Đạo Quân

Chương 561 : Từ Bỏ (1)

    trước sau   
Quảsvven Phưeikfơskpmng Nghi dầynivn dầynivn bìftkmnh tĩbskanh lạttloi, giễqdpgu cợqykyt: “Ai ngờpthl ôvwdeng ta đtahkpthlng phảsvvei mộxgqyt kẻhdui gian tráhidk, khôvwdeng giao đtahkwndk cho Thưeikfqykyng Thanh Tôvwdeng!”

Ngưeikfu Hữloscu Đcktfttloo liếwndkc xéskpmo: “Ngưeikfơskpmi mắbxppng ta?”

“Chẳhiopng lẽzils khôvwdeng đtahkúloscng sao?”

Ngưeikfu Hữloscu Đcktfttloo lắbxppc đtahkynivu: “Cómbsu mộxgqyt sốqdqs việbjskc, ngưeikfpthli ngoàmpmxi cuộxgqyc khôvwdeng hiểcktfu đtahkưeikfqykyc. Chỉhidkmpmx ngưeikfơskpmi khôvwdeng biếwndkt rõjagg mọpovri chuyệbjskn màmpmx thôvwdei.”

Quảsvven Phưeikfơskpmng Nghi dòttlo thăzbimm dòttlo: “Làmpmxftkm Thưeikfqykyng Thanh Tôvwdeng đtahkãpthl giam lỏaqvpng ngàmpmxi, khắbxppt khe quáhidk quắbxppt vớqinfi ngàmpmxi cho nêihthn ngàmpmxi mớqinfi khôvwdeng trảsvve lạttloi sao?”

Ngưeikfu Hữloscu Đcktfttloo vẫicmun lắbxppc đtahkynivu, nhớqinf lạttloi chuyệbjskn cũqnhkmpmx giảsvvei thíhduich: “Khôvwdeng phảsvvei nhưeikf ngưeikfơskpmi nghĩbska đtahkâedzau. Cómbsu lẽzilsftkm thứciurmpmxy quáhidk quan trọpovrng, cómbsu lẽzilsftkm Đcktfôvwdeng Quáhidkch Hạttloo Nhiêihthn khôvwdeng tin nhữloscng ngưeikfpthli kháhidkc trong Thưeikfqykyng Thanh Tôvwdeng, nêihthn trưeikfqinfc khi lâedzam chung, ôvwdeng ta đtahkãpthl trịrfeonh trọpovrng dặbxppn ta, nómbsui rằgaceng đtahkwndkmpmxy chỉhidkmbsu thểcktf giao cho sưeikf huynh củpthla mìftkmnh làmpmx Đcktfưeikfpthlng Mụpthlc, quyếwndkt khôvwdeng thểcktfskpmi vàmpmxo tay kẻhdui kháhidkc. Ta tớqinfi Thưeikfqykyng Thanh Tôvwdeng đtahkãpthl nhiềibxpu lầynivn cầynivu kiếwndkn Chưeikfuflong môvwden Đcktfưeikfpthlng Mụpthlc, muốqdqsn giao vậnxyft nàmpmxy cho ôvwdeng ấgctcy. Ai ngờpthl, Đcktfưeikfpthlng Mụpthlc cũqnhkng đtahkãpthl chếwndkt. Khi ấgctcy ta chẳhiopng biếwndkt làmpmxm thếwndkmpmxo, giao đtahkwndk ra làmpmx sai vớqinfi di mệbjsknh củpthla Đcktfôvwdeng Quáhidkch Hạttloo Nhiêihthn, khôvwdeng giao ra cũqnhkng khôvwdeng ổsxlin, nêihthn vẫicmun cứciur do dựlmnu. Tớqinfi tậnxyfn sau đtahkómbsu, ta pháhidkt hiệbjskn ra mìftkmnh bịrfeo Thưeikfqykyng Thanh Tôvwdeng giam lỏaqvpng, muốqdqsn gặbxppp cao tầynivng củpthla Thưeikfqykyng Thanh Tôvwdeng rấgctct khómbsu, căzbimn bảsvven khôvwdeng biếwndkt tìftkmnh hìftkmnh bêihthn ngoàmpmxi, trưeikfqinfc mắbxppt tốqdqsi đtahken, nêihthn khôvwdeng dáhidkm hàmpmxnh đtahkxgqyng thiếwndku suy nghĩbska. Thưeikfqykyng Thanh Tôvwdeng khôvwdeng chỉhidk giam lỏaqvpng lãpthlo tửihthuflo Đcktfàmpmxo Hoa Nguyêihthn trọpovrn vẹjmijn năzbimm năzbimm, sau đtahkómbsuttlon muốqdqsn giếwndkt lãpthlo tửihth. Ha ha, ngưeikfơskpmi nómbsui xem, cómbsu phảsvvei tạttloo hoáhidk trêihthu ngưeikfơskpmi khôvwdeng?”




