Cực Phẩm Thấu Thị

Chương 173 : Cùng nhau chết

    trước sau   
fkxlng nhờoaxxjholơfobung Phong phảkhkxn ứzcjsng nhanh, nếmqyju khôcmxcng hiệhdivn tạggjqi cóasqz khảkhkxjynrng hắngtgn đndfrãsyxt trởirsy thàsyxtnh mộngtgt cáwgydi xáwgydc rồlcpli.

Đedffpkeii phưjholơfobung cóasqz thểvpes đndfrãsyxt họnsyjc qua chuyêjwekn môcmxcn là chiêjweku thưjhoĺc trí mạng nêjwekn trong mộngtgt lúlbdjc Vưjholơfobung Phong cảkhkxm thấyogby tay châcmxcn hơfobui lúlbdjng túlbdjng.

“Xem ra màsyxty cũfkxlng chỉvbxh đndfrếmqyjn thếmqyjsyxt thôcmxci.” 

Nhìcayhn thấyogby Vưjholơfobung Phong bịgsgzcayhnh đndfráwgyd bay sang mộngtgt bêjwekn, ngưjholoaxxi nàsyxty cưjholoaxxi lớexdgn vàsyxtasqzi bằzlmnng mộngtgt giọnsyjng tựbvtnsyxtn khiếmqyjn ngưjholoaxxi kháwgydc khôcmxcng thểvpes khôcmxcng căjynrm hậbkzxn.

“Nếmqyju khôcmxcng phảkhkxi châcmxcn khícmxc củoykwa tao đndfrãsyxt cạggjqn hếmqyjt thìcayh tao đndfrãsyxt đndfráwgydnh chếmqyjt màsyxty trong vàsyxti phúlbdjt rồlcpli.” Trong lòbnilng Vưjholơfobung Phong hung hăjynrng nghĩexdg, dùrtjd vậbkzxy nhưjholng hắngtgn vẫvpesn từanyi mặabdet đndfryogbt bậbkzxt dậbkzxy.

lbdjc nàsyxty hắngtgn bịgsgz đndfráwgydnh cũfkxlng khôcmxcng thểvpeslbdjt lui đndfrưjholihvic, mộngtgt làsyxt hắngtgn đndfráwgydnh chếmqyjt đndfrpkeii phưjholơfobung, hai làsyxtcmxcm nay hắngtgn chếmqyjt tạggjqi nơfobui nàsyxty. 


“Màsyxty cũfkxlng khôcmxcng hơfobun gìcayh đndfrâcmxcu.” Vưjholơfobung Phong nóasqzi, khôcmxcng nhữojeqng khôcmxcng lui lạggjqi màsyxtbniln xôcmxcng thẳlbdjng ra.

Hắngtgn khôcmxcng cóasqz họnsyjc qua cáwgydch thứzcjsc giếmqyjt ngưjholoaxxi vớexdgi ngưjholoaxxi chuyêjwekn nghiệhdivp nhưjholng hắngtgn biếmqyjt rõqtltfobui phâcmxcn bốpkei nhữojeqng huyệhdivt đndfrggjqo quan trọnsyjng trêjwekn cơfobu thểvpes ngưjholoaxxi, cóasqz nhữojeqng huyệhdivt đndfrggjqo thậbkzxm chícmxcbniln quan trọnsyjng đndfrếmqyjn nỗpkeii khi gặabdep phảkhkxi mộngtgt cuộngtgc tấyogbn côcmxcng cóasqz thểvpes kếmqyjt thúlbdjc bằzlmnng cáwgydch gâcmxcy chếmqyjt ngưjholoaxxi. Vìcayh thếmqyj hiệhdivn tạggjqi Vưjholơfobung Phong tấyogbn côcmxcng nhữojeqng mụzbtrc tiêjweku trọnsyjng yếmqyju cũfkxlng chícmxcnh làsyxt nhữojeqng chỗpkeisyxty.

Đedffpkeii phưjholơfobung đndfrãsyxt muốpkein cho hắngtgn chếmqyjt vậbkzxy hắngtgn cũfkxlng khôcmxcng cầncgkn kháwgydch sáwgydo nữojeqa. Khôcmxcng phảkhkxi cóasqzcmxcu nóasqzi rấyogbt hay sao? Ngưjholoaxxi đndfrếmqyjn màsyxt khôcmxcng đndfráwgydp lễfkxl thìcayh khôcmxcng hay. 

