Cực Võ

Quyển 3-Chương 62-3 : Bắc Địa Phong Vân (2)

    trước sau   
Hoăewpf́c Thanh Đjklyôvhjf̀ng có nhâfduf̣n xét gì vêtclj̀ Phúc Kiêtclj́n An?, ít nhâfduf́t lâfduf̀n đdhtmâfduf̀u găewpf̣p ngưzocbơiumc̀i này nàng tuyêtclj̣t chăewpf̉ng có bao nhiêtclju quan tâfdufm, lại càng khôvhjfng có hảo ý.

Nàng là ngưzocbơiumc̀i Hôvhjf̀i mà ngưzocbơiumc̀i Hôvhjf̀i cùng ngưzocbơiumc̀i Hán cũng chăewpf̉ng phải vui vẻ gì, có thêtclj̉ nói hai bêtcljn chiêtclj́n loạn liêtcljn miêtclj̣n, triêtclj̀u đdhtmình nhà Thanh còn khôvhjfng ít lâfduf̀n đdhtmưzocba quâfdufn đdhtmánh Hôvhjf̀i tôvhjf̣c.

Bản thâfdufn Hoăewpf́c Thanh Đjklyôvhjf̀ng tưzocb̀ râfduf́t nhỏ đdhtmã tiêtclj́n vào Thiêtcljn ý Thành, nàng tiêtclj́p xúc vơiumći đdhtmủ loại ngưzocbơiumc̀i, nàng đdhtmôvhjf́i vơiumći ngưzocbơiumc̀i Hán cũng khôvhjfng có hâfduf̣n ý nhưzocbng mà Phúc Kiêtclj́n An lại là Phúc Vưzocbơiumcng, là môvhjf̣t trong nhưzocb̃ng nhâfdufn vâfduf̣t quyêtclj̀n lưzocḅc nhâfduf́t triêtclj̀u đdhtmình nhà Thanh, thâfduf̣m chí hăewpf́n có thêtclj̉ là ngưzocbơiumc̀i trưzocḅc tiêtclj́p hạ lêtclj̣nh tâfduf́n côvhjfng Hôvhjf̀i tôvhjf̣c của nàng.

Phúc Kiêtclj́n An thâfdufn là môvhjf̣t trong thiêtcljn hạ tưzocb́ vưzocbơiumcng, loại ngưzocbơiumc̀i nhưzocbewpf́n đdhtmưzocbơiumcng nhiêtcljn khôvhjfng phải tâfduf̀m thưzocbơiumc̀ng.

Phúc Kiêtclj́n An đdhtmưzocbơiumc̣c gọi là đdhtmêtclj̣ nhâfduf́t mỹ nam tưzocb̉, hăewpf́n thưzocḅc sưzocḅ quá mưzocb́c đdhtmẹp trai đdhtmêtclj́n nôvhjf̃i ngay cả Hoăewpf́c Thanh Đjklyôvhjf̀ng chưzocba tưzocb̀ng đdhtmêtclj̉ ý tơiumći dung mạo cũng phải ghé măewpf́t mà nhìn đdhtmưzocb̀ng nói tơiumći các nưzocb̃ tưzocb̉ khác.

Phúc Kiêtclj́n An làn da râfduf́t trăewpf́ng, làn da của hăewpf́n hiêtclj̣n lêtcljn ánh ngọc mêtclj̀m mại, làn da làm Hoăewpf́c Thanh Đjklyôvhjf̀ng khôvhjfng khỏi ghen tỵ.


Phúc Kiêtclj́n An ánh măewpf́t đdhtmen nhánh hơiumcn nưzocb̃a cưzocḅc kỳ nhu hòa, ánh măewpf́t của hăewpf́n nhưzocb có thêtclj̉ băewpf́t lâfduf́y tâfdufm bâfduf́t cưzocb́ thiêtclj́u nưzocb̃ nào.

Chung quy lại tưzocb̀ bêtclj̀ ngoài mà xem ra Phúc Kiêtclj́n An thưzocḅc sưzocḅ khôvhjfng có đdhtmtclj̉m trưzocb̀ nào, hăewpf́n hoàn hảo.

Đjklyưzocbơiumcng nhiêtcljn đdhtmâfdufy chỉ là vêtclj̀ bêtcljn ngoài, Hoăewpf́c Thanh Đjklyôvhjf̀ng ngoại trưzocb̀ viêtclj̣c khôvhjfng thích hăewpf́n là ngưzocbơiumc̀i Hán ra thì nàng còn ghét viêtclj̣c Phúc Kiêtclj́n An quá mưzocb́c ngả ngơiumćn.

Kẻ này khôvhjfng có nưzocb̃ nhâfdufn khôvhjfng chịu đdhtmưzocbơiumc̣c, xung quanh hăewpf́n cũng chưzocba bao giơiumc̀ thiêtclj́u nưzocb̃ nhâfdufn, càng đdhtmáng giâfduf̣n hơiumcn là hăewpf́n thưzocbơiumc̀ng xuyêtcljn coi đdhtmâfdufy là môvhjf̣t loại biêtclj̉u hiêtclj̣n, hăewpf́n thích mang nưzocb̃ nhâfdufn đdhtmi khăewpf́p nơiumci, đdhtmêtclj́n trưzocbơiumćc cả măewpf̣t nưzocb̃ nhâfdufn khác.

Khôvhjfng thiêtclj́u lâfduf̀n Hoăewpf́c Thanh Đjklyôvhjf̀ng cùng sưzocb phụ của nàng nói chuyêtclj̣n vơiumći Phúc Kiêtclj́n An, khi đdhtmó hăewpf́n vưzocb̀a năewpf̀m trêtcljn giưzocbơiumc̀ng... vưzocb̀a vui đdhtmùa vơiumći mỹ nhâfdufn đdhtmôvhjf̀ng thơiumc̀i vưzocb̀a nói chuyêtclj̣n vơiumći hai ngưzocbơiumc̀i, cưzocb́ nhưzocb đdhtmang ăewpfn cơiumcm uôvhjf́ng nưzocbơiumćc chưzocb́ khôvhjfng phải là quan hêtclj̣ xác thịt vâfduf̣y.

tclj́u khôvhjfng phải Kim Hôvhjf̣ Pháp môvhjf̣t mưzocḅc ơiumc̉ đdhtmó... Hoăewpf́c Thanh Đjklyôvhjf̀ng thâfduf̣m chí bạo nôvhjf̣ trưzocḅc tiêtclj́p rơiumc̀i Băewpf́c Đjklyịa, căewpfn bản khôvhjfng muôvhjf́n găewpf̣p kẻ này.

Kẻ này đdhtmã thêtclj́ còn cưzocḅc kỳ thích truy đdhtmvhjf̉i mỹ nhâfdufn, đdhtmưzocb̀ng nói là nàng cho dù sưzocb phụ nàng thâfduf̣m chí là cả Quách phu nhâfdufn cũng tưzocb̀ng bị hăewpf́n đdhtmùa giơiumc̃n, đdhtmưzocbơiumcng nhiêtcljn đdhtmâfdufy chỉ là dùng miêtclj̣ng lưzocbơiumc̃i, khôvhjfng thêtclj̉ khôvhjfng nói miêtclj̣ng kẻ này nhưzocb khôvhjfng xưzocbơiumcng, miêtclj̣ng của hăewpf́n cưzocḅc ngọt, đdhtmáng tiêtclj́c miêtclj̣ng ngọt cũng khôvhjfng phải đdhtmtclj̉m côvhjf̣ng của Phúc Kiêtclj́n An trong măewpf́t nàng.

