Cục Cưng Càn Rỡ: Tổng Giám Đốc Dám Cướp Mẹ Của Tôi

Chương 79 : Tuyên chiến

    trước sau   
“Mụvlthc Thầdsbyn, anh cho rằdsbyng tôolaoi sẽkfcp tin anh sao?” Liêllstn Hoa khẽkfcp cau màzsedy, “Chúhcefng ta làzsed bạbegin bèzaoo, nhưhtovng khôolaong cầdsbyn làzsedm việgosbc theo tìllnmnh cảbphfm. Chuyệgosbn củcqdza tôolaoi, tôolaoi sẽkfcp tựqpyf giảbphfi quyếsnsct, , lúhcefc trưhtovcdhqc, anh cũekezng đpgacãoqnx đpgacysycng ýjhwd vớcdhqi tôolaoi làzsed khôolaong ra tay màzsed. Nếsnscu anh khôolaong tin vàzsedo năkfcpng lựqpyfc lãoqnxnh đpgacbegio củcqdza tôolaoi, vậjhgay thìllnm anh đpgacãoqnx sai lầdsbym rồysyci?”

“Khôolaong, anh khôolaong cóqmsh. . . . .” Mụvlthc Thầdsbyn cứmzveng họvxwjng mộkfyat lúhcefc, “Đhyxyưhtovfzpuc rồysyci, anh sẽkfcp ngừfzpung lạbegii, sẽkfcp khôolaong cốbbds ýjhwd nhắpgacm vàzsedo bọvxwjn họvxwj nữrdwda, chuyệgosbn củcqdza bọvxwjn họvxwj đpgacllnmu do em quyếsnsct đpgacoqnxnh, làzsed anh tựqpyfzsedm theo ýjhwdllnmnh, khôolaong cóqmsh suy nghĩgsuc tớcdhqi cảbphfm xúhcefc củcqdza em.”

“Vậjhgay thìllnm tốbbdst.” Liêllstn Hoa cưhtovfhzai gậjhgat đpgacdsbyu

Mụvlthc Thầdsbyn buôolaong đpgacũekeza: “Chẳzscwng qua anh chỉvxwjqmshi làzsed sẽkfcp khôolaong cốbbds ýjhwdbbdsy khóqmsh khăkfcpn cho bọvxwjn họvxwj, nếsnscu làzsedgwcm hợfzpup đpgacysycng bìllnmnh thưhtovfhzang, cóqmsh thểrdwd khôolaong đpgacysycng ýjhwd thìllnm sẽkfcp khôolaong đpgacysycng ýjhwd.”

“Đhyxyóqmshzsed đpgacưhtovơsqmtng nhiêllstn.” Liêllstn Hoa róqmsht thêllstm coca cho Mụvlthc Thầdsbyn, “Sau nàzsedy hợfzpup tágwcmc vui ve, chúhcefng ta mãoqnxi làzsed bạbegin tốbbdst.”

“Khôolaong chỉvxwjzsed bạbegin trêllstn sựqpyf nghiệgosbp, anh còbkuln hi vọvxwjng cóqmsh thểrdwd hiểrdwdu trêllstn cágwcmc lĩgsucnh vựqpyfc khágwcmc!” Mụvlthc Thầdsbyn cưhtovfhzai, hai ngưhtovfhzai chạbegim li, ngầdsbym hiểrdwdu nhau, uốbbdsng cạbegin mộkfyat hơsqmti.


Tiểrdwdu Bạbegich nghiêllstng đpgacdsbyu, nâbbdsng đpgacdsbyu lêllstn nhìllnmn hai vịoqnx thưhtovơsqmtng nghiệgosbp đpgacang bàzsedn chuyệgosbn buôolaon bágwcmn, bégsuc chỉvxwj hứmzveng thúhcef vớcdhqi mấhsajy câbbdsu lúhcefc đpgacóqmsh vềllnmzsednh Khôolaong vàzsed Ôgosbn thịoqnx, bọvxwjn họvxwj rấhsajt quan trọvxwjng vớcdhqi mẹgtty sao?

Ădrlxn đpgacưhtovfzpuc mộkfyat nửnajya, Liêllstn Hoa mớcdhqi rờfhzai đpgaci nghe đpgaciệgosbn thoạbegii.

Tiểrdwdu Bạbegich chờfhza Liêllstn Hoa đpgaci xa, đpgacjhwdt đpgacũekeza xuốbbdsng, nhìllnmn chằdsbym chằdsbym Mụvlthc Thầdsbyn hỏrdwdi: “Ôgosbn thịoqnxzsedzsednh Khôolaong làzsedgwcmi gìllnm? Quan hệgosb vớcdhqi mẹgtty nhưhtov thếsnsczsedo?”

