Cục Cưng Càn Rỡ: Tổng Giám Đốc Dám Cướp Mẹ Của Tôi

Chương 71 : Bạn cũ

    trước sau   
"Rầlzbim!"

Cửmfvna bịwnpo đgmpiátceyusfcng mạvfghnh mẽyvzu, giọiymung nữoxlw nỏyvzung nảybauy khàwowkn khàwowkn quátceyt: “Tôaeyki đgmpii vàwowko, tổphmlng giátceym đgmpiohqzc, côaeyk khôaeykng cầlzbin phảybaui tìuvqpm chúorekng tôaeyki, cho tôaeyki mộwmjet líuyyx do hợmgeip líuyyx ngay lậwdohp tứtpeac!”

Liêsepfn Hoa nhẹqtet nhàwowkng chuyểbpvan đgmpiwmjeng ghếnthh, ngẩwzolng đgmpilzbiu nhìuvqpn ngưdvjatlhji vừonwja tớfhkgi, côaeyk vẫxsenn còphmln đgmpiang trầlzbim tưdvja suy nghĩwzolsepfn làwowkm nhưdvja thếnthhwowko đgmpibpva khôaeykng tổphmln thưdvjaơspvvng đgmpiếnthhn lòphmlng tựnavc trọiymung củrauya cátceyc nhàwowk thiếnthht kếnthh, chỉnrrr ra cátceyi sai củrauya bọiymun họiymu, nhưdvjang vừonwja thấnrrry ngưdvjatlhji phụlims nữoxlwlquong nảybauy bưdvjafhkgc vàwowko, côaeyk liềfhkgn quêsepfn hếnthht tấnrrrt cảybau.

"Liêsepfn ... Liêsepfn Hoa!" Ngưdvjatlhji phụlims nữoxlwatgvng ngẩwzoln ngơspvv, dùmfvnng sứtpeac dụlimsi mắnrrrt, mớfhkgi giậwdoht mìuvqpnh nólquoi, “Làwowk cậwdohu sao, Liêsepfn Hoa, thậwdoht sựnavcwowk cậwdohu!”

"Uyểbpvan Nhu? !" Liêsepfn Hoa đgmpitpeang lêsepfn, khôaeykng dátceym tin nólquoi, “Uyểbpvan Nhu! Sao lạvfghi làwowk cậwdohu?”

"Liêsepfn Hoa, mấnrrry năusfcm nay cậwdohu biếnthhn đgmpii đgmpiâeodmu!” Uyểbpvan Nhu chạvfghy tớfhkgi ôaeykm Liêsepfn Hoa, “Năusfcm năusfcm trưdvjafhkgc cậwdohu bỏyvzu trốohqzn ởdyzq trong hôaeykn lễghxj, đgmpibpva cho nhữoxlwng dâeodmu phụlims chúorekng tớfhkg lo gầlzbin chếnthht, cuốohqzi cùmfvnng cũatgvng khôaeykng cólquo tin tứtpeac củrauya cậwdohu. . . . . Cưdvjafhkgi cũatgvng khôaeykng xong, họiymuc cũatgvng khôaeykng tớfhkgi, sựnavc nghiệftwmp cũatgvng khôaeykng lo, ngay cảybau bạvfghn bèlrpqatgvng khôaeykng liêsepfn lạvfghc, hiệftwmn tạvfghi cậwdohu xuấnrrrt hiệftwmn từonwjspvvi nàwowko đgmpinrrry!”

"Uyểbpvan Nhu, mấnrrry năusfcm nay tớfhkg rấnrrrt nhớfhkg cậwdohu. . . . .” Liêsepfn Hoa xúorekc đgmpiwmjeng khôaeykng thôaeyki, năusfcm đgmpiólquo sợmgei Ômgein Ngữoxlw thuêsepftceyt thủrauy giếnthht côaeyk, côaeyk xin Chửmfvn giátceyo sưdvja khôaeykng cầlzbin tiếnthht lộwmjewowknh tung củrauya côaeyk, từonwj đgmpiólquoaeykatgvng khôaeykng liêsepfn lạvfghc vớfhkgi bạvfghn cũatgv. Nhữoxlwng năusfcm nàwowky, vìuvqp con trai vàwowk sựnavc nghiệftwmp, chưdvjaa bao giờtlhj vềfhkgdvjafhkgc cũatgvng chưdvjaa từonwjng chủrauy đgmpiwmjeng liêsepfn lạvfghc cho Uyểbpvan Nhu, làwowkm cho cátceyc bạvfghn cũatgv nhớfhkg

"Hừonwj, thìuvqp ra mấnrrry năusfcm nay cậwdohu xâeodmy dựnavcng sựnavc nghiệftwmp! Thậwdoht may, tớfhkg vớfhkgi Mẫxsenn Mẫxsenn đgmpifhkgu làwowkm ởdyzqaeykng ty cậwdohu. . . . .!” Uyểbpvan Nhu hảybau giậwdohn dùmfvnng sứtpeac ôaeykm Liêsepfn Hoa, “Nhớfhkgusfcm đgmpiólquo, tớfhkg vớfhkgi Mẫxsenn Mẫxsenn nólquoi muốohqzn tớfhkgi Liêsepfn thịwnpowowkm trâeodmu làwowkm ngựnavca cho cậwdohu, thìuvqp ra quanh đgmpii quẩwzoln lạvfghi, chúorekng tớfhkg vẫxsenn làwowk thủrauy hạvfgh củrauya cậwdohu!”

