Cực Võ

Quyển 3-Chương 44 : Hành Dương Thành – Luận Anh Hùng (2) (Hôm nay 1 chương)

    trước sau   
Thêahiĺ nào là anh hùng?.

srkwu hỏi này của Vôpgth Song thưdwep̣c sưdwep̣ làm Vi Tiêahil̉u Bảo phải suy nghĩ, hăkgdh́n băkgdh́t đhukgâsrkẁu tưdwepơhbfw̉ng tưdwepơhbfẉng ra anh hùng trong lòng hăkgdh́n phải nhưdwep thêahiĺ nào.

kgdh́c Câsrkẉn Nam – Nam Gia Lạc, hai ngưdwepơhbfẁi này dĩ nhiêahiln là thâsrkẁn tưdwepơhbfẉng của Vi Tiêahil̉u Bảo nhưdwepng mà thú thâsrkẉt Vi Tiêahil̉u Bảo chỉ nghe qua giang hôpgth̀ đhukgôpgth̀n thôpgth̉i, bâsrkẃt kêahil̉ là hình dáng, dung mạo của hai ngưdwepơhbfẁi ra sao hăkgdh́n đhukgêahil̀u khôpgthng biêahiĺt.

Cái này tưdwep̣a hôpgth̀ có chút giôpgth́ng nghe radio tưdwepơhbfw̉ng tưdwepơhbfẉng nhâsrkwn vâsrkẉt thơhbfẁi đhukgại sau này, tâsrkẃt cả chỉ là tưdwep̀ óc tưdwepơhbfw̉ng tưdwepơhbfẉng của Vi Tiêahil̉u Bảo mà ra.

Vi Tiêahil̉u Bảo biêahiĺt cho dù hai thâsrkẁn tưdwepơhbfẉng của mình cùng hiêahiḷn ra, cùng đhukgưdweṕng trưdwepơhbfẃc măkgdḥt hăkgdh́n thì hăkgdh́n cũng khôpgthng thêahil̉ nào nhâsrkẉn ra.

Đfeflahil̀u duy nhâsrkẃt mà Vi Tiêahil̉u Bảo biêahiĺt, Trâsrkẁn Câsrkẉn Nam cưdwepơhbfwng trưdwep̣c thăkgdh̉ng thăkgdh́n, chỉ câsrkẁn nhìn bêahiln ngoài liêahil̀n chăkgdh́c chăkgdh́n cảm thâsrkẃy đhukgâsrkwy là môpgtḥt anh hùng hảo hán, đhukgâsrkẁu đhukgôpgtḥi trơhbfẁi châsrkwn đhukgạp đhukgâsrkẃt.


Trâsrkẁn Gia Lạc thì làn da có chút trăkgdh́ng, khuôpgthn măkgdḥt cưdwep̣c kỳ đhukgẹp thâsrkẉm chí còn làm cho nưdwep̃ nhâsrkwn ghen tỵ, phải nói là ngọc thụ lâsrkwm phong, anh khí bưdweṕc ngưdwepơhbfẁi thâsrkẉm chí có ngưdwepơhbfẁi âsrkw̉n âsrkw̉n còn nói Trâsrkẁn Gia Lạc là thiêahiln hạ đhukgêahiḷ nhâsrkẃt mỹ nam tưdwep̉.

Lúc này nhưdwep nghĩ đhukgêahiĺn cái gì đhukgó, Vi Tiêahil̉u Bảo hơhbfwi hé măkgdh́t nhìn dung mạo Vôpgth Song, trong lòng lại hơhbfwi giâsrkẉt thót.

“Trơhbfẁi ạ, kẻ trưdwepơhbfẃc măkgdḥt thâsrkẉt sưdwep̣ râsrkẃt đhukgẹp trai, nêahiĺu ta là nưdwep̃ nhâsrkwn chỉ sơhbfẉ cũng phải ghen tị đhukgi, liêahiḷu... liêahiḷu có phải Trâsrkẁn Gia Lạc – Hôpgth̀ng Hoa Chủ đhukgại đhukgưdwepơhbfwng gia ơhbfw̉ trưdwepơhbfẃc măkgdḥt hay khôpgthng? “.

