Cung Đấu Không Bằng Nuôi Cún

Chương 66 : Thị tẩm

    trước sau   
Giảeizii quyếbxwjt Nhịwkbc Bảeizio xong, Chu Vũnzxt Đjsbxếbxwjkehcơcsdsn tay vềggwk phíxktoa Mạlpggnh Tang Du, lồebiwng nhữvxevng ngómgzfn tay chặckalt vàerdqo nhau. Hắnuyvn bìwkbcnh thảeizin nómgzfi, “Đjsbxi thôgdsdi, vềggwkggwkng bữvxeva.”

Mạlpggnh Tang Du vâbzhxng lờjqjbi, cốgqrh ýncdm đbebyi chậrmvym mộgqrht bưkehcbebyc, mịwkbct mờjqjb nhìwkbcn thoásaezng qua ngưkehcjqjbi đbebyàerdqn ôgdsdng phíxktoa trưkehcbebyc. Bỗnuxdng nhiêgykbn hắnuyvn quay đbebyaujxu nhìwkbcn lạlpggi, đbebyúnpdhng lúnpdhc nhìwkbcn vàerdqo đbebyôgdsdi mắnuyvt đbebyang trợarttn tròdznnn củxktoa côgdsd.

“Nàerdqng sao vậrmvyy? Hm?” Đjsbxôgdsdi màerdqy rậrmvym củxktoa hắnuyvn nhưkehcbebyng lêgykbn, nụdqyekehcjqjbi mang theo cảeizim giásaezc tàerdq ásaezc. Hắnuyvn nâbzhxng cằgykbm Mạlpggnh Tang Du lêgykbn, hơcsdsi thởdbdvmgzfng rẫsrgny phảeizierdqo gòdznnsaezgdsd, mùggwki đbebyàerdqn ôgdsdng vâbzhxy kíxkton khôgdsdng gian côgdsdxktot thởdbdv. Côgdsd hoàerdqn toàerdqn cảeizim giásaezc mìwkbcnh sắnuyvp chếbxwjt ngạlpggt đbebyếbxwjn nơcsdsi.

kehcjqjbng nhưkehc Mạlpggnh Tang Du bịwkbcqkoro tha lưkehcrlysi, chỉnpdhdznnn cásaezch bìwkbcnh tĩnzxtnh nhìwkbcn đbebyôgdsdi mắnuyvt sásaezng màerdq thâbzhxm trầaujxm củxktoa hắnuyvn, ngắnuyvc ngứfqfmgxiwi mộgqrht hồebiwi khôgdsdng nómgzfi nêgykbn lờjqjbi. Cho dùggwklnbvt vềggwkkehcbebyng mạlpggo hay khíxkto chấnuyvt, ngưkehcjqjbi đbebyàerdqn ôgdsdng nàerdqy vẫsrgnn rấnuyvt hoàerdqn hảeizio, đbebyckalc biệnuyvt làerdqnpdhc hắnuyvn cốgqrh ýncdm thểmopg hiệnuyvn.

“Ha ha ~” Thấnuyvy biểmopgu cảeizim nàerdqng ngốgqrhc ngốgqrhc đbebyásaezng yêgykbu vôgdsdggwkng, Chu Vũnzxt Đjsbxếbxwj cắnuyvn lêgykbn môgdsdi nàerdqng mộgqrht miếbxwjng, khoásaezi trásaezkehcjqjbi khẽoxgd. Thậrmvyt khôgdsdng ngờjqjb việnuyvc trêgykbu chọitcfc Tang Du lạlpggi thúnpdh vịwkbc nhưkehc vậrmvyy, hắnuyvn đbebyãgxiwcsdsi nghiệnuyvn cảeizim giásaezc nàerdqy rồebiwi.

“Đjsbxi thôgdsdi.” Kélnbvo kélnbvo tay Tang Du, hắnuyvn tiếbxwjp tụdqyec đbebyi vềggwk phíxktoa trưkehcbebyc. Mạlpggnh Tang Du hoàerdqn hồebiwn, nhắnuyvm mắnuyvt theo đbebygdsdi đbebyi theo bêgykbn cạlpggnh, âbzhxm thầaujxm đbebyásaeznh giásaezkehcjqjbn mặckalt hắnuyvn. Rốgqrht cuộgqrhc thásaezi đbebygqrh hắnuyvn đbebygqrhi xửoxgd vớbebyi mìwkbcnh làerdq nhưkehc thếbxwjerdqo? Cómgzfwkbc đbebyómgzf thậrmvyt khoan dung, thậrmvyt quýncdm trọitcfng, thậrmvyt chiềggwku chuộgqrhng, khiếbxwjn côgdsdmgzfeizio giásaezc rằgykbng mìwkbcnh đbebyưkehcarttc yêgykbu thưkehcơcsdsng biếbxwjt bao nhiêgykbu.


gykbu thưkehcơcsdsng? Đjsbxâbzhxy nhấnuyvt đbebywkbcnh làerdqeizio giásaezc! Âdbdvm thầaujxm lắnuyvc đbebyaujxu, Mạlpggnh Tang Du khómgzfa chặckalt trásaezi tim suýncdmt chúnpdht nữvxeva bịwkbcgykb hoặckalc vàerdqo sâbzhxu trong gómgzfc hộgqrhp đbebyen.

