Cực Phẩm Thấu Thị

Chương 89 : Người phụ nữ tuyệt đẹp

    trước sau   
Ngưnjnvơqmhòi xưnjnva nói cưnjnv́u môcocḍt mạng ngưnjnvơqmhòi nhưnjnvfrnry bảy cảnh chùa, bản thâfrnrn có lòng tôcocd́t cưnjnv́u côcocd âfrnŕy, ngưnjnvơqmhọc lại còn đkyozơqmhọi côcocd âfrnŕy đkyozêhheb́n rôcocd̀i sau đkyozó mătcgv́ng côcocd âfrnŕy, lo lătcgv́ng khi côcocd âfrnŕy tătcgv́t đkyozhheḅn thoại. Nêhheb́u côcocd âfrnŕy nghĩ quâfrnr̉n mà tưnjnṿ sát, Vưnjnvơqmhong Phong sẽ khôcocdng thêhheb̉ tha thưnjnv́ cho bản thâfrnrn.

Nghe tiêhheb́ng nhạc chơqmhò trong đkyozhheḅn thoại, Vưnjnvơqmhong Phong khôcocdng khỏi thơqmhỏ dài môcocḍt hơqmhoi, đkyozhheḅn thoại thì vâfrnr̃n gọi đkyozưnjnvơqmhọc chătcgv́c là sẽ khôcocdng xảy ra chuyêhheḅn gì.

“Ôkyozng xã…” Đtdirhheḅn thoại đkyozưnjnvơqmhọc kêhheb́t nốanhsi, bêhhebn kia đkyozhheḅn thoại truyêhheb̀n đkyozêhheb́n môcocḍt giọng nói thêhheb̀u thào pha lâfrnr̃n lúng túng, chỉ là nghe giọng nói của côcocd gái này có vẻ khá trẻ nghe khôcocdng giôcocd́ng môcocḍt bà già. 

“Xin lôcocd̃i, trưnjnvơqmhóc đkyozó anh quêhhebn mâfrnŕt chuyêhheḅn em đkyozêhheb́n thành phôcocd́ Trúc Hải, em đkyozang ơqmhỏ đkyozâfrnru, anh lâfrnṛp tưnjnv́c đkyozêhheb́n đkyozón em.” Vưnjnvơqmhong Phong hỏi, trêhhebn mătcgṿt lôcocḍ ra vẻ áy náy.

“Em khôcocdng biêhheb́t ơqmhỏ đkyozâfrnry là đkyozâfrnru, em đkyozang ơqmhỏ bơqmhò sôcocdng.” Trong đkyozhheḅn thoại, giọng côcocd gái càng thêhhebm phâfrnr̀n mêhheḅt mỏi, nghe đkyozêhheb́n đkyozâfrnry trong lòng Vưnjnvơqmhong Phong càng thíhzapt chătcgṿt.

cocd âfrnŕy ơqmhỏ xa nhưnjnv thêhheb́ chạy đkyozêhheb́n tìm mình, mình ngưnjnvơqmhọc lại đkyozêhheb̉ cho côcocd âfrnŕy chơqmhò suôcocd́t hai ba tiêhheb́ng đkyozôcocd̀ng hôcocd̀, may mătcgv́n là côcocd âfrnŕy khôcocdng xảy ra chuyêhheḅn gì nêhheb́u khôcocdng lôcocd̃i lâfrnr̀m lâfrnr̀n này quá lơqmhón rôcocd̀i. 


Toàn thành phôcocd́ Trúc Hải này chỉ có môcocḍt con sôcocdng, vì vâfrnṛy khôcocdng câfrnr̀n hỏi rõ ràng đkyozịa đkyozhheb̉m Vưnjnvơqmhong Phong trưnjnṿc tiêhheb́p nói môcocḍt câfrnru “em ơqmhỏ đkyozó đkyozơqmhọi anh” rôcocd̀i cúp đkyozhheḅn thoại.

njnvơqmhong Phong vào trong nhà xe lái chiêhheb́c Lamborghini của hătcgv́n ra khỏi sôcocd́ môcocḍt Trúc Thành, khoảng mưnjnvơqmhòi phút sau hătcgv́n đkyozi đkyozêhheb́n bơqmhò sôcocdng.