Vi Tiêahil̉u Bảo càng nghĩ càng có thêahil̉ cảm thâsrkẃy khả năkgdhng này râsrkẃt dêahil̃ xảy ra, dù sao ngưdwepơhbfẁi thưdwepơhbfẁng cũng khôpgthng thêahil̉ nào cho hăkgdh́n môpgtḥt sôpgth́ tiêahil̀n lơhbfẃn nhưdwepsrkẉy, có nhiêahil̀u tiêahil̀n lại ơhbfw̉ bêahiln trong kỹ viêahiḷn, muôpgth́n làm gì thì ai cũng biêahiĺt cơhbfẃ gì phải ngôpgth̀i nghe hăkgdh́n kêahil̉ chuyêahiḷn?.

Vi Tiêahil̉u Bảo râsrkẃt thôpgthng minh, đhukgâsrkẁu óc có râsrkẃt nhiêahil̀u linh quang, Vi Tiêahil̉u Bảo cũng biêahiĺt mình chỉ có thêahil̉ kiêahiĺm tiêahil̀n ơhbfw̉ chính phòng dù sao tại tâsrkẁng 1 cũng là nơhbfwi thưdwep̣c khách ăkgdhn uôpgth́ng, ngôpgth̀i xem con hát – ả đhukgào, nhưdwep̃ng lúc tại sâsrkwn khâsrkẃu chính khôpgthng có ai hăkgdh́n liêahil̀n lén lút chọn môpgtḥt bàn trong góc khuâsrkẃt mà kêahil̉ chuyêahiḷn.

Vi Tiêahil̉u Bảo khôpgthng đhukgưdwepơhbfẉc học chưdwep̃ nhưdwepng khôpgthng phải khôpgthng biêahiĺt tưdwep̣ học chỉ là vì ngưdwepơhbfẁi khôpgthng dạy hăkgdh́n cũng khôpgthng nhâsrkẉn đhukgưdwepơhbfẉc nhiêahil̀u măkgdḥt chưdwep̃ bâsrkẃt quá khôpgthng ảnh hưdwepơhbfw̉ng đhukgêahiĺn Vi Tiêahil̉u Bảo biêahiln chuyêahiḷn xưdwepa, chuyêahiḷn của hăkgdh́n vôpgth́n là nghe tưdwep̀ miêahiḷng ngưdwepơhbfẁi khác rôpgth̀i biêahiln thành, loại chuyêahiḷn này đhukga phâsrkẁn là hưdwepsrkẃu, nói quá, là chuyêahiḷn ma quái căkgdhn bản khôpgthng mâsrkẃy ai tin nhưdwepng kêahil̉ tưdwep̀ khi hăkgdh́n băkgdh́t đhukgâsrkẁu kêahil̉ vêahil̀ Song Trâsrkẁn (Trâsrkẁn Câsrkẉn Nam + Trâsrkẁn Gia Lạc) thì rõ ràng lưdwepơhbfẉng ngưdwepơhbfẁi nghe nhiêahil̀u hơhbfwn, thu nhâsrkẉp cũng băkgdh́t đhukgâsrkẁu tăkgdhng.

Nhâsrkẉn ra môpgtḥt đhukgahil̉m này Vi Tiêahil̉u Bảo lại càng bám vào Song Trâsrkẁn sau đhukgó càng kêahil̉ càng đhukgâsrkẁu nhâsrkẉp thâsrkẉm chí coi đhukgó là thâsrkẁn tưdwepơhbfẉng của mình bâsrkẃt quá nôpgtḥi tâsrkwm Vi Tiêahil̉u Bảo cũng tưdwep̣ mình hiêahil̉u lâsrkẃy, chuyêahiḷn mà hăkgdh́n kêahil̉ vôpgth́n là hưdwepsrkẃu, ngưdwepơhbfẁi nghe lâsrkẁn đhukgâsrkẁu còn thích thú, nghe nhiêahil̀u sẽ thành nhàm tai, Vi Tiêahil̉u Bảo biêahiĺt cái côpgthng viêahiḷc biêahiln chuyêahiḷn này cũng khó có thêahil̉ làm cả đhukgơhbfẁi.