Thiêgykbn đbebyiệnuyvn, Phùggwkng ma ma đbebyang chỉnpdh huy cung nhâbzhxn trìwkbcnh bàerdqy bàerdqn ăqvaqn. Trởdbdv lạlpggi nơcsdsi đbebyãgxiwdbdvqvaqm thásaezng trờjqjbi, ngửoxgdi đbebyưkehcarttc mùggwki thơcsdsm củxktoa thứfqfmc ăqvaqn bêgykbn trong, Chu Vũnzxt Đjsbxếbxwjxktot mộgqrht hơcsdsi thậrmvyt sâbzhxu, khómgzfe miệnuyvng khôgdsdng kiềggwkm chếbxwj đbebyưkehcarttc màerdq nhếbxwjch lêgykbn, cảeizim giásaezc trung thàerdqnh ‘rốgqrht cuộgqrhc cũnzxtng đbebyãgxiw quay trởdbdv vềggwk’ đbebyong đbebyaujxy trong tim hắnuyvn. Mộgqrht ngưkehcjqjbi ởdbdv trong Càerdqn Thanh Cung môgdsdng mêgykbnh rộgqrhng lớbebyn nhưkehc vậrmvyy, lạlpggi khôgdsdng cómgzf Tang Du bêgykbn cạlpggnh, mỗnuxdi đbebyêgykbm hắnuyvn đbebyggwku trằgykbn trọitcfc khómgzf ngủxkto.

Thong thảeizikehcbebyc châbzhxn vàerdqo tẩggwkm đbebyiệnuyvn, thấnuyvy cásaezi giỏmopg liễyptxu nhỏmopg đbebyckalt bêgykbn cạlpggnh giưkehcjqjbng Tang Du, khómgzfe môgdsdi vẫsrgnn đbebyang nhếbxwjch lêgykbn củxktoa hắnuyvn lậrmvyp tứfqfmc biếbxwjn thàerdqnh mộgqrht đbebyưkehcjqjbng thẳunbfng. Vìwkbc sao lạlpggi cásaezch gầaujxn nhưkehc vậrmvyy chứfqfm? Vịwkbc thếbxwj A Bảeizio trong lòdznnng nàerdqng cómgzf thểmopg thay thếbxwj trong thờjqjbi gian ngắnuyvn nhưkehc vậrmvyy sao?

“Đjsbxem thứfqfmerdqy ra ngoàerdqi!” Hắnuyvn chỉnpdherdqo cásaezi giỏmopg liễyptxu, ra lệnuyvnh cho cung nhâbzhxn đbebyfqfmng ởdbdv phíxktoa sau. Vừdqyea liếbxwjc qua chậrmvyu cásaezt cùggwkng básaezt nưkehcbebyc ởdbdvmgzfc, sắnuyvc mặckalt càerdqng đbebyen hơcsdsn, “Còdznnn cásaezi nàerdqy, cásaezi nàerdqy, đbebyem hếbxwjt ra ngoàerdqi!”

Dứfqfmt lờjqjbi, hắnuyvn nhìwkbcn vềggwk phíxktoa Tang Du. Đjsbxôgdsdi màerdqy thanh túnpdh củxktoa nàerdqng nhíxktou lạlpggi, vẻgqrh mặckalt hoàerdqn toàerdqn khôgdsdng cam lòdznnng. Hắnuyvn trầaujxm giọitcfng ra lệnuyvnh, “Sau nàerdqy trẫsrgnm khôgdsdng cho phélnbvp Nhịwkbc Bảeizio bưkehcbebyc vàerdqo tẩggwkm đbebyiệnuyvn củxktoa nàerdqng, khôgdsdng cho nómgzf trèqkoro lêgykbn giưkehcjqjbng nàerdqng, khôgdsdng cho nàerdqng ôgdsdm nómgzf ngủxkto. Lúnpdhc trẫsrgnm ởdbdv đbebyâbzhxy nómgzf khôgdsdng đbebyưkehcarttc phélnbvp lộgqrh diệnuyvn. Nàerdqng hiểmopgu chưkehca?”

“Thầaujxn thiếbxwjp đbebyãgxiw hiểmopgu.” Ngoàerdqi miệnuyvng Mạlpggnh Tang Du vôgdsdggwkng ngoan ngoãgxiwn vâbzhxng lờjqjbi, trong lòdznnng lạlpggi vứfqfmt chuyệnuyvn kia sang mộgqrht bêgykbn.

Chu Vũnzxt Đjsbxếbxwj nhíxktou màerdqy nhếbxwjch môgdsdi, lạlpggi nâbzhxng cằgykbm nàerdqng lêgykbn, gằgykbn từdqyeng tiếbxwjng cảeizinh cásaezo, “Nếbxwju nhưkehc đbebymopg trẫsrgnm phásaezt hiệnuyvn trêgykbn giưkehcjqjbng nàerdqng cómgzf mộgqrht sợartti lôgdsdng chómgzferdqo, trẫsrgnm lậrmvyp tứfqfmc nélnbvm nómgzf ra ngoàerdqi. Trẫsrgnm khôgdsdng nómgzfi đbebyùggwka.”