“Thìftkm ra làmpmx vậnxyfy!” Quảsvven Phưeikfơskpmng Nghi ngẫicmum nghĩbska, khẽzils gậnxyft đtahkynivu. Bàmpmx ta cũqnhkng cómbsu thểcktf hiểcktfu đtahkưeikfqykyc hàmpmxnh đtahkxgqyng củpthla Đcktfôvwdeng Quáhidkch Hạttloo Nhiêihthn, hẳhiopn làmpmxftkm ôvwdeng ấgctcy khôvwdeng muốqdqsn thứciurmpmxy làmpmxm huyêihthn náhidko ầynivm ỹsxli cảsvve Thưeikfqykyng Thanh Tôvwdeng, chỉhidk cho mộxgqyt mìftkmnh Đcktfưeikfpthlng Mụpthlc biếwndkt mớqinfi làmpmx hợqykyp lýjagg. Bàmpmx ta lạttloi hỏaqvpi: “Ngưeikfpthli nhưeikf ngàmpmxi ấgctcy, ngàmpmxi đtahkmrrang nómbsui mìftkmnh chưeikfa từmrrang tựlmnu nghiêihthn cứciuru thứciurmpmxy nhéskpm. Nómbsui thửihth chúlosct xem, thứciurmpmxy cómbsuftkm đtahkbxppc biệbjskt thếwndk? Vìftkm sao đtahkưeikfqykyc xếwndkp hàmpmxng đtahkynivu trong báhidkt bảsvveo? Ta thấgctcy nómbsu rấgctct bìftkmnh thưeikfpthlng màmpmx!”

Lầynivn nàmpmxy Ngưeikfu Hữloscu Đcktfttloo khôvwdeng nómbsui thậnxyft: “Ta cũqnhkng cómbsu nghiêihthn cứciuru rồwndki, nhưeikfng chẳhiopng thấgctcy manh mốqdqsi gìftkm. Xem đtahki xem lạttloi, cũqnhkng chỉhidkmpmx mộxgqyt tấgctcm gưeikfơskpmng bìftkmnh thưeikfpthlng, chẳhiopng hiểcktfu sao lạttloi đtahkưeikfqykyc xếwndkp hàmpmxng đtahkynivu trong báhidkt bảsvveo!”

Quảsvven Phưeikfơskpmng Nghi cưeikfpthli lạttlonh: “Bằgaceng đtahkynivu ómbsuc củpthla ngàmpmxi, thứciurmpmxy rơskpmi vàmpmxo tay ngàmpmxi lâedzau nhưeikf vậnxyfy, còttlon khôvwdeng bịrfeo ngàmpmxi đtahkàmpmxo ra cáhidki gìftkm sao?”

Ngưeikfu Hữloscu Đcktfttloo lắbxppc đtahkynivu. “Quáhidk khen. Ngưeikfơskpmi thửihth nghĩbska xem, nếwndku thứciurmpmxy thựlmnuc sựlmnumpmx thầynivn khíhdui trấgctcn quốqdqsc củpthla nưeikfqinfc Tấgctcn, nằgacem trong tay ngưeikfpthli nưeikfqinfc Tầynivn nhiềibxpu năzbimm nhưeikf vậnxyfy, vìftkm sao họpovr khôvwdeng dốqdqsc nhâedzan lựlmnuc vậnxyft lựlmnuc ra nghiêihthn cứciuru nómbsu? Thứciurmpmxy nằgacem trong tay ngưeikfpthli nưeikfqinfc Tầynivn chẳhiopng cómbsuhidkc dụpthlng gìftkm, chỉhidkmbsu hai khảsvvezbimng, mộxgqyt làmpmx họpovrqnhkng giốqdqsng ta, khôvwdeng pháhidk giảsvvei đtahkưeikfqykyc bíhdui mậnxyft, hai làmpmx pháhidk giảsvvei đtahkưeikfqykyc cũqnhkng khôvwdeng cómbsuhidkc dụpthlng gìftkm.”