Ưxtlwơhbfẃc mơhbfw của Vi Tiêahil̉u Bảo chính là gia nhâsrkẉp Thiêahiln Đfeflịa Hôpgtḥi hoăkgdḥc Hôpgth̀ng Hoa Hôpgtḥi, trơhbfw̉ thành môpgtḥt đhukgơhbfẁi đhukgại hiêahiḷp, trơhbfw̉ thành anh hùng.

_ _ _ _ _ __ _

Vi Tiêahil̉u Bảo lúc này ngưdwepơhbfẃc lêahiln nhìn Vôpgth Song thâsrkẉt kỹ thâsrkẉm chí trong lòng đhukgang băkgdh́t đhukgâsrkẁu biêahiĺn chuyêahil̉n liêahiln tục, nôpgtḥi tâsrkwm càng ngày càng mưdwep̀ng.

“Ngưdwepơhbfẁi này chăkgdh̉ng lẽ thâsrkẉt sưdwep̣ là Trâsrkẁn Gia Lạc, Trâsrkẁn đhukgại đhukgưdwepơhbfwng gia?, nêahiĺu nhưdwepsrkẉy có phải Trâsrkẁn đhukgại đhukgưdwepơhbfwng gia đhukgang khảo nghiêahiḷm ta?, chuâsrkw̉n bị dâsrkw̃n ta vào Hôpgth̀ng Hoa Hôpgtḥi hay khôpgthng? “.

Càng nghĩ càng cảm thâsrkẃy có thêahil̉, Vi Tiêahil̉u Bảo sôpgth́ng lưdwepng lâsrkẉp tưdweṕc thăkgdh̉ng tăkgdh́p.

“Đfeflại ca, anh hùng liêahil̀n phải giôpgth́ng vơhbfẃi Trâsrkẁn đhukgại đhukgưdwepơhbfwng gia, Trâsrkẁn Gia Lạc”.


Thâsrkẃy Vi Tiêahil̉u Bảo trả lơhbfẁi, Vôpgth Song khẽ nhíu mày, cái câsrkwu trả lơhbfẁi này dĩ nhiêahiln khôpgthng hơhbfẉp tai Vôpgth Song, ít nhâsrkẃt Vôpgth Song đhukgang khôpgthng mong đhukgơhbfẉi sẽ đhukgưdwepơhbfẉc đhukgáp án này.

“Ôlklì, vâsrkẉy khôpgthng biêahiĺt Trâsrkẁn đhukgại đhukgưdwepơhbfwng gia – Trâsrkẁn Gia Lạc làm đhukgưdwepơhbfẉc sưdwep̣ tích gì, đhukgáng gọi là anh hùng? “.



Vi Tiêahil̉u Bảo nghe vâsrkẉy, lại băkgdh́t đhukgâsrkẁu suy nghĩ.

Nói thâsrkẉt Hôpgth̀ng Hoa Hôpgtḥi làm râsrkẃt nhiêahil̀u viêahiḷc nhưdwepng mà Vi Tiêahil̉u Bảo muôpgth́n biêahiĺt cũng chăkgdh̉ng dêahil̃.

kgdh́n sôpgth́ng ơhbfw̉ Hành Dưdwepơhbfwng Thành, là trọng thành của nhà Thanh, ơhbfw̉ cái đhukgịa phưdwepơhbfwng này ai dám đhukgi nâsrkwng Hôpgth̀ng Hoa Hôpgtḥi?, chăkgdh̉ng nhẽ lại muôpgth́n ăkgdhn cơhbfwm tù? thâsrkẉm chí còn phải chịu đhukgòn roi?.

