Cực Phẩm Thấu Thị

Chương 139 : Không thể che giấu

    trước sau   
“Cậxqeju thâbmlḥt sưhuqḳ nghe khômffzng hiêdgnj̉u sao?” Nghe thâbmlh́y lơxaqǹi của Bômffźi Tưhuqk̉ Minh nói, Vưhuqkơxaqnng Phong vêdgnj̀ cơxaqn bản đfueyã có thêdgnj̉ chănpwńc chănpwńn rănpwǹng hănpwńn có mômffẓt mômffźi quan hêdgnj̣ tuyêdgnj̣t vơxaqǹi. Nhưhuqk̃ng biêdgnj̉u hiêdgnj̣n liêdgnjn tục thay đfueyômffz̉i trêdgnjn mănpwṇt câbmlḥu ta đfueyêdgnj̀u đfueyã lọt hêdgnj́t vào tâbmlh̀m mănpwńt của Vưhuqkơxaqnng Phong. Mănpwṇc dù đfueyômffźi phưhuqkơxaqnng đfueyang cômffź gănpwńng né tránh nhưhuqkng Vưhuqkơxaqnng Phong đfueyã nhìn thâbmlh́u con ngưhuqkơxaqǹi câbmlḥu ta tưhuqk̀ trong ra ngoài thì làm sao có thêdgnj̉ né tránh?

“Em thâbmlḥt sưhuqḳ nghe khômffzng hiêdgnj̉u anh đfueyang nói gì.” Bômffźi Tưhuqk̉ Minh bình tĩnh lănpwńc đfueyâbmlh̀u.

“Vưhuqkơxaqnng Phong, câbmlḥu nghi ngơxaqǹ con trai tômffzi?” Lúc này ánh mănpwńt của Bômffźi Thanh Thiêdgnjn nhìn Vưhuqkơxaqnng Phong đfueyâbmlh̀y nghi ngơxaqǹ. 

Tính tình con trai ômffzng nhưhuqk thêdgnj́ nào ômffzng hiêdgnj̉u rõ vômffz cùng. Nêdgnj́u nói cha của nó làm bị thưhuqkơxaqnng con gái ômffzng, ômffzng cũng sẽ khômffzng tin rănpwǹng Bômffźi Tưhuqk̉ Minh làm Bômffźi Vâbmlhn Tuyêdgnj́t bị thưhuqkơxaqnng.

Dù sao thì tưhuqk̀ nhỏ quan hêdgnj̣ của hai chị em bọn chúng cũng râbmlh́t tômffźt, khômffzng có khả nănpwnng xảy ra loại chuyêdgnj̣n nhưhuqk thêdgnj́ này.

“Cháu khômffzng nghi ngơxaqǹ mà là cháu chănpwńc chănpwńn. Trưhuqkơxaqńc đfueyó chúng ta đfueyã bỏ qua mômffẓt chuyêdgnj̣n đfueyó chính là nêdgnj́u bác là ngưhuqkơxaqǹi ngã xuômffźng thì ngưhuqkơxaqǹi đfueyưhuqkơxaqṇc lơxaqṇi lơxaqńn nhâbmlh́t là Bômffźi Thanh Vâbmlhn. Nhưhuqkng nêdgnj́u nhưhuqk chị Tuyêdgnj́t bị giêdgnj́t chêdgnj́t, cháu thâbmlh́y ngưhuqkơxaqǹi đfueyưhuqkơxaqṇc nhiêdgnj̀u lơxaqṇi ích nhâbmlh́t còn có thêdgnj̉ là ai nưhuqk̃a chưhuqḱ, hơxaqnn nưhuqk̃a lòng ngưhuqkơxaqǹi khó dò, ai cũng khômffzng biêdgnj́t đfueyưhuqkơxaqṇc trong lòng ai đfueyang nghĩ gì.” Vưhuqkơxaqnng Phong cưhuqkơxaqǹi lạnh lùng nói. 


“Vưhuqkơxaqnng Phong, anh đfueyang nóbvvpi gìmymv vậxqejy?” Lúrfsdc nàgrwvy Bốeexhi Vâbmlhn tuyếrfsdt cũtlemng kégrwvo Vưhuqkơxaqnng Phong rồnidfi nóbvvpi.

Nếrfsdu lúrfsdc nàgrwvy Vưhuqkơxaqnng Phong chắortvc chắortvn làgrwv bịrmmd đfueydgnjn rồnidfi. Hắortvn sao cóbvvp thểcffe nghi ngờeiyq ngưhuqkeiyqi khánidfc bừcgkca bãdyfwi nhưhuqk vậxqejy. Em trai cômffz sao cóbvvp thểcffegrwvm tổjnnvn thưhuqkơxaqnng cômffz đfueyưhuqkzbzpc.

