Đạo Quân

Chương 425 : Công Chúa Quỵt Nợ (2)

    trước sau   
“Cáclhoi đdehiórtfh dễssir thôpodai!” Ngưkvxbu Hữlirlu Đcbbhunogo gậzpjnt đdehilyohu đdehidqynng ýrxad.

Thấtuvay hai ngưkvxbaimli vừggkpa gặicffp mặicfft còspthn thâqrlmn thiếfouot hơirgvn cảbcwryhaxng, trong lòspthng Hạunogo Thanh Thanh rấtuvat khórtfh chịttwsu, cũng khôpodang nhìolkwn nổfqxvi Hôpoda Diêirgvn Uy đdehixcjgc ýrxad trưkvxbyhaxc mặicfft nàyhaxng nêirgvn nghe đdehiếfouon đdehiâqrlmy cuốrbbai cùlirlng cũzpjnng pháclhot táclhoc. “Hôpoda Diêirgvn Uy, ta ởawce đdehiâqrlmy, kinh thàyhaxnh từggkptmnbc nàyhaxo đdehiếfouon lưkvxbpwlct ngưkvxbơirgvi làyhax chủeurc rồdqyni? Ngưkvxbu Hữlirlu Đcbbhunogo ngưkvxbơirgvi đdehiggkpng nghe hắxcjgn, hắxcjgn ngoàyhaxi thífkwzch dạunogo chơirgvi thanh lâqrlmu, ngoàyhaxi dẫjuxcn ngưkvxbơirgvi đdehiếfouon nhữlirlng nơirgvi dơirgv bẩdehin kia thìolkw chẳpodang đdehiưkvxba ngưkvxbơirgvi đdehii đdehiưkvxbpwlcc chỗjfzb kháclhoc đdehiâqrlmu.”

poda Diêirgvn Uy vừggkpa đdehittwsnh pháclhot táclhoc, ai ngờaiml Ngưkvxbu Hữlirlu Đcbbhunogo lạunogi gậzpjnt đdehilyohu nórtfhi: “Thanh lâqrlmu tốrbbat, thanh lâqrlmu tốrbbat, khôpodang biếfouot côpodakvxbơirgvng nơirgvi nàyhaxy phong tìolkwnh nhưkvxb thếfouoyhaxo, Hôpoda Diêirgvn huynh, nghe nórtfhi kinh thàyhaxnh córtfh “Bạunogch Vâqrlmn Gian” rấtuvat đdehiưkvxbpwlcc, rấtuvat nổfqxvi tiếfouong, khôpodang biếfouot têirgvn tuổfqxvi vàyhax sựubjf thựubjfc córtfhkvxbơirgvng xứpuopng khôpodang?”

Cháclhot! Hôpoda Diêirgvn Uy đdehiùlirli vỗjfzb, măqdlṿt mày hơirgv́n hơirgv̉ đdehibcwrm bảbcwro: “Ngưkvxbu huynh yêirgvn tâqrlmm, đdehii Bạunogch Vâqrlmn Gian đdehii, hôpodam nàyhaxo ta sẽttws sắxcjgp xếfouop!”

Hạunogo Thanh Thanh lậzpjnp tứpuopc đdehilyohy vẻpoda khinh bỉkdyx, Bùlirli Nưkvxbơirgvng Tửubjfkvxbng chéglxdn tràyhax khôpodang nórtfhi, hai nam nhâqrlmn côpodang nhiêirgvn thảbcwro luậzpjnn chuyệizzqn đdehii chơirgvi thanh lâqrlmu trưkvxbyhaxc mặicfft cáclhoc nàyhaxng nêirgvn nghe khôpodang hềujcv thoảbcwri máclhoi. Hắxcjgc Mẫjuxcu Đcbbhơirgvn thìolkw mỉkdyxm cưkvxbaimli khôpodang nórtfhi, vìolkwyhaxng biếfouot Ngưkvxbu Hữlirlu Đcbbhunogo căqdlvn bảbcwrn khôpodang phảbcwri loạunogi ngưkvxbaimli nhưkvxb vậzpjny.

Ngưkvxbu Hữlirlu Đcbbhunogo nghe vậzpjny thìolkw lậzpjnp tứpuopc nórtfhi vớyhaxi Hắxcjgc Mẫjuxcu Đcbbhơirgvn: “Vềujcv sau Hôpoda Diêirgvn huynh đdehiếfouon đdehiâqrlmy khôpodang đdehiưkvxbpwlcc cảbcwrn lạunogi, bấtuvat kỳikjrtmnbc nàyhaxo cũzpjnng córtfh thểlirl gặicffp ta!”




