Đế Sư Xuất Sơn

Chương 62 : Trần truồng làm nhục ông!

    trước sau   
Diệfvvnp Phùtgxrng tùtgxry ýlhimmrtem mộjcynt cárcnmi, cầaazxm mộjcynt quâjlawn cờfivy trắifrgng, tiệfvvnn tay némrtem lêiggln bàmrten cờfivy.

“Đcgzpếjyhyn ôhuhcng!”

Quâjlawn cờfivy trắifrgng giốarefng nhưhuhc đkbsbưhuhchamac tạvcilt nưhuhcctbtc nhảxumyy trêiggln bàmrten cờfivy mấjvhey cárcnmi, vữlpobng vàmrteng dừggscng ởiggl trêiggln mộjcynt ôhuhc cờfivy.

Ra tay mộjcynt cárcnmi, lậwcldp tứbmfvc khiếjyhyn cho tấjvhet cảxumy mọoujgi ngưhuhcfivyi rộjcyniggln!

Sau đkbsbóumar, bùtgxrng lêiggln mộjcynt trậwcldn cưhuhcfivyi vang!

“Ngưhuhcfivyi anh em nàmrtey, làmrte đkbsbếjyhyn tấjvheu hàmrtei sao!”




“Sao lạvcili cóumar loạvcili thủitzz phárcnmp nhưhuhcmrtey? Toàmrten nhờfivymrteo lừggsca ngưhuhcfivyi sao?”

“Tôhuhci nhìmqpsn, làmrte ngưhuhcfivyi nàmrtey biếjyhyt mìmqpsnh khôhuhcng thểifrg thắifrgng đkbsbưhuhchamac, cho nêiggln mớctbti dùtgxrng cárcnmch nàmrtey, làmrtem qua loa lừggsca ngưhuhcfivyi ta.”

“Nhưhuhc vậwcldy lúqlxmc thua, dùtgxr sao cũyfeong cóumar thểifrg biệfvvnn minh cho mìmqpsnh mấjvhey câjlawu!”

Diệfvvnp Phùtgxrng ra tay, khiếjyhyn cho nhữlpobng ngưhuhcfivyi đkbsbang ôhuhcm mộjcynt tỉiggla hy vọoujgng vớctbti anh, cũyfeong hoàmrten toàmrten chếjyhyt lặbrzmng.

mrtejlawn Thi Đcgzpìmqpsnh ởiggl mộjcynt bêiggln lạvcili cưhuhcfivyi ra tiếjyhyng, vẻlpob mặbrzmt đkbsbaazxy châjlawm chọoujgc nhìmqpsn Hàmrte Tốaref Nghịpdwu, khôhuhcng chúqlxmt nểifrg nang nàmrteo màmrtehuhcfivyi nhạvcilo nóumari: “Tốaref Nghi, bâjlawy giờfivy cậwcldu còavypn tin anh ta sao?”

mrte Tốaref Nghỉiggl nắifrgm chặbrzmt tay, trong mắifrgt lóumare lêiggln mộjcynt tia kiêiggln đkbsbpdwunh, nóumari nhưhuhc đkbsbigglnh đkbsbóumarng cộjcynt: “Tớctbt tin tưhuhcigglng anh ấjvhey!”

mrteiggl trong sâjlawn, Trưhuhcơgnqeng Mạvcilnh Hùtgxrng lạvcili bậwcldt cưhuhcfivyi.

“Ngưhuhcfivyi trẻlpob tuổpevqi, đkbsbâjlawy chíehstnh làmrtercnmch màmrte cậwcldu đkbsbárcnmnh cờfivy sao?”

“Đcgzpãlpob đkbsbárcnmnh thìmqps đkbsbggscng cóumar hốarefi hậwcldn, nhưhuhcng màmrte, nếjyhyu cậwcldu van xin tôhuhci, cóumar lẽavyp, tôhuhci cóumar thểifrg suy xémrtet cho cậwcldu mộjcynt lầaazxn đkbsbi lạvcili!”

Diệfvvnp Phùtgxrng dùtgxrng árcnmnh mắifrgt nhìmqpsn kẻlpob ngu nhìmqpsn ôhuhcng ta: “Ôlaxhng chỗwlyimrteo thấjvhey tôhuhci muốarefn đkbsbi lạvcili vậwcldy?”

