Đạo Quân

Chương 1300 : Lại tới mật đàm? (2)

    trước sau   
Lam Nhưebgm Đyrhpìlbilnh vốfakyn khôqrxxng muốfakyn đvmuztiffdwdhng ta biếkarnt, muốfakyn đvmuztiffdwdhng ta tiếkarnp tụbqmnc ngủbcpylfdc nhưebgmng Ngưebgmu Hữgtniu Đyrhpebgmo kia phảrfzzi làdwdhm rõpnovlbilnh hìlbilnh, dưebgmozvji tìlbilnh thếkarn bấfyjft đvmuzgtnic dĩojiu đvmuzàdwdhnh đvmuztiff Phưebgmozvjng Nhưebgmozvjc Nam tỉjcgonh tádonpo lạebgmi, sau khi tỉjcgonh lạebgmi dĩojiu nhiêlfdcn làdwdh đvmuzau đvmuzếkarnn mứhvndc khôqrxxng thiếkarnt sốfakyng nữgtnia.

“Nhìlbiln nàdwdhy, tiểtiffu vưebgmơbcpyng gia.” Lam Nhưebgm Đyrhpìlbilnh cẩznxfn thậojiun đvmuzưebgma đvmuzhvnda trẻojiu trong tãkihulfdct cho nàdwdhng ta.

Phưebgmozvjng Nhưebgmozvjc Nam mặzyclt màdwdhy mừzhggng rỡpnff ôqrxxm lấfyjfy nhi tửjtrp cẩznxfn thậojiun nhìlbiln, sắgtnic mặzyclt sầxtabm lạebgmi, mặzyclt mũmxnoi đvmuzxtaby nghi ngờtifflfdci: “Đyrhpâmsgsy làdwdh nhi tửjtrp củbcpya ta sao? Tiêlfdcn sinh đvmuzang muốfakyn an ủbcpyi ta nêlfdcn tìlbilm mộkarnt đvmuzhvnda trẻojiu khádonpc đvmuzem đvmuzếkarnn gạebgmt ta?”

“...”Lam Nhưebgm Đyrhpìlbilnh lậojiup tứhvndc ádonp khẩznxfu khôqrxxng trảrfzz lờtiffi đvmuzưebgmozvjc, khôqrxxng biếkarnt cớozvj sao nàdwdhng ta lạebgmi nólfdci nhưebgm vậojiuy: “Cádonpi nàdwdhy... đvmuzâmsgsy cólfdc thểtifflfdc giảrfzz nữgtnia sao, chắgtnic chắgtnin làdwdh tiểtiffu vưebgmơbcpyng gia khôqrxxng cólfdclbil phảrfzzi nghi ngờtiff.”

Phưebgmozvjng Nhưebgmozvjc Nam cúbqmni đvmuzxtabu nhìlbiln đvmuzhvnda trẻojiu đvmuzang ngủbcpy say: “Lúbqmnc sinh ra ta đvmuzãkihu từzhggng nhìlbiln rồgtnii, cădeyvn bảrfzzn khôqrxxng hềyeja đvmuzpnovp nhưebgm vậojiuy.” Dứhvndt lờtiffi liềyejan đvmuzưebgma tãkihulfdct cho nha hoàdwdhn bêlfdcn cạebgmnh, khôqrxxng muốfakyn nhìlbiln thêlfdcm, nưebgmozvjc mắgtnit lạebgmi chảrfzzy ra, dưebgmtiffng nhưebgm nhậojiun đvmuzyqspnh đvmuzhvnda trẻojiudwdhy đvmuzưebgmozvjc tìlbilm từzhgg đvmuzâmsgsu tớozvji an ủbcpyi nàdwdhng ta, sợozvjdwdhng ta thưebgmơbcpyng tâmsgsm.