Hắxcjgc Mẫjuxcu Đcbbhơirgvn cưkvxbaimli trảbcwr lờaimli: “Vâqrlmng, nhớyhax kỹcqus rồdqyni!”

poda Diêirgvn Uy lậzpjnp tứpuopc cưkvxbaimli thoảbcwri máclhoi, y làyhax ngưkvxbaimli thífkwzch sĩhgci diệizzqn, lầlyohn sau phảbcwri đdehilirl đdehiáclhom bằfouong hữlirlu kia củeurca mìolkwnh mởawce mang kiếfouon thứpuopc, Ngưkvxbu Hữlirlu Đcbbhunogo giếfouot yếfouon sứpuopyhax bằfouong hữlirlu củeurca y, thếfouoyhaxy thìolkw quáclhortfh thểlirl diệizzqn rồdqyni, lầlyohn trưkvxbyhaxc sứpuop thầlyohn Yếfouon quốrbbac tạunogi Tềujcv quốrbbac kia hìolkwnh nhưkvxbspthn mạunognh miệizzqng cãownki mìolkwnh!

Hạunogo Thanh Thanh miễssirn cưkvxbvipzng chen vàyhaxo: “Ngưkvxbu Hữlirlu Đcbbhunogo, vìolkw sao Viêirgvn Cưkvxbơirgvng khôpodang đdehiếfouon?”

“Côpodang chútmnba!” Bùlirli Nưkvxbơirgvng Tửubjf lậzpjnp tứpuopc quáclhot, ngay trưkvxbyhaxc mặicfft Hôpoda Diêirgvn Uy, nàyhaxng khôpodang muốrbban Hạunogo Thanh Thanh kéglxdo chuyệizzqn Viêirgvn Cưkvxbơirgvng vàyhaxo, đdehidqynng thờaimli néglxdm cho Ngưkvxbu Hữlirlu Đcbbhunogo mộnnfut áclhonh mắxcjgt.

Ngưkvxbu Hữlirlu Đcbbhunogo hiểlirlu ýrxad, hắxcjgn cũzpjnng nghe Hắxcjgc Mẫjuxcu Đcbbhơirgvn nórtfhi chuyệizzqn Hạunogo Thanh Thanh thổfqxv lộnnfu vớyhaxi Viêirgvn Cưkvxbơirgvng. Mặicffc kệizzq lờaimli Hạunogo Thanh Thanh nórtfhi córtfh phảbcwri thậzpjnt lòspthng khôpodang thìolkw hắxcjgn vẫjuxcn nghĩhgci hai ngưkvxbaimli khôpodang phùlirl hợpwlcp. Đcbbhlyohu tiêirgvn Viêirgvn Cưkvxbơirgvng khôpodang thífkwzch loạunogi nữlirl nhâqrlmn nàyhaxy, tiếfouop đdehiórtfh chêirgvnh lệizzqch thâqrlmn phậzpjnn đdehittwsa vịttws củeurca hai ngưkvxbaimli thậzpjnt sựubjf khôpodang thífkwzch hợpwlcp ởawce cạunognh nhau, nếfouou miễssirn cưkvxbvipzng ởawce cạunognh chỉkdyxrtfh hạunogi cho Viêirgvn Cưkvxbơirgvng, hắxcjgn vẫjuxcn mong nữlirl nhâqrlmn nàyhaxy cáclhoch xa Viêirgvn Cưkvxbơirgvng mộnnfut chútmnbt.

Hắxcjgn liềujcvn nórtfhi tráclhonh đdehii: “Côpodang chútmnba, nhắxcjgc đdehiếfouon chuyệizzqn nàyhaxy ta mớyhaxi nhớyhax ra mộnnfut chuyệizzqn, tiềujcvn côpodaspthn nợpwlc ta córtfh phảbcwri nêirgvn trảbcwr rồdqyni khôpodang?”

Phụlirlt! Hôpoda Diêirgvn Uy đdehiang bưkvxbng chéglxdn tràyhax liêirgvn tụlirlc ho khan, ngẩdehing đdehilyohu hỏdqyni: “Ngưkvxbu huynh, nàyhaxng thiếfouou tiềujcvn huynh sao?”

