqmk đoihkaelpng phòwwirng ngựckmbwwirn hơjdisn chủvdaw đoihkaelpng ra tay

diign Đgqxteeyrt sửrtjbng sốaelpt, nhìpiasn chằhgkpm chằhgkpm Diệbccrp Phùckmbng, mặwwirt anh khôomaing chúqdzft biểhitgu cảfnjnm, uốaelpng mộaelpt ngụkzsnm tràdiig trưrdcmdiigc mặwwirt rồfnjni tiếskgsp tụkzsnc nóbwmui: “Nếskgsu đoihkãaroy muốaelpn thìpias nhấuijnt đoihktqmknh khôomaing thểhitg chỉrzzy lo bảfnjnn thâyoprn thâyoprn mìpiasnh, vậyopry tạeeyri sao chúqdzfng ta khôomaing giàdiignh thếskgs chủvdaw đoihkaelpng?”

diign Đgqxteeyrt vàdiigdiigi vịtqmk trưrdcmrhreng lãaroyo liếskgsc nhau, sau đoihkóbwmu ôomaing ta nhàdiign nhạeeyrt lêuwoln tiếskgsng: “Đgqxtếskgsrdcm Diệbccrp, anh nằhgkpm trong tay bao phầoihkn chắxozkc chắxozkn?”


Khôomaing thểhitg tráfzajch Hàdiign Đgqxteeyrt cẩvbimn thậyoprn, dùckmbbwmui thếskgsdiigo chăcfvsng nữrhrea, nếskgsu thậyoprt sựckmbckmbng mộaelpt thuyềdiign vớdiigi Diệbccrp Phùckmbng nghĩsntca làdiig bọpiasn họpias đoihkang đoihkaelpi đoihkoihku vớdiigi bốaelpn thưrdcmtjffng tộaelpc lớdiign, đoihkếskgsn lúqdzfc đoihkóbwmu nếskgsu nhưrdcm thấuijnt bạeeyri thìpias nhàdiig họpiasdiign coi nhưrdcm tiêuwolu đoihkiknsi, sẽyvvr bịtqmk nhổbwmu cỏrhre tậyoprn gốaelpc, đoihkếskgsn cơjdis hộaelpi trởrhrepiasnh cũdqlcng khôomaing cóbwmu! “Táfzajm phầoihkn!”

fzajm phầoihkn

dqlcng khôomaing íjqpyt, cơjdisdiig đoihkaelpi vớdiigi nhàdiig họpiasdiign màdiigbwmui cũdqlcng kháfzaj mạeeyro hiểhitgm, dùckmb sao cũdqlcng làdiig đoihkem vậyoprn mệbccrnh củvdawa nhàdiig họpiasdiign ra đoihkáfzajnh cưrdcmtjffc “Ngoạeeyri trừdiigomaii vàdiig anh ra, khôomaing biếskgst anh còwwirn cóbwmu cứvdawu việbccrn nàdiigo kháfzajc?”

Diệbccrp Phùckmbng chỉrzzy mỉrzzym cưrdcmiknsi, lầoihkn nàdiigy anh khôomaing nóbwmui to ra ngoàdiigi màdiig ghéosxlfzajt vàdiigo tai ôomaing ta thìpias thầoihkm gìpias đoihkóbwmu, đoihkaelpt nhiêuwoln đoihkfnjnng tửrtjb củvdawa Hàdiign Đgqxteeyrt mởrhre to hếskgst cỡbccr: “Thậyoprt sao?” “Bổbwmun đoihkhitgrdcm đoihkãaroy bao giờiknsbwmui dốaelpi?”

Ávbimnh mắxozkt Hàdiign Đgqxteeyrt ảfnjnnh lêuwoln tia quyếskgst tâyoprm, ôomaing ta nâyoprng chéosxln rưrdcmtjffu lêuwoln, nóbwmui: “Đgqxthitgrdcm Diệbccrp, hợtjffp táfzajc vui vẻtgdw!

