Đệ Nhất Lang Vương

Chương 1146 : 1146

    trước sau   



Đhexsáomsim ngưvgyrqabji đkhiyyiijp bêcjsjn cạknojnh cũknmong bịmefk tốbfkec đkhiyoddy củusxga Vu Kiệetvlt dọokqwa sợttim, suýrkfst nữlvgha đkhiyãlvghqrlvt ầfddom lêcjsjn.

“Màbfkey! Màbfkey muốbfken làbfkem gìknmo?”  
Thưvgyrttimng Quan Bắrxwlc hoảhexsng sợttim hỏqabji.

“Bốbfkep!”  
Mộoddyt âvxqnm thanh giòmsnpn giãlvgh vang lêcjsjn, Vu Kiệetvlt vung tay táomsit thẳoddyng vàbfkeo mặttimt Thưvgyrttimng Quan Bắrxwlc ngay trưvgyrknmoc mặttimt mọokqwi ngưvgyrqabji, bầfddou khôrexjng khíghya xung quanh chợttimt im ắrxwlng.

Anh lạknoji lầfddon nữlvgha giơqaip tay lêcjsjn, nhìknmon chằkkegm chằkkegm vàbfkeo Thưvgyrttimng Quan Bắrxwlc.

“Giờqabj tao cho màbfkey nócrgvi lạknoji mộoddyt lầfddon nữlvgha, biếvgyrt hay khôrexjng?”
Thưvgyrttimng Quan Bắrxwlc ôrexjm chặttimt khuôrexjn mặttimt đkhiyang nócrgvng bừnwznng bừnwznng, nhưvgyr thểylts bịmefk ngưvgyrqabji kháomsic dùbzdfng thanh sắrxwlt đkhiyqabjghyabfkeo.


Mộoddyt cơqaipn đkhiyau dữlvgh dộoddyi từnwzn tim lan ra khắrxwlp toàbfken thâvxqnn.

Hắrxwln ta ngẩxjwang đkhiyfddou lêcjsjn, tứbfkec giậsxhln nhìknmon Vu Kiệetvlt, giờqabj phúzftjt nàbfkey hắrxwln ta khôrexjng cam tâvxqnm!  
Nhữlvghng ngưvgyrqabji cócrgv mặttimt ởmsnp đkhiyâvxqny cũknmong vôrexjbzdfng kinh ngạknojc khi nhìknmon thấzhepy cảhexsnh nàbfkey, ai nấzhepy cũknmong trợttimn tròmsnpn mắrxwlt nhìknmon chằkkegm chằkkegm Vu Kiệetvlt.

“Têcjsjn…têcjsjn nàbfkey rốbfket cuộoddyc làbfke ai! Vậsxhly màbfkeomsim ra tay vớknmoi cậsxhlu chủusxg Thưvgyrttimng Quan!”  
“Thậsxhlt làbfke cháomsin sốbfkeng rồghyai! Khôrexjng biếvgyrt lầfddon nàbfkey cậsxhlu chủusxg Thưvgyrttimng Quan đkhiyếvgyrn đkhiyâvxqny dẫokqwn theo bao nhiêcjsju vệetvlvvbf sao!”  
“Thậsxhlt đkhiyáomsing sợttim, e làbfke ngàbfkey mai ngưvgyrqabji đkhiyàbfken ôrexjng nàbfkey sẽecsk khôrexjng thểylts sốbfkeng tiếvgyrp nữlvgha rồghyai”.

“Đhexsúzftjng vậsxhly, ngưvgyrqabji hắrxwln đkhiyrxwlc tộoddyi chíghyanh làbfke cậsxhlu chủusxg Thưvgyrttimng Quan đkhiyzhepy!”  
Mọokqwi ngưvgyrqabji thi nhau bàbfken táomsin xôrexjn xao, vẻyiij mặttimt ai nấzhepy cũknmong vôrexjbzdfng hoảhexsng hốbfket.

Đhexsfddou ócrgvc ôrexjng Châvxqnu choáomsing váomsing, suýrkfst chúzftjt nữlvgha đkhiyãlvgh ngấzhept xỉyltsu.


Nếvgyru nhưvgyr vịmefk cậsxhlu chủusxgbfkey bịmefk thưvgyrơqaipng ởmsnp trêcjsjn đkhiymefka bàbfken củusxga ôrexjng ta, vậsxhly thìknmo chếvgyrt chắrxwlc rồghyai!  
Thựmqihc lựmqihc củusxga nhàbfke Thưvgyrttimng Quan, ôrexjng ta biếvgyrt rấzhept rõcpeu!  
“Têcjsjn nhócrgvc thốbfkei tha kia, màbfkey đkhiyttimi đkhiyzhepy, màbfkey tiêcjsju đkhiyqabji rồghyai!”  
“Màbfkey khôrexjng biếvgyrt bảhexsn thâvxqnn đkhiyãlvgh phạknojm phảhexsi sai lầfddom gìknmo đkhiyâvxqnu, lo cầfddou nguyệetvln đkhiyi!”  
Đhexsúzftjng lúzftjc nàbfkey.

Ôadirng ta lậsxhlp tứbfkec lấzhepy đkhiyiệetvln thoạknoji ra, sau đkhiyócrgv gọokqwi đkhiyiệetvln thoạknoji cho ngưvgyrqabji bêcjsjn ngoàbfkei.

Nhưvgyrng khôrexjng hềhexs nhậsxhln đkhiyưvgyrttimc bấzhept kỳtalh hồghyai đkhiyáomsip nàbfkeo.

Cuốbfkei cùbzdfng lúzftjc nàbfkey ôrexjng ta cũknmong nhậsxhln ra, nhữlvghng ngưvgyrqabji đkhiyócrgv đkhiyãlvgh biếvgyrn mấzhept rồghyai.

Ôadirng ta vộoddyi vàbfkeng gọokqwi mộoddyt cuộoddyc đkhiyiệetvln thoạknoji kháomsic.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.