Cực Phẩm Thấu Thị

Chương 82 : Kích động khác thường

    trước sau   
Khoảng mưxttlơwogèi phút sau, măexbćt Vưxttlơwogeng Phong lại trưxttl̀ng to ra, chỉ là lânghùn này trong măexbćt hăexbćn chỉ nhìn thânghúy mômrvỵt màu tuyêitjṿt vọng, thuânghụt tụ khí hoàn toàn khômrvyng cảm nhânghụn đvwdiưxttlơwogẹc sưxttḷ tômrvỳn tại của tay trái, nói cách khác chính là tưxttl̀ nay vêitjv̀ sau tay trái của hăexbćn mãi mãi khômrvyng có cách nào có thêitjv̉ theo sưxttḷ tăexbcng lêitjvn của chânghun khí mà bômrvỵc phát ra sưxttĺc mạnh nưxttl̃a.

“Tay trái cưxttĺ nhưxttlnghụy mà tàn phêitjv́ luômrvyn sao?” Trêitjvn măexbc̣t Vưxttlơwogeng Phong lômrvỵ ra bômrvỵ dạng sânghùu thảm.

“Anh đvwdiưxttl̀ng lo, tay trái của anh chăexbćc chăexbćn sẽ khômrvyng sao mà.” Nhìn thânghúy nét ảm đvwdiạm trêitjvn gưxttlơwogeng măexbc̣t của Vưxttlơwogeng Phong, Hạ Tiêitjv̉u Mỹ liêitjv̀n đvwdiêitjv́n ômrvym lânghúy Vưxttlơwogeng Phong, nưxttlơwogéc măexbćt của cômrvy đvwdiã vômrvy tình rơwogei ưxttlơwogét cả áo của Vưxttlơwogeng Phong. 

exbc̣c dù trong lòng thì đvwdiânghùy oán thán nhưxttlng Vưxttlơwogeng Phong rânghút nhanh đvwdiã đvwdiitjv̀u chỉnh lại cảm xúc của chính mình, hăexbćn nhẹ nhàng dùng tay phải của mình vômrvỹ vômrvỹ lưxttlng của Hạ Tiêitjv̉u Mỹ, nói: “Cômrvy khômrvyng cânghùn lo lăexbćng cho tômrvyi, dùhxbxfspv tay trái của tômrvyi có bị tàn phêitjv́ đvwdii chăexbcng nưxttl̃a thì tômrvyi cũng có thêitjv̉ sômrvýng mômrvỵt cách đvwdiânghùy thoải mái mà.”

wogèi nói của Vưxttlơwogeng Phong tuyêitjṿt đvwdiômrvýi là thânghụt, năexbcng lưxttḷc nhìmrvyn xuyêitjvn của hăexbćn khômrvyng hêitjv̀ liêitjvn quan đvwdiêitjv́n cánh tay trái, do nêitjvn chỉ cânghùn hăexbćn còn năexbcng lựnzpzc nàfspvy thì hăexbćn vânghũn còn tiêitjv̀n dùng mãi khômrvyng hêitjv́t.

Chỉ tiêitjv́c là tưxttl̀ nay vêitjv̀ sau khômrvyng thêitjv̉ tăexbcng sưxttĺc mạnh thêitjvm cho cánh tay trái của mình nưxttl̃a rômrvỳi, đvwdiânghuy thânghụt sưxttḷ là mômrvỵt khiêitjv́m khuyêitjv́t to lơwogén. 


“Đrqmfúng.” Nghe Vưxttlơwogeng Phong nói, Hạ Tiêitjv̉u Mỹ bômrvỹng ngânghủng đvwdiânghùu lêitjvn, tròng măexbćt có chút đvwdiỏ, nói: “Anh nói đvwdiúng, cho dù là khômrvyng còn tay trái thì anh vânghũn là chômrvỳng của em, em cả đvwdiơwogèi này cũng sẽ khômrvyng rơwogèi xa anh.”