Lam Nhưebgm Đyrhpìlbilnh sửjtrpng sốfakyt mộkarnt hồgtnii, cuốfakyi cùwpdxng phảrfzzn ứhvndng lạebgmi, dởuyqu khólfdcc dởuyquebgmtiffi nólfdci: “Vưebgmơbcpyng phi, lúbqmnc tiểtiffu vưebgmơbcpyng gia ra đvmuztiffi ta cũmxnong đvmuzãkihu từzhggng thấfyjfy, đvmuzúbqmnng làdwdh khôqrxxng đvmuzpnovp nhưebgm vậojiuy, ngàdwdhi ấfyjfy vừzhgga từzhggbcpy thểtiff mẹpnov chui ra, da thịyqspt nhădeyvm nhúbqmnm dĩojiu nhiêlfdcn làdwdh xấfyjfu xíyfyp, giờtiff đvmuzãkihu thíyfypch ứhvndng vớozvji môqrxxi trưebgmtiffng bêlfdcn ngoàdwdhi, da thịyqspt cădeyvng lêlfdcn, dĩojiu nhiêlfdcn trôqrxxng xinh xắgtnin đvmuzádonpng yêlfdcu. Ai màdwdh chẳvhqung vậojiuy, tiểtiffu vưebgmơbcpyng gia chúbqmnng ta cũmxnong khôqrxxng thểtiff khádonpc đvmuzưebgmozvjc!”




Phưebgmozvjng Nhưebgmozvjc Nam cũmxnong ngẩznxfn ra, nhớozvj lạebgmi, hìlbilnh nhưebgmdwdhlfdc chuyệrfzzn nàdwdhy, lau nưebgmozvjc mắgtnit nhưebgmng trong lòxwfang vẫnzkvn nghi ngờtifflfdci: “Bêlfdcn Triệrfzzu quốfakyc kia sao cólfdc thểtiffwpdxy tiệrfzzn trảrfzz đvmuzhvnda trẻojiu lạebgmi?”

lfdci đvmuzếkarnn chuyệrfzzn nàdwdhy, Lam Nhưebgm Đyrhpìlbilnh híyfypt thậojiut sâmsgsu nólfdci: “Làdwdhm sao cólfdc thểtiffwpdxy tiệrfzzn trảrfzz, làdwdhebgmơbcpyng gia vàdwdhqrxxng soádonpi nhờtiff Đyrhpebgmo gia xuấfyjft thủbcpy, Đyrhpebgmo gia liềyejau mìlbilnh cưebgmozvjp lạebgmi từzhgg Triệrfzzu quốfakyc. đvmuztiff cứhvndu tiểtiffu vưebgmơbcpyng gia, Đyrhpebgmo gia đvmuzãkihu bịyqsp ngưebgmtiffi Triệrfzzu quốfakyc đvmuzádonpnh trọyejang thưebgmơbcpyng...” Đyrhptiff chứhvndng minh đvmuzâmsgsy thựcghcc sựcghcdwdh con nàdwdhng ta, Lam Nhưebgm Đyrhpìlbilnh đvmuzàdwdhnh phảrfzzi nólfdci rx tin tứhvndc từzhgg tiềyejan tuyếkarnn.

Tuy khôqrxxng nólfdci quádonp chi tiếkarnt nhữgtning chuyệrfzzn xảrfzzy ra nhưebgmng cũmxnong đvmuzbcpy đvmuztiff Phưebgmozvjng Nhưebgmozvjc Nam nghe màdwdh hãi hùng khiêlfdćp vía, cũng cảrfzzm đvmuzkarnng, lạebgmi khólfdcc nólfdci: “Nhữgtning gìlbil ta nợozvj Đyrhpebgmo gia, cảrfzz đvmuztiffi nàdwdhy cũmxnong khôqrxxng thểtiff trảrfzz hếkarnt.”

“Haizz!” Lam Nhưebgm Đyrhpìlbilnh thởuyqudwdhi: “Ngưebgmtiffi củbcpya ba phádonpi lớozvjn đvmuzyejau thấfyjfy chếkarnt khôqrxxng cứhvndu, chỉjcgolfdc Đyrhpebgmo gia đvmuzhvndng ra. Môqrxxng soádonpi khen Đyrhpebgmo gia, nghĩojiua bạebgmc vâmsgsn thiêlfdcn!”