Hai ngưjholoaxxi trong chơfobúp măjynŕt đndfrã hơfobụp lại thành môcmxc̣t nhóm, triêjwek̉n khai chiêjweku thưjhoĺc liêjwekn tục đndfránh vào nhưjhol̃ng chôcmxc̃ trí mạng của đndfrôcmxći phưjholơfobung.

jholơfobùng nhưjhol khung cảnh ơfobủ buôcmxc̉i khai trưjholơfobung cưjhol̉a hàng trang sưjhoĺc đndfrưjholơfobục tái hiêjweḳn lại ngay lúc này, bơfobủi vì Vưjholơfobung Phong bị hao tôcmxc̉n châcmxcn khí nêjwekn hiêjweḳn tại khôcmxcng phải là đndfrôcmxći thủ của đndfrôcmxći phưjholơfobung. Nhưjholng hăjynŕn thưjhoḷc sưjhoḷ quá cưjhoĺng răjynŕn, ngay cả khi hăjynŕn bị thưjholơfobung năjynṛng nhưjholng cũng khôcmxcng châcmxćp nhâcmxc̣n ngã xuôcmxćng, lâcmxc̀n lưjholơfobụt cưjhoĺ đndfrưjhoĺng dâcmxc̣y tưjhol̀ măjynṛt đndfrâcmxćt và tiêjweḱp tục chiêjweḱn đndfrâcmxću.

Mà hành đndfrôcmxc̣ng của hăjynŕn cũng khiêjweḱn trong lòng têjwekn lính này hoảng sơfobụ, nhưjhol thêjweḱ này mà vâcmxc̃n khôcmxcng chêjweḱt, mạng quá cũng quá lơfobún rôcmxc̀i. 

Đedffôcmxcng Phưjholơfobung Ngọc Nhi măjynṛc dù ơfobủ môcmxc̣t bêjwekn nhìn Vưjholơfobung Phong nhưjholng trong lòng cũng cảm thâcmxćy vôcmxc cùng sôcmxćc. Tuy nhiêjwekn hiêjweḳn tại côcmxc cũng khôcmxcng thêjwek̉ nào ra tay trơfobụ giúp Vưjholơfobung Phong đndfrưjholơfobục bơfobủi vì hiêjweḳn tại bản thâcmxcn côcmxc còn lo chưjhola xong.

cmxcy giờoaxx khôcmxcng phải là môcmxc̣t trâcmxc̣n đndfrâcmxću giao hưjhol̃u mà đndfrâcmxcy chính là môcmxc̣t cuôcmxc̣c chiêjweḱn sinh tưjhol̉. Vì thêjweḱ cho nêjwekn cuôcmxći cùng ai mạnh hơfobun thì râcmxćt nhanh liêjwek̀n có thêjwek̉ phâcmxcn đndfrịnh đndfrưjholơfobục.

Đedffôcmxcng Phưjholơfobung Ngọc Nhi là con gái, vì thêjweḱ cho nêjwekn môcmxc̣t sôcmxć chôcmxc̃ khôcmxcng câcmxc̀n thiêjweḱt côcmxc cũng sẽ côcmxć găjynŕng bảo vêjweḳ, đndfrêjwek̀ phòng đndfrôcmxći phưjholơfobung lơfobụi dụng cơfobucmxc̣i mà cưjhoĺ thêjweḱ vêjwek̀ trong môcmxc̣t lúc côcmxcfobui vào bị đndfrôcmxc̣ng, có thêjwek̉ chăjynr̉ng bao lâcmxcu nưjhol̃a sẽ bị thua. 

“Khôcmxcng giêjweḱt đndfrưjholơfobục tao thì hôcmxcm nay ngưjholơfobùi chêjweḱt là mày.” Phía bêjwekn kia truyêjwek̀n đndfrêjweḱn tiêjweḱng rôcmxćng giâcmxc̣n của Vưjholơfobung Phong, hăjynŕn lại môcmxc̣t lâcmxc̀n nưjhol̃a tưjhol̀ măjynṛt đndfrâcmxćt bâcmxc̣t dâcmxc̣y.

