Đệ Nhất Lang Vương

Chương 1193 : 1193

    trước sau   



Hiệgyxpn tạwjiii, vừlniva nghe thấjhkqy têibjan Vu Kiệgyxpt làucny bọryaxn họryax khônhcdng cáwyknch nàucnyo bĩafwgnh tĩafwgnh nổisxdi, hậgxiwn khônhcdng thểfdhh giếjxibt chếjxibt anh vàucny tấjhkqt cảfdhh nhữlnivng ngưisxdmdyai liêibjan quan đaxhoếjxibn anh.

afwgc nàucnyy, cóafwg ngưisxdmdyai ra mặjxibt thay anh, sao cóafwg thểfdhh khônhcdng khiếjxibn đaxhoáwyknm ngưisxdmdyai nàucnyy kíghqdch đaxhoopwbng cơjxib chứaxho?  
“Tốujelt lắvgicm, hóafwga ra màucnyy làucny ngưisxdmdyai củepkja Vu Kiệgyxpt! Hèbgymn gìogxs kiêibjau ngạwjiio nhưisxd vậgxiwy! Đtppeưisxdmdyang đaxhoưisxdmdyang làucny mộopwbt cưisxdmdyang giảfdhh phong Tháwyknnh vậgxiwy màucny suy bạwjiii đaxhoếjxibn mứaxhoc chạwjiiy đaxhoi giếjxibt ngưisxdmdyai thay mộopwbt têibjan võepkj giảfdhhafwga Kìogxsnh, đaxhoúafwgng làucny chuyệgyxpn cưisxdmdyai màucny!”  
Long Ẩbscjm mỉbecla mai, cũrmtpng đaxhoãarhn sẵhaimn sàucnyng ra tay bấjhkqt cứaxhoafwgc nàucnyo.

Đtppeâcpufy sẽwjiiucny mộopwbt trậgxiwn áwyknc chiếjxibn.

Thếjxib nhưisxdng, nơjxibi nàucnyy làucny Huyếjxibt Cưisxdơjxibng Bắvgicc Băylmvng, làucny đaxholcafa bàucnyn củepkja bọryaxn họryax.

Long Ẩbscjn khônhcdng cho rằkfqhng mìogxsnh sẽwjii thấjhkqt bạwjiii, càucnyng khônhcdng nghĩafwgibjan trưisxdcnxbc mắvgict cóafwg thểfdhh sốujelng.


“Màucnyy thíghqdch nóafwgi gìogxs thìogxsafwgi, tao chỉbecl cầcnxbn tíghqdnh xong sổisxdwyknch củepkja mìogxsnh làucny đaxhoưisxdislsc!”  

Phong Thanh Dưisxdơjxibng khônhcdng muốujeln nhiềtppeu lờmdyai, thờmdya ơjxibafwgi.

“Vừlniva rồafpii màucnyy chỉbeclafwgi cáwykni thứaxho nhấjhkqt, vậgxiwy còatxhn móafwgn nợisls thứaxho hai làucnyogxs?”, Tiêibjan Hạwjiic hỏnrbhi.

Nghe đaxhoếjxibn móafwgn nợisls thứaxho hai, Phong Thanh Dưisxdơjxibng lậgxiwp tứaxhoc thay đaxhoisxdi sắvgicc mặjxibt, sáwyknt khíghqdrmtpng bộopwbc pháwyknt.

“Thứaxho hai àucny?”  
“Hơjxibn hai mưisxdơjxibi năylmvm trưisxdcnxbc, Huyếjxibt Cưisxdơjxibng Bắvgicc Băylmvng hạwjiii Chíghqd Nam Quan Hảfdhhi, khiếjxibn bọryaxn tao khônhcdng thểfdhh đaxhojxibt châcpufn vàucnyo Hoa Hạwjii, móafwgn nợisls đaxhoóafwg… tao cũrmtpng muốujeln tíghqdnh toáwyknn rõepkjucnyng vớcnxbi bọryaxn màucnyy mộopwbt phen!”  
Dứaxhot lờmdyai, sựmdya phẫarhnn nộopwb củepkja đaxhoáwyknm ngưisxdmdyai Huyếjxibt Cưisxdơjxibng Bắvgicc Băylmvng lậgxiwp tứaxhoc biếjxibn mấjhkqt, màucny thay vàucnyo đaxhoóafwgucny nỗgxiwi khiếjxibp sợisls cựmdyac hạwjiin.

Chíghqd Nam Quan Hảfdhhi!  
Mấjhkqy chữlnivucnyy quanh quẩatxhn trong đaxhocnxbu bọryaxn họryax.


Chíghqd Nam Quan Hảfdhhi làucny mộopwbt trong ba tháwyknnh đaxholcafa Đtppewjiii Tu La.

“Màucnyy làucny ngưisxdmdyai củepkja Chíghqd Nam Quan Hảfdhhi!”  
Long Ẩbscjn quáwyknt lêibjan, ônhcdng ta cũrmtpng cảfdhhm thấjhkqy rấjhkqt bấjhkqt ngờmdya.

“Ừmxqj!”, Phong Thanh Dưisxdơjxibng gậgxiwt đaxhocnxbu.

“Hóafwga ra làucny ngưisxdmdyai củepkja Chíghqd Nam Quan Hảfdhhi giếjxibt Lưisxdu Hỏnrbha! Hèbgymn nàucnyo…”  
Mộopwbt ýphii nghĩafwgafwge lêibjan trong đaxhocnxbu Tiêibjan Hạwjiic, sau khi đaxhoem mọryaxi chuyệgyxpn xâcpufu chuỗgxiwi lạwjiii, cuốujeli cùipgong ônhcdng ta cũrmtpng hiểfdhhu rõepkj.

Tấjhkqt cảfdhh mọryaxi ngưisxdmdyai cũrmtpng hiểfdhhu ra.

“Đtppeúafwgng làucny ngônhcdng cuồafping! Màucnyy thậgxiwt sựmdya cho rằkfqhng bảfdhhn thâcpufn cóafwg thểfdhh đaxhoơjxibn thưisxdơjxibng đaxhoopwbc mãarhn tiếjxibn vàucnyo Huyếjxibt Cưisxdơjxibng Bắvgicc Băylmvng àucny? Khônhcdng coi ai ra gìogxs?”  
Long Ẩbscjn trợislsn trừlnivng mắvgict, đaxhocnxby sáwyknt khíghqd.

“Đtppeúafwgng!”.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.