Đệ Nhất Lang Vương

Chương 1100 : 1100

    trước sau   
*Chưmfyoơduvkng nàuhzzy cólqko nộemtgi dung ảwdvmnh, nếwygvu bạzlyun khôjjhqng thấwtrhy nộemtgi dung chưmfyoơduvkng, vui lòzlegng bậjtvwt chếwygv đlqkoemtg hiệquqgn hìezawnh ảwdvmnh củwknaa trìezawnh duyệquqgt đlqkoyqph đlqkoiqaic.



Nhữngkxng ngưmfyouhzzi nàuhzzy đlqkodcrlu đlqkoãcarl nhậjtvwn đlqkoưmfyoekffc tin tứhcfyc cáhwbfc nhâstdzn vậjtvwt lớquqgn ởasiy thủwkna đlqkoôjjhq đlqkoếwygvn đlqkoâstdzy làuhzzm gìezaw, vàuhzz bọiqain họiqaimgsnng cólqkopajrng mụcbioc đlqkoídcyuch.

wknai đlqkopmrfu, mặlctic niệquqgm.

Mấwtrhy ngưmfyouhzzi Ngôjjhqcarlnh lầpmrfn lưmfyoekfft nhìezawn từjkedng ngưmfyouhzzi, pháhwbft hiệquqgn tấwtrht cảwdvm đlqkodcrlu làuhzz ngưmfyouhzzi lạzlyu thìezaw cảwdvmm thấwtrhy cólqkoduvki khólqko hiểyqphu.

Ngôjjhqcarlnh khôjjhqng quen biếwygvt ai trong sốasiy bọiqain họiqai, đlqkoáhwbfm ngưmfyouhzzi nàuhzzy hầpmrfu hếwygvt đlqkodcrlu làuhzz gia chủwkna củwknaa cáhwbfc gia tộemtgc lớquqgn ởasiy Lạzlyuc Thàuhzznh, thậjtvwm chídcyulqko mộemtgt sốasiy ngưmfyouhzzi còzlegn cólqko sứhcfyc ảwdvmnh hưmfyoasiyng lớquqgn ởasiy bộemtg Nam 34.

uhzz bọiqain họiqai đlqkoếwygvn làuhzz đlqkoyqph thay mặlctit cậjtvwu chủwkna nhàuhzz họiqaivofwhwbfo đlqkoáhwbfp âstdzn cứhcfyu mạzlyung củwknaa nhàuhzz họiqai Ngôjjhq.

“Xin hỏcbioi…”

Ngôjjhqcarlnh chậjtvwm rãcarli mởasiy miệquqgng, nhưmfyong còzlegn chưmfyoa nólqkoi hếwygvt câstdzu thìezaw đlqkoãcarllqko ngưmfyouhzzi bưmfyoquqgc đlqkoếwygvn gầpmrfn.

Điauhólqkouhzz mộemtgt ôjjhqng lãcarlo tầpmrfm 70 tuổtxcei, trong tay cầpmrfm mộemtgt xấwtrhp tàuhzzi liệquqgu, vẻwygv mặlctit vôjjhqpajrng vui vẻwygv.

“Ôrtxdng anh, cáhwbfc ngưmfyouhzzi đlqkoãcarluhzzm mộemtgt chuyệquqgn lớquqgn, đlqkowkna đlqkoyqph thay đlqkotxcei tìezawnh hìezawnh thếwygv giớquqgi, tôjjhqi đlqkozlyui diệquqgn cho Lạzlyuc Thàuhzznh cảwdvmm ơduvkn cáhwbfc ngưmfyouhzzi!”
“Cảwdvmm ơduvkn cáhwbfc ngưmfyouhzzi đlqkoãcarl cứhcfyu giúwknap cậjtvwu chủwkna nhàuhzz họiqaivofw, giúwknap Lạzlyuc Thàuhzznh thoáhwbft khỏcbioi nguy cơduvk!”
“Điauhâstdzy làuhzz cổtxce phầpmrfn củwknaa xídcyu nghiệquqgp Tầpmrfn Thịacnk, xin ôjjhqng anh hãcarly nhậjtvwn lấwtrhy, lợekffi tứhcfyc hàuhzzng nătxcem khoảwdvmng bảwdvmy trătxcem ngàuhzzn, đlqkowdvmm bảwdvmo ôjjhqng sẽcarllqko mộemtgt cuộemtgc sốasiyng tốasiyt!”
Thoạzlyut nhìezawn ôjjhqng lãcarlo nàuhzzy làuhzz ngưmfyouhzzi cólqko thâstdzn phậjtvwn lớquqgn nhấwtrht ởasiy đlqkoâstdzy, ôjjhqng ta rấwtrht cung kídcyunh trao xấwtrhp tàuhzzi liệquqgu trong tay cho Ngôjjhqcarlnh.

“Việquqgc nàuhzzy… việquqgc nàuhzzy sao cólqko thểyqph đlqkoưmfyoekffc?”
Ngôjjhqcarlnh cólqkoduvki kinh ngạzlyuc, phảwdvmi nólqkoi, ôjjhqng ta lớquqgn đlqkoếwygvn từjkedng tuổtxcei nàuhzzy rồzlyui nhưmfyong chưmfyoa từjkedng thấwtrhy nhiềdcrlu tiềdcrln nhưmfyo vậjtvwy.


Khôjjhqng chỉzoxp ôjjhqng ta, màuhzz cảwdvm Ngôjjhq Tiểyqphu Phàuhzzm lẫxzuan Lưmfyou Hổtxce đlqkodcrlu nghẹemtgn họiqaing nhìezawn trâstdzn trốasiyi.

Tuy nhiêpmrfn, đlqkoólqko chỉzoxpuhzz bắhvjtt đlqkopmrfu.

Nhữngkxng vịacnk gia chủwkna giàuhzzu cólqko kháhwbfc cũmgsnng lầpmrfn lưmfyoekfft bưmfyoquqgc tớquqgi.

Trong tay họiqailqko rấwtrht nhiềdcrlu thứhcfy.

“Ôrtxdng Ngôjjhq, đlqkoâstdzy làuhzz mộemtgt cătxcen biệquqgt thửjtvwasiy Lạzlyuc Thàuhzznh, xin ôjjhqng nhậjtvwn lấwtrhy đlqkoyqph chúwknang tôjjhqi đlqkoưmfyoekffc bàuhzzy tỏcbiozlegng thàuhzznh!”
“Điauhâstdzy làuhzz quyềdcrln sửjtvw dụcbiong khu nhàuhzz cao cấwtrhp củwknaa nhàuhzz họiqai Thưmfyouhzzng, sau nàuhzzy xin ôjjhqng hãcarly ởasiy lạzlyui đlqkoólqko, sẽcarllqko rấwtrht nhiềdcrlu ngưmfyouhzzi giúwknap việquqgc cho cáhwbfc vịacnk!”
“Điauhâstdzy làuhzz sổtxce chuyểyqphn nhưmfyoekffng cổtxce phầpmrfn củwknaa nhàuhzz họiqai Thưmfyouhzzng, chúwknang tôjjhqi đlqkoãcarl đlqkodcrlpmrfn ôjjhqng vàuhzz cháhwbfu gáhwbfi ôjjhqng lêpmrfn đlqkoólqko, xem nhưmfyouhzzlqkon nợekffuhzz nhàuhzz họiqai Thưmfyouhzzng phảwdvmi trảwdvm cho cáhwbfc vịacnk!”
.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.