“Thầaujxn thiếbxwjp đbebyãgxiw hiểmopgu” Mạlpggnh Tang Du âbzhxm thầaujxm nghiếbxwjn răqvaqng, trêgykbn mặckalt tưkehcơcsdsi tắnuyvn mỉnpdhm cưkehcjqjbi, trong lòdznnng lạlpggi oásaezn thầaujxm: Mẹlros kiếbxwjp chứfqfm, muốgqrhn cạlpggnh tranh vớbebyi Nhịwkbc Bảeizio? Sao ngưkehcơcsdsi cómgzf thểmopg ngâbzhxy thơcsds nhưkehc vậrmvyy?

“Rấnuyvt ngoan!” Hắnuyvn thìwkbc thầaujxm, cúnpdhi đbebyaujxu hôgdsdn lêgykbn đbebyôgdsdi môgdsdi hồebiwng mềggwkm củxktoa nàerdqng, trong đbebyôgdsdi mắnuyvt sâbzhxu thẳunbfm kia toàerdqn làerdqgykbu chiềggwku tha thiếbxwjt. Nhấnuyvt đbebywkbcnh trong lòdznnng bélnbv con nàerdqy đbebyang mắnuyvng trẫsrgnm! Hắnuyvn buồebiwn cưkehcjqjbi nghĩnzxt thầaujxm.

“Hoàerdqng thưkehcarttng, nưkehcơcsdsng nưkehcơcsdsng, bâbzhxy giờjqjbmgzf thểmopgggwkng bữvxeva rồebiwi ạlpgg.” Phùggwkng ma ma đbebyi vàerdqo bẩggwkm básaezo, thấnuyvy hai ngưkehcjqjbi đbebyang gầaujxn gũnzxti nhau nhưkehc vậrmvyy, bàerdqgdsdggwkng xấnuyvu hổsrgn, lậrmvyp tứfqfmc lui ra ngoàerdqi, trong lòdznnng quảeizi thựitcfc khôgdsdng hiểmopgu đbebyưkehcarttc: Nưkehcơcsdsng nưkehcơcsdsng nómgzfi Hoàerdqng thưkehcarttng chỉnpdh giảeizi vờjqjb sủxktong ásaezi ngưkehcjqjbi, sao nôgdsdwkbc khôgdsdng thấnuyvy giốgqrhng gìwkbc cảeizi?

Hai ngưkehcjqjbi nắnuyvm tay đbebyi vàerdqo trong thiêgykbn đbebyiệnuyvn. Chiếbxwjc bàerdqn ăqvaqn nhỏmopg Mạlpggnh Tang Du thưkehcjqjbng hay dùggwkng đbebyãgxiw chuyểmopgn đbebyi nơcsdsi khásaezc, thay bằgykbng mộgqrht cásaezi bàerdqn dàerdqi vĩnzxt đbebylpggi, trêgykbn bàerdqn bàerdqy đbebyxktosaezc loạlpggi thứfqfmc ăqvaqn nómgzfng hổsrgni ngon mắnuyvt, khôgdsdng dưkehcbebyi hai mưkehcơcsdsi mómgzfn. Đjsbxâbzhxy vốgqrhn làerdq chuyệnuyvn bìwkbcnh thưkehcjqjbng, nhưkehcng bâbzhxy giờjqjb Chu Vũnzxt Đjsbxếbxwj ngồebiwi vàerdqo vẫsrgnn khôgdsdng thấnuyvy quen.

npdhc còdznnn làerdqm A Bảeizio, mỗnuxdi bữvxeva hắnuyvn cùggwkng Tang Du chỉnpdh ăqvaqn bốgqrhn mómgzfn, hai mặckaln, mộgqrht rau mộgqrht canh trêgykbn mộgqrht chiếbxwjc bàerdqn nhỏmopg. Tang Du ngồebiwi mộgqrht bêgykbn hắnuyvn ngồebiwi mộgqrht bêgykbn, hai ngưkehcjqjbi mặckalt đbebygqrhi mặckalt, chỉnpdh cầaujxn cúnpdhi đbebyaujxu cơcsds hồebiwmgzf thểmopg chạlpggm trásaezn lẫsrgnn nhau. Làerdq gầaujxn gũnzxti khắnuyvng khíxktot nhưkehc vậrmvyy, nhưkehc thểmopgcsdsi thởdbdv quấnuyvn quíxktot ấnuyvm ásaezp vẫsrgnn còdznnn vưkehcơcsdsng vấnuyvn trong lòdznnng hắnuyvn, luôgdsdn khiếbxwjn hắnuyvn giậrmvyt mìwkbcnh thứfqfmc giấnuyvc giữvxeva đbebyêgykbm.

Nghĩnzxt lạlpggi trưkehcbebyc kia, rồebiwi lạlpggi nhìwkbcn Tang Du nhưkehcsaezch xa vờjqjbi vợartti, Chu Vũnzxt Đjsbxếbxwj chợarttt thấnuyvy cay đbebynuyvng. Biếbxwjn thàerdqnh ngưkehcjqjbi, khoảeizing cásaezch giữvxeva hắnuyvn cùggwkng Tang Du lạlpggi trởdbdvgykbn ngàerdqy càerdqng xa xôgdsdi.


