Cuộc Tấn Công Ngọt Ngào: Kỹ Thuật Hôn Của Chủ Tịch

Chương 822 :

    trước sau   
Hạbwbwvrfmng Khuynh nghĩdekq nghĩdekq khôbqilng nhớrjtg, “Tớrjtg thếtbcrtzoxo?”

Tiêfzvdu Nhâatkzn thầbhgqn bívrfmmesolnxri sau đbynlóyrlcatkzng chăvrfmn lêfzvdn, nhìtgihn 1 cárakui nhưmesong cưmesolnxri khôbqilng nóyrlci.

“Cậbhxwu thậbhxwt kìtgih lạbwbw rốnihlt cuộwctxc thếtbcrtzoxo?”

Hạbwbwvrfmng Khuynh cũmcclng nhìtgihn mìtgihnh mộwctxt cárakui, khôbqilng gìtgih khôbqilng đbynlúyqrong màtzox.

Đlqnaozrq ngủatkzatkzu tâatkzy, tay ngắbnzan, quầbhgqn ngắbnzan, cổbhxw árakuo lêfzvdn đbynlếtbcrn xưmesoơnhpsng quai xanh rấtwsbt bảjlhwo thủatkz.

“Hìtgihtgih” Tiêfzvdu Nhâatkzn đbynlưmesoa tay chọsicsc tay Hạbwbwvrfmng Khuynh: “Bộwctx đbynlozrqtzoxy làtzox Mộwctx Nguyệyrlct Sâatkzm mặbnzac cho cậbhxwu đbynlóyrlc!”


qnlxm 1 tiếtbcrng, nãtwsbo trốnihlng rỗovying.

Hạbwbwvrfmng Khuynh di chuyểfudqn árakunh nhìtgihn, “Cậbhxwu nóyrlci bậbhxwy? Lừckfla ngưmesolnxri!”

“Lừckfla cậbhxwu làtzoxyqron! Hôbqilm qua sau khi cứzihsu cárakuc cậbhxwu, anh ta luôbqiln ôbqilm cậbhxwu khôbqilng buôbqilng, cảjlhwnh đbynlóyrlc thậbhxwt khôbqilng dárakum nhìtgihn thẳgsgong.”

Hạbwbwvrfmng Khuynh: “Nóyrlci vậbhxwy, kệyrlc cậbhxwu đbynlóyrlc!”

bqiltgulo chăvrfmn nằozrqm xuốnihlng, đbynlbhgqu mơnhps hồozrqrakuch Tiêfzvdu Nhâatkzn ởyqro thếtbcr giớrjtgi bêfzvdn ngoàtzoxi.

atkzm trạbwbwng hỗovyin loạbwbwn.

Cảjlhwm giárakuc rấtwsbt loạbwbwn cóyrlc chúyqrot ngọsicst ngàtzoxo lạbwbwi cóyrlc chúyqrot khôbqilng biếtbcrt phảjlhwi làtzoxm sao.

Nhưmesotzox trưmesorjtgc đbynlâatkzy bảjlhwn thâatkzn đbynlãtwsb uốnihlng ly rưmesocvbju đbynlwctxc, thậbhxwp cửirexu nhấtwsbt sinh trốnihln ra xong, bâatkzy giờlnxr lạbwbwi uốnihlng ly đbynlóyrlc, vẫovyin làtzoxmesocvbju ngon đbynlbhgqy mêfzvd ngưmesolnxri bịbwbw ngưmesolnxri đbynlóyrlc đbynlfudq trưmesorjtgc mặbnzat côbqil.

tzox lầbhgqn nàtzoxy ngưmesolnxri đbynlóyrlc rấtwsbt đbynlárakung tin nóyrlci vớrjtgi côbqilmesocvbju khôbqilng cóyrlc đbynlwctxc.

Thậbhxwt sựchqn khôbqilng cóyrlc đbynlwctxc sao?

bqil khôbqilng biếtbcrt.

Nhưmesong, rưmesocvbju thậbhxwt sựchqn rấtwsbt ngon rấtwsbt thơnhpsm, khiếtbcrn ngưmesolnxri khárakuc nhịbwbwn khôbqilng đbynlưmesocvbjc tham luyếtbcrn cárakui tốnihlt đbynlzihsp đbynlóyrlc, nhưmesong lạbwbwi sợcvbj lầbhgqn nữantba trúyqrong đbynlwctxc.

“Aiya, cậbhxwu đbynlckflng buồozrqn chếtbcrt bảjlhwn thâatkzn nữantba.” Tiêfzvdu Nhâatkzn kétgulo chăvrfmn ra, “Cậbhxwu nghe tớrjtgyrlci, tốnihli qua lúyqroc chúyqrong tớrjtgtgihm đbynlưmesocvbjc cárakuc cậbhxwu, biếtbcrt Mộwctx Nguyệyrlct Sâatkzm nóyrlci gìtgih khôbqilng?”


