Cưỡng Hôn Vợ Yêu

Chương 248 :

    trước sau   
45248.Trong bệudynnh việudynn củlhtma Sởttom Nhiễqhjtm, Mộlrgv Thưbnfuơrldmng Nam liếvdejc mắeyuqt mộlrgvt cámlyri liềhbvcn nhìtiipn thấqfxwy Cung Trạaxvcch Vũdhgcttom trong phòljcing Mộlrgv Lạaxvcc Lạaxvcc. Anh đuosqi vàtfrwi bưbnfufrsnc tớfrsni, túoqocm lấqfxwy cổhdkb ámlyro Cung Trạaxvcch Vũdhgc.

“Cậuxmou mộlrgvt bêfrsnn thìtiipfcbeu dẫsraan Diệudynp Phi, mộlrgvt bêfrsnn lạaxvci dámlyrm đuosqsraa ýtphi đuosqếvdejn em gámlyri tôismxi! Tôismxi đuosqámlyrnh chếvdejt cậuxmou còljcin khôismxng hếvdejt đuosqâfcbeu!” Nắeyuqm đuosqqfxwm củlhtma anh huơrldm vềhbvc phívoera Cung Trạaxvcch Vũdhgc.

“Anh! Anh làtfrwm gìtiip vậuxmoy? Làtfrw em đuosqsraa họjtubc trưbnfuttomng tớfrsni! Anh, anh buôismxng tay đuosqi, nếvdeju khôismxng em sẽrnyb chếvdejt cho anh xem!” Mộlrgv Lạaxvcc Lạaxvcc cầlcahm con dao gọjtubt trámlyri câfcbey ởttom tủlhtm đuosqlcahu giưbnfuvtbnng, kềhbvcfrsnn cổhdkbtiipnh.

“Lạaxvcc Lạaxvcc! Em đuosqfrsnn rồhdkbi! Hắeyuqn làtfrw mộlrgvt têfrsnn cặrnybn bãuxmo, bắeyuqt cámlyr hai tay!” Mộlrgv Thưbnfuơrldmng Nam tứzoobc giậuxmon kêfrsnu lêfrsnn.

“Họjtubc trưbnfuttomng mớfrsni khôismxng phảrhmvi làtfrwfrsnn cặrnybn bãuxmo đuosqâfcbeu! Làtfrw Diệudynp Phi khôismxng biếvdejt xấqfxwu hổhdkb dụexbj dỗnhxa họjtubc trưbnfuttomng!” Mộlrgv Lạaxvcc Lạaxvcc nópeivi.

Tay Cung Trạaxvcch Vũdhgc vỗnhxa vỗnhxafrsnn tay Mộlrgv Thưbnfuơrldmng Nam: “Nghe em gámlyri anh nópeivi gìtiip chưbnfua? Làtfrwismxqfxwy đuosqsraa cho tôismxi tớfrsni! Tôismxi chỉvoertfrw đuosqếvdejn thăvtbnm côismxqfxwy thôismxi, tổhdkbng giámlyrm đuosqfrsnc Mộlrgv khôismxng cầlcahn phảrhmvi nghĩivga nhiềhbvcu đuosqâfcbeu. Tôismxi khôismxng cópeiv hứzoobng thúoqoc vớfrsni em gámlyri anh. Chỉvoertfrw bạaxvcn bèhqft vớfrsni nhau hỏudyni thăvtbnm sứzoobc khỏudyne thôismxi.”


Khuôismxn mặrnybt Mộlrgv Thưbnfuơrldmng Nam hung hăvtbnng kéaxvco: “Lạaxvcc Lạaxvcc, nghe thấqfxwy chưbnfua? Hắeyuqn chỉvoer coi em làtfrw bạaxvcn bèhqft thôismxi!”

“Em vẫsraan biếvdejt mìtiipnh khôismxng xứzoobng vớfrsni họjtubc trưbnfuttomng! Nhưbnfung đuosqiềhbvcu nàtfrwy vẫsraan khôismxng cảrhmvn trởttom việudync em yêfrsnu anh ấqfxwy!” Mộlrgv Lạaxvcc Lạaxvcc dõpbmwng dạaxvcc nópeivi.

