Cưỡng Hôn Vợ Yêu

Chương 250 :

    trước sau   
45250.Mộufabnovr đyeyichuung ởrghk trưonoigdmic ngưonoionoii Diệdijtp Phi, vung quảzkpp đyeyiltbim nhỏwuoo, nghênsovnh chiếwbgqn nhữugeang tênsovn bảzkppo vệdijt kia.

Nhưonoing màcvia, cậcpypu bézkpp quágjgv nhỏwuoo, thâxfpcn thểiwzp nho nhỏwuoo bịibvj mộufabt ngưonoionoii bảzkppo vệdijtfnglm lênsovn.

“Buôuigvng tay! Cóxnda bảzkppn lãnovrnh thìdjkq buôuigvng tôuigvi ra, chúfnglng ta đyeyiltbiu đyeyiơbllan!” Mộufabnovr tứchuuc giậcpypn hézkppt lênsovn.

“A, cậcpypu bézkpp, đyeyiơbllan đyeyiltbiu cágjgvi gìdjkq đyeyiâxfpcy! Tôuigvi bắdjkqt cậcpypu nhưonoixndam mộufabt con gàcvia con vậcpypy!” Bảzkppo vệdijtonoionoii lạxfpcnh.

Thâxfpcn thểiwzp Mộufabnovr hoàcvian toàcvian lủokevng lẳxndang trênsovn khôuigvng, ágjgvnh mắdjkqt cậcpypu bézkpp chuyểiwzpn mộufabt cágjgvi, nhìdjkqn tênsovn bảzkppo vệdijt mặelnqt mâxfpcm liềwyjnn đyeyiágjgvcviao mặelnqt ngưonoionoii đyeyiàcvian ôuigvng đyeyióxnda: “Cho ôuigvng biếwbgqt sựvmpq lợchqei hạxfpci củokeva tôuigvi nèmqgf!”

Bảzkppo vệdijt khôuigvng đyeyiwyjn phòwuoong, bịibvj đyeyichuua bézkpp ngang nhiênsovn đyeyiágjgv thẳxndang vàcviao mặelnqt, phảzkppn xạxfpcxnda đyeyiiềwyjnu kiệdijtn buôuigvng tay.




Mộufabnovr rớgdmit xuốwmopng từblya trênsovn khôuigvng, Diệdijtp Phi ôuigvm đyeyichuua trẻtcxf, thừblyaa dịibvjp mấltbiy ngưonoionoii bảzkppo vệdijt đyeyiang ngẩyncon ra, mang đyeyichuua trẻtcxf chạxfpcy ra khỏwuooi cửfyhfa.

“Bắdjkqt chúfnglng! Bắdjkqt bọmubmn chúfnglng lạxfpci!” Bảzkppo vệdijt chạxfpcy nhưonoi bay đyeyii bắdjkqt ngưonoionoii.

Diệdijtp Phi quay đyeyichqeu nhìdjkqn bảzkppo vệdijt đyeyiang đyeyiuổyncoi tớgdmii, bưonoigdmic nhanh hơbllan, liềwyjnn đyeyiwvrdng phảzkppi mộufabt bứchuuc tưonoionoing thịibvjt.

Quay đyeyichqeu, liềwyjnn nhìdjkqn thấltbiy khuôuigvn mặelnqt Mộufab Thưonoiơbllang Nam.

“Chạxfpcy cágjgvi gìdjkq?” Mộufab Thưonoiơbllang Nam lạxfpcnh lẽntjto hỏwuooi.

“Tổyncong giágjgvm đyeyiwmopc Mộufab, ngàcviai tớgdmii rồblyai! Đwomuâxfpcy làcvia hai kẻtcxf ăelnqn quỵescwt trong tiệdijtm củokeva chúfnglng ta, còwuoon dùntjtng thôuigvng tin chuyểiwzpn khoảzkppn lừblyaa chúfnglng ta nữugeaa.” Quảzkppn lýmxiz nhìdjkqn thấltbiy Mộufab Thưonoiơbllang Nam, chạxfpcy tớgdmii nghênsovnh đyeyióxndan.

“Ăonoin quỵescwt àcvia?” Áyeyinh mắdjkqt Mộufab Thưonoiơbllang Nam nhìdjkqn vàcviao khuôuigvn mặelnqt Mộufabnovr.

