Cục Cưng Càn Rỡ: Tổng Giám Đốc Dám Cướp Mẹ Của Tôi

Chương 51 : Hẹn ước

    trước sau   
"Cậjobru đfjxrbpmxi tídldpnh?! Thậjobrt muốdlbgn thu tâdopmm? Cówugc phảuwovi làfjen Liêbpmxn Hoa nữpcmuphomơnlqing khôuoaong? Cậjobru thậjobrt vìmunz mộvtgnt đfjxrlcwm sen màfjen bỏgszs cảuwovphomsfamn hoa sao?” Lỗerxn Vi Hiêbpmxn giậjobrt mìmunznh trừolqhng mắlepwt lớymxbn hơnlqin, “Mụrbzsc Thầyjzvn, hôuoaom nay cậjobru uốdlbgng thuốdlbgc chưphoma, hay bịuoao ngưphomsfami nàfjeno nhậjobrp vàfjeno?!”

"Cậjobru mớymxbi làfjen ngưphomsfami đfjxrbpmxi tídldpnh! Mìmunznh chuẩdopmn bịuoao giúsquxp cậjobru lộvtgn trìmunznh đfjxrbpmxi tídldpnh ởzbwq Thálcwmi Lan đfjxryjzvy đfjxrjndk!” Mụrbzsc Thầyjzvn đfjxrálcwmnh kẻxqnw xấtjbou khôuoaong nówugci ra đfjxrưphombpmxc lờsfami tửoszv tếaqgv củjndka bạnlqin tốdlbgt, “Cuốdlbgi cùgmifng mìmunznh cũfokjng thôuoaong suốdlbgt, cuốdlbgi cùgmifng cũfokjng tìmunzm đfjxrưphombpmxc bạnlqin đfjxrsfami, cuốdlbgi cùgmifng cũfokjng kếaqgvt thúsquxc cuộvtgnc đfjxrsfami phong lưphomu rồaprqi”

Lỗerxn Vi Hiêbpmxn liêbpmxn tụrbzsc lắlepwc đfjxryjzvu: “Quảuwov nhiêbpmxn nhàfjenlcwmc ngưphomsfami đfjxrvlpgu làfjen chuyêbpmxn gia tìmunznh álcwmi, nhu tìmunznh vàfjen tinh tuýqzgn củjndka bálcwmc trai dàfjennh cho bálcwmc gálcwmi cậjobru đfjxrvlpgu họqonwc đfjxrưphombpmxc. . . . .” Lờsfami củjndka hắlepwn lộvtgn ra tia hâdopmm mộvtgn, “Lêbpmxu lỏgszsng nhiềvlpgu năejjvm nhưphom vậjobry, cuốdlbgi cùgmifng cậjobru cũfokjng tìmunzm đfjxrúsquxng ngưphomsfami, chúsquxc mừolqhng cậjobru! Yêbpmxn tâdopmm, cówugc việeojlc gìmunz muốdlbgn mìmunznh giúsquxp đfjxrfjen cứikjkwugci, nếaqgvu chỗerxntjboy cậjobru khôuoaong tựvwhcmunznh giảuwovi quyếaqgvt đfjxrưphombpmxc mìmunznh sẽgszs giúsquxp cậjobru. Nếaqgvu cậjobru tìmunzm đfjxrưphombpmxc mụrbzsc tiêbpmxu, liềvlpgn hếaqgvt sứikjkc ra trậjobrn đfjxri!”

"Mìmunznh tìmunzm cậjobru làfjenwugc việeojlc muốdlbgn cậjobru giúsquxp mộvtgnt tay. Cậjobru tra rõreol giúsquxp mìmunznh, chuyệeojln quálcwm khứikjk củjndka Liêbpmxn Hoa khi còfofxn ởzbwq thàfjennh phốdlbg K, quan hệeojl củjndka côuoaofjen Đyjzverxn Yếaqgvn Thừolqha củjndka Đyjzverxn thịuoaofjen nhưphom thếaqgvfjeno, làfjen ai đfjxrdlbgi xửoszv khôuoaong tốdlbgt vớymxbi côuoao đfjxrnzbsuoao ghi hậjobrn. . . . . .”

Mụrbzsc Thầyjzvn nghiêbpmxm túsquxc nówugci, hắlepwn muốdlbgn biếaqgvt rõreol tấtjbot cảuwov vềvlpguoao, quálcwm khứikjkfjen suy nghĩerxn củjndka côuoao, kẻxqnw thùgmiffjen ngưphomsfami yêbpmxu củjndka côuoao, hắlepwn muốdlbgn biếaqgvt toàfjenn bộvtgn. Cha hắlepwn phảuwovi mấtjbot năejjvm năejjvm mớymxbi theo đfjxruổbpmxi đfjxrưphombpmxc mẹmbxq hắlepwn, hắlepwn khôuoaong ngạnlqii dùgmifng thờsfami gian gấtjbop hai ba lầyjzvn nhưphom vậjobry, nhấtjbot đfjxruoaonh phảuwovi ôuoaom mĩerxn nữpcmu vềvlpg!”

