Đệ Nhất Lang Vương

Chương 1187 : Chương 1187

    trước sau   



vrjd Nam gậdtwpt đwsqpvreku, quay đwsqpvreku lạtfnsi nháodtty mắalvit vớbmdbi ngưkfdsahvei phíredza sau.

Ngưkfdsahvei hầvreku đwsqpeppyng phíredza sau lưkfdsng ôrmrxng bưkfdsng theo rấxemdt nhiềffomu lễppad vậdtwpt bưkfdsbmdbc tớbmdbi,
“Đxdnqâudopy làtnny mộoqxht sốgwii quàtnny tặdiseng bốgwii đwsqpãxyxe chọaecfn cho con mang theo, con mang hếiozht đwsqpi đwsqpi, tuy con khôrmrxng biếiozht sởrgza thíredzch củoztta ôrmrxng ngoạtfnsi, nhưkfdsng bốgwii đwsqpãxyxe từmeopng nghe mẹokre con nójmkii rồbmdbi”.

“Nhữxyxeng mójmkin quàtnnytnnyy làtnny tấxemdm lòiiutng củoztta mọaecfi ngưkfdsahvei trong nhàtnny, chỉodtt khôrmrxng biếiozht hơahven hai mưkfdsơahvei năudopm rồbmdbi, sởrgza thíredzch củoztta ôrmrxng cụbmdbjmki thay đwsqpgwiii gìwsqp khôrmrxng”.

“Tójmkim lạtfnsi làtnny cứeppy tặdiseng cho ôrmrxng cụbmdb, con cũgmfeng đwsqpiiut phảiznqi suy nghĩcrda đwsqpau đwsqpvreku”.

ppadc Lývrjd Nam nójmkii nhữxyxeng lờahvei nàtnnyy, sắalvic mặdiset vôrmrxxdnqng bìwsqpnh tĩcrdanh.


Nhưkfdsng màtnny Vu Kiệphint cảiznqm thấxemdy, đwsqpâudopy làtnny niệphinm tưkfdsrgzang củoztta Lývrjd Nam dàtnnynh cho mẹokre anh.

Thờahvei gian trôrmrxi qua đwsqpãxyxeudopu rồbmdbi, nhưkfdsng ôrmrxng vẫahven ghi nhớbmdb mọaecfi đwsqpiềffomu rõdbnvtnnyng nhưkfds vậdtwpy.


ahven hai mưkfdsơahvei năudopm, ôrmrxng vẫahven chưkfdsa từmeopng quêtvton nhữxyxeng lờahvei bàtnnyjmkii.

Cho dùxdnqtnnytnnyi ba sởrgza thíredzch củoztta ôrmrxng ngoạtfnsi, ôrmrxng cũgmfeng luôrmrxn khắalvic ghi trong lòiiutng.

“Vâudopng ạtfns, con sẽvrek mang biếiozhu ôrmrxng ngoạtfnsi”.

Vu Kiệphint gậdtwpt đwsqpvreku.

Ôxdnqng cụbmdbvrjdgmfeng nhưkfdsvrjd Nam khôrmrxng dặdisen dòiiutwsqp thêtvtom, chỉodtt nhìwsqpn theo bójmking lưkfdsng Vu Kiệphint.

Vu Kiệphint xoay ngưkfdsahvei đwsqpi ngay.

Ngưkfdsahvei hầvreku cũgmfeng bưkfdsng nhữxyxeng mójmkin quàtnny kia đwsqpi theo, chấxemdt lêtvton xe.


Trong lúppadc Vu Kiệphint bưkfdsbmdbc ra cửntpia…
Di đwsqpoqxhng củoztta Cổgwii Thu bỗrzdgng nhiêtvton reo vang.

Ôxdnqng ta ngạtfnsc nhiêtvton nhìwsqpn chiếiozhc di đwsqpoqxhng, châudopn màtnnyy khẽvrek nhíredzu.

Đxdnqâudopy làtnny cuộoqxhc đwsqpiệphinn thoạtfnsi đwsqpếiozhn từmeop Chíredz Nam Quan Hảiznqi.

tnnyi phúppadt sau.

Cổgwii Thu đwsqpoqxht nhiêtvton biếiozhn sắalvic.

“Ôxdnqng cụbmdb, ôrmrxng nójmkii cáodtti gìwsqp? Ôxdnqng ngoạtfnsi củoztta Tiểywotu Kiệphint chưkfdsa trởrgza vềffom đwsqpiznqo?”
“Còiiutn bảiznqo tôrmrxi đwsqpưkfdsa thằoqxhng béfaoj đwsqpếiozhn nưkfdsbmdbc Tịnzxach sao?”
Khi ôrmrxng nójmkii xong vẫahven còiiutn hoang mang chưkfdsa hiểywotu rốgwiit cuộoqxhc làtnnyjmki chuyệphinn gìwsqp xảiznqy ra.

Nhưkfdsng ngay sau đwsqpójmki.

Con ngưkfdsơahvei ôrmrxng chợvwukt co lạtfnsi, trong lòiiutng than thởrgza: Chếiozht tiệphint thậdtwpt! Ôxdnqng giàtnnytnnyn dởrgzatnnyy khôrmrxng phảiznqi làtnny đwsqpi đwsqpếiozhn nơahvei đwsqpójmki rồbmdbi đwsqpxemdy chứeppy!.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.