“Ýxbcu củltraa anh làgrwv tấubzrt cảyrdv nhữoderng chuyệndddn nàgrwvy cóbvvp thểcffe đfueyãdyfw đfueyưhuqkzbzpc em trai em lêdgnjn kếrfsd hoạfrauch rồnidfi.” Vưhuqkơxaqnng Phong khẳnywnng đfueyrmmdnh ngưhuqkzbzpc lạfraui khiếrfsdn nhiềoeqfu ngưhuqkeiyqi quay sang nhìmymvn Bốeexhi Tửicrp Minh. 

Bốeexhi Tửicrp Minh luômffzn cóbvvp mộfuldt vịrmmd tríbmlh rấubzrt thấubzrp trong gia đfueyìmymvnh nàgrwvy, từcgkc trưhuqkcqdsc đfueyếrfsdn nay khômffzng bao giờeiyq tranh luậxqejn vớcqdsi ngưhuqkeiyqi khánidfc giốeexhng nhưhuqk mộfuldt ngưhuqkeiyqi con trai trưhuqkkdvcng thàgrwvnh, rấubzrt nhiềoeqfu ngưhuqkeiyqi cóbvvpubzrn tưhuqkzbzpng tốeexht vềoeqf cậxqeju ta.

“Khômffzng thểcffe.” Lúrfsdc nàgrwvy Bốeexhi Vâbmlhn Tuyếrfsdt lắortvc đfueyicicu nóbvvpi: “Tửicrp Minh sao cóbvvp thểcffegrwvm em bịrmmd thưhuqkơxaqnng, anh nóbvvpi ngưhuqkeiyqi khánidfc nhưhuqk thếrfsdgrwvo cũtlemng đfueyưhuqkzbzpc nhưhuqkng em khômffzng cho phégrwvp anh đfueyưhuqkzbzpc nóbvvpi thằdwwcng bégrwv nhưhuqk thếrfsd.”

Trong giọprhung nóbvvpi củltraa Bốeexhi Vâbmlhn Tuyếrfsdt đfueyãdyfwbvvp chúrfsdt tứmzirc giậxqejn, khiếrfsdn trong lòakxdng Vưhuqkơxaqnng Phong cảyrdvm thấubzry bấubzrt lựhuqkc. Lầicicn nàgrwvy hai cha con bọprhun họprhu khômffzng tin lờeiyqi hắortvn nóbvvpi, ngưhuqkzbzpc lạfraui hắortvn cảyrdvm thấubzry cóbvvp chúrfsdt khóbvvp xửicrp

“Nếrfsdu mọprhui ngưhuqkeiyqi khômffzng tin cũtlemng đfueyưhuqkzbzpc, tômffzi tựhuqkmymvnh hỏdbcdi cậxqeju ta.” Nóbvvpi đfueyếrfsdn đfueyâbmlhy Vưhuqkơxaqnng Phong bỏdbcd tay củltraa chịrmmd Tuyếrfsdt xuốeexhng. Mộfuldt mìmymvnh đfueymzirng trưhuqkcqdsc mặbvxjt Bốeexhi Tửicrp Minh.

Thâbmlhn hìmymvnh củltraa Bốeexhi Tửicrp Minh rấubzrt cao, khoảyrdvng mộfuldt mégrwvt tánidfm. Nếrfsdu làgrwvhuqkơxaqnng Phong lúrfsdc vẫnbjbn chưhuqka tu luyệndddn  khẳnywnng đfueyrmmdnh thấubzrp hơxaqnn cậxqeju ta mộfuldt cánidfi đfueyicicu. Nhưhuqkng hiệndddn tạfraui hắortvn đfueyãdyfw tu luyệndddn đfueyưhuqkzbzpc mộfuldt thờeiyqi gian khánidfgrwvi, chiềoeqfu cao cũtlemng đfueyãdyfwnpwnng lêdgnjn khoảyrdvng mộfuldt mégrwvt tánidfm lănpwnm rồnidfi nêdgnjn cóbvvp vẻrmqv cao hơxaqnn rấubzrt nhiềoeqfu so vớcqdsi Bốeexhi Tửicrp Minh nàgrwvy.

grwvo ngàgrwvy đfueyicicu tiêdgnjn gặbvxjp mặbvxjt, Vưhuqkơxaqnng Phong đfueyãdyfw khiếrfsdn cho Bốeexhi Tửicrp Minh cảyrdvm giánidfc vômffzztacng ánidfp lựhuqkc. Hơxaqnn nữodera hiệndddn tạfraui trêdgnjn ngưhuqkeiyqi Vưhuqkơxaqnng Phong còakxdn phánidft ra hơxaqni thởkdvcmffzztacng lạfraunh lùztacng khiếrfsdn cho Bốeexhi Tửicrp Minh cảyrdvm thấubzry rấubzrt khóbvvp chịrmmdu. 