“Đjsbxem hếbxwjt tấnuyvt cảeizi thứfqfmc ăqvaqn xuốgqrhng, thưkehcdbdvng cho hạlpgg nhâbzhxn Bíxktoch tiêgykbu cung, đbebysrgni thàerdqnh hai mặckaln mộgqrht rau mộgqrht canh, bàerdqy trêgykbn chiếbxwjc bàerdqn nhỏmopg kia.” Hắnuyvn buôgdsdng đbebyũnzxta, trầaujxm giọitcfng ra lệnuyvnh.

“Hoàerdqng thưkehcarttng, nhữvxevng mómgzfn ăqvaqn nàerdqy khôgdsdng hợarttp khẩggwku bịwkbc sao ạlpgg?” Mạlpggnh Tang Du dịwkbcu dàerdqng hỏmopgi.

“Khôgdsdng, quásaez nhiềggwku, hai chúnpdhng ta ăqvaqn khôgdsdng hếbxwjt. Sau nàerdqy trẫsrgnm đbebyếbxwjn cứfqfm theo thếbxwjerdqerdqm, khôgdsdng cầaujxn thiếbxwjt phảeizii phôgdsd trưkehcơcsdsng lãgxiwng phíxkto quásaez mứfqfmc.” Hắnuyvn mỉnpdhm cưkehcjqjbi, kélnbvo Tang Du đbebyfqfmng dậrmvyy đbebymopg cung nhâbzhxn dọitcfn bàerdqn. Hắnuyvn còdznnn nhớbeby rấnuyvt rõdqye, trưkehcbebyc kia Tang Du từdqyeng côgdsdng kíxktoch hắnuyvn kịwkbcch liệnuyvt rằgykbng hắnuyvn quásaez xa xỉnpdh, cásaezi dásaezng căqvaqm phẫsrgnn tứfqfmc giậrmvyn kia quảeizi thựitcfc đbebyásaezng yêgykbu vôgdsdggwkng. Kỳdlkx thựitcfc Tang Du nhàerdq hắnuyvn làerdq mộgqrht côgdsdkehcơcsdsng tốgqrht, tuy còdznnn nhỏmopg nhưkehcng đbebyãgxiwmgzf chíxktonh kiếbxwjn riêgykbng, cũnzxtng cómgzf nhữvxevng tưkehckehcdbdvng mớbebyi mẻgqrh. Nếbxwju hắnuyvn khôgdsdng biếbxwjn thàerdqnh A Bảeizio, hắnuyvn vĩnzxtnh viễyptxn cũnzxtng khôgdsdng thểmopg biếbxwjt ngay bêgykbn cạlpggnh mìwkbcnh còdznnn ẩggwkn giấnuyvu mộgqrht viêgykbn ngọitcfc quýncdm nhưkehc vậrmvyy.

Mạlpggnh Tang Du gậrmvyt đbebyaujxu, hơcsdsi kinh ngạlpggc nhìwkbcn thoásaezng qua Chu Vũnzxt Đjsbxếbxwj, khôgdsdng biếbxwjt vìwkbc sao hắnuyvn lạlpggi đbebygqrht ngộgqrht giásaezc ngộgqrh nhưkehc vậrmvyy.

Thứfqfmc ăqvaqn đbebyưkehcarttc dọitcfn lêgykbn, hai ngưkehcjqjbi ngồebiwi sásaezt nhau trêgykbn chiếbxwjc bàerdqn nhỏmopg, cùggwkng ăqvaqn bốgqrhn mómgzfn mặckaln chay canh, giốgqrhng nhưkehc đbebyôgdsdi vợartt chồebiwng bìwkbcnh thưkehcjqjbng, nàerdqng gắnuyvp cho ta mộgqrht đbebyũnzxta ta múnpdhc cho nàerdqng mộgqrht básaezt canh, khôgdsdng khíxkto quảeizi thựitcfc cảeizim đbebygqrhng ấnuyvm ásaezp.

Ăxkton cơcsdsm xong, Mạlpggnh Tang Du đbebyang chuẩggwkn bịwkbc đbebyggwk nghịwkbc đbebyi Ngựitcf hoa viêgykbn tảeizin bộgqrh tiêgykbu thựitcfc, hắnuyvn lạlpggi dắnuyvt tay nàerdqng kélnbvo thẳunbfng vàerdqo trong tẩggwkm đbebyiệnuyvn, bộgqrh phásaezp cómgzf phầaujxn vộgqrhi vãgxiw.

“Hoàerdqng thưkehcarttng, chúnpdhng ta nêgykbn ra ngoàerdqi đbebyi dạlpggo, thuậrmvyn tiệnuyvn tiêgykbu thựitcfc.” Côgdsdlnbvo kélnbvo ốgqrhng tay ásaezo hắnuyvn, dịwkbcu dàerdqng lêgykbn tiếbxwjng.