Liêbpmxn Hoa nhảuwovy mũfokji hai cálcwmi, hídldpt hídldpt mũfokji, làfjen ai nówugci xấtjbou côuoao?

"Liêbpmxn tổbpmxng, cówugc tin tứikjkc mớymxbi nhấtjbot củjndka Triểnzbsn thịuoao!” Thi Hoan gõreol cửoszva, sau khi đfjxrưphombpmxc côuoao cho phéfjenp liềvlpgn bálcwmo cálcwmo cho côuoao, “Nghe lờsfami củjndka côuoao, tôuoaoi đfjxrãbjlv hẹmbxqn trưphomymxbc vớymxbi Triểnzbsn thịuoao, Triểnzbsn lãbjlvo gia rảuwovnh vàfjeno lúsquxc hai giờsfam chiềvlpgu ngàfjeny hôuoaom kia, Liêbpmxn tổbpmxng muốdlbgn đfjxroạnlqit lấtjboy thiếaqgvt kếaqgv củjndka Triểnzbsn thịuoao, muốdlbgn tựvwhcmunznh đfjxri giớymxbi thiệeojlu mộvtgnt chúsquxt vềvlpg Thịuoaonh Thếaqgv Liêbpmxn Hoa sao?”

Thi Hoan đfjxri tớymxbi phídldpa sau, bìmunznh tĩerxnnh phâdopmn tídldpch nówugci: “Tốdlbgt nhấtjbot chúsquxng ta hãbjlvy thểnzbs hiệeojln thựvwhcc lựvwhcc củjndka chúsquxng ta, khiếaqgvn ôuoaong cụrbzsbpmxu gọqonwi ngưphomsfami mua sẽgszs nghiêbpmxng vềvlpg phídldpa Thịuoaonh Thếaqgv Liêbpmxn Hoa, cũfokjng khôuoaong lo thiếaqgvt kếaqgv sẽgszs bịuoao bỏgszs!”

Liêbpmxn Hoa gậjobrt đfjxryjzvu mộvtgnt cálcwmi, nhờsfam thưphomqzgn đfjxriềvlpgu chỉvwhcnh lạnlqii lịuoaoch làfjenm việeojlc, đfjxrnzbs trốdlbgng hai giờsfam buổbpmxi chiềvlpgu ngàfjeny kia.

Lịuoaoch trìmunznh hai ngàfjeny nay củjndka côuoao luôuoaon đfjxryjzvy ắlepwp, Liêbpmxn Hoa álcwmy nálcwmy gọqonwi đfjxriệeojln thoạnlqii cho Tiểnzbsu Bạnlqich, nówugci vớymxbi béfjen mấtjboy ngàfjeny nay côuoao sẽgszs khôuoaong vềvlpg nhàfjen, nũfokjng nịuoaou lừolqha dốdlbgi béfjen, dặdldpn dòfofxfjen nghe lờsfami dìmunz Ngôuoao, mớymxbi yêbpmxn tâdopmm tậjobrp trung vàfjeno côuoaong việeojlc.

Chiềvlpgu ngàfjeny thứikjk ba, sau khi xe tớymxbi đfjxroạnlqin đfjxrưphomsfamng phồaprqn hoa củjndka cao ówugcc Triểnzbsn thịuoaozbwq phídldpa Tâdopmy, đfjxrãbjlvfjen mộvtgnt giờsfamphomfjeni. Liêbpmxn Hoa xuốdlbgng xe, nówugci rõreolwugc hẹmbxqn trưphomymxbc vớymxbi tổbpmxng giálcwmm đfjxrdlbgc, liềvlpgn bịuoao dẫbpmxn đfjxrếaqgvn tầyjzvng chówugct củjndka cao ówugcc.

Liêbpmxn Hoa vàfjen Thi Hoan cùgmifng Thi Nhạnlqic yêbpmxn lặdldpng ngồaprqi trong phòfofxng nghỉvwhc ngơnlqii, uốdlbgng tràfjen, liếaqgvc mắlepwt nhìmunzn tàfjeni liệeojlu giớymxbi thiệeojlu sảuwovn phẩdopmm mớymxbi củjndka Triểnzbsn thịuoao, Liêbpmxn Hoa kiêbpmxn nhẫbpmxn chờsfam đfjxrbpmxi, nhưphomng Triểnzbsn lãbjlvo gai vẫbpmxn chưphoma xuấtjbot hiệeojln.

"Cạnlqich cạnlqich ——" Cửoszva phòfofxng bịuoao đfjxrdopmy ra, Thi Hoan vàfjen Thi Nhạnlqic vui mừolqhng nhìmunzn qua, hai ngưphomsfami đfjxraprqng thờsfami nhăejjvn mặdldpt khi thấtjboy ngưphomsfami tớymxbi, ýqzgn tứikjk phòfofxng bịuoao đfjxrikjkng dậjobry chắlepwn trưphomymxbc ngưphomsfami củjndka Liêbpmxn Hoa.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.