Cục Cưng Càn Rỡ: Tổng Giám Đốc Dám Cướp Mẹ Của Tôi
Chương 81 : Tiểu Bạch, con làm cái gì?
“Anh bao nhiêubpa u tuổuppn i
rồpdye i, còdtxt n tuỳoswt hứiigd ng nhưjnqr vậhyri y?” Liêubpa n Hoa bấfowa t đspqa ắijxo c dĩfevk nóvocq i, “Côrebp ng ty quan trọskxv ng hơoswt n, trưjnqr ớxosc c kia anh cũtpdp ng hay qua lạdgpl i ởklpm hai nơoswt i, hiệpkgj n tạdgpl i sao khôrebp ng
quen?”
“Trưjnqr ớxosc c kia em ởklpm Mĩfevk . . . . .” Mụrnjt c Thầpltm n nóvocq i nhỏpltm , “Ai biếvpne t trong lsuc anh rờrnjt i đspqa i chuyệpkgj n gìmuyk sẽvuca xảcbkq y ra. . . . .”
“Anh nóvocq i cápkgj i gìmuyk ?” Liêubpa n Hoa kívuca têubpa n ởklpm bảcbkq n thiếvpne t kếvpne , khôrebp ng nghe rõbxwn ràtmuo ng lờrnjt i nóvocq i củstqs a anh, “Khôrebp ng yêubpa n tâtkxn m việpkgj c hợdbtr p tápkgj c giữrnjt a Mộjiwe Nguyệpkgj t vàtmuo Thịrnjt nh Thếvpne Liêubpa n
Hoa? Đskxv ừyqam ng lo lắijxo ng, mặdfhp c dùaovz mấfowa y đspqa ơoswt n case khôrebp ng phảcbkq i tôrebp i tựpltm làtmuo m, nhưjnqr ng sẽvuca
khôrebp ng xảcbkq y ra vấfowa n đspqa ềdtxt .”
“Khôrebp ng cóvocq việpkgj c gìmuyk , anh khôrebp ng cóvocq lo lắijxo ng. . . . . .”Mụrnjt c Thầpltm n ủstqs rũtpdp , anh theo đspqa uổuppn i liêubpa n tụrnjt c Liêubpa n Hoa cũtpdp ng khôrebp ng đspqa ápkgj p
lạdgpl i, vậhyri y cóvocq phảcbkq i sau khi anh đspqa i sẽvuca càtmuo ng khôrebp ng cápkgj ch nàtmuo o lấfowa y đspqa ưjnqr ợdbtr c trápkgj i tim ngưjnqr ờrnjt i đspqa ẹrebp p?
“Vậhyri y thìmuyk tốpltm t.” Liêubpa n Hoa cưjnqr ờrnjt i nóvocq i, “Chúcysh c anh lêubpa n đspqa ưjnqr ờrnjt ng may mắijxo n, giảcbkq i quyếvpne t vấfowa n đspqa ềdtxt bêubpa n kia sớxosc m mộjiwe t chúcysh t! Cầpltm n giúcysh p đspqa ỡcbkq , anh cóvocq
thểnffp tìmuyk m Lena bêubpa n FL làtmuo đspqa ưjnqr ợdbtr c, phầpltm n lớxosc n côrebp ng việpkgj c côrebp ấfowa y đspqa ềdtxt u cóvocq thểnffp làtmuo m
chủstqs , nếvpne u nhưjnqr cóvocq vấfowa n đspqa ềdtxt lớxosc n, nhấfowa t đspqa ịrnjt nh phảcbkq i nóvocq i cho tôrebp i biếvpne t!”
“Anh cóvocq thểnffp tựpltm lo, em khôrebp ng cầpltm n lo cho anh, cứiigd yêubpa n tâtkxn m xửdtcn lívuca côrebp ng việpkgj c ởklpm thàtmuo nh
phốpltm K làtmuo tốpltm t rồpdye i.” Mụrnjt c Thầpltm n cóvocq chúcysh t gấfowa p gápkgj p cắijxo t lờrnjt i Liêubpa n Hoa, “Nóvocq i
chuyệpkgj n lâtkxn u nhưjnqr vậhyri y, làtmuo m phiềdtxt n em làtmuo m việpkgj c rồpdye i, chờrnjt anh trởklpm lạdgpl i sẽvuca gặdfhp p
lạdgpl i thôrebp i.”
Liêubpa n Hoa cúcysh p đspqa iệpkgj n thoạdgpl i, nghi ngờrnjt xem lạdgpl i thờrnjt i gian,
đspqa âtkxn y làtmuo lầpltm n đspqa ầpltm u tiêubpa n Mụrnjt c Thầpltm n muốpltm n cúcysh p đspqa iệpkgj n thoạdgpl i trưjnqr ớxosc c? Bọskxv n họskxv cũtpdp ng
khôrebp ng cóvocq nóvocq i chuyệpkgj n nhiềdtxt u.
Chẳgiqn ng lẽvuca côrebp nóvocq i sai cápkgj i gìmuyk rồpdye i? Hay Mụrnjt c Thầpltm n hi vọskxv ng côrebp khôrebp ng can thiệpkgj p vàtmuo o sựpltm nghiêubpa p củstqs a anh?
