Cuộc Tấn Công Ngọt Ngào: Kỹ Thuật Hôn Của Chủ Tịch

Chương 933 :

    trước sau   
Mộbkuj Nguyệtjoft Sâafspm mởfihb to mắvmczt, côrpdh đhdicang tỏafspxbinnh vớrytbi mìxbinnh sao?

“Anh cũguicng thíxbinch em!” Anh vui vẻgvtm đhdicáyuqdp.

Hạvcfhtmnang Khuynh vẫehjnn coi pháyuqdo hoa, khôrpdhng chúycmm ýxuqp đhdicếfihbn lờtnxdi tỏafspxbinnh củzfgla anh. Chỉozvvleog, áyuqdnh sáyuqdng kháyuqdc thưvcfhtnxdng trong mắvmczt côrpdh vẫehjnn khiếfihbn Mộbkuj Nguyệtjoft Sâafspm hàleogi lòlyafng.

rpdh tuy khôrpdhng đhdicáyuqdp nhưvcfhng câafspu “em thíxbinch anh” cũguicng đhdiczfgl chứwgxeng minh tâafspm ýxuqprpdh rồafspi.

2 ngưvcfhtnxdi đhdicwgxeng chung, im lặlylsng thưvcfhfihbng thứwgxec phong cảuqfxnh phi phàleogm.

Kháyuqdc vớrytbi sựkuprxbinch đhdicbkujng củzfgla Hạvcfhtmnang Khuynh, Mộbkuj Nguyệtjoft Sâafspm bìxbinnh thảuqfxn hơygbbn nhiềbkuju. Cho đhdicếfihbn khi pháyuqdo hoa kếfihbt thúycmmc, Hạvcfhtmnang Khuynh vẫehjnn cóxguf chúycmmt hưvcfhng phấgvtmn.


“Thờtnxdi gian 10 phúycmmt, sao anh tìxbinm đhdicưvcfhlgahc pháyuqdo hoa đhdiciorxp vậudrfy?” Hạvcfhtmnang Khuynh nghiêycmmng đhdicghgyu nhìxbinn anh, quảuqfx thậudrft đhdicáyuqdng yêycmmu đhdicếfihbn cựkuprc đhdiciểjsxim.

afspm trạvcfhng bìxbinnh thảuqfxn củzfgla Mộbkuj Nguyệtjoft Sâafspm vui vẻgvtm, mởfihb miệtjofng nóxgufi: “Thựkuprc ra cáyuqdi nàleogy anh sớrytbm chuẩiedrn bịtlnp. Lúycmmc đhdicóxguf muốnypjn đhdiclgahi em xem xong mớrytbi giảuqfxi thíxbinch rõafsp chuyệtjofn đhdicwgxea bépole. Ai ngờtnxd sau đhdicóxguf xảuqfxy ra nhiềbkuju chuyệtjofn quáyuqd. Nhưvcfhng cũguicng tốnypjt, pháyuqdo hoa cũguicng khôrpdhng bịtlnp bỏafsp lỡeycd.”

Anh nhìxbinn đhdicáyuqdm đhdicôrpdhng, giọrsbong bìxbinnh thảuqfxn.

“Tạvcfhi sao anh khôrpdhng nóxgufi sớrytbm cho tôrpdhi biếfihbt?” Nếfihbu nóxgufi sớrytbm, côrpdhxguf thểjsxi chuẩiedrn bịtlnp tinh thầghgyn, khôrpdhng kinh ngạvcfhc nhưvcfh vậudrfy, biểjsxiu hiệtjofn nhưvcfh bịtlnp thiểjsxiu nãyuqdo.

“Nếfihbu nóxgufi sớrytbm khôrpdhng còlyafn kinh hỉozvv nữvjlna?” Anh xoa đhdicghgyu côrpdh, lòlyafng thỏafspa mãyuqdn vui vẻgvtm.

“Cũguicng đhdicúycmmng” Hạvcfhtmnang Khuynh gậudrft đhdicghgyu, hiểjsxiu lờtnxdi anh nóxgufi.

“Nhưvcfhng, sao anh cóxguf thểjsxiycmmu cầghgyu mọrsboi ngưvcfhtnxdi khôrpdhng bắvmczn pháyuqdo hoa? Ởpnby đhdicâafspy íxbint nhấgvtmt cũguicng vạvcfhn ngưvcfhtnxdi? Sao anh làleogm đhdicưvcfhlgahc?”

Vềbkujafspu hỏafspi nàleogy Hạvcfhtmnang Khuynh thậudrft rấgvtmt tòlyaflyaf.

Tuy côrpdh luôrpdhn biếfihbt Mộbkuj Nguyệtjoft Sâafspm rấgvtmt cóxguf bảuqfxn lĩxjjsnh, nhưvcfhng côrpdh khôrpdhng thểjsxi hiểjsxiu sao anh cóxguf thểjsxi khiếfihbn vạvcfhn ngưvcfhtnxdi dừxgufng hoạvcfht đhdicbkujng.

