Cuộc Tấn Công Ngọt Ngào: Kỹ Thuật Hôn Của Chủ Tịch

Chương 840 :

    trước sau   
Nhưrfmlng, anh vẫyzbsn cứcfknng miệjvkung, muốfgkzn cóbuoa nhiềudkpu sựefgy ngọkgdlt ngàmspio hơmwban.

“Tâsuddm trạkxlbng ba mẹwtif anh từpihpjxmmc nàmspio thàmspinh chuyệjvkun em quan tâsuddm rồpihpi?”

“Tốfgkzt xấkxlbu gìbqinfbhmng sốfgkzng chung lâsuddu vậytsny, dùcxha khôzabcng làmspim con dâsuddu cũfbhmng thàmspinh tiểynvcu bốfgkzi.” Hạkxlbpsmsng Khuynh khôzabcng cho làmspi đfsdoújxmmng nóbuoai.

Nhưrfmlng nghe từpihp “con dâsuddu” mắuulrt Mộcjfi Nguyệjvkut Sâsuddm lậytsnp tứcfknc trầffttm xuốfgkzng.

“Trong mắuulrt họkgdl, em vẫyzbsn luôzabcn làmspi con dâsuddu củjbwja họkgdl.”

Anh khôzabcng dázpcam nóbuoai đfsdoếwvubn bảjgscn thâsuddn vìbqin anh chắuulrc côzabc sẽjbwj hoảjgscng sợoefa chạkxlby trốfgkzn vàmspiumcx trázpcanh.


Cho nêiiaqn anh dùcxhang ba mẹwtif ra đfsdoynvc hi vọkgdlng cóbuoa thểynvc thôzabcng qua đfsdoóbuoa thấkxlby đfsdoưrfmloefac cázpcach nghĩuulr củjbwja côzabc.

zabcjxmmc nàmspiy, còmwban khôzabcng biếwvubt mụzbtcc đfsdoívqwkch củjbwja anh, vẫyzbsn trảjgsc lờrqnmi nhưrfmlfbhm.

“Nhưrfmlng tôzabci sớsuddm đfsdoãfbhm khôzabcng phảjgsci rồpihpi, cóbuoa thểynvcbuoai trưrfmlsuddc giờrqnmfbhmng chưrfmla từpihpng làmspi con dâsuddu.” Giọkgdlng côzabc rấkxlbt nhẹwtif, nhưrfml con gióbuoa thổisyci vàmspio tim anh, mang lêiiaqn nỗzbtci đfsdoau khóbuoabuoai trong tim anh.

Anh rấkxlbt muốfgkzn phủjbwj đfsdooefanh lờrqnmi côzabcbuoai nhưrfmlng pházpcat hiệjvkun bảjgscn thâsuddn khôzabcng cóbuoavqwk do.

bqinpsmsm đfsdoóbuoa chívqwknh anh làmspi ngưrfmlrqnmi từpihp bỏlxtqmwba hộcjfii chứcfknng minh thâsuddn phậytsnn củjbwja côzabc.

“Băpsmsng Khuynh” Anh kêiiaqu têiiaqn côzabc, cũfbhmng khôzabcng nóbuoai gìbqin nữvfcsa.

“Khôzabcng nóbuoai nữvfcsa, nhanh đfsdoi nấkxlbu mìbqin, nếwvubu khôzabcng đfsdooefai tívqwk họkgdl ăpsmsn khôzabcng no anh sẽjbwj khôzabcng cóbuoazpcai màmspi ăpsmsn”

zabc đfsdoisyci chủjbwj đfsdoudkp rấkxlbt nhanh, trong chớsuddp mắuulrt đfsdoãfbhm đfsdoiềudkpu chỉrfmlnh xong tâsuddm trạkxlbng.

Mộcjfi Nguyệjvkut Sâsuddm nghĩuulruulr sắuulrc mặrqnmt côzabc, sau khi thấkxlby khôzabcng bịoefa kházpcac thưrfmlrqnmng mớsuddi yêiiaqn tâsuddm.

“Cho họkgdl đfsdoi, anh khôzabcng ăpsmsn, mìbqin quázpcamwba rồpihpi” Đcjfiếwvubn lújxmmc nàmspiy anh vẫyzbsn chưrfmla khắuulrc phụzbtcc đfsdoưrfmloefac bệjvkunh sạkxlbch sẽjbwj.

Hạkxlbpsmsng Khuynh vừpihpa nhìbqinn anh nhívqwku màmspiy liềudkpn biếwvubt anh chêiiaqbuoa.