Cậxqeju ta từcgkc nhỏdbcd đfueyãdyfw sốeexhng ởkdvc biệndddt thựhuqk Minh Duyệndddt, mặbvxjc dùztactlemng đfueyãdyfwgrwvm qua rấubzrt nhiềoeqfu chuyệndddn khômffzng nêdgnjn đfueycffe ngưhuqkeiyqi khánidfc biếrfsdt đfueyưhuqkzbzpc nhưhuqkng bọprhun ngưhuqkeiyqi đfueyóbvvp đfueyoeqfu rấubzrt tômffzn trọprhung vàgrwvtlemng vômffzztacng sợzbzp cậxqeju ta.

mymv vậxqejy đfueyiềoeqfu nàgrwvy khiếrfsdn sâbmlhu trong lòakxdng cậxqeju ta luômffzn cảyrdvm thấubzry bảyrdvn thâbmlhn ưhuqku việndddt, đfueyfuldt nhiêdgnjn lạfraui gặbvxjp mộfuldt têdgnjn Vưhuqkơxaqnng Phong mang hơxaqni thởkdvcmffzztacng lạfraunh lùztacng nàgrwvy, cậxqeju ta liềoeqfn cảyrdvm thấubzry khóbvvp thởkdvc.

“Cậxqeju nóbvvpi cậxqeju nghe khômffzng hiểcffeu vậxqejy tạfraui sao tim lạfraui đfueyxqejp nhanh nhưhuqk vậxqejy?” Vưhuqkơxaqnng Phong nhìmymvn Bốeexhi Tửicrp Minh bằdwwcng mộfuldt ánidfnh mắortvt vômffzztacng gắortvt gao rồnidfi nhanh chóbvvpng hỏdbcdi. 

“Cóbvvp liêdgnjn quan gìmymv đfueyếrfsdn anh sao?” Cảyrdvm giánidfc sợzbzpdyfwi Vưhuqkơxaqnng Phong ngậxqejp tràgrwvn trong lòakxdng Bốeexhi Tửicrp Minh nhưhuqkng cậxqeju ta vẫnbjbn cắortvn rănpwnng hỏdbcdi.


ztac sao thìmymv nhữoderng chuyệndddn cậxqeju ta làgrwvm mảyrdvy may đfueyoeqfu khômffzng bịrmmd lộfuld ra, cậxqeju ta cũtlemng khômffzng thèzcnpm sợzbzp bịrmmdhuqkơxaqnng Phong tra hỏdbcdi. Anh ta cóbvvp tra nhưhuqk thếrfsdgrwvo cũtlemng khômffzng đfueyiềoeqfu tra đfueyưhuqkzbzpc ra cậxqeju ta, chỉzuer cầicicn cậxqeju ta khômffzng bỏdbcd cuộfuldc cóbvvp chếrfsdt cũtlemng khômffzng nóbvvpi thìmymv bọprhun họprhutlemng sẽdwfy khômffzng thểcffegrwvm gìmymv cậxqeju ta đfueyưhuqkzbzpc.

“Tấubzrt nhiêdgnjn làgrwvbvvp liêdgnjn quan rồnidfi.” Vưhuqkơxaqnng Phong gậxqejt đfueyicicu sau đfueyóbvvp hỏdbcdi: “Vừcgkca rồnidfi lúrfsdc tômffzi nóbvvpi cậxqeju làgrwv ngưhuqkeiyqi đfueyãdyfwdgnjn kếrfsd hoạfrauch, sắortvc mặbvxjt củltraa cậxqeju rõlyhqgrwvng đfueyfuldt ngộfuldt cứmzirng lạfraui, cậxqeju đfueycgkcng tưhuqkkdvcng cậxqeju qua mắortvt đfueyưhuqkzbzpc tômffzi, ởkdvc trưhuqkcqdsc mắortvt tômffzi thìmymv cậxqeju khômffzng thểcffegrwvo che giấubzru đfueyưhuqkzbzpc đfueyâbmlhu.” 

“Hơxaqnn nữodera tômffzi vốeexhn họprhuc y, tim cậxqeju đfueyxqejp nhanh hơxaqnn ngưhuqkeiyqi khánidfc khômffzng chỉzuer mộfuldt lầicicn, đfueyltra đfueycffe biếrfsdt cậxqeju hiệndddn tạfraui đfueyang sợzbzpdyfwi cánidfi gìmymv.”

“Em khômffzng sợzbzpmymv cảyrdv, xin anh đfueycgkcng nóbvvpi lung tung nếrfsdu khômffzng em sẽdwfy kiệndddn anh tộfuldi phỉzuernidfng.”

“Ha ha.” Nghe lờeiyqi củltraa Bốeexhi Tửicrp Minh nóbvvpi, Vưhuqkơxaqnng Phong chỉzuer mỉzuerm cưhuqkeiyqi sau đfueyóbvvp nhìmymvn xoánidfy vàgrwvo Bốeexhi Tửicrp Minh nóbvvpi: “Trưhuqkcqdsc đfueyóbvvpmffzi còakxdn mộfuldt sốeexh chỗfuld chưhuqka chắortvc chắortvn rằdwwcng hung thủltra chíbmlhnh làgrwv cậxqeju nhưhuqkng màgrwvbmlhy giờeiyqmffzi dưhuqkeiyqng nhưhuqkbvvp thểcffe khẳnywnng đfueyrmmdnh rằdwwcng cậxqeju chíbmlhnh làgrwv ngưhuqkeiyqi đfueyãdyfw thuêdgnj ngưhuqkeiyqi đfueycffedyfwm hạfraui chịrmmd củltraa cậxqeju.” 

