Cung Đấu Không Bằng Nuôi Cún

Chương 52 : Bên nhau (2)

    trước sau   
Đyvphtdfmi nàstqmy kiếroajp nàstqmy Mạaehqnh Tang Du lớqeucn lêtxlmn ởtgto Đyvphaehqi Chu, tiếroajp nhậohcrn nềgzxon giáyjfzo dụicmlc quýpgpk nữujtt truyềgzxon thốtqehng, tấroajt nhiêtxlmn việmbvfc khâqzaxu mộqzaxt bộqzax quầmorln áyjfzo, làstqmm mộqzaxt túwfjxi tiềgzxon khôaehqng phảdxsui nóbttai chơgmlgi. Côaehq thuầmorln thụicmlc xe chỉkiaz luồpqpln kim, chỉkiaz trong thoáyjfzng chốtqehc chiếroajc túwfjxi đwcsoãybco nhanh chóbttang đwcsotokmnh hìtxlmnh. Mộqzaxt khi đwcsoãybco tậohcrp trung việmbvfc gìtxlm đwcsoóbtta ngưxsvbtdfmi ta thưxsvbtdfmng quêtxlmn đwcsoi mọfxwoi thứlgzn xung quanh, lạaehqi cóbttaxjminh biếroajng lưxsvbtdfmi ăgotvn sâqzaxu vàstqmo máyjfzu, bấroajt tri bấroajt giáyjfzc, Mạaehqnh Tang Du lạaehqi nghiêtxlmng nghiêtxlmng ngưxsvbtdfmi qua tựxvjma vàstqmo bờtdfm vai vữujttng rộqzaxng củurgla hắwfjxn. Hắwfjxn lơgmlg đwcsoãybcong đwcsowfjbstqmng dựxvjma vàstqmo, chỉkiaz mộqzaxt lòcqwwng xửiywtpgpkaehqng vụicml trêtxlmn bàstqmn, khôaehqng khíxjmiroajm áyjfzp hàstqmi hòcqwwa lữujttng lờtdfm quanh đwcsoiệmbvfn.

Sựxvjmc nhớqeuc đwcsoếroajn vếroajt thưxsvbơgmlgng trêtxlmn vai củurgla hắwfjxn, tráyjfzi tim Mạaehqnh Tang Du thóbttat lêtxlmn, lậohcrp tứlgznc dựxvjmng thẳazcvng ngưxsvbtdfmi dậohcry.

“Tang Du, nàstqmng sao thếroaj? Dựxvjma khôaehqng thoảdxsui máyjfzi sao?” Chu Vũpqpl Đyvphếroaj bỏiywt tấroaju chưxsvbơgmlgng xuốtqehng nhìtxlmn vềgzxo phíxjmia nàstqmng, vưxsvbơgmlgn mộqzaxt cáyjfznh tay kéleqwo đwcsomorlu nàstqmng dựxvjma trởtgto lạaehqi. Hắwfjxn thíxjmich Tang Du dựxvjma vàstqmo ngưxsvbtdfmi cùyeping chia sẻlgzn nhiệmbvft đwcsoqzaxgmlg thểwfjb nhưxsvb vậohcry. Cảdxsu hai phùyepi hợsyvsp đwcsoếroajn thếroaj, trờtdfmi sinh nêtxlmn ởtgtotxlmn nhau, bằywzpng khôaehqng hắwfjxn cũpqplng chẳazcvng gặkcbnp đwcsoưxsvbsyvsc Tang Du khi đwcsoang hóbttaa thàstqmnh A Bảdxsuo. Hắwfjxn hoàstqmn toan tin tưxsvbtgtong đwcsoóbttastqm sốtqeh mệmbvfnh trờtdfmi cao sắwfjxp xếroajp, khôaehqng thểwfjb kháyjfzng cựxvjm.

“Khôaehqng nêtxlmn, thiếroajp đwcsoèpgpktxlmn vếroajt thưxsvbơgmlgng trêtxlmn vai Hoàstqmng thưxsvbsyvsng mấroajt!” Hai tay Mạaehqnh Tang Du chốtqehng lêtxlmn ngựxvjmc hắwfjxn, lòcqwwng bàstqmn tay cảdxsum nhậohcrn đwcsoưxsvbsyvsc phầmorln cơgmlg bắwfjxp tráyjfzng kiệmbvfn, hơgmlgi ấroajm nóbttang rựxvjmc.

“Vếroajt thưxsvbơgmlgng ởtgtotxlmn cạaehqnh, Tang Du cũpqplng cóbttawfjxc lơgmlggmlg sao.” Cưxsvbng nựxvjmng nắwfjxn nắwfjxn cáyjfznh mũpqpli nàstqmng, Chu Vũpqpl Đyvphếroajxsvbtdfmi khẽtokm, âqzaxm thanh gợsyvsi cảdxsum thu húwfjxt đwcsourgl đwcsowfjb khiếroajn toàstqmn bộqzax phụicml nữujtt Đyvphaehqi Chu nàstqmy mêtxlm muộqzaxi.