Ngưkvxbu Hữlirlu Đcbbhunogo gậzpjnt đdehilyohu.

poda Diêirgvn Uy lạunogi hỏdqyni: “Thiếfouou bao nhiêirgvu?”

Khuôpodan mặicfft Hạunogo Thanh Thanh đdehidqynirgvn, lậzpjnp tứpuopc héglxdt lêirgvn vớyhaxi hắxcjgn: “Têirgvn mặicfft lôpodang cặicffn bãownk, liêirgvn quan gìolkw đdehiếfouon ngưkvxbơirgvi!”

Ngưkvxbu Hữlirlu Đcbbhunogo: “Cũzpjnng khôpodang nhiềujcvu, hai trăqdlvm vạunogn kim tệizzq nhỉkdyx!”

Nhiềujcvu nhưkvxb vậzpjny màyhaxspthn khôpodang nhiềujcvu lắxcjgm? Hôpoda Diêirgvn Uy chấtuvan kinh, áclhonh mắxcjgt khórtfh tin nhìolkwn vềujcv phífkwza Hạunogo Thanh Thanh rồdqyni lạunogi bưkvxbng chéglxdn tràyhaxirgvn trộnnfum mừggkpng, giốrbbang nhưkvxb đdehiang nórtfhi chuyệizzqn vớyhaxi chéglxdn tràyhax: “Cảbcwr đdehiaimli lãownko tửubjfspthn chưkvxba từggkpng thấtuvay nhiềujcvu tiềujcvn nhưkvxb vậzpjny, thiếfouou nhiềujcvu tiềujcvn nhưkvxb vậzpjny, cũzpjnng khôpodang biếfouot ai làyhax cặicffn bãownk!”

Hạunogo Thanh Thanh lậzpjnp tứpuopc bắxcjgt chéglxdn tràyhax trêirgvn bàyhaxn hắxcjgt mộnnfut chéglxdn tràyhax vềujcv phífkwza Hôpoda Diêirgvn Uy ngồdqyni đdehirbbai diệizzqn.




Hoàyhaxnh Thiêirgvn Đcbbhoạunogn luôpodan lặicffng lẽttws đdehipuopng bêirgvn hấtuvat tay áclhoo lêirgvn, nưkvxbyhaxc tràyhax hắxcjgt đdehiếfouon ngoặicfft giữlirla khôpodang trung, bay ra ngoàyhaxi cửubjfa.

Hạunogo Thanh Thanh khôpodang dáclhom nổfqxvi khùlirlng vớyhaxi Hoàyhaxnh Thiêirgvn Đcbbhoạunogn, lạunogi quay sang quáclhot Ngưkvxbu Hữlirlu Đcbbhunogo: “Ởunog đdehiâqrlmu ra hai trăqdlvm vạunogn, ngưkvxbơirgvi còspthn chưkvxba đdehiưkvxba ta vàyhaxo Băqdlvng Tuyếfouot cáclhoc, căqdlvn cứpuop theo cáclhokvxbpwlcc làyhax ngưkvxbơirgvi thua, phảbcwri trảbcwr ta mộnnfut trăqdlvm vạunogn, trừggkp trưkvxbyhaxc cấtuvan sau, chútmnbng ta khôpodang ai nợpwlcolkw ai cảbcwr.”

Ban đdehilyohu ởawceqdlvng Tuyếfouot cáclhoc khôpodang hiểlirlu rõhcck, giờaimlyhaxng đdehiunogi kháclhoi đdehiãownk hiểlirlu hai trăqdlvm vạunogn kim tệizzqrtfh ýrxad nghĩhgcia nhưkvxb thếfouoyhaxo.

Ngưkvxbu Hữlirlu Đcbbhunogo cưkvxbaimli nórtfhi: “Côpodang chútmnba, côpoda đdehiang quỵkynnt nợpwlc đdehituvay àyhax, làyhax do côpoda chạunogy trưkvxbyhaxc, sao côpodartfh thểlirl tráclhoch ta khôpodang dẫjuxcn côpodayhaxo? Đcbbhưkvxbpwlcc thôpodai, ta chạunogy làyhaxng thìolkw thôpodai vậzpjny, nhưkvxbng dùlirl sao mộnnfut trăqdlvm vạunogn vẫjuxcn phảbcwri trảbcwr chứpuop nhỉkdyx?”

“Làyhaxm sao ta biếfouot ngưkvxbơirgvi córtfh thểlirl dẫjuxcn ta vàyhaxo hay khôpodang?”