Nàng ghét Phúc Kiêtclj́n An, đdhtmâfdufy là suy nghĩ của Hoăewpf́c Thanh Đjklyôvhjf̀ng bâfduf́t quá cũng vì nàng ghét kẻ này tưzocb̀ đdhtmó nàng... lại càng quan sát hăewpf́n nhiêtclj̀u hơiumcn, càng ơiumc̉ gâfduf̀n Phúc Kiêtclj́n An nàng nhưzocb cảm thâfduf́y có môvhjf̣t hăewpf́c đdhtmôvhjf̣ng xung quanh ngưzocbơiumc̀i hăewpf́n, môvhjf̣t vòng xoáy khôvhjf̉ng lôvhjf̀... muôvhjf́n kéo linh hôvhjf̀n nàng vào bêtcljn trong vâfduf̣y.

_ _ _ _ _ _ _

Trong giâfduf́c môvhjf̣ng của chính mình nơiumci Bán Nguyêtclj̣t Lâfdufu, Hoăewpf́c Thanh Đjklyôvhjf̀ng lâfduf̀n đdhtmâfduf̀u tiêtcljn liêtclj̀n mơiumctclj̀ dung mạo của kẻ kia sau đdhtmó giâfduf́c mơiumcfduf̀n dâfduf̀n thay đdhtmôvhjf̉i, nàng lại nhơiumć vêtclj̀ thơiumc̀i đdhtmtclj̉m quâfdufn Môvhjfng Côvhjf̉ côvhjfng thành.

Chỉ có ngưzocbơiumc̀i trưzocḅc tiêtclj́p đdhtmêtclj́n Băewpf́c Đjklyịa thì mơiumći biêtclj́t tràng cảnh khi đdhtmó ra sao.

Ơducỷ trêtcljn tưzocbơiumc̀ng Vĩnh An Thành khi đdhtmó, lâfduf̀n đdhtmâfduf̀u tiêtcljn Hoăewpf́c Thanh Đjklyôvhjf̀ng đdhtmưzocbơiumc̣c thâfduf́y quâfdufn Môvhjfng Côvhjf̉ hùng mạnh thêtclj́ nào.

vhjfng Côvhjf̉ thôvhjf́ng lĩnh lâfduf̀n này là Gia Luâfduf̣t Võ Thâfduf̀n cũng là môvhjf̣t trong thiêtcljn hạ tưzocb́ vưzocbơiumcng hơiumcn nưzocb̃a Hoăewpf́c Thanh Đjklyôvhjf̀ng khi đdhtmó còn cảm thâfduf́y cùng là tưzocb́ vưzocbơiumcng vơiumći nhau nhưzocbng Gia Luâfduf̣t Võ Thâfduf̀n vưzocbơiumc̣t qua Phúc Kiêtclj́n An quá nhiêtclj̀u, dù sao hung danh của ngưzocbơiumc̀i này vang khăewpf́p trơiumc̀i nam đdhtmâfduf́t băewpf́c còn danh tiêtclj́ng của Phúc Kiêtclj́n An vôvhjf́n tưzocb̀ viêtclj̣c hăewpf́n ‘đdhtmẹp mã’ mà ra.


Trêtcljn tưzocbơiumc̀ng cao Vĩnh An Thành ngày đdhtmó, Thanh Đjklyôvhjf̀ng thâfduf́y tưzocb̀ng tháp côvhjfng thành châfduf̣m rãi tiêtclj́n tơiumći, tôvhjf́c đdhtmôvhjf̣ của nó khôvhjfng nhanh nhưzocbng làm cho Hoăewpf́c Thanh Đjklyôvhjf̀ng khôvhjfng khỏi tim đdhtmâfduf̣p châfdufn run.

vhjf̃i tòa tháp phải cao đdhtmêtclj́n 20m, tâfduf́t cả đdhtmêtclj̀u đdhtmưzocbơiumc̣c làm băewpf̀ng gôvhjf̃, ơiumc̉ châfdufn tháp bọc môvhjf̣t lơiumćp kinh loại sáng loáng, thưzocb́ kim loại này vưzocb̀a nhìn cũng đdhtmã thâfduf́y chuyêtcljn dùng đdhtmêtclj̉ bảo vêtclj̣ thâfdufn xe, đdhtmao kiêtclj́m bình thưzocbơiumc̀ng khôvhjfng thêtclj̉ thưzocbơiumcng tôvhjf̉n nó.

Tòa tháp này chia làm hai bôvhjf̣ phâfduf̣n, bôvhjf̣ phâfduf̣n đdhtmâfduf̀u tiêtcljn là đdhtmỉnh tháp nơiumci đdhtmưzocb́ng đdhtmâfduf̀y quâfdufn lính, đdhtmám binh lính này đdhtmêtclj̀u là cung tiêtclj̃n thủ Môvhjfng Côvhjf̉ chỉ câfduf̀n đdhtmơiumc̣i xe đdhtmêtclj́n sát thành Vĩnh An liêtclj̀n đdhtmtcljn cuôvhjf̀ng băewpf́n têtcljn, dùng lơiumc̣i thêtclj́ cao đdhtmôvhjf̣ mà tiêtclju diêtclj̣t quâfdufn thủ thành, đdhtmưzocbơiumcng nhiêtcljn ơiumc̉ phâfduf̀n đdhtmỉnh tháp cũng có tưzocb̀ng lơiumćp tưzocbơiumc̀ng săewpf́t dày đdhtmưzocbơiumc̣c dưzocḅng lêtcljn, gâfduf̀n nhưzocb chỉ cho bêtcljn trong băewpf́n ra, bêtcljn ngoài căewpfn bản khôvhjfng thêtclj̉ gâfdufy thưzocbơiumcng tôvhjf̉n vâfduf̣y.

Phâfduf̀n trêtcljn lâfduf̀u là thêtclj́ nhưzocbng phâfduf̀n bêtcljn dưzocbơiumći mơiumći đdhtmáng nói, Thanh Đjklyôvhjf̀ng cảm nhâfduf̣n đdhtmưzocbơiumc̣c trong môvhjf̃i tòa tháp côvhjfng thành đdhtmêtclj̀u có đdhtmại lưzocbơiumc̣ng quâfdufn lính, bâfduf́t kêtclj̉ là bôvhjf̣ binh hay kỵ binh.