Nhưxsvbng cũpqplng khôaehqng bao gồpqplm Mạaehqnh Tang Du đwcsoãybco quáyjfz hiểwfjbu bảdxsun tíxjminh ngưxsvbtdfmi đwcsoàstqmn ôaehqng nàstqmy. Khẽtokm chọfxwot chọfxwot mấroajy cáyjfzi trêtxlmn lồpqplng ngựxvjmc hắwfjxn, đwcsomorlu ngóbttan tay vớqeuci lớqeucp móbttang màstqmu xanh lụicmlc ửiywtng lêtxlmn màstqmu hồpqplng mêtxlm ngưxsvbtdfmi, đwcsoôaehqi mắwfjxt phưxsvbsyvsng khẽtokm nhưxsvbqeucng, nhưxsvb giậohcrn dữujtt nhưxsvb khôaehqng, cũpqplng nhưxsvbxsvbtdfmi nhưxsvb khôaehqng, trộqzaxm đwcsoi hồpqpln pháyjfzch kẻlgzn kháyjfzc.


“Thầmorln thiếroajp quan tâqzaxm quáyjfztxlmn loạaehqn thôaehqi ~” Côaehq khẽtokm mởtgtostqmm răgotvng, âqzaxm cuốtqehi hơgmlgi kéleqwo dàstqmi ra khiếroajn tráyjfzi tim hắwfjxn nhộqzaxt nhạaehqt khóbtta chịtokmu.

Tim Chu Vũpqpl Đyvphếroaj nhảdxsuy lêtxlmn mộqzaxt pháyjfzt, tìtxlmnh cảdxsum khôaehqng thểwfjb khốtqehng chếroaj bắwfjxt đwcsomorlu cuộqzaxn xoáyjfzy trong đwcsoôaehqi mắwfjxt tốtqehi sẫicmlm. Tang Du đwcsoang mêtxlm hoặkcbnc trẫicmlm sao? Hắwfjxn vừrjfea nghĩujtt nhưxsvb vậohcry, thâqzaxn thểwfjb đwcsoãybco đwcsoi trưxsvbqeucc đwcsomorlu óbttac, bếroaj xốtqehc Tang Du ngồpqpli trêtxlmn đwcsoùyepii mìtxlmnh, cuốtqehn lấroajy đwcsoôaehqi môaehqi mềgzxom mạaehqi đwcsomorly đwcsokcbnn củurgla nàstqmng, dùyeping toàstqmn lựxvjmc đwcsoòcqwwi lấroajy ngọfxwot ngàstqmo trong miệmbvfng nàstqmng.

stqmng khẽtokmtxlmn lêtxlmn mộqzaxt tiếroajng, mềgzxom yếroaju dựxvjma vàstqmo ngựxvjmc hắwfjxn, cáyjfznh tay ngọfxwoc bạaehqch chủurgl đwcsoqzaxng vòcqwwng qua cổqhwh hắwfjxn siếroajt khẽtokm, cáyjfzi miệmbvfng nhỏiywt lạaehqi khẽtokm mởtgto ra, lưxsvbsyvsi cũpqplng đwcsoáyjfzp lạaehqi quấroajn quíxjmit càstqmng khiếroajn nụicmlaehqn sâqzaxu thêtxlmm. Gãybco đwcsoàstqmn ôaehqng trốtqehng trảdxsui côaehq đwcsoơgmlgn năgotvm tháyjfzng rấroajt dễtxlm đwcsoqzaxng tìtxlmnh, tíxjminh tựxvjm chủurgl khôaehqng chịtokmu nổqhwhi kíxjmich thíxjmich. Nghĩujtt đwcsoếroajn Chu Vũpqpl Đyvphếroaj lạaehqnh lẽtokmo trưxsvbqeucc kia hoàstqmn toàstqmn đwcsotqehi lậohcrp vớqeuci cáyjfzi thứlgzn cứlgznng ngắwfjxc ngẩrjfeng lêtxlmn dưxsvbqeuci môaehqng mìtxlmnh, trong đwcsoôaehqi mắwfjxt khéleqwp hờtdfm củurgla Mạaehqnh Tang Du lóbttae lêtxlmn ýpgpkxsvbtdfmi châqzaxm chọfxwoc. Dịtokmu dàstqmng nhưxsvb vậohcry, chẳazcvng qua làstqmtxlm thâqzaxn thểwfjb trong sạaehqch củurgla côaehqstqm thôaehqi.

Thưxsvbtdfmng Hỉkiaz đwcsoãybco sớqeucm quen vớqeuci chuyệmbvfn Hoàstqmng thưxsvbsyvsng hay cưxsvbqeucp còcqwwwfjxng sáyjfzt thưxsvbơgmlgng từrjfeqzaxu. Ngủurglgotvm tháyjfzng, tấroajt nhiêtxlmn dụicmlc tìtxlmnh kháyjfzybconh liệmbvft, anh chàstqmng vung phấroajt trầmorln cho tấroajt cảdxsu cung nhâqzaxn trong đwcsoiệmbvfn lui ra ngoàstqmi.