“Côpodang chútmnba, côpodartfhi vậzpjny làyhax khôpodang córtfhrxad rồdqyni, chẳpodang lẽttwspoda quêirgvn, giấtuvay nợpwlc hai trăqdlvm vạunogn côpoda đdehiãownk viếfouot cho rồdqyni, làyhax ta córtfhspthng tốrbbat trảbcwr lạunogi cho côpoda.”

irgvn nàyhaxy hai ngưkvxbaimli đdehituvau võhcck miệizzqng, Hạunogo Thanh Thanh tứpuopc thởawce hổfqxvn hểlirln còspthn Ngưkvxbu Hữlirlu Đcbbhunogo vẫjuxcn mang vẻpoda trêirgvu tứpuopc.

poda Diêirgvn Uy phấtuvan chấtuvan tinh thầlyohn, nghiêirgvm tútmnbc nghe chuyệizzqn xấtuvau liêirgvn quan đdehiếfouon Hạunogo Thanh Thanh, chuẩdehin bịttws cho tưkvxbơirgvng lai.

lirli Nưkvxbơirgvng Tửubjfzpjnng khôpodang đdehilirl ýrxad, mặicffc kệizzq Ngưkvxbu Hữlirlu Đcbbhunogo córtfh phảbcwri đdehiang nórtfhi đdehiùlirla hay khôpodang, sốrbba tiềujcvn kia khôpodang thểlirl trảbcwr cho Ngưkvxbu Hữlirlu Đcbbhunogo. Tiềujcvn củeurca hoàyhaxng thấtuvat Tềujcv quốrbbac đdehiâqrlmu dễssir lừggkpa vậzpjny? Chạunogy đdehiếfouon kinh thàyhaxnh Tềujcv quốrbbac đdehiòspthi nợpwlc, bảbcwrn thâqrlmn Ngưkvxbu Hữlirlu Đcbbhunogo phảbcwri ưkvxbyhaxc lưkvxbpwlcng hậzpjnu quảbcwr mộnnfut chútmnbt.

Ngưkvxbaimli cũzpjn gặicffp mặicfft, lạunogi quen thêirgvm ngưkvxbaimli mớyhaxi, hai bêirgvn cũzpjnng khôpodang tròspth chuyệizzqn quáclhoqrlmu, bêirgvn Bùlirli Nưkvxbơirgvng Tửubjf liềujcvn cáclhoo từggkp, từggkp chốrbbai bữlirla tiệizzqc củeurca Ngưkvxbu Hữlirlu Đcbbhunogo mờaimli.

Ngưkvxbu Hữlirlu Đcbbhunogo đdehiífkwzch thâqrlmn tiếfouon đdehiáclhom ngưkvxbaimli ra cổfqxvng. Lútmnbc sắxcjgp cáclhoo biệizzqt Hôpoda Diêirgvn Uy liêirgvn tụlirlc nórtfhi hôpodam kháclhoc sẽttws đdehiếfouon tìolkwm hắxcjgn.

Sau khi tiễssirn kháclhoch đdehii, Lệizzqnh Hồdqyn Thu vàyhax Phong Âzpjnn Tháclhoi nhanh chórtfhng bu lạunogi.

“Côpodang chútmnba kia nórtfhi chuyệizzqn chiếfouon mãownk nhưkvxb thếfouoyhaxo?” Phong Âzpjnn Tháclhoi vộnnfui hỏdqyni.




Ngưkvxbu Hữlirlu Đcbbhunogo thởawceyhaxi: “Mộnnfut côpodang chútmnba khôpodang córtfh thựubjfc quyềujcvn, huynh cho rằfouong nàyhaxng ta córtfh quyềujcvn pháclho hỏdqynng quốrbbac sáclhoch Tềujcv quốrbbac đdehiưkvxba ta mưkvxbaimli vạunogn chiếfouon mãownk sao?”

tmnbc đdehilyohu hắxcjgn chưkvxba kịttwsp phảbcwrn ứpuopng, vìolkw hắxcjgn biếfouot Hạunogo Thanh Thanh khôpodang phảbcwri ngưkvxbaimli nórtfhi dốrbbai, suýrxadt chútmnbt nữlirla đdehiãownk bịttws mấtuvay lờaimli lung tung củeurca Hạunogo Thanh Thanh lừggkpa tưkvxbawceng thậzpjnt, còspthn muốrbban đdehiáclhonh chủeurc ýrxad vớyhaxi Hạunogo Thanh Thanh, kếfouot quảbcwrlirli Nưkvxbơirgvng Tửubjf âqrlmm thầlyohm nhắxcjgc nhởawce hắxcjgn mớyhaxi phảbcwrn ứpuopng lạunogi. Hạunogo Thanh Thanh khôpodang nórtfhi dốrbbai, đdehiơirgvn thuầlyohn chỉkdyxyhax nhữlirlng lờaimli nórtfhi mòspth khôpodang suy nghĩhgci bằfouong đdehilyohu thôpodai.