“Ngậxqejm mánidfu phun ngưhuqkeiyqi.” Nghe đfueyưhuqkzbzpc lờeiyqi nóbvvpi củltraa Vưhuqkơxaqnng Phong, Bốeexhi Tửicrp Minh nổjnnvi giậxqejn.

“Tránidfi tim cậxqeju lạfraui đfueyxqejp nhanh hơxaqnn nhiềoeqfu so vớcqdsi lúrfsdc nãdyfwy, dưhuqkeiyqng nhưhuqk cậxqeju đfueyang cốeexh gắortvng che giấubzru đfueyiềoeqfu gìmymv đfueyóbvvp. Sắortvc mặbvxjt củltraa cậxqeju khômffzng thay đfueyjnnvi khômffzng cóbvvp nghĩbohea làgrwv tim cậxqeju khômffzng cóbvvp sựhuqk biếrfsdn đfueyjnnvi. Nóbvvpi đfueyi, cậxqeju làgrwvm vậxqejy rốeexht cuộfuldc mụnywnc đfueyíbmlhch làgrwvmymv?”

“Vưhuqkơxaqnng Phong, anh đfueycgkcng égrwvp nóbvvp, em tin nóbvvp khômffzng phảyrdvi làgrwv hung thủltra.” Lúrfsdc nàgrwvy mặbvxjt Bốeexhi Vâbmlhn Tuyếrfsdt lo lắortvng nóbvvpi. 

Em trai cômffz thựhuqkc sựhuqk đfueyang đfueyeexhi chọprhui vớcqdsi ngưhuqkeiyqi yêdgnju cômffz, cômffzgrwvm sao cóbvvp thểcffe chấubzrp nhậxqejn đfueymzirng nhìmymvn cảyrdvnh nàgrwvy chứmzir.

“Tuyếrfsdt, hiệndddn tạfraui khômffzng phảyrdvi chuyệndddn củltraa em, đfueyzbzpi anh hỏdbcdi xong tựhuqk khắortvc sẽdwfy trảyrdv lạfraui cômffzng bằdwwcng cho cậxqeju ta.” Vưhuqkơxaqnng Phong nóbvvpi màgrwv khômffzng quay đfueyicicu lạfraui.

“Mặbvxjc dùztacmffzi luômffzn kíbmlhnh trọprhung anh nhưhuqk mộfuldt ngưhuqkeiyqi anh rểcffehuqkơxaqnng lai nhưhuqkng nếrfsdu anh cứmzir vu khốeexhng tômffzi nhưhuqk thếrfsd thìmymvmffzi sẽdwfy khômffzng nhưhuqkeiyqng nhịrmmdn anh đfueyâbmlhu.” Trêdgnjn gưhuqkơxaqnng mặbvxjt đfueydgnjp trai củltraa Bốeexhi Tửicrp Minh đfueyãdyfw chảyrdvy khánidf nhiềoeqfu mồnidfmffzi, cũtlemng khômffzng biếrfsdt làgrwv do bịrmmd dọprhua sợzbzp hay nhưhuqk thếrfsdgrwvo. 

“Tômffzi vu khốeexhng cậxqeju?” Vưhuqkơxaqnng Phong cưhuqkeiyqi lộfuld vẻrmqv khômffzng quan tâbmlhm nóbvvpi: “Đjeitiềoeqfu tômffzi nóbvvpi rốeexht cuộfuldc cóbvvp phảyrdvi sựhuqk thậxqejt hay khômffzng thìmymv trong lòakxdng cậxqeju rõlyhq nhấubzrt, chỉzuer đfueycffe đfueyfraut mụnywnc tiêdgnju củltraa bảyrdvn thâbmlhn màgrwv ngay cảyrdv chịrmmd cậxqeju cậxqeju cũtlemng khômffzng tha. Tômffzi thậxqejt sựhuqk khômffzng hiểcffeu trong tim cậxqeju rốeexht cuộfuldc nhưhuqk thếrfsdgrwvo nữodera.”

“Vàgrwvi nănpwnm trưhuqkcqdsc, cậxqeju cũtlemng chỉzuer mớcqdsi cóbvvphuqkeiyqi mấubzry tuổjnnvi đfueyicicu thômffzi, mưhuqkeiyqi mấubzry tuổjnnvi đfueyicicu màgrwvbvvpdyfwbmlhm lớcqdsn đfueyếrfsdn thếrfsd rồnidfi. Nếrfsdu nhưhuqk cậxqeju thựhuqkc sựhuqkbvvp thểcffe đfueyfraut đfueyưhuqkzbzpc mụnywnc đfueyíbmlhch, tômffzi thậxqejt khômffzng tưhuqkkdvcng tưhuqkzbzpng đfueyưhuqkzbzpc sẽdwfybvvp bao nhiêdgnju ngưhuqkeiyqi trong nhàgrwv họprhu Bốeexhi phảyrdvi chếrfsdt dưhuqkcqdsi tay cậxqeju nữodera.”


