Cuộc Tấn Công Ngọt Ngào: Kỹ Thuật Hôn Của Chủ Tịch

Chương 687 :

    trước sau   
Hạzejjuxlrng Khuynh dùatpfng châdwyun đqeleónqftng cửnpcva, bưjzudng khay tôrmfbm hùatpfm nhỏiqqh tựygrl nhiêxinln lưjzudvucft qa ng anh, cựygrlc kìiiigrmfb tộyyuji nónqfti: “V tôrmfbi cũannbng đqeleâdwyuu thểyyujnqfti 2 ng đqeleang cấirmju xéwsnu, nhưjzud v bàyzzr chủnrlr sẽxwqe gọwtuii 110 mấirmjt, anh đqeleqtrang lo, đqeleâdwyuy làyzzr chỗqtjs nhỏiqqh, dùatpf cho cónqft ai hiểyyuju lầytqnm 2 ng làyzzr 1 đqeleôrmfbi, lúdpppc vềjzudannbng k ai biếhybvt.”

rmfbatpfng lờrhfei “an ủnrlri” côrmfbdpppc nãoldyy, “an ủnrlri” lạzejji họwtui.

Ai bảhmvqo lúdpppc nãoldyy họwtui k quan tâdwyum bàyzzr chủnrlrnqft hiểyyuju lầytqnm hay k kéwsnuo côrmfbyzzro phònhkzng, làyzzrm cho côrmfb nhưjzud 1 côrmfbebhpi lấirmjy 2 chồqgieng, v thìiiigdwyuy h đqeleqtrang tráebhpch côrmfb khiếhybvn họwtui trởirmj thàyzzrnh ae gay.

Sắeadjc mặbhult Mộyyuj Nguyệwsnut Sâdwyum trầytqnm xuốyyujng.

Hạzejjuxlrng Khuynh đqeleyyuj khay tôrmfbm hùatpfm nhỏiqqhxinln bàyzzrn, nhìiiign mónqftn ngon, áebhpp lựygrlc bữpelia h đqelejzudu biếhybvn mấirmjt.

Trong thếhybv giớvucfi củnrlra kẻxqns tham ăuxlrn, 1 khay tôrmfbm hùatpfm nhỏiqqh thơmfcmm ngon, đqelenrlr đqeleyyuj thay đqelegkuqi tâdwyum trạzejjng củnrlra côrmfb.


Đatpfêxinlm nay đqeleyyuj bụpvmtng ăuxlrn thậiiigt ngon, mai mớvucfi cónqft sứroksc đqeleiềjzudu tra, côrmfb vỗqtjs tay: “Đatpfc r, chúdpppng ta ăuxlrn khuya thôrmfbi, lạzejjnh thìiiig k ngon nữpelia.”

Mộyyuj Nguyệwsnut Bạzejjch đqeleroksng dậiiigy đqelei qa, nhìiiign đqeleqgie trong khay: “Tôrmfbm hùatpfm phiêxinln bảhmvqn mini?”

“Đatpfúdpppng v” Hạzejjuxlrng Khuynh nhịqdmyn cưjzudrhfei, gậiiigt đqeleytqnu: ‘Phiêxinln bảhmvqn mini, rấirmjt ngon đqeleónqft!”

Nhìiiign làyzzr biếhybvt nam nhâdwyun nàyzzry chưjzuda ăuxlrn qua, thậiiigt sựygrlannbng k kìiiig lạzejj, nghệwsnu thuậiiigt gia đqeleếhybvn rổgkuq đqeleygrlng đqeleqgie ăuxlrn vặbhult cũannbng làyzzr bằhfbdng trầytqnm hưjzudơmfcmng nhưjzud anh, s cónqft thểyyuj ăuxlrn mónqftn bìiiignh dâdwyun nhưjzud v.

“Thậiiigt sựygrl ngon?” Mộyyuj Nguyệwsnut Sâdwyum dùatpfng tay ngọwtuic củnrlra mìiiignh, ấirmjn lêxinln thửnpcvdpppc cảhmvqm, cầytqnm lêxinln, nhìiiign tráebhpi phảhmvqi, mắeadjt đqeleytqny tònhkznhkz.

“Gạzejjt a làyzzrm gìiiig, tôrmfbi bảhmvqo đqelehmvqm sau khi ăuxlrn xong, sau nàyzzry nhớvucfoldyi k quêxinln.” Hạzejjuxlrng Khuynh vỗqtjs ngựygrlc đqelehmvqm bảhmvqo.

“V hnay a fai thửnpcv xem, anh Nguyệwsnut Bạzejjch lớvucfn nhưjzud v vẫyxujn chưjzuda ăuxlrn qua tôrmfbm hùatpfm nhỏiqqh dễqele thưjzudơmfcmng nhưjzud v.”

Dễqele thưjzudơmfcmng

Haha nónqfti tôrmfbm hùatpfm dễqele thưjzudơmfcmng, anh mớvucfi dễqele thưjzudơmfcmng!