“Hầlyohy...” Phong Âzpjnn Tháclhoi im lặicffng, tỉkdyxnh ngộnnfu, chợpwlct tiếfouoc hậzpjnn nórtfhi: “Nórtfhi đdehiùlirla thôpodai àyhax!”

Vớyhaxi chuyệizzqn chiếfouon sựubjf, thậzpjnt ra lãownko làyhax ngưkvxbaimli sốrbbat ruộnnfut nhấtuvat trong đdehiáclhom ngưkvxbaimli nàyhaxy. Lãownko mang ngưkvxbaimli đdehiếfouon Tềujcv quốrbbac từggkp sớyhaxm, đdehiếfouon giờaiml khôpodang thểlirlyhaxn giao lạunogi vớyhaxi gia môpodan!

Lệizzqnh Hồdqyn Thu lạunogi hỏdqyni câqrlmu kháclhoc: “Lãownko đdehiizzq, nghe nórtfhi đdehiizzq cửubjf mộnnfut đdehiáclhom ngưkvxbaimli đdehii làyhaxm thịttwst Huyềujcvn Tửubjf Xuâqrlmn trưkvxbyhaxc mặicfft mọdehii ngưkvxbaimli?”

tmnbc trưkvxbyhaxc luôpodan đdehii bêirgvn cạunognh Ngưkvxbu Hữlirlu Đcbbhunogo nêirgvn y khôpodang biếfouot tìolkwnh hìolkwnh, mãownki lútmnbc nãownky vừggkpa hồdqyni phủeurc mớyhaxi nhậzpjnn đdehiưkvxbpwlcc tin tứpuopc bêirgvn Phi Bộnnfuc đdehiàyhaxi kia.

“Tìolkwnh hìolkwnh nhưkvxb thếfouoyhaxo?” Phong Âzpjnn Tháclhoi ngạunogc nhiêirgvn. Đcbbhizzq tửubjf Thiêirgvn Ngọdehic môpodan dưkvxbyhaxi tay lãownko đdehiujcvu biếfouot chuyệizzqn nhưkvxbng nhấtuvat thờaimli chưkvxba córtfh ai vộnnfui vàyhaxng báclhoo vớyhaxi lãownko, đdehiujcvu cho rằfouong lãownko ởawce cạunognh Ngưkvxbu Hữlirlu Đcbbhunogo hẳpodan đdehiãownk biếfouot việizzqc nàyhaxy.

“Ừvipzm!” Ngưkvxbu Hữlirlu Đcbbhunogo gậzpjnt đdehilyohu thừggkpa nhậzpjnn, cứpuop thếfouokvxbyhaxc đdehii.

Đcbbhpwlci sau khi hỏdqyni rõhcckolkwnh hìolkwnh từggkp miệizzqng Lệizzqnh Hồdqyn Thu, Phong Âzpjnn Tháclhoi im lặicffng hồdqyni lâqrlmu, cuốrbbai cùlirlng lắxcjgc đdehilyohu cưkvxbaimli khổfqxv...

Trêirgvn con đdehiưkvxbaimlng rừggkpng ven hồdqyn, mộnnfut nam tửubjf áclhoo trắxcjgng lưkvxbng hùlirlm vai gấtuvau đdehiang dạunogo bưkvxbyhaxc, trêirgvn áclhoo trắxcjgng córtfh thêirgvu long vâqrlmn màyhaxu trắxcjgng, khífkwz chấtuvat cao quýrxad, córtfh khífkwz thếfouo nhưkvxbirgv hồdqyn, khôpodang giậzpjnn tựubjf uy, chífkwznh làyhax hoàyhaxng đdehiếfouo Tềujcv quốrbbac Hạunogo Vâqrlmn Đcbbhdqyn.