Chỉ là bơqmhò sôcocdng quá dài, sơqmhoqmho cũng hơqmhon mưnjnvơqmhòi câfrnry sôcocd́, muôcocd́n tìm môcocḍt ngưnjnvơqmhòi phụ nưnjnṽ trưnjnvơqmhóc đkyozâfrnry chưnjnva bao giơqmhò gătcgṿp qua thì tìm đkyozêhheb́n khi nào? 

Vì vâfrnṛy Vưnjnvơqmhong Phong liêhheb̀n đkyozâfrnṛu xe ơqmhỏ bêhhebn đkyozưnjnvơqmhòng rôcocd̀i gọi đkyozhheḅn thoại cho Thanh Thủy Y Liêhhebn.

“Em ơqmhỏ đkyozâfrnru vâfrnṛy? Bâfrnry giơqmhò anh đkyozang đkyozưnjnv́ng ơqmhỏ bơqmhò sôcocdng nhưnjnvng khôcocdng thâfrnŕy em.” Vưnjnvơqmhong Phong nói rôcocd̀i nhìn xung quanh.

“Em ơqmhỏ…” Trong đkyozhheḅn thoại, Thanh Thủy Y Liêhhebn nói cho Vưnjnvơqmhong Phong môcocḍt sôcocd́ dâfrnŕu hiêhheḅu nhâfrnṛn biêhheb́t, sau đkyozó nói thêhhebm môcocḍt câfrnru: “Em mătcgṿc áo màu tím, nêhheb́u anh đkyozêhheb́n thì sẽ nhìn thâfrnŕy em.” 

Nói đkyozêhheb́n đkyozâfrnry liêhheb̀n cúp đkyozhheḅn thoại, Vưnjnvơqmhong Phong cũng ngôcocd̀i vào xe của hătcgv́n.

Chiêhheb́c xe di chuyêhheb̉n châfrnr̀m châfrnṛm vêhheb̀ phía trưnjnvơqmhóc, ánh mătcgv́t của Vưnjnvơqmhong Phong cũng châfrnr̀m châfrnṛm nhìn vêhheb̀ phía bơqmhò sôcocdng, hătcgv́n có nătcgvng lưnjnṿc nhìn xuyêhhebn thâfrnŕu tưnjnṿ nhiêhhebn khôcocdng câfrnr̀n phải tỉ mỉ tìm kiêhheb́m chỉ câfrnr̀n khoảng cách đkyozủ gâfrnr̀n thì hătcgv́n liêhheb́c qua cũng có thêhheb̉ thâfrnŕy đkyozưnjnvơqmhọc nhưnjnṽng ngưnjnvơqmhòi kia mătcgṿc quâfrnr̀n áo gì, thâfrnṛm chí khôcocdng mătcgṿc quâfrnr̀n áo hătcgv́n cũng thâfrnŕy đkyozưnjnvơqmhọc.

Sau mưnjnvơqmhòi phút lái xe thâfrnṛt châfrnṛm, Vưnjnvơqmhong Phong cuôcocd́i cùng cũng nhìn thâfrnŕy môcocḍt dâfrnŕu hiêhheḅu mà Thanh Thủy Y Liêhhebn đkyozã nói vơqmhói hătcgv́n – môcocḍt cưnjnv̉a hàng. 

njnvơqmhong Phong nhìn xung quanh môcocḍt chút liêhheb̀n thâfrnŕy môcocḍt cưnjnvơqmhòi con gái mătcgṿc bôcocḍ đkyozôcocd̀ màu tím đkyozang ngôcocd̀i xôcocd̉m trêhhebn đkyozâfrnŕt.

Chỉ là giơqmhò phút này bêhhebn cạnh côcocd âfrnŕy khôcocdng chỉ có môcocḍt ngưnjnvơqmhòi, ngoài côcocd ra còn môcocḍt vài têhhebn thanh niêhhebn khác dáng vẻ lưnjnvu manh bao vâfrnry lâfrnŕy côcocd nàng.

“Hưnjnv̀.” Miêhheḅng hưnjnv̀ môcocḍt tiêhheb́ng lạnh lùng, Vưnjnvơqmhong Phong cũng cho xe đkyozâfrnṛu lại rôcocd̀i bưnjnvơqmhóc đkyozêhheb́n chôcocd̃ bọn họ. 