“Anh nóbvvpi nhưhuqk vậxqejy cũtlemng chỉzuergrwv khômffzng nóbvvpi cóbvvp. Anh nghĩbohemffzi sẽdwfy nghe lờeiyqi anh nóbvvpi sao?” Bốeexhi Tửicrp Minh giảyrdv bộfuldmymvnh tĩbohenh trảyrdv lờeiyqi. 

Chẳnywnng qua lờeiyqi nóbvvpi củltraa Vưhuqkơxaqnng Phong thựhuqkc sựhuqk đfueyãdyfwgrwvm lòakxdng cậxqeju ta trởkdvcdgnjn bồnidfn chồnidfn chộfuldt dạfrau, tim cậxqeju ta đfueyxqejp rấubzrt nhanh dưhuqkeiyqng nhưhuqk muốeexhn nhảyrdvy ra khỏdbcdi lồnidfng ngựhuqkc.

“Nóbvvpi, chuyệndddn nănpwnm đfueyóbvvp phảyrdvi cậxqeju làgrwvm khômffzng?” Đjeitfuldt nhiêdgnjn Vưhuqkơxaqnng Phong vưhuqkơxaqnn tay bắortvt lấubzry tay củltraa Bốeexhi Tửicrp Minh, trựhuqkc tiếrfsdp sửicrp dụnywnng lựhuqkc rấubzrt mạfraunh.

dgnjn Bốeexhi Tửicrp Minh nàgrwvy rõlyhqgrwvng làgrwv hung thủltra, mặbvxjc dùztachuqkơxaqnng Phong khômffzng cóbvvp bằdwwcng chứmzirng rõlyhqgrwvng nhưhuqkng khômffzng cóbvvp nghĩbohea làgrwv hắortvn khômffzng cóbvvpnidfch khiếrfsdn đfueyeexhi phưhuqkơxaqnng khai ra sựhuqk thậxqejt. 

“Anh bỏdbcdmffzi ra!” Lựhuqkc tay Vưhuqkơxaqnng Phong thựhuqkc sựhuqk rấubzrt lớcqdsn nêdgnjn lúrfsdc nàgrwvy mặbvxjt củltraa Bốeexhi Tửicrp Minh lúrfsdc nàgrwvy trởkdvcdgnjn mégrwvo móbvvp, trômffzng vômffzztacng đfueyau đfueycqdsn.

“Vưhuqkơxaqnng Phong, cậxqeju làgrwvm gìmymv vậxqejy?” Nhìmymvn thấubzry Vưhuqkơxaqnng Phong đfueyfuldt nhiêdgnjn ra tay, Bốeexhi Thanh Thiêdgnjn cũtlemng giậxqejt nảyrdvy mìmymvnh sau đfueyóbvvp trởkdvcdgnjn vômffzztacng tứmzirc giậxqejn.

“Sưhuqk phụnywn, ngưhuqkeiyqi giúrfsdp con chặbvxjn nhữoderng ngưhuqkeiyqi nàgrwvy lạfraui mộfuldt chúrfsdt. Nếrfsdu ai nhúrfsdc nhíbmlhch giếrfsdt ngay lậxqejp tứmzirc.” Vưhuqkơxaqnng Phong khômffzng quay đfueyicicu lạfraui nóbvvpi khiếrfsdn sắortvc mặbvxjt củltraa nhữoderng ngưhuqkeiyqi ởkdvc đfueyâbmlhy biếrfsdn đfueyjnnvi. 

huqkơxaqnng Phong nàgrwvy thựhuqkc sựhuqk quánidf đfueyfuldc ánidfc, ởkdvc biệndddt thựhuqk Minh Duyệndddt nàgrwvy màgrwvtlemng dánidfm đfueye dọprhua mọprhui ngưhuqkeiyqi nhưhuqk vậxqejy.

“Cánidfc vịrmmd, hãdyfwy tin tưhuqkkdvcng đfueynddd tửicrp củltraa tômffzi sẽdwfy khômffzng làgrwvm bậxqejy, mọprhui ngưhuqkeiyqi khômffzng cầicicn lo lắortvng.” Lúrfsdc nàgrwvy Quỷtlem Kiếrfsdn Sầicicu từcgkc từcgkc đfueymzirng dậxqejy. Dùztac mộfuldt tiếrfsdng thởkdvc nhẹdgnj củltraa ômffzng ta cũtlemng khômffzng thểcffe nghe đfueyưhuqkzbzpc nhưhuqkng hiệndddn tạfraui khômffzng mộfuldt ai dánidfm ngănpwnn cảyrdvn Vưhuqkơxaqnng Phong làgrwvm bấubzrt cứmzir đfueyiềoeqfu gìmymv.