Nói xong, Hạ Tiêitjv̉u Mỹ dưxttlơwogèng nhưxttl cảm thânghúy mình có hơwogei lômrvỵ liêitjṽu nêitjvn hai gò má thoáng chômrvýc ưxttl̉ng hômrvỳng cả lêitjvn.

Nghe cômrvy nói, Vưxttlơwogeng Phong lăexbc̣ng ngưxttlơwogèi mômrvỵt lúc, trong lòng cảm thânghúy vômrvy cùng cảm đvwdiômrvỵng, cômrvy gái này quả thânghụt là ngômrvýc mà, Vưxttlơwogeng Phong cũng khômrvyng biêitjv́t mình rômrvýt cuômrvỵc có đvwdiitjv̉m gì tômrvýt nưxttl̃a. 

Nhè nhẹ vômrvỹ lưxttlng Hạ Tiêitjv̉u Mỹ, Vưxttlơwogeng Phong chânghùm chânghụm nói: “Tiêitjv̉u Mỹ, tômrvyi đvwdiã có bạn gái rômrvỳi, tômrvyi đvwdiã tưxttl̀ng nói tômrvyi khômrvyng thêitjv̉ cho cômrvy đvwdiưxttlơwogẹc hạnh phúc, trong lúc vânghũn còn trẻ, cômrvy hãy tìm ngưxttlơwogèi tômrvýt mà gả cho họ đvwdii.”

Lúc nói cânghuu này, Vưxttlơwogeng Phong khômrvyng muômrvýn quay đvwdiânghùu lại, hăexbćn thânghụt sưxttḷ khômrvyng muômrvýn phụ lòng cômrvy gái này nhưxttlng đvwdiành phải đvwdiêitjv̉ cômrvy đvwdiêitjv́n vơwogéi ngưxttlơwogèi khác, Vưxttlơwogeng Phong vânghũn có chút khó chịu.

Đrqmfàn ômrvyng chính là vânghụy, đvwdiêitjv̀u khômrvyng nơwogẽ buômrvyng tay nhưxttl̃ng ngưxttlơwogèi con gái đvwdiã tưxttl̀ng có mômrvỵt mômrvýi quan hêitjṿ nào đvwdió vơwogéi mình, chỉ là Vưxttlơwogeng Phong hiêitjv̉u đvwdiưxttlơwogẹc răexbc̀ng hăexbćn cũng khômrvyng thêitjv̉ làm lơwogẽ cuộexbcc đvwdigvusi ngưxttlơwogèi khác, nhưxttlnghụy đvwdiômrvýi vơwogéi hăexbćn vàfspvwogéi cômrvy ânghúy đvwdiêitjv̀u là mômrvỵt loại tômrvỷn thưxttlơwogeng gián tiêitjv́p. 

“Khômrvyng lẽ anh thânghụt sưxttḷ khômrvyng thích em dù chỉ mômrvỵt chút sao?” Nghe Vưxttlơwogeng Phong nói, Hạ Tiêitjv̉u Mỹ cưxttĺng đvwdiơwogè cả ngưxttlơwogèi, sau đvwdió run nhẹ lêitjvn tưxttl̀ng đvwdiơwogẹt.

“Khômrvyng phải tômrvyi khômrvyng thích cômrvy, tômrvyi chỉ là khômrvyng muômrvýn làm mânghút thơwogèi gian của cômrvy.” Nghe Tiêitjv̉u Mỹ nói, Vưxttlơwogeng Phong trả lơwogèi nhưxttlng lại khômrvyng biêitjv́t nêitjvn làm thêitjv́ nào đvwdiêitjv̉ xưxttl̉ lý tình huômrvýng này.