“Trẫsrgnm cómgzfsaezch tiêgykbu thựitcfc rấnuyvt tốgqrht.” Chu Vũnzxt Đjsbxếbxwj xoay ngưkehcjqjbi lạlpggi, xoa xoa cásaezi mũnzxti nhỏmopg củxktoa nàerdqng, giọitcfng nómgzfi khàerdqn hẳunbfn. Sásaezu thásaezng trờjqjbi nhung nhớbeby, rốgqrht cuộgqrhc hôgdsdm nay mớbebyi cómgzf thểmopg chạlpggm tớbebyi, sao hắnuyvn còdznnn đbebyxkto kiêgykbn nhẫsrgnn màerdq chờjqjb? Lúnpdhc ăqvaqn cơcsdsm quảeizi thựitcfc khôgdsdng biếbxwjt ngon làerdqwkbc.

“Nhưkehcng Hoàerdqng thưkehcarttng, thiếbxwjp vẫsrgnn còdznnn chưkehca tắnuyvm rửoxgda huâbzhxn hưkehcơcsdsng.” Mạlpggnh Tang Du khómgzf xửoxgd cấnuyvt lờjqjbi. Theo quy đbebywkbcnh, khi Hoàerdqng thưkehcarttng chọitcfn thẻgqrherdqi, phi tửoxgd sẽoxgd tắnuyvm rửoxgda huâbzhxn hưkehcơcsdsng chờjqjb Hoàerdqng thưkehcarttng lâbzhxm hạlpggnh. Hôgdsdm nay côgdsd chưkehca kịwkbcp hiểmopgu môgdsdgykbwkbc đbebyãgxiw bịwkbc tậrmvyp kíxktoch.

“Thưkehcjqjbng Hỉnpdh, chuẩggwkn bịwkbckehcbebyc.” Chu Vũnzxt Đjsbxếbxwj ra lệnuyvnh, Thưkehcjqjbng Hỉnpdh đbebyfqfmng ởdbdv ngoàerdqi đbebyiệnuyvn vâbzhxng mệnuyvnh, gọitcfi vàerdqi thásaezi giásaezm tớbebyi nhanh nhẹlrosn mang nưkehcbebyc vàerdqo. Nhịwkbcn gầaujxn sásaezu thásaezng dàerdqi, nhấnuyvt đbebywkbcnh Hoàerdqng thưkehcarttng đbebyang rấnuyvt nómgzfng ruộgqrht.

“Ra ngoàerdqi hếbxwjt đbebyi.” Hắnuyvn phấnuyvt tay, cho toàerdqn bộgqrh thásaezi giásaezm cùggwkng cung nữvxev hầaujxu hạlpgg trong đbebyiệnuyvn lui ra ngoàerdqi, cuốgqrhi cùggwkng nhìwkbcn vềggwk phíxktoa Tang Du, đbebyôgdsdi mắnuyvt tốgqrhi thẳunbfm giấnuyvy lêgykbn hai ngọitcfn lửoxgda, “Trẫsrgnm tắnuyvm cùggwkng nàerdqng.”

Áxktonh mắnuyvt nómgzfng rẫsrgny kia vừdqyea chiếbxwju đbebyếbxwjn, hai tai Mạlpggnh Tang Du nhanh chómgzfng đbebymopg rầaujxn. Chu Vũnzxt Đjsbxếbxwjkehcjqjbi khẽoxgd, âbzhxm giọitcfng khàerdqn khàerdqn thu húnpdht vôgdsdggwkng. Hắnuyvn biếbxwjt Tang Du cómgzf mộgqrht đbebyckalc đbebyiểmopgm, mặckalt muốgqrhn đbebymopg sẽoxgd đbebymopg, quảeizi thựitcfc hạlpggnpdht thàerdqnh văqvaqn, nhưkehcng mộgqrht khi nàerdqng ngưkehcarttng thậrmvyt thìwkbc chỉnpdhmgzf tai đbebymopggykbn màerdq thôgdsdi.

“Thầaujxn thiếbxwjp thay quầaujxn ásaezo cho ngưkehcjqjbi.” Tim Mạlpggnh Tang run lêgykbn, cốgqrh gắnuyvng chốgqrhng lạlpggi têgykbn đbebyàerdqn ôgdsdng đbebyang cốgqrh tỏmopg ra quyếbxwjn rũnzxt chếbxwjt ngưkehcjqjbi kia.


“Đjsbxmopg trẫsrgnm.” Giọitcfng Chu Vũnzxt Đjsbxếbxwj đbebyãgxiw khàerdqn đbebyckalc, mộgqrht tay vuốgqrht ve vàerdqnh tai ấnuyvm nómgzfng củxktoa nàerdqng, mộgqrht tay cởdbdvi vạlpggt ásaezo nàerdqng, chỉnpdh hai ba lưkehcarttt đbebyãgxiw cởdbdvi sạlpggch lớbebyp ásaezo bêgykbn ngoàerdqi.

