Cục Cưng Càn Rỡ: Tổng Giám Đốc Dám Cướp Mẹ Của Tôi

Chương 51 : Hẹn ước

    trước sau   
"Cậvmtiu đuaqckpnai tíssuznh?! Thậvmtit muốzhifn thu tânpwsm? Cókwhr phảnjwoi làhzef Liêcmjjn Hoa nữgfgaogilơjuwwng khôaermng? Cậvmtiu thậvmtit vìpxhu mộtuutt đuaqcjugy sen màhzef bỏbgki cảnjwoogilywmyn hoa sao?” Lỗzhif Vi Hiêcmjjn giậvmtit mìpxhunh trừjgbwng mắlekct lớocxmn hơjuwwn, “Mụtuutc Thầqvphn, hôaermm nay cậvmtiu uốzhifng thuốzhifc chưogila, hay bịhonv ngưogilywmyi nàhzefo nhậvmtip vàhzefo?!”

"Cậvmtiu mớocxmi làhzef ngưogilywmyi đuaqckpnai tíssuznh! Mìpxhunh chuẩjgbwn bịhonv giúbamqp cậvmtiu lộtuut trìpxhunh đuaqckpnai tíssuznh ởqqtg Thájugyi Lan đuaqcqvphy đuaqczndt!” Mụtuutc Thầqvphn đuaqcájugynh kẻzeut xấbamqu khôaermng nókwhri ra đuaqcưogilgfgac lờywmyi tửgbtu tếietv củzndta bạxhfsn tốzhift, “Cuốzhifi cùhysang mìpxhunh cũwljrng thôaermng suốzhift, cuốzhifi cùhysang cũwljrng tìpxhum đuaqcưogilgfgac bạxhfsn đuaqcywmyi, cuốzhifi cùhysang cũwljrng kếietvt thúbamqc cuộtuutc đuaqcywmyi phong lưogilu rồmgdki”

Lỗzhif Vi Hiêcmjjn liêcmjjn tụtuutc lắlekcc đuaqcqvphu: “Quảnjwo nhiêcmjjn nhàhzefjugyc ngưogilywmyi đuaqcqvphu làhzef chuyêcmjjn gia tìpxhunh ájugyi, nhu tìpxhunh vàhzef tinh tuýiirq củzndta bájugyc trai dàhzefnh cho bájugyc gájugyi cậvmtiu đuaqcqvphu họjqigc đuaqcưogilgfgac. . . . .” Lờywmyi củzndta hắlekcn lộtuut ra tia hânpwsm mộtuut, “Lêcmjju lỏbgking nhiềqvphu năxvmdm nhưogil vậvmtiy, cuốzhifi cùhysang cậvmtiu cũwljrng tìpxhum đuaqcúbamqng ngưogilywmyi, chúbamqc mừjgbwng cậvmtiu! Yêcmjjn tânpwsm, cókwhr việxvmdc gìpxhu muốzhifn mìpxhunh giúbamqp đuaqczeut cứvfgekwhri, nếietvu chỗzhifbamqy cậvmtiu khôaermng tựolrnpxhunh giảnjwoi quyếietvt đuaqcưogilgfgac mìpxhunh sẽhnyo giúbamqp cậvmtiu. Nếietvu cậvmtiu tìpxhum đuaqcưogilgfgac mụtuutc tiêcmjju, liềqvphn hếietvt sứvfgec ra trậvmtin đuaqci!”

"Mìpxhunh tìpxhum cậvmtiu làhzefkwhr việxvmdc muốzhifn cậvmtiu giúbamqp mộtuutt tay. Cậvmtiu tra rõzyot giúbamqp mìpxhunh, chuyệxvmdn quájugy khứvfge củzndta Liêcmjjn Hoa khi còietvn ởqqtg thàhzefnh phốzhif K, quan hệxvmd củzndta côaermhzef Đpbvgzhif Yếietvn Thừjgbwa củzndta Đpbvgzhif thịhonvhzef nhưogil thếietvhzefo, làhzef ai đuaqczhifi xửgbtu khôaermng tốzhift vớocxmi côaerm đuaqcocxmaerm ghi hậvmtin. . . . . .”

Mụtuutc Thầqvphn nghiêcmjjm túbamqc nókwhri, hắlekcn muốzhifn biếietvt rõzyot tấbamqt cảnjwo vềqvphaerm, quájugy khứvfgehzef suy nghĩhnyo củzndta côaerm, kẻzeut thùhysahzef ngưogilywmyi yêcmjju củzndta côaerm, hắlekcn muốzhifn biếietvt toàhzefn bộtuut. Cha hắlekcn phảnjwoi mấbamqt năxvmdm năxvmdm mớocxmi theo đuaqcuổkpnai đuaqcưogilgfgac mẹeavh hắlekcn, hắlekcn khôaermng ngạxhfsi dùhysang thờywmyi gian gấbamqp hai ba lầqvphn nhưogil vậvmtiy, nhấbamqt đuaqchonvnh phảnjwoi ôaermm mĩhnyo nữgfga vềqvph!”

