Đấu Phá Thương Khung

Chương 1600 : Hồn Nguyên Thiên

    trước sau   
Lấooiuy mộznuzt loạaqzli tưyzpa thếygfc nghiềfairn nádpdot đfrqyhcku giếygfct chếygfct Hồwwqbn Diệwjbpt Sinh cũofreng khôpwbbng khiếygfcn Tiêfairu Viêfairm đfrqyhcku ýcbiu nhiềfairu, bởlpjpi vìbmev thựqigkc lựqigkc củgwlea Hồwwqbn Diệwjbpt Sinh đfrqyjikzi vớwoxri Tiêfairu Viêfairm cũofreng khôpwbbng cógwlecfsknh chấooiut uy hiếygfcp nàjwigo, từrzhd khi lựqigkc lưyzpanhbhng linh hồwwqbn đfrqyaqzlt tớwoxri cấooiup bậzwfhc Đqkolếygfc cảxkzknh, Tiêfairu Viêfairm đfrqyãcbiu khôpwbbng thèwoxrm đfrqyhcku Hồwwqbn Diệwjbpt Sinh vàjwigo trong mắzvpht nữimaoa rồwwqbi.

Ngógwlen tay khẽhlsbwwqbwwqb trádpdon mấooiuy cádpdoi, sau đfrqyógwle ádpdonh mắzvpht Tiêfairu Viêfairm hờbmev hữimaong nhìbmevn vềfair phícfska thâyzpan thểhckupwbb hồwwqbn củgwlea Hồwwqbn Diệwjbpt Sinh, tay ádpdoo hắzvphn vung lêfairn, lậzwfhp tứofagc đfrqyem thâyzpan thểhcku Hồwwqbn Diệwjbpt Sinhs chấooiun thàjwignh bụmtjci phấooiun. Đqkolếygfcn lúqigkc nàjwigy, hắzvphn mớwoxri ngửqietng đfrqymeqsu lêfairn, cau màjwigy nhìbmevn vềfair chiếygfcn trưyzpabmevng đfrqyang hỗbepan loạaqzln trêfairn bầmeqsu trờbmevi, chiếygfcn đfrqyooiuu quy môpwbb lớwoxrn nhưyzpa thếygfcjwigy đfrqyúqigkng làjwig lầmeqsn đfrqymeqsu Tiêfairu Viêfairm đfrqyưyzpanhbhc chứofagng kiếygfcn. Thựqigkc lựqigkc củgwlea Hồwwqbn tộznuzc biểhckuu hiệwjbpn ra khiếygfcn cho sắzvphc mặupqlt Tiêfairu Viêfairm trởlpjpfairn cựqigkc kỳafav ngưyzpang trọsktung, liêfairn quâyzpan bêfairn nàjwigy do bốjikzn nhàjwig Cổjiht, Lôpwbbi, Viêfairm vàjwig Thiêfairn Phủgwle liêfairn minh hợnhbhp lạaqzli, cưyzpabmevng giảxkzk nhiềfairu vôpwbb sốjikz thếygfcjwig chỉcbiugwle thểhcku lấooiuy đfrqyưyzpanhbhc cụmtjcc diệwjbpn giằfrqyng co vớwoxri đfrqyjikzi thủgwlejwig thôpwbbi.

Áupuenh mắzvpht củgwlea Tiêfairu Viêfairm đfrqyxkzko qua chiếygfcn trưyzpabmevng mộznuzt vòbepang, sau đfrqyógwle ngầmeqsng đfrqymeqsu lêfairn nhìbmevn vềfair phícfska hắzvphc vụmtjc đfrqyang tràjwign ngậzwfhp khắzvphp cảxkzk bầmeqsu trờbmevi, bêfairn trong tầmeqsng hắzvphc vụmtjc kia đfrqyang khôpwbbng ngừrzhdng cógwleyzpabmevng giảxkzk củgwlea Hồwwqbn tộznuzc lao ra, tuy nhiêfairn vớwoxri thựqigkc lựqigkc hiệwjbpn tạaqzli củgwlea Tiêfairu Viêfairm, chỉcbiu cầmeqsn chưyzpaa đfrqyaqzlt đfrqyếygfcn cấooiup bậzwfhc thấooiut tinh Đqkolooiuu Thádpdonh thìbmevofreng khôpwbbng đfrqyádpdong đfrqyhcku hắzvphn quan tâyzpam, nhưyzpang trong nộznuzi tâyzpam hắzvphn vẫupuen lờbmev mờbmev cảxkzkm giádpdoc đfrqyưyzpanhbhc trong tầmeqsng hắzvphc vụmtjc kia cógwle khôpwbbng ícfskt nhữimaong khícfsk tứofagc khiếygfcn hắzvphn phảxkzki cảxkzkm thấooiuy kiêfairng kịlpjp.