Mộlrgv Thưbnfuơrldmng Nam bịubyi em gámlyri mìtiipnh chọjtubc cho tứzoobc chếvdejt mấqfxwt, thậuxmot muốfrsnn mổhdkb đuosqlcahu Mộlrgv Lạaxvcc Lạaxvcc ra đuosqsraa xem trong đuosqópeiv rốfrsnt cụexbjc cópeivuxmoo hay khôismxng!

Tay củlhtma anh vẫsraan khôismxng buôismxng lỏudynng, vẫsraan túoqocm chặrnybt Cung Trạaxvcch Vũdhgc, đuosqxawqy Cung Trạaxvcch Vũdhgc ra khỏudyni cửkhcaa phòljcing bệudynnh.

“Cậuxmou bâfcbey giờvtbnpeiv thểsraa đuosqi! Em gámlyri tôismxi khôismxng cầlcahn tìtiipnh cảrhmvm rẻvbnd mạaxvct củlhtma cậuxmou!”

Anh trởttom tay đuosqópeivng cửkhcaa lạaxvci, phâfcben phópeiv vệudynivga thủlhtm hạaxvc đuosquổhdkbi Cung Trạaxvcch Vũdhgc đuosqi.

“Anh, sao anh lạaxvci đuosqfrsni xửkhca vớfrsni họjtubc trưbnfuttomng nhưbnfu thếvdej? Khópeiv khăvtbnn lắeyuqm anh ấqfxwy mớfrsni đuosqếvdejn thăvtbnm em!” Mộlrgv Lạaxvcc Lạaxvcc khópeivc to thàtfrwnh tiếvdejng.

Mộlrgv Thưbnfuơrldmng Nam đuosqi vềhbvc phívoera Mộlrgv Lạaxvcc Lạaxvcc, bàtfrwn tay sờvtbn đuosqlcahu côismxaxvc: “Lạaxvcc Lạaxvcc, anh hy vọjtubng em yêfrsnu nhưbnfung vẫsraan phảrhmvi giữvnkcismxn nghiêfrsnm! Em cópeiv hiểsraau khôismxng, đuosqàtfrwn ôismxng khôismxng thívoerch chívoernh làtfrw khôismxng thívoerch, khôismxng cưbnfuxwfvng cầlcahu đuosqưbnfuhyccc!”

“Nhưbnfung Thiêfrsnn Tịubyinh khôismxng phảrhmvi cưbnfuxwfvng cầlcahu đuosqưbnfuhyccc rồhdkbi sao? Anh cũdhgcng đuosqâfcbeu cópeiv thívoerch Thiêfrsnn Tịubyinh, cuốfrsni cùdhgcng vẫsraan làtfrw kếvdejt hôismxn, sinh con cùdhgcng vớfrsni Thiêfrsnn Tịubyinh đuosqqfxwy thôismxi? Tạaxvci sao em lạaxvci khôismxng đuosqhycci đuosqưbnfuhyccc họjtubc trưbnfuttomng chứzoob?” Mộlrgv Lạaxvcc Lạaxvcc hỏudyni ngưbnfuhyccc lạaxvci anh.

ismxng màtfrwy Mộlrgv Thưbnfuơrldmng Nam trầlcahm xuốfrsnng: “Em cảrhmvm thấqfxwy Thiêfrsnn Tịubyinh cưbnfuxwfvng cầlcahu đuosqưbnfuhyccc sao? Nếvdeju nhưbnfubnfuxwfvng cầlcahu kiểsraau nàtfrwy, anh hy vọjtubng em mãuxmoi mãuxmoi cũdhgcng khôismxng cưbnfuxwfvng cầlcahu đuosqưbnfuhyccc.”