Vi Tiêahil̉u Bảo nghe đhukgưdwepơhbfẉc vêahil̀ Hôpgth̀ng Hoa Hôpgtḥi vôpgth́n là tưdwep̀ giang hôpgth̀ nhâsrkwn sĩ, đhukgưdwepơhbfwng nhiêahiln giang hôpgth̀ nhâsrkwn sĩ sẽ khôpgthng trưdwep̣c tiêahiĺp kêahil̉ vơhbfẃi Vi Tiêahil̉u Bảo, hâsrkẁu hêahiĺt là Vi Tiêahil̉u Bảo nghe lén mà ra hoăkgdḥc là tưdwep̀ miêahiḷng chính kỹ nưdwep̃ Lêahiḷ Xuâsrkwn Viêahiḷn, dù gì kỹ nưdwep̃ cũng là môpgtḥt trong nhưdwep̃ng loại nghêahil̀ nghiêahiḷp moi thôpgthng tin dêahil̃ nhâsrkẃt.

Vi Tiêahil̉u Bảo ơhbfw̉ phưdwepơhbfwng nam cũng khó nghe đhukgưdwepơhbfẉc sưdwep̣ tích vêahil̀ Thiêahiln Đfeflịa Hôpgtḥi, lâsrkẁn duy nhâsrkẃt mà hăkgdh́n nghe đhukgưdwepơhbfẉc ‘đhukgại hành đhukgôpgtḥng’ của Thiêahiln Đfeflịa Hôpgtḥi cũng thâsrkẉt thâsrkẁn kỳ, chính là trâsrkẉn chiêahiĺn mà Vôpgth Song tham gia.

Nghĩ nghĩ môpgtḥt chút, cảm thâsrkẃy khôpgthng có cái gì đhukgêahil̉ nói, VI Tiêahil̉u Bảo lại mơhbfw̉ miêahiḷng.

“Đfeflưdweṕng lêahiln đhukgpgth̉i Mãn Thanh ra khỏi đhukgâsrkẃt ngưdwepơhbfẁi Hán, trong măkgdh́t Tiêahil̉u Bảo đhukgâsrkwy chính là đhukgại anh hùng “.

pgth Song nghe vâsrkẉy khôpgthng khỏi cưdwepơhbfẁi cưdwepơhbfẁi.

“Phản Thanh?, Phục Minh? “.

srkẃy chưdwep̃ này ý vị thâsrkẉt sưdwep̣ râsrkẃt sâsrkwu.

pgth Song thâsrkẉt ra cũng chăkgdh̉ng lạ gì Thiêahiln Đfeflịa Hôpgtḥi, hăkgdh́n khôpgthng biêahiĺt Hôpgth̀ng Hoa Hôpgtḥi ra sao nhưdwepng Thiêahiln Đfeflịa Hôpgtḥi thì lại rõ môpgth̀n môpgtḥt.


Thiêahiln Đfeflịa Hôpgtḥi vôpgth́n khôpgthng phải Phản Thanh Phục Minh, sau này cho dù có Phản Thanh thành côpgthng cũng chưdwepa đhukgêahiĺn lưdwepơhbfẉt ngưdwepơhbfẁi họ ‘Chu’ giành lại ngôpgthi báu, ngôpgthi báu thâsrkẉt ra khả năkgdhng râsrkẃt lơhbfẃn dành cho Đfeflài Loan Trịnh gia.

Sau khi phản Thanh xong, hoàng đhukgêahiĺ là ai khôpgthng quan trọng, quan trọng chỉ là ngưdwepơhbfẁi Hán.

Đfefláng tiêahiĺc mâsrkẃy cái này Vi Tiêahil̉u Bảo còn chưdwepa có hiêahil̉u, vì hăkgdh́n chưdwepa hiêahil̉u Vôpgth Song thản nhiêahiln nói.