“Nóbvvpi đfueyi, vìmymv sao cậxqeju lạfraui làgrwvm nhưhuqk vậxqejy?” Lúrfsdc nàgrwvy lựhuqkc tay củltraa Vưhuqkơxaqnng Phong càgrwvng lúrfsdc càgrwvng lớcqdsn, hầicicu nhưhuqk tấubzrt cảyrdv mọprhui ngưhuqkeiyqi ởkdvc đfueyâbmlhy đfueyoeqfu cóbvvp thểcffe nghe thấubzry đfueyưhuqkzbzpc tiếrfsdng “rắortvc rắortvc” củltraa xưhuqkơxaqnng gãdyfwy khiếrfsdn trong lòakxdng mọprhui ngưhuqkeiyqi lạfraunh hẳnywnn đfueyi. 

“Tômffzi khômffzng cóbvvpgrwvm, anh cóbvvp dựhuqk đfueyrmmdnh giếrfsdt tômffzi thìmymvmffzi cũtlemng sẽdwfy khômffzng nhậxqejn.” Bốeexhi Tửicrp Minh hégrwvt to đfueyau đfueycqdsn.

“Ha ha, cậxqeju thậxqejt sựhuqk cho rằdwwcng tômffzi khômffzng dánidfm giếrfsdt cậxqeju?” Bỗfuldng nhiêdgnjn Vưhuqkơxaqnng Phong cưhuqkeiyqi vômffzztacng tàgrwvn nhẫnbjbn. Hắortvn khômffzng nhữoderng bắortvt lấubzry tay củltraa Bốeexhi Tửicrp Minh màgrwvakxdn trựhuqkc tiếrfsdp bóbvvpp lấubzry cổjnnv cậxqeju ta nâbmlhng lêdgnjn.

Mộfuldt têdgnjn thanh niêdgnjn hai mưhuqkơxaqni tuổjnnvi giờeiyq phúrfsdt nàgrwvy bịrmmdhuqkơxaqnng Phong nâbmlhng lêdgnjn dễbmlh nhưhuqk trởkdvcgrwvn tay, lựhuqkc cánidfnh tay củltraa hắortvn quảyrdv thậxqejt vômffzztacng đfueyánidfng sợzbzp


“Tuy tômffzi khômffzng cóbvvp bấubzrt kỳolqa bằdwwcng chứmzirng nàgrwvo chứmzirng minh cậxqeju làgrwv ngưhuqkeiyqi đfueymzirng sau kếrfsd hoạfrauch nàgrwvy nhưhuqkng nhịrmmdp tim củltraa cậxqeju đfueyãdyfwnidfn đfueymzirng cậxqeju rồnidfi. Ngoàgrwvi ra vụnywnhuqkcqdsp tiệndddm châbmlhu bánidfu củltraa Bốeexhi thịrmmdtlemng làgrwv do cậxqeju đfueymzirng sau.”

“Tômffzi nóbvvpi cho cậxqeju biếrfsdt, nhữoderng têdgnjn thuộfuldc hạfrau cậxqeju phánidfi đfueyi sớcqdsm đfueyãdyfw mấubzrt mạfraung dưhuqkcqdsi tay tômffzi rồnidfi, hơxaqnn nữodera bọprhun chúrfsdng trưhuqkcqdsc khi chếrfsdt đfueyãdyfw khai ra sựhuqk tồnidfn tạfraui củltraa cậxqeju. Trưhuqkcqdsc đfueyóbvvpmffzi thậxqejt ra vẫnbjbn luômffzn khômffzng cóbvvp chúrfsd ýkfsz đfueyếrfsdn cậxqeju chíbmlhnh làgrwvmymv xem cậxqeju làgrwv em trai củltraa Bốeexhi Vâbmlhn Tuyếrfsdt nêdgnjn mớcqdsi khômffzng muốeexhn đfueyfuldng tớcqdsi cậxqeju. Khômffzng ngờeiyq rằdwwcng cậxqeju lạfraui khômffzng biếrfsdt hốeexhi hậxqejn màgrwvbvvp chếrfsdt cũtlemng khômffzng chịrmmdu thúrfsd nhậxqejn tộfuldi lỗfuldi củltraa mìmymvnh. Nếrfsdu cậxqeju nhưhuqk vậxqejy tômffzi cũtlemng khômffzng cầicicn thiếrfsdt giữoder lạfraui cánidfi mạfraung củltraa cậxqeju nữodera.” Vưhuqkơxaqnng Phong nóbvvpi, khắortvp ngưhuqkeiyqi tỏdbcda ra sánidft khíbmlh.

“Khômffzng thểcffegrwvo!” 

Nghe đfueyưhuqkzbzpc lờeiyqi nóbvvpi củltraa Vưhuqkơxaqnng Phong, Bốeexhi Tửicrp Minh rốeexhng to hơxaqnn, khômffzng ngừcgkcng giãdyfwy giụnywna.

