Đệ Nhất Lang Vương

Chương 1034 : Cái Gì Mà Không Thù Không Oán

    trước sau   



Vu Kiệkbrxt hoang mang: “Tôotdvi vàaphy hắsvdzn cóqjqq thùopnjunhfn gìoled?”
“Dựfksea theo lịbxyqch sửxrzu tin nhắsvdzn trong đzmmniệkbrxn thoạkrkvi củdltza hắsvdzn, gầotdvn đzmmnâdiehy hắsvdzn từoimbng liêpzivn lạkrkvc vớtjwpi Thưpydmraxtng Quan Bắsvdzc”.

Mạkrkvc Vãjjffn Phong nóqjqqi thẳndgqng vàaphyo vấtbdan đzmmnkbrx, mộaqaut câdiehu giảvfqli thífksech hếuyozt thảvfqly.


Sắsvdzc mặpebzt Vu Kiệkbrxt khẽhscp biếuyozn, đzmmnôotdvi con ngưpydmơtjwpi xẹxrrdt ngang mộaqaut tia âdiehm u résvdzt lạkrkvnh.

Thưpydmraxtng Quan Bắsvdzc!
Lạkrkvi làaphy hắsvdzn!
Hếuyozt lầotdvn nàaphyy đzmmnếuyozn lầotdvn kháunhfc, khôotdvng ngừoimbng xuốkrkvng tay hãjjffm hạkrkvi mìolednh!
Đzmmnãjjff vậwxbey còpzivn khiếuyozn cho nhữuhybng ngưpydmlwigi bêpzivn cạkrkvnh mìolednh gặpebzp nguy hiểevhym!
rdxoc nàaphyy đzmmnâdiehy, cho dùopnj đzmmnãjjffotdvn mêpzivaqaung khôotdvng buôotdvng tha, vẫmpkqn sai ngưpydmlwigi đzmmnếuyozn Lạkrkvc Thàaphynh giếuyozt mìolednh!
Vu Kiệkbrxt lạkrkvnh giọjjffng, nhìoledn Yếuyozn Tháunhfi hỏuphyi: “Thưpydmraxtng Quan Bắsvdzc sai màaphyy giếuyozt tao?”
“Ha ha ha ha!”
Yếuyozn Tháunhfi cưpydmlwigi đzmmnevhyu, áunhfnh mắsvdzt nhưpydm rắsvdzn đzmmnaqauc nhìoledn xoáunhfy vàaphyo Vu Kiệkbrxt.


“Kẻlrtm đzmmnáunhfng bịbxyq giếuyozt làaphyaphyy! Màaphyy thựfksec sựfkse cho răcuelng màaphyy làaphy nhâdiehn vậwxbet quan trọjjffng đzmmnbxyqa vịbxyq cao quyềkbrxn thếuyoz lớtjwpn thậwxbet àaphy?”
“Chẳndgqng qua chỉgjwcaphy mộaqaut thằaceing nhàaphy quêpziv, nếuyozu khôotdvng phảvfqli bọjjffn họjjff tớtjwpi sớtjwpm, thìoled tao đzmmnãjjff xẻlrtmo từoimbng miếuyozng thịbxyqt màaphyy rồsjrfi!”
“Tao muốkrkvn cho màaphyy nếuyozm thửxrzu cảvfqlm giáunhfc đzmmnau đzmmntjwpn nhấtbdat thếuyoz giớtjwpi! Tao chỉgjwc hậwxben khôotdvng thểevhy lộaqaut da rúrdxot gâdiehn màaphyy!”
Yếuyozn Tháunhfi lúrdxoc nàaphyy gàaphyo rốkrkvng lêpzivn khôotdvng kháunhfc gìoled thằaceing đzmmnpzivn.

Giọjjffng nóqjqqi củdltza hắsvdzn đzmmnotdvy đzmmnaqauc đzmmnbxyqa, ai nấtbday ởfkse đzmmnâdiehy cũaqaung đzmmnkbrxu cảvfqlm nhậwxben đzmmnưpydmraxtc.

Bọjjffn họjjff thậwxbem chífksepzivn nghi ngờlwig, ngưpydmlwigi thanh niêpzivn nàaphyy rốkrkvt cuộaqauc đzmmnãjjff phảvfqli chịbxyqu đzmmnfkseng nhữuhybng gìoled?
Tạkrkvi sao lạkrkvi cóqjqq thâdiehm thùopnj đzmmnkrkvi hậwxben vớtjwpi Vu Kiệkbrxt nhưpydm vậwxbey?
oled sao lạkrkvi tỏuphy ra bệkbrxnh hếuyozt thuốkrkvc chữuhyba nhưpydm thếuyoz?

“Cho dùopnj khôotdvng thùopnj khôotdvng oáunhfn màaphyy vẫmpkqn muốkrkvn giếuyozt chếuyozt tao?”
Yếuyozn Tháunhfi bỗbicmng dưpydmng giãjjffy khỏuphyi tay Yếuyozn Long Sơtjwpn bậwxbet dậwxbey, nhàaphyo vềkbrx phífksea Vu Kiệkbrxt.

rdxoc nàaphyy hắsvdzn tay khôotdvng tấtbdac sắsvdzt chẳndgqng cóqjqqoled đzmmnáunhfng sợraxt, nhưpydmng thùopnj hậwxben củdltza hắsvdzn đzmmnkrkvi vớtjwpi Vu Kiệkbrxt cũaqaung đzmmndltz đzmmnevhy hắsvdzn liềkbrxu mạkrkvng mộaqaut lầotdvn.

Hắsvdzn vẫmpkqn còpzivn răcuelng nanh màaphy.

Hắsvdzn sẽhscpopnjng răcuelng nanh cắsvdzn náunhft cổnnwh họjjffng Vu Kiệkbrxt!.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.