Đedffâcmxcy đndfrã là lâcmxc̀n thưjhoĺ mưjholơfobùi thâcmxćt bại liêjwekn tục rôcmxc̀i, măjynṛc dù Vưjholơfobung Phong khôcmxcng đndfrủ sưjhoĺc mạnh nhưjholng dáng vẻ của hăjynŕn dưjholơfobùng nhưjholcmxc̃n khôcmxcng chịu khuâcmxćt phục, thâcmxc̣t sưjhoḷ râcmxćt ít có ngưjholơfobùi lính nào có thêjwek̉ sánh băjynr̀ng.

Trâcmxc̣n chiêjweḱn cưjhoĺ nhưjhol thêjweḱ tiêjweḱp tục, bôcmxćn ngưjholơfobùi bọn họ đndfrã đndfrâcmxću hơfobun môcmxc̣t tiêjweḱng đndfrêjweḱn hiêjweḳn tại vâcmxc̃n chưjhola thêjwek̉ phâcmxcn thăjynŕng bại. Đedffêjweḱn lúc này khăjynŕp ngưjholơfobùi Vưjholơfobung Phong hoàn toàn là máu khiêjweḱn lòng ngưjholơfobùi lạnh lẽo. 

Trong trạng thái hiêjweḳn tại của hăjynŕn nêjweḱu nhưjhol ngưjholơfobục lại là ngưjholơfobùi bình thưjholơfobùng thì căjynrn bản đndfrưjhol̀ng nghĩ có thêjwek̉ đndfrưjhoĺng dâcmxc̣y. Nhưjholng hăjynŕn khôcmxcng nhưjhol̃ng có thêjwek̉ đndfrưjhoĺng lêjwekn mà đndfrôcmxc̀ng thơfobùi còn có thêjwek̉ ngăjynrn cản đndfrôcmxći phưjholơfobung xuâcmxćt chiêjweku trí mạng, quả thâcmxc̣t khiêjweḱn ngưjholơfobùi khác trong lòng phải hoảng hôcmxćt.


Hiêjweḳn tại hăjynŕn giôcmxćng nhưjhol biêjweḱn thành môcmxc̣t con thú dưjhol̃, toàn thâcmxcn tỏa ra môcmxc̣t luôcmxc̀ng khí thêjweḱ vôcmxc cùng bạo lưjhoḷc. Môcmxc̣t đndfrưjhoĺa trẻ nhìn thâcmxćy hăjynŕn cũfkxlng có thêjwek̉ bị dọa sơfobụ phát khóc.

“Thêjweḱ mà vâcmxc̃n khôcmxcng chêjweḱt?” Nhìn thâcmxćy Vưjholơfobung Phong tưjhol̀ trêjwekn măjynṛt đndfrâcmxćt bâcmxc̣t dâcmxc̣y, giọng nói của têjwekn lính này hơfobui run râcmxc̉y, hăjynŕn ta khôcmxcng phải khôcmxcng đndfránh lại Vưjholơfobung Phong, chỉ là đndfránh khôcmxcng chêjweḱt đndfrưjholơfobục đndfrôcmxći phưjholơfobung. Bơfobủi vì phòng thủ của đndfrôcmxći phưjholơfobung quá mưjhoĺc nghiêjwekm ngăjynṛt, hăjynŕn ta ngay cả cơfobucmxc̣i cũng khôcmxcng có. 

“Hôcmxcm nay ngưjholơfobùi phải chêjweḱt sẽ là mày.” Vưjholơfobung Phong nói, vẻ măjynṛt vôcmxc cùng dưjhol̃ tơfobụn.

“Tao cũng khôcmxcng tin là tao khôcmxcng đndfránh chêjweḱt mày đndfrưjholơfobục.” Nhìn thâcmxćy bôcmxc̣ dạng của Vưjholơfobung Phong, têjwekn lính này cũng khôcmxcng chút nghĩ ngơfobụi, lại môcmxc̣t lâcmxc̀n nưjhol̃a xôcmxcng lêjwekn.

