Cực Sủng Đệ Nhất Phu Nhân

Chương 171 : Tôi không nỡ để em bẽ mặt (5)

    trước sau   
vzexnxmpng nhưvzex khôposeng nhậjcvxn ra mìcsosnh nóllzei sai, thấnggfy khôposeng ai héehkonxmpng nửjjyba lờnxmpi, côpose nghi ngờnxmp hỏvpoui: “Mọtkibi ngưvzexnxmpi sao khôposeng ai nóllzei gìcsos vậjcvxy? Hay làsxjw em nóllzei sai?”

Sắveqac mặmroct Lam Tu lạrgcenh lùjbtrng, gầbmwwm lêlqakn: “Lam Vi Nhi em câhqrtm miệcfbjng!”

Lầbmwwn đtgnabmwwu tiêlqakn Lam Tu gọtkibi thằewoang têlqakn họtkib củewoaa em họtkibcsosnh, anh ta vốsrthn tíkyrjnh khíkyrj ôposen hòzggza, nếbmjtu khôposeng cóllze chuyệcfbjn làsxjwm anh ta tứtgnac giậjcvxn thìcsos sẽwpxk khôposeng nhưvzex vậjcvxy.

Anh ta hốsrthi hậjcvxn, sớewoam biếbmjtt nhưvzex vậjcvxy thìcsos sẽwpxk khôposeng đtgnainxm Lam Vi Nhi ởdpzk lạrgcei nhàsxjw anh ta, coi nhưvzexpose ta ngâhqrty thơbmjt nhưvzexng cũbaqcng khôposeng thểinxmllzei trưvzexewoac mặmroct Minh Dạrgce nhưvzex vậjcvxy đtgnaưvzexzggzc, nếbmjtu nhưvzex Minh Dạrgce nổkyrji giậjcvxn, thìcsos đtgnaếbmjtn cảjbtr nhàsxjw họtkib Lam cũbaqcng khôposeng thểinxm bảjbtro vệcfbjpose ta.

Lam Vi Nhi sợzggz đtgnaếbmjtn mứtgnac cảjbtr ngưvzexnxmpi run rẩsxjwy, sắveqac mặmroct tácsosi nhợzggzt đtgnai, đtgnaôposei mắveqat to rưvzexng rưvzexng nưvzexewoac mặmroct thậjcvxt làsxjwsxjwm ngưvzexnxmpi khácsosc thưvzexơbmjtng yêlqaku, nứtgnac nổkyrj: “Anh Tu, sao vậjcvxy? Vi Vi nóllzei sai ưvzex? Chíkyrjnh xácsosc làsxjwcsosnh cảjbtrm giữxcdja anh Dạrgcesxjwsxjw Minh thậjcvxt sựsxjw rấnggft tốsrtht.”

Trong lòzggzng mọtkibi ngưvzexnxmpi đtgnaardsu rùjbtrng mìcsosnh, dồbpsnn dậjcvxp suy đtgnacsosn Minh Dạrgce sẽwpxksxjwm gìcsos vớewoai Lam Vi Nhi.

Minh Dạrgce nếbmjtu đtgnaãjwsicsosm làsxjwm ra nhữxcdjng cửjjyb chỉnxmp thâhqrtn mậjcvxt ácsosm muộbmwwi nhưvzex vậjcvxy giữxcdja chốsrthn đtgnaôposeng ngưvzexnxmpi, thìcsos đtgnabpsnng nghĩgzfpa rằewoang anh đtgnaãjwsi tuyêlqakn cácsoso đtgnaóllzesxjw ngưvzexnxmpi phụahut nữxcdj củewoaa Minh Dạrgce anh rồbpsni.

Thếbmjt nhưvzexng Lam Vi Nhi lạrgcei khôposeng biếbmjtt lấnggfy lui làsxjwm tiếbmjtn, đtgnaếbmjtn nưvzexewoac nàsxjwy rồbpsni màsxjw vẫgnakn còzggzn nóllzei nhưvzex vậjcvxy, côpose ta thậjcvxt sựsxjw quácsos ngâhqrty thơbmjt, vẫgnakn khôposeng muốsrthn cho ai biếbmjtt mụahutc đtgnaíkyrjch xấnggfu xa củewoaa mìcsosnh.

Minh Dạrgce nhìcsosn Lam Vi Nhi mộbmwwt cácsosch lạrgcenh lùjbtrng hỏvpoui: “Vậjcvxy thìcsos nhưvzex thếbmjtsxjwo?”

Đnxmpfxpdng nóllzei đtgnaếbmjtn chuyệcfbjn cha anh chếbmjtt rồbpsni, coi nhưvzex ôposeng ấnggfy còzggzn sốsrthng thìcsos anh cũbaqcng bấnggft chấnggfp tấnggft cảjbtrvzexewoap lấnggfy ngưvzexnxmpi phụahut nữxcdjsxjw anh yêlqaku mang vềardslqakn mìcsosnh.

Anh em, sau nàsxjwy ai dácsosm nóllzei anh vàsxjw Lan San làsxjw anh em, anh tuyệcfbjt đtgnasrthi khôposeng tha cho kẻrspu đtgnaóllze.

“Lam Tu, cậjcvxu nêlqakn nhớewoa cậjcvxu nợzggzposei mộbmwwt lầbmwwn.”

“Cảjbtrm ơbmjtn.”  

Lam Tu cưvzexnxmpi khổkyrj, ýxdbi tứtgna củewoaa Minh Dạrgce rấnggft rõfbpgsxjwng, nếbmjtu nhưvzex khôposeng phảjbtri câhqrtu nóllzei kia thìcsos Lam Vi Nhi chắveqac chắveqan khôposeng qua nổkyrji hôposem nay.

Ngàsxjwy mai, đtgnaújclpng, ngàsxjwy mai phảjbtri đtgnaưvzexa Lam Vi đtgnai, cho côpose ta vềards Luâhqrtn Đnxmpôposen, đtgnafxpdng ởdpzk lạrgcei Trung Quốsrthc làsxjwm gìcsos lạrgcei gâhqrty thêlqakm phiềardsn phứtgnac cho anh ta.

Lam Vi Nhi sờnxmpposei, rụahutt rèjwsi ngồbpsni trêlqakn ghếbmjt salon, oan ứtgnac cújclpi đtgnabmwwu, thỉnxmpnh thoảjbtrng lạrgcei giơbmjt tay gạrgcet đtgnai nưvzexewoac mắveqat, bộbmww dạrgceng khóllzec cũbaqcng khôposeng dácsosm khóllzec, thậjcvxt khiếbmjtn ngưvzexnxmpi khácsosc đtgnaau lòzggzng.

lqakn cạrgcenh đtgnaóllzellze mộbmwwt ngưvzexnxmpi con gácsosi trẻrspu tuổkyrji, thi thoảjbtrng đtgnaưvzexa cho côpose ta khănxmpn giấnggfy.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.