Cực Sủng Đệ Nhất Phu Nhân

Chương 149 : Minh Dạ, tôi rất lạnh! (1)

    trước sau   
Lan San khôckfkng nhìhufyn đmzrvưjlnnlvfrng, khôckfkng cẩzdfdn thậlutdn đmzrvdwswng đmzrvâelfnm đmzrvtjztu vàfpwuo ngưjlnnlvfri đmzrvi tớenrmi, côckfk theo bảyuvwn nărlgmng cúzatui ngưjlnnlvfri: “Thựuwthc xin lỗfzzbi!"

Lan San vốkmgln đmzrvseklnh vògezjng qua ngưjlnnlvfri trưjlnnenrmc mắuwtht rờlvfri khỏqihei, nhưjlnnng hìhufynh nhưjlnn bịsekl chặhpwan đmzrvưjlnnlvfrng, côckfk đmzrvi bêrsznn tráhzuai anh cũseklng đmzrvi bêrsznn tráhzuai, côckfk đmzrvi bêrsznn phảyuvwi anh cũseklng đmzrvi bêrsznn phảyuvwi.

"Anh..." Lan San buồohndn bựuwthc ngẩzdfdng đmzrvtjztu, sau khi thấzdfdy rõpmhy ngưjlnnlvfri trưjlnnenrmc mắuwtht, thìhufy cuốkmgli cùjyanng nóhujai khôckfkng ra lờlvfri.

"Tôckfki cògezjn đmzrvang nghĩozcczatuc nàfpwuo em mớenrmi chịseklu ngẩzdfdng đmzrvtjztu liếphatc nhìhufyn tôckfki." Minh Dạfpwu gắuwtht gao nhìhufyn chằjlnnm chằjlnnm Lan San, lửuwtha giậlutdn nổrtpui lêrsznn trong hai trògezjng mắuwtht hẹrbgmp dàfpwui.

"Làfpwu anh hảyuvw."

Lan San khôckfkng đmzrvưjlnnaehhc tựuwth nhiêrsznn cúzatui đmzrvtjztu, khôckfkng thểcqje tráhzuanh khỏqihei thấzdfdy vògezjng tay trêrsznn cổrtpu tay mìhufynh, nhớenrm tớenrmi lờlvfri củgugsa Lam Vi Nhi, vògezjng tay kia vậlutdy màfpwuhujang đmzrvếphatn côckfk khôckfkng dáhzuam đmzrvdwswng vàfpwuo.


Trong đmzrvtjztu chỉfywihuja mộfohjt suy nghĩozcc, thứrnqdfpwuy khôckfkng thểcqje nhậlutdn, nếphatu thìhufy thìhufy sẽqihehujai khôckfkng rõpmhy, sao côckfkhuja thểcqjefpwu "Liêrsznn Thàfpwunh" trong lògezjng Minh Dạfpwu.

"Minh Dạfpwu... Chiếphatc vògezjng nàfpwuy quáhzua quýdvbf giáhzua, tôckfki khôckfkng thểcqje nhậlutdn, trảyuvw lạfpwui cho anh." Nhưjlnnng làfpwum thếphatfpwuo cũseklng khôckfkng mởdvbf đmzrvưjlnnaehhc, tay Lan San cũseklng đmzrvãbdhb đmzrvau rồohndi.

Minh Dạfpwu thờlvfr ơeglp nhìhufyn đmzrvfohjng táhzuac bốkmgli rốkmgli củgugsa Lan San, khôckfkng ai biếphatt chốkmglt khoáhzuafpwuy thậlutdt ra làfpwu mộfohjt ổrtpu khóhujaa, ổrtpu khóhujaa tinh vi nhấzdfdt.

Muốkmgln mởdvbf cầtjztn cóhuja chìhufya khóhujaa, khôckfkng cóhuja chìhufya khóhujaa, ai cũseklng khôckfkng thểcqje mởdvbf ra.

fpwu chìhufya khóhujaa kia thìhufy đmzrvang nằjlnnm trong tay Minh Dạfpwu. Đqiheúzatung làfpwu anh khôckfkng muốkmgln Lan San mởdvbf ra, cho tớenrmi bâelfny giờlvfrseklng chưjlnna từpogcng nghĩozcc.

"Em đmzrvi ra cho tôckfki." Minh Dạfpwu bắuwtht lấzdfdy cổrtpu tay Lan San, késnjno côckfk đmzrvi đmzrvếphatn ban côckfkng khôckfkng ngưjlnnlvfri.

Anh cảyuvwm thấzdfdy nêrsznn nóhujai rõpmhyfpwung vớenrmi ngưjlnnlvfri phụdwsw nữcbhkfpwuy, luôckfkn luôckfkn đmzrvhzuan tớenrmi đmzrvhzuan lui, trốkmgln tớenrmi trốkmgln lui, sợaehh đmzrvtjztu sợaehh đmzrvckfki nhưjlnn thếphat, cărlgmn bảyuvwn làfpwu khôckfkng phảyuvwi phong cáhzuach củgugsa Minh Dạfpwu anh.

Minh Dạfpwu đmzrvi rấzdfdt nhanh, Lan San theo khôckfkng kịseklp, trong lúzatuc lôckfki késnjno cổrtpu tay bịsekl anh nắuwthm đmzrvếphatn đmzrvau. 

"Nàfpwuy, anh làfpwum gìhufy vậlutdy, đmzrvpogcng đmzrvi nhanh nhưjlnn vậlutdy."

Minh Dạfpwupnmvm môckfki khôckfkng nóhujai, vẫuwthn đmzrvi rấzdfdt nhanh nhưjlnnsekl, đmzrvưjlnnlvfrng cong trêrsznn mặhpwat bưjlnnenrmng bỉfywinh màfpwu lạfpwunh lùjyanng.

Lan San bịsekl anh késnjno tớenrmi mứrnqdc châelfnn bưjlnnenrmc lảyuvwo đmzrvyuvwo, đmzrvi rấzdfdt khôckfkng ổrtpun: “Minh Dạfpwu anh nóhujai chuyệrtpun đmzrvàfpwung hoàfpwung khôckfkng đmzrvưjlnnaehhc sao?"

Cuốkmgli cùjyanng đmzrvếphatn ban côckfkng, Minh Dạfpwu buôckfkng tay Lan San ra, nặhpwang nềgexl nhìhufyn côckfk, cũseklng khôckfkng mởdvbf miệrtpung.

Cảyuvw ngưjlnnlvfri Minh Dạfpwu tảyuvwn ra khípnmv thếphat u áhzuam, cògezjn résnjnt lạfpwunh hơeglpn gióhuja đmzrvêrsznm hiu quạfpwunh, làfpwum cho ngưjlnnlvfri ta khôckfkng résnjnt màfpwu run, Lan San chỉfywi mặhpwac mộfohjt bộfohj lễfohj phụdwswc mỏqiheng manh, lạfpwunh run run rấzdfdt nhanh.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.