Anh vàtfrw Thiêfrsnn Tịubyinh làtfrw hữvnkcu danh vôismx thựkdrjc. Anh làtfrwm sao chịubyiu đuosqsraa em gámlyri mìtiipnh cũdhgcng cópeiv cuộlrgvc hôismxn nhâfcben cópeiv tiếvdejng màtfrw khôismxng cópeiv miếvdejng nhưbnfu thếvdej vớfrsni Cung Trạaxvcch Vũdhgc đuosqưbnfuhyccc.

“Anh! Em hậuxmon anh! Anh lạaxvci khôismxng hy vọjtubng em cópeiv đuosqưbnfuhyccc họjtubc trưbnfuttomng!” Mộlrgv Lạaxvcc Lạaxvcc tứzoobc giậuxmon hôismxfrsnn.

“Năvtbnm đuosqópeiv em nópeivi Diệudynp Phi cưbnfufrsnp Cung Trạaxvcch Vũdhgcfrsnn mớfrsni giếvdejt em, nópeivi cho anh, rốfrsnt cuộlrgvc làtfrw chuyệudynn gìtiip xảrhmvy ra?” Mộlrgv Thưbnfuơrldmng Nam hỏudyni.




“Chívoernh làtfrw Diệudynp Phi muốfrsnn giếvdejt em! Anh, anh nhanh bắeyuqt Diệudynp Phi lạaxvci, tốfrsnng côismx ta vàtfrwo tùdhgc. Em muốfrsnn nhìtiipn thấqfxwy côismx ta ngồhdkbi tùdhgc cảrhmv đuosqvtbni!” Mộlrgv Lạaxvcc Lạaxvcc hung hăvtbnng nópeivi.

“Nópeivi cho anh cảrhmv quámlyr trìtiipnh câfcbeu chuyệudynn đuosqi, anh muốfrsnn biếvdejt toàtfrwn bộlrgv.” Mộlrgv Thưbnfuơrldmng Nam truy hỏudyni.

Áucuqnh mắeyuqt Mộlrgv Lạaxvcc Lạaxvcc nheo lạaxvci: “Anh, tạaxvci sao anh lạaxvci hỏudyni nhưbnfu vậuxmoy? Anh nghi ngờvtbn em nópeivi dốfrsni àtfrw? Làtfrw Diệudynp Phi nópeivi cho anh rằtzvvng côismx ta khôismxng hạaxvci em đuosqúoqocng khôismxng? Anh mắeyuqc bẫsraay côismx ta rồhdkbi! Năvtbnm đuosqópeivismx ta cũdhgcng lừfcbea gạaxvct anh nhưbnfu thếvdej, khívoerch bámlyrc anh vàtfrw Thiêfrsnn Tịubyinh khiếvdejn hai ngưbnfuvtbni suýtphit chia tay! Côismx ta chívoernh làtfrw mộlrgvt con ngưbnfuvtbni nham hiểsraam, mộlrgvt bêfrsnn dụexbj dỗnhxa anh khôismxng thảrhmv, mộlrgvt bêfrsnn giàtfrwnh họjtubc trưbnfuttomng vớfrsni em! Anh, anh khôismxng nêfrsnn nghe lờvtbni côismx ta, côismx ta lừfcbea gạaxvct anh đuosqqfxwy! Anh mau bắeyuqt côismx ta lạaxvci, sau đuosqópeiv tốfrsnng côismx ta vàtfrwo tùdhgc! Côismx ta hạaxvci em liệudynt giưbnfuvtbnng, em muốfrsnn côismx ta phảrhmvi khổhdkb sởttomrldmn em!” Mộlrgv Lạaxvcc Lạaxvcc tứzoobc giậuxmon héaxvct lêfrsnn.

Sắeyuqc mặrnybt Mộlrgv Thưbnfuơrldmng Nam trầlcahm xuốfrsnng: “Em nópeivi, năvtbnm đuosqópeivismxqfxwy khívoerch bámlyrc anh vàtfrw Thiêfrsnn Tịubyinh, dụexbj dỗnhxa anh khôismxng thảrhmv?”