Mạlpggnh Tang Du chỉnpdh ngâbzhxy ngưkehcjqjbi trong mộgqrht lásaezt đbebyãgxiw bịwkbcmgzfc sạlpggch sẽoxgd, đbebyưkehcarttc ôgdsdm vàerdqo trong bồebiwn tắnuyvm gỗnuxdnuyvm ásaezp. Đjsbxsrgni mộgqrht tưkehc thếbxwj ngồebiwi thoảeizii másaezi hơcsdsn, côgdsd vừdqyea vốgqrhc nưkehcbebyc vừdqyea híxktop híxktop mắnuyvt thưkehcdbdvng thứfqfmc đbebygqrhng tásaezc ‘thoásaezt y’ củxktoa hắnuyvn, âbzhxm thầaujxm oásaezn hậrmvyn: Quảeizi nhiêgykbn làerdq Hoàerdqng đbebyếbxwj, thậrmvyt sựitcf am hiểmopgu chuyệnuyvn lộgqrht đbebyebiw ngưkehcjqjbi ta!

Vếbxwjt thưkehcơcsdsng trêgykbn vai Chu Vũnzxt Đjsbxếbxwj đbebyãgxiw khỏmopgi hẳunbfn, chỉnpdh đbebymopg lạlpggi vếbxwjt sẹlroso mờjqjb, nhìwkbcn qua rấnuyvt cómgzfgxiwxktonh. Nghỉnpdh ngơcsdsi mộgqrht thásaezng, thâbzhxn thểmopg đbebyãgxiw khôgdsdi phụdqyec lạlpggi sựitcfkehcjqjbng trásaezng vốgqrhn cómgzf, vai rộgqrhng thắnuyvt lưkehcng hẹlrosp, đbebyưkehcjqjbng cong cơcsds bắnuyvp rõdqyeerdqmg, bụdqyeng còdznnn cómgzfsaezu múnpdhi cơcsds khíxktot nhau khiếbxwjn cho ngưkehcjqjbi ta muốgqrhn sờjqjb thửoxgd mộgqrht phen, quảeizi thựitcfc làerdq phong cảeizinh tưkehcơcsdsi đbebylrosp. Đjsbxâbzhxy làerdq mộgqrht cơcsds thểmopg đbebyàerdqn ôgdsdng hoàerdqn mỹxkto khôgdsdng cầaujxn nghi ngờjqjb, đbebyxkto đbebyggwkggwk quyếbxwjn toàerdqn bộgqrh đbebyàerdqn bàerdq trong thiêgykbn hạlpgg chứfqfm đbebydqyeng nómgzfi gìwkbc đbebyếbxwjn phầaujxn to lớbebyn mộgqrht tay khómgzf giữvxev đbebyưkehcarttc bêgykbn dưkehcbebyi kia.

Tiếbxwjn cung ba năqvaqm, mỗnuxdi lầaujxn ásaezi âbzhxn chỉnpdh đbebyggwku qua loa cho xong, cómgzf bao giờjqjb Mạlpggnh Tang Du cẩggwkn thậrmvyn nhìwkbcn kỹxkto thâbzhxn thểmopg hắnuyvn đbebyâbzhxu? Côgdsd tấnuyvp tấnuyvp nưkehcbebyc, vốgqrhc lêgykbn hai gòdznnsaezmgzfng bừdqyeng củxktoa mìwkbcnh, mấnuyvt tựitcf nhiêgykbn quay đbebyaujxu sang chỗnuxd khásaezc.

Áxktonh mắnuyvt luôgdsdn chúnpdh ýncdm đbebyếbxwjn biểmopgu cảeizim củxktoa nàerdqng, Chu Vũnzxt Đjsbxếbxwjkehcjqjbi thầaujxm, sảeizii bưkehcbebyc châbzhxn tớbebyi bồebiwn tắnuyvm, từdqye phíxktoa sau ôgdsdm siếbxwjt nàerdqng vàerdqo lòdznnng, hai tay trưkehcarttt từdqye vai nàerdqng xuốgqrhng, lưkehcbebyt qua toàerdqn thâbzhxn. Cảeizim xúnpdhc mềggwkm mạlpggi mịwkbcn mưkehcarttt trong lòdznnng bàerdqn tay khiếbxwjn hắnuyvn thỏmopga mãgxiwn thởdbdverdqi mộgqrht hơcsdsi. Rốgqrht cuộgqrhc hắnuyvn đbebyãgxiwmgzf thểmopg ôgdsdm Tang Du trọitcfn vàerdqo lòdznnng!

“Hoàerdqng thưkehcarttng, đbebymopg thiếbxwjp chàerdqkehcng cho ngàerdqi.” Cảeizim giásaezc đbebyưkehcarttc vậrmvyt thôgdsd cứfqfmng chen vàerdqo giữvxeva môgdsdng, thâbzhxn thểmopg Mạlpggnh Tang Du cứfqfmng ngắnuyvc.

“Khôgdsdng cầaujxn, trẫsrgnm tắnuyvm cho nàerdqng.” Khẽoxgdgdsdn lêgykbn phầaujxn cổsrgn mịwkbcn màerdqng củxktoa nàerdqng, bàerdqn tay hắnuyvn phủxktogykbn bờjqjb ngựitcfc tròdznnn trịwkbca kia, nhẹlros nhàerdqng vuốgqrht ve. Vậrmvyt cứfqfmng bêgykbn dưkehcbebyi càerdqng lúnpdhc càerdqng cómgzf xu thếbxwj to hơcsdsn, hôgdsd hấnuyvp cũnzxtng ngàerdqy càerdqng dồebiwn dậrmvyp.

csdsi thởdbdvmgzfng rựitcfc phảeizigykbn lưkehcng Mạlpggnh Tang Du khiếbxwjn cảeizi ngưkehcjqjbi côgdsd bắnuyvt đbebyaujxu nómgzfng lêgykbn.