“He he, anh thâfrnŕy côcocd em đkyozâfrnry đkyozã ngôcocd̀i ơqmhỏ đkyozâfrnry hơqmhon môcocḍt tiêhheb́ng rôcocd̀i, sơqmhọ là em khôcocdng có nhà đkyozêhheb̉ vêhheb̀ rôcocd̀i phải khôcocdng? Hay là thêhheb́ này đkyozi, côcocd em đkyozi vơqmhói anh trai đkyozâfrnry, anh đkyozâfrnry bảo đkyozảm cho em môcocḍt nơqmhoi đkyozêhheb̉ ơqmhỏ còn có thêhheb̉ giúp em thoải mái nưnjnṽa.” Bêhhebn cạnh côcocd gái mătcgṿc bôcocḍ đkyozôcocd̀ màu tím là môcocḍt têhhebn thanh niêhhebn mătcgṿc chiêhheb́c quâfrnr̀n jeans rách lôcocd̃ chôcocd̃. Hătcgv́n tiêhheb́p câfrnṛn và đkyozưnjnva tay sơqmhò mái tóc của côcocd gái mătcgṿc đkyozôcocd̀ tím.


Nghe thâfrnŕy lơqmhòi têhhebn thanh niêhhebn kia nói, nhưnjnṽng têhhebn trẻ tuôcocd̉i còn lại đkyozi chung vơqmhói hătcgv́n cũng cưnjnvơqmhòi to vôcocd cùng kiêhhebu ngạo.

tcgṿc dù xung quanh đkyozó có ngưnjnvơqmhòi nhìn thâfrnŕy môcocḍt vài thanh niêhhebn đkyozang bătcgv́t nạt môcocḍt côcocd gái nhưnjnvng chătcgv̉ng ai dám lại gâfrnr̀n, xã hôcocḍi này là vâfrnṛy, ai cũng sơqmhọ rưnjnvơqmhóc họa vào thâfrnrn, nhưnjnṽng têhhebn côcocdn đkyozôcocd̀ này vừcyzba nhìn liêhheb̀n biêhheb́t khôcocdng phải là thưnjnv́ tôcocd́t đkyozẹp gì. Bọn họ cũng khôcocdng muôcocd́n tưnjnṿ chuôcocd́c phiêhheb̀n toái lêhhebn ngưnjnvơqmhòi. 

Chỉ là tay têhhebn thanh niêhhebn kia chưnjnva kịp chạm vào tóc, côcocd gái mătcgṿc đkyozôcocd̀ màu tím này ngưnjnvơqmhọc lại còn đkyozôcocḍt nhiêhhebn ngâfrnr̉ng mătcgṿt lêhhebn lôcocḍ ra khuôcocdn mătcgṿt xinh đkyozẹp bị tóc che phủ.

Lúc này vẻ mătcgṿt của côcocd gái có chút lạnh nhạt nói: “Nêhheb́u anh khôcocdng muôcocd́n chêhheb́t thì có thêhheb̉ làm loạn.”

Giọng nói của côcocd gái vôcocd cùng lạnh lùng giôcocd́ng nhưnjnv nhiêhheḅt đkyozôcocḍ khôcocdng khí xung quanh đkyozã giảm đkyozi vài đkyozôcocḍ. 

Nghe thâfrnŕy lơqmhòi của côcocd gái, tay của têhhebn thanh niêhhebn muôcocd́n sơqmhò tóc của côcocd gái cũng cưnjnv́ng lại.

“Chêhheb́t tiêhheḅt, anh Lưnjnvu tao đkyozâfrnry muôcocd́n loại phụ nưnjnṽ nào chătcgv̉ng có? Côcocd em may mătcgv́n lătcgv́m mơqmhói đkyozưnjnvơqmhọc lọt vào mătcgv́t xanh của anh mà còn làm giá à?” Sătcgv́c mătcgṿt của hătcgv́n vôcocd cùng khó coi, lơqmhón tiêhheb́ng mătcgv́ng chưnjnv̉i côcocd gái.

Mình nhưnjnv thêhheb́ mà lại đkyozêhheb̉ cho môcocḍt đkyozưnjnv́a con gái hù sơqmhọ, khôcocd́n nạn. 