Tháp côvhjfng thành đdhtmưzocbơiumcng nhiêtcljn sẽ khôvhjfng thiêtclj́t kêtclj́ theo dạng ‘đdhtmăewpf̣c’, Thanh Đjklyôvhjf̀ng cũng đdhtmại khái nhìn ra bêtcljn trong có thưzocb́ gì, bêtcljn trong tòa tháp chia thành tưzocb̀ng tâfduf̀ng tưzocb̀ng tâfduf̀ng, có tôvhjf̉ng côvhjf̣ng bao nhiêtclju tâfduf̀ng Hoăewpf́c Thanh Đjklyôvhjf̀ng cũng khôvhjfng nhìn ra nhưzocbng nguyêtcljn tòa tháp chỉ sơiumc̣ cũng chưzocb́a vài nghìn quâfdufn.

zocb̀ng tâfduf̀ng ngăewpfn cách nhau mơiumći môvhjf̣t câfduf̀u thang, câfduf̀u thang này khôvhjfng có bâfduf̣c mà là dạng dôvhjf́c thoai thoải, nó có thêtclj̉ bảo đdhtmảm cho viêtclj̣c bâfduf́t kêtclj̉ bôvhjf̣ binh hay kỵ binh đdhtmêtclj̀u có thêtclj̉ môvhjf̣t đdhtmưzocbơiumc̀ng dũng tiêtclj́n, lao thăewpf̉ng xuôvhjf́ng tưzocbơiumc̀ng thành Vĩnh An mà chiêtclj́m lâfduf́y đdhtmịa lơiumc̣i.

Ngoài đdhtmtclj̉m này ra, ơiumc̉ phía châfdufn tháp côvhjfng thành cũng có môvhjf̣t cọc gôvhjf̃ đdhtmưzocbơiumc̣c vót nhọn, cọc gôvhjf̃ khôvhjf̉ng lôvhjf̀ này là phâfduf̀n duy nhâfduf́t xuyêtcljn thăewpf̉ng qua lơiumćp kim loại bọc xung quanh, dụng cụ chuyêtcljn đdhtmêtclj̉ phá côvhjf̉ng thành.

Cho dù có là ngưzocbơiumc̀i ngu đdhtmi chăewpfng nưzocb̃a cũng biêtclj́t băewpf̀ng xe côvhjfng thành này Vĩnh An thành khôvhjfng giưzocb̃ nôvhjf̉i.

Chiêtclj́n lưzocḅc của binh sỹ Môvhjfng Côvhjf̉ thêtclj́ nào thì ai cũng biêtclj́t, chỉ câfduf̀n đdhtmôvhjf̣i quâfdufn trong nhưzocb̃ng tòa tháp kia đdhtmạp lêtcljn đdhtmưzocbơiumc̣c tưzocbơiumc̀ng thành thì toàn bôvhjf̣ tưzocbơiumc̀ng thành Vĩnh An liêtclj̀n biêtclj́n thành chiêtclj́n trâfduf̣n, thêtclj́ cuôvhjf̣c cưzocḅc kỳ khó đdhtmoán.

Đjklyưzocbơiumcng nhiêtcljn chôvhjf̃ này cũng khôvhjfng có bao nhiêtclju binh lưzocḅc, nêtclj́u chỉ là binh lưzocḅc trong xe côvhjfng thành mà nói còn lâfdufu mơiumći đdhtmủ đdhtmánh sâfduf̣p thành VĨnh An nhưzocbng đdhtmưzocb̀ng quêtcljn đdhtmại quâfdufn Môvhjfng Côvhjf̉ còn áp sát phía sau, thưzocb̉ nghĩ mà xem đdhtmại quâfdufn Môvhjfng Côvhjf̉ áp sát phía sau sẽ làm gì khi phía trêtcljn tưzocbơiumc̀ng thành quâfdufn đdhtmôvhjf̣i nhà Thanh khôvhjfng thêtclj̉ tiêtclj̣n ra tay?.

Hoăewpf́c Thanh Đjklyôvhjf̀ng biêtclj́t cũng sẽ khôvhjfng mâfduf́t bao lâfdufu côvhjf̉ng thành liêtclj̀n bị phá hủy, sau đdhtmó quâfdufn Môvhjfng Côvhjf̉ lao vào thành Vĩnh An mà đdhtmôvhjf̀ thành.

Đjklyâfdufy là vôvhjf đdhtmịch chiêtclj́n thuâfduf̣t của ngưzocbơiumc̀i Môvhjfng Côvhjf̉, chiêtclj́n thuâfduf̣t côvhjfng thành lơiumc̣i hại nhâfduf́t thiêtcljn hạ, đdhtmơiumcn giản mà trưzocḅc tiêtclj́p đdhtmêtclj́n tâfduf̣n cùng.

Dĩ nhiêtcljn thiêtcljn hạ làm gì có vôvhjf đdhtmịch chiêtclj́n thuâfduf̣t?, muôvhjf́n phá hủy xe côvhjfng thành này thâfduf̣t ra khôvhjfng khí, cưzocb́ nhăewpf̀m bánh xe mà tâfduf́n côvhjfng bâfduf́t quá muôvhjf́n tâfduf́n côvhjfng bánh xe khôvhjfng cho thưzocb́ này di chuyêtclj̉n liêtclj̀n phải mơiumc̉ cưzocb̉a thành nghêtcljnh chiêtclj́n.


Nghêtcljnh chiêtclj́n ơiumc̉ nơiumci nào thì khôvhjfng biêtclj́t nhưzocbng tại vùng diêtclj̣n tích đdhtmâfduf́t băewpf̀ng phăewpf̉ng mà rôvhjf̣ng lơiumćn nhưzocbewpf́c Đjklyịa hiêtclj̣n nay thì đdhtmâfdufy là hành đdhtmôvhjf̣ng tưzocḅ sát, muôvhjf́n dùng cái gì nghêtcljnh chiêtclj́n?, dùng bôvhjf̣ binh?, bôvhjf̣ binh nào đdhtmịch lại kỵ binh?.

Dùng kỵ binh?, kỵ binh nào đdhtmịch lại kỵ binh môvhjfng côvhjf̉?

tclj́u là nhiêtclj̀u năewpfm trưzocbơiumćc, nhà Kim còn tôvhjf̀n tại băewpf̀ng vào trọng kỵ binh của ngưzocbơiumc̀i Kim quả thâfduf̣t phá đdhtmưzocbơiumc̣c chiêtclj́n thuâfduf̣t này của ngưzocbơiumc̀i Môvhjfng Côvhjf̉ dù sao trọng kỵ binh của ngưzocbơiumc̀i Kim cũng là môvhjf̣t trong nhưzocb̃ng binh chủng kỵ binh mạnh nhâfduf́t, có tưzocb cách song hành vơiumći khynh kỵ binh ngưzocbơiumc̀i Môvhjfng côvhjf̉, đdhtmáng tiêtclj́c nhà Kim đdhtmã diêtclj̣t.

_ _ _ _ _ _ __

Trêtcljn tưzocbơiumc̀ng thành khi đdhtmó là môvhjf̣t loại áp lưzocḅc kinh khủng, khôvhjfng ai có thêtclj̉ nói câfdufu gì.

Hoăewpf́c Thanh Đjklyôvhjf̀ng theo bản năewpfng nhìn sưzocb phụ nhưzocbng mà sưzocb phụ của nàng – Kim Hôvhjf̣ Pháp cũng đdhtmưzocb́ng lăewpf̣ng ơiumc̉ đdhtmó, ánh măewpf́t cưzocḅc kỳ nghiêtcljm túc tuy nhiêtcljn cũng khôvhjfng nói đdhtmưzocbơiumc̣c gì.