“Dạaxvc! Côismx ta chívoernh làtfrw mộlrgvt con tiệudynn nhâfcben. Dụexbj dỗnhxa anh, dụexbj dỗnhxa họjtubc trưbnfuttomng. Côismx ta chívoernh làtfrw con tiệudynn nhâfcben thèhqftm khámlyrt đuosqàtfrwn ôismxng!” Mộlrgv Lạaxvcc Lạaxvcc càtfrwng nópeivi càtfrwng tứzoobc.

tfrw Mộlrgv Thưbnfuơrldmng Nam lạaxvci bắeyuqt đuosqưbnfuhyccc trọjtubng tâfcbem: “Em nópeivi làtfrw, anh vàtfrw Diệudynp Phi đuosqãuxmo từfcbeng yêfrsnu nhau? Chúoqocng ta sớfrsnm quen biếvdejt, hơrldmn nữvnkca còljcin cópeivtiipnh cảrhmvm?”

Mộlrgv Lạaxvcc Lạaxvcc chảrhmvy mồhdkbismxi lạaxvcnh đuosqlcahy trámlyrn. Côismx ta tứzoobc giậuxmon quámlyrfrsnn quêfrsnn mấqfxwt đuosqãuxmo đuosqhdkbng ýtphi vớfrsni mẹubyitfrw Thiêfrsnn Tịubyinh rằtzvvng cópeiv chếvdejt cũdhgcng khôismxng thểsraapeivi Diệudynp Phi vàtfrw Mộlrgv Thưbnfuơrldmng Nam đuosqãuxmo từfcbeng quen nhau.

“Em, em khôismxng cópeiv ýtphi đuosqqfxwy. Anh vàtfrw Thiêfrsnn Tịubyinh mớfrsni làtfrw mộlrgvt đuosqôismxi yêfrsnu nhau âfcben ámlyri, côismx ta chẳqfxwng qua làtfrw, chỉvoertfrw mộlrgvt kẻvbnd phámlyrivganh thôismxi. Anh khôismxng hềhbvcpeiv hứzoobng thúoqoctiip vớfrsni côismx ta cảrhmv.”

“Vệudynivgaoqocc đuosqlcahu củlhtma anh đuosqhbvcu ởttom đuosqâfcbeu rồhdkbi? Bọjtubn họjtubfrsnn gọjtubi làtfrwtiip?” Mộlrgv Thưbnfuơrldmng Nam truy hỏudyni.

“Vệudynivgaoqocc đuosqlcahu củlhtma anh…” Ngựkdrjc Mộlrgv Lạaxvcc Lạaxvcc nghẹubyin lạaxvci. Từfcbeoqocc Mộlrgv Thưbnfuơrldmng Nam hôismxn mêfrsn, tấqfxwt cảrhmv nhữvnkcng ngưbnfuvtbni bêfrsnn cạaxvcnh anh đuosqhbvcu đuosqãuxmo đuosqưbnfuhyccc thay đuosqhdkbi. Sau khi anh tỉvoernh lạaxvci mấqfxwt trívoer nhớfrsn, chuyệudynn đuosqãuxmo qua giốfrsnng nhưbnfu đuosqãuxmo bịubyi phong ấqfxwn lạaxvci, ai cũdhgcng đuosqhbvcu khôismxng đuosqsraa cho Mộlrgv Thưbnfuơrldmng Nam gặrnybp lạaxvci ngưbnfuvtbni quen, biếvdejt đuosqưbnfuhyccc chuyệudynn cũdhgc.

“Em làtfrw em gámlyri anh, khôismxng thểsraa khôismxng biếvdejt têfrsnn vệudynivgafrsnn cạaxvcnh anh làtfrwtiip chứzoob?” Mộlrgv Thưbnfuơrldmng Nam éaxvcp hỏudyni.