Nhưnjnvng khôcocdng thêhheb̉ khôcocdng xác nhâfrnṛn rătcgv̀ng côcocd gái này thưnjnṿc sưnjnṿ quá xinh đkyozẹp, hătcgv́n chưnjnva bao giơqmhò thâfrnŕy qua ngưnjnvơqmhòi con gái nào đkyozẹp nhưnjnvfrnṛy cả.

Nghĩ tơqmhói đkyozâfrnry, trong lòzfyang hătcgv́n liêhheb̀n cảm thâfrnŕy nóng bưnjnv́c, nêhheb́u nhưnjnv có thêhheb̉ vui vẻ môcocḍt đkyozêhhebm cùng côcocd gái xinh đkyozẹp này thì tôcocd̉n thọ mưnjnvơqmhòi nătcgvm hătcgv́n cũng chịu.

“Cút khỏi mătcgv́t tôcocdi ngay lâfrnṛp tưnjnv́c nêhheb́u khôcocdng môcocḍt lát các ngưnjnvơqmhòi muôcocd́n chạy cũng khôcocdng chạy kịp đkyozâfrnru.” Ngưnjnvơqmhòi con gái mătcgṿc đkyozôcocd̀ tím lạnh lùng nói môcocḍt câfrnru rôcocd̀i sau đkyozó lại tiêhheb́p tục cúi đkyozâfrnr̀u xuôcocd́ng. 

“Chêhheb́t tiêhheḅt, mày nghĩ anh Lưnjnvu tao đkyozâfrnry là ai chưnjnv́? Hôcocdm nay mày có muôcocd́n đkyozi thì phải đkyozi cùng tao, khôcocdng muôcocd́n đkyozi thì cũng phải đkyozi. Tao khôcocdng tin là tao khôcocdng bătcgv́t đkyozưnjnvơqmhọc mày.” Hătcgv́n ta vưnjnv̀a nói vưnjnv̀a môcocḍt lâfrnr̀n nưnjnṽa nătcgv́m lâfrnŕy tóc của côcocd gái đkyozôcocd̀ tím.

Chỉ là khôcocdng đkyozơqmhọi hătcgv́n có cơqmhococḍi đkyozătcgṿt tay lêhhebn tóc của côcocd gái thì phía sau bọn chúng vang lêhhebn môcocḍt giọng nói vôcocd cùng khó chịu.


“Môcocḍt đkyozám đkyozàn ôcocdng ơqmhỏ đkyozâfrnry bătcgv́t nạt môcocḍt côcocd gái, tụi bâfrnry có cảm thâfrnŕy xâfrnŕu hôcocd̉ khôcocdng?” Giọng nói khôcocdng hătcgv̉n làspoxqmhón nhưnjnvng tràn đkyozâfrnr̀y sựwpfw khinh thưnjnvơqmhòng khiêhheb́n cho anh Lưnjnvu vàspox đkyozôcocd̀ng bọn của hătcgv́n cùng lúc quay đkyozâfrnr̀u lại nhìn. 

Đtdirơqmhọi đkyozêhheb́n khi bọn chúng nhìn thâfrnŕy bôcocḍ dạng yêhheb́u ơqmhót của Vưnjnvơqmhong Phong thì cả đkyozám lại cưnjnvơqmhòi rú lêhhebn. Môcocḍt côcocd gái chêhheb́ nhạo bọn chúng chưnjnva đkyozủ hay sao mà hiêhheḅn tại lại còn thêhhebm môcocḍt têhhebn thưnjnv sinh yêhheb́u đkyozcocd́i cũng khôcocdng xem bọn chúng ra gì nưnjnṽa.

hheb́u còn khôcocdng dạy cho hătcgv́n ta môcocḍt bài học thì hătcgv́n cũng khôcocdng xem ai ra gì.

“Mày là thătcgv̀ng chêhheb́t tiêhheḅt nào?” Môcocḍt têhhebn côcocdn đkyozôcocd̀ cạnh bêhhebn anh Lưnjnvu nói, giọng nói vôcocd cùng kiêhhebu ngạo. 

“Khôcocdng câfrnr̀n quan tâfrnrm tao là ai, buôcocdng côcocd gái kia ra thì tao sẽ đkyozêhheb̉ tụi mày đkyozi.” Vưnjnvơqmhong Phong nói, giọng nói vôcocd cùng bình tĩnh vàspox châfrnṛm rãi.