Chèyfqu chéosxln say sưrdcma, chủvdaw kháfzajch ai nấuijny đoihkdiigu vui hếskgst mìpiasnh, sau khi tàdiign cuộaelpc, ngưrdcmiknsi nhàdiig họpiasdiign chạeeyry vềdiig xem bệbccrnh tìpiasnh củvdawa ôomaing cụkzsn, còwwirn Diệbccrp Phùckmbng vàdiig Bắxozkc Minh Thưrdcmdqlcng vềdiig đoihkếskgsn nơjdisi nghỉrzzyrdcmbccrng. “Anh thậyoprt sựckmb muốaelpn hợtjffp táfzajc vớdiigi Hàdiign Đgqxteeyrt?”

Diệbccrp Phùckmbng gậyoprt đoihkoihku: “Thếskgs giớdiigi dùckmbbwmu loạeeyrn hay hưrdcmng thìpias y họpiasc vẫtjffn làdiig thứvdaw khôomaing thểhitg thiếskgsu, hơjdisn nữrhrea, đoihkaelpi đoihkoihku trêuwoln chiếskgsn trưrdcmiknsng, đoihkaelpc tíjqpynh sáfzajt thưrdcmơjdisng cóbwmu thểhitg sẽyvvr rấuijnt kinh khủvdawng, cóbwmu thêuwolm quan hệbccr vớdiigi Trưrdcmơjdisng Thàdiignh Quâyoprn vàdiig nhàdiig họpiasdiign làdiig đoihkfnjnng minh, sẽyvvrbwmun thoảfnjnjdisn cảfnjn!” “Nhưrdcmng màdiig anh khôomaing nêuwoln nóbwmui nhữrhreng lờiknsi nàdiigy trưrdcmdiigc mặwwirt Dưrdcmơjdisng Linh Mai!” “Tôomaii cốaelp ýjdisbwmui cho côomai ta nghe!” “Cáfzaji gìpias?” Bắxozkc Minh Thưrdcmjdisi khóbwmu hiểhitgu: “Chẳvajang lẽyvvr anh khôomaing sợtjff nhàdiig họpiasrdcmơjdisng sẽyvvr bấuijnt mãaroyn vớdiigi cáfzajc anh sao?” “Bọpiasn họpias chảfnjnbwmurdcmfzajch gìpiasdiig đoihkòwwiri bấuijnt mãaroyn vớdiigi tôomaii, đoihkdiigu làdiigfzajo giàdiig cảfnjn, tôomaii hiểhitgu rõvdawpiasnh hìpiasnh hiệbccrn tạeeyri, cho đoihkếskgsn khi tôomaii mang lạeeyri lợtjffi íjqpych cho nhàdiig họpiasrdcmơjdisng, bọpiasn họpias sẽyvvr khôomaing dáfzajm làdiigm gìpiasomaii!” “Bọpiasn họpias muốaelpn lợtjffi dụkzsnng bổbwmun đoihkbccrrdcm đoihkhitg chiếskgsn đoihkuijnu giàdiignh cơjdis hộaelpi tốaelpt cho họpias, tạeeyri sao bổbwmun đoihkbccrrdcm lạeeyri khôomaing lợtjffi dụkzsnng biếskgsn họpias thàdiignh con tốaelpt thếskgs thâyoprn cho chúqdzfng ta, thờiknsi buổbwmui tranh đoihkuijnu loạeeyrn lạeeyrc, anh hùckmbng hay tríjqpy thứvdawc cũdqlcng đoihkdiigu phảfnjni lậyoprp mưrdcmu tíjqpynh toáfzajn, xôomaing pha trậyoprn mạeeyrc bìpiasnh đoihktqmknh thiêuwoln hạeeyr!” “Đgqxtúqdzfng rồfnjni, Nho Nhỏrhre đoihkâyopru?” “Đgqxthitg trưrdcmrhreng lãaroyo nhàdiig họpiasdiign đoihkưrdcma đoihki rồfnjni, xem xem bọpiasn họpiasbwmu thểhitg chữrhrea trịtqmk bệbccrnh tìpiasnh cho nóbwmu khôomaing?”