Ngựkdrjc Mộlrgv Lạaxvcc Lạaxvcc cứzoobng lạaxvci, thanh âfcbem củlhtma anh lạaxvcnh lùdhgcng vôismxdhgcng, côismx ta biếvdejt anh trai mìtiipnh đuosqãuxmo tứzoobc giậuxmon: “Anh, anh đuosqfcbeng nópeivi giậuxmon. Em biếvdejt vệudynivga đuosqópeivfrsnn gìtiip, nhưbnfung vệudynivga củlhtma anh đuosqhbvcu đuosqãuxmo chếvdejt hếvdejt rồhdkbi! Lầlcahn trưbnfufrsnc khôismxng phảrhmvi làtfrw anh bịubyi nổhdkb bom nêfrsnn mớfrsni bịubyi thưbnfuơrldmng sao? Bọjtubn họjtub đuosqhbvcu chếvdejt ởttom trong lầlcahn nổhdkb đuosqópeiv, chỉvoer cứzoobu đuosqưbnfuhyccc mộlrgvt mìtiipnh anh.”

“Nổhdkb?” Châfcben màtfrwy Mộlrgv Thưbnfuơrldmng Nam đuosqèhqft xuốfrsnng. Anh biếvdejt mìtiipnh bịubyi thưbnfuơrldmng rấqfxwt nặrnybng, suýtphit chúoqoct nữvnkca đuosqãuxmo chếvdejt rồhdkbi.

Trong đuosqlcahu củlhtma anh bỗnhxang loámlyrng thoámlyrng qua mộlrgvt vàtfrwi hìtiipnh ảrhmvnh, anh quỵlftz xuốfrsnng đuosqqfxwt, sau lưbnfung nổhdkb tan tàtfrwnh, lộlrgv ra nhữvnkcng mảrhmvnh xưbnfuơrldmng trắeyuqng dàtfrwy đuosqrnybc, mámlyru chảrhmvy đuosqlcahy đuosqqfxwt.

Đlrgvếvdejn bâfcbey giờvtbn anh vẫsraan còljcin cópeiv thểsraa cảrhmvm nhậuxmon đuosqưbnfuhyccc sựkdrj tuyệudynt vọjtubng lúoqocc đuosqópeiv. Chỉvoer nghĩivga lạaxvci mộlrgvt chúoqoct nhưbnfu vậuxmoy, đuosqlcahu anh cũdhgcng đuosqau nhứzoobc đuosqếvdejn muốfrsnn nổhdkb ra.

Anh quỳcxew xuốfrsnng trưbnfufrsnc ai vậuxmoy? Đlrgvlcahu ópeivc anh vẫsraan cốfrsn gắeyuqng nhớfrsn lạaxvci, nhưbnfung khôismxng thểsraa nhớfrsn nổhdkbi đuosqiềhbvcu gìtiip.

Mộlrgv Lạaxvcc Lạaxvcc quan sámlyrt sắeyuqc mặrnybt Mộlrgv Thưbnfuơrldmng Nam: “Đlrgvúoqocng vậuxmoy, nổhdkb. Anh suýtphit thìtiip bịubyi nổhdkb chếvdejt. Vệudynivga củlhtma anh toàtfrwn bộlrgv đuosqhbvcu chếvdejt hếvdejt, cho nêfrsnn vệudynivgafrsnn cạaxvcnh anh bâfcbey giờvtbn toàtfrwn làtfrw ngưbnfuvtbni mớfrsni. Anh, anh đuosqfcbeng tin lờvtbni Diệudynp Phi, côismx ta vẫsraan luôismxn hạaxvci anh đuosqópeiv!”

Mộlrgv Thưbnfuơrldmng Nam gậuxmot đuosqlcahu mộlrgvt cámlyri: “Anh tựkdrj biếvdejt chừfcbeng mựkdrjc. Em nghỉvoer ngơrldmi cho khỏudyne, anh vềhbvcismxng ty.”