Bấooiut quádpdo, đfrqyâyzpay chỉcbiujwig mộznuzt loạaqzli cảxkzkm giádpdoc mờbmev mịlpjpt màjwig thôpwbbi, nếygfcu trêfairn phưyzpaơkvfrng diệwjbpn lựqigkc lưyzpanhbhng linh hồwwqbn, Tiêfairu Viêfairm khôpwbbng đfrqyaqzlt đfrqyếygfcn cấooiup bậzwfhc Đqkolếygfc cảxkzknh thìbmev hiệwjbpn tạaqzli hắzvphn cũofreng khôpwbbng thểhckujwigo phádpdot giádpdoc ra, nhưyzpang cũofreng chícfsknh vìbmevdpdoi loạaqzli cảxkzkm giádpdoc nàjwigy mớwoxri khiếygfcn cho sắzvphc mặupqlt củgwlea hắzvphn càjwigng lúqigkc càjwigng ngưyzpang trọsktung. Thựqigkc lựqigkc củgwlea Hồwwqbn tộznuzc thậzwfht sựqigkjwig quádpdo mứofagc đfrqyádpdong sợnhbh.

“Nếygfcu cứofag tiếygfcp diễnkstn nhưyzpa thếygfcjwigy thìbmev cuộznuzc chiếygfcn ngàjwigy hôpwbbm nay sẽhlsbyzpam vàjwigo mộznuzt hồwwqbi khổjiht chiếygfcn a…”

Áupuenh mắzvpht Tiêfairu Viêfairm lấooiup lógwlee nhìbmevn vềfair bốjikzn phícfska, sau đfrqyógwle mụmtjcc quang củgwlea hắzvphn chuyểhckun hưyzpawoxrng vềfair phícfska chiếygfcn trưyzpabmevng phícfska Bắzvphc. Ởzvphfairn kia, hắzvphc vụmtjcupue mịlpjpt, hiểhckun nhiêfairn làjwigfairn đfrqyógwlegwle khôpwbbng ícfskt cưyzpabmevng giảxkzk củgwlea Hồwwqbn tộznuzc đfrqyang chiếygfcm cứofag, màjwig trậzwfhn chiếygfcn nơkvfri đfrqyógwleofreng cógwle khôpwbbng ícfskt cưyzpabmevng giảxkzk củgwlea tam tộznuzc vàjwig Thiêfairn phủgwle liêfairn minh bịlpjp vẫupuen lạaqzlc.


“Hồwwqbn Phong...”

Đqkolznuzt nhiêfairn, Tiêfairu Viêfairm nhìbmevn thấooiuy mộznuzt đfrqyaqzlo thâyzpan ảxkzknh trẻdrql tuổjihti ởlpjpfairn trong đfrqyádpdom ngưyzpabmevi kia, con ngưyzpaơkvfri hắzvphn lậzwfhp tứofagc hiệwjbpn lêfairn hàjwign mang, hắzvphn nghe nógwlei têfairn kia chícfsknh làjwigyzpabmevng giảxkzk trẻdrql tuổjihti kiệwjbpt xuấooiut nhấooiut trong Hồwwqbn tộznuzc, nếygfcu nhưyzpagwle thểhcku đfrqyem hắzvphn bắzvpht giữimao thìbmevofreng cógwle thểhcku tạaqzlo nêfairn mộznuzt chúqigkt uy hiếygfcp đfrqyjikzi vớwoxri Hồwwqbn tộznuzc.

“Xuy…!”

Ngay khi ýcbiu niệwjbpm chợnhbht lógwlee lêfairn trong đfrqymeqsu, Tiêfairu Viêfairm cưyzpabmevi lạaqzlnh mộznuzt tiếygfcng, thâyzpan hìbmevnh hắzvphn khẽhlsb đfrqyznuzng mộznuzt cádpdoi hógwlea thàjwignh mộznuzt đfrqyaqzlo hắzvphc mang nhắzvphm vềfair phícfska khu vựqigkc hắzvphc vụmtjc kia phógwleng đfrqyếygfcn.

“Phanh!”

Sắzvphc mặupqlt Hồwwqbn Phong cựqigkc kỳafav lạaqzlnh lùupueng, hắzvphn tung ra mộznuzt trảxkzko đfrqyãcbiu chếygfc trụmtjc đfrqyưyzpanhbhc thiêfairn linh cádpdoi củgwlea mộznuzt cưyzpabmevng giảxkzk Viêfairm tộznuzc, khi nhìbmevn thấooiuy vẻdrql sợnhbhcbiui trong mắzvpht đfrqyjikzi thủgwle, ádpdonh mắzvpht hắzvphn lạaqzli hiệwjbpn lêfairn mộznuzt vòbepang huyếygfct hồwwqbng trôpwbbng cựqigkc kỳafav dữimao tợnhbhn, sau đfrqyógwle hắzvphn nắzvphm chặupqlt bàjwign tay lạaqzli, mạaqzlnh mẽhlsb đfrqyem đfrqymeqsu củgwlea đfrqyjikzi phưyzpaơkvfrng chấooiun nádpdot ra khiếygfcn cho tiêfairn huyếygfct bay khắzvphp nơkvfri, sau đfrqyógwle tiệwjbpn tay néfairm ra chỗbepa khádpdoc.

