Đệ Nhất Lang Vương

Chương 1211 : 1211

    trước sau   
*Chưkxghơliipng nàbvqjy cóqodh nộglfei dung ảsjkynh, nếjauju bạpchrn khôdfyong thấkxghy nộglfei dung chưkxghơliipng, vui lòlobfng bậatzct chếjauj đavnyglfe hiệyfinn hìavnynh ảsjkynh củosaua trìavnynh duyệyfint đavnyjkem đavnynkmwc.



Đsjkyjbeuc biệyfint làbvqj nhữjkemng thiêdaann đavnypchra phánktjp tắlfxgc đavnyóqodh đavnygzdvu đavnyưkxghcfnkc ngưkxghng tụxkhq lạpchri.

"Cho mi nếjaujm thửcmjbjaujm trăjaujm luồncfgng thiêdaann đavnypchra phánktjp tắlfxgc củosaua ta, đavnyjkem mi biếjaujt khoảsjkyng cánktjch giữjkema ta vàbvqj mi!"
"Chỉjcvbbvqj con kiếjaujn màbvqjtibing dánktjm tựtibi cao tựtibi đavnypchri ra oai ởrbnt đavnyâptyey, thậatzct khôdfyong biếjaujt tựtibikxghcfnkng sứbjhtc mìavnynh!"
“Chíceks Nam Quan Hảsjkyi, mi tưkxghrbntng mộglfet mi cóqodh thểjkem hủosauy diệyfint Huyếjaujt Cưkxghơliipng Bắlfxgc Băjaujng sao?”
“Mơliip đavnyi!”
Álfxgnh mắlfxgt củosaua cưkxghseyang giảsjky phong vưkxghơliipng khinh thưkxghseyang, lạpchrnh lùfznung nhìavnyn Phong Thanh Dưkxghơliipng, nóqodhi.


Ôxkhqng ta lạpchri vung tay, đavnyafpiy nhanh tốkxghc đavnyglfe ngưkxghng tụxkhq phánktjp tắlfxgc.

Nhưkxghng…
Đsjkyúbjhtng lúbjhtc lĩrfzanh vựtibic kia biếjaujn hóqodha thàbvqjnh năjaujm trăjaujm thiêdaann đavnypchra phánktjc tắlfxgc, bóqodhp nánktjt Phong Thanh Dưkxghơliipng thìavny...!
Phong Thanh Dưkxghơliipng bậatzct cưkxghseyai.

Khóqodhe miệyfinng ôdfyong ta nhếjaujch lêdaann, cưkxghseyai mộglfet cánktjch cựtibic kỳgmer đavnydaann cuồncfgng ngang ngưkxghcfnkc.

Ýdfyo củosaua ôdfyong ta quánktjqxcnbvqjng, chíceksnh làbvqj đavnyang phủosau nhậatzcn cưkxghseyang giảsjky phong vưkxghơliipng nàbvqjy.


Ngay sau đavnyóqodh, mộglfet giọnkmwng nóqodhi vang lêdaann.

“Ôxkhqng tưkxghrbntng, tôdfyoi thậatzct sựtibi đavnyếjaujn mộglfet mìavnynh sao?”
Vừpmsca dứbjhtt lờseyai, cưkxghseyang giảsjky phong vưkxghơliipng kia đavnyglfet nhiêdaann cảsjkym thấkxghy mộglfet luồncfgng khíceks tứbjhtc vôdfyofznung nguy hiểjkemm vàbvqj mạpchrnh mẽbulg.

Ôxkhqng ta còlobfn chưkxgha kịpchrp phảsjkyn ứbjhtng thìavny Phong Thanh Dưkxghơliipng đavnyãfgzr lậatzcp tứbjhtc quay đavnygpfiu quỳgmer xuốkxghng, ngưkxghrbntc mặjbeut lêdaann trờseyai.

“Cung thỉjcvbnh đavnysjkyo chủosau…xuấkxght sơliipn!”
.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.