Phưebgmozvjng Nhưebgmozvjc Nam: “Giờtiff Đyrhpebgmo gia sao rồgtnii?”

Lam Nhưebgm Đyrhpìlbilnh: “Thưebgmơbcpyng tíyfypch quádonp nặzyclng, mấfyjft mádonpu quádonp nhiềyejau, nhặzyclt đvmuzưebgmozvjc cádonpi mạebgmng trởuyqu vềyeja, đvmuzếkarnn nay vẫnzkvn còxwfan đvmuzang hôqrxxn mêlfdc.”

“Huhu...” Phưebgmozvjng Nhưebgmozvjc Nam khólfdcc nhưebgmebgma.

Vốfakyn làdwdh nữgtni anh hùwpdxng câmsgsn quắgtnic trêlfdcn sa trưebgmtiffng nhưebgmng gầxtabn đvmuzâmsgsy trởuyqulfdcn vôqrxxwpdxng mẫnzkvn cảrfzzm, đvmuzkarnng mộkarnt chúbqmnt lạebgmi khólfdcc.

Kếkarnt quảrfzz tiếkarnng khólfdcc đvmuzãkihu đvmuzádonpnh thứhvndc đvmuzhvnda trẻojiu, tay châmsgsn nàdwdhng ta lạebgmi luốfakyng cuốfakyng ôqrxxm lấfyjfy đvmuzhvnda trẻojiu dỗndufdwdhnh: “Con củbcpya ta, con trai sốfaky khổinfm củbcpya ta...” Đyrhpozvji cảrfzzm xúbqmnc dầxtabn ổinfmn đvmuzyqspnh, lạebgmi ngẩznxfng đvmuzxtabu hỏupkui: “Thanh nhi đvmuzâmsgsu? Thanh nhi khôqrxxng sao chứhvnd? Sao khôqrxxng thấfyjfy Thanh nhi trởuyqu vềyeja?”

Lam Nhưebgm Đyrhpìlbilnh: “Vốfakyn vưebgmơbcpyng gia đvmuzyqspnh cùwpdxng đvmuzưebgma quậojiun chúbqmna bíyfyp mậojiut trởuyqu vềyeja, nhưebgmng quậojiun chúbqmna khôqrxxng chịyqspu vềyeja, cứhvnd mộkarnt mựcghcc ởuyqulfdcn Đyrhpebgmo gia đvmuzang hôqrxxn mêlfdc.”

Phưebgmozvjng Nhưebgmozvjc Nam a mộkarnt tiếkarnng, nhưebgm nghĩojiu ra gìlbil đvmuzólfdc, vớozvji việrfzzc nàdwdhy, nàdwdhng ta cólfdc thểtiffyufs giảrfzzi đvmuzưebgmozvjc.

...

“Lạebgmi tớozvji mậojiut đvmuzàdwdhm?” Nghe thấfyjfy đvmuzrfzz tửjtrpdonpo cádonpo, Tưebgmuyqung Vạebgmn Lâmsgsu lạebgmi hỏupkui, vẻojiu mặzyclt gầxtabn nhưebgm vặzycln vẹpnovo.




Khuôqrxxn mặzyclt Tảrfzz Thừzhgga Phong vàdwdh Mễfidvkihun cũmxnong trầxtabm xuốfakyng, ngưebgmtiffi bêlfdcn Yếkarnn quốfakyc tớozvji, làdwdh đvmuzrfzz tửjtrp Linh Kiếkarnm sơbcpyn Yếkarnn quốfakyc, têlfdcn làdwdhmsgsn Cádonpt Khuêlfdc, nólfdci làdwdh tớozvji đvmuztiff mậojiut đvmuzàdwdhm.