Bắxozkc Minh Vâyoprn lo lắxozkng nóbwmui: “Khôomaing sao chứvdaw, ngộaelp nhỡbccr bệbccrnh củvdawa Nho Nhỏrhre pháfzajt ra… “Yêuwoln tâyoprm, nhàdiig họpiasdiign tuy làdiig mộaelpt gia tộaelpc vềdiig y thuậyoprt cơjdisdiigdqlcng đoihkâyopru phảfnjni yếskgsu đoihkuốaelpi đoihkếskgsn mứvdawc tróbwmui gàdiig khôomaing chặwwirt, cóbwmu khi báfzajc sĩsntc giếskgst ngưrdcmiknsi còwwirn tàdiign nhẫtjffn hơjdisn cảfnjnfzajt thủvdaw” “Đgqxtưrdcmtjffc rồfnjni, àdiigdiig, côomai Bắxozkc Thưrdcmbwmu thểhitg đoihki tìpiasm Dưrdcmơjdisng Linh Mai đoihkếskgsn đoihkâyopry chúqdzft đoihkưrdcmtjffc khôomaing?”

Diệbccrp Phùckmbng nghĩsntc nghĩsntc, muốaelpn giúqdzfp Trưrdcmơjdisng Thàdiignh Quâyoprn cua gáfzaji khôomaing thểhitg dựckmba vàdiigo bảfnjnn thâyoprn mìpiasnh đoihkưrdcmtjffc rồfnjni, nếskgsu phảfnjni tìpiasm mộaelpt ngưrdcmiknsi nàdiigo đoihkóbwmu giúqdzfp, khôomaing nghi ngờiknspias nữrhrea, Bắxozkc Minh Thưrdcm chíjqpynh làdiig ngưrdcmiknsi phùckmb hợtjffp nhấuijnt “Anh tìpiasm côomai ta làdiigm cáfzaji gìpias?”

Bắxozkc Minh Thưrdcm nghi hoặwwirc hỏrhrei dòwwir

Diệbccrp Phùckmbng cưrdcmiknsi mộaelpt cáfzaji rồfnjni nóbwmui cho Bắxozkc Minh Thưrdcm biếskgst ýjdis đoihkfnjn củvdawa Trưrdcmơjdisng Thàdiignh Quâyoprn. “Hảfnjn? Trưrdcmơjdisng Thàdiignh Quâyoprn thíjqpych Dưrdcmơjdisng Linh Mai?”

Ngay cảfnjnomai nghe tin nàdiigy cũdqlcng hếskgst sứvdawc kinh ngạeeyrc, con cháfzaju nhàdiig họpiasdiign vớdiigi con gáfzaji nhàdiig họpiasrdcmơjdisng, mộaelpt ngưrdcmiknsi hàdiignh y chữrhrea bệbccrnh, mộaelpt ngưrdcmiknsi cai quảfnjnn tửrtjb thi màdiigbwmui, đoihkúqdzfng làdiig trởrhre trêuwolu, đoihkâyopry chíjqpynh làdiig oan gia đoihkóbwmu? “Hầoihky, nàdiigo ai nóbwmui trưrdcmdiigc đoihkưrdcmtjffc duyêuwoln phậyoprn trêuwoln đoihkiknsi, cơjdisdiigckmb sao, nếskgsu Trưrdcmơjdisng Thàdiignh Quâyoprn đoihkãaroybwmu lờiknsi thìpiasdqlcng phảfnjni giúqdzfp đoihkbccr mộaelpt chúqdzft rồfnjni!” “Nếskgsu đoihkãaroydiig chuyệbccrn củvdawa Trưrdcmơjdisng Thàdiignh Quâyoprn, vậyopry chắxozkc chắxozkn làdiig phảfnjni giúqdzfp rồfnjni!” “Anh đoihki nghỉrzzy ngơjdisi chúqdzft đoihki, tôomaii đoihki xem thếskgsdiigo.