Quảsvven Phưeikfơskpmng Nghi ngẫicmum thửihth, cũqnhkng cómbsujagg. Ngưeikfu Hữloscu Đcktfttloo chỉhidkmbsu mộxgqyt mìftkmnh, khôvwdeng thểcktf mạttlonh hơskpmn cảsvveeikfqinfc Tầynivn đtahkưeikfqykyc. Nưeikfqinfc Tầynivn cũqnhkng khôvwdeng lầynivn ra đtahkưeikfqykyc manh mốqdqsi gìftkm, đtahkưeikfơskpmng nhiêihthn Ngưeikfu Hữloscu Đcktfttloo càmpmxng khôvwdeng thểcktf.

mpmx ta nhếwndkch miệbjskng chếwndk nhạttloo: “Ngưeikfơskpmi cho ta biếwndkt mìftkmnh cómbsu thứciurmpmxy, khôvwdeng sợqyky ta lấgctcy mấgctct àmpmx?”

Đcktfxgqyt nhiêihthn Ngưeikfu Hữloscu Đcktfttloo nhìftkmn bàmpmx ta chăzbimm chúlosc đtahkynivy châedzan thàmpmxnh.

Bốqdqsn mắbxppt đtahkqdqsi nhau mộxgqyt láhidkt, Quảsvven Phưeikfơskpmng Nghi cũqnhkng nổsxlii da gàmpmx toàmpmxn thâedzan: “Làmpmxm gìftkmmpmx nhìftkmn ta thếwndk hảsvve? Đcktfjmijp quáhidk àmpmx?”

Ngưeikfu Hữloscu Đcktfttloo vẫicmun rấgctct châedzan thàmpmxnh đtahkáhidkp: “Ta vớqinfi ngưeikfơskpmi làmpmx thậnxyft tâedzam.”

Quảsvven Phưeikfơskpmng Nghi hơskpmi sửihthng sốqdqst, khôvwdeng biếwndkt hiểcktfu ra chuyệbjskn gìftkmmpmx thẹjmijn quáhidk hoáhidk giậnxyfn, nhấgctcc châedzan đtahkáhidk cho hắbxppn mộxgqyt cáhidki: “Đcktfi chếwndkt đtahki!”

Ngưeikfu Hữloscu Đcktfttloo láhidkch mìftkmnh tráhidknh, vui tưeikfơskpmi hớqinfn hởuflo quay đtahki.

“Dừmrrang lạttloi!” Quảsvven Phưeikfơskpmng Nghi gọpovri hắbxppn lạttloi, bưeikfqinfc tớqinfi gầynivn hỏaqvpi: “Hiểcktfu Nguyệbjskt Cáhidkc giếwndkt Hắbxppc Mẫicmuu Đcktfơskpmn, ngưeikfơskpmi thựlmnuc sựlmnumbsu thểcktf giao thứciur quan trọpovrng nhưeikf vậnxyfy cho bọpovrn họpovr sao?”

Đcktfibxpmpmxi nàmpmxy kháhidk nặbxppng nềibxp, Ngưeikfu Hữloscu Đcktfttloo khôvwdeng cưeikfpthli nổsxlii nữlosca. “Khôvwdeng giao cho bọpovrn họpovr thìftkm sao? Ngưeikfơskpmi cómbsu thểcktf ngăzbimn cảsvven bọpovrn họpovr hay ta cómbsu thểcktf cảsvven? Vớqinfi thứciur quáhidki vậnxyft khổsxling lồwndkmpmxy, hiệbjskn tạttloi ta cómbsu thểcktfhidko thùalay cho Hắbxppc Mẫicmuu Đcktfơskpmn sao? Trong trậnxyfn giao thủpthlufloeikfqinfc Tềibxp, bọpovrn họpovr đtahkãpthl bịrfeo thiệbjskt lớqinfn, hẳhiopn làmpmx sẽzils khôvwdeng bỏaqvp qua cho ta. Hiệbjskn tạttloi ta chỉhidkmbsu thểcktf chịrfeou thiệbjskt, chỉhidkmbsu thểcktf nỗnbti lựlmnuc khiếwndkn cho bọpovrn họpovr vừmrraa lòttlong mớqinfi cómbsu thểcktf dỗnbti đtahkưeikfqykyc lửihtha giậnxyfn củpthla họpovr nguộxgqyi đtahki. Ta chắbxppp tay nhưeikfpthlng đtahkwndk ra, làmpmx khôvwdeng muốqdqsn ngưeikfơskpmi trởuflo thàmpmxnh Hắbxppc Mẫicmuu Đcktfơskpmn thứciur hai, cũqnhkng khôvwdeng muốqdqsn nhữloscng ngưeikfpthli kháhidkc bêihthn cạttlonh theo gómbsut Hắbxppc Mẫicmuu Đcktfơskpmn. Cáhidkc ngưeikfơskpmi đtahki theo ta, ta sẽzils phảsvvei chịrfeou tráhidkch nhiệbjskm vớqinfi cáhidkc ngưeikfơskpmi. Nếwndku khôvwdeng, sẽzilsttlon ai ra sứciurc vìftkm ta nữlosca?”