Ngómgzfn tay dàerdqi củxktoa hắnuyvn từdqye bụdqyeng trưkehcarttt xuốgqrhng phầaujxn bêgykbn dưkehcbebyi, thuậrmvyn thếbxwj chui vàerdqo bêgykbn trong kíxktoch thíxktoch. Mạlpggnh Tang Du yếbxwju ớbebyt dựitcfa vàerdqo lồebiwng ngựitcfc mạlpggnh mẽoxgd củxktoa hắnuyvn, cảeizi ngưkehcjqjbi giốgqrhng nhưkehc đbebyiệnuyvn giậrmvyt bắnuyvt đbebyaujxu run run, đbebyôgdsdi mắnuyvt phưkehcarttng phủxkto mộgqrht lớbebyp nưkehcbebyc mỏmopgng mơcsdserdqng, mêgykbnh mêgykbnh mang mang nhìwkbcn vềggwkkehc khôgdsdng, cásaezi miệnuyvng nhỏmopg khôgdsdng ngừdqyeng rêgykbn rỉnpdh, ngoạlpggi trừdqye gọitcfi hai chữvxev ‘Hoàerdqng thưkehcarttng’, côgdsd khôgdsdng nómgzfi đbebyưkehcarttc mộgqrht câbzhxu hoàerdqn chỉnpdhnh. Mạlpggnh Tang Du côgdsd, lầaujxn đbebyaujxu tiêgykbn trong ba năqvaqm tiếbxwjn cung cómgzf thểmopg cảeizim nhậrmvyn đbebyưkehcarttc cảeizim giásaezc ásaezi âbzhxn làerdq nhưkehc thếbxwjerdqo.

“Tang Du, trẫsrgnm rấnuyvt nhớbebyerdqng…” Hắnuyvn vừdqyea liếbxwjm hôgdsdn lưkehcng nàerdqng, vừdqyea thìwkbc thầaujxm bộgqrhc lộgqrh nỗnuxdi nhớbeby trong lòdznnng. Thấnuyvy khuôgdsdn mặckalt nàerdqng đbebyãgxiw ngậrmvyp trong mêgykb ásaezi, hắnuyvn thỏmopga mãgxiwn cưkehcjqjbi khẽoxgd. Hắnuyvn đbebyãgxiw mấnuyvt đbebyi Tang Du ba năqvaqm, bâbzhxy giờjqjb, hắnuyvn chỉnpdh muốgqrhn đbebyem hếbxwjt khảeiziqvaqng mìwkbcnh cómgzf lấnuyvy lòdznnng nàerdqng, khiếbxwjn nàerdqng vui vẻgqrh hạlpggnh phúnpdhc.

Bếbxwjerdqng ra ngoàerdqi bồebiwn tắnuyvm, hắnuyvn đbebyckalt nàerdqng xuốgqrhng giưkehcjqjbng, rồebiwi lạlpggi cúnpdhi ngưkehcjqjbi lưkehcbebyt môgdsdi trêgykbn từdqyeng tấnuyvc thâbzhxn thểmopgerdqng. Vầaujxng trásaezn đbebyaujxy đbebyckaln, cásaeznh môgdsdi mềggwkm mạlpggi, xưkehcơcsdsng quai xanh duyêgykbn dásaezng, ngómgzfn tay mảeizinh mai, bờjqjb ngựitcfc tròdznnn trịwkbca, phầaujxn bụdqyeng bằgykbng phẳunbfng, thậrmvym chíxkto cảeizi đbebyaujxu ngómgzfn châbzhxn đbebyásaezng yêgykbu kia cũnzxtng khôgdsdng tha.

Hắnuyvn vừdqyea liếbxwjm hôgdsdn múnpdht másaezt, vừdqyea khàerdqn giọitcfng lêgykbn tiếbxwjng hỏmopgi, “Tang Du, thíxktoch trẫsrgnm làerdqm nhưkehc vậrmvyy khôgdsdng? Hm?”

Đjsbxásaezp trảeizi hắnuyvn chỉnpdhmgzf tiếbxwjng thởdbdv gấnuyvp càerdqng lúnpdhc càerdqng dồebiwn củxktoa Mạlpggnh Tang Du. Hắnuyvn thỏmopga mãgxiwn cưkehcjqjbi khẽoxgd, vùggwki đbebyaujxu vàerdqo đbebyómgzfa hoa đbebyãgxiw ưkehcbebyt đbebysrgnm, dùggwkng hếbxwjt kỹxkto xảeizio cómgzf đbebyưkehcarttc kíxktoch thíxktoch ngưkehcjqjbi bêgykbn dưkehcbebyi. Tang Du rấnuyvt nhiệnuyvt tìwkbcnh, phảeizin ứfqfmng tựitcf nhiêgykbn cũnzxtng rấnuyvt ngâbzhxy thơcsds, hoàerdqn toàerdqn tuâbzhxn theo bảeizin năqvaqng nộgqrhi tâbzhxm, hoàerdqn toàerdqn khôgdsdng cómgzf chúnpdht gìwkbc gọitcfi làerdq giảeizi vờjqjb, khiếbxwjn hắnuyvn trầaujxm mêgykb khôgdsdng tựitcf kiềggwkm chếbxwj đbebyưkehcarttc.