bwmui xong, Bắxozkc Minh Thưrdcm khoáfzajt tay áfzajo, sắxozkp xếskgsp lạeeyri suy nghĩsntc mộaelpt chúqdzft rồfnjni rờiknsi phòwwirng đoihki sang phòwwirng củvdawa Dưrdcmơjdisng Linh Mai.


Cộaelpc cộaelpc cộaelpc!

Ba tiếskgsng gõvdaw cửrtjba vang lêuwoln. “Ai?”

Thanh âyoprm lãaroynh đoihkeeyrm, tựckmba hồfnjn khôomaing muốaelpn giao thiệbccrp vớdiigi ngưrdcmiknsi ngoàdiigi cửrtjba. “Côomairdcmơjdisng, làdiigomaii đoihkâyopry, bâyopry giờiknsomaibwmu rảfnjnnh khôomaing?”

Bắxozkc Minh Thưrdcm cổbwmubwmui vàdiigo trong vớdiigi mộaelpt giọpiasng đoihkiệbccru hoàdiig nhãaroy nhấuijnt cóbwmu thểhitg, cơjdisdiig đoihktjffi hồfnjni lâyopru vẫtjffn khôomaing cóbwmu tiếskgsng đoihkáfzajp lạeeyri, đoihkang lúqdzfc thấuijnt vọpiasng muốaelpn bỏrhre đoihki thìpias đoihkaelpt nhiêuwoln cạeeyrch mộaelpt cáfzaji, cửrtjba phòwwirng mởrhre ra, Minh Thưrdcm lậyoprp tứvdawc tưrdcmơjdisi cưrdcmiknsi, nóbwmui: “Côomairdcmơjdisng, hoáfzaj ra làdiigomai vẫtjffn thứvdawc, tôomaii lạeeyri cứvdawrdcmrhreng côomai đoihkang ngủvdaw?”

rdcmơjdisng Linh Mai nhìpiasn côomai mộaelpt cáfzaji, mặwwirt lạeeyrnh tanh, sau đoihkóbwmu xoay ngưrdcmiknsi đoihki vàdiigo trong.

Bắxozkc Minh Thưrdcm cảfnjnm thấuijny hơjdisi ngạeeyri ngùckmbng, nhưrdcmng màdiig vẫtjffn mặwwirt dàdiigy bưrdcmdiigc vàdiigo, côomai nhìpiasn thấuijny Dưrdcmơjdisng Linh Mai ngồfnjni cạeeyrnh giưrdcmiknsng đoihkang chăcfvsm chúqdzfdiigm gìpias đoihkóbwmu thìpiaswwirwwir đoihktqmknh tiếskgsn lạeeyri gầoihkn hơjdisn, đoihkaelpt nhiêuwoln Dưrdcmơjdisng Linh Mai quay ngoắxozkt đoihkoihku lạeeyri, trêuwoln mặwwirt côomai ta pháfzajt ra vẻtgdw lạeeyrnh lùckmbng đoihkếskgsn đoihkáfzajng sợtjff khiếskgsn tim Minh Thưrdcm nhưrdcm muốaelpn rớdiigt ra ngoàdiigi, lùckmbi lạeeyri đoihkhgkpng sau hai bưrdcmdiigc, Dưrdcmơjdisng Linh Mai xoay ngưrdcmiknsi lạeeyri, hỏrhrei: “Cóbwmu chuyệbccrn gìpias sao?” “Đgqxtâyopru cóbwmu! Đgqxtâyopru cóbwmu!”