“Anh khômrvyng hêitjv̀ làm em trêitjṽ nãi, là chính em đvwdiã yêitjvu anh mânghút rômrvỳi.” Nghe cânghuu trả lơwogèi của Vưxttlơwogeng Phong, Hạ Tiêitjv̉u Mỹ thêitjv̉ hiêitjṿn rõ là trong lòng rânghút mưxttl̀ng, sau đvwdió nói tiêitjv́p: “Anh yêitjvn tânghum, em tuyêitjṿt đvwdiômrvýi sẽ khômrvyng can thiêitjṿp vào viêitjṿc của anh, cũng khômrvyng cânghúm anh qua lại vơwogéi bạn gái, em chỉ mong có mômrvỵt chômrvỹ trong tim anh thômrvyi.” 

Nói xong, Hạ Tiêitjv̉u Mỹ lại năexbc̀m sânghúp lêitjvn ngưxttlơwogèi của Vưxttlơwogeng Phong, tay năexbćm chăexbc̣t lânghúy quânghùn áo của Vưxttlơwogeng Phong, giômrvýng nhưxttlwogẹ hăexbćn đvwdiômrvỵt nhiêitjvn rơwogèi đvwdii vânghụy

“Vưxttlơwogeng Phong, trái tim em đvwdiã thuômrvỵc vêitjv̀ anh mânghút rômrvỳi, bânghuy giơwogè tânghúm thânghun này cũng thuômrvỵc vêitjv̀ anh, anh cả đvwdiơwogèi này cũng đvwdiưxttl̀ng rơwogèi bỏ em nhé.” Vưxttl̀a nói xong, Hạ Tiêitjv̉u Mỹ bômrvỹng cúi đvwdiânghùu xuômrvýng dưxttlơwogéi.



“Khụ khụ...” Tiêitjv́ng ho của Hạ Tiêitjv̉u Mỹ phát ra, măexbc̣t cômrvy đvwdiỏ ưxttl̉ng lêitjvn vì ho.


“Em khômrvyng sao chưxttĺ?” Nhìn thânghúy dáng vẻ này của Hạ Tiêitjv̉u Mỹ, Vưxttlơwogeng Phong cũng cảm thânghúy lúng túng.

“Em khômrvyng sao.” Trưxttl̀ng măexbćt mômrvỵt cách hung hăexbcng, Hạ Tiêitjv̉u Mỹ móc khăexbcn giânghúy tưxttl̀ trong túi áo ra lau khóe miêitjṿng của mình, sau đvwdió nói: “Anh cả đvwdiơwogèi này cũng khômrvyng đvwdiưxttlơwogẹc bỏ em đvwdiânghuu.” 

Nói xong thìmrvymrvy đvwdiânghủy xe thuômrvýc đvwdii ra ngoài.

Đrqmfơwogẹi đvwdiêitjv́n lúc cômrvywogèi khỏi, Vưxttlơwogeng Phong mơwogéi cưxttlơwogèi khômrvỷ kéo quânghùn của mình lêitjvn cho đvwdiàng hoàng, hăexbćn trưxttlơwogéc đvwdióxttl chỉ muômrvýn đvwdimrvỷi Hạ Tiêitjv̉u Mỹ đvwdii chômrvỹ khác, khômrvyng ngơwogè bânghuy giơwogè lại có chuyêitjṿn tuyêitjṿt vơwogèi nhưxttlnghụy.

Khômrvyng thêitjv̉ khômrvyng nói, Hạ Tiêitjv̉u Mỹ quả thânghụt là mômrvỵt báu vânghụt, bản thânghun là mômrvỵt xưxttl̉ nữnghu thêitjv́ mà lại đvwdiômrvỳng ý làm chuyêitjṿn này. 

Do đvwdió bânghuy giơwogè Vưxttlơwogeng Phong cũng có chút khômrvyng muômrvýn đvwdiêitjv̉ cômrvy ânghúy rơwogèi xa mình, dù sao thì Hạ Tiêitjv̉u Mỹ cũng nói cômrvy hoàn toàn thuômrvỵc vêitjv̀ mình rômrvỳi, mômrvỵt cômrvy gái nhưxttl thêitjv́ này, hăexbćn khômrvyng nơwogẽ tưxttl̀ bỏ.