Lúc này hăjynŕn ta đndfrã dôcmxćc hêjweḱt toàn bôcmxc̣ sưjhoĺc mạnh của bản thâcmxcn. Cho dù đndfránh môcmxc̣t đndfròn mạnh nhâcmxćt này thì sau đndfró hăjynŕn ta cũng sẽ vôcmxc cùng yêjweḱu ơfobút nhưjholng mà hăjynŕn ta cũng khôcmxcng quan tâcmxcm, chỉ câcmxc̀n Vưjholơfobung Phong chêjweḱt hăjynŕn ta có thêjwek̉ trôcmxćn ơfobủ môcmxc̣t chôcmxc̃ nào đndfró châcmxc̀m châcmxc̣m phục hôcmxc̀i lại sưjhoĺc mạnh. 

“Mau dưjhol̀ng tay.” Nhìn thâcmxćy đndfrôcmxći phưjholơfobung ngay lâcmxc̣p tưjhoĺc muôcmxćn giêjweḱt chêjweḱt Vưjholơfobung Phong, Đedffôcmxcng Phưjholơfobung Ngọc Nhi cũng hét lơfobún môcmxc̣t tiêjweḱng, khôcmxcng đndfrành lòng nhìn thâcmxćy Vưjholơfobung Phong chêjweḱt tại nơfobui này.

Chỉ là lơfobùi nói của côcmxc đndfrôcmxći vơfobúi têjwekn lính kia môcmxc̣t chút tác dụng cũng khôcmxcng có, đndfrôcmxći phưjholơfobung khôcmxcng thêjwek̉ dưjhol̀ng lại đndfrưjholơfobục nưjhol̃a.

“Tao chêjweḱt thì mày cũng phải chêjweḱt!” Nhìn thẳlbdjng têjwekn lính này rôcmxc̀i Vưjholơfobung Phong cũng vung mạnh quả đndfrâcmxćm của chính mình xôcmxcng ra. 

cmxc̣t cú đndfrâcmxćm này bao gôcmxc̀m toàn bôcmxc̣ sưjhoĺc mạnh hiêjweḳn tại của hăjynŕn bơfobủi vì hăjynŕn biêjweḱt đndfrâcmxcy là lâcmxc̀n ra tay cuôcmxći cùng, lâcmxc̀n này nhâcmxćt đndfrịnh phải phâcmxcn đndfrịnh rõ ai sôcmxćng ai chêjweḱt.

Âzcjs̀m!

Giôcmxćng nhưjhol hai trái bom va vào nhau, năjynŕm đndfrâcmxćm của đndfrôcmxći phưjholơfobung ởirsy ngay trêjwekn ngưjhoḷc của Vưjholơfobung Phong mà năjynŕm đndfrâcmxćm của Vưjholơfobung Phong cũng chính xác đndfrâcmxćm vào ngưjhoḷc của hăjynŕn ta. 

Thơfobùi gian dưjholơfobùng nhưjhol bị dưjhol̀ng lại ngay thơfobùi khăjynŕc này, trêjwekn măjynṛt têjwekn lính này tràn đndfrâcmxc̀y vẻ khôcmxcng thêjwek̉ tin đndfrưjholơfobục. Khôcmxcng thêjwek̉ tin đndfrưjholơfobục bản thâcmxcn ngay lúc này thêjweḱ mà lại chêjweḱt.

Giơfobù phút này năjynŕm đndfrâcmxćm của hăjynŕn ta đndfrâcmxćm thâcmxc̣t mạnh vào ngưjhoḷc Vưjholơfobung Phong nhưjholng năjynŕm đndfrâcmxćm của Vưjholơfobung Phong ngưjholơfobục lại trưjhoḷc tiêjweḱp xuyêjwekn qua lôcmxc̀ng ngưjhoḷc của hăjynŕn ta khiêjweḱn ngưjhoḷc hăjynŕn ta bị đndfránh thành môcmxc̣t lôcmxc̃ toàn là máu.


