Cực Sủng Đệ Nhất Phu Nhân

Chương 288 : Trừng phạt của cậu chủ (10)

    trước sau   
Cổmfwg họzlneng Phưtqljơfooyng Lêibhg tràoiioo lêibhgn cuồuvynn cuộteyun, côgryg lậtqljp tứarjvc che miệvuyjng, mùfoqmi cávuyj trong miệvuyjng càoiiong nồuvynng, Phưtqljơfooyng Lêibhg thậtqljm chíeexv nhai cũwcqung chưtqlja nhai, lậtqljp tứarjvc đtefqem miếmfwgng cávuyj nuốobmxt chửjqccng.

Giốobmxng vôgryg sốobmxqugny châqugnm cắabaqm vàoiioo cổmfwg họzlneng côgryg, cắabaqt ra từnzhxng miệvuyjng vếmfwgt thưtqljơfooyng, díeexvnh mávuyju côgryg, tiếmfwgn vàoiioo bêibhgn trong dạdxiyoiioy.

Rồuvyni đtefqếmfwgn... Lụvsdac phủteyu ngũwcqu tạdxiyng cuồuvynn cuộteyun khójkpd chịqfbuu, đtefqifati nàoiioy Phưtqljơfooyng Lêibhg chưtqlja bao giờifat trảdxsui qua khủteyung hoảdxsung sợrkzqtqlji quávuyj đtefqteyu nhưtqlj giờifat khắabaqc nàoiioy, đtefqobmxi mặmfwgt vớnigli Minh Dạdxiy, côgryg đtefqếmfwgn ýjcjc nghĩhljs phảdxsun khávuyjng cũwcqung khôgrygng dávuyjm...

Nhìwuwmn Phưtqljơfooyng Lêibhg giốobmxng nhưtqlj uốobmxng thuốobmxc đtefqteyuc ărldjn xong mộteyut miếmfwgng, ýjcjctqljifati trêibhgn mặmfwgt Minh Dạdxiyvuyjng lạdxiyn hơfooyn.

Quan tâqugnm hỏxnpgi: "Mợrkzq chủteyu Lam, cójkpd hợrkzqp khẩpiryu vịqfbu khôgrygng?"

Phưtqljơfooyng Lêibhg che đtefqi dạdxiyoiioy đtefqang quay cuồuvynng, hàoiiom rărldjng run rẩpiryy va chạdxiym, cúhvemi đtefqwsdcu nhỏxnpg giọzlneng nójkpdi: "Hợrkzqp... hợrkzqp khẩpiryu vịqfbu."

Minh Dạdxiyoiioy ra vẻhgbe ‘hợrkzqp khẩpiryu vịqfbu củteyua côgryg thìwuwm tốobmxt rồuvyni": “Vậtqljy thìwuwm tốobmxt, vừnzhxa rồuvyni tôgrygi còylnnn nghĩhljs, nếmfwgu khôgrygng hợrkzqp sẽpgyh đtefqmfwgi mójkpdn khávuyjc cho côgryg."

Trong lòylnnng Phưtqljơfooyng Lêibhgjkpd chúhvemt mong chờifat đtefqmfwgi mójkpdn ărldjn? Nếmfwgu cójkpd thểsupl đtefqmfwgi đtefqĩhljsa cávuyj sốobmxng cắabaqt lávuyjt nàoiioy đtefqi thìwuwm tốobmxt quávuyj, nhìwuwmn con cávuyj kia, tâqugnm lýjcjcgryg sẽpgyh bịqfbu dằdxiyn vặmfwgt.

Chỉululoiio Phưtqljơfooyng Lêibhg quávuyj ngâqugny thơfooy, coi cậtqlju chủteyu ngưtqljifati ta thàoiionh ngưtqljifati tốobmxt. 

Trêibhgn đtefqifati nàoiioy cójkpd rấfontt nhiềgrygu mójkpdn ărldjn, cávuyjch làoiiom biếmfwgn thávuyji nàoiioy, cávuyj sốobmxng cắabaqt lávuyjt cũwcqung khôgrygng phảdxsui mójkpdn duy nhấfontt...

Phưtqljơfooyng Lêibhg khẽpgyh cắabaqn môgrygi, lớnigln mậtqljt hỏxnpgi: "Khôgrygng biếmfwgt... Anh Dạdxiy đtefqqfbunh đtefqmfwgi mójkpdn gìwuwm?"

gryg thậtqljt sựudkw sắabaqp khôgrygng chịqfbuu nổmfwgi, nếmfwgu tiếmfwgp tụvsdac nhìwuwmn, cảdxsu ngưtqljifati côgryg sẽpgyh đtefqibhgn mấfontt, nếmfwgu cójkpd thểsupl sốobmxng sójkpdt ra ngoàoiioi, côgryg sợrkzqwuwmnh thậtqljt sựudkw phảdxsui vàoiioo bệvuyjnh việvuyjn đtefqiềgrygu trịqfbu mộteyut thờifati gian.

Minh Dạdxiy nhưtqljniglng màoiioy, nójkpdi ba chữfetq: "Châqugnn vịqfbut nưtqljniglng."

Phưtqljơfooyng Lêibhg sửjqccng sốobmxt mấfonty giâqugny, khójkpd hiểsuplu nghĩhljs, mójkpdn châqugnn vịqfbut nưtqljniglng nàoiioy côgrygwcqung ărldjn qua, hưtqljơfooyng vịqfbuwcqung khôgrygng tệvuyj lắabaqm, chẳudkwng lẽpgyh anh Minh thậtqljt sựudkw sẽpgyh đtefqmfwgi thay cho cávuyj sốobmxng cắabaqt lávuyjt.

Minh Dạdxiytqljifati nhávuyjc cưtqljifati: "Mợrkzq chủteyu Lam cójkpd vẻhgbe nhưtqlj từnzhxng thửjqcc qua châqugnn vịqfbut nưtqljniglng, tôgrygi đtefqâqugny liềgrygn kêibhgu ngưtqljifati chuẩpiryn bịqfbu, thếmfwg nhưtqljng cójkpd lẽpgyh sẽpgyhfooyi lâqugnu."

Phưtqljơfooyng Lêibhg lạdxiyi sửjqccng sốobmxt, côgryg thậtqljt khôgrygng hiểsuplu Minh Dạdxiyjkpd ýjcjcwuwm, rõeqofoiiong khôgrygng phảdxsui thậtqljt lòylnnng muốobmxn mờifati côgryg ărldjn cơfooym, thếmfwg nhưtqljng bâqugny giờifatwcqung khôgrygng nójkpdi chuyệvuyjn chíeexvnh, rốobmxt cuộteyuc anh muốobmxn làoiiom gìwuwm.

"Vậtqljy... Phảdxsui đtefqrkzqi bao lâqugnu?" Minh Dạdxiy khôgrygng nójkpdi, đtefqưtqljơfooyng nhiêibhgn Phưtqljơfooyng Lêibhg khôgrygng dávuyjm tựudkw đtefqgryg cậtqljp trưtqljniglc.

Minh Dạdxiy liếmfwgc mắabaqt nhìwuwmn Sởudkw Tiềgrygu mộteyut cávuyji, ýjcjc bảdxsuo anh ta giảdxsui thíeexvch kỹjcjcoiiong mộteyut chúhvemt...



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.