“Khôpwbbng chịlpjpu nổjihti mộznuzt kícfskch...”

Hồwwqbn Phong lau lau tay, thảxkzkn nhiêfairn nógwlei. Hiệwjbpn tạaqzli, ởlpjpfairn cạaqzlnh hắzvphn đfrqyang cógwle bốjikzn vịlpjp trưyzpalpjpng lãcbiuo Hồwwqbn tộznuzc đfrqyaqzlt cấooiup bậzwfhc tứofag tinh Đqkolooiuu Thádpdonh trởlpjpfairn đfrqyang kèwoxrwoxr bảxkzko vệwjbp hắzvphn, nhìbmevn từrzhd đfrqyiểhckum nàjwigy thìbmev thấooiuy rõwwqb Hồwwqbn tộznuzc rấooiut coi trọsktung hắzvphn.

“Hồwwqbn Phong thiếygfcu gia, chúqigkng ta mau lùupuei lạaqzli mộznuzt chúqigkt, ởlpjp phụmtjcyzpan xung quanh nơkvfri nàjwigy cógwle rấooiut nhiềfairu cưyzpabmevng giảxkzk củgwlea tam tộznuzc.”

Mộznuzt gãcbiu trưyzpalpjpng lãcbiuo tógwlec xádpdom nhìbmevn xung quanh mộznuzt vòbepang, tiếygfcp tụmtjcc mởlpjp miệwjbpng nógwlei: “Chỗbepajwigy tưyzpaơkvfrng đfrqyjikzi hỗbepan loạaqzln, tuy cưyzpabmevng giảxkzk đfrqyjikzi phưyzpaơkvfrng đfrqyang bịlpjpfairn mìbmevnh chếygfc trụmtjc, nhưyzpang cẩpabon thậzwfhn mộznuzt chúqigkt vẫupuen tốjikzt hơkvfrn.”

“Uhm, đfrqyi thôpwbbi…”

Đqkolang giếygfct mộznuzt cádpdoch thốjikzng khoádpdoi, nghe thếygfc Hồwwqbn Phong liềfairn nhícfsku nhícfsku màjwigy lạaqzli nhưyzpang rồwwqbi hắzvphn cũofreng khôpwbbng phảxkzkn bádpdoc, khẽhlsb gậzwfht đfrqymeqsu đfrqywwqbng ýcbiu.

“Ha ha, Hồwwqbn Phong thiếygfcu gia, giếygfct nhiềfairu ngưyzpabmevi nhưyzpa thếygfc rồwwqbi bỏzjcf đfrqyi nhưyzpa vậzwfhy thìbmev quádpdojwig tiêfairu sádpdoi rồwwqbi đfrqyógwle.”


Nhưyzpang, ngay khi Hồwwqbn Phong quay ngưyzpabmevi lạaqzli muốjikzn đfrqyi, đfrqyznuzt nhiêfairn mộznuzt tiếygfcng cưyzpabmevi nhạaqzlt vang ngay lêfairn bêfairn tai khiếygfcn hắzvphn cảxkzk kinh, tứofagc thìbmev hắzvphn ngẩpabong đfrqymeqsu lêfairn trêfairn nhìbmevn lạaqzli, mộznuzt thanh niêfairn mặupqlc hắzvphc y đfrqyãcbiu xuấooiut hiệwjbpn ởlpjp trêfairn đfrqycbiunh đfrqymeqsu hắzvphn từrzhdqigkc nàjwigo khôpwbbng biếygfct, ngưyzpabmevi thanh niêfairn nàjwigy đfrqyang cưyzpabmevi cưyzpabmevi nhìbmevn chằfrqym chằfrqym vàjwigo hắzvphn.

“Tiêfairu Viêfairm? Ngưyzpaơkvfri vâyzpạy mà lạaqzli chạaqzly thoádpdot khỏzjcfi sựqigk truy sádpdot củgwlea Hồwwqbn Diệwjbpt Sinh sao?”

Ngay khi nhìbmevn rõwwqb hắzvphc y thanh niêfairn kia, lậzwfhp tứofagc sắzvphc mặupqlt Hồwwqbn Phong trởlpjpfairn biếygfcn đfrqyjihti, tuy nhiêfairn hắzvphn vẫupuen cưyzpabmevi nógwlei mộznuzt cádpdoch lạaqzlnh lùupueng.

“ Truy sádpdot?”

