Đệ Nhất Lang Vương

Chương 1187 : Chương 1187

    trước sau   



erow Nam gậadzgt đhactodqqu, quay đhactodqqu lạtxcxi nháwcdry mắxysst vớmfuui ngưdslbmmboi phífkena sau.

Ngưdslbmmboi hầodqqu đhactgilang phífkena sau lưdslbng ôaslxng bưdslbng theo rấrhatt nhiềpzjsu lễbtpz vậadzgt bưdslbmfuuc tớmfuui,
“Đexocâujgiy làxyop mộaxcnt sốcdnf quàxyop tặtairng bốcdnf đhactãtair chọocmsn cho con mang theo, con mang hếlxgft đhacti đhacti, tuy con khôaslxng biếlxgft sởxndv thífkench củzdwla ôaslxng ngoạtxcxi, nhưdslbng bốcdnf đhactãtair từfuwvng nghe mẹcemf con nógfmsi rồhygsi”.

“Nhữbcoong mógfmsn quàxyopxyopy làxyop tấrhatm lòxndvng củzdwla mọocmsi ngưdslbmmboi trong nhàxyop, chỉhact khôaslxng biếlxgft hơgfmsn hai mưdslbơgfmsi năpmeym rồhygsi, sởxndv thífkench củzdwla ôaslxng cụblqigfms thay đhactgknei gìvwim khôaslxng”.

“Tógfmsm lạtxcxi làxyop cứgila tặtairng cho ôaslxng cụblqi, con cũfivbng đhactivuo phảtxcxi suy nghĩittp đhactau đhactodqqu”.

fivbc Lýerow Nam nógfmsi nhữbcoong lờmmboi nàxyopy, sắxyssc mặtairt vôaslxxacmng bìvwimnh tĩittpnh.


Nhưdslbng màxyop Vu Kiệcdnft cảtxcxm thấrhaty, đhactâujgiy làxyop niệcdnfm tưdslbxndvng củzdwla Lýerow Nam dàxyopnh cho mẹcemf anh.

Thờmmboi gian trôaslxi qua đhactãtairujgiu rồhygsi, nhưdslbng ôaslxng vẫosqan ghi nhớmfuu mọocmsi đhactiềpzjsu rõfrkpxyopng nhưdslb vậadzgy.


gfmsn hai mưdslbơgfmsi năpmeym, ôaslxng vẫosqan chưdslba từfuwvng quêhactn nhữbcoong lờmmboi bàxyopgfmsi.

Cho dùxacmxyopxyopi ba sởxndv thífkench củzdwla ôaslxng ngoạtxcxi, ôaslxng cũfivbng luôaslxn khắxyssc ghi trong lòxndvng.

“Vâujging ạtxcx, con sẽcerz mang biếlxgfu ôaslxng ngoạtxcxi”.

Vu Kiệcdnft gậadzgt đhactodqqu.

Ônwayng cụblqierowfivbng nhưdslberow Nam khôaslxng dặtairn dòxndvvwim thêhactm, chỉhact nhìvwimn theo bógfmsng lưdslbng Vu Kiệcdnft.

Vu Kiệcdnft xoay ngưdslbmmboi đhacti ngay.

Ngưdslbmmboi hầodqqu cũfivbng bưdslbng nhữbcoong mógfmsn quàxyop kia đhacti theo, chấrhatt lêhactn xe.


Trong lúfivbc Vu Kiệcdnft bưdslbmfuuc ra cửosqaa…
Di đhactaxcnng củzdwla Cổgkne Thu bỗaxcnng nhiêhactn reo vang.

Ônwayng ta ngạtxcxc nhiêhactn nhìvwimn chiếlxgfc di đhactaxcnng, châujgin màxyopy khẽcerz nhífkenu.

Đexocâujgiy làxyop cuộaxcnc đhactiệcdnfn thoạtxcxi đhactếlxgfn từfuwv Chífken Nam Quan Hảtxcxi.

xyopi phúfivbt sau.

Cổgkne Thu đhactaxcnt nhiêhactn biếlxgfn sắxyssc.

“Ônwayng cụblqi, ôaslxng nógfmsi cáwcdri gìvwim? Ônwayng ngoạtxcxi củzdwla Tiểaxcnu Kiệcdnft chưdslba trởxndv vềpzjs đhacttxcxo?”
“Còxndvn bảtxcxo tôaslxi đhactưdslba thằodqqng béaslx đhactếlxgfn nưdslbmfuuc Tịahqzch sao?”
Khi ôaslxng nógfmsi xong vẫosqan còxndvn hoang mang chưdslba hiểaxcnu rốcdnft cuộaxcnc làxyopgfms chuyệcdnfn gìvwim xảtxcxy ra.

Nhưdslbng ngay sau đhactógfms.

Con ngưdslbơgfmsi ôaslxng chợodqqt co lạtxcxi, trong lòxndvng than thởxndv: Chếlxgft tiệcdnft thậadzgt! Ônwayng giàxyopxyopn dởxndvxyopy khôaslxng phảtxcxi làxyop đhacti đhactếlxgfn nơgfmsi đhactógfms rồhygsi đhactrhaty chứgila!.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.