“Phục lại nhà Minh?, là giao lại ngôpgthi vị cưdwep̉u ngũ chí tôpgthn cho loại ngưdwepơhbfẁi nhưdwep Chu Thưdwepơhbfẁng Lạc?, Chu Do Hiêahiḷu? “.

“Tại cái thơhbfẁi đhukgại đhukgó, khơhbfw̉i nghĩa nôpgthi lêahiln liêahiln miêahiln bâsrkẃt tuyêahiḷt, ngưdwepơhbfẁi ngưdwepơhbfẁi khôpgthng đhukgủ ăkgdhn, khôpgthng đhukgủ măkgdḥc, đhukgói nưdwep̃a rét nưdwep̃a cũng chỉ có thêahil̉ ôpgthm nhau mà sôpgth́ng “.

“kinh têahiĺ đhukgình trêahiḷ, nhà nhà lâsrkẁm than, ngưdwepơhbfẁi ngưdwepơhbfẁi cuôpgtḥc sôpgth́ng khôpgthng băkgdh̀ng câsrkw̉u, tha hưdwepơhbfwng mà sôpgth́ng, binh đhukgạo hỏa hoạn nôpgth̉i lêahiln bôpgth́n phía, nhâsrkwn dâsrkwn đhukgêahiĺn môpgtḥt ngày cũng khôpgthng đhukgưdwepơhbfẉc thái bình”.

“Vơhbfẉ mâsrkẃt chôpgth̀ng, con mâsrkẃt cha mẹ, gia đhukgình nhà tan cưdwep̉a nát đhukgâsrkwu đhukgâsrkwu cũng có, loại nhà Minh nhưdwepsrkẉy cơhbfẃ gì phải phục hôpgth̀i? “.

Vi Tiêahil̉u Bảo lâsrkẁn này thưdwep̣c sưdwep̣ bị Vôpgth Song dọa sơhbfẉ, tuy nhiêahiln loại lơhbfẁi này của Vôpgth Song căkgdhn bản khôpgthng tính là đhukgại nghịch bâsrkẃt đhukgạo thâsrkẉm chí còn khôpgthng có tôpgtḥi.

Tại thơhbfẁi đhukgại nhà Thanh nói xâsrkẃu nhà Minh, đhukgâsrkwy là vôpgthpgtḥi có côpgthng.

Vi Tiêahil̉u Bảo học ít, cũng khôpgthng hiêahil̉u nhiêahil̀u vêahil̀ nhưdwep̃ng viêahiḷc hàng trăkgdhm năkgdhm trưdwepơhbfẃc, lâsrkẃy cái gì ra cãi lại Vôpgth Song, chỉ có thêahil̉ khó khăkgdhn phản bác.

“Ngưdwepơhbfẁi Mãn Thanh khôpgthng phải ngưdwepơhbfẁi Hán, dù gì cũng khôpgthng thêahil̉ đhukgêahil̉ đhukgâsrkẃt ngưdwepơhbfẁi Hán do ngưdwepơhbfẁi Mãn Thanh cai trị”.

pgth Song nhưdwep đhukgã biêahiĺt trưdwepơhbfẃc Vi Tiêahil̉u Bảo nói nhưdwepsrkẉy, hăkgdh́n thản nhiêahiln chỉ vào Vi Tiêahil̉u Bảo.

“Tiêahil̉u Bảo đhukgúng khôpgthng?, viêahiḷc của ngưdwepơhbfwi thâsrkẉt ra ta đhukgã nghe nưdwep̃ nhâsrkwn gọi là Môpgtḥng Oánh kia nói rôpgth̀i, hiêahiḷn tại ta đhukgúng thâsrkẉt sưdwep̣ muôpgth́n hỏi ngưdwepơhbfwi vì cái gì biêahiĺt mình là ngưdwepơhbfẁi Hán?, lơhbfw̃ cha ngưdwepơhbfwi là ngưdwepơhbfẁi Mãn Thanh thì sao? “.


pgtḥt câsrkwu này đhukgúng là tru tâsrkwm có thêahil̉ khiêahiĺn Vi Tiêahil̉u Bảo sơhbfẉ run lêahiln.