Tiêfairu Viêfairm khẽhlsb giậzwfht mìbmevnh sau lạaqzli cảxkzkm thấooiuy cógwle chút tứofagc cưyzpabmevi, xem ra lúqigkc nãcbiuy hắzvphn diệwjbpt sádpdot Hồwwqbn Diệwjbpt Sinh quádpdo nhanh, cho nêfairn hiệwjbpn tạaqzli vẫupuen khôpwbbng cógwle kẻdrqljwigo phádpdot hiệwjbpn ra.

“Hồwwqbn Phong thiếygfcu gia, chạaqzly mau, têfairn Tiêfairu Viêfairm nàjwigy trêfairn phưyzpaơkvfrng diệwjbpn linh hồwwqbn đfrqyãcbiu đfrqyaqzlt đfrqyếygfcn cấooiup bậzwfhc Đqkolếygfc cảxkzknh rồwwqbi, chiếygfcn lựqigkc củgwlea hắzvphn vưyzpanhbht xa so vớwoxri cảxkzknh giớwoxri thựqigkc củgwlea hắzvphn, Hồwwqbn Diệwjbpt Sinh hiệwjbpn tạaqzli chỉcbiu sợnhbhofreng đfrqyãcbiu ngãcbiu trong tay hắzvphn rồwwqbi.

Vịlpjpcbiuo giảxkzkgwlec bạaqzlc trong bốjikzn vịlpjp trưyzpalpjpng lãcbiuo đfrqyang bảxkzko vệwjbp cho Hồwwqbn Phong khi thấooiuy phảxkzkn ứofagng củgwlea Tiêfairu Viêfairm thìbmev đfrqyãcbiu ngay lậzwfhp tứofagc nhậzwfhn ra vấooiun đfrqyfair rồwwqbi quádpdot khẽhlsb mộznuzt tiếygfcng.

Nghe xong nhữimaong lờbmevi nàjwigy tứofagc thìbmev khuôpwbbn mặupqlt củgwlea Hồwwqbn Phong khôpwbbng nhịlpjpn đfrqyưyzpanhbhc màjwig trởlpjpfairn co rúqigkt lạaqzli, trong mắzvpht hắzvphn hiệwjbpn lêfairn vẻdrql khôpwbbng cam lòbepang nhìbmevn vềfair phícfska Tiêfairu Viêfairm, ởlpjp thờbmevi gian trưyzpawoxrc, khi còbepan ởlpjp trong khôpwbbng gian yêfairu hỏzjcfa, hắzvphn vẫupuen khôpwbbng thèwoxrm đfrqyhcku Tiêfairu Viêfairm vàjwigo trong mắzvpht, nhưyzpang màjwig thờbmevi gian chỉcbiu trôpwbbi qua cógwle mấooiuy năofagm, thếygfc nhưyzpang Tiêfairu Viêfairm đfrqyãcbiu tạaqzlo cho hắzvphn cádpdoi cảxkzkm giádpdoc ádpdop bádpdoch tựqigka nhưyzpaqigkc hắzvphn gặupqlp mấooiuy vịlpjp thádpdoi thưyzpanhbhng trưyzpalpjpng lãcbiuo trong tộznuzc vậzwfhy.

“ Đqkoli!”

upuejwig rấooiut khôpwbbng cam lòbepang nhưyzpang Hồwwqbn Phong cũofreng làjwig ngưyzpabmevi thôpwbbng minh, hắzvphn hiểhckuu rằfrqyng vớwoxri thựqigkc lựqigkc hiệwjbpn tạaqzli củgwlea bảxkzkn thâyzpan đfrqyem đfrqyjikzi chiếygfcn vớwoxri Tiêfairu Viêfairm thìbmev chỉcbiugwle dữimao nhiềfairu làjwignh ícfskt màjwig thôpwbbi. Nêfairn ngay lậzwfhp tứofagc hắzvphn liềfairn quyếygfct đfrqylpjpnh rúqigkt lui, thâyzpan hìbmevnh hắzvphn khẽhlsb đfrqyznuzng hưyzpawoxrng đfrqyádpdom mâyzpay đfrqyen phícfska xa xa trêfairn bầmeqsu trờbmevi phógwleng đfrqyếygfcn, trong khi hắzvphn rúqigkt lui, bốjikzn vịlpjp trưyzpalpjpng lãcbiuo đfrqyang bảxkzko vệwjbp hắzvphn cũofreng rấooiut cảxkzknh giádpdoc nhìbmevn chằfrqym chằfrqym vàjwigo Tiêfairu Viêfairm, vừrzhda nhìbmevn vừrzhda thốjikzi lui.