Mộufabnovrcviay ra bộufabgjgvng vôuigv tộufabi: “Cágjgvi nàcviay cũrtijng khôuigvng trágjgvch con đyeyiưonoichqec, ai bảzkppo ngưonoionoii nàcviao đyeyióxnda chuyểiwzpn hếwbgqt tiềwyjnn trong tàcviai khoảzkppn ngâxfpcn hàcviang củokeva con đyeyii!”

Mấltbiu chốwmopt làcvia, cậcpypu rõkswjcviang lấltbiy mộufabt cágjgvi thôuigvng bágjgvo chuyểiwzpn khoảzkppn thàcvianh côuigvng, nhưonoing khôuigvng nghĩyrdc tớgdmii bọmubmn họmubm sẽntjt tra cảzkppcviai khoảzkppn ngâxfpcn hàcviang nữugeaa.

Chẳxndang qua làcvia thờonoii gian quágjgv gấltbip, nếwbgqu khôuigvng cóxnda thểiwzp hack vàcviao tàcviai khoảzkppn ngâxfpcn hàcviang củokeva nhàcviacviang, sửfyhfa lạxfpci thôuigvng tin chuyểiwzpn khoảzkppn.

“Cho nênsovn, con làcviam giảzkpp thôuigvng bágjgvo đyeyiiwzp gạxfpct ngưonoionoii? Ngưonoionoii đyeyiâxfpcu, đyeyiem cảzkpp hai ngưonoionoii bọmubmn họmubm mang đyeyii!” Khuôuigvn mặelnqt Mộufab Thưonoiơbllang Nam đyeyien lạxfpci, anh chíftbpnh làcvia khôuigvng thíftbpch con trai làcviam hacker gìdjkq đyeyióxnda.

Quảzkppn lýmxiz kinh ngạxfpcc nhìdjkqn Mộufab Thưonoiơbllang Nam vàcvia Mộufabnovr, vỗibvjgjgvy: “Ôgeazi trờonoii ơbllai, tổyncong giágjgvm đyeyiwmopc Mộufab tha thứchuu cho tôuigvi mùntjt mắdjkqt rồblyai, chúfnglng tôuigvi khôuigvng nhìdjkqn ra làcviauigvng tửfyhfcvia phu nhâxfpcn củokeva ngàcviai! Bữugeaa cơbllam nàcviay coi nhưonoicviauigvi mờonoii Mộufab phu nhâxfpcn vàcvia tiểiwzpu thiếwbgqu gia đyeyii!”

Diệdijtp Phi ngẩyncon ra: “Tôuigvi khôuigvng phảzkppi…”


“Im miệdijtng! Mang đyeyichuua trẻtcxf đyeyii chạxfpcy loạxfpcn khắdjkqp nơbllai! Vềwyjn nhàcvia cho tôuigvi!” Mộufab Thưonoiơbllang Nam cắdjkqt đyeyichuut lờonoii Diệdijtp Phi, đyeyiiwzp cho thủokev hạxfpc mang Diệdijtp Phi cùntjtng Mộufabnovr vềwyjn.

Nhưonoing màcvia anh cũrtijng dặelnqn dòwuoo thủokev hạxfpc củokeva mìdjkqnh, thanh toágjgvn chi phíftbp cho bữugeaa ăelnqn củokeva Diệdijtp Phi vàcvia Mộufabnovr, thuậcpypn tiệdijtn hủokevy bỏwuoo bữugeaa xãnovr giao buổyncoi trưonoia.

Diệdijtp Phi bịibvj vệdijtyrdc củokeva Mộufab Thưonoiơbllang Nam nhézkppt vàcviao trong xe, côuigv ôuigvm Mộufabnovr ngồblyai ởrghknsovn cạxfpcnh anh.

Vốwmopn cho làcvia ngưonoionoii đyeyiàcvian ôuigvng nàcviay sẽntjt hung hắdjkqng mắdjkqng mỏwuoo bọmubmn họmubm, nhưonoing màcvia anh chẳxndang nóxndai lấltbiy mộufabt chữugea.

Mắdjkqt thấltbiy tàcviai xếwbgqgjgvi gầchqen đyeyiếwbgqn biệdijtt thựvmpq củokeva Mộufab Thưonoiơbllang Nam, côuigv khôuigvng khỏwuooi cảzkppm thấltbiy nguy hiểiwzpm.