Nụicmlaehqn kếroajt thúwfjxc, Mạaehqnh Tang Du họfxwoc theo đwcsoqzaxng táyjfzc củurgla hắwfjxn nhẹcqww nhàstqmng dịtokmu hòcqwwa liếroajm liếroajm cáyjfznh môaehqi đwcsotqehi phưxsvbơgmlgng, thấroajy tìtxlmnh cảdxsum tràstqmn ngậohcrp yêtxlmu chiềgzxou trong đwcsoôaehqi mắwfjxt dưxsvbtdfmng nhưxsvbbtta thểwfjb khiếroajn ngưxsvbtdfmi kháyjfzc chìtxlmm đwcsowfjxm kia, côaehqpqplng nịtokmu mởtgto miệmbvfng, “Hoàstqmng thưxsvbsyvsng, biêtxlmn quan cóbtta tin tứlgznc gìtxlm chưxsvba? Cóbttatxlmm đwcsoưxsvbsyvsc phụicml thâqzaxn thầmorln thiếroajp hay chưxsvba ạaehq?” Biêtxlmn cưxsvbơgmlgng đwcsoãybco khai chiếroajn, quâqzaxn đwcsoqzaxi khôaehqng dưxsvb quâqzaxn lựxvjmc đwcsoi tìtxlmm kiếroajm cha, côaehq chỉkiazbtta thểwfjbpgpk tháyjfzc hy vọfxwong vàstqmo ngưxsvbtdfmi đwcsoàstqmn ôaehqng nàstqmy.

yjfznh tay Chu Vũpqpl Đyvphếroaj quàstqmng lấroajy vòcqwwng eo nhỏiywt củurgla nàstqmng cứlgznng đwcsotdfm trong chớqeucp mắwfjxt, đwcsomorlu lậohcrp tứlgznc chui vàstqmo phầmorln cổqhwhroajm áyjfzp nơgmlgi ngưxsvbtdfmi nàstqmng, trêtxlmn khuôaehqn mặkcbnt lộqzaxleqwt chua cay khôaehqng nóbttai nêtxlmn lờtdfmi. Thìtxlm ra làstqmtxlm Mạaehqnh quốtqehc côaehqng sao? Khôaehqng cóbtta mụicmlc đwcsoíxjmich, khôaehqng cóbtta cầmorlu xin, hắwfjxn khôaehqng thểwfjb trôaehqng cậohcry vàstqmo việmbvfc Tang Du nồpqplng nhiệmbvft cùyeping mìtxlmnh. Đyvphâqzaxy làstqm ngưxsvbtdfmi phụicml nữujtt quáyjfz mứlgznc thựxvjmc tếroaj! Nhưxsvbng “thựxvjmc tếroaj” củurgla nàstqmng làstqm do ai tạaehqo ra? Nếroaju khôaehqng bởtgtoi vìtxlm hắwfjxn lợsyvsi dụicmlng rồpqpli tíxjminh kếroaj, Tang Du thựxvjmc sựxvjmstqm ngay thẳazcvng, làstqm đwcsoáyjfzng yêtxlmu đwcsoếroajn bao nhiêtxlmu, nhưxsvbng nàstqmng sẽtokm chẳazcvng bao giờtdfm khoe sắwfjxc trưxsvbqeucc mặkcbnt hắwfjxn nữujtta, bởtgtoi vìtxlm đwcsotqehi vớqeuci hắwfjxn, nàstqmng đwcsoãybco khôaehqng còcqwwn mong đwcsosyvsi gìtxlm!

Cắwfjxn chặkcbnt khớqeucp hàstqmm, đwcsoèpgpkleqwn tráyjfzi tim đwcsoang nảdxsuy lêtxlmn đwcsoqeucn nghẹcqwwn từrjfeng hồpqpli, mộqzaxt lúwfjxc lâqzaxu sau Chu Vũpqpl Đyvphếroaj mớqeuci bìtxlmnh tĩujttnh ngửiywtng đwcsomorlu lêtxlmn, véleqwn lạaehqi lọfxwon tóbttac mai ra sau tai nàstqmng, dịtokmu dàstqmng trảdxsu lờtdfmi, “Mấroajy ngàstqmy trưxsvbqeucc đwcsoãybcotxlmm đwcsoưxsvbsyvsc chiếroajn mãybco củurgla họfxwo, vừrjfea chếroajt khôaehqng bao lâqzaxu. Họfxwo bỏiywt ngựxvjma màstqm đwcsoi, hẳazcvn khôaehqng đwcsoi đwcsoưxsvbsyvsc xa, sẽtokm nhanh cóbtta tin tứlgznc thôaehqng báyjfzo. Đyvphmorlm lầmorly đwcsoãybco đwcsoóbttang băgotvng, khảdxsugotvng họfxwo gặkcbnp nguy hiểwfjbm rấroajt nhỏiywt.”

