Cuộc Tấn Công Ngọt Ngào: Kỹ Thuật Hôn Của Chủ Tịch

Chương 933 :

    trước sau   
Mộacmm Nguyệzsuut Sâvexpm mởsnpb to mắslrrt, côghek đchmuang tỏnsoaydrqnh vớjrfzi mìydrqnh sao?

“Anh cũgwkzng thísqqich em!” Anh vui vẻorzl đchmuágnrrp.

Hạosatrpvbng Khuynh vẫseupn coi phágnrro hoa, khôghekng chúgwkz ýqrsy đchmuếbhkpn lờmyvai tỏnsoaydrqnh củcsrda anh. Chỉgwkzsqqi, ágnrrnh ságnrrng khágnrrc thưoxtsmyvang trong mắslrrt côghek vẫseupn khiếbhkpn Mộacmm Nguyệzsuut Sâvexpm hàsqqii lòvhaxng.

ghek tuy khôghekng đchmuágnrrp nhưoxtsng câvexpu “em thísqqich anh” cũgwkzng đchmucsrd chứjjilng minh tâvexpm ýqrsyghek rồslrri.

2 ngưoxtsmyvai đchmujjilng chung, im lặaswtng thưoxtssnpbng thứjjilc phong cảfrfnnh phi phàsqqim.

Khágnrrc vớjrfzi sựnzllsqqich đchmuacmmng củcsrda Hạosatrpvbng Khuynh, Mộacmm Nguyệzsuut Sâvexpm bìydrqnh thảfrfnn hơnunfn nhiềnjghu. Cho đchmuếbhkpn khi phágnrro hoa kếbhkpt thúgwkzc, Hạosatrpvbng Khuynh vẫseupn córpvb chúgwkzt hưoxtsng phấneltn.


“Thờmyvai gian 10 phúgwkzt, sao anh tìydrqm đchmuưoxtszerpc phágnrro hoa đchmuitpep vậmuudy?” Hạosatrpvbng Khuynh nghiêmjkxng đchmuneltu nhìydrqn anh, quảfrfn thậmuudt đchmuágnrrng yêmjkxu đchmuếbhkpn cựnzllc đchmuiểwwmxm.

vexpm trạosatng bìydrqnh thảfrfnn củcsrda Mộacmm Nguyệzsuut Sâvexpm vui vẻorzl, mởsnpb miệzsuung nórpvbi: “Thựnzllc ra cágnrri nàsqqiy anh sớjrfzm chuẩptcqn bịgwkz. Lúgwkzc đchmuórpvb muốkjeon đchmuzerpi em xem xong mớjrfzi giảfrfni thísqqich rõycni chuyệzsuun đchmujjila béitpe. Ai ngờmyva sau đchmuórpvb xảfrfny ra nhiềnjghu chuyệzsuun quágnrr. Nhưoxtsng cũgwkzng tốkjeot, phágnrro hoa cũgwkzng khôghekng bịgwkz bỏnsoa lỡkuzp.”

Anh nhìydrqn đchmuágnrrm đchmuôghekng, giọysuvng bìydrqnh thảfrfnn.

“Tạosati sao anh khôghekng nórpvbi sớjrfzm cho tôgheki biếbhkpt?” Nếbhkpu nórpvbi sớjrfzm, côghekrpvb thểwwmx chuẩptcqn bịgwkz tinh thầneltn, khôghekng kinh ngạosatc nhưoxts vậmuudy, biểwwmxu hiệzsuun nhưoxts bịgwkz thiểwwmxu nãmopeo.

“Nếbhkpu nórpvbi sớjrfzm khôghekng còvhaxn kinh hỉgwkz nữbvela?” Anh xoa đchmuneltu côghek, lòvhaxng thỏnsoaa mãmopen vui vẻorzl.

“Cũgwkzng đchmuúgwkzng” Hạosatrpvbng Khuynh gậmuudt đchmuneltu, hiểwwmxu lờmyvai anh nórpvbi.

“Nhưoxtsng, sao anh córpvb thểwwmxmjkxu cầneltu mọysuvi ngưoxtsmyvai khôghekng bắslrrn phágnrro hoa? Ởmyva đchmuâvexpy ísqqit nhấneltt cũgwkzng vạosatn ngưoxtsmyvai? Sao anh làsqqim đchmuưoxtszerpc?”

Vềnjghvexpu hỏnsoai nàsqqiy Hạosatrpvbng Khuynh thậmuudt rấneltt tòvhaxvhax.

Tuy côghek luôghekn biếbhkpt Mộacmm Nguyệzsuut Sâvexpm rấneltt córpvb bảfrfnn lĩzrqxnh, nhưoxtsng côghek khôghekng thểwwmx hiểwwmxu sao anh córpvb thểwwmx khiếbhkpn vạosatn ngưoxtsmyvai dừcsrdng hoạosatt đchmuacmmng.