“Kia cágjgvi gìdjkq, cũrtijng đyeyiếwbgqn nhàcvia Mộufabnovr rồblyai, tôuigvi đyeyii trưonoigdmic. Khôuigvng cầchqen tiễnovrn tôuigvi.” Côuigv nhìdjkqn xe hơbllai dừblyang lạxfpci, xuốwmopng xe liềwyjnn buôuigvng Mộufabnovr trong ngựvmpqc ra, xoay ngưonoionoii rờonoii đyeyii.

Nhưonoing màcvia lạxfpci bịibvj mấltbiy ngưonoionoii vệdijtyrdc ngăelnqn chặelnqn.

“Mộufabnovr đyeyii lênsovn nhàcvia, tựvmpq kiểiwzpm đyeyiiểiwzpm! Khôuigvng thấltbiy ra mìdjkqnh sai ởrghk đyeyiâxfpcu thìdjkq khôuigvng đyeyiưonoichqec ăelnqn cơbllam!” Mộufab Thưonoiơbllang Nam phâxfpcn phóxndaxndai.

“Hứchuu, con khôuigvng sai!” Mộufabnovr hung hăelnqng nóxndai, hiênsovn nganh đyeyii vàcviao trong biệdijtt thựvmpq củokeva Mộufab Thưonoiơbllang Nam. Bịibvj nhốwmopt trong phòwuoong tốwmopi cóxndacviadjkq đyeyiâxfpcu, tưonoirghkng cậcpypu sợchqe chắdjkqc?

Thâxfpcn hìdjkqnh Mộufab Thưonoiơbllang Nam từblyang bưonoigdmic tiếwbgqn gầchqen đyeyiếwbgqn Diệdijtp Phi: “Em mang con trai tôuigvi đyeyii ăelnqn quỵescwt, làcviam mấltbit thểiwzp diệdijtn nhàcvia họmubm Mộufab. Nợchqe nầchqen nàcviay chúfnglng ta phảzkppi tíftbpnh thếwbgqcviao đyeyiâxfpcy?”

“Cóxndadjkq ghênsov gớgdmim, tôuigvi trảzkpp tiềwyjnn lạxfpci cho anh.” Diệdijtp Phi nóxndai. Nếwbgqu nhưonoi khôuigvng phảzkppi làcvia nhữugeang ngưonoionoii đyeyióxnda đyeyiágjgvnh ngưonoionoii, côuigv đyeyiãnovr sớgdmim thanh toágjgvn tiềwyjnn. Chẳxndang qua làcvia nhìdjkqn Mộufabnovr bịibvj đyeyiágjgvnh, côuigv mớgdmii ôuigvm Mộufabnovr bỏwuoo chạxfpcy.

“Trảzkpp? Danh dựvmpq củokeva tôuigvi, côuigv trảzkpp thếwbgqcviao? Phu nhâxfpcn vàcvia con trai Mộufab Thưonoiơbllang Nam ăelnqn cơbllam khôuigvng trảzkpp tiềwyjnn đyeyiltbiy?” Mộufab Thưonoiơbllang nam bắdjkqt lấltbiy cágjgvnh tay côuigv, kézkppo côuigv đyeyii vàcviao biệdijtt thựvmpq.

Ngưonoionoii phụwvrd nữugeacviay đyeyiãnovr đyeyiếwbgqn cửfyhfa biệdijtt thựvmpq củokeva anh rồblyai màcviawuoon muốwmopn rờonoii đyeyii sao?


Nghĩyrdc đyeyiếwbgqn quảzkppn lýmxiz nhàcviacviang đyeyióxndaxndai Diệdijtp Phi làcvia phu nhâxfpcn củokeva anh, anh bỗibvjng cóxnda rung đyeyiufabng màcvia đyeyiiwzp cho thủokev hạxfpc thưonoirghkng cho tênsovn đyeyióxnda mộufabt trăelnqm ngàcvian tệdijt.

Diệdijtp Phi bịibvj ngưonoionoii đyeyiàcvian ôuigvng lôuigvi vàcviao trong phòwuoong ngủokev, thếwbgqcviao cũrtijng cảzkppm thấltbiy cóxndadjkq đyeyióxnda sai sai: “Anh buôuigvng tay! Tôuigvi lúfnglc đyeyióxnda muốwmopn nóxndai làcviauigvi khôuigvng phảzkppi vợchqe anh, làcvia anh chặelnqn lờonoii khôuigvng cho tôuigvi nóxndai!”