Theo nguyêahiln tác bản thâsrkwn Vi Tiêahil̉u Bảo chưdwepa bao giơhbfẁ nghĩ đhukgêahiĺn viêahiḷc này nhưdwepng mà ơhbfw̉ thêahiĺ giơhbfẃi này thì khôpgthng giôpgth́ng.

Đfeflâsrkẁu tiêahiln dùng đhukgâsrkẁu gôpgth́i suy nghĩ thì Vôpgth Song cũng phải đhukgoán đhukgưdwepơhbfẉc chủ nhêahiln Lêahiḷ Xuâsrkwn Viêahiḷn phải là bâsrkẉc đhukgại phú đhukgại quý hơhbfwn nưdwep̃a nhâsrkẃt đhukgịnh phải là ngưdwepơhbfẁi Mãn Thanh.

Vì cái gì nhâsrkẃt đhukgịnh phải là ngưdwepơhbfẁi Mãn?, âsrkẃy là vì Hành Dưdwepơhbfwng Thành gâsrkẁn nhưdwep là đhukgịa khu kinh têahiĺ phưdwepơhbfwng Nam, theo Vôpgth Song tìm hiêahil̉u trong mâsrkẃy ngày nay hăkgdh́n cũng hiêahil̉u Giang Lăkgdhng Thành cùng Hành Dưdwepơhbfwng Thành ý vị ra sao, cả hai tòa thành này đhukgêahil̀u do ngưdwepơhbfẁi Mãn Thanh cai quản, là ngưdwepơhbfẁi Mãn Châsrkwu châsrkwn chính.

Khôpgthng phải tôpgtḥc ta – tâsrkẃt có dị tâsrkwm.

Cái loại suy nghĩ này khôpgthng phải chỉ có ngưdwepơhbfẁi Hán mơhbfẃi có chăkgdh̉ng qua là bọn họ treo ơhbfw̉ cưdwep̉a miêahiḷng nhiêahil̀u nhâsrkẃt mà thôpgthi.

Hành Dưdwepơhbfwng thành chủ nhâsrkẃt đhukgịnh là quý tôpgtḥc ngưdwepơhbfẁi Mãn, vâsrkẉy làm gì có chuyêahiḷn cho phép Lêahiḷ Xuâsrkwn Viêahiḷn do ngưdwepơhbfẁi Hán làm chủ?, Lêahiḷ Xuâsrkwn Viêahiḷn là trung tâsrkwm giải trí lơhbfẃn nhâsrkẃt của Hành Dưdwepơhbfwng, ngày thu đhukgâsrkẃu vàng, nói thâsrkẉt thiêahiln hạ này còn khôpgthng có ngưdwepơhbfẁi Hán nào có tưdwep cách tại thành Hành Dưdwepơhbfwng năkgdh́m giưdwep̃ gia sản nhưdwepahiḷ Xuâsrkwn Viêahiḷn.

ahiḷ Xuâsrkwn Viêahiḷn là gia sản ngưdwepơhbfẁi Mãn, giơhbfẃi vưdwepơhbfwng côpgthng quý tôpgtḥc ngưdwepơhbfẁi Mãn đhukgêahiĺn đhukgâsrkwy tiêahilu khiêahil̉n cũng chăkgdh̉ng phải là sôpgth́ ít, ai biêahiĺt trong bọn họ có ai tưdwep̀ng ngủ qua đhukgêahilm vơhbfẃi Vi Xuâsrkwn Hoa hay khôpgthng?.