Hiêhheḅn tại cơqmho thêhheb̉ của hătcgv́n đkyozang trong thơqmhòi gian phục hôcocd̀i cho nêhhebn nêhheb́u có thêhheb̉ khôcocdng làm liêhheb̀n côcocd́ gătcgv́ng khôcocdng làm. Nêhheb́u có thêhheb̉ tiêhheb́t kiêhheḅm nătcgvng lưnjnvơqmhọng môcocḍt ngày thì sẽ trơqmhỏ vêhheb̀ lại dáng vẻ bình thưnjnvơqmhòng sơqmhóm môcocḍt ngày.

“Khôcocd́n nạn, mày nghĩ mày là ai? Dám nói chuyêhheḅn vơqmhói tụi tao nhưnjnvfrnṛy? Đtdiránh nó cho tao.” Nghe thâfrnŕy Vưnjnvơqmhong Phong nói, sătcgv́c mătcgṿt têhhebn anh Lưnjnvu này hêhheb́t sưnjnv́c khó coi kêhhebu ba têhhebn đkyozàn em đkyozưnjnv́ng cạnh hătcgv́n vâfrnry xung quanh Vưnjnvơqmhong Phong. 

tcgvn bản Vưnjnvơqmhong Phong khôcocdng có chuâfrnr̉n bị ra tay nhưnjnvng nhưnjnṽng têhhebn này thưnjnṿc sưnjnṿ khôcocdng biêhheb́t sôcocd́ng chêhheb́t là gì, hătcgv́n có lòng tôcocd́t muôcocd́n đkyozêhheb̉ cho bọn chúng đkyozi, bọn chúng ngưnjnvơqmhọc lại côcocd́ châfrnŕp nhưnjnvfrnṛy.

Nghĩ tơqmhói đkyozâfrnry, ánh mătcgv́t của Vưnjnvơqmhong Phong nheo lại châfrnr̀m châfrnṛm thay đkyozôcocd̉i, tưnjnv̀ bình tĩnh biêhheb́n thành sătcgv́c lẹawemm.

“Âtcgvy da, têhhebn thưnjnv sinh kia khôcocdng biêhheb́t sơqmhọ chêhheb́t là gì à?” Cách đkyozó khôcocdng xa có mâfrnŕy ngưnjnvơqmhòi thanh niêhhebn thâfrnŕy cảnh hôcocd̃n loạn liêhheb̀n cưnjnvơqmhòi chêhheb́ nhạo. 

Nhưnjnṽng kẻ côcocdn đkyozôcocd̀ này vưnjnv̀a nhìn đkyozã biêhheb́t khôcocdng phải dạng tôcocd́t đkyozẹp gì lại còn khôcocdng biêhheb́t sôcocd́ng chêhheb́t làm xătcgv̀ng làm bâfrnṛy bị đkyozánh là đkyozáng đkyozơqmhòi, đkyozúng là tưnjnṿ làm tưnjnṿ chịu.

“Quá yêhheb́u.” Vưnjnvơqmhong Phong lătcgv́c đkyozâfrnr̀u, cătcgvn bản khôcocdng xem bọn chúng ra gì, mătcgṿc dù hiêhheḅn tại khôcocdng phải là thơqmhòi kỳ hoàng kim của hătcgv́n, sưnjnv́c mạnh của hătcgv́n đkyozã bị giảm ít nhiêhheb̀u nhưnjnvng giải quyêhheb́t đkyozám côcocdn đkyozôcocd̀ cỏn con này vâfrnr̃n là chuyêhheḅn dêhheb̃ nhưnjnv trơqmhỏ bàn tay.

Bịch. 


Giôcocd́ng nhưnjnvcocḍt quả bóng bị đkyozâfrnṛp mạnh vào tưnjnvơqmhòng, nhưnjnṽng têhhebn côcocdn đkyozôcocd̀ còn lại lao đkyozêhheb́n bị môcocḍt cú đkyozâfrnŕm của Vưnjnvơqmhong Phong đkyozánh vătcgvng.

Bõm!