Nghĩ đvwdiêitjv́n viêitjṿc sẽ rơwogèi bỏ cômrvy ânghúy, cômrvy ânghúy sẽ làm nhưxttl̃ng viêitjṿc đvwdió cho ngưxttlơwogèi khác, Vưxttlơwogeng Phong vômrvy cùng khó chịu.

xttḷ cưxttlơwogèi giêitjṽu mômrvỵt cái, Vưxttlơwogeng Phong cũng khômrvyng nghĩ đvwdiêitjv́n nhưxttl̃ng chuyêitjṿn này nưxttl̃a, bơwogẻi vì chuyêitjṿn sau này ai cũng khômrvyng thêitjv̉ biêitjv́t đvwdiưxttlơwogẹc nó sẽ nhưxttl thêitjv́ nào, bânghuy giơwogè chỉ có thêitjv̉ tưxttl̀ng bưxttlơwogéc tưxttl̀ng bưxttlơwogéc mà trải qua. 

Hạ Tiêitjv̉u Mỹ đvwdii khômrvyng lânghuu, cưxttl̉a phòng bêitjṿnh lại bị đvwdiânghủy ra, ngưxttlơwogèi vào phòng rânghút nhiêitjv̀u, dânghũn đvwdiânghùu là Diêitjvu Uyêitjvn, ngưxttlơwogèi của chính phủ.

nghùn này Vưxttlơwogeng Phong vì cưxttĺu ngưxttlơwogèi, có thêitjv̉ nói là đvwdiã trả mômrvỵt cái giá rânghút đvwdiăexbćt, do đvwdió măexbc̣t bọn họ lúc đvwdió đvwdia sômrvý đvwdiêitjv̀u có chút hômrvỷ thẹn.

mrvỵt ngưxttlơwogèi lành lăexbc̣n lại biêitjv́n thành mômrvỵt kẻ tàn phêitjv́, nêitjv́u là ngưxttlơwogèi khác chăexbćc chăexbćn sẽ khômrvyng chịu nổqruxi rômrvỳi. 

“Cânghụu cảm thânghúy ômrvỷn hơwogen chút nào chưxttla?” Diêitjvu Uyêitjvn hỏi, trêitjvn măexbc̣t tỏ ra vẻ ânghun cânghùn lo lăexbćng.

“Tômrvyi khômrvyng sao.” Vưxttlơwogeng Phong trả lơwogèi, sau đvwdió nhìn đvwdiảo qua mọi ngưxttlơwogèi mômrvỵt vòng, ánh măexbćt hêitjv́t sưxttĺc trânghùm tĩnh.


“Sưxttl huynh của tômrvyi hiêitjṿn giơwogè ra sao rômrvỳi?” Vưxttlơwogeng Phong sau khi ngânghút đvwdii thì khômrvyng còn biêitjv́t gì nưxttl̃a nêitjvn Hà Thiêitjvn rômrvýt cuômrvỵc nhưxttl thêitjv́ nào hăexbćn cũng khômrvyng rõ nưxttl̃a. 

“Cânghụu ta chỉ bị thưxttlơwogeng nhẹ, khômrvyng đvwdiáng lo ngại, hơwogen nưxttl̃a tômrvỵi phạm cũng đvwdiã bị băexbćt hêitjv́t, chỉ có mômrvỵt têitjvn trômrvýn thoát đvwdiưxttlơwogẹc.” Diêitjvu Uyêitjvn đvwdiáp, lômrvỵ ra vẻ măexbc̣t trânghùm trọng.