Mụvlthc Thầdsbyn sờfhza đpgacdsbyu Tiểrdwdu Bạbegich: “Trẻqjug con đpgacfzpung quan tâbbdsm chuyệgosbn ngưhtovfhzai lớcdhqn, khôolaong đpgacágwcmng yêllstu chúhceft nàzsedo.”

Tiểrdwdu Bạbegich cau màzsedy trágwcmnh bàzsedn tay củcqdza anh: “Tạbegii sao chúhcefqmsh thểrdwd biếsnsct chuyệgosbn củcqdza mẹgtty, còbkuln con lạbegii khôolaong thểrdwd biếsnsct.”

Mụvlthc Thầdsbyn cưhtovfhzai: “Tiểrdwdu Bạbegich, chờfhza khi con lớcdhqn nhưhtov chúhcef, mẹgtty sẽkfcp khôolaong gạbegit con bấhsajt cứmzvegwcmi gìllnm.”

Tiểrdwdu Bạbegich tứmzvec giậjhgan vỗzsedzsedn mộkfyat cágwcmi, tuyêllstn chiếsnscn vớcdhqi Mụvlthc Thầdsbyn: “Hừfzpu, đpgacfzpung giảbphf bộkfya trưhtovcdhqc mặjhwdt con! Rốbbdst cuộkfyac chúhcef muốbbdsn làzsedm gìllnm mẹgtty con!”

“Tiểrdwdu Bạbegich, con cứmzveqmshi thửnajy?” Mụvlthc Thầdsbyn buồysycn cưhtovfhzai nhìllnmn Tiểrdwdu Bạbegich, sao lúhcefc trưhtovcdhqc anh khôolaong phágwcmt hiệgosbn ra đpgacmzvea bégsuczsedy tígwcmnh tìllnmnh đpgackfyac chiếsnscm đpgacâbbdsy?

“Dágwcmng vẻqjug say mêllst củcqdza chúhcef, chắpgacc khôolaong phảbphfi làzsed ýjhwd tốbbdst! Con cho chúhcef biếsnsct. Con khôolaong cóqmsh đpgacùectga đpgacâbbdsu!” Tiểrdwdu bạbegich nhìllnmn Mụvlthc Thầdsbyn, “Chúhcef tuyệgosbt đpgacbbdsi khôolaong đpgacưhtovfzpuc giàzsednh mẹgtty vớcdhqi con!”

“Tạbegii sao vậjhgay?” Mụvlthc Thầdsbyn tòbkulbkul, sao Tiểrdwdu Bạbegich lạbegii dágwcmm khẳzscwng đpgacoqnxnh nhưhtov vậjhgay?

“Khôolaong nóqmshi tớcdhqi việgosbc con khôolaong thígwcmch chúhcef, mẹgtty con cũekezng sẽkfcp khôolaong thígwcmch chúhcef!” Tiểrdwdu Bạbegich kiêllstu ngạbegio ngẩfhzang đpgacdsbyu lêllstn, “Chúhcef xem, con lớcdhqn lêllstn cóqmsh giốbbdsng vớcdhqi ngưhtovfhzai ngoạbegii quốbbdsc sao? Căkfcpn bảbphfn mẹgtty khôolaong thígwcmch ngưhtovfhzai ngoạbegii quốbbdsc, chúhcef đpgacãoqnx sớcdhqm bịoqnx loạbegii!”

“Loạbegii hay khôolaong loạbegii, chúhcef nghĩgsuc, mẹgtty con nóqmshi mớcdhqi cóqmsh giágwcm trịoqnx.”Ádsbynh mắpgact Mụvlthc Thầdsbyn trầdsbym xuốbbdsng, tậjhgap trung nhìllnmn Tiểrdwdu Bạbegich, thềllnmqmshi, “Chúhcef đpgacbbdsi vớcdhqi mẹgtty con, vừfzpua gặjhwdp đpgacãoqnxllstu!”

Nhấhsajt thờfhzai Tiểrdwdu Bạbegich giậjhgan đpgacếsnscn mặjhwdt mũekezi đpgacrdwd rầdsbyn.

gsuc biếsnsct, bégsuc biếsnsct Mụvlthc Thầdsbyn làzsed con sóqmshi xágwcmm, nhìllnmn chằdsbym chằdsbym chuẩfhzan bịoqnx ăkfcpn thịoqnxt mẹgtty!”

Hừfzpu, muốbbdsn cưhtovcdhqp mẹgtty, chếsnsct chắpgacc

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.