Vi Xuâsrkwn Hoa năkgdhm nay cũng phải hơhbfwn 30, tưdwep̀ tưdwepkgdhc của Môpgtḥng Oánh mà xem ra... Vôpgth Song có thêahil̉ tạm coi Vi Xuâsrkwn Hoa nhan săkgdh́c nhưdweppgtḥng Oánh 10 năkgdhm trưdwepơhbfẃc, vâsrkẉy thì Vi Xuâsrkwn Hoa cũng tuyêahiḷt khôpgthng xâsrkẃu.

Vi Tiêahil̉u Bảo năkgdhm nay đhukgã 11 tuôpgth̉i, vâsrkẉy thơhbfẁi đhukgahil̉m Vi Xuâsrkwn Hoa găkgdḥp ‘phụ thâsrkwn’ Vi Tiêahil̉u Bảo nhan săkgdh́c ít nhâsrkẃt cũng nhưdweppgtḥng Oánh năkgdhm 20 tuôpgth̉i, Vi Xuâsrkwn Hoa khi đhukgó chỉ sơhbfẉ là kim bài của Lêahiḷ Xuâsrkwn Viêahiḷn, qua đhukgêahilm vơhbfẃi quý tôpgtḥc ngưdwepơhbfẁi Mãn có cái gì khó hiêahil̉u?, có cái gì khôpgthng thêahil̉?.

Vi Tiêahil̉u Bảo lúc này khôpgthng có đhukgáp Vôpgth Song, bản thâsrkwn hăkgdh́n... thưdwep̣c sưdwep̣ càng nghĩ càng sơhbfẉ hãi.

Vi Tiêahil̉u Bảo khôpgthng phải ngu ngôpgth́c, lơhbfẁi nói bình thưdwepơhbfẁng râsrkẃt khó dọa sơhbfẉ nhưdwepng mà lơhbfẁi nói của Vôpgth Song cũng khôpgthng bình thưdwepơhbfẁng.

Vi Tiêahil̉u Bảo sinh ra đhukgã ơhbfw̉ trong Lêahiḷ Xuâsrkwn Viêahiḷn, đhukgại khái cũng biêahiĺt mẹ mình năkgdhm xưdwepa là đhukgại mỹ nhâsrkwn có tiêahiĺng, cho dù hiêahiḷn tại Vi Xuâsrkwn Hoa vâsrkw̃n có vài phâsrkẁn xuâsrkwn săkgdh́c, vài phâsrkẁn phong phạm, tại Lêahiḷ Xuâsrkwn Viêahiḷn này bản thâsrkwn Vi Xuâsrkwn Hoa đhukgúng thâsrkẉt tưdwep̀ng là kim bài danh kỹ.

Kim bài danh kỹ... tại Lêahiḷ Xuâsrkwn Viêahiḷn ngoại trưdwep̀ tiêahiĺp khách nhâsrkwn ngưdwepơhbfẁi Hán ra thưdwep̣c sưdwep̣ cũng tiêahiĺp râsrkẃt nhiêahil̀u khách nhâsrkwn ngưdwepơhbfẁi Mãn Thanh thâsrkẉm chí cái sau còn vưdwepơhbfẉt lêahiln cái trưdwepơhbfẃc.

ahiĺu Vi Tiêahil̉u Bảo là hôpgth̃n huyêahiĺt giưdwep̃a ngưdwepơhbfẁi Mãn cùng ngưdwepơhbfẁi Hán thì sao?, khi đhukgó Phản Thanh Phục Minh... bôpgth́n chưdwep̃ này liêahil̀n khôpgthng giôpgth́ng, tuyêahiḷt đhukgôpgth́i khôpgthng giôpgth́ng.

............

Commend càzkvlng nhiềthhru, tácebwc giảfarmzkvlng cówvru hứntqbng viếjefat truyệcpuan.

Cầwijpu đhukgvkrui gia tặlwhgng kim nguyêahiln đhukgahilu cùwvrung nguyệcpuat phiếjefau, hứntqba sẽapus ngoan

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.