Nhìbmevn thấooiuy năofagm ngưyzpabmevi muốjikzn đfrqyàjwigo thoádpdot, Tiêfairu Viêfairm liềfairn cưyzpabmevi lạaqzlnh mộznuzt tiếygfcng, lòbepang bàjwign tay nắzvphm chặupqlt lạaqzli, sau đfrqyógwlegwle bốjikzn đfrqyjwign hỏzjcfa mang hoa mỹapuy từrzhdfairn trong lòbepang bàjwign tay hắzvphn phógwleng ra, trêfairn đfrqyưyzpabmevng lưyzpawoxrt đfrqyi chúqigkng đfrqyãcbiu nhanh chógwleng ngưyzpang tụmtjc thàjwignh bốjikzn đfrqyógwlea hỏzjcfa liêfairn lớwoxrn nhỏzjcfpwbbng kícfskch vềfair phícfska bốjikzn vịlpjp trưyzpalpjpng lãcbiuo Hồwwqbn tộznuzc kia.

“Giếygfct!”

Nhìbmevn thấooiuy Tiêfairu Viêfairm nhấooiut quyếygfct khôpwbbng buôpwbbng tha, sắzvphc mặupqlt củgwlea bốjikzn gãcbiu trưyzpalpjpng lãcbiuo trởlpjpfairn âyzpam hàjwign hơkvfrn, tay ádpdoo khẽhlsb rung lêfairn tứofagc thìbmev mộznuzt cádpdoi tỏzjcfa liêfairn trôpwbbng giốjikzng nhưyzpa đfrqyznuzc mãcbiung bạaqzlo lưyzpawoxrt ra, nhưyzpang cádpdoi tỏzjcfa liêfairn vừrzhda mớwoxri phógwleng ra lậzwfhp tứofagc bịlpjp hỏzjcfa liêfairn củgwlea Tiêfairu Viêfairm tiếygfcp cậzwfhn, sau đfrqyógwlegwlecfsknh chặupqlt lấooiuy tỏzjcfa liêfairn, cho dùupue bốjikzn vịlpjp trưyzpalpjpng lãcbiuo kia giãcbiuy dụmtjca ra sao cũofreng khôpwbbng cádpdoch nàjwigo trốjikzn thoádpdot đfrqyưyzpanhbhc.


“Rầmeqsm!!!”

Ngay khi bốjikzn vịlpjp trưyzpalpjpng lãcbiuo chuẩpabon bịlpjp vứofagt bỏzjcf tỏzjcfa liêfairn thìbmevdpdoi hỏzjcfa liêfairn đfrqyznuzt nhiêfairn nổjiht tung thanh hai, biếygfcn thàjwignh bốjikzn đfrqyaqzlo hỏzjcfa diễnkstm mỹapuy lệwjbp chạaqzly dọsktuc theo thâyzpan tỏzjcfa liêfairn bắzvphn ra, trong nhádpdoy mắzvpht bốjikzn đfrqyaqzlo hỏzjcfa diễnkstm đfrqyãcbiu tiếygfcp cậzwfhn thủgwle chưyzpalpjpng củgwlea bốjikzn ngưyzpabmevi, sau đfrqyógwle thậzwfht nhanh đfrqyem bốjikzn ngưyzpabmevi bao vâyzpay vàjwigo trong.

“Phanh!”

yzpaơkvfrng theo việwjbpc bịlpjp hỏzjcfa diễnkstm xâyzpam nhậzwfhp, y phụmtjcc toàjwign thâyzpan củgwlea bốjikzn têfairn trưyzpalpjpng lãcbiuo kia ngay lậzwfhp tứofagc bịlpjp chádpdoy thàjwignh bụmtjci phấooiun, sau đfrqyógwle hỏzjcfa diễnkstm màjwigu phấooiun hồwwqbng đfrqyógwle lạaqzli từrzhd nhữimaong lỗbepa châyzpan lôpwbbng củgwlea bốjikzn têfairn trưyzpalpjpng lãcbiuo nàjwigy màjwig thoádpdot ra ngoàjwigi, khiếygfcn xung quanh vang lêfairn nhữimaong tiếygfcng xèwoxro…xèwoxro chógwlei tai.

"A!"

Nhữimaong tiếygfcng kêfairu thảxkzkm thiếygfct từrzhd trong miệwjbpng củgwlea bốjikzn têfairn trưyzpalpjpng lãcbiuo phádpdot ra, bọsktun chúqigkng đfrqyfairn cuồwwqbng thi triểhckun đfrqyooiuu khícfsk đfrqyhcku cốjikz gắzvphng đfrqyádpdonh tan đfrqyaqzlo hỏzjcfa diễnkstm bêfairn trong thâyzpan thểhcku, nhưyzpang vẫupuen vôpwbb vọsktung.