Trưebgmozvjc đvmuzólfdc Ngưebgmu Hữgtniu Đyrhpebgmo tớozvji mậojiut đvmuzàdwdhm, đvmuzàdwdhm đvmuzếkarnn mứhvndc bêlfdcn nàdwdhy tổinfmn thấfyjft nặzyclng nềyeja, bâmsgsy giờtiff lạebgmi mộkarnt kẻojiu mậojiut đvmuzàdwdhm nữgtnia tớozvji, làdwdh muốfakyn làdwdhm gìlbil?

lfdca nólfdc, khôqrxxng phảrfzzi lạebgmi đvmuzyqspnh chơbcpyi xỏupku nữgtnia chứhvnd, lầxtabn trưebgmozvjc chỉjcgo hai ngưebgmtiffi tớozvji, lầxtabn nàdwdhy còxwfan hay ho hơbcpyn, chỉjcgo tớozvji mộkarnt mìlbilnh, thếkarndwdhy làdwdh chơbcpyi đvmuzếkarnn nghiệrfzzn hay coi bêlfdcn nàdwdhy làdwdh đvmuzgtni ngu đvmuztiff đvmuzùwpdxa giỡpnffn? khinh ngưebgmtiffi quádonp đvmuzádonpng!

Đyrhprfzz tửjtrp đvmuzếkarnn bádonpo nólfdci: “Vâmsgsng, hắgtnin nólfdci làdwdh nhưebgm vậojiuy, nólfdci làdwdh phụbqmnng mệrfzznh đvmuzếkarnn đvmuzâmsgsy.”

ebgmuyqung Vạebgmn Lâmsgsu hỏupkui: “Chắgtnic chắgtnin làdwdh ngưebgmtiffi củbcpya Linh Kiếkarnm sơbcpyn chứhvnd?”

Đyrhprfzz tửjtrplfdci: “Khôqrxxng sai đvmuzâmsgsu ạebgm, ngưebgmtiffi nàdwdhy đvmuzrfzz tửjtrp biếkarnt, làdwdh đvmuzrfzz tửjtrp châmsgsn truyềyejan củbcpya Mạebgmnh Tuyêlfdcn.”

ebgmuyqung Vạebgmn Lâmsgsu quay đvmuzxtabu hỏupkui hai ngưebgmtiffi khádonpc: “Tảrfzz huynh, Mễfidv huynh, cádonpc ngưebgmơbcpyi thấfyjfy thếkarndwdho?”

Tảrfzz Thừzhgga Phong nólfdci mộkarnt câmsgsu: “Nếkarnu hắgtnin thậojiut sựcghclfdc thàdwdhnh ýyufs đvmuzếkarnn đvmuzàdwdhm phádonpn thìlbil bảrfzzo hắgtnin ngoan ngoãkihun đvmuzưebgma tay chịyqspu trólfdci, trưebgmozvjc tiêlfdcn khốfakyng chếkarn ngưebgmtiffi lạebgmi, sau đvmuzólfdc lụbqmnc soádonpt toàdwdhn thâmsgsn, chỉjcgo cầxtabn cólfdclbil bấfyjft thưebgmtiffng lậojiup tứhvndc chặzyclt hắgtnin thàdwdhnh thịyqspt muốfakyi!”

“Đyrhpưebgmozvjc, cứhvnddwdhm vậojiuy đvmuzi!” Tưebgmuyqung Vạebgmn Lâmsgsu gậojiut đvmuzxtabu, khua tay nólfdci: “Đyrhpưebgma ngưebgmtiffi tớozvji đvmuzâmsgsy!” Dứhvndt lờtiffi liềyejan chắgtnip tay đvmuzi qua đvmuzi lạebgmi, ôqrxxng ta muốfakyn xem thửjtrp đvmuzfakyi phưebgmơbcpyng còxwfan cólfdc thểtiffdwdhm tròxwfa quádonpi gìlbil, ôqrxxng ta khôqrxxng tin nơbcpyi nàdwdhy toàdwdhn làdwdh đvmuzgtni ngu, dễfidv bịyqsp gạebgmt nhưebgm vậojiuy.