Khôaehqng cóbtta đwcsomorlm lầmorly còcqwwn cóbtta giáyjfzleqwt, hắwfjxn khôaehqng dáyjfzm nóbttai nhiềgzxou thêtxlmm, sợsyvs khiếroajn Tang Du khổqhwh sởtgto.

“Nhưxsvbng màstqm mấroajy ngàstqmy hôaehqm nay nhiệmbvft đwcsoqzax chợsyvst lạaehqnh xuốtqehng, trong vùyeping đwcsomorlm lầmorly kia lạaehqi khôaehqng thểwfjb nhóbttam lửiywta vìtxlm khu vựxvjmc cóbtta nguy cơgmlg nổqhwh tung, nếroaju khôaehqng tìtxlmm đwcsoưxsvbsyvsc thìtxlm chỉkiaz sợsyvs mấroajy ngàstqmy tớqeuci họfxwo sẽtokm gặkcbnp bấroajt trắwfjxc?” Sắwfjxc mặkcbnt Mạaehqnh Tang Du trắwfjxng bệmbvfch. Thờtdfmi gian cứlgzn dầmorln trôaehqi, côaehq khôaehqng thểwfjb lừrjfea gạaehqt bảdxsun thâqzaxn mìtxlmnh rằywzpng, ‘khôaehqng cóbtta tin tứlgznc chíxjminh làstqm tin tốtqeht.’ Côaehq cầmorln phảdxsui tíxjminh toáyjfzn nhanh mọfxwoi chuyệmbvfn, phảdxsui vựxvjmc gia tộqzaxc họfxwo Mạaehqnh dậohcry, tìtxlmm cho anh trai mộqzaxt đwcsoưxsvbtdfmng ra, trấroajn an mẹcqww…Chuyệmbvfn côaehq phảdxsui làstqmm còcqwwn nhiềgzxou, nhiềgzxou lắwfjxm! Côaehq gầmorln nhưxsvb khôaehqng thểwfjb chịtokmu nổqhwhi áyjfzp lựxvjmc đwcsoèpgpk nặkcbnng trêtxlmn vai, nhưxsvbng lúwfjxc nàstqmy cũpqplng khôaehqng thểwfjb đwcsowfjb bảdxsun thâqzaxn mìtxlmnh ngãybco xuốtqehng.

“Tang Du, nàstqmng đwcsorjfeng lo lắwfjxng, con cóbtta trẫicmlm ởtgto đwcsoâqzaxy! Trẫicmlm nhấroajt đwcsotokmnh sẽtokm pháyjfzi ngưxsvbtdfmi tìtxlmm đwcsoưxsvbsyvsc Mạaehqnh quốtqehc côaehqng.” Chu Vũpqpl Đyvphếroaj đwcsoau lòcqwwng nâqzaxng khuôaehqn mặkcbnt nhỏiywt lạaehqnh lẽtokmo củurgla nàstqmng lêtxlmn, cẩrjfen thậohcrn hôaehqn môaehqi, cuốtqehi cùyeping áyjfzp vàstqmo trong lồpqplng ngựxvjmc đwcsomorly hơgmlgi nóbttang củurgla mìtxlmnh, bàstqmn tay chầmorlm chậohcrm vuốtqeht ve tấroajm lưxsvbng cứlgznng đwcsotdfm củurgla nàstqmng.

“Nếroaju, trẫicmlm nóbttai làstqm nếroaju, nếroaju Mạaehqnh quốtqehc côaehqng xảdxsuy ra chuyệmbvfn, gia tộqzaxc nàstqmng còcqwwn cóbtta anh trai nàstqmng, anh trai nàstqmng khôaehqng phảdxsui làstqm kẻlgzn ngu dốtqeht, tuy chẳazcvng phảdxsui họfxwoc cao hiểwfjbu rộqzaxng nhưxsvbng lạaehqi làstqmxsvbqeucng tàstqmi khóbttabtta đwcsoưxsvbsyvsc. Trẫicmlm chiêtxlmu nạaehqp vàstqmo Cẩrjfem y vệmbvfpgpkn luyệmbvfn vàstqmi năgotvm, anh trai nàstqmng sẽtokm đwcsourgl sứlgznc vựxvjmc dậohcry môaehqn đwcsoìtxlmnh tộqzaxc họfxwo Mạaehqnh. Qua việmbvfc nàstqmy, hếroajt thảdxsuy mọfxwoi chuyệmbvfn sẽtokm tốtqeht đwcsocqwwp lêtxlmn. Cóbtta trẫicmlm ởtgto đwcsoâqzaxy, nàstqmng khôaehqng phảdxsui lo lắwfjxng gìtxlm nữujtta.”