Sắzvphc mặupqlt củgwlea Tiêfairu Viêfairm cựqigkc kỳafavcbiunh đfrqyaqzlm nhìbmevn bốjikzn ngưyzpabmevi nàjwigy, ngógwlen tay hắzvphn cong lạaqzli rồwwqbi búqigkng ra bốjikzn đfrqyaqzlo ádpdom kìbmevnh, lậzwfhp tứofagc bốjikzn têfairn trưyzpalpjpng lãcbiuo Hồwwqbn tộznuzc kia mỗbepai ngưyzpabmevi đfrqyfairu phun ra mộznuzt ngụmtjcm mádpdou, thâyzpan thểhcku giốjikzng nhưyzpa diềfairu đfrqyofagt cádpdonh rơkvfri nhanh xuốjikzng mặupqlt đfrqyooiut, sau đfrqyógwle bịlpjpyzpabmevng giảxkzk củgwlea tam tộznuzc chếygfc trụmtjc.

Nhìbmevn thấooiuy bốjikzn vịlpjp trưyzpalpjpng lãcbiuo thựqigkc lựqigkc đfrqyaqzlt tớwoxri tứofag tinh Đqkolooiuu Thádpdonh màjwig khôpwbbng chịlpjpu nổjihti mộznuzt kícfskch củgwlea Tiêfairu Viêfairm, sắzvphc mặupqlt củgwlea Hồwwqbn Phong liềfairn nhanh chógwleng trởlpjpfairn sợnhbhcbiui, hắzvphn đfrqyem tốjikzc đfrqyznuz thi triểhckun đfrqyếygfcn mứofagc tậzwfhn cùupueng đfrqyhcku cốjikz gắzvphng thoádpdot thâyzpan.

“Ta nógwlei rồwwqbi, ngưyzpaơkvfri trốjikzn khôpwbbng thoádpdot đfrqyưyzpanhbhc đfrqyâyzpau!”

Thâyzpan hìbmevnh Hồwwqbn Phong vừrzhda đfrqyznuzng tứofagc thìbmev mộznuzt đfrqyaqzlo thanh âyzpam ẩpabon chứofaga vôpwbb tậzwfhn hàjwign ýcbiu từrzhd phícfska sau truyềfairn tớwoxri, khiếygfcn cho đfrqyôpwbbi mắzvpht hắzvphn bỗbepang trởlpjpfairn co rúqigkt lạaqzli, ngay lậzwfhp tứofagc Hồwwqbn Phong lậzwfht ngưyzpanhbhc tay lạaqzli, hắzvphc viêfairm từrzhd trong tay hắzvphn đfrqyfairn cuồwwqbng phógwleng ra, đfrqyếygfcn cuốjikzi cùupueng hắzvphn hưyzpawoxrng vềfair phícfska Tiêfairu Viêfairm vỗbepa ra mộznuzt chưyzpalpjpng vôpwbbupueng hung hãcbiun.

“ Oàjwignh!”

Chưyzpalpjpng phong hung hãcbiun củgwlea Hồwwqbn Phong vừrzhda mớwoxri xuấooiut ra lạaqzli giốjikzng nhưyzpa đfrqymtjcng vàjwigo mộznuzt tầmeqsng bìbmevnh chưyzpawoxrng vôpwbbbmevnh vôpwbb chấooiut vậzwfhy, sau đfrqyógwle xung quanh đfrqyznuzt nhiêfairn vang lêfairn mộznuzt tiếygfcng nổjiht lớwoxrn. Đqkolúqigkng lúqigkc nàjwigy từrzhd trêfairn tay Hồwwqbn Phong liềfairn vang lêfairn nhữimaong tiếygfcng cốjikzt cádpdoch đfrqyoạaqzln liệwjbpt, sựqigk phảxkzkn chấooiun mạaqzlnh mẽhlsb khiếygfcn cho hắzvphn phảxkzki nôpwbbn ra mộznuzt ngụmtjcm mádpdou tưyzpaơkvfri, nhưyzpang cuốjikzi cùupueng hắzvphn vẫupuen cốjikz gắzvphng chịlpjpu đfrqyqigkng nuốjikzt ngưyzpanhbhc trởlpjp lạaqzli.

Sau khi nuốjikzt xuốjikzng mộznuzt ngụmtjcm mádpdou, Hồwwqbn Phong càjwigng trởlpjpfairn hoảxkzkng loạaqzln vôpwbbupueng, rõwwqbjwigng hiệwjbpn tạaqzli hắzvphn vàjwig Tiêfairu Viêfairm đfrqyãcbiu khôpwbbng cùupueng mộznuzt đfrqysqenng cấooiup nữimaoa rồwwqbi.


Trong đfrqymeqsu vừrzhda hiệwjbpn lêfairn ýcbiu nghĩizmajwigy, hắzvphn cũofreng đfrqyang muốjikzn thi triểhckun bícfsk phádpdop đfrqyhcku gia tăofagng tốjikzc đfrqyznuz, thếygfc nhưyzpang đfrqyznuzt nhiêfairn mộznuzt bàjwign tay lạaqzlnh buốjikzt hiệwjbpn ra nắzvphm chặupqlt lấooiuy cổjiht hắzvphn, khiếygfcn cho thâyzpan thểhcku hắzvphn bỗbepang trởlpjpfairn cứofagng ngắzvphc vôpwbbupueng.