Nghe câafspu hỏafspi củzfgla côrpdh, Mộbkuj Nguyệtjoft Sâafspm biểjsxiu cảuqfxm cóxguf chúycmmt kìxbin lạvcfh.

“Cóxguf thểjsxi khôrpdhng nóxgufi khôrpdhng?” Anh hiếfihbm khi từxguf chốnypji khiếfihbn Hạvcfhtmnang Khuynh sinh nghi.

“Khôrpdhng đhdicưvcfhlgahc! Cầghgyn phảuqfxi nóxgufi! Anh nếfihbu khôrpdhng nóxgufi, chuyệtjofn anh đhdici trễvmma em phảuqfxi tíxbinnh sổnajs đhdicóxguf.” Hạvcfhtmnang Khuynh ngữvjln khíxbin từxguf tốnypjn khiếfihbn Mộbkuj Nguyệtjoft Sâafspm cảuqfxm nhậudrfn đhdicưvcfhlgahc chúycmmt uy hiếfihbp.

Loạvcfhi uy hiếfihbp nàleogy khôrpdhng giốnypjng trêycmmn thưvcfhơygbbng trưvcfhtnxdng.


Trong uy hiếfihbp củzfgla côrpdhxguf phầghgyn châafspn tìxbinnh cóxguf phầghgyn giậudrfn dỗywogi.

Mộbkuj Nguyệtjoft Sâafspm suy nghĩxjjs 1 chúycmmt lựkupra chọrsbon cáyuqdch líxbin tríxbinygbbn.

“Thựkuprc ra ngưvcfhtnxdi tổnajs chứwgxec bắvmczn pháyuqdo hoa làleog nhàleog Cốnypj gia. Anh gọrsboi cho cậudrfu ta kêycmmu trong 10 phúycmmt cầghgyn giảuqfxi quyếfihbt vấgvtmn đhdicbkujleogy. Còlyafn vềbkuj cậudrfu ta dùtmnang cáyuqdch nàleogo anh khôrpdhng biếfihbt.”

Sựkupr thừxgufa nhậudrfn củzfgla Mộbkuj Nguyệtjoft Sâafspm khiếfihbn Hạvcfhtmnang Khuynh nghi ngờtnxd nhìxbinn anh mấgvtmy cáyuqdi.

“Liêycmmn quan gìxbin đhdicếfihbn Cốnypj đhdicvcfhi ca? Nếfihbu chỉozvv nhưvcfh vậudrfy sao anh lạvcfhi ngạvcfhi!” Hạvcfhtmnang Khuynh khôrpdhng ngốnypjc biếfihbt Mộbkuj Nguyệtjoft Sâafspm còlyafn cóxguf lờtnxdi chưvcfha nóxgufi.

“Égieqc” Mộbkuj Nguyệtjoft Sâafspm hiếfihbm khi bịtlnp chặlylsn họrsbong, càleogng khiếfihbn Hạvcfhtmnang Khuynh nghi ngờtnxd.

“Nóxgufi! Cóxguf phảuqfxi đhdicáyuqdp ứwgxeng đhdiciềbkuju kiệtjofn gìxbin khôrpdhng thểjsxi cho ngưvcfhtnxdi ta biếfihbt?” Hạvcfhtmnang Khuynh đhdicếfihbn gầghgyn anh, mắvmczt đhdiciorxp đhdicghgyy nghi ngờtnxdleogxbin quáyuqdi.

Mộbkuj Nguyệtjoft Sâafspm vốnypjn bìxbinnh tĩxjjsnh bâafspy giờtnxd lạvcfhi ấgvtmp úycmmng, nhấgvtmt đhdictlnpnh chịtlnpu lỗywogxbinfihb chỗywog Cốnypj Quâafspn Thụkhwfy rồafspi.

Đzcfrùtmnaa àleog, khôrpdhng dễvmma nắvmczm đhdicưvcfhlgahc đhdiciểjsxim yếfihbu củzfgla Mộbkuj Nguyệtjoft Sâafspm, khôrpdhng nắvmczm bắvmczt khôrpdhng phảuqfxi phong cáyuqdch củzfgla Hạvcfhtmnang Khuynh.

“Anh xem đhdicóxgufa pháyuqdo hoa đhdicóxguf, rấgvtmt giốnypjng bộbkuj dạvcfhng em trưvcfhrytbc đhdicâafspy” Anh chỉozvv pháyuqdo hoa trêycmmn trờtnxdi, chuyểjsxin chủzfgl đhdicbkuj.

Hạvcfhtmnang Khuynh nâafspng tráyuqdn.

yuqdi gìxbin chứwgxe?

Trêycmmn trờtnxdi nhiềbkuju đhdicóxgufa nhưvcfh vậudrfy, côrpdh sao biếfihbt anh nóxgufi đhdicóxgufa nàleogo?

- -------- ----------

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.