“Mộjcynt ngưhuhcfivyi lớctbtn tuổpevqi nhưhuhc vậwcldy rồarefi màmrte ngay cảxumyrcnmi nàmrtey cũyfeong khôhuhcng hiểifrgu sao?”

“Tôhuhci đkbsbâjlawy làmrte đkbsbang làmrtem nhụjcync ôhuhcng! Trầaazxn truồarefng làmrtem nhụjcync! Dùtgxrng tiếjyhyng phổpevq thôhuhcng phiêiggln dịpdwuch, chíehstnh làmrte xem thưhuhcfivyng ôhuhcng, hiểifrgu khôhuhcng?”

“Tốareft! Tốareft! Chắifrgc chắifrgn cậwcldu sẽavyp phảxumyi hốarefi hậwcldn!”




Trưhuhcơgnqeng Mạvcilnh Hùtgxrng cảxumym thấjvhey nếjyhyu cứbmfvumari nhưhuhc vậwcldy, sẽavyp tứbmfvc đkbsbếjyhyn nổpevq phổpevqi mấjvhet, chỉigglumar thểifrgtgxrng cárcnmch đkbsbárcnmnh cờfivy mạvcilnh nhấjvhet, nhanh chóumarng đkbsbárcnmnh bạvcili anh, mớctbti cóumar thểifrg rửrcnma sạvcilch nỗwlyii nhụjcync nàmrtey!

Diệfvvnp Phùtgxrng nóumari đkbsbưhuhchamac làmrtemrtem đkbsbưhuhchamac, ba nưhuhcctbtc cờfivy đkbsbaazxu, toàmrten bộjcyn đkbsbigglu tùtgxry ýlhimmrtem đkbsbi, khôhuhcng quan tâjlawm nóumargnqei vàmrteo đkbsbâjlawu.

huhcctbtc thứbmfvhuhc bắifrgt đkbsbaazxu, árcnmnh mắifrgt anh đkbsbôhuhcng lạvcili, khíehst thếjyhy trêiggln ngưhuhcfivyi đkbsbjcynt nhiêiggln thay đkbsbpevqi, nhìmqpsn Trưhuhcơgnqeng Mạvcilnh Hùtgxrng, khóumare miệfvvnng hơgnqei nhếjyhych lêiggln.

“Tiếjyhyp theo, đkbsbếjyhyn lúqlxmc chơgnqei vui vẻlpobtgxrng ôhuhcng rồarefi!”

Trưhuhcơgnqeng Mạvcilnh Hùtgxrng nhìmqpsn nhữlpobng quâjlawn cờfivy trắifrgng hỗwlyin loạvciln trêiggln bàmrten, cưhuhcfivyi lạvcilnh: “Chơgnqei vui vẻlpob? Ngưhuhcfivyi trẻlpob tuổpevqi àmrte, cậwcldu đkbsbãlpob khôhuhcng còavypn bấjvhet cứbmfvgnqe hộjcyni nàmrteo cảxumyi”

“Rấjvhet nhanh thôhuhci, cậwcldu sẽavyp thua mộjcynt cárcnmch nhụjcync nhãlpob nhấjvhet!”

“Ha?”

Khóumare miệfvvnng Diệfvvnp Phùtgxrng hơgnqei nhếjyhych lêiggln: “Ôlaxhng đkbsbãlpob lậwcldp tứbmfvc xárcnmc nhậwcldn làmrtehuhci sẽavyp thua sao?”

Trưhuhcơgnqeng Mạvcilnh Hùtgxrng vẻlpob mặbrzmt đkbsbaazxy thárcnmch thứbmfvc nóumari: “Nếjyhyu cậwcldu cóumar thểifrg thắifrgng várcnmn cờfivymrtey, tôhuhci Trưhuhcơgnqeng Mạvcilnh Hùtgxrng, từggsc nay vềiggl sau sẽavyp khôhuhcng đkbsbjcynng vàmrteo cờfivyjlawy nữlpoba!”

“Đcgzpưhuhchamac! Đcgzpâjlawy chíehstnh làmrte lờfivyi ôhuhcng nóumari!”

Đcgzpiềigglu màmrte Diệfvvnp Phùtgxrng muốarefn nghe chíehstnh làmrte nhữlpobng lờfivyi nàmrtey, quâjlawn cờfivy trắifrgng trong tay, lạvcilch cạvcilch rơgnqei xuốarefng bàmrten.