“Tổjiht tiêfairn, cứofagu ta vớwoxri!”

Đqkolúqigkng vàjwigo lúqigkc Hồwwqbn Phong đfrqyãcbiu hếygfct cádpdoch xoay sởlpjp, hắzvphn đfrqyàjwignh phảxkzki gàjwigo lêfairn mộznuzt tiếygfcng cầmeqsu cứofagu.

“ Tổjiht tiêfairn?”

Nghe thấooiuy tiếygfcng cầmeqsu cứofagu củgwlea Hồwwqbn Phong, hai mắzvpht củgwlea Tiêfairu Viêfairm hơkvfri hícfskp lạaqzli, sau đfrqyógwle hắzvphn thậzwfht nhanh đfrqyxkzko qua mộznuzt vòbepang nhìbmevn quanh bốjikzn phícfska, hiệwjbpn tạaqzli cádpdoc cưyzpabmevng giảxkzk củgwlea Hồwwqbn tộznuzc nhưyzpa Hồwwqbn Thiêfairn Đqkolếygfc, Hưyzpapwbb Thôpwbbn Viêfairm, Hồwwqbn tộznuzc tứofag ma thádpdonh đfrqyfairu đfrqyang bịlpjpyzpay dưyzpaa sádpdot sao, vậzwfhy thìbmev tổjiht tiêfairn từrzhd trong miệwjbpng têfairn Hồwwqbn Phong làjwig nhâyzpan vậzwfht nàjwigo?

“ Néfairm!”

Ngay khi Tiêfairu Viêfairm đfrqyang suy nghĩizma thìbmevyzpay đfrqyen trêfairn bầmeqsu trờbmevi bỗbepang nhiêfairn trởlpjpfairn xôpwbbi tràjwigo, sau đfrqyógwle từrzhdfairn trong mộznuzt đfrqyaqzlo thâyzpan ảxkzknh giàjwig nua đfrqyang chậzwfhm rãcbiui đfrqyi ra. Màjwig trong khoảxkzknh khắzvphc nàjwigy mộznuzt cỗbepa khícfsk tứofagc vôpwbbupueng khủgwleng bốjikz, nógwle chảxkzk yếygfcu hơkvfrn mộznuzt chúqigkt nàjwigo so vớwoxri Hắzvphc Yêfairn Vưyzpaơkvfrng Cổjiht Liệwjbpt củgwlea Cổjiht Tộznuzc đfrqyang bùupueng phádpdot ra trêfairn mảxkzknh khôpwbbng gian nàjwigy.

“Bádpdot tinh Đqkolooiuu Thádpdonh?!”

Cảxkzkm nhậzwfhn đfrqyưyzpanhbhc khícfsk tứofagc vôpwbbupueng hung hãcbiun kia, đfrqywwqbng tửqiet Tiêfairu Viêfairm cũofreng hơkvfri hơkvfri co rúqigkt lạaqzli, cuộznuzc chiếygfcn củgwlea hai bêfairn đfrqyếygfcn mứofagc nàjwigy rồwwqbi, vậzwfhy màjwig Hồwwqbn tộznuzc vẫupuen còbepan ẩpabon dấooiuu loạaqzli cưyzpabmevng giảxkzk mạaqzlnh mẽhlsb nhưyzpajwigy sao?

“Vịlpjp tiểhckuu hữimaou nàjwigy, ngưyzpaơkvfri hãcbiuy thảxkzk vịlpjppwbbn tửqiet khôpwbbng nêfairn thâyzpan củgwlea ta ra đfrqyưyzpanhbhc khôpwbbng?”

Đqkolaqzlo thâyzpan ảxkzknh giàjwig nua kia vẫupuen bưyzpawoxrc đfrqyi mộznuzt cádpdoch chậzwfhm rãcbiui, trong nhádpdoy mắzvpht hắzvphn đfrqyãcbiu xuấooiut hiệwjbpn ởlpjp trưyzpawoxrc mặupqlt Tiêfairu Viêfairm, trêfairn khuôpwbbn mặupqlt giàjwig nua củgwlea hắzvphn lúqigkc nàjwigy hiệwjbpn lêfairn dádpdong vẻdrqlyzpaơkvfri cưyzpabmevi, ngữimao khícfskofreng thậzwfht hiềfairn làjwignh.

“ Ngưyzpaơkvfri làjwig ai?”

Tiêfairu Viêfairm cưyzpabmevi cưyzpabmevi nógwlei mộznuzt cádpdoch lạaqzlnh nhạaqzlt

“ Àujre, lãcbiuo phu làjwig Hồwwqbn Nguyêfairn Thiêfairn, làjwigcbiuo giàjwigpwbb dụmtjcng màjwigofagm xưyzpaa đfrqyãcbiu từrzhdng chếygfct trong tay củgwlea Tiêfairu Huyềfairn.”

cbiuo giảxkzkjwigy vẫupuen cưyzpabmevi nógwlei, tuy nhiêfairn khi nhắzvphc đfrqyếygfcn hai chữimao Tiêfairu Huyềfairn thìbmevdpdong vẻdrqlyzpaơkvfri cưyzpabmevi củgwlea hắzvphn lạaqzli trởlpjpfairn âyzpam trầmeqsm hơkvfrn rấooiut nhiềfairu.

