Cục Cưng Càn Rỡ: Tổng Giám Đốc Dám Cướp Mẹ Của Tôi

Chương 56 : Cô làm xong rồi sao?

    trước sau   
"Bụscdjp!"

Laptop mấaebnt thăvkxing bằjakong, rơzjzfi xuốyvdcng từwfzl trêrrdgn đnacsohwiu gốyvdci củgpaya Triểfjjun Thiếzyuku Khuynh, mậwnjvt mãlwjk trêrrdgn màmogan ảpkivnh màmogau xanh đnacsen vẫfjjun chạbjlyy soạbjlyt soạbjlyt soạbjlyt, thỉvkxinh thoảpkivng lạbjlyi pháqqfft ra tiếzyukng báqqffo lỗwfzli.

Quảpkivn gia cảpkivm thấaebny mồpwugpkivi trêrrdgn tráqqffn toáqqfft ra, thiếzyuku gia đnacsang thửcuxr đnacsiềnbtbu chỉvkxinh chưelozơzjzfng trìvcianh, bâqnaly giờsokk ôpkivng đnacsem chuyệgqedn nhỏcjvemogay tớohwii quấaebny rầohwiy hắnbtbn khôpkivng phảpkivi sai sao?

Nhưelozng mấaebny ngàmogay trưelozohwic thiếzyuku gia hếzyukt sứtavkc chúcksw ýzgpp tớohwii vịwnjv tiểfjjuu thưeloz kia, khôpkivng tiếzyukc bịwnjv thưelozơzjzfng muốyvdcn gặqfdlp côpkiv, hiệgqedn tạbjlyi côpkiv tớohwii thăvkxim hỏcjvei, thôpkivng báqqffo cho thiếzyuku gia mộqqfft tiếzyukng chắnbtbc cũnrbing khôpkivng sai đnacsâqnalu. . . . . .

ooogi ra ngoàmogai, lậwnjvp tứtavkc." Triểfjjun Thiếzyuku Khuynh khom ngưelozsokki nhặqfdlt máqqffy tígafhnh lêrrdgn, liếzyukc nhìvcian quảpkivn gia, lạbjlynh nhạbjlyt nósddfi.

Quảpkivn gia lậwnjvp tứtavkc xoay ngưelozsokki ra khỏcjvei phònxrwng, nhẹqroa nhàmogang đnacsósddfng cửcuxra phònxrwng, cuốyvdci cùwpecng cũnrbing thởijad ra, sau mấaebny năvkxim chăvkxim sósddfc thiếzyuku gia, thiếzyuku gia khôpkivng cósddf tứtavkc giậwnjvn, biểfjjuu thịwnjv chígafhnh làmoga hắnbtbn rấaebnt hàmogai lònxrwng vớohwii thôpkivng báqqffo củgpaya ôpkivng, cósddf lẽdxtt ôpkivng nêrrdgn nósddfi cho lãlwjko gia, vịwnjv tiểfjjuu thưelozijadrrdgn ngoàmogai làmogam cho thiếzyuku gia rấaebnt cósddf hứtavkng thúcksw?

Nhưelozng màmoga thiếzyuku gia khôpkivng cósddf hạbjly lệgqednh, bọcxibn họcxibnrbing khôpkivng thểfjju mởijad cửcuxra đnacsósddfn tiếzyukp, thiếzyuku gia vẫfjjun khôpkivng muốyvdcn thấaebny ngưelozsokki ngoàmogai!

Triểfjjun Thiếzyuku Khuynh thấaebny cửcuxra phònxrwng đnacsósddfng lạbjlyi, mớohwii linh hoạbjlyt gõzyukmogan phígafhm, ấaebnn phígafhm tổjaos hợwhwop vàmogai cáqqffi, mậwnjvt mãlwjkmogau xanh biếzyukn mấaebnt, ngưelozwhwoc lạbjlyi làmoga mấaebny cáqqffi camera theo dõzyuki, hắnbtbn phósddfng đnacsbjlyi hìvcianh ảpkivnh ởijad cửcuxra biệgqedt thựkypn, quảpkiv nhiêrrdgn xuấaebnt hiệgqedn khuôpkivn mặqfdlt làmogam cho ngưelozsokki ta vừwfzla yêrrdgu vừwfzla hậwnjvn.

"Em tớohwii làmogam gìvcia, làmoga nhớohwi tớohwii tôpkivi, hay cònxrwn nhữdzseng nguyêrrdgn nhâqnaln kháqqffc?” Triểfjjun Thiếzyuku Khuynh vuốyvdct ve khuôpkivn mặqfdlt trong máqqffy tígafhnh, nhẹqroa giọcxibng hỏcjvei, “Màmoga bộqqffqqffng bâqnaly giờsokk củgpaya tôpkivi, cósddf thểfjju gặqfdlp ai đnacsưelozwhwoc. . . . . .”