"Mẫxsenn Mẫxsenn? Tầlzbin Mẫxsenn mẫxsenn cũatgvng ởdyzq đgmpiâeodmy Thịwnponh Thếnthh Liêsepfn Hoa?” Vẻhpqs mặomnwt Liêsepfn Hoa mừonwjng rõqndz đgmpiúorekng làwowk bạvfghn tốohqzt trùmfvnng phùmfvnng, “Mau gọiymui cậwdohu ấnrrry lêsepfn đgmpiâeodmy, chúorekng ta cùmfvnng ôaeykn chuyệftwmn cũatgv!”

Uyểbpvan Nhu cay cúorek vừonwja bấnrrrm đgmpiiệftwmn thoạvfghi vừonwja trátceych mắnrrrng:” Rõqndzwowkng tớfhkg đgmpii lêsepfn làwowk đgmpibpva hỏyvzui chuyệftwmn, sao lạvfghi thàwowknh nólquoi chuyệftwmn phiếnthhm rồrmhbi. . . . . Cũatgvng chíuyyxnh làwowk cậwdohu chọiymun phưdvjaơspvvng átceyn thiếnthht kếnthh lỗitgki củrauya tớfhkg, tấnrrrt cảybautceyi khátceyc khôaeykng còphmln! Sớfhkgm biếnthht tổphmlng giátceym đgmpiohqzc têsepfn làwowk Liêsepfn Hoa, tớfhkgatgvng khôaeykng đgmpiếnthhn nỗitgki tìuvqpm đgmpiếnthhn đgmpiâeodmy, còphmln bịwnpo nữoxlw thiếnthht kếnthh thiêsepfn tàwowki chỉnrrr ra cátceyi sai, tớfhkgsepfn cảybaum ơspvvn. . . . .”

"Uyểbpvan Nhu, cậwdohu thậwdoht làwowk mộwmjet chúorekt cũatgvng khôaeykng thay đgmpiphmli, rờtlhji khỏyvzui tụlimsi cậwdohu lâeodmu nhưdvja vậwdohy, xem ra cátceyc cậwdohu vẫxsenn nhưdvjaatgv, thậwdoht sựnavcwowk quátcey tốohqzt” Liêsepfn Hoa cầlzbim tay bạvfghn tốohqzt, nhẹqtet nhàwowkng cưdvjatlhji, “Dưdvjatlhjng nhưdvja chúorekng ta vẫxsenn ởdyzq thếnthh giớfhkgi củrauya năusfcm năusfcm trưdvjafhkgc, chưdvjaa xảybauy ra chuyệftwmn gìuvqp. . . . .”

"Hừonwj hừonwj, chờtlhj Mẫxsenn Mẫxsenn tớfhkgi, tớfhkg sẽyvzumfvnng cậwdohu ấnrrry bứtpeac cung, hiệftwmn tạvfghi cậwdohu cólquo thểbpva bắnrrrt đgmpilzbiu suy nghĩwzol, kểbpva ngàwowky xưdvjaa xảybauy ra chuyệftwmn gìuvqp, cậwdohu phảybaui đgmpiàwowko hôaeykn rồrmhbi hoàwowkn toàwowkn biếnthhn mấnrrrt!” Uyểbpvan Nhu uy hiếnthhp liếnthhc xémeilo côaeyk, “Nólquoi mấnrrry năusfcm nay cậwdohu đgmpii đgmpiâeodmu, sốohqzng nhưdvjau thếnthhwowko, nólquoi vìuvqp sao Liêsepfn thịwnpo lạvfghi bịwnpo mẹqtet kếnthh củrauya cậwdohu biếnthhn thàwowknh Ômgein thịwnpo, vịwnpoaeykn phu Điqebitgk Yếnthhn Thừonwja cũatgvng thàwowknh vịwnpoaeykn phu củrauya em cậwdohu, cuốohqzi cùmfvnng xảybauy ra chuyệftwmn gìuvqp?”

Liêsepfn Hoa cưdvjatlhji khổphml, chuyệftwmn mấnrrry năusfcm nay, mộwmjet câeodmu hai câeodmu sao nólquoi hếnthht đgmpiưdvjamgeic. . . . .

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.