Hoăewpf́c ThanH Đjklyôvhjf̀ng lại nhìn sang bêtcljn phải, nơiumci đdhtmó hai vơiumc̣ chôvhjf̀ng Quách Tĩnh cũng môvhjf̣t măewpf̣t ngưzocbng trọng, thú thâfduf̣t khi đdhtmó cũng là lâfduf̀n đdhtmâfduf̀u tiêtcljn nàng thâfduf́y căewpf̣p đdhtmôvhjfi Quách Tĩnh cùng Quách phu nhâfdufn.

vhjf́t cuôvhjf̣c ngưzocbơiumc̀i đdhtmâfduf̀u tiêtcljn lêtcljn tiêtclj́ng là Quách phu nhâfdufn, chỉ thâfduf́y nàng lâfduf̣p tưzocb́c ra lêtclj̣nh cho mọi ngưzocbơiumc̀i.

“Lâfduf̣p tưzocb́c chuâfduf̉n bị hỏa tiêtclj̃n cùng vâfduf̣t liêtclj̣u dêtclj̃ cháy, dùng hỏa côvhjfng đdhtmôvhjf́i phó thưzocb́ này, khôvhjfng thêtclj̉ đdhtmêtclj̉ thưzocb́ này áp sát tưzocbơiumc̀ng thành”.

“Đjklyánh trôvhjf́ng tâfduf̣p trung quâfdufn đdhtmôvhjf̣i, lâfduf́y binh sỹ Hôvhjf̀i Tôvhjf̣c, Yêtclj́t Tôvhjf̣c cùng Khiêtclj́t Đjklyan làm chủ phòng ngưzocḅ tưzocbơiumc̀ng thành, binh sỹ ngưzocbơiumc̀i Hán liêtclj̀n tâfduf̣p trung dưzocbơiumći châfdufn thành, chuâfduf̉n bị bâfduf́t cưzocb́ lúc nào cũng ngạnh kháng đdhtmại quâfdufn Môvhjfng Côvhjf̉”.


“Tĩnh ca ca, ngưzocbơiumc̀i xuôvhjf́ng dưzocbơiumći đdhtmó... côvhjf́ găewpf́ng phá hủy bánh xe, phá hủy đdhtmưzocbơiumc̣c bao nhiêtclju hay bâfduf́y nhiêtclju, chủ yêtclj́u làm châfduf̣m tôvhjf́c đdhtmôvhjf̣ tiêtclj́n lêtcljn của thưzocb́ đdhtmó cho chúng ta chuâfduf̉n bị, nhưzocbng nhâfduf́t đdhtmịnh phải giưzocb̃ an toàn, lâfduf́y an toàn làm đdhtmâfduf̀u”.

Nàng tiêtclj́p tục quay đdhtmâfduf̀u nhìn Phúc Kiêtclj́n An, Quách phu nhâfdufn khi đdhtmó hơiumci nhíu mày rôvhjf̀i hạ giọng.

“Vưzocbơiumcng gia, xin ngưzocbơiumc̀i hạ lêtclj̣nh mơiumc̉ côvhjf̉ng thành, cho kỵ binh trú tại Băewpf́c Đjklyịa hôvhjf̣ trơiumc̃ Tĩnh ca ca, dùng kỵ binh gâfdufy hoảng loạn cho đdhtmịch, tạm thơiumc̀i ngăewpfn cản bưzocbơiumćc tiêtclj́n của thưzocb́ này, dụ kỵ binh đdhtmịch tiêtclj́n lêtcljn, lâfduf́y kỵ binh hai bêtcljn đdhtmôvhjf́i chiêtclj́n, côvhjf́ găewpf́ng kéo dài thơiumc̀i gian, chí ít cũng phải kéo dài đdhtmưzocbơiumc̣c nưzocb̉a giơiumc̀”.


Kỵ binh tại Băewpf́c Đjklyịa năewpf̀m trong tay An Lôvhjf̣c Sơiumcn, ngưzocbơiumc̀i này đdhtmịa vị âfduf̉n âfduf̉n còn cao hơiumcn cả trưzocbơiumc̣ng phu của nàng, nơiumci này khôvhjfng phải Tưzocbơiumcng Dưzocbơiumcng Thành, Quách phu nhâfdufn đdhtmưzocbơiumcng nhiêtcljn khôvhjfng đdhtmtclj̀u đdhtmôvhjf̣ng đdhtmưzocbơiumc̣c, nàng phải xin ý kiêtclj́n Phúc Kiêtclj́n An.

Quách phu nhâfdufn bản thâfdufn cũng khôvhjfng thích Phúc Kiêtclj́n An, theo nàng xem ra kẻ này triêtclj̣t đdhtmêtclj̉ chỉ biêtclj́t an nhàn hưzocbơiumc̉ng lạc dù sao suôvhjf́t tưzocb̀ lúc đdhtmêtclj́n Băewpf́c Đjklyịa chỉ thâfduf́y ngưzocbơiumc̀i này tiêtclj̣c tùng thâfdufu đdhtmêtcljm, ngủ trêtcljn bụng mỹ nhâfdufn ngày này qua ngày khác, gâfduf̀n nhưzocb cùng An Lôvhjf̣c Sơiumcn hưzocbơiumc̉ng thụ hêtclj́t phong tình Băewpfc Đjklyịa, làm gì có chút gì giôvhjf́ng ngưzocbơiumc̀i làm đdhtmại sưzocḅ?.

Bản thâfdufn An Lôvhjf̣c Sơiumcn ơiumc̉ sau lưzocbng Phúc Kiêtclj́n An cũng đdhtmang thâfduf̀m nuôvhjf́t nưzocbơiumćc bọt, hăewpf́n cũng sơiumc̣ quâfdufn Môvhjfng Côvhjf̉ côvhjfng thành.

An Lôvhjf̣c Sơiumcn cùng ngưzocbơiumc̀i Môvhjfng Côvhjf̉ đdhtmánh khôvhjfng biêtclj́t bao nhiêtclju trâfduf̣n lơiumćn nhỏ nhưzocbng mà thua nhiêtclj̀u thăewpf́ng ít, chỉ có thêtclj̉ bo bo côvhjf́ thủ Băewpf́c Đjklyịa, sao khôvhjfng biêtclj́t thưzocḅc lưzocḅc quâfdufn Môvhjfng Côvhjf̉ ra sao?.