“Vậwcldy cứbmfv tiếjyhyp tụjcync đkbsbi!”

Mọoujgi ngưhuhcfivyi cũyfeong dầaazxn dầaazxn im lặbrzmng, toàmrten tâjlawm †oàmrten ýlhim nhìmqpsn vàmrteo várcnmn cờfivy.




Thờfivyi gian từggscng giâjlawy từggscng phúqlxmt trôhuhci qua, trong nhárcnmy mắifrgt, đkbsbãlpob trôhuhci qua hơgnqen nửrcnma giờfivy.

mrte quâjlawn cờfivyiggl trêiggln bàmrten cờfivy, cũyfeong đkbsbãlpob đkbsbbrzmt đkbsbưhuhchamac hơgnqen nửrcnma.

“Ha ha…”

Trưhuhcơgnqeng Mạvcilnh Hùtgxrng đkbsbbrzmt mộjcynt quâjlawn cờfivy xuốarefng, ha ha cưhuhcfivyi to, vẻlpob mặbrzmt đkbsbaazxy khinh thưhuhcfivyng.

“Vốarefn tưhuhcigglng rằumarng cậwcldu cóumar nhiềigglu bảxumyn lĩllggnh lắifrgm, khôhuhcng ngờfivy rằumarng cậwcldu chỉigglmrte phôhuhc trưhuhcơgnqeng thanh thếjyhymrte thôhuhci!”

“Tấjvhet cảxumy quâjlawn cờfivy đkbsbigglu bịpdwuhuhci ămgbfn chếjyhyt rồarefi, rồarefng lớctbtn cũyfeong cắifrgt thàmrtenh mấjvhey khúqlxmc rồarefi, tầaazxm mưhuhcfivyi nưhuhcctbtc nữlpoba, cậwcldu chắifrgc chắifrgn sẽavyp thua thôhuhci!”

Khôhuhcng íehstt ngưhuhcfivyi cóumar mặbrzmt tạvcili đkbsbjvhey, trong lòavypng cũyfeong khôhuhcng khỏpevqi thởigglmrtei!

Bọoujgn họoujgyfeong cóumar hiểifrgu biếjyhyt chúqlxmt íehstt vềiggl cờfivyjlawy, tấjvhet nhiêiggln nhìmqpsn ra đkbsbưhuhchamac tìmqpsnh thếjyhyiggl trêiggln bàmrten cờfivy.

Trưhuhcơgnqeng Mạvcilnh Hùtgxrng nóumari khôhuhcng sai, quâjlawn cờfivy củitzza Diệfvvnp Phùtgxrng, toàmrten bộjcyn đkbsbigglu bịpdwu ămgbfn chếjyhyt.

Thấjvhet bạvcili, chẳlpobng qua cũyfeong chỉigglmrte vấjvhen đkbsbiggl củitzza thờfivyi gian.

mrte trong mắifrgt Tầaazxn Diệfvvnu Minh lạvcili lộjcyn ra vẻlpob đkbsbifrgc ýlhim.

“Khôhuhcng biếjyhyt trộjcynm đkbsbưhuhchamac mộjcynt bàmrtei Phưhuhchamang cầaazxu hoàmrteng ởiggl đkbsbâjlawu, cảxumym thấjvhey mìmqpsnh vôhuhc đkbsbpdwuch thiêiggln hạvcil sao? Phếjyhy vậwcldt thìmqps chíehstnh làmrte phếjyhy vậwcldt!”

“Theo tôhuhci nhìmqpsn ấjvhey, ngay cảxumy phếjyhy vậwcldt cậwcldu cũyfeong khôhuhcng bằumarng, cậwcldu chíehstnh làmrte mộjcynt têiggln rárcnmc rưhuhciggli!”




Trưhuhcơgnqeng Mạvcilnh Hùtgxrng tay cầaazxm mộjcynt quâjlawn cờfivy, giơgnqeiggln thậwcldt cao, đkbsbjcynt nhiêiggln đkbsbbrzmt xuốarefng, mặbrzmt đkbsbaazxy khinh thưhuhcfivyng.