Lắijxo c đspqa ầpltm u mộjiwe t cápkgj i, Liêubpa n Hoa nhìmuyk n tàtmuo i liệpkgj u chấfowa t đspqa ốpltm ng, tạdgpl m thờrnjt i quăbxwn ng việpkgj c nàtmuo y
ra sau đspqa ầpltm u, khoảcbkq ng cápkgj ch Triểnffp n thịrnjt kêubpa u gọskxv i đspqa ầpltm u tưjnqr chỉcqhu còdtxt n cóvocq ba ngàtmuo y, mặdfhp c dùaovz phưjnqr ơoswt ng ápkgj n củstqs a Uyểnffp n Nhu rấfowa t hoàtmuo n mĩfevk , nhưjnqr ng nếvpne u nhưjnqr hoàtmuo n thiệpkgj n hơoswt n thìmuyk càtmuo ng tốpltm t.
Đskxv iệpkgj n thoạdgpl i di đspqa ộjiwe ng chợdbtr t vang lêubpa n, dãtmuo y sốpltm hiệpkgj n trêubpa n màtmuo n hìmuyk nh khiếvpne n Liêubpa n Hoa vộjiwe i vàtmuo ng bắijxo t mápkgj y: “Dìmuyk Ngôrebp ? Cóvocq việpkgj c gìmuyk sao?” Sao côrebp
ngưjnqr ờrnjt i làtmuo m lạdgpl i gọskxv i đspqa iệpkgj n tìmuyk m côrebp ? Khôrebp ng phảcbkq i làtmuo xảcbkq y ra chuyệpkgj n gìmuyk chứiigd ?
“Liêubpa n tiểnffp u thưjnqr , hôrebp m nay bỗkyxa ng dưjnqr ng Tiểnffp u Bạdgpl ch nóvocq i khôrebp ng thoảcbkq i mápkgj i, khôrebp ng muốpltm n
đspqa i nhàtmuo trẻhirz , nhưjnqr ng bérxwn cũtpdp ng khôrebp ng đspqa i bệpkgj nh việpkgj n. . . . .” Dìmuyk Ngôrebp lo lắijxo ng
nóvocq i, “Bérxwn nóvocq i bérxwn khôrebp ng cóvocq việpkgj c gìmuyk , khôrebp ng cầpltm n bápkgj o cho côrebp , nhưjnqr ng cuốpltm i cùaovz ng
tôrebp i khôrebp ng yêubpa n tâtkxn m, suy nghĩfevk vấfowa n nêubpa n bápkgj o cho côrebp mộjiwe t tiếvpne ng.”
"Gầpltm n đspqa âtkxn y bérxwn cóvocq cápkgj i gìmuyk khôrebp ng giốpltm ng bìmuyk nh thưjnqr ờrnjt ng khôrebp ng?” Liêubpa n Hoa vộjiwe i vàtmuo ng hỏpltm i, “Ămoha n nhiềdtxt u khôrebp ng, cóvocq vui khôrebp ng?”
“Ămoha n uốpltm ng bìmuyk nh thưjnqr ờrnjt ng, chỉcqhu làtmuo sau khi vềdtxt nhàtmuo liềdtxt n nhốpltm t mìmuyk nh trong phòdtxt ng,
khôrebp ng biếvpne t làtmuo m gìmuyk , gọskxv i cápkgj ch nàtmuo o bérxwn cũtpdp ng khôrebp ng ra.” Dìmuyk Ngôrebp trảcbkq lờrnjt i
“Tôrebp i biếvpne t rồpdye i, tôrebp i sẽvuca vềdtxt liềdtxt n!” Liêubpa n Hoa cúcysh p đspqa iệpkgj n thoạdgpl i, vộjiwe i vàtmuo ng vềdtxt nhàtmuo
Dọskxv c đspqa ưjnqr ờrnjt ng đspqa i, côrebp vừyqam a lo lắijxo ng tựpltm trápkgj ch, mỗkyxa i ngàtmuo y đspqa ềdtxt u muốpltm n gặdfhp p con trai, sao
côrebp lạdgpl i khôrebp ng biếvpne t Tiểnffp u Bạdgpl ch khôrebp ng vui? Chỉcqhu hi vọskxv ng lầpltm n nàtmuo y bérxwn khôrebp ng cóvocq
việpkgj c gìmuyk , màtmuo khôrebp ng phảcbkq i cốpltm gắijxo ng chốpltm ng đspqa ỡcbkq .
Vềdtxt đspqa ếvpne n nhàtmuo , Liêubpa n Hoa chạdgpl y tớxosc i phòdtxt ng Tiểnffp u Bạdgpl ch, lấfowa y chìmuyk a khoápkgj nhẹrebp nhàtmuo ng mởklpm cửdtcn a, nhẹrebp nhàtmuo ng đspqa i vàtmuo o.
Cảcbkq nh tưjnqr ợdbtr ng bêubpa n trong phòdtxt ng làtmuo m côrebp sợdbtr ngâtkxn y ngưjnqr ờrnjt i, mắijxo t khôrebp ng chớxosc p nhìmuyk n bóvocq ng
lưjnqr ng củstqs a Tiểnffp u Bạdgpl ch mộjiwe t lúcysh c, Liêubpa n Hoa xôrebp ng lêubpa n phívuca a trưjnqr ớxosc c rúcysh t đspqa iệpkgj n.
“Liêubpa n Tĩfevk nh Bạdgpl ch, con làtmuo m cápkgj i gìmuyk ?”
“Trư
“Anh nó
“Khô
“Vậ
“Anh có
Liê
Chẳ
Lắ
Đ
“Liê
"Gầ
“Ă
“Tô
Dọ
Về
Cả
“Liê
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.