Cực Sủng Đệ Nhất Phu Nhân

Chương 139 : Đã biết, cha nhỏ (2)

    trước sau   
Lan San giơxiuf cổslzm tay lêfelgn nhìrdrvn thậjadut lâxhvqu, cónkvg phầjzson khôdmlvng dáayldm tin, đywdoâxhvqy làfmrm Minh Dạkgsc đywdoưfelga cho côdmlv, côdmlv ngẩxhvqng đywdojzsou ngơxiuf ngáayldc hỏbdjli: “Đhiyoâxhvqy làfmrm anh mua cho tôdmlvi sao? Anh đywdolzxlc biệfjwut đywdoưfelga cho tôdmlvi àfmrm?”

Rốnkvgt cuộnjrhc làfmrm khôdmlvng dáayldm tin, cậjaduu chủigvqxiufnh tìrdrvnh thốnkvgi nhưfelg vậjaduy chủigvq đywdonjrhng tặlzxlng quàfmrm cho côdmlv, quáayld kỳsocc lạkgsc, cónkvg phảznibi cónkvg âxhvqm mưfelgu gìrdrv khôdmlvng?

Ághlknh mắikkvt Lan San khôdmlvng tốnkvgt, khôdmlvng phâxhvqn biệfjwut tốnkvgt xấuiluu, khôdmlvng biếsgmvt vòlsgtng tay đywdoónkvg rốnkvgt cuộnjrhc cónkvg thểuuww đywdoáayldng giáayld bao nhiêfelgu tiềuuwwn, chỉcdzzfmrmdmlv cảznibm thấuiluy cáayldi vòlsgtng nàfmrmy cónkvg vẻfjwu rấuilut đywdoáayldng tiềuuwwn.

Cậjaduu chủigvqdmlv duyêfelgn vôdmlv cớuilu tặlzxlng đywdouuww, làfmrmm côdmlv cựpuavc kỳsocc khôdmlvng yêfelgn lòlsgtng.

Minh Dạkgsc liếsgmvc mắikkvt nhìrdrvn Lan San mộnjrht cáayldi, làfmrmm nhưfelgnkvgi côdmlv tựpuavrdrvnh đywdoa tìrdrvnh.

“Tiệfjwun tay mua, còlsgtn chưfelga đywdoưfelga ra ngoàfmrmi.”


Minh Dạkgsc anh cầjzson phảznibi mua trang sứrtddc lấuiluy lòlsgtng phụrebn nữmnrd sao.

Cho dùoveqnkvg khẩxhvqu súalging chỉcdzzfmrmo anh, anh cũdfpjng khôdmlvng nónkvgi làfmrmm riêfelgng vìrdrv mộnjrht ngưfelgahpui phụrebn nữmnrd, chuyệfjwun nàfmrmy khôdmlvng phùoveq hợgtznp vớuilui phong cáayldch củigvqa cậjaduu chủigvq Dạkgsc.

Lan San nhărtddn mặlzxlt nhărtddn mũdfpji, trừrdrvng mắikkvt nhìrdrvn Minh Dạkgsc mộnjrht cáayldi, côdmlv biếsgmvt anh làfmrmm gìrdrvnkvglsgtng tốnkvgt nhưfelg vậjaduy.

Chỉcdzzfmrm chuyệfjwun nàfmrmy khôdmlvng làfmrmm tâxhvqm tìrdrvnh củigvqa Lan San xấuiluu đywdoi, côdmlvalgim lấuiluy tay áayldo Minh Dạkgsc, trôdmlvng mong hỏbdjli: “Kim cưfelgơxiufng đywdoíxiufnh bêfelgn trêfelgn cónkvg phảznibi làfmrm thậjadut khôdmlvng?”

dmlv biếsgmvt vòlsgtng tay đywdoíxiufnh kim cưfelgơxiufng nàfmrmy chắikkvc chắikkvn làfmrm thậjadut, nhưfelgng màfmrm vẫbppln muốnkvgn Minh Dạkgsc mởdmlv miệfjwung xáayldc nhậjadun mộnjrht lầjzson.

Đhiyojzsou Minh Dạkgsc đywdojzsoy vạkgscch đywdoen, thậjadut sựpuav muốnkvgn lấuiluy lạkgsci đywdouuww đywdoãawbl đywdoưfelga.

Đhiyoâxhvqy tuyệfjwut đywdonkvgi làfmrmdfpj nhụrebnc lớuilun nhấuilut, cậjaduu chủigvq đywdoưfelga quàfmrmlsgtn giảznib đywdoưfelggtznc sao? Ngưfelgahpui phụrebn nữmnrd khôdmlvng phâxhvqn biệfjwut tốnkvgt xấuiluu. 

“Em nónkvgi nhiềuuwwu thếsgmv, nhanh lêfelgn đywdoi.” Nắikkvm cổslzm tay Lan San, kéoiqbo côdmlv đywdoi ra ngoàfmrmi.

Đhiyonjrhng táayldc đywdoónkvg nhìrdrvn thìrdrv thôdmlv lỗqdii, nhưfelgng màfmrmoveqng lựpuavc cựpuavc kỳsocc tốnkvgt, sẽgmri khôdmlvng làfmrmm tổslzmn thưfelgơxiufng Lan San.

Lan San bưfelguiluc nhỏbdjl theo sau anh, vừrdrva đywdoi còlsgtn khôdmlvng quêfelgn hỏbdjli: “Anh hung dữmnrdayldi gìrdrv, nónkvgi cho tôdmlvi biếsgmvt trưfelguiluc cónkvg phảznibi làfmrm thậjadut hay khôdmlvng đywdoãawbl?”

Cậjaduu chủigvq nổslzmi giậjadun, gầjzsom nhẹrdrv: “Ngu ngốnkvgc, tựpuav em khôdmlvng nhìrdrvn ra đywdoưfelggtznc sao?”

“Tôdmlvi nhìrdrvn khôdmlvng ra mớuilui hỏbdjli anh màfmrm, khôdmlvng phảznibi sao?”

“…”

Đhiyoếsgmvn dưfelguilui lầjzsou, lúalgic đywdoi qua trưfelguiluc mặlzxlt quảznibn gia, Lan San giơxiuf tay lêfelgn, lắikkvc lắikkvc tay hai lầjzson, cưfelgahpui hìrdrvrdrvnkvgi: “Quảznibn gia, quảznibn gia đywdordrvp khôdmlvng?”

“Đhiyordrvp, bàfmrm chủigvq đywdoeo gìrdrvdfpjng đywdouuwwu đywdordrvp cảznib.” Quảznibn gia xin thềuuww ôdmlvng ta nónkvgi thậjadut lòlsgtng.

lsgtng tay đywdoónkvg đywdoeo trêfelgn cổslzm tay Lan San, càfmrmng cónkvg vẻfjwufmrmm cổslzm tay trắikkvng noãawbln thon thon, da thịigvqt ****.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.