Anh nópeivi xong liềhbvcn rảrhmvo bưbnfufrsnc đuosqi ra khỏudyni phòljcing bệudynnh. Tay xoa xoa huyệudynt thámlyri dưbnfuơrldmng đuosqau nhứzoobc, thìtiip ra anh đuosqãuxmo từfcbeng yêfrsnu đuosqưbnfuơrldmng vớfrsni Diệudynp Phi…

Mộlrgv Lạaxvcc Lạaxvcc nhìtiipn Mộlrgv Thưbnfuơrldmng Nam đuosqi mấqfxwt, vộlrgvi vàtfrwng cầlcahm di đuosqlrgvng gọjtubi cho Cung Trạaxvcch Vũdhgc: “Họjtubc trưbnfuttomng, em thay anh trai em xin lỗnhxai anh. Anh cópeiv thểsraa trởttom vềhbvc khôismxng? Em nhớfrsn anh!”

“Lạaxvcc Lạaxvcc, anh nghĩivga anh khôismxng nêfrsnn đuosqếvdejn nữvnkca. Anh trai em khôismxng thívoerch anh đuosqếvdejn. Vảrhmv lạaxvci anh màtfrw đuosqếvdejn sẽrnyb khiếvdejn em hiểsraau nhầlcahm quan hệudyn củlhtma chúoqocng ta, em sẽrnyb luôismxn cảrhmvm thấqfxwy Diệudynp Phi đuosqang giàtfrwnh anh từfcbe em.” Cung Trạaxvcch Vũdhgc lạaxvcnh giọjtubng nópeivi.

“Khôismxng đuosqâfcbeu! Em sẽrnyb khôismxng nópeivi vềhbvc Diệudynp Phi nữvnkca! Côismx ta khôismxng cưbnfufrsnp anh từfcbe tay em, làtfrw anh khôismxng thívoerch em! Đlrgviềhbvcu nàtfrwy khôismxng trámlyrch Diệudynp Phi! Đlrgvúoqocng rồhdkbi, họjtubc trưbnfuttomng, em nhớfrsn lạaxvci mộlrgvt chúoqoct chuyệudynn năvtbnm đuosqópeiv, lúoqocc Diệudynp Phi dùdhgcng gậuxmoy sắeyuqt đuosqámlyrnh em, em còljcin càtfrwo ngựkdrjc côismx ta mộlrgvt cámlyri, càtfrwo thàtfrwnh mấqfxwy cámlyri vếvdejt thưbnfuơrldmng.” Mộlrgv Lạaxvcc Lạaxvcc nópeivi.

“Vếvdejt thưbnfuơrldmng? Chỉvoer sợhycc nhiềhbvcu năvtbnm nhưbnfu vậuxmoy, dùdhgcpeiv bịubyi thưbnfuơrldmng thìtiipdhgcng làtfrwnh lạaxvci rồhdkbi.” Cung Trạaxvcch Vũdhgcpeivi.

“Khôismxng đuosqâfcbeu, Diệudynp Phi sẽrnyb khôismxng làtfrwnh lạaxvci đuosqưbnfuhyccc đuosqâfcbeu. Lúoqocc đuosqópeiv em vừfcbea mớfrsni làtfrwm mópeivng, bảrhmvo thợhycctfrwm mópeivng đuosqívoernh đuosqámlyr kim cưbnfuơrldmng vàtfrw trang sứzoobc kim loạaxvci lêfrsnn mópeivng tay. Kim loạaxvci đuosqópeiv rấqfxwt sắeyuqc. Lúoqocc ấqfxwy kim cưbnfuơrldmng vàtfrw kim loạaxvci cắeyuqt bịubyi thưbnfuơrldmng ngựkdrjc củlhtma Diệudynp Phi, côismx ta bịubyi thưbnfuơrldmng rấqfxwt nặrnybng, mópeivng tay củlhtma em cũdhgcng gãuxmoy kẹubyip ởttom trong ngựkdrjc côismx ta.” Mộlrgv Lạaxvcc Lạaxvcc cốfrsn gắeyuqng nghĩivga lạaxvci lúoqocc đuosqópeiv, côismx ta nhấqfxwt đuosqubyinh phảrhmvi chứzoobng minh đuosqưbnfuhyccc ngưbnfuvtbni giếvdejt côismx ta chívoernh làtfrw Diệudynp Phi!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.