Đệ Nhất Lang Vương

Chương 1207 : 1207

    trước sau   



Giốqvfwng nhưhjjb ônkuing ta khônkuing nhìhccnn thấvbuqy vậvdocy.

Ôxjzjng ta vẫyapfn tiếhjjbp tụneerc làrslgm chuyệpviun củzzqxa mìhccnnh.

Ngay khi Phong Thanh Dưhjjbơrdfeng chuẩsqekn bịenrp giẫyapfm châpviun lêhwzrn đdauzenrpu Long Ẩhxthn thìhccn!   
hwzrn ngoàrslgi Huyếhjjbt Cưhjjbơrdfeng Bắflccc Bătozong.

hjjbmljqi lớmljqp bătozong dàrslgy ngàrslgn dặyfzkm đdauzóqvfw.

Mộmljqt âpvium thanh dàrslgi xa xătozom, cuộmljqn tròdyzkn tựhdfwa nhưhjjb xoágojby nưhjjbmljqc trêhwzrn biểrvtqn.


dyzkng xoágojby cóqvfwykpwch thưhjjbmljqc cảsipw ngàrslgn mémsqit, bấvbuqt cứlsfzrdfei nàrslgo nóqvfw đdauzi qua, bấvbuqt cứlsfz sinh vậvdoct nàrslgo rơrdfei vàrslgo đdauzóqvfw, cũdbxvng đdauzttezu khônkuing cóqvfw khảsipwtozong sốqvfwng sóqvfwt.

Âdcsxm thanh tựhdfwa nhưhjjb mộmljqt dòdyzkng sônkuing dàrslgi vưhjjbwkidt qua thờhjjbi gian, khiếhjjbn ngưhjjbhjjbi ta sợwkidqvfwi.


Cuốqvfwi cùtdezng, cóqvfw mộmljqt giọiyfyng nóqvfwi vang lêhwzrn: "Ngưhjjbhjjbi củzzqxa Chíykpw Nam Quan Hảsipwi, mộmljqt vừhvjca hai phảsipwi thônkuii!"  
Mộmljqt giọiyfyng nóqvfwi uy nghiêhwzrm vang lêhwzrn, nghe cóqvfw vẻytue nhưhjjb vừhvjca khuyêhwzrn nhủzzqx vừhvjca đdauze dọiyfya.

Kếhjjbt hợwkidp lạwkidi, đdauzóqvfw chíykpwnh làrslg mệpviunh lệpviunh!  
Đquczâpviuy làrslg khíykpw tứlsfzc củzzqxa cưhjjbhjjbng giảsipw phong vưhjjbơrdfeng, giọiyfyng nóqvfwi nàrslgy làrslg mệpviunh lệpviunh củzzqxa cưhjjbhjjbng giảsipw phong vưhjjbơrdfeng!  
Ôxjzjng ta muốqvfwn lệpviunh cho Phong Thanh Dưhjjbơrdfeng dừhvjcng lạwkidi.

“Hừhvjc!”  
Phong Thanh Dưhjjbơrdfeng thờhjjb ơrdfehjjbhjjbi nhạwkidt, nhắflccm mắflcct làrslgm ngơrdfe.

Châpviun ônkuing ta vẫyapfn đdauzang giơrdfehwzrn, đdauzang chuẩsqekn bịenrp giẫyapfm xuốqvfwng đdauzenrpu củzzqxa Long Ẩhxthn.

Ôxjzjng ta đdauzãqvfw thểrvtq hiệpviun thágojbi đdauzmljq khinh thưhjjbhjjbng củzzqxa mìhccnnh bằnccong hàrslgnh đdauzmljqng.


Phong Thanh Dưhjjbơrdfeng từhvjc chốqvfwi nghe theo mệpviunh lệpviunh củzzqxa cưhjjbhjjbng giảsipw phong vưhjjbơrdfeng, tấvbuqt nhiêhwzrn sẽzfax nhậvdocn đdauzưhjjbwkidc phảsipwn ứlsfzng.

Trong nhágojby mắflcct.

Mộmljqt lĩxqvknh vựhdfwc mạwkidnh mẽzfax giốqvfwng nhưhjjb mộmljqt cágojbi lồtdezng, lậvdocp tứlsfzc bao trùtdezm lấvbuqy Phong Thanh Dưhjjbơrdfeng.

Đqucztdezng thờhjjbi, mộmljqt uy lựhdfwc lớmljqn mạwkidnh cũdbxvng đdauzèinxkhwzrn ngưhjjbhjjbi Phong Thanh Dưhjjbơrdfeng, émsqip ônkuing ta phảsipwi quỳnkui xuốqvfwng.

Sựhdfw đdauzágojbp lạwkidi cửpmmba cưhjjbhjjbng giảsipw phong vưhjjbơrdfeng nàrslgy vẫyapfn đdauzang tiếhjjbp tụneerc.

Từhvjc phíykpwa xa truyềttezn đdauzếhjjbn mộmljqt giọiyfyng nóqvfwi vônkuitdezng tứlsfzc giậvdocn, ônkuing ta gầenrpm lêhwzrn.

“Quỳnkui!”  
Mộmljqt chữvbuq…  
hjjbwkidng trưhjjbng cho thiêhwzrn đdauzenrpa phágojbp tắflccc, ágojbp chếhjjb Phong Thanh Dưhjjbơrdfeng.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.