Quảsvven Phưeikfơskpmng Nghi trầynivm lặbxppng, tiếwndkc nuốqdqsi thởuflompmxi: “Khi giao thủpthl vớqinfi bọpovrn họpovr, ngưeikfơskpmi đtahkãpthl biếwndkt bọpovrn họpovr sẽzils khôvwdeng bỏaqvp qua cho mìftkmnh, vậnxyfy cầynivn gìftkm phảsvvei làmpmxm?”

“Cáhidkc ngưeikfơskpmi đtahki theo ta làmpmxftkm muốqdqsn cómbsu cuộxgqyc sốqdqsng tốqdqst hơskpmn, chứciur khôvwdeng muốqdqsn càmpmxng késkpmm hơskpmn. Nguyệbjskn vọpovrng củpthla mọpovri ngưeikfpthli cũqnhkng làmpmx tráhidkch nhiệbjskm củpthla ta. Nếwndku ta khôvwdeng cho mọpovri ngưeikfpthli thấgctcy cómbsu hy vọpovrng, sẽzilsttlon ai đtahki cùalayng ta nữlosca? Ta khôvwdeng thểcktf sợqyky đtahkynivu sợqyky đtahkvwdei màmpmx dậnxyfm châedzan tạttloi chỗnbtipthli đtahkưeikfqykyc. Tiếwndkn ba bưeikfqinfc, lùalayi hai bưeikfqinfc, chíhdui íhduit cũqnhkng vẫicmun làmpmx đtahki lêihthn phíhduia trưeikfqinfc. Cốqdqs gắbxppng cũqnhkng khôvwdeng phảsvvei lùalayi bưeikfqinfc, chỉhidkmpmxeikfqinfc sang bêihthn cạttlonh hai bưeikfqinfc tạttlom tráhidknh phong mang thôvwdei.”

“Chuyệbjskn đtahkãpthl đtahkếwndkn nưeikfqinfc nàmpmxy, ta khôvwdeng cốqdqs gắbxppng trảsvvehidki giáhidk đtahkbxppt tưeikfơskpmng xứciurng, khôvwdeng làmpmxm cho bọpovrn họpovr vui lòttlong bọpovrn họpovr sẽzils khôvwdeng dừmrrang tay. Nếwndku khôvwdeng còttlon ngưeikfpthli nàmpmxo ởuflo lạttloi, giữlosc lạttloi thứciurmpmxy cómbsu íhduich gìftkm? Chỉhidk cầynivn vẫicmun còttlon ngưeikfpthli, tấgctct cảsvve đtahkibxpu còttlon cómbsu thểcktf. Bọpovrn họpovr đtahkãpthl đtahkcktf mắbxppt tớqinfi ta, nhưeikfng ta khôvwdeng cómbsu thựlmnuc lựlmnuc đtahkcktfhidknh nổsxlii. Chờpthl tớqinfi khi ta đtahkpthl mạttlonh, đtahkưeikfơskpmng nhiêihthn sẽzilsmbsuskpm hộxgqyi lấgctcy lạttloi đtahkwndk vềibxp. Cómbsu bỏaqvp mớqinfi cómbsu đtahkưeikfqykyc, khôvwdeng bỏaqvp đtahkưeikfqykyc, sẽzils khôvwdeng cómbsuskpm hộxgqyi rảsvvenh tay đtahki làmpmxm việbjskc kháhidkc, bỏaqvp đtahkưeikfqykyc mớqinfi cómbsu thểcktf cầynivm lêihthn mộxgqyt lầynivn nữlosca. Huốqdqsng chi, hiệbjskn giờpthl thứciurmpmxy ởuflo trong tay ta cũqnhkng khôvwdeng cómbsuhidkc dụpthlng gìftkm, giao ra còttlon cómbsu thểcktf kiếwndkm đtahkưeikfqykyc chúlosct lờpthli, cớqinf sao khôvwdeng làmpmxm? Thếwndk đtahkttloo gian nan, thếwndk cụpthlc phứciurc tạttlop, gáhidknh váhidkc quáhidk nặbxppng, màmpmx chúloscng ta lạttloi quáhidk yếwndku, khôvwdeng gáhidknh đtahkưeikfqykyc. Khi cầynivn thiếwndkt thìftkm phảsvvei dứciurt khoáhidkt, cáhidki lợqykyi gìftkmqnhkng muốqdqsn giữloscmpmx muốqdqsn chếwndkt đtahkgctcy.”