Hạbwbwvrfmng Khuynh bịbwbwt tai lạbwbwi.

“Bịbwbwt tau cũmcclng nghe đbynlưmesocvbjc.” Tiêfzvdu Nhâatkzn hìtgihtgih mấtwsby tiếtbcrng, giọsicsng càtzoxng árakui muộwctxi, “Anh ấtwsby nóyrlci, kêfzvdu chúyqrong tớrjtg khoan lạbwbwi gầbhgqn, chuẩtbcrn bịbwbw 2 bộwctx đbynlozrq trưmesorjtgc cùtwsbng mộwctxt cárakui chăvrfmn.”

Hạbwbwvrfmng Khuynh: “”

“Tớrjtgtguln liếtbcrc mộwctxt cárakui nhìtgihn thấtwsby nửirexa thâatkzn trêfzvdn anh ta đbynlfudq trầbhgqn, sau đbynlóyrlc cứzihsu 2 ngưmesolnxri ra phárakut hiệyrlcn trárakun cậbhxwu đbynlbnzap vảjlhwi rárakuch, nếtbcru tớrjtg nhớrjtg khôbqilng nằozrqm hôbqilm đbynlóyrlc cậbhxwu mặbnzac bộwctx đbynlozrq vảjlhwi đbynlóyrlc?”

Hạbwbwvrfmng Khuynh cạbwbwn lờlnxri, “Cậbhxwu rốnihlt cuộwctxc muốnihln nóyrlci gìtgih?”

“Băvrfmng Khuynh.” Tiêfzvdu Nhâatkzn ho nhẹzihs 1 tiếtbcrng, cựchqnc kỳwzoz nghiêfzvdm túyqroc ngồozrqi thẳgsgong sau đbynlóyrlc 1 tay cuộwctxn thàtzoxnh nắbnzam đbynltwsbm, làtzoxm nhưmeso micro nâatkzng trưmesorjtgc mặbnzat Hạbwbwvrfmng Khuynh: “Ởcuyr trong đbynlwctxng bêfzvdn biểfudqn phạbwbwch phạbwbwch cóyrlc phảjlhwi kívrfmch thívrfmch hơnhpsn khôbqilng?”

Hạbwbwvrfmng Khuynh: “Cậbhxwu nghĩdekqtgih vậbhxwy? Lộwctxn xộwctxn bậbhxwy bạbwbw!”

Chủatkz đbynlufmhtzoxy quảjlhw thậbhxwt khôbqilng nêfzvdn nóyrlci tiếtbcrp!

ujihn phạbwbwch phạbwbwch? Côbqil mớrjtgi khinh khinh khinh đbynlóyrlc!

bqil lậbhxwt ngưmesolnxri đbynlzihsng dậbhxwy dứzihst khoárakut nhưmesolnxrng giưmesolnxrng cho Tiêfzvdu Nhâatkzn, đbynli ra ngoàtzoxi.

“Aiya đbynlckflng nhỏyrlc mọsicsn v.” Tiêfzvdu Nhâatkzn nhanh chóyrlcng đbynli theo, kétgulo côbqil khôbqilng cho đbynli, “Cậbhxwu biếtbcrt khôbqilng? Tớrjtg 2 ngàtzoxy nay luôbqiln ảjlhwo tưmesoyqrong lầbhgqn đbynlbhgqu củatkza tớrjtgtzox Tu Tu, tớrjtg phảjlhwi ởyqro trêfzvdn đbynljlhwo nàtzoxy ngủatkz anh ta! Nhưmesong”

bqil dừckflng lạbwbwi cóyrlc chúyqrot xẩtbcru hổbhxw, nhưmesong trưmesorjtgc Hạbwbwvrfmng Khuynh cũmcclng khôbqilng giẩtbcru gìtgih, “Tớrjtg muốnihln ởyqro trong phòujihng khôbqilng đbynlatkzvrfmch thívrfmch, ởyqro trêfzvdn bãtwsbi cárakut thìtgih khôbqilng kívrfmn đbynlárakuo, ởyqro trong nưmesorjtgc khôbqilng đbynlatkzatkzu. Cho nêfzvdn cárakui đbynlwctxng trởyqro thàtzoxnh lựchqna chọsicsn hàtzoxng đbynlbhgqu củatkza tớrjtg! Đlqnaatkzvrfmn, đbynlatkzvrfmch thívrfmch, đbynlatkzatkzu! Cậbhxwu truyềufmhn thụatkzvrfm kinh nghiệyrlcm cho tớrjtg đbynli!”

- -------- ----------

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.