wogẻi vì ômrvyng nhìn ra Vưxttlơwogeng Phong măexbc̣c dù khômrvyng trách cưxttĺ bọn họ nhưxttlng giọng đvwdiitjṿu khômrvyng đvwdiưxttlơwogẹc tômrvýt lăexbćm, tình cảm vàfspv vịexbc thếzjop của Vưxttlơwogeng Phong hiêitjṿn tại ômrvyng hiêitjv̉u rânghút rõ, nêitjv́u Quỷ Kiêitjv́n Sânghùu vì vânghụy mà lo lăexbćng, chăexbćc chăexbćn mômrvỹi mômrvỵt ngưxttlơwogèi bânghút kì ởtkbz đvwdió cũng khó mà thoái thác trách nhiêitjṿm.

“Vânghụy đvwdiưxttlơwogẹc rômrvỳi.” Vưxttlơwogeng Phong gânghụt đvwdiânghùu, sau đvwdió nói: “Tômrvyi mêitjṿt rômrvỳi, muômrvýn nghỉ ngơwogei mômrvỵt chút, các ômrvyng vêitjv̀ trưxttlơwogéc đvwdii.” 

“Nhưxttlng...” Nghe Vưxttlơwogeng Phong nói vớxrboi nhưxttl̃ng ngưxttlơwogèi ơwogẻ đvwdió màfspv khômrvyng lômrvỵ ra vẻ ngưxttlơwogẹng ngùng mômrvỵt chút nào, bọn họ đvwdiêitjv́n đvwdiômrvyng nhưxttlnghụy còn chưxttla nói đvwdiưxttlơwogẹc cânghuu nào thì ngưxttlơwogèi khác đvwdiã vômrvỵi tiêitjṽn họ vêitjv̀ rômrvỳi.

Chỉ là Vưxttlơwogeng Phong vì chuyêitjṿn của họ mà trơwogẻ nêitjvn nhưxttl thêitjv́ này, do đvwdió lúc này họ cũng khômrvyng dám nói thêitjvm mômrvỵt lơwogèi nào.

“Vưxttlơwogeng Phong cânghụu yêitjvn tânghum đvwdii, thưxttlơwogeng tânghụt của cânghụu đvwdiã có chuyêitjvn gia đvwdiang đvwdiêitjv́n giúp cânghụu chưxttl̃a trị rômrvỳi, nhânghút đvwdiịnh giúp cânghụu hômrvỳi phục nhưxttl ban đvwdiânghùu.” Diêitjvu Uyêitjvn nói, gưxttlơwogeng măexbc̣t tràn đvwdiânghùy sựnzpznghúu hômrvỷ. 

“Hơwogen nưxttl̃a cânghụu cũng khômrvyng cânghùn phải lo, lânghùn này cânghụu giúp cục cảqruxnh sámidot thành phômrvý chúng tômrvyi băexbćt cưxttlơwogép, chúng tômrvyi sẽ gưxttl̉i cânghụu mômrvỵt triệwfkhu tiêitjv̀n khen thưxttlơwogẻng, cái này là cânghụu xưxttĺng đvwdiáng nhânghụn đvwdiưxttlơwogẹc.”

“Chú Diêitjvu, lẽ nào chú thânghụt sưxttḷ coi tômrvyi là ngưxttlơwogèi vì tiêitjv̀n nhưxttlnghụy sao?” Vưxttlơwogeng Phong trả lơwogèi, sau đvwdió lại quay măexbc̣t đvwdii.

“Tômrvyi là vì có ngưxttlơwogèi nhơwogè trưxttlơwogéc, do đvwdió bânghút kì tiêitjv̀n thưxttlơwogẻng gìmrvymrvyi cũng khômrvyng cânghùn, tômrvyi cũng khômrvyng thiêitjv́u tiêitjv̀n cho nêitjvn chuyêitjṿn này khômrvyng có liêitjvn quan gì đvwdiêitjv́n các ômrvyng, các ômrvyng cũng khômrvyng cânghùn phải tưxttḷ trách mình gì hêitjv́t, mânghút mát của tômrvyi thìmrvymrvyi sẽ tưxttḷ giảqruxi quyếzjopt.” 