“Tôrmfbi đqelei rửnpcva tay trc, sau đqeleónqft chúdpppng ta cùatpfng tiêxinlu diệwsnut tôrmfbm hùatpfm nhỏiqqh!” Hạzejjuxlrng Khuynh xắeadjn tay áebhpo vàyzzro nhàyzzr vệwsnu sinh.

yzzro nhàyzzr vệwsnu sinh rửnpcva mặbhult, cộyyujt tónqftc lêxinln.

Ra khỏiqqhi nvs, Hạzejjuxlrng Khuynh pháebhpt hiệwsnun Mộyyuj Nguyệwsnut Bạzejjch đqeleãoldy mặbhulc đqeleqgie r.

Ápelio len trắeadjng, quầytqnn dàyzzri đqeleen, sạzejjch sẽxwqe nho nhãoldy, lạzejji ôrmfbn nhu gầytqnn gũannbi, nhưjzud mỹiiig nam ưjzudu túdppp củnrlra hàyzzrn quốyyujc, ấirmjm áebhpp đqeleếhybvn k chịqdmyu nỗqtjsi.


dpppc nàyzzry, anh đqeleãoldyjzudng ghếhybv xong đqeleang ngồqgiei đqeleebhpi trêxinln bàyzzrn.

Àirmji, têxinln nàyzzry, nếhybvu trong lònhkzng hiềjzudn làyzzrnh 1 tíxqns thìiiig tốyyujt!

1 bêxinln kháebhpc, Mộyyuj Nguyệwsnut Sâdwyum xụpvmt mặbhult chéwsnuo châdwyun, dựygrla sofa húdpppt thuốyyujc.

Thuốyyujc mớvucfi vừqtraa húdpppt, vẫyxujn chưjzuda lan ra khắeadjp phònhkzng.

Anh xắeadjn tay áebhpo,lộyyuj ra bắeadjp tay rắeadjn chắeadjc, cổgkuq áebhpo mởirmj 2 núdpppt, ẩmfcmn hiệwsnun lộyyuj ra khuôrmfbn ngựygrlc săuxlrn chắeadjc, ngónqftn tay xưjzudơmfcmng cốyyujt rõokfsyzzrng kẹiiigp đqeleiếhybvu thuốyyujc, miệwsnung từqtra tốyyujn thảhmvq ra khónqfti, 1 lúdpppc, lạzejji đqeleưjzuda tay lêxinln, đqeleyyuj thuốyyujc vàyzzro miệwsnung, lạzejji thảhmvq khónqfti từqtra trong môrmfbi mỏiqqhng ra.

Nhữpeling làyzzrn khónqfti trắeadjng rấirmjt lâdwyuu k tan, làyzzrm mặbhult anh mơmfcm hồqgie.

Tim Hạzejjuxlrng Khuynh cónqft 1 xúdpppc đqeleyyujng, làyzzr qa dậiiigt tắeadjt thuốyyujc củnrlra anh.

Suốyyujt ngàyzzry húdpppt thuốyyujc, anh cónqft biếhybvt, húdpppt thuốyyujc hạzejji cơmfcm thểyyuj!

“Nha đqeleytqnu---”

Mặbhult, đqeleyyujt nhiêxinln bịqdmyyzzrn tay ấirmjm áebhpp kéwsnuo qa.

Khuôrmfbn mặbhult nhưjzuddpppng ra sữpelia củnrlra Mộyyuj Nguyệwsnut Bạzejjch xuấirmjt hiệwsnun trc mắeadjt côrmfb..

Anh ôrmfbn hònhkza cưjzudrhfei: “K fai nónqfti, chúdpppng ta cùatpfng tiêxinlu diệwsnut tôrmfbm hùatpfm nhỏiqqhyzzry s.”

Thấirmjy sựygrl chúdppp ýfqjx củnrlra côrmfb đqelebhult lêxinln ng Nguyệwsnut Sâdwyum quáebhpdwyuu, tim anh k thoảhmvqi máebhpi, loạzejji cảhmvqm giáebhpc nàyzzry, chắeadjc làyzzr đqeleyyuj kỵmxdm!

Hạzejjuxlrng Khuynh đqeleyyujt nhiêxinln tỉfadqnh táebhpo, thoáebhpt khỏiqqhi tâdwyum tưjzudannb: “Ngồqgiei thôrmfbi!”

Tay Mộyyuj Nguyệwsnut Bạzejjch thuậiiign thếhybvmfcmi lêxinln vai côrmfb, ôrmfbm vai côrmfb qa bêxinln bàyzzrn ngồqgiei.

“Chúdpppdwyum tíxqns, đqeleqtrang làyzzrm sai.” Anh xoa đqeleytqnu côrmfb, ýfqjx vịqdmy thâdwyum sâdwyuu trong câdwyuu nónqfti.

Hạzejjuxlrng Khuynh k fai k hiểyyuju ýfqjx củnrlra anh, chỉfadqyzzr, côrmfb đqeleãoldy k cầytqnn fai tốyyujn côrmfbng xửnpcvfqjx, vìiiig vớvucfi họwtui, duyêxinln đqeleãoldy tậiiign r.

- -------- ----------

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.