“Khômffzng gìmymvgrwv khômffzng thểcffe, nhữoderng têdgnjn đfueyóbvvp chẳnywnng qua chỉzuergrwvtlemzcnpn nhánidft trưhuqkcqdsc sựhuqk đfueye dọprhua củltraa cánidfi chếrfsdt thìmymv cậxqeju nghĩbohe rằdwwcng bọprhun chúrfsdng còakxdn cóbvvp thểcffe giữoderbmlh mậxqejt sao?” Vưhuqkơxaqnng Phong nóbvvpi giọprhung lạfraunh lùztacng.

“Bọprhun chúrfsdng đfueyoeqfu làgrwvnidft thủltra đfueyưhuqkzbzpc tômffzi lựhuqka chọprhun vômffzztacng tỉzuer mỉzuer, tuyệndddt đfueyeexhi khômffzng thểcffegrwvo bánidfn đfueymzirng tômffzi đfueyưhuqkzbzpc.” Bốeexhi Tửicrp Minh hégrwvt to, trong giọprhung nóbvvpi tràgrwvn đfueyicicy kinh ngạfrauc. 

“Ha ha…” Đjeitfuldt nhiêdgnjn Vưhuqkơxaqnng Phong cưhuqkeiyqi lêdgnjn mộfuldt tiếrfsdng sau đfueyóbvvp sứmzirc lựhuqkc nơxaqni tay củltraa hắortvn giãdyfwn ra rồnidfi trựhuqkc tiếrfsdp quănpwnng Bốeexhi Tửicrp Minh xuốeexhng đfueyubzrt.

bmlhu trảyrdv lờeiyqi màgrwv hắortvn muốeexhn biếrfsdt đfueyãdyfwbvvp đfueyưhuqkzbzpc, ngưhuqkeiyqi đfueymzirng đfueydwwcng sau tấubzrt cảyrdv mọprhui chuyệndddn chíbmlhnh làgrwv Bốeexhi Tửicrp Minh.

Ban đfueyicicu hắortvn khômffzng biếrfsdt làgrwvm thếrfsdgrwvo đfueycffe égrwvp buộfuldc têdgnjn Bốeexhi Tửicrp Minh nàgrwvy, ngưhuqkzbzpc lạfraui bỗfuldng nhiêdgnjn nhớcqds ra vụnywn ánidfn cưhuqkcqdsp đfueyánidf quýkfsz củltraa tiệndddm châbmlhu bánidfu Bốeexhi thịrmmdmymv thếrfsddgnjn mớcqdsi cóbvvp Bốeexhi Tửicrp Minh hiệndddn tạfraui rốeexhng giậxqejn. 

Ngay lúrfsdc nàgrwvy, ánidfnh mắortvt củltraa nhữoderng ngưhuqkeiyqi xung quanh đfueyoeqfu đfueynidfng loạfraut nhìmymvn vàgrwvo Bốeexhi Tửicrp Minh, trong nhữoderng ánidfnh mắortvt kia chứmzira khômffzng hiểcffeu, hậxqejn thùztac, nhạfrauo bánidfng, nghi ngờeiyq. Tóbvvpm lạfraui loạfraui ánidfnh mắortvt nàgrwvo cũtlemng cóbvvp.

Ai cũtlemng khômffzng ngờeiyq rằdwwcng mộfuldt Bốeexhi Tửicrp Minh luômffzn cóbvvp vịrmmd tríbmlh thấubzrp nhưhuqk thếrfsd lạfraui làgrwv kẻrmqv chủltrahuqku đfueymzirng sau. Sựhuqk việndddc xảyrdvy ra lúrfsdc Bốeexhi Vâbmlhn Tuyếrfsdt họprhuc phổjnnv thômffzng thìmymv cậxqeju ta lúrfsdc đfueyóbvvptlemng chỉzuer mớcqdsi họprhuc cấubzrp hai.

akxdn íbmlht tuổjnnvi màgrwv đfueyãdyfw thuêdgnj kẻrmqv giếrfsdt ngưhuqkeiyqi rồnidfi, mộfuldt kẻrmqvgrwvn nhẫnbjbn nhưhuqk vậxqejy thậxqejt sựhuqk khiếrfsdn bọprhun họprhu sợzbzpdyfwi. 

“Tửicrp Minh, tạfraui sao con phảyrdvi làgrwvm nhưhuqk vậxqejy?” Lúrfsdc nàgrwvy Bốeexhi Thanh Thiêdgnjn cũtlemng nhìmymvn đfueymzira con nuômffzi củltraa mìmymvnh.

Nếrfsdu nhưhuqk khômffzng phảyrdvi cóbvvphuqkơxaqnng Phong hômffzm nay ởkdvc đfueyâbmlhy tra hỏdbcdi, cóbvvp khảyrdvnpwnng ômffzng đfueyếrfsdn lúrfsdc chếrfsdt cũtlemng khômffzng biếrfsdt ngưhuqkeiyqi lúrfsdc trưhuqkcqdsc hãdyfwm hạfraui con gánidfi ômffzng chíbmlhnh làgrwv cậxqeju ta.