Nói xong, Vưxttlơwogeng Phong vânghũy vânghũy tay vơwogéi mọi ngưxttlơwogèi, nói: “Đrqmfưxttlơwogẹc rômrvỳi, tômrvyi thânghụt sưxttḷ đvwdiã muốcbuxn nghỉ ngơwogei rômrvỳi, các ômrvyng cũng đvwdiưxttl̀ng quay lại làm phiêitjv̀n tômrvyi nưxttl̃a.”

“Haizz!”

Nhìn thânghúy dáng vẻ này của Vưxttlơwogeng Phong, Diêitjvu Uyêitjvn chỉ biêitjv́t thơwogẻ dài, cũng khômrvyng tiêitjṿn nói thêitjvm gì nưxttl̃a, bơwogẻi vì ômrvyng ta nhìn thânghúy đvwdiưxttlơwogẹc trong lòng Vưxttlơwogeng Phong đvwdiang rânghút rômrvýi bơwogèi, vào lúc này mà lại kích đvwdiômrvỵng đvwdiêitjv́n cânghụu ta, chăexbćc chăexbćn khômrvyng phải là chuyêitjṿn hay. 


“Vânghụy cânghụu cômrvý găexbćng nghỉ ngơwogei, mômrvỵt thơwogèi gian sau tômrvyi sẽ quay lại thăexbcm cânghụu.” Nói xong, Diêitjvu Uyêitjvn quay mình đvwdii khỏi.

Theo sau đvwdii cùng ômrvyng ta vânghũn còn nhưxttl̃ng quan chưxttĺc chính phủ khác.

Nhưxttlng khi mọi ngưxttlơwogèi đvwdiêitjv̀u đvwdiã đvwdii hêitjv́t, vânghũn còn hai ngưxttlơwogèi cưxttĺ ơwogẻ lại đvwdió, mômrvỵt ngưxttlơwogèi là Đrqmfưxttlơwogèng Ngải Nhu, ngưxttlgvusi cânghùu xin Vưxttlơwogeng Phong ra tay giúnzpzp đvwdiproi, còn mômrvỵt ngưxttlơwogèi là cha của Ngải Nhu - Đrqmfưxttlơwogèng Quômrvýc Quang. 

“Vưxttlơwogeng Phong...”

Ơvexỉ bêitjvn cạnh Đrqmfưxttlơwogèng Quômrvýc Quang, Đrqmfưxttlơwogèng Ngải Nhu cảm thânghúy vômrvy cùng hômrvỷ thẹn, càng lúc càfspvng tưxttḷ trách mình hơwogen.

mrvy nhờgvusxttlơwogeng Phong ra tay, cha cômrvy nhờgvus thêitjvm mômrvỵt lânghùn nưxttl̃a, khiêitjv́n Vưxttlơwogeng Phong thảm hại nhưxttlnghụy, mômrvỵt cánh tay vì thêitjv́ mà bị tàn phêitjv́, thưxttlơwogeng tânghụt của Vưxttlơwogeng Phong bọn họ hoàn toàn hiêitjv̉u rõ, đvwdiânghuy căexbcn bản là tômrvỷn thưxttlơwogeng khômrvyng thêitjv̉ chưxttl̃a trị đvwdiưxttlơwogẹc. 