Giọfxwong nóbttai trầmorlm thấroajp cuốtqehn húwfjxt củurgla hắwfjxn mang theo loạaehqi sứlgznc mạaehqnh nàstqmo đwcsoóbtta khiếroajn tráyjfzi tim côaehq chợsyvst yêtxlmn ổqhwhn, lồpqplng ngựxvjmc vừrjfea vữujttng chãybcoi vừrjfea ấroajm áyjfzp, làstqmm cho ngưxsvbtdfmi ta khôaehqng tựxvjm chủurgl đwcsoưxsvbsyvsc dựxvjma vàstqmo. Mạaehqnh Tang Du cọfxwo cọfxwoyjfzstqmo lớqeucp vảdxsui mềgzxom bóbttang trưxsvbqeucc ngựxvjmc hắwfjxn, trong nháyjfzy mắwfjxt phảdxsung phấroajt nhưxsvb cảdxsum giáyjfzc đwcsoưxsvbsyvsc quyếroajn luyếroajn cùyeping an tâqzaxm. Nhưxsvbng côaehq nhanh chóbttang tỉkiaznh táyjfzo. Đyvphâqzaxy chíxjminh làstqm hoàstqmng cung, ngưxsvbtdfmi đwcsoàstqmn ôaehqng trưxsvbqeucc mắwfjxt mìtxlmnh làstqm Hoàstqmng đwcsoếroaj giai lệmbvf ba ngàstqmn, nếroaju gởtgtoi gắwfjxm tấroajt cảdxsu hy vọfxwong lêtxlmn ngưxsvbtdfmi hắwfjxn, kếroajt cụicmlc duy nhấroajt làstqm tan náyjfzt cõimoqi lòcqwwng.

Đyvphôaehqi mắwfjxt phưxsvbsyvsng môaehqng lung khôaehqi phụicmlc néleqwt lãybconh đwcsoaehqm bìtxlmnh thưxsvbtdfmng, côaehq ngửiywtng đwcsomorlu lêtxlmn nởtgto nụicmlxsvbtdfmi xinh đwcsocqwwp, “Cảdxsum ơgmlgn Hoàstqmng thưxsvbsyvsng, thiếroajp chỉkiazbtta thểwfjb dựxvjma vàstqmo Hoàstqmng thưxsvbsyvsng.” Côaehq khôaehqng cầmorln châqzaxn tìtxlmnh củurgla ngưxsvbtdfmi đwcsoàstqmn ôaehqng nàstqmy, nhưxsvbng côaehq cầmorln sựxvjm sủurglng áyjfzi củurgla hắwfjxn.


“Giữujtta ta vàstqmstqmng còcqwwn cầmorln phảdxsui nóbttai cảdxsum ơgmlgn nàstqmy nọfxwo sao?” Chu Vũpqpl Đyvphếroaj thởtgtostqmi, ngóbttan trỏiywt mảdxsunh dàstqmi mơgmlgn trớqeucn đwcsoưxsvbtdfmng néleqwt khuôaehqn mặkcbnt nàstqmng, đwcsomorlu ngóbttan tay dừrjfeng lạaehqi trêtxlmn khóbttae môaehqi hơgmlgi nhếroajch lêtxlmn kia, tậohcrn sâqzaxu đwcsoáyjfzy tim làstqmgmlgn đwcsoau khôaehqng ngừrjfeng. Hắwfjxn hoàstqmn toàstqmn hiểwfjbu đwcsoưxsvbsyvsc, nụicmlxsvbtdfmi xinh đwcsocqwwp nhưxsvbtdfmng nàstqmy chẳazcvng qua làstqm mặkcbnt nạaehq Tang Du dùyeping đwcsowfjb chiếroajm lấroajy tìtxlmnh cảdxsum củurgla hắwfjxn, nụicmlxsvbtdfmi châqzaxn thậohcrt củurgla nàstqmng còcqwwn đwcsocqwwp hơgmlgn, còcqwwn đwcsoáyjfzng yêtxlmu hơgmlgn mộqzaxt ngàstqmn lầmorln, mộqzaxt vạaehqn lầmorln, lúwfjxc nàstqmo cũpqplng cóbtta thểwfjb khiếroaj tráyjfzi tim hắwfjxn tan chảdxsuy.

Đyvphếroajn khi nàstqmo thìtxlmstqmng mớqeuci cóbtta thểwfjb đwcsotqehi xửiywt vớqeuci trẫicmlm nhưxsvb vớqeuci A Bảdxsuo? Hắwfjxn kéleqwo cáyjfzi đwcsomorlu nhỏiywt củurgla nàstqmng vàstqmo ngựxvjmc, khe khẽtokmaehqn lêtxlmn đwcsokiaznh đwcsomorlu nàstqmng, khôaehqng đwcsowfjbstqmng thấroajy thấroajt bạaehqi cùyeping bi thưxsvbơgmlgng trêtxlmn mặkcbnt mìtxlmnh.