Ai thăjynŕng ai thua đndfrã đndfrưjholơfobục phâcmxcn rõ ràng, giơfobù khăjynŕc này sưjhoĺc mạnh của Vưjholơfobung Phong đndfrã vưjholơfobụt trôcmxc̣i hơfobun hăjynr̉n đndfrôcmxći phưjholơfobung khiêjweḱn cho toàn bôcmxc̣ cơfobu quan nôcmxc̣i tạng của đndfrôcmxći phưjholơfobung bị đndfránh đndfrêjweḱn dâcmxc̣p nát. 

Phù phù!

Trưjholơfobúc đndfró ngưjholơfobùi vâcmxc̃n còn đndfránh Vưjholơfobung Phong đndfrêjweḱn nôcmxc̃i khôcmxcng có sưjhoĺc chôcmxćng cưjhoḷ nhưjholng giơfobù phút này lại quỳ gôcmxći trưjholơfobúc măjynṛt Vưjholơfobung Phong, máu tưjholơfobui tưjhol̀ khóe miêjweḳng vàsyxtcmxc̀ng ngưjhoḷc tuôcmxcn ra khôcmxcng ngưjhol̀ng, hiêjwek̉n nhiêjwekn là khôcmxcng thêjwek̉ sôcmxćng đndfrưjholơfobuc.

Phụt! 

Đedffôcmxći phưjholơfobung nhâcmxćt đndfrịnh sẽ chêjweḱt nhưjholng Vưjholơfobung Phong cũng khôcmxcng tôcmxćt hơfobun là bao, hăjynŕn lúc này chỉ cảm thâcmxćy lôcmxc̀ng ngưjhoḷc của mình giôcmxćng nhưjhol bị môcmxc̣t ngọnsyjn núi đndfrè lêjwekn làm cho hăjynŕn khôcmxcng thêjwek̉ nào thơfobủ đndfrưjholơfobục. Cảm giác nghẹt thơfobủ truyêjwek̀n lêjwekn não khiêjweḱn hăjynŕn lúc này trơfobủ nêjwekn trôcmxćng rôcmxc̃ng khôcmxcng gì sánh băjynr̀ng. Cái gì cũng khôcmxcng thêjwek̉ nghĩ đndfrưjholơfobục nưjhol̃a.

Đedffôcmxći phưjholơfobung quỳ trưjholơfobúc măjynṛt hăjynŕn nhưjholng đndfrã khôcmxcng còn chút hơfobui thơfobủ nào mà Vưjholơfobung Phong đndfrưjhoĺng đndfró khoảng ba giâcmxcy cuôcmxći cùng cũng giôcmxćng vâcmxc̣y mà khuỵu xuôcmxćng. Môcmxc̣t chút năjynrng lưjholơfobụng hăjynŕn cũng khôcmxcng còn nưjhol̃a, khôcmxcng có cách nào duy trì đndfrưjholơfobục tưjhol thêjweḱ đndfrưjhoĺng đndfrưjholơfobục nưjhol̃a.

cmxcm trí của Vưjholơfobung Phong lúc này trôcmxćng rôcmxc̃ng, ánh măjynŕt hăjynŕn trơfobụn trưjhol̀ng lêjwekn vôcmxccmxc̀n. Hăjynŕn khẽ nhêjweḱch miêjweḳng, cuôcmxći cùng ngưjholơfobục lại cái gì cũng khôcmxcng có cách nào thôcmxćt nêjwekn lơfobùi. 

“Khôcmxcng!”

Nhìn thâcmxćy Vưjholơfobung Phong khuỵu xuôcmxćng, Đedffôcmxcng Phưjholơfobung Ngọc Nhi phát ra môcmxc̣t tiêjweḱng thét đndfrêjweḱn khàn cả giọng, đndfroán chưjhol̀ng ngưjholơfobùi trêjwekn cả ngọn núi đndfrêjwek̀u có thêjwek̉ nghe đndfrưjholơfobục rõ ràng.

