Cuộc Tấn Công Ngọt Ngào: Kỹ Thuật Hôn Của Chủ Tịch

Chương 685 :

    trước sau   
“Phụwcfrt---” Hạafmtmxpzng Khuynh vừhbvaa uốzzixng nưnireldalc chúekxzt nữrcjba phun ra.

Mộxxac Nguyệimwat Sâfwaqm nàamcmy nódycli k kinh ng sẽgzwk chếyastt àamcm!

bfzjoohzm khẳpzitng đpcdnrfhznh, nộxxaci tâfwaqm Mộxxac Nguyệimwat Bạafmtch bâfwaqy h diệimwan tíafmtch áoohzm ảxxacnh tămxpzng vôbfzj kểslkp, sau nụwcfrniremryri, nódycli k chừhbvang làamcm đpcdnang lêpdton kếyast hoạafmtch làamcmm chếyastt anh.

Mộxxac Nguyệimwat Bạafmtch cầzgjym áoohzo tắymltm, ngẩhlxjng đpcdnzgjyu nhìniren Mộxxac Nguyệimwat Sâfwaqm: “E mặjgrxc tôbfzji coi thửmsqx, đpcdnqfglp tôbfzji mớldali mặjgrxc!”

“Mộxxac Nguyệimwat Bạafmtch---” Mắymltt Mộxxac Nguyệimwat Sâfwaqm híafmtp lạafmti, giọdxwung trầzgjym lạafmtnh: “Tôbfzji đpcdnang nhịrfhzn k đpcdnáoohznh anh, tốzzixt nhấdxwut đpcdnhbvang éfgxwp tôbfzji ra tay!”

“Em trai, e đpcdnâfwaqy làamcm đpcdnang dọdxwua tôbfzji àamcm?” Mộxxac Nguyệimwat Bạafmtch dùtwvmng châfwaqn cọdxwupdton đpcdnùtwvmi Mộxxac Nguyệimwat Sâfwaqm 1 cáoohzi, cưniremryri đpcdnjgrxc biệimwat yêpdtou nghiệimwat.


“Anh têpdton biếyastn tháoohzi---”

Đmvyxxxacng táoohzc cọdxwuamcmo đpcdnùtwvmi, khiếyastn Mộxxac Nguyệimwat Sâfwaqm hoàamcmn toàamcmn tứdazuc giậxyzkn, cong lưnireng ấdxwun vai anh, trựcziic tiếyastp ấdxwun xuốzzixng sofa.

Đmvyxxxacng táoohzc đpcdnódycl, tưnire thếyast đpcdnódycl, áoohznh mắymltt báoohz khíafmtniremryrng côbfzjng đpcdnódycl

Àyzhfi

Hạafmtmxpzng Khuynh bắymltt đpcdnzgjyu nghĩbgye chuyệimwan tàamcm áoohzc r!

“Cốzzixc cốzzixc---”

Tiếyastng gõtwvm cửmsqxa vang lêpdton.

Họdxwu quay lạafmti nhìniren cửmsqxa, Hạafmtmxpzng Khuynh lậxyzkp tứdazuc phảxxacn ứdazung lạafmti:”Tôbfzji ra mởoohz, tôbfzji ra mởoohz, 2 ng tiếyastp tụwcfrc, k cầzgjyn lo chuyệimwan kháoohzc---”

bfzj cầzgjym chai nưnireldalc chạafmty ra mởoohz cửmsqxa, mặjgrxt Mộxxac Nguyệimwat Sâfwaqm lạafmtnh lùtwvmng, tay vẫwecdn ấdxwun Mộxxac Nguyệimwat Bạafmtch, màamcmy lạafmti vìnirefwaqu 2 ng tiếyastp tụwcfrc màamcm nhíafmtu lạafmti!

Hạafmtmxpzng Khuynh mởoohz cửmsqxa, 1 khay tôbfzjm hùtwvmm nhỏfaye hấdxwup dẫwecdn mắymltt côbfzj.

amcm chủrocznireng lêpdton, cưniremryri muốzzixn toéfgxwt miệimwang: “Đmvyxâfwaqy làamcmbfzji vừhbvaa kêpdtou ng mua vềevzx, còbzxnn nódyclng, làamcmm módycln ămxpzn khuya làamcm cựcziic kỳzfec thíafmtch hợzgjyp.”

amcm vừhbvaa nódycli, vừhbvaa nhìniren vàamcmo trong.

Nhìniren thấdxwuy cảxxacnh trêpdton sofa, tay run rẩhlxjy, híafmtt 1 hơxfdli sâfwaqu, chúekxzt nữrcjba ngạafmtt thởoohz tạafmti chỗlkns.

Mặjgrxt nhưnire phun đpcdnzgjyy khódycli.

Ng bt thậxyzkt sựczii khódycl “kháoohzng cựczii” loạafmti nhan sắymltc cựcziic phẩhlxjm nàamcmy.

“Àyzhfi, cẩhlxjn thậxyzkn!” Hạafmtmxpzng Khuynh nắymltm vữrcjbng tay côbfzj, thuậxyzkn thếyastnireng qa: “Cảxxacm ơxfdln bàamcm!”

- -------- ----------

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.