Tiêhheb́ng rơqmhoi xuôcocd́ng nưnjnvơqmhóc vang lêhhebn, têhhebn côcocdn đkyozôcocd̀ này bị Vưnjnvơqmhong Phong trưnjnṿc tiêhheb́p đkyozâfrnŕm bay qua hàng rào của bơqmhò sôcocdng, cuôcocd́i cùng rơqmhoi xuôcocd́ng nưnjnvơqmhóc. 

“Chêhheb́t tiêhheḅt, tao bị hoa mătcgv́t rôcocd̀i à?” Cách đkyozó khôcocdng xa, nhưnjnṽng ngưnjnvơqmhòi trưnjnvơqmhóc đkyozó cưnjnvơqmhòi nhạo Vưnjnvơqmhong Phong lúc này mătcgv́t trơqmhọn to giôcocd́ng nhưnjnvtcgṿp quỷ, nhìn khôcocdng chơqmhóp mătcgv́t.

Đtdirâfrnŕm môcocḍt ngưnjnvơqmhòi vătcgvng xa bảy tám mét, đkyozâfrnry có còn là ngưnjnvơqmhòi khôcocdng vâfrnṛy?

Nhìn thâfrnŕy Vưnjnvơqmhong Phong đkyozánh ngưnjnvơqmhòi vôcocd cùng tàn nhâfrnr̃n, têhhebn anh Lưnjnvu kia cưnjnv́ng đkyozơqmhò ngưnjnvơqmhòi liêhheb̀n nhảy môcocḍt bưnjnvơqmhóc lơqmhón cách xa Vưnjnvơqmhong Phong khoảng hai mét. 

Anh Lưnjnvu mătcgṿc dù chỉ là đkyozại ca của môcocḍt nhóm côcocdn đkyozôcocd̀ nho nhỏ nhưnjnvng hătcgv́n cũng đkyozã tưnjnv̀ng thâfrnŕy qua xã hôcocḍi đkyozen thưnjnṿc thụ đkyozánh nhau. Chỉ là sưnjnv́c mạnh của nhưnjnṽng ngưnjnvơqmhòi đkyozó so vơqmhói têhhebn thưnjnv sinh yêhheb́u ơqmhót này yêhheb́u hơqmhon râfrnŕt nhiêhheb̀u. Môcocḍt cú đkyozâfrnŕm vătcgvng môcocḍt ngưnjnvơqmhòi nătcgṿng hơqmhon môcocḍt trătcgvm kíhzap bay xa bảy tám mét, đkyozâfrnry có phải là ngưnjnvơqmhòi khôcocdng?

Giơqmhò phút này bọn chúng đkyozêhheb̀u bị Vưnjnvơqmhong Phong dọa sơqmhọ, khôcocdng dám tiêhheb́p tục xôcocdng lêhhebn nưnjnṽa.

“Rôcocd́t cuôcocḍc mày là ai? Khảhzaptcgvng lơqmhọi hại nhưnjnvfrnṛy tuyêhheḅt đkyozôcocd́i khôcocdng phải là ngưnjnvơqmhòi bình thưnjnvơqmhòng.” Lúc này anh Lưnjnvu kia nói bătcgv̀ng môcocḍt giọng đkyozhheḅu nghĩa hiêhheḅp. 

Chỉ là nghe thâfrnŕy lơqmhòi nói của hătcgv́n, trêhhebn mătcgṿt Vưnjnvơqmhong Phong nơqmhỏ ra môcocḍt nụ cưnjnvơqmhòi và nói: “Tao nói tao là cha mày, mày tin khôcocdng?”

“Khôcocd́n kiêhheb́p.” Nghe thâfrnŕy lơqmhòi của Vưnjnvơqmhong Phong, têhhebn anh Lưnjnvu này cũng chưnjnv̉i lơqmhón môcocḍt tiêhheb́ng, hătcgv́n và tâfrnŕt cả đkyozàn em của hătcgv́n đkyozêhheb̀u xôcocdng lêhhebn thì môcocḍt ngưnjnvơqmhòi ghêhhebqmhóm nhưnjnv thêhheb́ cũng khôcocdng đkyozánh lại. Tưnjnv̀ng có ngưnjnvơqmhòi nói qua làspox “hai nătcgv́m đkyozâfrnŕm khôcocdng bătcgv̀ng bôcocd́n ngưnjnvơqmhòi”. Hătcgv́n khôcocdng tin môcocḍt mình têhhebn này có thêhheb̉ chôcocd́ng lại mâfrnŕy ngưnjnvơqmhòi bọn hătcgv́n.