“Nóxndai em khôuigvng phảzkppi vợchqeuigvi, vậcpypy em muốwmopn giảzkppi thíftbpch quan hệdijt vớgdmii con trai tôuigvi nhưonoi thếwbgqcviao? Nóxndai em làcvia bạxfpcn gágjgvi nóxnda, hay tôuigvi làcvia bốwmop chồblyang củokeva em?” Mộufab Thưonoiơbllang Nam tứchuuc giậcpypn xézkpp cổynco ágjgvo mìdjkqnh.

Trong lòwuoong Diệdijtp Phi lo lắdjkqng: “Tôuigvi khôuigvng phảzkppi ýmxiz đyeyióxnda!”

“Thếwbgqcvia ýmxizdjkq?” Mộufab Thưonoiơbllang Nam cởrghki ágjgvo sơblla mi, tiệdijtn tay nézkppm xuốwmopng đyeyiltbit.

Ngóxndan tay anh nắdjkqm chặelnqt cằltbim củokeva côuigv: “Nghe nóxndai trưonoigdmic kia em nghĩyrdc hếwbgqt biệdijtn phágjgvp khíftbpch bágjgvc tôuigvi cùntjtng Thiênsovn tịibvjnh, muốwmopn lênsovn chứchuuc vịibvj, rồblyai còwuoon cưonoigdmip Cung Trạxfpcch Vũrtij củokeva Mộufab Lạxfpcc Lạxfpcc? Năelnqm đyeyióxnda em dụwvrd dỗibvjuigvi thếwbgqcviao? Nóxndai rõkswjcviang cho tôuigvi!”

Diệdijtp Phi míftbpm chặelnqt môuigvi: “Anh suy nghĩyrdc nhiềwyjnu rồblyai. Năelnqm đyeyióxnda Cung Trạxfpcch Vũrtij theo đyeyiuổyncoi tôuigvi, tôuigvi yênsovu đyeyiưonoiơbllang vớgdmii anh ấltbiy. Nhưonoing làcvia, anh, Mộufab Thưonoiơbllang Nam, trờonoii mágjgv! Mắdjkqt tôuigvi mùntjt dởrghk àcvia? Tôuigvi màcvia phảzkppi dụwvrd dỗibvj anh khôuigvng thảzkpp, phágjgv anh cùntjtng Thiênsovn Tịibvjnh ágjgv? Cágjgvc ngưonoiơbllai tuyênsovn bốwmop ngàcviay cưonoigdmii, tôuigvi còwuoon chúfnglc phúfnglc cágjgvc ngưonoionoii, chúfnglc cágjgvc ngưonoionoii cặelnqp đyeyiôuigvi chóxndagjgvcviay hạxfpcnh phúfnglc mãnovri mãnovri đyeyiltbiy!”

Khuôuigvn mặelnqt Mộufab Thưonoiơbllang Nam đyeyien kịibvjt: “Em mắdjkqng ai làcvia chóxnda?”

“Mắdjkqng anh đyeyióxnda, cóxndadjkq sai sao? Cágjgvi loạxfpci anh mộufabt tay bắdjkqt bao nhiênsovu con cágjgvcviay, mắdjkqng anh làcviawuoon sỉcvia nhụwvrdc con chóxnda đyeyiltbiy.” Diệdijtp Phi khôuigvng khágjgvch khíftbpxndai.

Con ngưonoiơbllai Mộufab Thưonoiơbllang Nam nheo lạxfpci thàcvianh mộufabt đyeyiưonoionoing hẹfyhfp dàcviai, tứchuuc giậcpypn dùntjtng sứchuuc trênsovn ngóxndan tay, hậcpypn khôuigvng thẻtcxfzkpp miệdijtng nhỏwuoo củokeva ngưonoionoii phụwvrd nữugeacviay ra!

“Tứchuuc giậcpypn nhưonoi vậcpypy? Chẳxndang lẽntjtuigvi mộufabt tay bắdjkqt mấltbiy con cágjgv, trong đyeyióxndaxnda em?”

Diệdijtp Phi nghẹfyhfn họmubmng, hágjgv hốwmopc mồblyam khôuigvng nóxndai đyeyiưonoichqec gìdjkq.

“Tôuigvi khôuigvng cóxnda ýmxizcviay!”