“Cảjgsc biệjvkut thựefgy chỉrfmlmwban 10 thùcxhang mìbqin. Nếwvubu khôzabcng ăpsmsn mai sẽjbwj đfsdoóbuoai. Màmspi nghe chịoefa Khưrfmlơmwbang Viêiiaqn nóbuoai tốfgkzi nay còmwban ra bãfbhmi biểynvcn chơmwbai. Nếwvubu đfsdoếwvubn lújxmmc đfsdoóbuoa khôzabcng đfsdojbwj sứcfknc thậytsnt sẽjbwj thàmspinh tròmwbarfmlrqnmi mấkxlbt.”

zabc nhẫyzbsn nạkxlbi giảjgsci thívqwkch, khôzabcng nhậytsnn đfsdoưrfmloefac câsuddu trảjgsc lờrqnmi xázpcac đfsdooefanh củjbwja anh.


“Nóbuoai chung anh khôzabcng ăpsmsn, hoạkxlbt đfsdocjfing tốfgkzi nay khôzabcng tham gia. Cázpcac ngưrfmlrqnmi thívqwkch làmspim gìbqinmspim” Nóbuoai xong 2 tay bỏlxtqjxmmi muốfgkzn rờrqnmi bếwvubp.

Nhưrfmlng Hạkxlbpsmsng Khuynh khôzabcng biếwvubt tạkxlbi sao khôzabcng muốfgkzn anh bịoefa đfsdoóbuoai.

Cho nêiiaqn đfsdoưrfmla tay kéumcxo ázpcao anh lạkxlbi.

“Khôzabcng cho đfsdoi! Hôzabcm nay anh khôzabcng ăpsmsn mìbqin khôzabcng đfsdoưrfmloefac rờrqnmi đfsdoi!” Côzabc nửjvkua uy hiếwvubp nửjvkua nũfbhmng nịoefau khôzabcng bưrfmlsuddc châsuddn Mộcjfi Nguyệjvkut Sâsuddm lậytsnp tứcfknc dừpihpng lạkxlbi.

“Tạkxlbi sao?” Giọkgdlng anh nhàmspin nhạkxlbt khiếwvubn nãfbhmo Hạkxlbpsmsng Khuynh khôzabcng thôzabcng đfsdoưrfmloefac.

Tạkxlbi sao?

Đcjfiưrfmlơmwbang nhiêiiaqn sợoefa anh đfsdoóbuoai, cơmwba thểynvc khôzabcng thoảjgsci mázpcai.

mwban cóbuoa thểynvcmspibqin?

Nhưrfmlng lờrqnmi nàmspiy cóbuoa phảjgsci quázpca thâsuddn mậytsnt?

Cho đfsdoếwvubn lújxmmc nàmspiy nãfbhmo Hạkxlbpsmsng Khuynh mớsuddi quay lạkxlbi.

zabc tạkxlbi sao kéumcxo khôzabcng cho anh đfsdoi?

Anh khôzabcng ăpsmsn thìbqin thôzabci, đfsdoóbuoai chếwvubt thìbqin kệjvku!

“Sao? Khôzabcng nghĩuulr ra, cóbuoa cầffttn anh trảjgsc lờrqnmi giújxmmp em?” Anh nghiêiiaqng ngưrfmlrqnmi mắuulrt khôzabcng rõrsao ýgzkm vịoefa khiếwvubn côzabc bấkxlbt an.

Cứcfkn cảjgscm thấkxlby anh đfsdoang đfsdoàmspio hốfgkz dụzbtcbqinnh nhảjgscy vàmspio!

“Khôzabcng cầffttn, tôzabci khôzabcng muốfgkzn biếwvubt” Côzabc xua tay cựefgy tuyệjvkut.

“Khôzabcng sao, anh kházpcarfmlơmwbang thiệjvkun rấkxlbt thívqwkch giảjgsci đfsdoázpcap nghi ngờrqnm trong lòmwbang ngưrfmlrqnmi kházpcac. Nguyêiiaqn nhâsuddn em khôzabcng cho anh ra làmspibqin

“Tôzabci khôzabcng nghe! Tôzabci khôzabcng nghe! Tôzabci khôzabcng nghe!” Côzabc bịoefat tai lạkxlbi, mắuulrt nhắuulrm chặrqnmt.

zabc mớsuddi khôzabcng muốfgkzn nghe lờrqnmi dịoefau dàmsping từpihp miệjvkung anh, côzabc khôzabcng muốfgkzn nghe!

“Anh còmwban chưrfmla nóbuoai em liềudkpn biếwvubt anh muốfgkzn nóbuoai gìbqin? Xem ra chújxmmng ta cựefgyc kỳfxrx ăpsmsn ýgzkm” Anh nhìbqinn sang côzabc, mắuulrt mang ýgzkm vịoefa thâsuddm sâsuddu khiếwvubn toàmspin thâsuddn côzabc khôzabcng tựefgy tạkxlbi.

- -------- ----------

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.