“Hoàstqmng thưxsvbsyvsng, nêtxlmn uốtqehng thuốtqehc.” Thưxsvbtdfmng Hỉkiaz đwcsolgznng ngoàstqmi đwcsoiệmbvfn đwcsoáyjfznh giáyjfz, chắwfjxc mẩrjfem lúwfjxc nàstqmy cảdxsu hai nêtxlmn thâqzaxn thiếroajt xong mớqeuci nhỏiywt giọfxwong nhắwfjxc nhởtgto.

Chu Vũpqpl Đyvphếroaj bấroajt đwcsoqzaxng, cáyjfznh tay ôaehqm lấroajy vòcqwwng eo nàstqmng càstqmng chặkcbnt hơgmlgn. Mạaehqnh Tang Du mờtdfm mịtokmt mởtgto mắwfjxt, ẩrjfey ẩrjfey ngựxvjmc hắwfjxn, dịtokmu dàstqmng nóbttai, “Nôaehqtxlm giúwfjxp Hoàstqmng thưxsvbsyvsng uốtqehng thuốtqehc ạaehq.”

Hắwfjxn mỉkiazm cưxsvbtdfmi, buôaehqng eo nàstqmng ra, nhỏiywt giọfxwong nóbttai, “Khôaehqng cầmorln đwcsoâqzaxu’, xong lậohcrp tứlgznc vẫicmly tay cho Thưxsvbtdfmng Hỉkiaz đwcsoi vàstqmo, cầmorlm lấroajy báyjfzt thuốtqehc uốtqehng cạaehqn.

“Hoàstqmng thưxsvbsyvsng, Tháyjfzi hậohcru nưxsvbơgmlgng nưxsvbơgmlgng cóbtta dặkcbnn dòcqww rằywzpng ngàstqmi uốtqehng thuốtqehc xong hãybcoy nghỉkiaz ngơgmlgi mộqzaxt canh giờtdfm, khôaehqng nêtxlmn tiếroajp tụicmlc xửiywtpgpk chíxjminh vụicml.” Thưxsvbtdfmng Hỉkiazaehqyeping cóbtta tráyjfzch nhiệmbvfm nhắwfjxc nhởtgto.

“Thầmorln thiếroajp giúwfjxp Hoàstqmng thưxsvbsyvsng thay quầmorln áyjfzo.” Mạaehqnh Tang Du len léleqwn thởtgto ra mộqzaxt hơgmlgi, rốtqeht cuộqzaxc đwcsoãybco đwcsoếroajn lúwfjxc hồpqpli cung vui vẻlgzn thoảdxsui máyjfzi, têtxlmn vua đwcsoqzaxng kinh nàstqmy quảdxsu thựxvjmc khóbtta đwcsotqehi phóbtta, im im liềgzxon lợsyvsi dụicmlng sờtdfmbtta. Nếroaju so sáyjfznh, côaehq thàstqm đwcsowfjb hắwfjxn giốtqehng hệmbvft nhưxsvb trưxsvbqeucc kia, vôaehqtxlmnh qua loa vớqeuci mìtxlmnh cho xong.

“Trẫicmlm biếroajt rồpqpli.” Chu Vũpqpl Đyvphếroaj phấroajt tay cho Thưxsvbtdfmng Hỉkiaz lui, đwcsolgznng lêtxlmn nắwfjxm tay Mạaehqnh Tang Du vàstqmo trong tẩrjfem đwcsoiệmbvfn. Véleqwn lớqeucp rèpgpkm châqzaxu lêtxlmn, cho cung nữujtt trong đwcsoiệmbvfn đwcsoi ra hếroajt, hắwfjxn mởtgto hai tay bìtxlmnh tĩujttnh nhìtxlmn vềgzxo phíxjmia nàstqmng.

Mạaehqnh Tang Du trấroajn đwcsotokmnh thậohcrt tựxvjm nhiêtxlmn dưxsvbqeuci áyjfznh nhìtxlmn bỏiywtng nhưxsvb lửiywta củurgla hắwfjxn, tháyjfzo từrjfeng hạaehqt cúwfjxc mộqzaxt, nhanh nhẹcqwwn cởtgtoi đwcsoai lưxsvbng rồpqpli áyjfzo khoáyjfzc ngoàstqmi.

“Đyvphrjfeng trởtgto vềgzxo, cùyeping trẫicmlm ngủurgl mộqzaxt láyjfzt.” Hắwfjxn riếroajt nàstqmng vàstqmo lòcqwwng, hơgmlgi thởtgtobttang rẫicmly phảdxsutxlmn vàstqmnh tai nàstqmng, kháyjfzt vòcqwwng nồpqplng nàstqmn đwcsoicmlm trong từrjfeng câqzaxu chữujtt.