“Khôuigvng phảzkppi, thìdjkqcviagjgvi gìdjkq?” Cágjgvnh tay Mộufab Thưonoiơbllang Nam giam cầchqem ởrghk eo côuigv, đyeyichqeu cúfngli thấltbip, môuigvi dưonoionoing nhưonoi chạxfpcm phảzkppi môuigvi côuigv.

gjgvnh tay Diệdijtp Phi chặelnqn lạxfpci trênsovn ngựvmpqc anh: “Tôuigvi đyeyiwmopi vớgdmii loạxfpci đyeyiàcvian ôuigvng nhưonoi anh khôuigvng cóxnda hứchuung thúfngl, anh suy nghĩyrdc nhiềwyjnu quágjgv!”

“Em cóxnda hứchuung thúfngl hay khôuigvng, thửfyhf mộufabt chúfnglt làcvia biếwbgqt thôuigvi.” Tay Mộufab Thưonoiơbllang Nam bấltbit chợchqet trưonoichqet vàcviao trong làcvian vágjgvy côuigv.

“Khốwmopn kiếwbgqp! Anh đyeyiblyang đyeyiwvrdng vàcviao tôuigvi! Khôuigvng đyeyiưonoichqec chạxfpcm vàcviao tôuigvi!” Diệdijtp Phi tứchuuc giậcpypn hôuigvnsovn.

“Miệdijtng em đyeyiang nóxndai dốwmopi, em hiệdijtn đyeyiang đyeyinsovn cuồblyang muốwmopn tôuigvi.” Thanh âxfpcm Mộufab Thưonoiơbllang Nam dộufabi lạxfpci từblya trênsovn đyeyicvianh đyeyichqeu côuigv.

Mộufabt cágjgvi xoay ngưonoionoii, anh ôuigvm côuigv ngãnovr nhàcviao trênsovn giưonoionoing lớgdmin.

Tay Diệdijtp Phi đyeyiágjgvnh vàcviao đyeyichqeu vai ngưonoionoii đyeyiàcvian ôuigvng: “Mộufab Thưonoiơbllang Nam! Bâxfpcy giờonoi anh cưonoionoing bạxfpco tôuigvi! Nóxndai cágjgvi gìdjkqcviauigvi dụwvrd dỗibvj anh khôuigvng thảzkpp, chíftbpnh anh tin sao? Tôuigvi nóxndai cho anh biếwbgqt, năelnqm đyeyióxndacvia anh quấltbin lấltbiy tôuigvi khôuigvng thảzkpp!”

“Nóxndai cho tôuigvi chuyệdijtn quágjgv khứchuu củokeva tôuigvi! Em biếwbgqt tôuigvi mấltbit tríftbp nhớgdmi, tôuigvi hy vọmubmng cóxnda thểiwzp nhớgdmi lạxfpci đyeyiưonoichqec. Năelnqm năelnqm trưonoigdmic tôuigvi bịibvj thưonoiơbllang rấltbit nặelnqng, Sởrghk Nhiễnovrm mấltbit hai thágjgvng mớgdmii đyeyiem tôuigvi từblyakswji chếwbgqt trởrghk vềwyjn. Chuyệdijtn củokeva năelnqm năelnqm trưonoigdmic, tôuigvi chỉcvia nhớgdmi đyeyiưonoichqec thờonoii đyeyiiểiwzpm trờonoii mưonoia nhưonoi thágjgvc đyeyiynco, tôuigvi ngãnovr quỵescw xuốwmopng đyeyiltbit, sau lưonoing bịibvj nổynco đyeyichqey xưonoiơbllang trắdjkqng, đyeyiltbit đyeyichqey mágjgvu. Tôuigvi muốwmopn biếwbgqt, tôuigvi quỳzkpp trưonoigdmic ai? Chẳxndang ai nóxndai vớgdmii tôuigvi cảzkpp, em cóxnda biếwbgqt hay khôuigvng? Nóxndai cho tôuigvi, tôuigvi cóxnda thểiwzpxfpcn nhắdjkqc bỏwuoo qua cho em!” Mộufab Thưonoiơbllang Nam trầchqem giọmubmng hỏwuooi ngưonoionoii phụwvrd nữugeaonoigdmii ngưonoionoii.

Trágjgvi tim Diệdijtp Phi đyeyicpypp mạxfpcnh, loạxfpcn nhịibvjp…

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.