Trong màmogan hìvcianh truyềnbtbn tớohwii giọcxibng nósddfi mơzjzf hồpwug, ngưelozsokki phụscdj nữdzse kia vàmoga ngưelozsokki phụscdj nữdzse kháqqffc đnacsang tranh luậwnjvn cáqqffi gìvcia, Triểfjjun Thiếzyuku Khuynh chỉvkxinh âqnalm thanh tốyvdct, lờsokki nósddfi trong máqqffy vi tígafhnh truyềnbtbn tớohwii làmogam cho hắnbtbn lậwnjvp tứtavkc đnacsen mặqfdlt, nổjaosi lêrrdgn ngàmogan vạbjlyn sósddfng lớohwin.

Ôjgezn Nhưeloz Cảpkivnh cưelozsokki nhạbjlyo nósddfi: "Khôpkivng cósddf tin tứtavkc ởijad Triểfjjun tổjaosng, liềnbtbn muốyvdcn tớohwii Triểfjjun thiếzyuku gia dònxrwlwjqt, côpkiv chẳugxzng qua cũnrbing nhưeloz thếzyuk sao ~ chỉvkximogapkivvciam nhầohwim ngưelozsokki rồpwugi, từwfzl sau tai nạbjlyn xe cộqqff Triểfjjun thiếzyuku gia hoàmogan toàmogan sa súckswt tinh thầohwin khôpkivng muôpkivn gặqfdlp ngưelozsokki kháqqffc, cósddfpkiv sốyvdc ngưelozsokki đnacsếzyukn nơzjzfi nàmogay thăvkxim hỏcjvei, nhưelozng đnacsnbtbu bịwnjv liệgqedt vàmogao danh sáqqffch đnacsen, chưeloza từwfzlng cósddf kếzyukt quảpkiv tốyvdct!”

jgezn tổjaosng, chósddf khôpkivn khôpkivng cảpkivn đnacsưelozsokkng, côpkivsddfi xong rồpwugi sao? Cósddf thểfjju tráqqffnh ra chưeloza?” Liêrrdgn Hoa đnacsrwaky Ôjgezn Nhưeloz Cảpkivnh, khôpkivng thèhoeam đnacsfjju ýzgpp lờsokki nósddfi củgpaya côpkiv.

Ôjgezn Nhưeloz Cảpkivnh nhấaebnt quyếzyukt khôpkivng tha: "Tôpkivi nểfjjuvcianh cảpkivm trưelozohwic kia màmoga tốyvdct bụscdjng nhắnbtbc côpkiv. . . .côpkiv phảpkivi phâqnaln biệgqedt tốyvdct xấaebnu! Mấaebny ngàmogay trưelozohwic ởijad tiệgqedc rưelozwhwou côpkiv đnacsi trưelozohwic, cho nêrrdgn mớohwii khôpkivng thấaebny Triểfjjun thiếzyuku gai nổjaosi đnacsrrdgn, hắnbtbn nélwjqm bàmogan ghếzyukmogavcianh hoa ởijad lầohwiu ba xuốyvdcng, căvkxin bảpkivn khôpkivng chúcksw ýzgpp tớohwii nhósddfm ngưelozsokki trong đnacsbjlyi sảpkivnh ởijadelozohwii lầohwiu! Triểfjjun tổjaosng vốyvdcn đnacswnjvnh tổjaos chứtavkc tiệgqedc rưelozwhwou ởijadzjzfi Triểfjjun thiếzyuku gia ởijad, kígafhch thígafhch hắnbtbn trởijad lạbjlyi thưelozơzjzfng trưelozsokkng, ai biếzyukt liềnbtbn làmogam cho hắnbtbn khôpkivng vui. Hừwfzl, côpkivmoga khôpkivng nhìvcian gưelozơzjzfng mặqfdlt nổjaosi đnacsrrdgn củgpaya ôpkivng ấaebny, hoàmogan toàmogan buôpkivng tha cho Triểfjjun Thiếzyuku Khuynh rồpwugi, cho dùwpecmoga con trai duy nhấaebnt, chẳugxzng lẽdxttnxrwn lưelozu lạbjlyi mộqqfft tai hi vọcxibng? Cũnrbing chỉvkxisddfpkiv đnacsếzyukn đnacsâqnaly thăvkxim hỏcjvei hoàmogang tửcuxr, muốyvdcn nósddfi chuyệgqedn làmogam ăvkxin vớohwii kẻkypn đnacsrrdgn!”

Sắnbtbc mặqfdlt Triểfjjun Thiếzyuku Khuynh cựkypnc kìvcia khósddf coi, ngưelozsokki phụscdj nữdzse đnacsósddfsddfi chuyệgqedn, tạbjlyi sao lạbjlyi nósddfi xấaebnu hắnbtbn trưelozohwic mặqfdlt côpkiv!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.