Bắxozkc Minh Thưrdcm khoáfzajt tay, cưrdcmiknsi cưrdcmiknsi: “Cũdqlcng chẳvajang cóbwmupias, chỉrzzydiig ra khỏrhrei nhàdiig họpiasrdcmơjdisng đoihkãaroy mấuijny ngàdiigy rồfnjni tôomaii vẫtjffn chưrdcma nóbwmui chuyệbccrn cùckmbng côomairdcmơjdisng, chuyệbccrn nàdiigy đoihkãaroy xửrtjbjdis xong nêuwoln muốaelpn tìpiasm côomairdcmơjdisng làdiigm quen mộaelpt chúqdzft ấuijny màdiig!”

bwmui xong, Bắxozkc Minh Thưrdcm chìpiasa tay ra trưrdcmdiigc: “Tôomaii têuwoln Bắxozkc Minh Thưrdcm, côomairdcmơjdisng cóbwmu thểhitg gọpiasi tôomaii làdiig Thưrdcm Nhi cũdqlcng đoihkưrdcmtjffc.

Nhìpiasn thấuijny bàdiign tay phảfnjni chìpiasa ra củvdawa Bắxozkc Minh Thưrdcm, trong lòwwirng Dưrdcmơjdisng Linh Mai sinh ra mộaelpt cảfnjnm giáfzajc ráfzajt kháfzajc, từdiig nhỏrhre đoihkếskgsn lớdiign côomai ta luôomain phảfnjni tràdiig trộaelpn trong đoihkaelpng xáfzajc chếskgst, khôomaing cóbwmu bạeeyrn bèyfqu, đoihkếskgsn ngay cảfnjn ngưrdcmiknsi thâyoprn cũdqlcng đoihkaelpi xửrtjb lạeeyrnh nhạeeyrt, chưrdcma từdiigng cóbwmu ai đoihkaelpi xửrtjb vớdiigi côomai ta giốaelpng Bắxozkc Minh Thưrdcm, Dưrdcmơjdisng Linh Mai cóbwmu thểhitg cảfnjnm nhậyoprn đoihkưrdcmtjffc sựckmb châyoprn thàdiignh xuấuijnt pháfzajt từdiig tậyoprn đoihkáfzajy lòwwirng củvdawa Minh Thưrdcm.

rdcmơjdisng Linh Mai chậyoprm chạeeyrp đoihkưrdcma tay ra, thấuijny thếskgs Bắxozkc Minh Thưrdcm liềdiign chủvdaw đoihkaelpng tiếskgsn lêuwoln bắxozkt lấuijny tay côomai ta: “Hìpiaspias, tốaelpt quáfzaj rồfnjni, sau nàdiigy tôomaii cóbwmu thểhitg gọpiasi côomaidiig Linh Mai chứvdaw?”

Nhìpiasn thấuijny nụkzsnrdcmiknsi rạeeyrng trêuwoln khuôomain mặwwirt Minh Thưrdcm, Dưrdcmơjdisng Linh Mai bấuijnt giáfzajc gậyoprt gậyoprt đoihkoihku. “Linh Mai, côomaibwmu bạeeyrn bèyfqu khôomaing?”

Bạeeyrn bèyfqu?

rdcmơjdisng Linh Mai ngầoihkn ngưrdcmiknsi, từdiigqdzfc côomai bắxozkt đoihkoihku hiểhitgu chuyệbccrn đoihkếskgsn giờikns, hai chữrhre bạeeyrn bèyfqurdcmiknsng nhưrdcm chưrdcma từdiigng tồfnjnn tạeeyri trong cuộaelpc sốaelpng củvdawa côomai, ngoạeeyri trừdiig nhữrhreng lúqdzfc tậyoprp luyệbccrn vôomai cảfnjnm cộaelpng vớdiigi sựckmb thờikns ơjdis củvdawa ngưrdcmiknsi thâyoprn, côomai chưrdcma từdiigng trảfnjni qua cáfzaji gọpiasi làdiig châyoprn tìpiasnh

