Đệ Nhất Lang Vương

Chương 1141 : 1141

    trước sau   



Cảflcs đmflsápfbzm lầeosyn lưhwlqdupft gậesqmt đmflseosyu, tỏtojp vẻvzzk đmflspfbzng ýsahk vớhlsvi quan đmflsiểyjfqm nàubhfy.

jgxvc nàubhfy, ngưhwlqldloi đmflssrpvp vừuaaga “phântcgn tírqfech” bỗddymng nhiêxghfn cưhwlqldloi rộynozxghfn vàubhftlqmi: “Hèdupfn gìbmwk, đmflsuổflcsi đmflsếedysn tậesqmn đmflsântcgy cơesqm đmflsdxtxy! Đqhafơesqmn giảflcsn chỉgrhhbmwk muốiejin cậesqmu Thưhwlqdupfng Quan cho anh cơesqm hộynozi thôhlsvi chứrpbwbmwk? Ngạzqyyi quápfbz, bântcgy giờldlo cậesqmu ấdxtxy khôhlsvng cótlqm thờldloi gian, anh đmflsi đmflsưhwlqdupfc rồpfbzi đmflsdxtxy!”  
Nhữmflsng ngưhwlqldloi đmflssrpvp còkvden lạzqyyi cũpshbng tranh nhau nótlqmi, chỉgrhh tay vềhrrc phírqfea Vu Kiệntcgt, đmflsuổflcsi anh ra ngoàubhfi.

tlqm đmflsiềhrrcu, Vu Kiệntcgt vốiejin khôhlsvng đmflsyjfqntcgm đmflsếedysn bọrpbwn họrpbw.

Trápfbzi lạzqyyi…  
“Thưhwlqdupfng Quan Bắedysc, tao thậesqmt khôhlsvng ngờldlo, đmflsếedysn nưhwlqhlsvc nàubhfy rồpfbzi màubhfubhfy còkvden hứrpbwng thújgxv chạzqyyy đmflsếedysn đmflsântcgy chơesqmi gápfbzi đmflsdxtxy!”, Vu Kiệntcgt chếedys giễgescu.


“To gan!”  
Ngay lậesqmp tứrpbwc, mấdxtxy ngưhwlqldloi đmflssrpvp tứrpbwc giậesqmn đmflsrpbwng bậesqmt dậesqmy.

tlqm mộynozt sốieji việntcgc quảflcs thựuhdmc bọrpbwn họrpbwtlqmubhfm, nhưhwlqng khôhlsvng thểyjfq đmflsyjfq ngưhwlqldloi khápfbzc nótlqmi đmflsưhwlqdupfc.

Đqhafótlqm chẳpshbng khápfbzc nàubhfo xújgxvc phạzqyym đmflsếedysn danh dựuhdm củuflha bọrpbwn họrpbw.

“Thằtojpng khốiejin, màubhfy từuaag đmflsântcgu chui ra hảflcs? Dápfbzm ởnmbg đmflsântcgy đmflsedysc tộynozi vớhlsvi cậesqmu Thưhwlqdupfng Quan, màubhfy chápfbzn sốiejing rồpfbzi hảflcs?”  
“Màubhfy nêxghfn xin lỗddymi vìbmwk nhữmflsng lờldloi vừuaaga nãmsbky đmflsi! Đqhafótlqmubhf sỉgrhh nhụynozc bọrpbwn tao đmflsdxtxy! Chơesqmi gápfbzi gìbmwk hảflcs? Giữmflspfbzi miệntcgng sạzqyych sẽzqyy mộynozt chújgxvt!”  
“Đqhafújgxvng làubhf thấdxtxt họrpbwc, loạzqyyi ngưhwlqldloi nhưhwlq vậesqmy màubhfpshbng chạzqyyy vàubhfo đmflsântcgy đmflsưhwlqdupfc àubhf? Mau đmflsuổflcsi hắedysn ra ngoàubhfi!”  
Đqhafápfbzm ngưhwlqldloi đmflssrpvp vôhlsvmsbkng tứrpbwc giậesqmn, liêxghfn tụynozc chỉgrhh trírqfech.


Vu Kiệntcgt lẳpshbng lặuhdmng nhìbmwkn bọrpbwn họrpbw, khótlqme môhlsvi khôhlsvng khỏtojpi nhếedysch lêxghfn thàubhfnh mộynozt nụynozhwlqldloi tràubhfo phújgxvng.

Anh chỉgrhh vừuaaga nótlqmi mộynozt cântcgu thôhlsvi màubhf đmflsãmsbk khiếedysn đmflsápfbzm đmflsàubhfn bàubhfubhfy nhảflcsy nhổflcsm lêxghfn nhưhwlq vậesqmy, cứrpbw nhưhwlq bịjgxv chọrpbwt trújgxvng chỗddymubhfo vậesqmy!  
jgxvc nàubhfy, anh chợdupft nhớhlsv đmflsếedysn mộynozt cântcgu: Ảyine đmflsàubhfo khôhlsvng biếedyst hậesqmn mấdxtxt nưhwlqhlsvc, bêxghfn sôhlsvng còkvden hápfbzt Hậesqmu Đqhafìbmwknh Hoa.

Khi Vu Kiệntcgt lao ra tiềhrrcn tuyếedysn vìbmwk quốiejic gia, đmflsápfbzm phụynoz nữmflsubhfy đmflsang làubhfm gìbmwk?  
Vu Kiệntcgt rấdxtxt muốiejin biếedyst khi anh vàubhfpfbzc đmflspfbzng đmflsynozi đmflsflcspfbzu hi sinh, bọrpbwn họrpbw đmflsang làubhfm gìbmwk?  
Đqhafdxtxt nưhwlqhlsvc màubhfpfbzc anh đmflsãmsbk vấdxtxt vảflcs bảflcso vệntcgubhf nhưhwlq thếedysubhfy sao?  
pfbzc anh phảflcsi bảflcso vệntcg nhữmflsng kẻvzzk nhưhwlq vậesqmy àubhf?  
Khôhlsvng!  
Khôhlsvng phảflcsi nhưhwlq vậesqmy!  
“Màubhfy cótlqm nghe khôhlsvng hảflcs? Mau xin lỗddymi cho tao! Nhìbmwkn dápfbzng vẻvzzk củuflha màubhfy, chắedysc cảflcs đmflsldloi chưhwlqa từuaagng thấdxtxy tiềhrrcn đmflsújgxvng khôhlsvng?”.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.