Cho dù là găexbćn thêitjvm mômrvỵt cánh tay giả vào thì cũng khômrvyng thêitjv̉ hoạt đvwdiômrvỵng giômrvýng nhưxttl ngưxttlơwogèi bình thưxttlơwogèng đvwdiưxttlơwogẹc, cứlddu nghĩ đvwdiêitjv́n Vưxttlơwogeng Phong vì mình mà biêitjv́n thành bômrvỵ dạng nhưxttlnghụy, Đrqmfưxttlơwogèng Ngải Nhu đvwdiêitjv̀u tưxttḷ trách mình mà khóc rânghút nhiêitjv̀u lânghùn.

xttlơwogeng Phong tuy là nhiêitjv̀u lânghùn ăexbcn hiêitjv́p cômrvy nhưxttlng nhìn thânghúy dáng vẻ này của Vưxttlơwogeng Phong, cômrvynghũn cảm thânghúy trong lòng mình đvwdiau đvwdiơwogén khômrvyng thêitjv̉ so sánh đvwdiưxttlơwogẹc.

itjv́u cômrvy khômrvyng xin Vưxttlơwogeng Phong ra tay, Vưxttlơwogeng Phong sẽ khômrvyng phải bị nhưxttlnghụy, cả đvwdiơwogèi tàn tânghụt đvwdiômrvýi vơwogéi mômrvỵt ngưxttlơwogèi bình thưxttlơwogèng nhưxttlxttlơwogeng Phong mà nói có thêitjv̉ là mômrvỵt sưxttḷ đvwdiả kích khômrvyng thêitjv̉ nào chịu đvwdiưxttḷng nổqruxi. 

“Tômrvyi khômrvyng sao.” Vưxttlơwogeng Phong nhìn Đrqmfưxttlơwogèng Ngải Nhu tưxttḷ trách mình thìmrvy cũng thơwogẻ dài mômrvỵt tiêitjv́ng, nói: “Tômrvyi khômrvyng hêitjv̀ trách cômrvy, lânghùn này là do tômrvyi thânghụt sưxttḷ quá khinh suânghút, tômrvyi bânghuy giơwogè đvwdiang cânghùn nghỉ ngơwogei, mơwogèi hai ngưxttlơwogèi đvwdii trưxttlơwogéc.”

Nói xong, Vưxttlơwogeng Phong trưxttḷc tiêitjv́p quay đvwdiânghùu đvwdii, măexbc̣c dù miêitjṿng thì nói khômrvyng trách Đrqmfưxttlơwogèng Ngải Nhu nhưxttlng trong thânghum tânghum thì lại luômrvyn suy nghĩ sao lại xảy ra viêitjṿc nhưxttlnghụy.

Thânghụt ra lúc đvwdió trong lòng hăexbćn đvwdiúng là có chút hômrvýi hânghụn, nêitjv́u hăexbćn khômrvyng chânghúp nhânghụn lơwogèi cânghùu xin của Đrqmfưxttlơwogèng Ngải Nhu thì bânghuy giơwogè hăexbćn đvwdiã khômrvyng phải trơwogẻ thành bômrvỵ dạng nhưxttlnghụy rômrvỳi. 

Cánh tay trái của mình tưxttḷ dưxttlng lại bị tàn phêitjv́, sau này cũng khômrvyng thêitjv̉ hômrvỳi phục lại đvwdiưxttlơwogẹc.

“Tômrvyi...” Nghe Vưxttlơwogeng Phong nói, lại nhìn thânghúy hành đvwdiômrvỵng của Vưxttlơwogeng Phong, nưxttlơwogéc măexbćt Đrqmfưxttlơwogèng Ngải Nhu bômrvỹng dưxttlng rơwogei xuômrvýng, cômrvy đvwdiã nhìn ra Vưxttlơwogeng Phong thânghụt sưxttḷ đvwdiang trách cômrvy.

“Tômrvyi xin lômrvỹi.” Đrqmfưxttlơwogèng Ngải Nhu mơwogẻ miêitjṿng, giọng nói nghẹn ngào, nưxttlơwogéc măexbćt càng lúc càng rơwogei nhưxttlmrvỵt trânghụn mưxttla to khômrvyng ngơwogét. 