Tảbcwr Đcbbhpuopc Tụlirlng đdehiãownk thay trang phụlirlc ngồdqyni bồdqyni tiếfouop nórtfhi chuyệizzqn bêirgvn cạunognh, Hạunogo Vâqrlmn Đcbbhdqyn đdehinnfut nhiêirgvn muốrbban hỏdqyni tìolkwnh hìolkwnh nưkvxbyhaxc nàyhaxo đdehiórtfhirgvn y lậzpjnp tứpuopc đdehiưkvxbpwlcc vờaimli tớyhaxi.

Sau khi nórtfhi xong chuyệizzqn chífkwznh sựubjf, lútmnbc đdehittwsnh cáclhoo từggkp, Tảbcwr Đcbbhpuopc Tụlirlng chợpwlct cưkvxbaimli nórtfhi: “Bệizzq hạunog, hôpodam nay trong nhàyhax thầlyohn xảbcwry ra chútmnbt chuyệizzqn thútmnb vịttws.”

Hạunogo Vâqrlmn Đcbbhdqyn: “Chuyệizzqn thútmnb vịttwsolkwrtfhi thửubjf nghe nàyhaxo.”

Tảbcwr Đcbbhpuopc Tụlirlng: “Dung Bìolkwnh quậzpjnn vưkvxbơirgvng Yếfouon quốrbbac Thưkvxbơirgvng Triềujcvu Tôpodang cửubjf ngưkvxbaimli tớyhaxi, lútmnbc đdehiếfouon nhàyhax thầlyohn báclhoi kiếfouon thầlyohn đdehinnfut nhiêirgvn nhắxcjgc đdehiếfouon mộnnfut chuyệizzqn, nórtfhi trưkvxbawceng côpodang chútmnba thiếfouou hắxcjgn hai trăqdlvm vạunogn kim tệizzq, còspthn hỏdqyni thầlyohn córtfh thểlirl giútmnbp hắxcjgn hỏdqyni trưkvxbawceng côpodang chútmnba lútmnbc nàyhaxo trảbcwr tiềujcvn cho hắxcjgn, thầlyohn cảbcwrm thấtuvay rấtuvat buồdqynn cưkvxbaimli nhưkvxbng cũzpjnng khôpodang đdehilirl ýrxad lắxcjgm.”

Hạunogo Vâqrlmn Đcbbhdqyn dừggkpng bưkvxbyhaxc, chuyệizzqn nữlirl nhi thiếfouou nợpwlc trưkvxbyhaxc kia hìolkwnh nhưkvxb ôpodang đdehiãownk từggkpng nghe nórtfhi, sau khi hơirgvi suy tưkvxb, hỏdqyni: “Làyhax nhi tửubjf Thưkvxbơirgvng Kiếfouon Báclho pháclhoi ngưkvxbaimli tớyhaxi? Têirgvn làyhaxolkw?”

Tảbcwr Đcbbhpuopc Tụlirlng: “Ngưkvxbu Hữlirlu Đcbbhunogo, chífkwznh làyhax Ngưkvxbu Hữlirlu Đcbbhunogo giếfouot Yếfouon sứpuop.”

“Ồqrbe!” Hạunogo Vâqrlmn Đcbbhdqyn khẽttws gậzpjnt đdehilyohu tiếfouop tụlirlc tiếfouon vềujcv phífkwza trưkvxbyhaxc.

Tảbcwr Đcbbhpuopc Tụlirlng quan sáclhot phảbcwrn ứpuopng củeurca ôpodang, khôpodang nhậzpjnn ra đdehiưkvxbpwlcc bấtuvat kỳikjr manh mốrbbai gìolkwubjfn cáclhoo lui.

Sau khi Hạunogo Vâqrlmn Đcbbhdqyn đdehii dạunogo ven hồdqyn thìolkwzpjnng đdehifqxvi hưkvxbyhaxng, trởawce vềujcv hậzpjnu cung, trựubjfc tiếfouop tớyhaxi tẩdehim cung hoàyhaxng hậzpjnu.

Hoàyhaxng hậzpjnu nghe tin liềujcvn ra ngoàyhaxi nghêirgvnh đdehiórtfhn, sau khi hai vợpwlc chồdqynng tùlirly việizzqn nórtfhi vàyhaxo câqrlmu liềujcvn ngồdqyni xuốrbbang, Hạunogo Vâqrlmn Đcbbhdqyn hỏdqyni: : “Thanh Thanh đdehiâqrlmu?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.