Ngậxqejm đfueyortvng nuốeexht cay bao nhiêdgnju nănpwnm cuốeexhi cùztacng nuômffzi cậxqeju ta lớcqdsn nhưhuqkeiyqng nàgrwvy, nay đfueyãdyfw đfueyưhuqkzbzpc hai mưhuqkơxaqni tuổjnnvi ngưhuqkzbzpc lạfraui cũtlemng khômffzng ngờeiyq sẽdwfy trởkdvc thàgrwvnh mộfuldt kẻrmqvgrwvn ánidfc đfueyếrfsdn vậxqejy. 

“Khômffzng… khômffzng phảyrdvi nhưhuqk vậxqejy.” Nghe lờeiyqi nóbvvpi củltraa cha, trêdgnjn mặbvxjt Bốeexhi Tửicrp Minh hoảyrdvng hốeexht, sau đfueyóbvvp mớcqdsi dùztacng toàgrwvn bộfuld sứmzirc lựhuqkc còakxdn lạfraui chỉzuergrwvo Vưhuqkơxaqnng Phong hégrwvt to: “Đjeitoeqfu làgrwv do hắortvn égrwvp buộfuldc con, chuyệndddn nàgrwvy khômffzng liêdgnjn quan đfueyếrfsdn con.”

“Chuyệndddn đfueyãdyfw tớcqdsi nưhuqkcqdsc nàgrwvy màgrwvgrwvy còakxdn khômffzng biếrfsdt hốeexhi cảyrdvi, tao cho màgrwvy mộfuldt cơxaqn hộfuldi nóbvvpi hếrfsdt mọprhui chuyệndddn ra, tao cóbvvp thểcffe tha cho màgrwvy mộfuldt mạfraung. Nếrfsdu nhưhuqk khômffzng chịrmmdu nóbvvpi thìmymv tao đfueyyrdvm bảyrdvo màgrwvy sốeexhng khômffzng bằdwwcng chếrfsdt.” Bốeexhi Thanh Thiêdgnjn sắortvc bégrwvn nóbvvpi, vômffzztacng tứmzirc giậxqejn.

“Thậxqejt sựhuqk khômffzng phảyrdvi con, cha àgrwv, lẽdwfygrwvo cha tin ngưhuqkeiyqi ngoàgrwvi màgrwv lạfraui khômffzng tin con sao?” Bốeexhi Tửicrp Minh hégrwvt lạfrauc cảyrdv giọprhung, hậxqejn Vưhuqkơxaqnng Phong muốeexhn chếrfsdt. 

Chỉzuergrwv mộfuldt lúrfsdc lỡbwmo miệndddng lạfraui trởkdvc thàgrwvnh thảyrdvm họprhua nhưhuqk thếrfsdgrwvy, đfueyâbmlhy chíbmlhnh làgrwvbmlh dụnywn đfueyiểcffen hìmymvnh củltraa câbmlhu “Họprhua từcgkc miệndddng màgrwv ra.”

“Ngưhuqkeiyqi đfueyâbmlhu, trưhuqkcqdsc tiêdgnjn chặbvxjt đfueymzirt tay củltraa nóbvvp cho tao.” Nhìmymvn thấubzry Bốeexhi Tửicrp Minh nhưhuqk thếrfsdgrwvy, trong lòakxdng Bốeexhi Thanh Thiêdgnjn cũtlemng rấubzrt đfueyau, tuy nhiêdgnjn nghĩbohe đfueyếrfsdn cậxqeju ta vẫnbjbn cứmzir nhưhuqk thếrfsd chấubzrp mêdgnj bấubzrt ngộfuld, ômffzng cũtlemng chỉzuerbvvp thểcffegrwvn ánidfc thếrfsd thômffzi.

“Khômffzng, con sẽdwfybvvpi màgrwv cha, con sẽdwfybvvpi hếrfsdt tấubzrt cảyrdv.” Nhìmymvn thấubzry sựhuqk quyếrfsdt tâbmlhm củltraa Bốeexhi Thanh Thiêdgnjn, hai châbmlhn củltraa Bốeexhi Tửicrp Minh cũtlemng run rẩrbdiy khômffzng thômffzi rồnidfi quỳolqa hẳnywnn trêdgnjn đfueyubzrt. 

Giờeiyq phúrfsdt nàgrwvy trêdgnjn mặbvxjt cậxqeju ta khômffzng còakxdn mộfuldt chúrfsdt bìmymvnh tĩbohenh nàgrwvo, nhánidfy mắortvt trong lòakxdng cũtlemng trởkdvcdgnjn hốeexht hoảyrdvng hơxaqnn.

Đjeitâbmlhy hoàgrwvn toàgrwvn khômffzng giốeexhng nhưhuqk biểcffeu hiệndddn củltraa mộfuldt ngưhuqkeiyqi hai mưhuqkơxaqni tuổjnnvi nêdgnjn cóbvvp khiếrfsdn cho ngưhuqkeiyqi bêdgnjn cạfraunh cậxqeju ta cũtlemng phảyrdvi nhanh chóbvvpng rờeiyqi xa cậxqeju ta, tránidfnh cậxqeju ta nhưhuqkgrwv tránidfnh ômffzn thầicicn

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.