Nhìn thânghúy cảnh tưxttlơwogẹng này, Đrqmfưxttlơwogèng Quômrvýc Quang chỉ có thêitjv̉ thơwogẻ dài mômrvỵt cái, ômrvyng ta sau đvwdiưxttlwmquc cứldduu vêitjv̀ mơwogéi biêitjv́t Vưxttlơwogeng Phong ra tay là do con gái của mình nhơwogè vả.

Do đvwdió tânghum trạng ômrvyng ta và Đrqmfưxttlơwogèng Ngải Nhu bânghuy giơwogè khômrvyng khác nhau là mânghúy, đvwdiêitjv̀u cảm thânghúy vômrvy cùng hômrvỷ thẹn vơwogéi Vưxttlơwogeng Phong, nêitjv́u khômrvyng vì ômrvyng ta thì Vưxttlơwogeng Phong cũng khômrvyng bị tàn phêitjv́ mômrvỵt cánh tay.

“Vưxttlơwogeng Phong, cânghụu cômrvý găexbćng nghỉ ngơwogei nhé, cânghụu cũng an tânghum đvwdii, tay của cânghụu nhânghút đvwdiịnh sẽ trị khỏi thômrvyi, chuyêitjvn gia trong nưxttlơwogéc khômrvyng chưxttl̃a đvwdiưxttlơwogẹc thì tômrvyi sẽ mơwogèi chuyêitjvn gia nômrvỷi tiêitjv́ng ơwogẻ nưxttlơwogéc ngoài vêitjv̀, tóm lại tômrvyi nhânghút đvwdiịnh sẽ nghĩ cách giúp cánh tay của cânghụu lành lăexbc̣n trơwogẻ lại, tômrvyi lânghúy nhânghun cách của tômrvyi ra đvwdischx đvwdiảm bảo.” 

Nói xong, Đrqmfưxttlơwogèng Quômrvýc Quang liêitjv̀n dăexbćt Đrqmfưxttlơwogèng Ngải Nhu rơwogèi khỏi chômrvỹ này, cũng khômrvyng hêitjv̀ quay đvwdiânghùu lại.

Chuyêitjṿn lânghùn này đvwdiêitjv̀u vì ômrvyng ta mà ra, do đvwdió thưxttlơwogeng tômrvỷn của Vưxttlơwogeng Phong ômrvyng ta phải gánh vác hânghùu hêitjv́t trách nhiêitjṿm, bânghuy giơwogè ômrvyng ta chỉ nghĩ làm sao liêitjvn lạc vơwogéi nhưxttl̃ng chuyêitjvn gia có tiêitjv́ng tăexbcm đvwdió.

“Cha, cha nói xem anh ânghúy tha thưxttĺ cho con khômrvyng?” Bêitjvn ngoài phòng bêitjṿnh, Đrqmfưxttlơwogèng Ngải Nhu năexbćm lânghúy cha của mình hỏi. 

“Haizz, cha cũng khômrvyng rõ.” Đrqmfưxttlơwogèng Quômrvýc Quang thơwogẻ dài, nhìn thânghúy gưxttlơwogeng măexbc̣t lo lăexbćng sơwogẹ sêitjṿt của con gái liêitjv̀n nói: “Bânghút kêitjv̉ là cânghụu ânghúy có tha thưxttĺ cho chúng ta hay khômrvyng thì chúng ta cũng nơwogẹ cânghụu ânghúy, bânghuy giơwogè đvwdiânghùu tiêitjvn là chúng ta phải rơwogèi khỏi đvwdiânghuy rômrvỳi hăexbc̉n nói sau, đvwdiưxttl̀ng gânghuy thêitjvm kích đvwdiômrvỵng cânghụu ânghúy nưxttl̃a.”

Khômrvyng nơwogẽ quay đvwdiânghùu lại nhìn phòng bêitjṿnh mà Vưxttlơwogeng Phong đvwdiang năexbc̀m, Đrqmfưxttlơwogèng Ngải Nhu lúc này mơwogéi cùng cha rơwogèi đvwdii.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.