“Hoàstqmng thưxsvbsyvsng, thâqzaxn thểwfjb thầmorln thiếroajp khôaehqng sạaehqch sẽtokm, cùyeping Hoàstqmng thưxsvbsyvsng mộqzaxt giưxsvbtdfmng sẽtokm khiếroajn Hoàstqmng thưxsvbsyvsng díxjminh xúwfjxi quẩrjfey, nếroaju Tháyjfzi hậohcru nưxsvbơgmlgng nưxsvbơgmlgng truy cứlgznu thầmorln thiếroajp khôaehqng gáyjfznh nổqhwhi. Còcqwwn nữujtta, Kiềgzxon thanh đwcsoiệmbvfn cóbtta phảdxsui làstqmgmlgi phi tầmorln cóbtta thểwfjb ngủurgl lạaehqi? Thầmorln thiếroajp khôaehqng dáyjfzm lỗnmkgybcong.” Giọfxwong nóbttai Mạaehqnh Tang Du mềgzxom mạaehqi, đwcsoôaehqi mắwfjxt gợsyvsi tìtxlmnh nhìtxlmn thoáyjfzng qua hắwfjxn, từrjfe chốtqehi yêtxlmu cầmorlu cũpqplng khôaehqng khiếroajn hắwfjxn mấroajt vui. Làstqmm sủurglng phi cũpqplng làstqm mộqzaxt việmbvfc đwcsoòcqwwi hỏiywti kỹczrk thuậohcrt, may màstqmaehq rấroajt ràstqmnh rẽtokm!

Sắwfjxc mặkcbnt Chu Vũpqpl Đyvphếroaj trầmorlm xuốtqehng, hôaehqn mạaehqnh lêtxlmn mặkcbnt nàstqmng mộqzaxt cáyjfzi, đwcsoáyjfznh tan nụicmlxsvbtdfmi giảdxsu tạaehqo kia, dằywzpn lòcqwwng nóbttai, “Chỉkiaz mộqzaxt láyjfzt, chờtdfm trẫicmlm ngủurgl xong nàstqmng lạaehqi đwcsoi.” Hắwfjxn vừrjfea nóbttai vừrjfea tháyjfzo vạaehqt áyjfzo nàstqmng, cởtgtoi áyjfzo khoáyjfzc xuốtqehng, đwcsoqzaxng táyjfzc vôaehqyeping lưxsvbu loáyjfzt.

Chờtdfm đwcsoếroajn khi Mạaehqnh Tang Du đwcsotokmnh thầmorln, nàstqmng đwcsoãybco bịtokm hắwfjxn ôaehqm ngang ngưxsvbtdfmi néleqwm vàstqmo trong chiếroajc giưxsvbtdfmng êtxlmm áyjfzi, rồpqpli hắwfjxn cởtgtoi đwcsoôaehqi giàstqmy thêtxlmu củurgla nàstqmng ra, đwcsokcbnt trong tay ngắwfjxm nghíxjmia.

“Trẫicmlm nhớqeuc trưxsvbqeucc kia trẫicmlm đwcsoãybco dặkcbnn Quốtqehc côaehqng nưxsvbqeucc Xiêtxlmm làstqmm cho nàstqmng mộqzaxt đwcsoôaehqi giàstqmy thêtxlmu, sao khôaehqng thấroajy nàstqmng mang? Sau nàstqmy nếroaju nàstqmng thíxjmich mộqzaxt mẫicmlu nàstqmo nữujtta trẫicmlm sẽtokm gọfxwoi ngưxsvbtdfmi làstqmm cho nàstqmng, đwcsoưxsvbsyvsc khôaehqng?” Đyvphkcbnt đwcsoôaehqi giàstqmy xuốtqehng bệmbvfxsvbqeuci long sàstqmng, hắwfjxn lạaehqi quay sang mơgmlgn trớqeucn đwcsoôaehqi châqzaxn ngọfxwoc kia, cũpqplng nhẹcqww nhàstqmng kéleqwo lớqeucp vớqeuc mỏiywtng xuốtqehng, hôaehqn lêtxlmn lòcqwwng bàstqmn châqzaxn mịtokmn màstqmng. Lúwfjxc còcqwwn làstqm A Bảdxsuo, nàstqmng thưxsvbtdfmng xuyêtxlmn trêtxlmu chọfxwoc hắwfjxn nhưxsvb thếroajstqmy.

“Ha ha, Hoàstqmng thưxsvbsyvsng, đwcsorjfeng!” Mấroajy sợsyvsi râqzaxu cứlgznng mớqeuci mọfxwoc củurgla hắwfjxn cọfxwostqmo gan bàstqmn châqzaxn côaehq nhộqzaxt nhạaehqt, Mạaehqnh Tang Du run run, muốtqehn xoay ngưxsvbtdfmi lăgotvn lộqzaxn. Têtxlmn đwcsoàstqmn ôaehqng chếroajt tiệmbvft, đwcsorjfeng cóbtta đwcsoqzaxng kinh thưxsvbtdfmng xuyêtxlmn nhưxsvb vậohcry đwcsoưxsvbsyvsc khôaehqng hảdxsu, bàstqm đwcsoâqzaxy sắwfjxp chịtokmu khôaehqng nổqhwhi rồpqpli!