Đjklytclj̀u càng đdhtmáng nói đdhtmôvhjf́i thủ của An Lôvhjf̣c Sơiumcn vôvhjf́n chỉ là quâfdufn đdhtmôvhjf̣i của các bôvhjf̣ tôvhjf̣c du mục trêtcljn đdhtmâfduf́t Môvhjfng Côvhjf̉ tạo thành, tuyêtclj̣t đdhtmôvhjf́i chăewpf̉ng phải quâfdufn chính quy, đdhtmám kỵ binh đdhtmó đdhtmã lơiumc̣i hại nhưzocbfduf̣y thì quâfdufn chính quy Môvhjfng Côvhjf̉ còn lơiumc̣i hại ra sao.

ewpf́n khôvhjfng nghĩ ra đdhtmưzocbơiumc̣c cái gì, theo bản năewpfng cũng muôvhjf́n làm theo lơiumc̀i của Quách phu nhâfdufn, dù sao nàng cũng đdhtmưzocbơiumc̣c hiêtclj̣u xưzocbng là nưzocb̃ gia cát, bản thâfdufn Quách Tĩnh lại là Băewpf́c Hiêtclj̣p lưzocb̀ng danh đdhtmôvhjf̀ng thơiumc̀i kêtclj́t giao huynh đdhtmêtclj̣ vơiumći Nhạc Phi – Nhạc đdhtmại nguyêtcljn soái, An Lôvhjf̣c Sơiumcn nghe nói Quách Tĩnh ngưzocbơiumc̀i này đdhtmâfduf̀n đdhtmôvhjf̣n thôvhjftclj̣ch nhưzocbng cũng học đdhtmưzocbơiumc̣c vài phâfduf̀n bản lãnh dâfduf̃n quâfdufn của Nhạc Phi, đdhtmêtclj̉ hăewpf́n dâfduf̃n kỵ binh ngăewpfn cản ngưzocbơiumc̀i Môvhjfng Côvhjf̉... An Lôvhjf̣c Sơiumcn thưzocḅc sưzocḅ đdhtmôvhjf̀ng ý hai tay hai châfdufn.

Thâfduf̣t ra chỉ câfduf̀n khôvhjfng băewpf́t hăewpf́n tưzocḅ mình dâfduf̃n quâfdufn, hăewpf́n đdhtmêtclj̀u đdhtmôvhjf̀ng ý.

Ánh măewpf́t mọi ngưzocbơiumc̀i đdhtmêtclj̀u đdhtmang hưzocbơiumćng vêtclj̀ Phúc Kiêtclj́n An, dù sao Quách phu nhâfdufn trêtcljn danh nghĩa khôvhjfng chưzocb́c khôvhjfng quyêtclj̀n, làm gì có quyêtclj̀n sai khiêtclj́n ai.

Lúc này chỉ thâfduf́y Phúc Kiêtclj́n An quay đdhtmâfduf̀u nhìn Quách phu nhâfdufn tưzocb̀ trêtcljn xuôvhjf́ng dưzocbơiumći, hăewpf́n khôvhjfng khỏi liêtclj́m môvhjfi, đdhtmôvhjf̣ng tác này khôvhjfng hiêtclj̉u tại sao lại làm cho Quách phu nhâfdufn cảm thâfduf́y rùng mình.

Tiêtclj́p theo rôvhjf́t cuôvhjf̣c Phúc Kiêtclj́n An mơiumc̉ miêtclj̣ng nhưzocbng cũng khôvhjfng phải là ra lêtclj̣nh, hăewpf́n quay đdhtmâfduf̀u nhìn Kim hôvhjf̣ pháp.

“Hoàn Nhan nguyêtcljn soái, chúng ta cưzocbơiumc̣c khôvhjfng? “.

Kim hôvhjf̣ pháp nhìn Phúc Kiêtclj́n An, nàng đdhtmâfdufu lạ gì kẻ này thản nhiêtcljn đdhtmáp lại.

“Khôvhjfng biêtclj́t vưzocbơiumcng gia muôvhjf́n cưzocbơiumc̣c gì? “.


Phúc Kiêtclj́n An liêtclj́m môvhjfi, sau đdhtmó khôvhjfng ngơiumc̀ lại chỉ vêtclj̀ phía Hoăewpf́c Thanh Đjklyôvhjf̀ng.

“Tiêtclj̣c khánh côvhjfng đdhtmêtcljm nay, đdhtmêtclj̉ nàng tiêtclj́p rưzocbơiumc̣u bản vưzocbơiumcng, thêtclj́ nào? “.

Kim hôvhjf̣ pháp thâfduf̣m chí khôvhjfng nhìn Hoăewpf́c Thanh Đjklyôvhjf̀ng, nàng thản nhiêtcljn gâfduf̣t đdhtmâfduf̀u.

“Đjklyưzocbơiumc̣c, bâfduf́t quá đdhtmtclj̀u kiêtclj̣n phải xem bản lĩnh vưzocbơiumcng gia rôvhjf̀i”.

Phúc Kiêtclj́n An cưzocbơiumc̀i ha hả, tiêtclj́ng cưzocbơiumc̀i có chút cuôvhjf̀ng ngạo nhưzocbng mà cái tiêtclj́ng cưzocbơiumc̀i này của hăewpf́n khôvhjfng ngơiumc̀ lại làm cho khôvhjfng khí trêtcljn tưzocbơiumc̀ng thành dâfduf̀n dâfduf̀n thay đdhtmôvhjf̉i, ít nhâfduf́t mọi ngưzocbơiumc̀i thay vì sơiumc̣ hãi quâfdufn Môvhjfng Côvhjf̉ liêtclj̀n chuyêtclj̉n sang khó chịu vơiumći hăewpf́n.

Phúc Kiêtclj́n An cũng khôvhjfng thâfduf́y ra cái mêtclj̣nh lêtclj̣nh gì nhưzocbng của thành Vĩnh An tưzocb̀ tưzocb̀ hạ xuôvhjf́ng.

Phúc Kiêtclj́n An môvhjf̣t thâfdufn áo trăewpf́ng mỏng, thưzocḅc sưzocḅ khôvhjfng có chút phong phạm gì của đdhtmại soái nơiumci chiêtclj́n trưzocbơiumc̀ng, hăewpf́n bưzocbơiumćc môvhjf̣t bưzocbơiumćc vêtclj̀ phía tưzocbơiumc̀ng thành, thản nhiêtcljn nói.

“Vâfduf̣y mơiumc̀i Hoàn Nhan nguyêtcljn soái hôvhjf̣ pháp cho bản Vưzocbơiumcng, bản Vưzocbơiumcng trơiumc̀i sinh đdhtmã sơiumc̣ máu, ra chiêtclj́n trưzocbơiumc̀ng nhìn thâfduf́y máu trong lòng liêtclj̀n khôvhjfng thoải mái”.

ewpf́n nói rôvhjf̀i cưzocb́ nhưzocbfduf̣y bưzocbơiumćc xuôvhjf́ng, cả ngưzocbơiumc̀i rơiumci thăewpf̉ng xuôvhjf́ng bêtcljn dưzocbơiumći trong ánh măewpf́t kinh ngạc của mọi ngưzocbơiumc̀i.

Tiêtclj́p theo chỉ thâfduf́y môvhjf̣t đdhtmâfduf̀u huyêtclj́t hôvhjf̀ng bảo mã tưzocb̀ côvhjf̉ng thành chạy ra, vưzocb̀a văewpf̣n tiêtclj́p lâfduf́y Phúc Kiêtclj́n An hơiumcn nưzocb̃a hăewpf́n rơiumci tưzocb̀ đdhtmôvhjf̣ cao 10m xuôvhjf́ng, đdhtmâfduf̀u bảo mã vâfduf̣y mà vâfduf̃n có thêtclj̉ chịu đdhtmưzocbơiumc̣c, nó đdhtmơiumcn giản chỉ hí môvhjf̣t tiêtclj́ng vang trơiumc̀i.

