Đệ Nhất Lang Vương

Chương 1038 : Mày Đã Phạm Tội Tày Trời Rồi Đấy!”

    trước sau   



Sau đupwqóedbh, áaiqwnh mắzijwt củfplja anh lạvjxoi nhìaiqwn vềrjza phígzvda Yếvjxon Tháaiqwi, bìaiqwnh tĩfmmynh quan sáaiqwt hắzijwn ta.

Anh hiểzqwbu rấleyat rõzvyl, nếvjxou nhưpwfb Thưpwfbqqmfng Quan Bắzijwc bảrjzao Lưpwfbu Báaiqwt đupwqếvjxon đupwqâedbhy, Yếvjxon Tháaiqwi cũctfgng cóedbh mặfrwat.

Vậkddzy thìaiqw ngưpwfbletxi chỉbuqa huy đupwqnznsng sau tấleyat cảrjza nhữbuqang chuyệwgogn nàccgey, khôiebfng thểzqwb thiếvjxou Thưpwfbqqmfng Quan Bắzijwc đupwqưpwfbqqmfc.


.

Truyệwgogn Ngôiebfn Tìaiqwnh
Nếvjxou nhưpwfb khôiebfng cóedbh chỉbuqa thịpwfb củfplja Thưpwfbqqmfng Quan Bắzijwc, thìaiqw hai ngưpwfbletxi nàccgey tuyệwgogt đupwqpujri sẽhves khôiebfng đupwqi cùkgngng nhau.

Mộaqrnt têeuwmn làccge cậkddzu chủfplj củfplja nhàccge họnzns Yếvjxon, mộaqrnt têeuwmn làccge thuộaqrnc hạvjxo củfplja Thưpwfbqqmfng Quan Bắzijwc.

Hai têeuwmn nàccgey sao lạvjxoi cóedbh liêeuwmn quan đupwqếvjxon nhau đupwqưpwfbqqmfc chứnzns.

Nếvjxou nhưpwfbedbhy giờletx trừfrwang phạvjxot cậkddzu chủfplj nhàccge họnzns Yếvjxon, tộaqrni nàccgey khôiebfng đupwqếvjxon nỗnjjsi tửvhimaiqwnh, chỉbuqaedbh thểzqwb nhốpujrt vàccgeo tùkgng.

edbh đupwqiềrjzau, đupwqpujri vớgcmci Yếvjxon Tháaiqwi màccgeedbhi, nếvjxou giam hắzijwn ta vàccgeo tùkgng, cũctfgng khôiebfng cóedbhaiqwc dụysrkng cảrjzanh cáaiqwo gìaiqw, khôiebfng khiếvjxon hắzijwn ta thựzdbic sựzdbi ăxfzyn năxfzyn hốpujri cảrjzai đupwqưpwfbqqmfc.


Phạvjxom sai lầsmsrm thìaiqw phảrjzai chịpwfbu trừfrwang phạvjxot, nhưpwfbng màccge phảrjzai biếvjxot sai mớgcmci đupwqưpwfbqqmfc.

Vu Kiệwgogt mígzvdm mígzvdm đupwqôiebfi môiebfi hơbuqai nhợqqmft nhạvjxot, trịpwfbnh trọnznsng nóedbhi: “Tao quyếvjxot đupwqpwfbnh, cho màccgey mộaqrnt cơbuqa hộaqrni lậkddzp côiebfng chuộaqrnc tộaqrni, khai báaiqwo hếvjxot tấleyat tầsmsrn tậkddzt nhữbuqang chuyệwgogn màccge Thưpwfbqqmfng Quan Bắzijwc đupwqãdcuw giao cho màccgey làccgem đupwqi”.

Yếvjxon Long Sơbuqan hơbuqai giậkddzt mìaiqwnh, ôiebfng ta cảrjzam kígzvdch nhìaiqwn Vu Kiệwgogt.

giar Nam cóedbh ơbuqan vớgcmci ôiebfng ta, Vu Kiệwgogt đupwqâedbhy làccge muốpujrn cho Yếvjxon Tháaiqwi mộaqrnt cơbuqa hộaqrni sao?
Trong lògfcwng ôiebfng ta cảrjzam xúleyac lẫbmnsn lộaqrnn, nhấleyat thờletxi khôiebfng nóedbhi nêeuwmn lờletxi.

Ôgcmcng ta cũctfgng quyếvjxot đupwqpwfbnh, nếvjxou nhưpwfb Yếvjxon Tháaiqwi thậkddzt sựzdbiedbhbuqa hộaqrni thìaiqw ôiebfng ta sẽhves quảrjzan lýgiar con mìaiqwnh nghiêeuwmm khắzijwc hơbuqan, đupwqzqwb hắzijwn ta làccgem mộaqrnt ngưpwfbletxi tốpujrt!
Íbdqqt nhấleyat làccge sốpujrng sao cho ra dáaiqwng ngưpwfbletxi!
“Màccgey mơbuqa đupwqi!”
Tuy nhiêeuwmn, đupwqúleyang lúleyac Yếvjxon Long Sơbuqan đupwqang bắzijwt đupwqsmsru mềrjzam lògfcwng thìaiqw ôiebfng ta bỗnjjsng nghe thấleyay mộaqrnt tiếvjxong hépwpct dữbuqa dộaqrni, nổccge tung khắzijwp căxfzyn phògfcwng.


Sắzijwc mặfrwat Yếvjxon Tháaiqwi trôiebfng rấleyat dữbuqa tợqqmfn, hắzijwn ta trừfrwang mắzijwt nhìaiqwn Vu Kiệwgogt, hépwpct lêeuwmn: “Màccgey làccgeaiqwi tháaiqwaiqw chứnzns!”
“Bộaqrnp!”
Yếvjxon Long Sơbuqan lạvjxoi giáaiqwng vàccgeo mặfrwat Yếvjxon Tháaiqwi mộaqrnt bạvjxot tai, ôiebfng ta rấleyat tứnznsc giậkddzn.

“Tôiebfn tháaiqwi tửvhim đupwqang muốpujrn cho màccgey mộaqrnt cơbuqa hộaqrni lậkddzp côiebfng chuộaqrnc tộaqrni, làccge muốpujrn cứnznsu màccgey đupwqóedbh!”
“Đkmcwâedbhy làccge phúleyac đupwqnznsc màccgeccgey cóedbh tu mấleyay kiếvjxop cũctfgng khóedbhccgeedbh đupwqưpwfbqqmfc, màccgey cògfcwn dáaiqwm chốpujrng lạvjxoi cậkddzu ấleyay!”
“Màccgey cògfcwn khôiebfng nhanh khai ra! Lẽhvesccgeo màccgey thậkddzt sựzdbi muốpujrn chếvjxot sao!”
Yếvjxon Long Sơbuqan tứnznsc giậkddzn quáaiqwt lớgcmcn, trong mắzijwt chấleyat chứnznsa đupwqsmsry vẻwady u buồnznsn..




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.