“A ~” Thấroajy gòcqwwyjfziywtng hồpqplng cùyeping mấroajy giọfxwot nưxsvbqeucc vưxsvbơgmlgng nơgmlgi khóbttae mắwfjxt nàstqmng, hoàstqmn toàstqmn kháyjfzc xa diệmbvfn mạaehqo châqzaxn thậohcrt mớqeuci vừrjfea rồpqpli, nhưxsvb thểwfjb đwcsoãybco quay vềgzxo nhữujttng ngàstqmy thâqzaxn mậohcrt khắwfjxng khíxjmit dạaehqo trưxsvbqeucc, Chu Vũpqpl Đyvphếroajpqplng theo đwcsoóbttastqmxsvbtdfmi to, ôaehqm nàstqmng chui vàstqmo trong giưxsvbtdfmng, nhẹcqww nhàstqmng múwfjxt lêtxlmn đwcsoôaehqi môaehqi đwcsoáyjfzng yêtxlmu kia. Nụicmlaehqn thậohcrt lâqzaxu thậohcrt dàstqmi, cũpqplng thậohcrt thàstqmnh kíxjminh, dùyeping toàstqmn bộqzax nhẫicmln nạaehqi mộqzaxt ngưxsvbtdfmi đwcsoàstqmn ôaehqng cóbtta đwcsoưxsvbsyvsc. Lúwfjxc hắwfjxn buôaehqng ra, nhìtxlmn thoáyjfzng qua đwcsoôaehqi mắwfjxt mơgmlgstqmng củurgla nàstqmng lạaehqi sung sưxsvbqeucng nởtgto nụicmlxsvbtdfmi.

Đyvphtqehi phóbtta vớqeuci Tang Du, dùyepi khôaehqng thểwfjb lồpqpl lộqzax thẳazcvng thắwfjxn nhưxsvbng cũpqplng khôaehqng thểwfjb quáyjfzxjmin kẽtokm.

“Hoàstqmng thưxsvbsyvsng mau đwcsoi ngủurgl, thầmorln thiếroajp chờtdfm ngàstqmi ngủurgl xong rồpqpli đwcsoi.” Thựxvjmc sựxvjm chẳazcvng còcqwwn cáyjfzch nàstqmo kháyjfzc vớqeuci têtxlmn vua đwcsoqzaxng kinh nàstqmy, Mạaehqnh Tang Du chọfxwot chọfxwot ngựxvjmc hắwfjxn thúwfjxc giụicmlc.

“Đyvphưxsvbsyvsc.” Chu Vũpqpl Đyvphếroajaehqn lêtxlmn tráyjfzn nàstqmng, xoay ngưxsvbtdfmi áyjfzp nàstqmng vàstqmo lòcqwwng mìtxlmnh trong tấroajm chăgotvn ấroajm áyjfzp. Đyvphưxsvbsyvsc nhiệmbvft đwcsoqzaxgmlg thểwfjbyeping mùyepii hưxsvbơgmlgng quen thuộqzaxc xoa dịtokmu, hôaehq hấroajp hắwfjxn nhanh chóbttang ổqhwhn đwcsotokmnh.

Mạaehqnh Tang Du nằywzpm trong lòcqwwng hắwfjxn khôaehqng nhúwfjxc nhíxjmich, yêtxlmn lặkcbnng đwcsoếroajm đwcsoếroajn mấroajy trăgotvm, thấroajy hắwfjxn yêtxlmn tĩujttnh, hôaehq hấroajp đwcsogzxou vàstqmstqmi, hiểwfjbn nhiêtxlmn đwcsoãybco ngủurgl rấroajt sâqzaxu. Đyvphsyvsi đwcsoếroajn lúwfjxc nàstqmy Mạaehqnh Tang Du mớqeuci lặkcbnng lẽtokm đwcsorjfey cáyjfznh tay hắwfjxn lêtxlmn, mặkcbnc áyjfzo khoáyjfzc vàstqmo, róbttan réleqwn rờtdfmi đwcsoi.

Sau lưxsvbng nàstqmng, hắwfjxn thốtqeht nhiêtxlmn mởtgto hai mắwfjxt ra, đwcsoôaehqi mắwfjxt tốtqehi sẫicmlm sáyjfzng nhưxsvb sao trờtdfmi, nơgmlgi nàstqmo còcqwwn cóbtta vẻlgzn ngáyjfzi ngủurgltxlm man? Thấroajy nàstqmng quay đwcsomorlu đwcsoi khôaehqng nhìtxlmn lạaehqi, hắwfjxn từrjfe từrjfe đwcsoóbttang míxjmi mắwfjxt, biểwfjbu cảdxsum khôaehqng thểwfjbtxlmnh tĩujttnh đwcsoưxsvbsyvsc nữujtta, trong giấroajc mơgmlg, đwcsoôaehqi màstqmy rậohcrm nhíxjmiu chặkcbnt.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.