“Nếjyhyu ban đkbsbaazxu cậwcldu cóumar thểifrgmqpsnh thưhuhcfivyng chơgnqei vớctbti tôhuhci, khôhuhcng cóumartgxry ýlhimmrtem ba quâjlawn cờfivy kia, cóumar lẽavyp, còavypn cóumar thểifrg cầaazxm cựpdwu vớctbti tôhuhci mộjcynt chúqlxmt.”

Nhưhuhcng màmrte, bởiggli vìmqps cậwcldu kiêigglu cămgbfng, dẫbrzmn đkbsbếjyhyn việfvvnc cậwcldu thua càmrteng thảxumym hạvcili hơgnqen!”

“Bâjlawy giờfivy, várcnmn cờfivy đkbsbãlpob đkbsbpdwunh, còavypn khôhuhcng chuẩqetwn bịpdwu nhậwcldn thua sao?”

Diệfvvnp Phùtgxrng nghiềiggln ngẫbrzmm cưhuhcfivyi mộjcynt tiếjyhyng: “Kỹtfdf thuậwcldt nàmrtey củitzza ôhuhcng, nếjyhyu khôhuhcng lạvcili nhưhuhcfivyng ôhuhcng ba nưhuhcctbtc nữlpoba, vậwcldy chẳlpobng phảxumyi chơgnqei sẽavyp khôhuhcng còavypn ýlhim nghĩllgga gìmqps sao?”

“Cậwcldu cho rằumarng cậwcldu thắifrgng chắifrgc?”

“Vậwcldy mởiggl to mắifrgt chóumar củitzza ôhuhcng đkbsbi, xem tôhuhci chiếjyhym lợhamai thếjyhy nhưhuhcmrteo đkbsbâjlawy!”

Bộjcynp!

Mộjcynt quâjlawn cờfivygnqei xuốarefng bàmrten, várcnmn cờfivy vốarefn đkbsbang lộjcynn xộjcynn bừggsca bãlpobi, giốarefng nhưhuhc đkbsbưhuhchamac róumart linh hồarefn vàmrteo, trong nhárcnmy mắifrgt, sốarefng dậwcldy!

“Hửrcnm?”

huhcctbti đkbsbàmrtei cóumar mộjcynt ôhuhcng lãlpobo, vôhuhcmqpsnh nhìmqpsn qua.

Ájpvknh mắifrgt vốarefn khôhuhcng cóumar mộjcynt chúqlxmt thúqlxm vịpdwumqps, đkbsbjcynt nhiêiggln trởiggliggln kíehstch đkbsbjcynng.

Cảxumy ngưhuhcfivyi, cũyfeong run hếjyhyt cảxumyiggln.




“Thìmqps ra làmrte nhưhuhc vậwcldy! Thìmqps ra làmrte nhưhuhc vậwcldy!”

“Ôlaxhng Lýlhim, sao vậwcldy? Đcgzpãlpob xảxumyy ra chuyệfvvnn gìmqps sao?”

umar ngưhuhcfivyi nhậwcldn ra ôhuhcng ấjvhey, ôhuhcng lãlpobo ởiggl giớctbti cờfivyjlawy, cũyfeong làmrte mộjcynt vịpdwu thầaazxy nổpevqi tiếjyhyng!

Chỉiggl thấjvhey Lýlhim Minh Triếjyhyt run run rẩqetwy rẩqetwy đkbsbbmfvng lêiggln, hai mắifrgt vôhuhctgxrng kíehstch đkbsbjcynng: “Quárcnm xuấjvhet sắifrgc, quảxumy thậwcldt làmrte quárcnm xuấjvhet sắifrgc!”

“Ban đkbsbaazxu nhìmqpsn giốarefng nhưhuhcmrtetgxry ýlhimmrtem xuốarefng qua quâjlawn cờfivy, thậwcldt ra làmrte đkbsbãlpob âjlawm thầaazxm mai phụjcync tốareft từggsc trưhuhcctbtc.”

“Con rồarefng lớctbtn củitzza bêiggln quâjlawn cờfivy đkbsben, nhìmqpsn giốarefng nhưhuhc bịpdwu toàmrten bộjcyn quâjlawn cờfivy trắifrgng cắifrgt đkbsbbmfvt, nhưhuhcng màmrte khôhuhcng ngờfivy rằumarng bêiggln quâjlawn cờfivy đkbsben đkbsbãlpob tựpdwu tạvcilo thàmrtenh thếjyhy lựpdwuc cho riêigglng mìmqpsnh.”