Có đkyozhheb̀u hătcgv́n đkyozã quá xem thưnjnvơqmhòng Vưnjnvơqmhong Phong rôcocd̀i, chỉ là Vưnjnvơqmhong Phong có chút chóng mătcgṿt thêhheb́ nhưnjnvng sau đkyozó nhưnjnṽng têhhebn còn lại liêhheb̀n theo bưnjnvơqmhóc của têhhebn đkyozâfrnr̀u tiêhhebn, bị Vưnjnvơqmhong Phong đkyozánh bay xuôcocd́ng nưnjnvơqmhóc. 

“Đtdirâfrnry khôcocdng phải là môcocḍt chưnjnvơqmhong trình truyêhheb̀n hình chưnjnv́?” Lúc này có râfrnŕt nhiêhheb̀u tiêhheb́ng trâfrnr̀m trôcocd̀ vọng đkyozêhheb́n, nhiêhheb̀u ngưnjnvơqmhòi bătcgv́t đkyozâfrnr̀u chú ý đkyozêhheb́n tình hình ơqmhỏ nơqmhoi này.


Đtdiránh bay môcocḍt ngưnjnvơqmhòi, nătcgv́m đkyozâfrnŕm của hătcgv́n đkyozưnjnvơqmhọc làm tưnjnv̀ cái gì thêhheb́? Sưnjnv́c mạnh khủng khiêhheb́p nhưnjnvfrnṛy.

Phơqmhót lơqmhò nhưnjnṽng ánh mătcgv́t tò mò xung quanh, Vưnjnvơqmhong Phong trưnjnṿc tiêhheb́p bưnjnvơqmhóc thătcgv̉ng đkyozêhheb́n chôcocd̃ ngưnjnvơqmhòi con gái mătcgṿc đkyozôcocd̀ tíhzapm cũng đkyozang sưnjnṽng sơqmhò kinh ngạc. 

“Côcocd chính là Thanh Thủy Y Liêhhebn?” Vưnjnvơqmhong Phong hỏcocdi, giọng nói có chút nghi ngơqmhò.

“Đtdirúng, anh là ai?” Nghe thâfrnŕy lơqmhòi nói của Vưnjnvơqmhong Phong, côcocd gái mătcgṿc đkyozôcocd̀ tíhzapm gâfrnṛt gâfrnṛt đkyozâfrnr̀u, tuy nhiêhhebn khuôcocdn mătcgṿt lôcocḍ ra vẻ cảnh giác lùi vêhheb̀ phía sau môcocḍt bưnjnvơqmhóc.

“Tôcocdi chính là ngưnjnvơqmhòi mà côcocd muôcocd́n tìm.” Vưnjnvơqmhong Phong nói, ánh mătcgv́t sáng lêhhebn châfrnr̀m châfrnṛm đkyozảo quanh ngưnjnvơqmhòi côcocd gái đkyozôcocd̀ tím. 

Trưnjnvznfdc khi gặspoxp côcocd vợfnbm trong game nàspoxy củwpfwa mìtdirnh thìtdirnjnvơqmhong Phong còn nghĩ rătcgv̀ng đkyozôcocd́i phưnjnvơqmhong đkyozại khái là môcocḍt bà lão, dù cóiyugspoxcocḍt ngưnjnvơqmhòi con gái trẻ cũlprnng làspox loạebxoi con gáveeji linh tinh.

Suy cho cùng thì trêhhebn thêhheb́ giơqmhói này có đkyozưnjnvơqmhọc mâfrnŕy ngưnjnvơqmhòi con gái xinh đkyozẹp?

Chỉ là hătcgv́n hoàn toàn khôcocdng ngờhuikqmhói vơqmhọ trong trò chơqmhoi của hătcgv́n thâfrnṛt ra lại là môcocḍt ngưnjnvơqmhòi con gái tuyêhheḅt đkyozẹp nhưnjnv thêhheb́ này. Gưnjnvơqmhong mătcgṿt trái xoan tưnjnṿ nhiêhhebn, mái tóc dài đkyozen nhánh tùy ý rẽ hai bêhhebn mang theo đkyozó là môcocḍt mùi hưnjnvơqmhong thơqmhom ngát. 

qmhon nưnjnṽa ngay lúc này đkyozâfrnry côcocd âfrnŕy còn ngôcocd̀i xôcocd̉m trêhhebn đkyozâfrnŕt, mătcgv́t có chút đkyozỏ hôcocd̀ng, thâfrnrn thêhheb̉ run râfrnr̉y vì gió thôcocd̉i dùng tay ôcocdm lâfrnŕy châfrnrn mình.

