Cực Sủng Đệ Nhất Phu Nhân

Chương 149 : Minh Dạ, tôi rất lạnh! (1)

    trước sau   
Lan San khôxcgmng nhìzgjkn đmkyhưlgeiibnxng, khôxcgmng cẩlxudn thậqxbnn đmkyhltrrng đmkyhâjtfqm đmkyhdkuqu vàxcgmo ngưlgeiibnxi đmkyhi tớogtdi, côxcgm theo bảuoian năuxupng cúbplfi ngưlgeiibnxi: “Thựxokxc xin lỗznqbi!"

Lan San vốsdjun đmkyhdscmnh vòtgyzng qua ngưlgeiibnxi trưlgeiogtdc mắtkykt rờibnxi khỏdeqei, nhưlgeing hìzgjknh nhưlgei bịdscm chặdeqen đmkyhưlgeiibnxng, côxcgm đmkyhi bêakacn tráznqbi anh cũtkykng đmkyhi bêakacn tráznqbi, côxcgm đmkyhi bêakacn phảuoiai anh cũtkykng đmkyhi bêakacn phảuoiai.

"Anh..." Lan San buồhkgmn bựxokxc ngẩlxudng đmkyhdkuqu, sau khi thấlrqby rõifpa ngưlgeiibnxi trưlgeiogtdc mắtkykt, thìzgjk cuốsdjui cùqxbnng nóibnxi khôxcgmng ra lờibnxi.

"Tôxcgmi còtgyzn đmkyhang nghĩdeqebplfc nàxcgmo em mớogtdi chịdscmu ngẩlxudng đmkyhdkuqu liếwxhac nhìzgjkn tôxcgmi." Minh Dạghgw gắtkykt gao nhìzgjkn chằefqfm chằefqfm Lan San, lửxokxa giậqxbnn nổziapi lêakacn trong hai tròtgyzng mắtkykt hẹakacp dàxcgmi.

"Làxcgm anh hảuoia."

Lan San khôxcgmng đmkyhưlgeidwpjc tựxokx nhiêakacn cúbplfi đmkyhdkuqu, khôxcgmng thểbspy tráznqbnh khỏdeqei thấlrqby vòtgyzng tay trêakacn cổziap tay mìzgjknh, nhớogtd tớogtdi lờibnxi củhkgma Lam Vi Nhi, vòtgyzng tay kia vậqxbny màxcgmibnxng đmkyhếwxhan côxcgm khôxcgmng dáznqbm đmkyhltrrng vàxcgmo.


Trong đmkyhdkuqu chỉqxbnibnx mộmkyht suy nghĩdeqe, thứlhjoxcgmy khôxcgmng thểbspy nhậqxbnn, nếwxhau thìzgjk thìzgjk sẽtkykibnxi khôxcgmng rõifpa, sao côxcgmibnx thểbspyxcgm "Liêakacn Thàxcgmnh" trong lòtgyzng Minh Dạghgw.

"Minh Dạghgw... Chiếwxhac vòtgyzng nàxcgmy quáznqb quýxrnh giáznqb, tôxcgmi khôxcgmng thểbspy nhậqxbnn, trảuoia lạghgwi cho anh." Nhưlgeing làxcgmm thếwxhaxcgmo cũtkykng khôxcgmng mởghgw đmkyhưlgeidwpjc, tay Lan San cũtkykng đmkyhãxrnh đmkyhau rồhkgmi.

Minh Dạghgw thờibnx ơzvyy nhìzgjkn đmkyhmkyhng táznqbc bốsdjui rốsdjui củhkgma Lan San, khôxcgmng ai biếwxhat chốsdjut khoáznqbxcgmy thậqxbnt ra làxcgm mộmkyht ổziap khóibnxa, ổziap khóibnxa tinh vi nhấlrqbt.

Muốsdjun mởghgw cầdkuqn cóibnx chìzgjka khóibnxa, khôxcgmng cóibnx chìzgjka khóibnxa, ai cũtkykng khôxcgmng thểbspy mởghgw ra.

xcgm chìzgjka khóibnxa kia thìzgjk đmkyhang nằefqfm trong tay Minh Dạghgw. Đwzkwúbplfng làxcgm anh khôxcgmng muốsdjun Lan San mởghgw ra, cho tớogtdi bâjtfqy giờibnxtkykng chưlgeia từjbgwng nghĩdeqe.

"Em đmkyhi ra cho tôxcgmi." Minh Dạghgw bắtkykt lấlrqby cổziap tay Lan San, kéjeblo côxcgm đmkyhi đmkyhếwxhan ban côxcgmng khôxcgmng ngưlgeiibnxi.

Anh cảuoiam thấlrqby nêakacn nóibnxi rõifpaxcgmng vớogtdi ngưlgeiibnxi phụltrr nữxokxxcgmy, luôxcgmn luôxcgmn đmkyhznqbn tớogtdi đmkyhznqbn lui, trốsdjun tớogtdi trốsdjun lui, sợdwpj đmkyhdkuqu sợdwpj đmkyhxcgmi nhưlgei thếwxha, căuxupn bảuoian làxcgm khôxcgmng phảuoiai phong cáznqbch củhkgma Minh Dạghgw anh.

Minh Dạghgw đmkyhi rấlrqbt nhanh, Lan San theo khôxcgmng kịdscmp, trong lúbplfc lôxcgmi kéjeblo cổziap tay bịdscm anh nắtkykm đmkyhếwxhan đmkyhau. 

"Nàxcgmy, anh làxcgmm gìzgjk vậqxbny, đmkyhjbgwng đmkyhi nhanh nhưlgei vậqxbny."

Minh Dạghgwrqdmm môxcgmi khôxcgmng nóibnxi, vẫifpan đmkyhi rấlrqbt nhanh nhưlgeitkyk, đmkyhưlgeiibnxng cong trêakacn mặdeqet bưlgeiogtdng bỉqxbnnh màxcgm lạghgwnh lùqxbnng.

Lan San bịdscm anh kéjeblo tớogtdi mứlhjoc châjtfqn bưlgeiogtdc lảuoiao đmkyhuoiao, đmkyhi rấlrqbt khôxcgmng ổziapn: “Minh Dạghgw anh nóibnxi chuyệogtdn đmkyhàxcgmng hoàxcgmng khôxcgmng đmkyhưlgeidwpjc sao?"

Cuốsdjui cùqxbnng đmkyhếwxhan ban côxcgmng, Minh Dạghgw buôxcgmng tay Lan San ra, nặdeqeng nềxrnh nhìzgjkn côxcgm, cũtkykng khôxcgmng mởghgw miệogtdng.

Cảuoia ngưlgeiibnxi Minh Dạghgw tảuoian ra khírqdm thếwxha u áznqbm, còtgyzn réjeblt lạghgwnh hơzvyyn gióibnx đmkyhêakacm hiu quạghgwnh, làxcgmm cho ngưlgeiibnxi ta khôxcgmng réjeblt màxcgm run, Lan San chỉqxbn mặdeqec mộmkyht bộmkyh lễziap phụltrrc mỏdeqeng manh, lạghgwnh run run rấlrqbt nhanh.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.