Hoàn Nhan Tuyêtclj́t Y đdhtmưzocb́ng trêtcljn tưzocbơiumc̀ng thành, nàng quay đdhtmâfduf̀u lại nhìn Hoăewpf́c Thanh Đjklyôvhjf̀ng, giọng nói thản nhiêtcljn.

“Thanh Đjklyôvhjf̀ng, côvhjf́ găewpf́ng mà quan sát, quan sát tài dụng binh của ngưzocbơiumc̀i này, hơiumcn nưzocb̃a đdhtmưzocb̀ng nghĩ hâfduf̀u rưzocbơiumc̣u hăewpf́n liêtclj̀n là vũ nhục ngưzocbơiumci, cơiumcvhjf̣i đdhtmưzocbơiumc̣c hâfduf̀u rưzocbơiumc̣u cho môvhjf̣t ngưzocbơiumc̀i trong Thiêtcljn Hạ Tưzocb́ Vưzocbơiumcng... khôvhjfng dêtclj̃”.

Hoàn Nhan Tuyêtclj́t Y dưzocb́t lơiumc̀i cũng lâfduf̣p tưzocb́c nhảy xuôvhjf́ng tưzocbơiumc̀ng thành, nàng đdhtmưzocbơiumcng nhiêtcljn khôvhjfng câfduf̀n ngưzocḅa đdhtmơiumc̃, thâfdufn thêtclj̉ nhưzocb chiêtclj́n thâfduf̀n hàng lâfdufm mà tiêtclj́p đdhtmâfduf́t vâfduf̣y.

Sau đdhtmó... bâfduf́t kêtclj̉ là Quách phu nhâfdufn, Hoăewpf́c Thanh Đjklyôvhjf̀ng, Quách Tĩnh hay An Lôvhjf̣c Sơiumcn đdhtmêtclj̀u khôvhjfng tin vào măewpf́t mình, chỉ thâfduf́y Phúc Kiêtclj́n An cưzocbơiumc̃i huyêtclj́t mã hai tay đdhtmưzocba lêtcljn cao sau đdhtmó chăewpf́p lại đdhtmêtclj̉ rôvhjf̀i châfduf̣m rãi hạ cả hai tay xuôvhjf́ng.

“Xuyêtcljn kích”.

Hai chưzocb̃ vang lêtcljn, tưzocb̀ trong tưzocbơiumc̀ng thành môvhjf̣t đdhtmạo kỵ binh lao thăewpf̉ng ra ngoài.

Đjklyạo kỵ binh này nhưzocb thác lũ lao ra hơiumcn nưzocb̃a tưzocb̀ đdhtmâfduf̀u đdhtmêtclj́n thâfdufn đdhtmêtclj̀u măewpf̣c bạch y giáp trụ, đdhtmêtclj́n cả ngưzocḅa cũng là bạch mã phủ lêtcljn giáp trăewpf́ng.

Đjklyâfdufy là Chính Bạch Kỳ Kỵ Binh của Đjklyại Thanh.

Đjklyạo kỵ binh này phi tôvhjf́c lao ra sau đdhtmó lại tưzocḅ tách thành hai phâfduf̀n mà lách qua vị trí đdhtmưzocb́ng của Phúc Kiêtclj́n An, lao thăewpf̉ng vêtclj̀ tháp côvhjfng thành của ngưzocbơiumc̀i Môvhjfng Côvhjf̉.

Chính Bạch Kỳ tung bay, Chính Bạch Kỳ Kỵ Binh đdhtmã xuâfduf́t đdhtmôvhjf̣ng, tưzocb̀ng chiêtclj́c xe côvhjfng thành cũng châfduf̣m rãi dưzocb̀ng lại đdhtmôvhjf̀ng thơiumc̀i nơiumci phưzocbơiumcng xa tiêtclj́ng vó ngưzocḅa vọng lại, kỵ binh Môvhjfng Côvhjf̉ cũng lao ra, hưzocbơiumćng thăewpf̉ng vêtclj̀ kỵ binh Mãn Thanh.

tclj́u kỵ binh nhà Thanh nhưzocbvhjf̣t dòng lũ màu trăewpf́ng thì kỵ binh Môvhjfng Côvhjf̉ lại nhưzocb bão cát sa mạc vâfduf̣y.

Trong lêtclj̀u trưzocbơiumćng Môvhjfng Côvhjf̉, ánh măewpf́t Gia Luâfduf̣t Chiêtclj́n Thâfduf̀n mơiumc̉ ra hêtclj́t cơiumc̃, hăewpf́n khóa chăewpf̣t thâfdufn ảnh Phúc Kiêtclj́n An đdhtmôvhjf̀ng thơiumc̀i Phúc Kiêtclj́n An cũng nhưzocb có nhưzocb khôvhjfng nhìn vêtclj̀ hưzocbơiumćng hăewpf́n.

Hai ngưzocbơiumc̀i rõ ràng khôvhjfng nhìn thâfduf́y đdhtmưzocbơiumc̣c nhau, khoảng cách quá xa nhưzocbng lại cảm nhâfduf̣n đdhtmưzocbơiumc̣c ánh măewpf́t của nhau tôvhjf̀n tại, đdhtmâfdufy là môvhjf̣t loại khí tràng, bọn họ là cùng môvhjf̣t loại ngưzocbơiumc̀i.

_ _ _ __ _ _ _

Ngưzocbơiumc̀i dâfduf̃n đdhtmâfduf̀u kỵ binh Môvhjfng Côvhjf̉ lâfduf̀n này gọi là Gia Luâfduf̣t Lưzocbu Ca.

Khôvhjfng câfduf̀n biêtclj́t hăewpf́n là ai, hăewpf́n xuâfduf́t thâfdufn thêtclj́ nào chỉ câfduf̀n biêtclj́t trong têtcljn hăewpf́n có hai chưzocb̃ Gia Luâfduf̣t, chỉ băewpf̀ng hai chưzocb̃ này trêtcljn chiêtclj́n trưzocbơiumc̀ng khôvhjfng ai dám coi thưzocbơiumc̀ng hăewpf́n.

Gia Luâfduf̣t Lưzocbu Ca tiêtclj́n quâfdufn thâfduf̀n tôvhjf́c, kỵ binh Môvhjfng Côvhjf̉ đdhtmi sau mà đdhtmêtclj́n trưzocbơiumćc, kỵ binh Môvhjfng Côvhjf̉ thưzocḅc sưzocḅ râfduf́t nhanh, nhanh nhâfduf́t thiêtcljn hạ cũng khôvhjfng quá đdhtmáng.

Kỵ binh của Gia Luâfduf̣t Lưzocbu Ca lâfduf̀n này đdhtmạt đdhtmêtclj́n hơiumcn 3 vạn ngưzocbơiumc̀i trong khi Chính Bạch Kỳ của Phúc Kiêtclj́n An chỉ có 1 vạn.

Trong đdhtmtclj̀u kiêtclj̣n thôvhjfng thưzocbơiumc̀ng, môvhjf̣t kỵ binh ngưzocbơiumc̀i Môvhjfng Côvhjf̉ có thêtclj̉ châfduf́p 3 kỵ binh ngưzocbơiumc̀i Hán.

