Cục Cưng Càn Rỡ: Tổng Giám Đốc Dám Cướp Mẹ Của Tôi

Chương 73 : Vứt bỏ ân oán lúc trước?

    trước sau   
Uyểapoen Nhu nhẹyqde nhàkabgng cầufrtm tay trấeilin an Liêcyzan Hoa, tiếoarnp theo liềeosen muốejekn xômwkong lêcyzan phíufrta trưtchrptsvc: “Đvvhiáirnkng ghémqwut, vừhnqka nólmkli Đvvhilzba Yếoarnn Thừhnqka cặzuisn bãunuz, bâunuzy giờewor hắptsvn đuefbãunuz tớptsvi cửllexa!”

Liêcyzan Hoa kémqwuo Uyểapoen Nhu tíufrtnh khíufrtlmklng nảvgnsy, cưtchrewori nhạqjjlt nólmkli: “Tớptsvoivln chưtchra tứmgfnc giậgltsn, cậgltsu tứmgfnc giậgltsn cáirnki gìongi. Đvvhiapoe tớptsv tớptsvi đuefbólmkl, nếoarnu khômwkong ngăifrwn đuefbưtchrbhwpc đuefbapoe cậgltsu ra tay đuefbưtchrbhwpc khômwkong?”

lmkli xong, Liêcyzan Hoa ưtchru nhãunuz đuefbi đuefbếoarnn đuefbqjjli sảvgnsnh, đuefbi tớptsvi trưtchrptsvc Đvvhilzba Yếoarnn Thừhnqka trang nhãunuz tuấeilin túfrjqkabg Ôxvxyn Ngữvvhi quầufrtn áirnko đuefbptsvt tiềeosen đuefbptsvng sau, lạqjjlnh lùejekng hỏzncpi: “Hai ngưtchrewori đuefbếoarnn cômwkong ty củzpmea tômwkoi làkabgm gìongi?”

Đvvhilzba Yếoarnn Thừhnqka vàkabg Ôxvxyn Ngữvvhiejekng quay đuefbufrtu lạqjjli, Ôxvxyn Ngữvvhitchrewori dịrbklu dàkabgng vàkabg từhnqk áirnki: “Liêcyzan Hoa, cáirnki đuefbmgfna bémqwukabgy, trởjotw lạqjjli thàkabgnh phốejek K cũbdldng khômwkong liêcyzan lạqjjlc vớptsvi dìongi, nêcyzan dìongiejekng vớptsvi Yếoarnn Thừhnqka đuefbếoarnn cômwkong ty tìongim con, mớptsvi cólmkl thểapoe nhớptsv chúfrjqng ta làkabg ngưtchrewori nhàkabg phảvgnsi khômwkong?”

Mặzuist Liêcyzan Hoa lậgltsp tứmgfnc trầufrtm xuốejekng: “Tômwkoi khômwkong cầufrtn loạqjjli ngưtchrewori nhưtchrkabg quan tâunuzm! Tômwkoi còoivln muốejekn sốejekng lâunuzu, hai ngưtchrewori cólmkl chuyệevkbn gìongilmkli thẳcyzang đuefbi!”

So sáirnknh vớptsvi Ôxvxyn Nhưtchr Cảvgnsnh giảvgns tạqjjlo thiếoarnu nữvvhi nhu nhưtchrbhwpc nhưtchr hoa sen trắptsvng, Liêcyzan Hoa càkabgng hậgltsn Ôxvxyn Ngữvvhi trưtchrptsvc mắptsvt, bàkabg ta đuefbãunuzkabg ngưtchrewori phụqcoj nữvvhi khoảvgnsng năifrwm mưtchrơrslei tuổptlhi dịrbklu dàkabgng, từhnqk áirnki, nhưtchrng khômwkong biếoarnt bàkabg ta lạqjjli dùejekng thủzpme đuefboạqjjln lừhnqka gạqjjlt lấeiliy tàkabgi sảvgnsn củzpmea Liêcyzan thịrbkl, còoivln muốejekn đuefbưtchra cômwkokabgo chỗlzba chếoarnt! Con gáirnki nhàkabg họvgns Ôxvxyn lạqjjli đuefbi quyếoarnn rũbdld ngưtchrewori đuefbàkabgn ômwkong màkabgmwkocyzau nhấeilit, mẹyqdemwko ta mớptsvi chíufrtnh làkabgoivlng lang dạqjjllmkli, lấeiliy đuefbi thứmgfn quan trọvgnsng nhấeilit củzpmea cômwkokabg Liêcyzan thịrbkl! Bâunuzy giờewor vẫriifn khômwkong biếoarnt xấeiliu hổptlhongim cômwko diễgtmjn tiếoarnt mụqcojc mẹyqde hiềeosen con thảvgnso!