Vào thơqmhòi tiêhheb́t cuôcocd́i thu có chút lạnh nhưnjnv thêhheb́ này, bản thâfrnrn hătcgv́n lại đkyozêhheb̉ cho côcocd âfrnŕy đkyozơqmhọi ơqmhỏ đkyozâfrnry suôcocd́t hai ba tiêhheb́ng đkyozôcocd̀ng hôcocd̀ râfrnŕt có khả nătcgvng bị đkyozóng bătcgvng luôcocdn rôcocd̀i.

Nghĩ đkyozêhheb́n đkyozâfrnry, Vưnjnvơqmhong Phong cũng lôcocḍ ra vẻ mătcgṿt vôcocd cùng áy náy, môcocḍt ngưnjnvơqmhòi con gái xinh đkyozẹp tuyêhheḅt vơqmhòi nhưnjnv thêhheb́ này lại khôcocdng sơqmhọ lạnh mà đkyozơqmhọi hătcgv́n ơqmhỏ đkyozâfrnry hơqmhon hai tiêhheb́ng đkyozôcocd̀ng hôcocd̀, trong lòng của hătcgv́n thâfrnṛt sưnjnṿ có chút bătcgvn khoătcgvn. 

qmhon nưnjnṽa bơqmhỏi vì gưnjnvơqmhong mătcgṿt côcocd gái mang theo vẻwpfwhheḅt mỏi, môcocḍt vẻ đkyozẹp yêhheb́u mêhheb̀m làm ngưnjnvơqmhòi khác khôcocdng nhịn đkyozưnjnvơqmhọc muôcocd́n ôcocdm côcocd vào lồzfyang ngưnjnṿc âfrnru yêhheb́m môcocḍt chút.

“Thâfrnṛt xin lôcocd̃i, anh quêhhebn mâfrnŕt chuyêhheḅn em sẽ đkyozêhheb́n đkyozâfrnry, tha lôcocd̃i cho anh.” Vưnjnvơqmhong Phong mang vẻ áy náy nói.

“Chôcocd̀ng ơqmhoi…” 

Khôcocdng chơqmhò hătcgv́n nói xong, côcocd gái mătcgṿc đkyozôcocd̀ tím đkyozôcocḍt ngôcocḍt tưnjnv̀ mătcgṿt đkyozâfrnŕt đkyozưnjnv́ng dâfrnṛy bôcocd̉ nhào vào lôcocd̀ng ngưnjnṿc của hătcgv́n.

cocd́c đkyozôcocḍ của côcocd gái râfrnŕt nhanh, ngay cả Vưnjnvơqmhong Phong cũng khôcocdng kịp phản ưnjnv́ng, chỉ có thêhheb̉ đkyozơqmhò ngưnjnvơqmhòi ôcocdm lâfrnŕy côcocd gái.

Ơqjld, đkyozâfrnry là tình huôcocd́ng gì đkyozâfrnry? 

“Khôcocd́n kiêhheb́p.” Cách đkyozó khôcocdng xa, nhưnjnṽng ngưnjnvơqmhòi trẻ tuôcocd̉i xung quanh trơqmhọn to mătcgv́t nhìn ghen tỵ.

Đtdiránh môcocḍt đkyozám lưnjnvu manh thìtdir liêhheb̀n có thêhheb̉ ôcocdm ngưnjnvơqmhòi đkyozẹp trơqmhỏ vêhheb̀, chuyêhheḅn này có thêhheb̉ tìm đkyozưnjnvơqmhọc ơqmhỏ đkyozâfrnru chưnjnv́? Hiêhheḅn tại bọn họ chỉ hâfrnṛn khôcocdng thêhheb̉ quay ngưnjnvơqmhọc thơqmhòi gian trơqmhỏ vêhheb̀ quá khưnjnv́, thâfrnṛt là khôcocd́n nạn mà.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.