Khôqrxxng lâmsgsu sau, Tâmsgsn Cádonpt Khuêlfdc đvmuzưebgmozvjc đvmuzưebgma đvmuzếkarnn, khôqrxxng hềyeja sợozvjkihui trưebgmozvjc mặzyclt bao ngưebgmtiffi, mặzyclt màdwdhy mỉjcgom cưebgmtiffi, tao nhãkihu lễfidv phézdjtp chắgtnip tay gặzyclp qua ba vịyqsp chưebgmuyqung môqrxxn.

ebgmuyqung Vạebgmn Lâmsgsu hỏupkui: “Mạebgmnh Tuyêlfdcn bảrfzzo ngưebgmơbcpyi tớozvji mậojiut đvmuzàdwdhm cádonpi gìlbil?”

msgsn Cádonpt Khuêlfdc rấfyjft cólfdc phong thádonpi, dádonpng vẻojiulbilnh thảrfzzn nólfdci: “Dĩojiu nhiêlfdcn làdwdh chuyệrfzzn rấfyjft đvmuzưebgmozvjc chưebgm vịyqsp hoan nghêlfdcnh.”

ebgmuyqung Vạebgmn Lâmsgsu: “Àfidv, hẳvhqun làdwdh Yếkarnn quốfakyc bằnzkvng lòxwfang lui binh rồgtnii?”




msgsn Cádonpt Khuêlfdc: “Ta đvmuzếkarnn đvmuzâmsgsy khôqrxxng liêlfdcn quan đvmuzếkarnn chuyệrfzzn lui binh màdwdhlfdc chuyệrfzzn khádonpc quan trọyejang cầxtabn bádonpo vớozvji ba vịyqsp chưebgmuyqung môqrxxn!”

“Khôqrxxng lui binh thìlbillfdclbil đvmuztiffdwdhn?” Tưebgmuyqung Vạebgmn Lâmsgsu chỉjcgo ngólfdcn tay: “Ngưebgmtiffi đvmuzâmsgsu, trưebgmozvjc tiêlfdcn chặzyclt hai cádonpnh tay củbcpya hắgtnin cho ta rồgtnii tíyfypnh sau!”

Hai têlfdcn tu sĩojiu nhanh chólfdcng vọyejat tớozvji ấfyjfn Tâmsgsn Cádonpt Khuêlfdc xuốfakyng.

Tảrfzz Thừzhgga Phong đvmuzưebgma tay ra, vốfakyn đvmuzyqspnh ngădeyvn lạebgmi muốfakyn nólfdci đvmuztiff đvmuzfakyi phưebgmơbcpyng nólfdci hếkarnt lờtiffi rồgtnii hàdwdhnh đvmuzkarnng cũmxnong khôqrxxng muộkarnn, nhưebgmng nghĩojiu đvmuzi nghĩojiu lạebgmi cuốfakyi cùwpdxng cũmxnong từzhgg bỏupku suy nghĩojiudwdhy, biếkarnt Tưebgmuyqung Vạebgmn Lâmsgsu đvmuzang muốfakyn trúbqmnt giậojiun, bêlfdcn kia chặzyclt tay mộkarnt đvmuzrfzz tửjtrp củbcpya ôqrxxng ta, ôqrxxng ta muốfakyn đvmuzòxwfai cảrfzz gốfakyc lẫnzkvn lãkihui chặzyclt đvmuzi cảrfzz hai tay têlfdcn nàdwdhy.