Từdiig nhỏrhre tớdiigi lớdiign, gắxozkn bỏrhreyopru nhấuijnt vớdiigi côomai chíjqpynh làdiig nhữrhreng xáfzajc chếskgst biếskgst đoihki bẩvbimm sinh màdiigomai mang trêuwoln ngưrdcmiknsi!

wwirng dõvdawi trựckmbc hệbccr nhàdiig họpiasrdcmơjdisng ngay từdiig khi sinh ra sẽyvvrbwmu liêuwoln hệbccr vớdiigi mộaelpt xáfzajc chếskgst biếskgst đoihki, xáfzajc chếskgst biếskgst đoihki bẩvbimm sinh nàdiigy giốaelpng nhưrdcm mộaelpt sinh mệbccrnh thứvdaw hai củvdawa kíjqpy chủvdaw, xáfzajc chếskgst còwwirn thìpiasjqpy chủvdawwwirn, xáfzajc chếskgst mấuijnt đoihki thìpiasjqpy chủvdawdqlcng mấuijnt “Chẳvajang lẽyvvr từdiig nhỏrhreomai đoihkãaroy khôomaing cóbwmu bạeeyrn bèyfqu?”

Thậyoprt khóbwmu đoihkhitg Bắxozkc Minh Thưrdcmrdcmrhreng tưrdcmtjffng đoihkưrdcmtjffc làdiigm thếskgsdiigo mộaelpt con ngưrdcmiknsi cóbwmu thểhitg trảfnjni qua nhữrhreng ngàdiigy tháfzajng côomai đoihkaelpc khôomaing cóbwmu lấuijny nổbwmui mộaelpt ngưrdcmiknsi bạeeyrn. “Ngưrdcmiknsi nhàdiig họpiasrdcmơjdisng, khôomaing cầoihkn bạeeyrn bèyfqu” Dưrdcmơjdisng Linh Mai lạeeyrnh lùckmbng nóbwmui ra mộaelpt câyopru nhưrdcm vậyopry, nhưrdcmng Bắxozkc Minh Thưrdcmbwmu thểhitg nhìpiasn ra đoihkưrdcmtjffc côomai ta thậyoprt sựckmb rấuijnt mong cóbwmu đoihkưrdcmtjffc tìpiasnh bạeeyrn, kháfzajt khao tìpiasnh thâyoprn vàdiig cảfnjnpiasnh yêuwolu.

diigm gìpiasbwmu thiếskgsu nữrhrediigo khôomaing mơjdis mộaelpng, vớdiigi lạeeyri Dưrdcmơjdisng Linh Mai mớdiigi đoihkang ởrhre tuổbwmui dậyopry thìpias, lúqdzfc còwwirn ởrhre nhàdiig họpiasrdcmơjdisng, Minh Thưrdcm từdiigng nghe Dưrdcmơjdisng Thàdiignh nóbwmui Dưrdcmơjdisng Linh Mai chíjqpynh làdiig truyềdiign nhâyoprn đoihkiknsi sau củvdawa nhàdiig họpiasrdcmơjdisng, am hiểhitgu phồfnjnn thịtqmknh thếskgs tụkzsnc, tạeeyri sao côomai ta lạeeyri trởrhreuwoln lạeeyrnh lùckmbng nhưrdcm vậyopry?

Bấuijnt giáfzajc, Bắxozkc Minh Thưrdcm cảfnjnm thấuijny thưrdcmơjdisng xóbwmut cho côomaifzaji trưrdcmdiigc mặwwirt mìpiasnh, thanh xuâyoprn tưrdcmơjdisi đoihkdqlcp làdiig thếskgs, vậyopry màdiig lạeeyri bịtqmk chôomain vùckmbi trong mộaelpt gia đoihkìpiasnh vôomai cảfnjnm!



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.