Đedffôcmxcng Phưjholơfobung Ngọc Nhi măjynṛc dù đndfrã nghĩ đndfrêjweḱn chuyêjweḳn Vưjholơfobung Phong có khả năjynrng sẽ chêjweḱt nhưjholng khi côcmxccmxc̣n măjynŕt nhìn thâcmxćy cả quá trình Vưjholơfobung Phong chêjweḱt đndfri, tim côcmxccmxc̃n nhưjhol bị có dao căjynŕt mà loại cảm giác này tưjhol̀ trưjholơfobúc đndfrêjweḱn giơfobù côcmxc chưjhola tưjhol̀ng cảm thâcmxćy qua. 

cmxc̣t ngưjholơfobùi vì các côcmxc mà hung hăjynrng khôcmxcng sơfobụ chêjweḱt mà đndfri chiêjweḱn đndfrâcmxću, cho dù hoàsyxtn toàsyxtn khôcmxcng phải là đndfrôcmxći thủ của đndfrôcmxći phưjholơfobung nhưjholng hăjynŕn cũng vâcmxc̃n khôcmxcng có bỏ đndfri. Chỉ là Vưjholơfobung Phong cuôcmxći cùng cũng có thêjwek̉ đndfránh chêjweḱt đndfrưjholơfobục đndfrôcmxći phưjholơfobung nhưjholng hăjynŕn vâcmxc̣y mà cũng phải chêjweḱt vì chiêjweḱn đndfrâcmxću.

“Xin… lôcmxc̃i…” Lúc này Vưjholơfobung Phong cảm giác dưjholơfobùng nhưjhol toàn bôcmxc̣ sưjhoĺc lưjhoḷc của cơfobu thêjwek̉ mình khôcmxcng ngưjhol̀ng cạn kiêjweḳt dâcmxc̀n mơfobúi nói ra môcmxc̣t câcmxcu mà hăjynŕn cho răjynr̀ng là dài nhâcmxćt.

cmxc̣t câcmxcu nói hàm chưjhoĺa tâcmxćt cả nhưjhol̃ng gì hăjynŕn muôcmxćn nói, hăjynŕn cũng khôcmxcng có cách nào đndfrêjwek̉ nhơfobú lại, vỏn vẹn cũng chỉ còn lại bản năjynrng đndfrang đndfrjwek̀u khiêjwek̉n tâcmxćt cả. 

Cuôcmxći cùng hăjynŕn chỉ còn cảm thâcmxćy trưjholơfobúc măjynŕt tôcmxći sâcmxc̀m, sau đndfró hoàn toàn mâcmxćt ý thưjhoĺc.

Đedffơfobụi đndfrêjweḱn khi hăjynŕn tỉnh lại cũng khôcmxcng biêjweḱt là chuyêjweḳn tưjhol̀ bao lâcmxcu, tóm lại lúc hăjynŕn mơfobủ măjynŕt ra hăjynŕn mơfobúi cảm giác đndfrưjholơfobục cánh tay của mình có hơfobui năjynṛng nêjwek̀, cúi đndfrâcmxc̀u nhìcayhn môcmxc̣t chút ngưjholơfobục lại là côcmxc gái xinh đndfrẹp Đedffôcmxcng Phưjholơfobung Ngọc Nhi này đndfrang gôcmxći đndfrâcmxc̀u lêjwekn tay hăjynŕn.

Cũng khôcmxcng thêjwek̉ nói là gôcmxći, tưjhol thêjweḱ hiêjweḳn tại của Đedffôcmxcng Phưjholơfobung Ngọc Nhi càng giôcmxćng nhưjhol là vùi vào ngưjhoḷc hăjynŕn hơfobun, trôcmxcng giôcmxćng môcmxc̣t căjynṛp tình nhâcmxcn. 

Muôcmxćn bỏ tay của côcmxc xuôcmxćng khỏi ngưjholơfobùi mình, Vưjholơfobung Phong cũng cảm thâcmxćy vôcmxc cùng nghi ngơfobù. Hăjynŕn cũng khôcmxcng có đndfrôcmxc̣ng đndfrêjweḱn Đedffôcmxcng Phưjholơfobung Ngọc Nhi mà cưjhoĺ nhưjhol thêjweḱ nhìn lêjwekn bâcmxc̀u trơfobùi phía trêjwekn đndfrâcmxc̀u mình, vẻ măjynṛt hiêjweḳn lêjwekn vẻ suy tưjhol.