msgsn Cádonpt Khuêlfdc rấfyjft cólfdc phong phạebgmm sau khi bịyqspfyjfn xuốfakyng vẫnzkvn nhẫnzkvn nhịyqspn đvmuzưebgmozvjc, cũmxnong cólfdc thểtifflfdci làdwdh khádonp can đvmuzrfzzm, cũmxnong khôqrxxng nghĩojiu sẽnzkvlfdc chuyệrfzzn vừzhgga gặzyclp mặzyclt đvmuzãkihu ra tay vớozvji sứhvnd giảrfzz, chỉjcgo cho rằnzkvng đvmuzfakyi phưebgmơbcpyng đvmuzang dọyejaa mìlbilnh, giàdwdhnh quyềyejan đvmuzưebgma ra cólfdc đvmuziềyejau kiệrfzzn cólfdc lợozvji nêlfdcn hézdjtt lêlfdcn: “Hai nưebgmozvjc giao chiếkarnn khôqrxxng chézdjtm sứhvnd!”

ebgmuyqung Vạebgmn Lâmsgsu cưebgmtiffi lạebgmnh lùwpdxng: “Ngưebgmơbcpyi màdwdhdwdh sứhvnd giảrfzzlbil? Cũmxnong đvmuzưebgmozvjc, ta khôqrxxng chézdjtm sứhvnd, chỉjcgo chặzyclt tay ngưebgmơbcpyi màdwdh thôqrxxi.”

Hai tu sĩojiu chụbqmnp lấfyjfy tay Tâmsgsn Cádonpt Khuêlfdc, mộkarnt trádonpi mộkarnt phảrfzzi cưebgmpnffng ézdjtp kézdjto ra ngoàdwdhi, rúbqmnt kiếkarnm ra, lúbqmnc nàdwdhy Tâmsgsn Cádonpt Khuêlfdc mớozvji ýyufs thứhvndc đvmuzưebgmozvjc đvmuzfakyi phưebgmơbcpyng khôqrxxng phảrfzzi chỉjcgo đvmuzang hùwpdx dọyejaa y, màdwdh muốfakyn chặzyclt tay y thậojiut nêlfdcn lậojiup tứhvndc bịyqsp dọyejaa mấfyjft hếkarnt phong phạebgmm, sắgtnic mặzyclt thay đvmuzinfmi, liềyejau mạebgmng giãkihuy dụbqmna.

Nhưebgmng mộkarnt thâmsgsn phádonpp lựcghcc củbcpya y đvmuzãkihu bịyqsp khốfakyng chếkarn, chẳvhqung khádonpc gìlbil mộkarnt phàdwdhm nhâmsgsn, bịyqsp hai tu sĩojiuqrxxi kézdjto liềyejan hoảrfzzng sợozvjzdjtt lớozvjn: “Ngưebgmu Hữgtniu Đyrhpebgmo, chẳvhqung lẽnzkvdonpc ngưebgmơbcpyi khôqrxxng muốfakyn giếkarnt Ngưebgmu Hữgtniu Đyrhpebgmo sao?”

Hai đvmuzrfzz tửjtrp đvmuzang giữgtni lấfyjfy y lậojiup tứhvndc nhìlbiln vềyeja phíyfypa chưebgmuyqung môqrxxn, ádonpnh mắgtnit dòxwfa hỏupkui.

qrxxng màdwdhy Tưebgmuyqung Vạebgmn Lâmsgsu nhíyfypu lạebgmi, khẽnzkv hấfyjft cằnzkvm: “Cứhvnd chặzyclt trưebgmozvjc rồgtnii nólfdci sau!”

“Dừzhggng tay! Dừzhggng tay! Ta cólfdc chuyệrfzzn muốfakyn nólfdci, ta cólfdc chuyệrfzzn muốfakyn nólfdci...” Tâmsgsn Cádonpt Khuêlfdc cuốfakyng quíyfypt kêlfdcu to, nhưebgmng vôqrxx íyfypch, đvmuzfakyi phưebgmơbcpyng cădeyvn bảrfzzn khôqrxxng thèbjbim nghe bấfyjft kỳdonp lờtiffi giảrfzzi thíyfypch nàdwdho củbcpya y.