Liêcmjjn Hoa nhảnjwoy mũwljri hai cájugyi, híssuzt híssuzt mũwljri, làhzef ai nókwhri xấbamqu côaerm?

"Liêcmjjn tổkpnang, cókwhr tin tứvfgec mớocxmi nhấbamqt củzndta Triểocxmn thịhonv!” Thi Hoan gõzyot cửgbtua, sau khi đuaqcưogilgfgac côaerm cho phéhnyop liềqvphn bájugyo cájugyo cho côaerm, “Nghe lờywmyi củzndta côaerm, tôaermi đuaqcãnrmy hẹeavhn trưogilocxmc vớocxmi Triểocxmn thịhonv, Triểocxmn lãnrmyo gia rảnjwonh vàhzefo lúbamqc hai giờywmy chiềqvphu ngàhzefy hôaermm kia, Liêcmjjn tổkpnang muốzhifn đuaqcoạxhfst lấbamqy thiếietvt kếietv củzndta Triểocxmn thịhonv, muốzhifn tựolrnpxhunh đuaqci giớocxmi thiệxvmdu mộtuutt chúbamqt vềqvph Thịhonvnh Thếietv Liêcmjjn Hoa sao?”

Thi Hoan đuaqci tớocxmi phíssuza sau, bìpxhunh tĩhnyonh phânpwsn tíssuzch nókwhri: “Tốzhift nhấbamqt chúbamqng ta hãnrmyy thểocxm hiệxvmdn thựolrnc lựolrnc củzndta chúbamqng ta, khiếietvn ôaermng cụtuutcmjju gọjqigi ngưogilywmyi mua sẽhnyo nghiêcmjjng vềqvph phíssuza Thịhonvnh Thếietv Liêcmjjn Hoa, cũwljrng khôaermng lo thiếietvt kếietv sẽhnyo bịhonv bỏbgki!”

Liêcmjjn Hoa gậvmtit đuaqcqvphu mộtuutt cájugyi, nhờywmy thưogiliirq đuaqciềqvphu chỉojusnh lạxhfsi lịhonvch làhzefm việxvmdc, đuaqcocxm trốzhifng hai giờywmy buổkpnai chiềqvphu ngàhzefy kia.

Lịhonvch trìpxhunh hai ngàhzefy nay củzndta côaerm luôaermn đuaqcqvphy ắlekcp, Liêcmjjn Hoa ájugyy nájugyy gọjqigi đuaqciệxvmdn thoạxhfsi cho Tiểocxmu Bạxhfsch, nókwhri vớocxmi béhnyo mấbamqy ngàhzefy nay côaerm sẽhnyo khôaermng vềqvph nhàhzef, nũwljrng nịhonvu lừjgbwa dốzhifi béhnyo, dặuouln dòietvhnyo nghe lờywmyi dìpxhu Ngôaerm, mớocxmi yêcmjjn tânpwsm tậvmtip trung vàhzefo côaermng việxvmdc.

Chiềqvphu ngàhzefy thứvfge ba, sau khi xe tớocxmi đuaqcoạxhfsn đuaqcưogilywmyng phồmgdkn hoa củzndta cao ókwhrc Triểocxmn thịhonvqqtg phíssuza Tânpwsy, đuaqcãnrmyhzef mộtuutt giờywmyogilzeuti. Liêcmjjn Hoa xuốzhifng xe, nókwhri rõzyotkwhr hẹeavhn trưogilocxmc vớocxmi tổkpnang giájugym đuaqczhifc, liềqvphn bịhonv dẫwauan đuaqcếietvn tầqvphng chókwhrt củzndta cao ókwhrc.

Liêcmjjn Hoa vàhzef Thi Hoan cùhysang Thi Nhạxhfsc yêcmjjn lặuoulng ngồmgdki trong phòietvng nghỉojus ngơjuwwi, uốzhifng tràhzef, liếietvc mắlekct nhìpxhun tàhzefi liệxvmdu giớocxmi thiệxvmdu sảnjwon phẩjgbwm mớocxmi củzndta Triểocxmn thịhonv, Liêcmjjn Hoa kiêcmjjn nhẫwauan chờywmy đuaqcgfgai, nhưogilng Triểocxmn lãnrmyo gai vẫwauan chưogila xuấbamqt hiệxvmdn.

"Cạxhfsch cạxhfsch ——" Cửgbtua phòietvng bịhonv đuaqcjgbwy ra, Thi Hoan vàhzef Thi Nhạxhfsc vui mừjgbwng nhìpxhun qua, hai ngưogilywmyi đuaqcmgdkng thờywmyi nhăxvmdn mặuoult khi thấbamqy ngưogilywmyi tớocxmi, ýiirq tứvfge phòietvng bịhonv đuaqcvfgeng dậvmtiy chắlekcn trưogilocxmc ngưogilywmyi củzndta Liêcmjjn Hoa.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.