“Con cờfivy then chốareft củitzza phe đkbsben, vừggsca vặbrzmn tiếjyhyp nốarefi mộjcynt cárcnmch hoàmrten hảxumyo vớctbti ba con cờfivyigglqlxmc bắifrgt đkbsbaazxu.”

“Vốarefn làmrte nhữlpobng quâjlawn cờfivy đkbsben lộjcynn xộjcynn, nhárcnmy mắifrgt đkbsbãlpob ngưhuhcng tụjcyn thàmrtenh chíehstn con rồarefng lớctbtn.”

“Cửrcnmu Long Bàmrten Thiêiggln! Đcgzpâjlawy chíehstnh làmrte thếjyhy cờfivy củitzza Cửrcnmu Long Bàmrten Thiêiggln!”

“Khôhuhcng ngờfivy rằumarng, đkbsbfivyi nàmrtey củitzza tôhuhci, cóumar thểifrg nhìmqpsn thấjvhey Cửrcnmu Long Bàmrten Thiêiggln đkbsbưhuhchamac mệfvvnnh danh làmrte chíehstn kỳpcgz quan lớctbtn, trờfivyi ơgnqei!”

Lờfivyi nóumari củitzza Lýlhim Minh Triếjyhyt, rõwdpcmrteng truyềiggln vàmrteo tai củitzza tấjvhet cảxumy mọoujgi ngưhuhcfivyi.

Rấjvhet nhiềigglu ngưhuhcfivyi kinh ngạvcilc đkbsbbmfvng dậwcldy, nhìmqpsn mộjcynt várcnmn cờfivy xoay chuyểifrgn đkbsbếjyhyn đkbsbjcynng trờfivyi nàmrtey.

Sau đkbsbóumar, trêiggln mặbrzmt khôhuhcng íehstt ngưhuhcfivyi hơgnqei xấjvheu hổpevq, hơgnqei khom ngưhuhcfivyi cúqlxmi đkbsbaazxu vềigglhuhcctbtng Diệfvvnp.

Phùtgxrng.

Bọoujgn họoujg biểifrgu thịpdwu árcnmy nárcnmy vìmqps trưhuhcctbtc kia đkbsbãlpob bấjvhet kíehstnh vàmrte nghi ngờfivy Diệfvvnp Phùtgxrng.

“Đcgzpâjlawy… Đcgzpiềigglu nàmrtey sao cóumar thếjyhy?”

Trưhuhcơgnqeng Mạvcilnh Hùtgxrng nămgbfm quâjlawn cờfivy trắifrgng ởiggl trong tay, đkbsbaazxu đkbsbaazxy mồarefhuhci!

Ngẩqetwn tòavyp te nhìmqpsn várcnmn cờfivyiggl trưhuhcctbtc mắifrgt, vẻlpob mặbrzmt toàmrten làmrte sựpdwu khôhuhcng thểifrg tin!

Diệfvvnp Phùtgxrng vắifrgt chémrteo hai châjlawn, khôhuhcng hềiggl lo lắifrgng nhìmqpsn vềiggl phíehsta ôhuhcng ta đkbsbang hárcnm hốarefc mồarefm: “Nóumari nhiềigglu làmrtem gìmqps chứbmfv? Tôhuhci vẫbrzmn đkbsbang chờfivy ôhuhcng đkbsbárcnmnh bạvcili tôhuhci nhanh nhanh lêiggln đkbsbâjlawy nàmrtey!”

Bộjcynp!

Quâjlawn cờfivy trắifrgng rơgnqei xuốarefng đkbsbjvhet, khuôhuhcn mặbrzmt củitzza Trưhuhcơgnqeng Mạvcilnh Hùtgxrng đkbsbaazxy xárcnmm xịpdwut, gụjcync đkbsbaazxu xuốarefng.

“Tôhuhci… thua”

Diệfvvnp Phùtgxrng ha ha cưhuhcfivyi, nhìmqpsn Trưhuhcơgnqeng Mạvcilnh Hùtgxrng, lạvcili nhìmqpsn Tâjlawn Diệfvvnu Minh ởiggliggln cạvcilnh, cưhuhcfivyi nóumari: “Mộjcynt ngưhuhcfivyi thìmqps từggsc bỏpevq cổpevq cầaazxm, mộjcynt ngưhuhcfivyi thìmqps từggsc bỏpevq chơgnqei cờfivy, họoujgc giảxumy nổpevqi tiếjyhyng? Ha ha, cũyfeong chỉiggl đkbsbưhuhchamac nhưhuhc vậwcldy thôhuhci!”

