Đệ Nhất Lang Vương

Chương 1161 : 1161

    trước sau   
*Chưlsicơvpdfng nàgouly cópklf nộbmavi dung ảnjitnh, nếhbbsu bạcdzin khôcayyng thấrxjty nộbmavi dung chưlsicơvpdfng, vui lòcemgng bậrbpnt chếhbbs đozhybmav hiệknlzn hìrbpnnh ảnjitnh củareaa trìrbpnnh duyệknlzt đozhyfvis đozhyeorgc.



“Rồpnzci còcemgn cávjnnc côcayy, cávjnnc chúfmea củareaa cậrbpnu… chắqpfzc tôcayyi khôcayyng cầfvisn phảnjiti đozhyzpth cậrbpnp đozhyếhbbsn sứeltvc ảnjitnh hưlsicmooeng củareaa họeorg đozhyâoetbu nhỉjsmw!”  
Kha Phi Loan nhìrbpnn thẳgtrung vàgoulo Vu Kiệknlzt, hai mắqpfzt ôcayyng ta sávjnnng bừtkjfng, tràgouln đozhyfvisy chờjnkj mong.

Vu Kiệknlzt khẽmooe nhífhxiu màgouly.

Nhữnjitng đozhyiềzpthu màgoul đozhyqjlpi phưlsicơvpdfng đozhyzpth cậrbpnp cópklf vẻessh nhưlsic khôcayyng quávjnn liêtjaqn quan đozhyếhbbsn anh, nhưlsicng ngẫfhxim lạcdzii, lạcdzii thấrxjty gầfvisn nhưlsiccemga cùjhxzng nhịwmipp thởmooe vớmgqvi anh.

Thấrxjty biểfvisu hiệknlzn củareaa Vu Kiệknlzt, Kha Phi Loan tiếhbbsp tụqjlpc nópklfi: “Đgrcqúfmeang rồpnzci, quan trọeorgng hơvpdfn chífhxinh làgoul… tuy cậrbpnu đozhyeltvng ởmooe đozhyjsmwnh cao nhưlsicng vẫfhxin giữnjit đozhyưlsicmgqvc bảnjitn ngãspev củareaa mìrbpnnh, trừtkjf gian diệknlzt ávjnnc, giúfmeap ngưlsicjnkji yếhbbsu thếhbbs, phífhxia trêtjaqn rấrxjtt coi trọeorgng… đozhyiểfvism nàgouly!”  
Vu Kiệknlzt lắqpfzc đozhyfvisu.


Kha Phi Loan càgoulng thêtjaqm kífhxich đozhybmavng nópklfi: “Nếhbbsu cậrbpnu đozhypnzcng ýggyp, chuẩpjqgn bịwmip thậrbpnt tốqjlpt đozhyfvis kếhbbs thừtkjfa vịwmip trífhxi củareaa ôcayyng Lưlsicu thìrbpncayyi sẽmooe lậrbpnp tứeltvc lậrbpnp kếhbbs hoạcdzich đozhyávjnnnh bópklfng têtjaqn tuổtiboi cho cậrbpnu, đozhyfvis con đozhyưlsicjnkjng phífhxia trưlsicmgqvc củareaa cậrbpnu càgoulng thêtjaqm thuậrbpnn buồpnzcm xuôcayyi giópklf!”   
Vu Kiệknlzt nhífhxiu chặggypt màgouly, dưlsicjnkjng nhưlsic khôcayyng bằjnkjng lòcemgng.


fmeac nàgouly, Kha Phi Loan nérsglm ra lávjnngouli tẩpjqgy cuốqjlpi cùjhxzng.

“Bâoetby giờjnkjcayyi nópklfi vớmgqvi cậrbpnu nhữnjitng đozhyiềzpthu nàgouly, phầfvisn lớmgqvn kếhbbs hoạcdzich… cậrbpnu nêtjaqn cảnjitm ơvpdfn ôcayyng Lưlsicu, đozhyâoetby đozhyzpthu làgoulcayyng lao củareaa ôcayyng ấrxjty!”  
Dứeltvt lờjnkji, tim Vu Kiệknlzt bấrxjtt giávjnnc nảnjity lêtjaqn.

Anh nhìrbpnn thấrxjty trêtjaqn con đozhyưlsicjnkjng phífhxia trưlsicmgqvc, Lưlsicu Mặggypc Sinh vẫfhxin luôcayyn che chởmooe anh, ôcayyng đozhyãspevlsicmgqvt qua mọeorgi chôcayyng gai, san bằjnkjng tấrxjtt cảnjitrbpn anh.

Tấrxjtt cảnjit đozhyzpthu vìrbpn… đozhyiềzpthu nàgouly?  
Tim Vu Kiệknlzt dưlsicjnkjng nhưlsic bịwmipfmeaa gõcayy mộbmavt cávjnni, khópklfpklf thểfvis trấrxjtn tĩhbbsnh lạcdzii.

Nếhbbsu làgoulfmeac trưlsicmgqvc, chắqpfzc chắqpfzn anh sẽmooe đozhyávjnnp ứeltvng khôcayyng chúfmeat do dựqjlp.

Nhưlsicng hiệknlzn tạcdzii…  

Anh nghĩhbbs đozhyếhbbsn tồpnzcn tạcdzii đozhyjsmwnh cao, rồpnzci lạcdzii nghĩhbbs đozhyếhbbsn Dưlsicơvpdfng Cẩpjqgm Túfmea.

Anh nhớmgqv lạcdzii nhữnjitng chuyệknlzn đozhyãspev xảnjity ra trong suốqjlpt hai nămgqvm qua, vàgoulcemgn rấrxjtt nhiềzpthu, rấrxjtt nhiềzpthu đozhyiềzpthu nữnjita…  
Anh chưlsica từtkjfng thậrbpnt sựqjlpmooetjaqn cạcdzinh ngưlsicjnkji thâoetbn.

Anh đozhyãspev nhìrbpnn thấrxjty nhữnjitng bấrxjtt côcayyng, xấrxjtu xífhxi củareaa thếhbbs giớmgqvi nàgouly.

Nếhbbsu anh chấrxjtp nhậrbpnn kếhbbs thừtkjfa vịwmip trífhxi củareaa ôcayyng Lưlsicu thìrbpn chífhxinh cávjnni thâoetbn phậrbpnn nàgouly sẽmooe hạcdzin chếhbbs mọeorgi hàgoulnh vi củareaa anh.

Bởmooei vìrbpn mỗwjqai mộbmavt cửtibo đozhybmavng củareaa anh đozhyzpthu đozhycdzii diệknlzn cho quốqjlpc gia.

Vu Kiệknlzt khôcayyng muốqjlpn bịwmip hạcdzin chếhbbs nhưlsic thếhbbs!  
Đgrcqâoetby làgoul mộbmavt cơvpdf hộbmavi đozhyarea đozhyfvis anh thay đozhytiboi vậrbpnn mệknlznh.

“Tôcayyi từtkjf chốqjlpi!”  
.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.