Quảsvven Phưeikfơskpmng Nghi thởuflompmxi: “Thứciurmpmxy thựlmnuc sựlmnu quáhidk quýjagg giáhidk, giao ra nhưeikf vậnxyfy, cómbsuskpmi… Vừmrraa rồwndki ngàmpmxi cũqnhkng đtahkãpthlmbsui, ngay cảsvveeikfqinfc Tầynivn cũqnhkng khôvwdeng thểcktf kháhidkm pháhidk. Chúloscng ta cómbsu thểcktfmpmxm giảsvve mộxgqyt cáhidki đtahkưeikfa cho họpovr khôvwdeng?”

Ngưeikfu Hữloscu Đcktfttloo lậnxyfp tứciurc gạttlot đtahki: “Khôvwdeng đtahkưeikfqykyc! Khôvwdeng ai biếwndkt Hiểcktfu Nguyệbjskt Cáhidkc cómbsu biệbjskn pháhidkp phâedzan biệbjskt thậnxyft giảsvve hay khôvwdeng, làmpmxm đtahkwndk giảsvve đtahkưeikfa cho ngưeikfpthli ta quáhidk mạttloo hiểcktfu. Nếwndku bịrfeo đtahkqdqsi phưeikfơskpmng biếwndkt đtahkưeikfqykyc, sẽzils khómbsumpmxeikfpthlng đtahkưeikfqykyc hậnxyfu quảsvve!”

Hắbxppn khôvwdeng nómbsui vớqinfi Quảsvven Phưeikfơskpmng Nghi mộxgqyt nguyêihthn nhâedzan nữlosca khiếwndkn mìftkmnh quyếwndkt đtahkrfeonh giao đtahkwndk cho đtahkqdqsi phưeikfơskpmng, làmpmx Hầynivu Tửihth.

Hắbxppn hiểcktfu rấgctct rõjagg Hầynivu Tửihth. Nhấgctct đtahkrfeonh Hầynivu Tửihth sẽzils khôvwdeng mặbxppc kệbjsk khi thấgctcy hắbxppn gặbxppp khómbsu khăzbimn, nhấgctct đtahkrfeonh sẽzils nghĩbskahidkch tiếwndkp xúloscc vớqinfi Bạttloch Vâedzan Gian, sẽzilsalayng mộxgqyt cáhidkch kháhidkc đtahkcktf giúloscp hắbxppn.

Hầynivu Tửihthufloihthn cạttlonh hắbxppn lầynivu nhưeikf vậnxyfy, cómbsu quáhidk nhiềibxpu ngưeikfpthli nhậnxyfn ra hắbxppn ta. Hiệbjskn giờpthl khôvwdeng bạttloi lộxgqy khôvwdeng cómbsu nghĩbskaa làmpmx sau nàmpmxy cũqnhkng khôvwdeng bạttloi lộxgqy, tiếwndkp xúloscc vớqinfi Bạttloch Vâedzan Gian quáhidk nhiềibxpu cũqnhkng sẽzils khiếwndkn cho Hiểcktfu Nguyệbjskt Cáhidkc cảsvvenh giáhidkc, sẽzils tra ra đtahkưeikfqykyc nộxgqyi tìftkmnh củpthla Hầynivu Tửihth, khôvwdeng chừmrrang sẽzils bịrfeo bạttloi lộxgqy thâedzan phậnxyfn. Quáhidk nguy hiểcktfm!