Phásaezo hoa từdqyeng cụdqyem từdqyeng cụdqyem nởdbdv bung trong đbebyaujxu ómgzfc Mạlpggnh Tang Du đbebyếbxwjn choásaezng vásaezng. Dưkehcjqjbng nhưkehc trêgykbn thâbzhxn thểmopggdsd, nhữvxevng đbebygqrhm lửoxgda nhỏmopg dấnuyvy lêgykbn khắnuyvp nơcsdsi, cảeizim giásaezc mãgxiwnh liệnuyvt khôgdsdng thểmopgerdqo so sásaeznh đbebyưkehcarttc vớbebyi nhữvxevng lầaujxn ásaezi âbzhxn qua loa nhưkehc trưkehcbebyc. Côgdsd muốgqrhn đbebyưkehcarttc mộgqrht lầaujxn thảeizi lỏmopgng chìwkbcm đbebynuyvm.

“Nhìwkbcn trẫsrgnm, nómgzfi nàerdqng cómgzf thíxktoch hay khôgdsdng?” Mặckalc kệnuyv phầaujxn bêgykbn dưkehcbebyi khómgzf chịwkbcu, Chu Vũnzxt Đjsbxếbxwj nắnuyvm lấnuyvy cằgykbm nàerdqng, vừdqyea hỏmopgi vừdqyea cắnuyvn lêgykbn cásaeznh môgdsdi đbebymopg thẫsrgnm kia, cọitcfsaezt kíxktoch thíxktoch nàerdqng, chỉnpdherdq khôgdsdng muốgqrhn tiếbxwjn thẳunbfng vàerdqo.

“Thíxktoch! Thíxktoch! Ngưkehcơcsdsi khôgdsdng thểmopg nhanh hơcsdsn hơcsdsn mộgqrht chúnpdht sao?!” Áxktonh mắnuyvt Mạlpggnh Tang Du bịwkbc hắnuyvn kíxktoch thíxktoch đbebyếbxwjn ửoxgdng đbebymopg, ôgdsdm cổsrgn hắnuyvn, hai châbzhxn cuốgqrhn lêgykbn vòdznnng eo mạlpggnh mẽoxgd kia, cásaezi môgdsdng chủxkto đbebygqrhng nâbzhxng lêgykbn tiếbxwjp nhậrmvyn, cửoxgd đbebygqrhng quảeizi thựitcfc quyếbxwjn rũnzxt khómgzf tảeizi.

gdsdlnbverdqy quảeizi thựitcfc quásaez hoang dãgxiw! Chu Vũnzxt Đjsbxếbxwjgykbn lêgykbn, suýncdmt chúnpdht nữvxeva bịwkbcerdqng đbebygqrht kíxktoch màerdq ‘văqvaqn chưkehcơcsdsng trôgdsdi chảeiziy.’ Hắnuyvn muốgqrhn trừdqyeng phạlpggt, cắnuyvn vàerdqnh tai nàerdqng mộgqrht miếbxwjng, chặckaln môgdsdi nàerdqng lạlpggi rồebiwi bắnuyvt đbebyaujxu chuyểmopgn đbebygqrhng. Cùggwkng ngưkehcjqjbi mìwkbcnh yêgykbu ásaezi âbzhxn yêgykbu thưkehcơcsdsng, cảeizim giásaezc tuyệnuyvt vờjqjbi nàerdqy quảeizi thựitcfc khôgdsdng cómgzfsaezch nàerdqo diễyptxn tảeizi bằgykbng ngôgdsdn từdqye. Bâbzhxy giờjqjb Chu Vũnzxt Đjsbxếbxwj mớbebyi biếbxwjt bảeizin thâbzhxn mìwkbcnh đbebyãgxiw bỏmopg lỡrlys đbebyiềggwku gìwkbc.

Thẩggwkn thểmopg quấnuyvn quíxktot đbebyếbxwjn hơcsdsn nửoxgda đbebyêgykbm, Thưkehcjqjbng Hỉnpdhdznnng lưkehcng đbebyfqfmng bêgykbn ngoàerdqi đbebyiệnuyvn, dùggwkng phấnuyvt trầaujxn che nửoxgda ngưkehcjqjbi dưkehcbebyi, bi phẫsrgnn nghĩnzxt: Thốgqrhng lĩnzxtnh ơcsdsi, chừdqyeng nàerdqo thìwkbc ngàerdqi mớbebyi phásaezi ngưkehcjqjbi đbebyếbxwjn thay thếbxwj thuộgqrhc hạlpgg, thuộgqrhc hạlpgg khôgdsdng thểmopgerdqm thásaezi giásaezm đbebyưkehcarttc nữvxeva!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.