“Nhìbmevn ngưyzpaơkvfri cũofreng khôpwbbng giốjikzng nhưyzpa ngưyzpabmevi đfrqyãcbiu chếygfct...”

Tiêfairu Viêfairm khẽhlsb nhícfsku màjwigy, cádpdoi lãcbiuo gia hỏzjcfa nàjwigy xuấooiut hiệwjbpn quádpdo mứofagc quỷafav dịlpjp, khôpwbbng thểhcku khôpwbbng đfrqyfair phòbepang, nhưyzpang màjwigdpdoi loạaqzli cưyzpabmevng giảxkzk chưyzpaa xuấooiut hiệwjbpn trưyzpawoxrc đfrqyâyzpay giốjikzng nhưyzpacbiuo nàjwigy thìbmev Hồwwqbn tộznuzc còbepan ẩpabon dấooiuu bao nhiêfairu đfrqyâyzpay. Chẳsqenng may xuấooiut hiệwjbpn thêfairm mấooiuy têfairn nữimaoa, vậzwfhy thìbmev đfrqyznuzi quâyzpan liêfairn minh khôpwbbng thểhcku chốjikzng đfrqywttl nổjihti rồwwqbi. Khi suy nghĩizma đfrqyếygfcn đfrqyiềfairu nàjwigy, trong lòbepang Tiêfairu Viêfairm bỗbepang trởlpjpfairn cógwle chúqigkt bấooiut an, Hồwwqbn tộznuzc quảxkzk nhiêfairn làjwig thâyzpam bấooiut khảxkzk trắzvphc a.

Hồwwqbn Nguyêfairn Thiêfairn cưyzpabmevi hàjwigjwig, hắzvphn cũofreng khôpwbbng trảxkzk lờbmevi vấooiun đfrqyfairjwigyzpabmevi nógwlei: “Đqkolem ngưyzpabmevi giao cho lãcbiuo phu đfrqyưyzpanhbhc chứofag? Chỉcbiu dựqigka vàjwigo nhữimaong đfrqyádpdom ngưyzpabmevi nàjwigy màjwig muốjikzn lưyzpau giữimao Hồwwqbn tộznuzc bọsktun ta thìbmev quảxkzk thựqigkc làjwigkvfr mộznuzng viểhckun vôpwbbng.”

“Thậzwfht khôpwbbng?”

Áupuenh mắzvpht Tiêfairu Viêfairm chợnhbht lạaqzlnh xuốjikzng, bàjwign tay đfrqyang nắzvphm lấooiuy Hồwwqbn Phong lạaqzli đfrqyznuzt nhiêfairn gia tăofagng lựqigkc đfrqyaqzlo khiếygfcn cho ngưyzpabmevi sau đfrqyzjcf mặupqlt tícfska tai, giãcbiuy dụmtjca khôpwbbng ngừrzhdng.

Nhìbmevn thấooiuy mộznuzt màjwign nàjwigy, Hồwwqbn Nguyêfairn Thiêfairn khẽhlsb thởlpjpjwigi mộznuzt hơkvfri, hắzvphn cũofreng khôpwbbng muốjikzn nhiềfairu lờbmevi nữimaoa, từrzhdfairn trong thâyzpan thểhcku hắzvphn tràjwigo ra hắzvphc khícfsk nhàjwign nhạaqzlt, cùupueng lúqigkc đfrqyôpwbbi tay vốjikzn đfrqyãcbiu khôpwbbfairo củgwlea hắzvphn lạaqzli đfrqyang bốjikzc ra mùupuei, đfrqyếygfcn cuốjikzi cùupueng thâyzpan hìbmevnh hắzvphn khẽhlsb đfrqyznuzng, liềfairn nhằfrqym vềfair phícfska Tiêfairu Viêfairm côpwbbng tớwoxri. Trêfairn đfrqyôpwbbi thủgwle chưyzpalpjpng củgwlea Hồwwqbn Nguyêfairn Thiêfairn Tiêfairu Viêfairm lạaqzli cảxkzkm thấooiuy mộznuzt chúqigkt khícfsk tứofagc quỷafav dịlpjp tựqigka nhưyzpaupuei củgwlea ngưyzpabmevi chếygfct vậzwfhy.

“Nếygfcu đfrqyãcbiu khôpwbbng nghe lờbmevi thìbmev ngưyzpaơkvfri cũofreng đfrqyi chếygfct đfrqyi!!!!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.