“Ngưhuhcfivyi trẻlpob tuổpevqi! Đcgzpggscng cóumaravypmrteo chúqlxmt bảxumyn lĩllggnh màmrte đkbsbãlpob ngôhuhcng cuồarefng ngạvcilo mạvciln nhưhuhc vậwcldy, phảxumyi biếjyhyt ngưhuhcfivyi giỏpevqi thìmqpsumar ngưhuhcfivyi giỏpevqi hơgnqen, bêiggln ngoàmrtei vẫbrzmn còavypn cóumar ngưhuhcfivyi!”

avypn lạvcili hai ngưhuhcfivyi, bỗwlying nhiêiggln trừggscng mắifrgt nhìmqpsn!

Diệfvvnp Phùtgxrng ngoárcnmy ngoárcnmy lỗwlyi tai: “Nhữlpobng lờfivyi nàmrtey sao lạvcili nghe quen thếjyhy nhỉiggl…”

“Cậwcldu!”

Trưhuhcơgnqeng Mạvcilnh Hùtgxrng nghiếjyhyn rămgbfng, bởiggli vìmqps trưhuhcctbtc đkbsbóumar khôhuhcng lâjlawu, nhữlpobng lờfivyi nàmrtey, ôhuhcng ta mớctbti vừggsca nóumari qua vớctbti Diệfvvnp Phùtgxrng.

Chỉigglmrte khôhuhcng nghĩllgg đkbsbếjyhyn, bâjlawy giờfivy lạvcili bịpdwu vảxumy mặbrzmt, màmrte lạvcili bấjvhet ngờfivy khôhuhcng kịpdwup đkbsbiggl phòavypng chúqlxmt nàmrteo!

“Bốarefn ngưhuhcfivyi cárcnmc ôhuhcng, chíehstnh làmrte thuộjcync hạvcil củitzza Tiêigglu Thàmrtenh Nguyêiggln, đkbsbưhuhchamac gọoujgi làmrte tứbmfv đkbsbvcili đkbsbfvvn tửrcnm Cầaazxm Kỳpcgz Thi Họoujga đkbsbúqlxmng chứbmfv?”

“Nếjyhyu đkbsbãlpob chịpdwuu thua nhưhuhc vậwcldy, vậwcldy cùtgxrng nhau chịpdwuu đkbsbi!”

“Đcgzpifrghuhci nhìmqpsn mộjcynt chúqlxmt, cárcnmc ôhuhcng từggsc chỗwlyilpobo giàmrte Tiêigglu đkbsbãlpob họoujgc đkbsbưhuhchamac bao nhiêigglu bảxumyn linh rồarefi?”

“Lárcnmo xưhuhchamac!”

Đcgzpưhuhcfivyng Hàmrte Hiêiggln lậwcldp tứbmfvc trợhaman mắifrgt nhìmqpsn: “Gia sưhuhc chíehstnh làmrte bậwcldc thầaazxy họoujgc thuậwcldt, cậwcldu làmrtercnmi thárcnmmqps, màmrte lạvcili dárcnmm bấjvhet kíehstnh vớctbti gia sưhuhc nhưhuhc vậwcldy?”

“Đcgzpúqlxmng vậwcldy!”

Sắifrgc mặbrzmt củitzza Dưhuhcơgnqeng Thàmrtenh cũyfeong ớctbtn lạvcilnh: “Nếjyhyu cậwcldu ngôhuhcng cuồarefng tựpdwu đkbsbvcili nhưhuhc vậwcldy, vậwcldy đkbsbifrghuhci đkbsbếjyhyn dạvcily dỗwlyi cho cậwcldu mộjcynt chúqlxmt!”

“Cậwcldu cóumarrcnmm so tàmrtei thưhuhc phárcnmp vớctbti tôhuhci khôhuhcng?”

Khóumare miệfvvnng Diệfvvnp Phùtgxrng hơgnqei giưhuhcơgnqeng lêiggln: “Cóumarmqps khôhuhcng dárcnmm?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.