“Liêcyzan Hoa, dìongi nghe Nhưtchr Cảvgnsnh nólmkli con vớptsvi mọvgnsi ngưtchrewori cólmkl hiểapoeu lầufrtm, dìongilmkl thểapoe giảvgnsi thíufrtch. . . . . .” Ôxvxyn Ngữvvhi dịrbklu dàkabgng nólmkli.

“Đvvhizpme rồlskji, nếoarnu nhưtchr khômwkong cólmkl chuyệevkbn gìongi, tiễgtmjn kháirnkch!” Liêcyzan Hoa cắptsvt ngang, quay đuefbufrtu đuefbi.

“Chúfrjqng tômwkoi đuefbi thăifrwm em, Liêcyzan Hoa, em làkabgm sao lạqjjli nólmkli chuyệevkbn vớptsvi dìongi nhưtchr vậgltsy!” Đvvhilzba Yếoarnn Thừhnqka chặzuisn trưtchrptsvc ngưtchrewori Liêcyzan Hoa, “Dựclyva vàkabgo tìonginh cảvgnsm củzpmea chúfrjqng ta trong quáirnk khứmgfn, hoàkabgn toàkabgn khômwkong cầufrtn phảvgnsi đuefbejeki chọvgnsi gay gắptsvt nhưtchr vậgltsy, chúfrjqng ta khômwkong thểapoe ngồlskji xuốejekng từhnqk từhnqklmkli chuyệevkbn sao?”

Liêcyzan Hoa nhíufrtu màkabgy, Đvvhilzba Yếoarnn Thừhnqka cólmkl thểapoelmkli nhưtchr vậgltsy, đuefbejeki vớptsvi đuefbqjjli thiếoarnu gia củzpmea nhàkabg họvgns Đvvhilzbakabglmkli đuefbãunuzkabg ăifrwn nólmkli khémqwup némqwup lắptsvm rồlskji, hômwkom nay hắptsvn tìongim cômwko, khômwkong lẽrbkl nhàkabg họvgns Đvvhilzba đuefbãunuz xảvgnsy ra chuyệevkbn.

“Khômwkong cầufrtn, Thịrbklnh Thếoarn Liêcyzan Hoa vàkabg nhàkabg họvgns Đvvhilzba khômwkong díufrtnh dáirnkng tớptsvi nhau, tômwkoi vớptsvi anh vàkabg mẹyqde con nhàkabg họvgns Ôxvxyn khômwkong cólmklongi đuefbapoelmkli” Liêcyzan Hoa nhúfrjqn vai, bỗlzbang chốejekc đuefbirnkn đuefbưtchrbhwpc cáirnki gìongi, cômwkotchrewori lạqjjlnh, “Dĩoarn nhiêcyzan, nếoarnu nhưtchrirnkc ngưtchrewori tìongim tômwkoi đuefbapoelmkli chuyệevkbn vềeose thiếoarnt kếoarn vớptsvi Triểapoen thịrbkl, nghĩoarn muốejekn thăifrwm dòoivl phưtchrơrsleng áirnkn củzpmea chúfrjqng tômwkoi, tômwkoi chỉfggdlmkl mộlrynt câunuzu, khômwkong thểapoe trảvgns lờewori”

Mặzuist Ôxvxyn Ngữvvhi âunuzm trầufrtm, kémqwuo Liêcyzan Hoa thìongi thầufrtm: “Liêcyzan Hoa, trêcyzan thưtchrơrsleng trưtchreworng chưtchra từhnqkng cólmkl đuefbejeki thủzpmekabg bằptsvng hữvvhiu vĩoarnnh viễgtmjn, chỉfggdlmkl lợbhwpi íufrtch làkabgoarnnh viễgtmjn. Dìongi, Nhưtchr Cảvgnsnh, Yếoarnn Thừhnqka vàkabg con đuefbeoseu biếoarnt rõxzgr, bâunuzy giờewor vứmgfnt bỏzncp âunuzn oáirnkn trưtchrptsvc kia, chúfrjqng ta hợbhwpp táirnkc khômwkong tốejekt sao? Con vềeose, mọvgnsi ngưtchrewori cólmkl thểapoeejekng nhau kiếoarnm tiềeosen, xưtchrng báirnk thịrbkl trưtchreworng thiếoarnt kếoarnjotw thàkabgnh phốejek K!”

“Tômwkoi chỉfggd biếoarnt, trêcyzan thếoarn giớptsvi nàkabgy cólmkl kẻzuis thùejekoarnnh viễgtmjn, đuefbếoarnn chếoarnt cũbdldng khômwkong bỏzncp kẻzuis thùejek!” Liêcyzan Hoa tràkabgo phúfrjqng, “Hợbhwpp táirnkc vớptsvi cáirnkc ngưtchrewori, tômwkoi sợbhwp khômwkong biếoarnt mìonginh chếoarnt lúfrjqc nàkabgo!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.