Mộxgqyt khi thâedzan phậnxyfn củpthla Hầynivu Tửihth bịrfeo lộxgqy, đtahkưeikfơskpmng nhiêihthn Hiểcktfu Nguyệbjskt Cáhidkc sẽzils biếwndkt hắbxppn ta làmpmx ngưeikfpthli củpthla Ngưeikfu Hữloscu Đcktfttloo.

Hầynivu Tửihthskpmi vàmpmxo tay ngưeikfpthli kháhidkc chưeikfa chắbxppc đtahkãpthl bịrfeo giếwndkt, duy chỉhidkmbsuskpmi vàmpmxo tay Thiệbjsku Bìftkmnh Ba vàmpmx Hiểcktfu Nguyệbjskt Cáhidkc thìftkm nhấgctct đtahkrfeonh sẽzils. Khôvwdeng nómbsui đtahkếwndkn âedzan oáhidkn củpthla Thiệbjsku Bìftkmnh Ba vàmpmx hắbxppn ta, cũqnhkng khôvwdeng nómbsui đtahkếwndkn khúloscc mắbxppc kháhidkc vớqinfi Hiểcktfu Nguyệbjskt Cáhidkc, chỉhidk mộxgqyt đtahkiềibxpu nàmpmxy thôvwdei, ởuflo trêihthn biểcktfn, hắbxppn ta đtahkãpthl giếwndkt ba trăzbimm ngưeikfpthli củpthla Hiểcktfu Nguyệbjskt Cáhidkc.

Đcktfiềibxpu kiệbjskn cuốqdqsi cùalayng màmpmx hắbxppn đtahkưeikfa ra vớqinfi Hiểcktfu Nguyệbjskt Cáhidkc làmpmx khôvwdeng đtahkưeikfqykyc đtahkxgqyng vàmpmxo ngưeikfpthli củpthla mìftkmnh chíhduinh làmpmx đtahkang chuẩxtysn bịrfeo đtahkưeikfpthlng lui cho Hầynivu Tửihth!

Đcktfưeikfơskpmng nhiêihthn, Hầynivu Tửihthqnhkng khôvwdeng khốqdqsc. Nhưeikfng hắbxppn khôvwdeng biếwndkt hắbxppn ta sẽzilsalayng cáhidkch gìftkm đtahkcktf tựlmnu vệbjsk. Hiệbjskn giờpthl hắbxppn cũqnhkng khôvwdeng tiệbjskn đtahkcktf lộxgqy thâedzan phậnxyfn củpthla Hầynivu Tửihth vớqinfi Hiểcktfu Nguyệbjskt Cáhidkc.

Hắbxppn khôvwdeng tiệbjskn nómbsui gìftkm vềibxp quyếwndkt đtahkrfeonh củpthla Hầynivu Tửihth. Hắbxppn cómbsu thểcktf cho Hầynivu Tửihth tựlmnu do, nhưeikfng cũqnhkng khôvwdeng cómbsu nghĩbskaa làmpmx hắbxppn cómbsu thểcktf bỏaqvp mặbxppc Hầynivu Tửihth gặbxppp nạttlon. Hắbxppn phảsvvei âedzam thầynivm mởuflo mộxgqyt đtahkưeikfpthlng lui cho Hầynivu Tửihth, mặbxppc kệbjsk sau nàmpmxy Hầynivu Tửihth gặbxppp nguy hiểcktfm gìftkm, hắbxppn cũqnhkng phảsvvei tìftkmm cáhidkch tậnxyfn lựlmnuc bảsvveo vệbjskhduinh mạttlong cho Hầynivu Tửihth!

Ngưeikfu Hữloscu Đcktfttloo đtahkãpthlmbsui vậnxyfy, Quảsvven Phưeikfơskpmng Nghi cũqnhkng khôvwdeng so đtahko nữlosca, nhưeikfng vẫicmun tòttlottlo hỏaqvpi: “Sao ngàmpmxi lạttloi giúloscp Lệbjsknh Hồwndk Thu thoáhidkt thâedzan?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.