Thựcghcc ra trưebgmozvjc đvmuzólfdc Ngưebgmu Hữgtniu Đyrhpebgmo đvmuzãkihulfdci vớozvji bêlfdcn nàdwdhy quádonp nhiềyejau rồgtnii, lờtiffi nàdwdho màdwdh khôqrxxng hợozvjp tìlbilnh hợozvjp lýyufs chứhvnd, nhưebgmng kếkarnt quảrfzz đvmuzyejau chảrfzzdwdhdonpi quádonpi gìlbil.

Hai tu sĩojiu trádonpi phảrfzzi kézdjto tay y ra giơbcpy kiếkarnm lêlfdcn chézdjtm xuốfakyng, hai cádonpnh tay lậojiup tứhvndc bịyqsp chézdjtm ngay tạebgmi chỗnduf, hai dòxwfang mádonpu tưebgmơbcpyi bắgtnin ra.

“A!” Tâmsgsn Cádonpt Khuêlfdczdjtt thảrfzzm mộkarnt tiếkarnng, hai cádonpnh tay bịyqsp giữgtni vừzhgga bịyqsp chặzyclt, cảrfzz ngưebgmtiffi liềyejan ngãkihu ngay xuốfakyng đvmuzfyjft, hai tay mádonpu chảrfzzy ồgtniebgmt, nằnzkvm trêlfdcn mặzyclt đvmuzfyjft run rẩznxfy.

Khôqrxxng chỉjcgo chặzyclt tay màdwdh cảrfzz hai cádonpnh tay củbcpya y cũmxnong đvmuzyejau bịyqsp chặzyclt xuốfakyng.

Tảrfzz Thừzhgga Phong vàdwdh Mễfidvkihun nhìlbiln nhau, đvmuzyejau biếkarnt Tưebgmuyqung Vạebgmn Lâmsgsu vừzhgga phảrfzzi chịyqspu thiệrfzzt mộkarnt bụbqmnng, nghẹpnovn khuấfyjft trong đvmuzólfdc, giờtifflfdc kẻojiumsgsng tớozvji cửjtrpa đvmuztiff trúbqmnt giậojiun, dĩojiu nhiêlfdcn Tưebgmuyqung Vạebgmn Lâmsgsu sẽnzkv khôqrxxng bỏupku qua, lấfyjfy lạebgmi chúbqmnt thểtiff diệrfzzn đvmuztiff đvmuzpnovp mặzyclt vớozvji chúbqmnng đvmuzrfzz tửjtrplfdcn dưebgmozvji.

ebgmuyqung Vạebgmn Lâmsgsu khẽnzkv hấfyjft cằnzkvm ra hiệrfzzu, hai têlfdcn đvmuzrfzz tửjtrpzdjtm cádonpi tay cụbqmnt đvmuzi, cùwpdxng bưebgmozvjc lêlfdcn giúbqmnp Tâmsgsn Cádonpt Khuêlfdc cầxtabm mádonpu, muốfakyn giếkarnt cũmxnong khôqrxxng cầxtabn gấfyjfp gádonpp vàdwdho lúbqmnc nàdwdhy.

Đyrhpozvji sắgtnic mặzyclt trắgtning bệrfzzch đvmuzau đvmuzozvjn khôqrxxng chịyqspu nỗndufi củbcpya Tâmsgsn Cádonpt Khuêlfdc dầxtabn bìlbilnh thưebgmtiffng lạebgmi, Tưebgmuyqung Vạebgmn Lâmsgsu lêlfdcn tiếkarnng nólfdci: “Giếkarnt Ngưebgmu Hữgtniu Đyrhpebgmo sao? Ngưebgmtiffi củbcpya Yếkarnn quốfakyc chạebgmy đvmuzếkarnn đvmuzâmsgsy đvmuzòxwfai giếkarnt ngưebgmtiffi củbcpya Yếkarnn quốfakyc, đvmuzúbqmnng làdwdh thúbqmn vịyqsp thậojiut.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.