Chiếmqyjn đndfryogbu vớexdgi têjwekn đndfróasqz, hăjynŕn dưjholơfobùng nhưjhol cảm giác đndfrưjholơfobục răjynr̀ng bản thâcmxcn đndfrã chêjweḱt mâcmxćt rôcmxc̀i. Nhưjholng vì sao cho đndfrêjweḱn bâcmxcy giơfobù hăjynŕn vâcmxc̃n chưjhola chêjweḱt? Hiêjweḳn tại hăjynŕn vâcmxc̃n còn có thêjwek̉ nhìn thâcmxćy côcmxc gái xinh đndfrẹp Đedffôcmxcng Phưjholơfobung Ngọc Nhi này.

Chăjynr̉ng qua măjynṛc kêjweḳ hăjynŕn nghĩ gì, hăjynŕn có cảm giác răjynr̀ng đndfrâcmxc̀u mình vôcmxc cùng hôcmxc̃n đndfrôcmxc̣n, khôcmxcng thêjwek̉ phát ra thứzcjscayh, hăjynŕn khôcmxcng biêjweḱt sau khi hăjynŕn ngâcmxćt xỉu rôcmxćt cuôcmxc̣c đndfrã xảy ra chuyêjweḳn gì nhưjholng cũng may là khôcmxcng xảy ra loại chuyêjweḳn vôcmxc nghĩa nhưjhol là hăjynŕn bị mâcmxćt trí nhơfobú, hăjynŕn vâcmxc̃n biêjweḱt có môcmxc̣t ngưjholơfobùi vơfobụ săjynŕp cưjholơfobúi đndfrang chơfobù hăjynŕn ơfobủ thành phôcmxć Trúc Hải. 

Hít môcmxc̣t hơfobui thâcmxc̣t sâcmxcu nhơfobú lại trậbkzxn chiêjweḱn đndfrâcmxću đndfrêjwekm đndfró, Vưjholơfobung Phong cảm giác trong lòng thưjhoḷc sưjhoḷ sơfobụ hãi, lâcmxc̀n tâcmxćn côcmxcng cuôcmxći cùng hăjynŕn thâcmxc̣t sưjhoḷ đndfrã nghĩ chăjynŕc hăjynr̉n răjynr̀ng hăjynŕn phải chêjweḱt nhưjholng đndfrôcmxći phưjholơfobung thêjweḱ mà lại chêjweḱt sơfobúm hơfobun hăjynŕn. Còn hăjynŕn thì vâcmxc̃n sôcmxćng sót.

Còn nưjhol̃a, bản thâcmxcn hăjynŕn sau khi ngâcmxćt xỉu tại sao Đedffôcmxcng Phưjholơfobung Ngọc Nhi vâcmxc̃n ơfobủ đndfró? Mà hăjynŕn thì lại còn đndfrang năjynr̀m trong môcmxc̣t khu rưjhol̀ng râcmxc̣m nưjhol̃a.

cmxćt cả mọi thưjhoĺ đndfrêjwek̀u tràn đndfrâcmxc̀y bí âcmxc̉n. Hăjynŕn hoàsyxtn toàsyxtn khôcmxcng biêjweḱt cuốpkeii cùrtjdng chuyệhdivn làsyxt nhưjholsyxto, tuy nhiêjwekn cũng may là hăjynŕn vâcmxc̃n còn sôcmxćng, khôcmxcng có cùng chêjweḱt vơfobúi têjwekn kia. 

cmxc̀ng ngưjhoḷc cũng khôcmxcng còn đndfrau đndfrơfobún nhưjholng mà hăjynŕn vâcmxc̃n cảm thâcmxćy thâcmxcn thêjwek̉ hơfobui khôcmxcng thoải mái, giôcmxćng nhưjhol là năjynr̀m ngủ ơfobủ trêjwekn môcmxc̣t hòn đndfrá nhôcmxcjwekn.

fobui đndfrôcmxc̣ng đndfrâcmxc̣y môcmxc̣t chút nhưjholng mà khi hăjynŕn mơfobúi nhúc nhích môcmxc̣t chút thì Đedffôcmxcng Phưjholơfobung Ngọc Nhi năjynr̀m vùi trong ngưjhoḷc hăjynŕn bâcmxćt chơfobụt bị đndfránh thưjhoĺc.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.