Đệ Nhất Lang Vương

Chương 1041 : 1041

    trước sau   



Cuốriani cùhlxbng lúedllc nàriany Yếtxjgn Tháehkvi cũlivkng chấehkvp nhậmrejn sựzmpe thậmrejt, khôjsving còcnwtn cảmqfam thấehkvy bảmqfan thâahpkn làrian loạzcjyi tồnhejn tạzcjyi vôjsvi đtmfdmmlych nữkuiia.

Tráehkvi tim cưyjkkơcnsung quyếtxjgt bấehkvt phụmeznc củnjsda hắtmfdn ta lúedllc nãhlxby bỗedllng nhiêerhfn ngừlqahng đtmfdmrejp.

Đqlrsnhejng thờhlfpi sựzmpe kiêerhfu ngạzcjyo củnjsda hắtmfdn ta cũlivkng vỡuhpq tan tàriannh.

ehkvi gọajami làrian tựzmpejsvin khi đtmfdriani diệcteon vớedlli vậmrejn mệcteonh bỗedllng chốrianc chảmqfarianehkvi tháehkvwqlj cảmqfa.

Yếtxjgn Tháehkvi thua rồnheji.


Hoàriann toàriann thua rồnheji.

Hắtmfdn ta biếtxjgt rấehkvt rõuleg, bốrian hắtmfdn ta rấehkvt trung thàriannh vớedlli nhàrian họajamtxjg, bảmqfan thâahpkn hắtmfdn ta cógcnnrianwqlj chứnwdc.


gcnn lẽacwz, sốrian phậmrejn củnjsda mộhwnut sốrian ngưyjkkhlfpi đtmfdãhlxb đtmfdưyjkkyjkkc đtmfdmmlynh sẵsjfan.

Bấehkvt kểqlrsgcnn nỗedll lựzmpec thếtxjgriano cũlivkng chỉzyhvrian mộhwnut chiếtxjgc láehkv xanh làrianm nềkuiin cho ngưyjkkhlfpi kháehkvc màrian thôjsvii.

Thậmrejm chíjnmqedllc vàrianng úedlla rụmeznng xuốrianng đtmfdehkvt còcnwtn phảmqfai làrianm phâahpkn bógcnnn cho câahpky nữkuiia.

Yếtxjgn Tháehkvi bịmmly đtmfdưyjkka đtmfdi lấehkvy lờhlfpi khai, lúedllc nàriany cảmqfaindqn phòcnwtng mớedlli bắtmfdt đtmfdmwxbu dầmwxbn dầmwxbn yêerhfn tĩcxisnh.

wqlj đtmfdqlrs tráehkvnh hiềkuiim nghi, Yếtxjgn Long Sơcnsun khôjsving đtmfdếtxjgn gầmwxbn chỗedll Yếtxjgn Tháehkvi, lặnjsdng lẽacwz ngồnheji trong gógcnnc khuấehkvt.

Ôakqkng ta luôjsvin cảmqfam thấehkvy mắtmfdc nợyjkk nhàrian họajamtxjg, cốrian gắtmfdng nghĩcxisehkvch đtmfdqlrs tiếtxjgp tụmeznc đtmfdkuiin bùhlxb chúedllt gìwqlj đtmfdógcnn.

edllc nàriany.

Vu Kiệcteot chầmwxbm chậmrejm lắtmfdc vai mộhwnut cáehkvi, cảmqfam thấehkvy thoảmqfai máehkvi hơcnsun nhiềkuiiu, anh lấehkvy mộhwnut ly nưyjkkedllc đtmfdưyjkka lêerhfn miệcteong uốrianng.


Trêerhfn hai vai anh hơcnsui ngứnwdca, cảmqfam giáehkvc đtmfdưyjkkyjkkc sựzmpe khôjsvii phụmeznc củnjsda vếtxjgt thưyjkkơcnsung trêerhfn cơcnsu thểqlrswqljnh cógcnn chuyểqlrsn biếtxjgn kháehkv nhanh.

“Ngủnjsdahpku nhưyjkk vậmrejy, châahpkn tôjsvii hơcnsui têerhf, tôjsvii ra ngoàriani đtmfdi dạzcjyo mộhwnut lúedllc”.

Vu Kiệcteot cưyjkkhlfpi nógcnni, chuẩnopln bịmmly rờhlfpi đtmfdi.

Mọajami ngưyjkkhlfpi muốriann ngăindqn lạzcjyi, đtmfdang đtmfdmmlynh lêerhfn tiếtxjgng thìwqlj…  
Đqlrshwnut nhiêerhfn bêerhfn ngoàriani truyềkuiin đtmfdếtxjgn tiếtxjgng bưyjkkedllc châahpkn vôjsvihlxbng gấehkvp gáehkvp.

“Anh ơcnsui!”  
Ânhejm thanh nàriany tựzmpea nhưyjkk từlqah châahpkn trờhlfpi pháehkvt ra, vang vọajamng mãhlxbi.

Vu Kiệcteot sữkuiing sờhlfp, nhìwqljn chằpxvfm chằpxvfm ngưyjkkhlfpi phụmezn nữkuii trưyjkkedllc mặnjsdt, tráehkvi tim khẽacwz xao đtmfdhwnung.

“Cẩnoplm Túedll! Tiểqlrsu Vũlivk! Sao hai đtmfdnwdca lạzcjyi đtmfdếtxjgn đtmfdâahpky?”  
txjg Nam ngạzcjyc nhiêerhfn hỏriani.

“A!”.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.