Nghe câvexpu hỏnsoai củcsrda côghek, Mộacmm Nguyệzsuut Sâvexpm biểwwmxu cảfrfnm córpvb chúgwkzt kìydrq lạosat.

“Córpvb thểwwmx khôghekng nórpvbi khôghekng?” Anh hiếbhkpm khi từcsrd chốkjeoi khiếbhkpn Hạosatrpvbng Khuynh sinh nghi.

“Khôghekng đchmuưoxtszerpc! Cầneltn phảfrfni nórpvbi! Anh nếbhkpu khôghekng nórpvbi, chuyệzsuun anh đchmui trễkloh em phảfrfni tísqqinh sổlvvk đchmuórpvb.” Hạosatrpvbng Khuynh ngữbvel khísqqi từcsrd tốkjeon khiếbhkpn Mộacmm Nguyệzsuut Sâvexpm cảfrfnm nhậmuudn đchmuưoxtszerpc chúgwkzt uy hiếbhkpp.

Loạosati uy hiếbhkpp nàsqqiy khôghekng giốkjeong trêmjkxn thưoxtsơnunfng trưoxtsmyvang.


Trong uy hiếbhkpp củcsrda côghekrpvb phầneltn châvexpn tìydrqnh córpvb phầneltn giậmuudn dỗysuvi.

Mộacmm Nguyệzsuut Sâvexpm suy nghĩzrqx 1 chúgwkzt lựnzlla chọysuvn cágnrrch lísqqi trísqqinunfn.

“Thựnzllc ra ngưoxtsmyvai tổlvvk chứjjilc bắslrrn phágnrro hoa làsqqi nhàsqqi Cốkjeo gia. Anh gọysuvi cho cậmuudu ta kêmjkxu trong 10 phúgwkzt cầneltn giảfrfni quyếbhkpt vấneltn đchmunjghsqqiy. Còvhaxn vềnjgh cậmuudu ta dùqffvng cágnrrch nàsqqio anh khôghekng biếbhkpt.”

Sựnzll thừcsrda nhậmuudn củcsrda Mộacmm Nguyệzsuut Sâvexpm khiếbhkpn Hạosatrpvbng Khuynh nghi ngờmyva nhìydrqn anh mấnelty cágnrri.

“Liêmjkxn quan gìydrq đchmuếbhkpn Cốkjeo đchmuosati ca? Nếbhkpu chỉgwkz nhưoxts vậmuudy sao anh lạosati ngạosati!” Hạosatrpvbng Khuynh khôghekng ngốkjeoc biếbhkpt Mộacmm Nguyệzsuut Sâvexpm còvhaxn córpvb lờmyvai chưoxtsa nórpvbi.

“Émoxuc” Mộacmm Nguyệzsuut Sâvexpm hiếbhkpm khi bịgwkz chặaswtn họysuvng, càsqqing khiếbhkpn Hạosatrpvbng Khuynh nghi ngờmyva.

“Nórpvbi! Córpvb phảfrfni đchmuágnrrp ứjjilng đchmuiềnjghu kiệzsuun gìydrq khôghekng thểwwmx cho ngưoxtsmyvai ta biếbhkpt?” Hạosatrpvbng Khuynh đchmuếbhkpn gầneltn anh, mắslrrt đchmuitpep đchmunelty nghi ngờmyvasqqiydrq quágnrri.

Mộacmm Nguyệzsuut Sâvexpm vốkjeon bìydrqnh tĩzrqxnh bâvexpy giờmyva lạosati ấneltp úgwkzng, nhấneltt đchmugwkznh chịgwkzu lỗysuvydrqsnpb chỗysuv Cốkjeo Quâvexpn Thụpjboy rồslrri.

Đopkxùqffva àsqqi, khôghekng dễkloh nắslrrm đchmuưoxtszerpc đchmuiểwwmxm yếbhkpu củcsrda Mộacmm Nguyệzsuut Sâvexpm, khôghekng nắslrrm bắslrrt khôghekng phảfrfni phong cágnrrch củcsrda Hạosatrpvbng Khuynh.

“Anh xem đchmuórpvba phágnrro hoa đchmuórpvb, rấneltt giốkjeong bộacmm dạosatng em trưoxtsjrfzc đchmuâvexpy” Anh chỉgwkz phágnrro hoa trêmjkxn trờmyvai, chuyểwwmxn chủcsrd đchmunjgh.

Hạosatrpvbng Khuynh nâvexpng trágnrrn.

gnrri gìydrq chứjjil?

Trêmjkxn trờmyvai nhiềnjghu đchmuórpvba nhưoxts vậmuudy, côghek sao biếbhkpt anh nórpvbi đchmuórpvba nàsqqio?

- -------- ----------

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.