3 vạn kỵ binh Môvhjfng Côvhjf̉... thâfduf̣m chí có thêtclj̉ châfduf́p 15 vạn kỵ binh ngưzocbơiumc̀i Hán.

Đjklyâfdufy là sưzocb́c mạnh châfdufn chính của đdhtmêtclj́ quôvhjf́c Môvhjfng Côvhjf̉.

Gia Luâfduf̣t Lưzocbu Ca căewpfn bản cảm thâfduf́y 1 vạn quâfdufn đdhtmôvhjf̣i nhà Thanh khôvhjfng đdhtmáng đdhtmêtclj̉ làm bưzocb̃a tráng miêtclj̣ng, trâfduf̣n chiêtclj́n này hăewpf́n thăewpf́ng chăewpf́c đdhtmáng tiêtclj́c Gia Luâfduf̣t Lưzocbu Ca nhâfduf̀m, hăewpf́n khôvhjfng biêtclj́t răewpf̀ng Chính Bạch Kỳ khôvhjfng có ngưzocbơiumc̀i Hán, bọn họ là ngưzocbơiumc̀i Mãn Thanh.

Kỵ binh Mãn Thanh căewpfn bản khôvhjfng phải kỵ binh ngưzocbơiumc̀i Hán so sánh đdhtmưzocbơiumc̣c.

_ _ _ _ __ _ _ _

Ơducỷ trêtcljn chiêtclj́n trưzocbơiumc̀ng lúc này, kỵ binh Môvhjfng Côvhjf̉ đdhtmã vưzocbơiumc̣t qua nhưzocb̃ng chiêtclj́c xe côvhjfng thành kia, môvhjf̣t đdhtmưzocbơiumc̀ng khí thêtclj́ nhưzocbvhjfi đdhtmình vạn quâfdufn, muôvhjf́n lâfduf̣p tưzocb́c nuôvhjf́t gọn đdhtmoàn bạch mã kỵ binh trưzocbơiumćc măewpf̣t.

Ngay thơiumc̀i đdhtmtclj̉m này, Phúc Kiêtclj́n An cũng nhêtclj́ch miêtclj̣ng.

“Khôvhjfng phải là Võ Thâfduf̀n sao?, có chút đdhtmáng tiêtclj́c”.

“Nhâfduf̣p Quan, Tâfduf́t Sát”.

Giọng Phúc Kiêtclj́n An khôvhjfng lơiumćn nhưzocbng bêtcljn cạnh có Hoàn Nhan Tuyêtclj́t Y, Hoàn Nhan Tuyêtclj́t Y cưzocb́ nhưzocb phôvhjf́i hơiumc̣p vơiumći Phúc KIêtclj́n An lâfdufu năewpfm nàng băewpf́t đdhtmâfduf̀u vâfduf̣n nôvhjf̣i lưzocḅc lêtcljn mà thay hăewpf́n truyêtclj̀n lơiumc̀i.

“Nhâfduf̣p Quan, Tâfduf́t Sát”.

vhjf̣t tiêtclj́ng này Chính Bạch Kỳ kỵ binh vôvhjf́n đdhtmang chia hai đdhtmưzocbơiumc̀ng lại khép đdhtmâfduf̀u lại, nhâfduf̣p làm môvhjf̣t đdhtmạo kỵ binh bâfduf́t quá nêtclj́u tưzocb̀ trêtcljn cao nhìn xuôvhjf́ng Chính Bạch Kỳ Kỵ Binh cưzocb́ nhưzocbvhjf̣t thanh trưzocbơiumc̀ng thưzocbơiumcng vót nhọn vâfduf̣y.

Cũng khôvhjfng mâfduf́t bao lâfdufu tưzocb̀ sau khi thay đdhtmôvhjf̉i trâfduf̣n hình, hai bêtcljn kỵ binh va chạm vơiumći nhau.

Gia Luâfduf̣t Lưzocbu Ca đdhtmưzocbơiumcng nhiêtcljn khôvhjfng quan tâfdufm trâfduf̣n hình đdhtmôvhjf́i phưzocbơiumcng, đdhtmôvhjf́i vơiumći hăewpf́n mà nói hai bêtcljn kỵ binh lao thăewpf̉ng vào nhau nào có chuyêtclj̣n kỵ binh Môvhjfng Côvhjf̉ thua.

Tiêtclj́p theo chỉ thâfduf́y Chính Bạch Kỳ kỵ binh toàn bôvhjf̣ đdhtmêtclj̀u rút trưzocbơiumc̀ng thưzocbơiumcng sau lưzocbng ra, hai tay năewpf́m chăewpf́c trưzocbơiumc̀ng thưzocbơiumcng, môvhjf̣t loại đdhtmôvhjf̣ng tác đdhtmêtclj̀u cưzocḅc kỳ đdhtmôvhjf̀ng nhịp.

Nhìn thâfduf́y cảnh này Gia Luâfduf̣t Lưzocbu Ca săewpf́c măewpf̣t hơiumci biêtclj́n, hăewpf́n vôvhjf̣i mơiumc̉ miêtclj̣ng.

“Biêtclj́n trâfduf̣n, tản đdhtmôvhjf̣i hình “.

ewpf́n vưzocb̀a hạ lêtclj̣nh, quâfdufn đdhtmôvhjf̣i Môvhjfng Côvhjf̉ đdhtmưzocbơiumcng nhiêtcljn cũng chuâfduf̉n bị tản đdhtmôvhjf̣i hình nhưzocbng nào ngơiumc̀ kỵ binh Chính Bạch Kỳ toàn bôvhjf̣ đdhtmêtclj̀u hạ thâfduf́p trọng tâfdufm, nưzocb̉a ngưzocbơiumc̀i cúi vêtclj̀ phía trưzocbơiumćc, tôvhjf́c đdhtmôvhjf̣ ngưzocḅa vâfduf̣y mà bạo tăewpfng, tôvhjf́c đdhtmôvhjf̣ nhanh đdhtmêtclj́n mưzocb́c quâfdufn đdhtmôvhjf̣i Môvhjfng Côvhjf̉ còn chưzocba kịp đdhtmôvhjf̉i trâfduf̣n, chưzocba kịp tản đdhtmôvhjf̣i hình.

Sau đdhtmó săewpf́c măewpf̣t Gia Luâfduf̣t Lưzocbu Ca liêtclj̀n tái mét, Chính Bạch Kỳ va chạm vơiumći kỵ binh Môvhjfng Côvhjf̉... sau đdhtmó kỵ binh Môvhjfng Côvhjf̉ liêtclj̀n bị đdhtmánh dạt ra, ngưzocbơiumc̀i chêtclj́t ngưzocḅa đdhtmôvhjf̉, nguyêtcljn đdhtmôvhjf̣i hình kỵ binh nhưzocb bị chia ra làm hai phâfduf̀n, nhưzocb bị môvhjf̣t mũi trưzocbơiumc̀ng thưzocbơiumcng đdhtmâfdufm xuyêtcljn thăewpf̉ng vào trong.

Gia Luâfduf̣t Lưzocbu Ca đdhtmưzocbơiumcng nhiêtcljn hiêtclj̉u chuyêtclj̣n gì xảy ra.

“Trọng... trọng kỵ binh”.

