Đệ Nhất Lang Vương

Chương 1200 : 1200

    trước sau   



dpcung lúvcdmc đuqqgóijbx, khi câecyqy trưibvardkyng thưibvaơntlvng đuqqgang chảjitoy mácoyyu, Tiêvdvyn Hạqcdrc cũcoyyng nhanh chóijbxng phun ra mộardvt ngụnjebm mácoyyu, nhuộardvm đuqqgstvi cảjito mặiacut đuqqgdpcut.

Ôwdekng ta bịxhip thưibvaơntlvng rồufboi.

Bịxhip sứnjebc mạqcdrnh đuqqgqcdri đuqqgqcdro củksdda Phong Thanh Dưibvaơntlvng đuqqgjito thưibvaơntlvng.

Đniqrâecyqy chíjitonh làrmfc sựnffx ácoyyp chếksdd củksdda sứnjebc mạqcdrnh đuqqgqcdri đuqqgqcdro.

Tiêvdvyn Hạqcdrc trợlioqn tròwjvdn mắyvpst, trong mắyvpst lộardv vẻxquk kinh hãiacui!  
Ôwdekng ta cảjitom thấdpcuy chuyệfrgfn nàrmfcy thậxbvkt khóijbx tin!  
Đniqriềxmiru nàrmfcy nằkgvmm ngoàrmfci sứnjebc tưibvajbzdng tưibvalioqng củksdda ôzjebng ta!  
nccnrmfcng đuqqgnjebi phưibvaơntlvng chỉlyjb vừtzova mớlyjbi bưibvalyjbc vàrmfco cảjitonh giớlyjbi phong thácoyynh, sao lạqcdri cóijbx thựnffxc lựnffxc mạqcdrnh mẽovqk nhưibva vậxbvky đuqqgưibvalioqc!  
“Ầxlrpm!”  
Mộardvt âecyqm thanh khácoyyc lạqcdri vang lêvdvyn, câecyqy trưibvardkyng thưibvaơntlvng nhanh chóijbxng bịxhip mộardvt luồufbong sứnjebc mạqcdrnh phácoyy vỡuzyh cho đuqqgếksddn khi bịxhip tiêvdvyu diệfrgft hoàrmfcn toàrmfcn.



vcdmc nàrmfcy thanh đuqqgoảjiton kiếksddm củksdda Phong Thanh Dưibvaơntlvng cũcoyyng đuqqgâecyqm vềxmir phíjitoa Tiêvdvyn Hạqcdrc.

Tiêvdvyn Hạqcdrc bấdpcut lựnffxc trơntlv mắyvpst nhìfnzyn thanh đuqqgoảjiton kiếksddm nàrmfcy đuqqgâecyqm thẳdxrang vàrmfco ngựnffxc mìfnzynh, cơntlvn đuqqgau dữibva dộardvi truyềxmirn đuqqgếksddn khiếksddn ôzjebng ta khôzjebng thểjbzd chịxhipu nổufboi.

Suốnjebt bao năcoyym qua, ôzjebng ta chưibvaa từtzovng bịxhip thưibvaơntlvng!  
“Phụnjebt!”  
Tiêvdvyn Hạqcdrc lạqcdri tiếksddp tụnjebc phun ra mộardvt ngụnjebm mácoyyu, nhuộardvm đuqqgstvi mặiacut đuqqgdpcut.

Hai mắyvpst ôzjebng ta cũcoyyng bắyvpst đuqqgfrgfu đuqqgstvi ngầfrgfu, tia mácoyyu chằkgvmng chịxhipt.

Ôwdekng ta tứnjebc giậxbvkn rồufboi.

Đniqrâecyqy căcoyyn bảjiton khôzjebng phảjitoi đuqqgang chiếksddn đuqqgdpcuu, màrmfcrmfc đuqqgang bịxhip bạqcdro ngưibvalioqc!  

Ôwdekng ta cũcoyyng khôzjebng tin sẽovqkijbx mộardvt ngưibvardkyi mạqcdrnh mẽovqk lợlioqi hạqcdri nhưibva vậxbvky!  
Từtzov trưibvalyjbc đuqqgếksddn nay, Huyếksddt Cưibvaơntlvng Bắyvpsc Băcoyyng chưibvaa bao giờrdky thua!  
nccnrmfcng ôzjebng ta đuqqgãiacu nghiêvdvym túvcdmc đuqqgnjebi phóijbx rồufboi!  
Nếksddu nhưibvaijbxi Long Ẩepayn bấdpcut cẩbfisn, thìfnzy đuqqgóijbxrmfc do tíjitonh tìfnzynh củksdda ôzjebng ta!  
Nhưibvang Tiêvdvyn Hạqcdrc cho rằkgvmng bảjiton thâecyqn ôzjebng ta rấdpcut thôzjebng minh, cũcoyyng chưibvaa từtzovng coi thưibvardkyng đuqqgnjebi phưibvaơntlvng, tạqcdri sao ôzjebng ta lạqcdri thua!  
vcdmc nàrmfcy, vẻxquk mặiacut củksdda Phong Thanh Dưibvaơntlvng lạqcdrnh băcoyyng, cóijbx chúvcdmt kiêvdvyu ngạqcdro, ôzjebng ta quéfnzyt mắyvpst nhìfnzyn xung quanh mộardvt lưibvalioqt.

“Còwjvdn kẻxqukrmfco dácoyym đuqqgdpcuu vớlyjbi tao!”  
“…”  
Vừtzova dứnjebt lờrdkyi, giọyvpsng nóijbxi kia vang vọyvpsng khắyvpsp cácoyynh đuqqgufbong tuyếksddt vắyvpsng lặiacung.

Tinh thầfrgfn chiếksddn đuqqgdpcuu củksdda ôzjebng ta thậxbvkt đuqqgácoyyng kinh ngạqcdrc, nhưibva thểjbzd đuqqgnjebng trêvdvyn đuqqglyjbnh cao, khiếksddn tấdpcut cảjito mọyvpsi ngưibvardkyi chỉlyjbijbx thểjbzd ngưibvalyjbc nhìfnzyn.

Mọyvpsi ngưibvardkyi cóijbx mặiacut ởjbzd đuqqgóijbx đuqqgxmiru bịxhip sốnjebc.

Trậxbvkn chiếksddn nàrmfcy khiếksddn bọyvpsn họyvpsijbx cảjitom giácoyyc nghẹclvft thởjbzd.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.