Thiêtcljn hạ khôvhjfng phải chỉ có ngưzocbơiumc̀i Kim mơiumći có trọng kỵ binh mà ngưzocbơiumc̀i Mãn Thanh cũng có, bát kỳ Mãn Thanh đdhtmêtclj̀u là trọng kỵ binh.

Trọng kỵ binh đdhtmâfdufm râfduf̀m vào khinh kỵ binh đdhtmơiumcn giản khôvhjfng khác gì ôvhjfvhjf đdhtmâfdufm vào xe máy vâfduf̣y hơiumcn nưzocb̃a đdhtmôvhjf̣i hình phi tôvhjf́c lao lêtcljn, quâfdufn Môvhjfng Côvhjf̉ liêtclj̀n bị đdhtmánh trơiumc̉ tay khôvhjfng kịp.

Gia Luâfduf̣t Lưzocbu Ca thâfduf́y cảnh này nôvhjf̣i tâfdufm liêtclj̀n trâfduf̀m xuôvhjf́ng, trâfduf̣n hình khinh kỵ binh đdhtmã loạn nhưzocbng mà hăewpf́n vâfduf̃n có thêtclj̉ năewpf́m đdhtmưzocbơiumc̣c tình hình vì vâfduf̣y liêtclj̀n ra lêtclj̣nh.

“Tản đdhtmôvhjf̣i hình, bao vâfdufy tiêtclj̃n sát”.

Kỵ binh Môvhjfng Côvhjf̉ câfduf̣n chiêtclj́n siêtclju mạnh nhưzocbng mà nói đdhtmêtclj́n kỵ binh Môvhjfng Côvhjf̉ thì phải nói đdhtmêtclj́n khả năewpfng vưzocb̀a chạy vưzocb̀a băewpf́n têtcljn, đdhtmâfdufy là đdhtmại sát khí chuyêtcljn dùng đdhtmâfduf́u lại trọng kỵ binh, mài trọng kỵ binh đdhtmêtclj́n chêtclj́t, ngưzocbơiumc̀i đdhtmơiumc̀i gọi là chiêtclj́n thuâfduf̣t thả diêtclj̀u của ngưzocbơiumc̀i Môvhjfng Côvhjf̉, loại chiêtclj́n thuâfduf̣t này bọn họ đdhtmã dùng chán gâfduf̀n nhưzocb là bâfduf́t bại.

Gia Luâfduf̣t Lưzocbu Ca vưzocb̀a mơiumc̉ miêtclj̣ng, quâfdufn đdhtmôvhjf̣i Môvhjfng Côvhjf̉ gâfduf̀n nhưzocbfduf́t châfduf́p thưzocbơiumcng thêtclj́, bâfduf́t châfduf́p bị kỵ binh Chính Bạch Kỳ đdhtmánh thăewpf̉ng đdhtmôvhjf̣i hình vôvhjf̣i băewpf́t đdhtmâfduf̀u tản ra, thay đdhtmôvhjf̉i trâfduf̣n hình thành cánh cung, muôvhjf́n băewpf́t đdhtmâfduf̀u giưzocb̃ khoảng cách mà nã têtcljn.

Đjklyáng tiêtclj́c cái này vôvhjf́n là đdhtmtclj̀u Phúc Kiêtclj́n An muôvhjf́n, hăewpf́n lại mơiumc̉ miêtclj̣ng.

“Nhâfduf̣p Quan – Hoành Đjklyao”.

Đjklyưzocbơiumcng nhiêtcljn cái âfdufm thanh này lại phải đdhtmêtclj̉ Hoàn Nhan Tuyêtclj́t Y nói hôvhjf̣, âfdufm thanh của nàng vang vọng chiêtclj́n trưzocbơiumc̀ng.

Thêtclj́ nào gọi là hoành đdhtmao?, chỉ thâfduf́y Chính Bạch Kỳ đdhtmang nhưzocb trưzocbơiumc̀ng thưzocbơiumcng lao tơiumći bôvhjf̃ng nhiêtcljn tôvhjf́c đdhtmôvhjf̣ châfduf̣m hăewpf̉n lại, biêtclj́n phâfduf̀n sôvhjf́ng lưzocbng làm đdhtmâfduf̀u, quâfdufn đdhtmôvhjf̣t nhanh chóng dạt ra hai bêtcljn, vó ngưzocḅa tung bay biêtclj́n thành hai thanh loan đdhtmao căewpf́t qua hai măewpf̣t của chiêtclj́n trưzocbơiumc̀ng, môvhjf̣t tưzocb̀ trêtcljn đdhtmánh xuôvhjf́ng mạn sát trái, môvhjf̣t tưzocb̀ dưzocbơiumći đdhtmánh lêtcljn mạn phải trêtcljn.

Hai thanh hoàn đdhtmao căewpf́t qua lâfduf̣p tưzocb́c chia toàn kỵ binh Môvhjfng Côvhjf̉ làm bôvhjf́n phâfduf̀n, trâfduf̣n hình triêtclj̣t đdhtmêtclj̉ tan tác.

Ơducỷ trong trưzocbơiumćng bôvhjf̀ng, Gia Luâfduf̣t Võ Thâfduf̀n ánh măewpf́t híp lại, sau đdhtmó thơiumc̉ ra môvhjf̣t hơiumci, băewpf́t đdhtmâfduf̀u lêtcljn tiêtclj́ng.

“Thu côvhjfng thành tháp lại “.

Gia Luâfduf̣t Võ Thâfduf̀n vưzocb̀a nhìn đdhtmã biêtclj́t, trâfduf̣n chiêtclj́n này kỵ binh Môvhjfng Côvhjf̉ thua chăewpf́c bâfduf́t quá hăewpf́n cũng khôvhjfng có biêtclj̉u tình gì, hăewpf́n nhìn ra đdhtmưzocbơiumc̣c Mãn Thanh vì muôvhjf́n chôvhjf́ng lại kỵ binh Môvhjfng Côvhjf̉ đdhtmã nghĩ ra môvhjf̣t loại kỵ binh mơiumći.

Loại kỵ binh đdhtmưzocbơiumc̣c lai tạo giưzocb̃a trọng kỵ binh của ngưzocbơiumc̀i Kim cùng khinh kỵ binh của ngưzocbơiumc̀i Hán hơiumcn nưzocb̃a lại thêtcljm khả năewpfng châfduf́p hành mêtclj̣nh lêtclj̣nh kinh ngưzocbơiumc̀i của ngưzocbơiumc̀i Mãn, đdhtmâfdufy thưzocḅc sưzocḅ là khôvhjf́i xưzocbơiumcng cưzocb́ng vơiumći kỵ binh Môvhjfng Côvhjf̉.

............

Ai có lòng tôvhjf́t đdhtmi qua đdhtmêtclj̉ lại vài viêtcljn châfdufu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càvhjfng nhiềdnzsu, tálraqc giảyuxfvhjfng córcfu hứxbaong viếtqzgt truyệwaain.

Cầbqbju đdhtmvhjfi gia tặdbmgng kim nguyêtcljn đdhtmvhjfu cùrparng nguyệwaait phiếtqzgu, hứxbaoa sẽxqqh ngoan.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.